Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 661: CHƯƠNG 661: CHU HÂN MÍNH NỔI GIẬN

Trong lúc chờ Diệp Lăng Phi dưới lầu, Trương Vân đã lau vệt máu bên khóe miệng, má trái có chút sưng đỏ. Thấy Diệp Lăng Phi đi xuống, Trương Vân vội vàng tiến lên, nói:

- Diệp tiên sinh, số tiền kia…

Diệp Lăng Phi khoát tay chặn lại, nói:

- Đừng nghĩ đến số tiền đó nữa, chuyện này dừng ở đây, không được nhắc lại!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đi về phía chiếc xe của mình, hắn mở cửa xe, xoay người lại thấy Trương Vân còn đứng ở cửa không nhúc nhích, Diệp Lăng Phi hô:

- Qua đây, lên xe!

- Được!

Trương Vân vội vàng chạy tới, nàng đến bên kia, đứng ở trước cửa xe, do dự.

Diệp Lăng Phi lên xe, đẩy cửa xe bên kia ra, để Trương Vân ngồi vào ghế lái phụ.

Diệp Lăng Phi thắt dây an toàn, ý bảo Trương Vân cũng thắt dây an toàn. Sau đó, khởi động xe. Trương Vân vẫn không dám hỏi Diệp Lăng Phi muốn đi đâu, nàng chỉ ngồi yên lặng.

Diệp Lăng Phi lái xe đến một hiệu thuốc, xuống xe, đi vào trong, không lâu sau, trở về xe. Đem thuốc cầm trong tay đưa cho Trương Vân, nói:

- Bôi chút thuốc trước đã, à, trưa muốn ăn chút gì không?

- Không cần, không cần, tôi về nhà là được rồi!

Trương Vân liên tục xua tay, nói:

- Diệp tiên sinh, vốn tôi đã thiếu tiền của anh chưa trả, bây giờ lại thiếu anh tám mươi vạn, tôi không biết làm sao để trả anh đây.

- Tôi đã nói rồi, tiền không phải vấn đề!

Diệp Lăng Phi xua tay với Trương Vân, nói:

- Cô đừng lo lắng chuyện tiền nong, tôi cũng đã nói, số tiền kia đều là cho cô, không cần cô trả, là cô cứ khăng khăng muốn trả. Về phần tám mươi vạn này, cũng không phải tiền của tôi, tôi không cần. Trương Vân, tóm lại, sau này không được nói chuyện tiền bạc với tôi nữa. Như vậy đi, tôi dẫn cô đi ăn chút gì đã, sắp đến trưa rồi, tôi cũng đói, coi như cô đi ăn cùng tôi.

Trương Vân không dám nói tiếp nữa, yên lặng gật đầu.

Diệp Lăng Phi đến một nhà hàng rất cao cấp, hắn đỗ xe ở cửa nhà hàng, gọi Trương Vân xuống xe. Trương Vân mặc bộ quần áo lúc đi làm, trông có vẻ hơi lạc lõng, nàng đứng ở cửa nhà hàng này, không dám đi vào.

Diệp Lăng Phi nhìn ra sự lo lắng của Trương Vân, hắn đưa tay kéo tay Trương Vân, nói:

- Đi thôi, có tôi ở đây sợ cái gì. Hơn nữa, chúng ta đến để ăn cơm, thời buổi này, chỉ cần trả tiền là được, nhà hàng này mà dám trông mặt mà bắt hình dong, tôi sẽ đập nát nó.

Trương Vân vừa nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, vội vàng nói:

- Tiên sinh, đừng như vậy, hay là chúng ta sang một nhà hàng khác đi, tôi biết ở chỗ tôi có một nhà hàng rất tốt, giá cũng rất phải chăng.

Trương Vân vừa dứt lời đã nhận ra mình và Diệp Lăng Phi không giống nhau. Nhà hàng đó khá bẩn, có lẽ người như Diệp Lăng Phi sẽ không quen ăn ở đó. Thực ra, Trương Vân cũng không thích nơi đó, tuy không có nhiều tiền nhưng nàng vẫn rất thích sạch sẽ, chỉ là hiện tại không có bao nhiêu tiền nên mới bị ép phải ăn cơm ở nơi đó.

Diệp Lăng Phi thấy Trương Vân nói rồi đột nhiên im bặt, hắn cười nói:

- Được rồi, vào trong rồi hãy nói, hôm nay ăn ở đây, nhanh chóng lấp đầy bụng là quan trọng nhất, bây giờ tôi cảm thấy đói lắm rồi!

Trương Vân đành phải theo Diệp Lăng Phi đi vào nhà hàng này. Thực ra, cho dù nhân viên nhà hàng thấy trang phục của Trương Vân không được tốt lắm, cũng không dám nói gì. Chiếc Audi trị giá cả trăm vạn của Diệp Lăng Phi đỗ ở ngoài đã có thể nói rõ Diệp Lăng Phi không phải nhân vật đơn giản, chỉ sợ cho dù Diệp Lăng Phi dẫn theo một tên ăn mày đến, nhân viên nhà hàng này cũng không dám nói gì.

Diệp Lăng Phi chọn ba món ăn, vốn là Diệp Lăng Phi để Trương Vân gọi món, nhưng Trương Vân lại không chịu gọi, Diệp Lăng Phi đành phải tự mình gọi. Chờ khi món ăn được mang lên, Diệp Lăng Phi mời Trương Vân ăn.

- Trương Vân, bây giờ cô tính thế nào?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Tôi muốn tìm một công việc kiếm chút tiền, nhà tôi không thể về được nữa!

Trương Vân nói đến đây, vành mắt đỏ lên, trong tay bưng bát nhưng không ăn. Diệp Lăng Phi thấy Trương Vân như vậy, cười nói:

- Trương Vân này, sao cô vẫn vậy, trông chẳng có gì thay đổi cả.

Diệp Lăng Phi vừa nói, gắp một miếng thịt bò vào bát Trương Vân, nói:

- Cô còn nhớ lúc đầu làm bảo mẫu ở nhà tôi không, cô cứ như vậy, động một chút là nghĩ đến kiếm tiền. Thực ra, nếu cô không có tiền, cứ nói với tôi, tôi có tiền, có thể đầu tư cho cô mở cửa hàng. Nếu cô không muốn kinh doanh, tôi cũng có thể cho cô tiền, cô về quê mua một căn nhà lớn, sống một cuộc sống bình thường. Bất kể thế nào, lúc trước cô chăm sóc tôi rất tốt, tôi vẫn hy vọng cô có thể sống tốt hơn.

- Diệp tiên sinh, tôi không thể nhận tiền của anh nữa!

Trương Vân vừa nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, vội vàng nói:

- Tôi nợ anh nhiều lắm rồi, tôi không biết làm thế nào trả được. Tôi không bao giờ có thể nhận tiền của anh nữa, tôi đã nghĩ kỹ rồi, tôi có thể làm mấy việc bán thời gian, hoặc đi giúp việc, một tháng cũng có mấy trăm đồng. Tôi tiêu rất tiết kiệm, có thể mỗi tháng tiết kiệm ba, bốn trăm đồng, đến lúc đó tôi có thể đem tiền trả lại cho anh.

Diệp Lăng Phi nghe Trương Vân nói xong, không ngừng lắc đầu. Diệp Lăng Phi biết mình nói gì nữa cũng vô ích, Trương Vân chính là tính cách này, nhưng cũng chính vì tính cách đó mới khiến mình rất quý Trương Vân. Nếu đổi thành một người phụ nữ thích chiếm tiện nghi, nói không chừng mình sẽ chẳng thèm để ý tới.

Diệp Lăng Phi bỗng nhiên nghĩ đến nhà mình không phải đang thiếu một người giúp việc sao, hôm nay mình ra ngoài chính là để tìm một cô giúp việc phù hợp, Trương Vân trước mắt không phải rất thích hợp sao?

Diệp Lăng Phi lại nghĩ đến chuyện lúc trước giữa mình và Trương Vân, hắn lại có chút lo lắng Trương Vân không chịu tới, rất sợ trong lòng Trương Vân có suy nghĩ gì. Diệp Lăng Phi nhìn Trương Vân, nói:

- Trương Vân, cô biết chuyện tôi kết hôn rồi chứ?

- Vâng!

Trương Vân gật đầu, nói:

- Diệp tiên sinh, tôi biết!

- Là thế này, vợ tôi, ừm, cũng là tổng giám đốc tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế Bạch Tình Đình, cô ấy quen đi làm ở công ty rồi, mấy việc nhà không làm bao giờ. Vốn nhà tôi cũng có người giúp việc, nhưng bây giờ cô giúp việc đó ở lại nhà cũ. Tôi và vợ tôi muốn tìm một người giúp việc chịu khó, thành thật. Hôm nay, chính là tôi muốn ra ngoài tìm một người giúp việc, nhưng không ngờ lại gặp cô. Tôi thấy thế này, hay là cô đến nhà tôi giúp việc đi. Ăn ở đều ở nhà tôi, mỗi tháng tôi trả cô hai nghìn đồng, cô thấy được không?

Trương Vân vừa nghe, liên tục xua tay nói:

- Diệp tiên sinh, tôi không thể tới nhà anh giúp việc!

- Vì sao, có phải tôi trả cô quá ít không, vậy thì, có thể nói cho tôi biết, tôi sẽ tăng thêm lương cho cô là được!

Diệp Lăng Phi nói.

- Diệp tiên sinh, không phải, anh đã cho tôi rất nhiều rồi!

Trương Vân cúi đầu, nói:

- Tôi chỉ không muốn nợ ân tình của Diệp tiên sinh nữa, tôi biết sở dĩ Diệp tiên sinh nói vậy là muốn giúp tôi, trong lòng tôi cảm tạ Diệp tiên sinh. Tôi vốn là một người mang điềm xấu, sẽ mang đến cho Diệp tiên sinh vận xui mất.

Diệp Lăng Phi nghe xong, cười nói:

- Thôi đi, cái gì mà vận xui chứ, tôi không tin mấy thứ này. Trương Vân, cô không biết đấy thôi, nếu tôi tin tưởng mấy thứ này, nếu theo lời người phương Tây, tôi sớm đã bị Thượng đế trừng phạt. Nhưng bây giờ không phải vẫn sống tốt sao, thôi đi, đừng tin mấy thứ này. Chuyện này cứ quyết định vậy đi, tôi thấy chờ cơm nước xong, tôi tới chỗ cô, đem đồ đạc của cô chuyển đến nhà tôi. Sau này, cô sẽ sống ở nhà tôi, nếu sau này cô tìm được nhà nào tốt, không muốn làm ở chỗ tôi nữa, thì nói một tiếng với tôi.

- Diệp tiên sinh…

Trương Vân vừa mới nói một câu, đã nhìn thấy Diệp Lăng Phi đang nhìn nàng, Trương Vân đành nuốt lời định nói vào trong, yên lặng gật đầu. Diệp Lăng Phi thấy vậy, cười nói:

- Như vậy là được rồi, hà tất phải khách khí với tôi. Được rồi, được rồi, ăn cơm nhanh lên một chút đi, chiều nay còn rất nhiều chuyện đó!

Diệp Lăng Phi và Trương Vân cơm nước xong, Trương Vân liền đưa Diệp Lăng Phi tới chỗ nàng ở. Diệp Lăng Phi vừa đi vào chỗ ở của Trương Vân, liền nhíu mày. Đây đâu phải là nơi cho người ở chứ! Một căn phòng nhỏ mà có đến cả chục người, đến chỗ đặt chân cũng không có. Vừa nhìn cũng biết là chỗ của những người làm công không có tiền ở, bên trong mùi khó ngửi muốn chết. Diệp Lăng Phi không nghĩ ra Trương Vân có thể ở một nơi như thế, Diệp Lăng Phi thúc giục Trương Vân mau chóng sắp xếp hành lý, nơi như vậy, một khắc Diệp Lăng Phi cũng không muốn ở.

Hành lý của Trương Vân không nhiều, chỉ là một bộ quần áo và một bộ chăn đệm. Diệp Lăng Phi vừa nhìn chăn đệm trên giường Trương Vân liền nhíu mày, chăn đệm đều rất cũ nát, mặt trên còn có không ít chỗ vá. Diệp Lăng Phi không cho mang đi, để lại cho người khác.

Diệp Lăng Phi đưa Trương Vân tới siêu thị, mua một bộ chăn đệm mới cho Trương Vân, lại mua thêm mấy bộ quần áo cho Trương Vân, rồi mới về biệt thự.

Vừa đi vào biệt thự, Trương Vân liền có vẻ hơi bối rối, nàng đứng ở cửa biệt thự, không dám đi vào. Diệp Lăng Phi cười nói:

- Sau này cứ coi đây là nhà mình, Tình Đình cũng rất dễ nói chuyện, à, còn có Hân Mính, chờ cô ở chung với các cô ấy, cô sẽ biết hai người kia đều là người rất tốt. Đương nhiên, Tình Đình có đôi khi sẽ hơi tinh nghịch, nhưng nói chung là một cô gái rất tốt.

- Tôi sợ tôi làm không tốt!

Trương Vân lúc này có chút lo lắng.

- Vốn cô làm thế nào thì bây giờ làm như thế đó!

Diệp Lăng Phi nói:

- Thực ra, công việc của cô chỉ là quét tước nhà cửa, nấu cơm, giặt giũ quần áo các loại, nếu rảnh rỗi, có thể ra ngoài tản bộ, đi dạo, nói chung công việc ở đây rất đơn giản. Nào, đừng đứng ở cửa, tôi dẫn cô đến phòng của cô, sau đó tôi đưa cô đi làm quen với hoàn cảnh xung quanh!

Diệp Lăng Phi nói, cầm tay Trương Vân, Trương Vân hơi ngập ngừng, nàng lại nghĩ tới trước đây ở với Diệp Lăng Phi. Đó là thời điểm Trương Vân cảm thấy hạnh phúc nhất, hiện tại phảng phất như đã trở lại quá khứ.

Trương Vân trong lòng thấy ấm áp, nàng theo Diệp Lăng Phi đi vào biệt thự.

Diệp Lăng Phi đưa Trương Vân tới gian phòng ở tầng một, nơi này vốn dự định để cho vú Ngô, chỉ là vú Ngô vẫn chưa đến, Diệp Lăng Phi liền đem phòng này cho Trương Vân.

Trong phòng lắp đặt thiết bị rất đẹp, tường màu trắng, đèn treo trên trần màu bạch ngọc... Ở trong phòng còn có một chiếc giường đơn, chiếc giường này vẫn còn mới, căn bản cũng chưa có người ngủ qua.

- Trương Vân, sau này đây chính là phòng của cô, tủ quần áo ở chỗ này!

Diệp Lăng Phi đi tới tủ quần áo, mở tủ ra nói:

- Trong này bất kỳ chỗ nào đều thuộc về cô, cô có thể để đồ của cô ở đây.

Diệp Lăng Phi khép lại cửa tủ quần áo, xoay người, nói với Trương Vân:

- Cô xem qua một lượt, xem còn thiếu gì không, nếu thiếu thì nói với tôi, tôi mua cho.

- Không cần, không cần, ở đây rất tốt!

Trương Vân vừa nhìn gian phòng kia, quả thực là không có gì để chê, Trương Vân đâu cảm thấy thiếu thứ gì chứ.

- Trương Vân, bỏ đồ đạc xuống, tôi đưa cô ra bên ngoài, xem phòng khách và các phòng khác!

Diệp Lăng Phi nói.

Trương Vân gật đầu, để đồ đạc lên giường, theo Diệp Lăng Phi ra ngoài. Diệp Lăng Phi đưa Trương Vân trước tiên dạo qua một vòng phòng khách, sau đó đưa Trương Vân vào phòng bếp, sau đó, lại dẫn Trương Vân lên lầu, sau khi đi được một vòng, trong lòng Trương Vân đã biết các phòng trong biệt thự. Trương Vân là một người phụ nữ rất thông minh, tuy sinh ra ở nông thôn, nhưng cũng đã ở thành thị một thời gian khá lâu, nhất là còn đã từng giúp việc cho Diệp Lăng Phi, bởi vậy, đối với dụng cụ trong phòng ăn cũng biết sử dụng.

Diệp Lăng Phi đưa Trương Vân làm quen với biệt thự xong, lại dẫn Trương Vân ra ngoài, hắn cần để Trương Vân hiểu biết tiểu khu xung quanh biệt thự. Dù sao sau này Trương Vân mua thức ăn các loại, nếu ngay cả đường ở đây còn chưa quen, sao có thể ra ngoài mua thức ăn.

Diệp Lăng Phi đưa Trương Vân đi mua một ít rau dưa, thịt, hải sản các loại, sau đó Diệp Lăng Phi để Trương Vân ở nhà chuẩn bị bữa cơm, hắn lái xe đi ra khỏi biệt thự.

Diệp Lăng Phi đã nói với Bạch Tình Đình buổi tối cùng nhau về nhà, khi Diệp Lăng Phi đi tới tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, Bạch Tình Đình đang mở cuộc họp hội đồng quản trị ở công ty. Từ sau khi Bạch Cảnh Sùng tuyên bố từ chức tổng giám đốc kiêm chủ tịch hội đồng quản trị, ban giám đốc liền đề cử Bạch Tình Đình làm tân chủ tịch kiêm nhiệm tổng giám đốc. Bạch Cảnh Sùng cũng bắt đầu thủ tục bàn giao, muốn đem cổ phần tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế sang tên cho Bạch Tình Đình. Bạch Cảnh Sùng có 30% cổ phần tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, một khi chuyển sang cho Bạch Tình Đình, cộng thêm cổ phần tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế trong tay Diệp Lăng Phi nữa liền hơn 70%, đối với tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế có quyền khống chế tuyệt đối.

Diệp Lăng Phi nghe thư ký của Bạch Tình Đình nói Bạch Tình Đình đang họp, hắn ngồi trong phòng làm việc của Bạch Tình Đình, buồn chán lướt internet. Vừa lúc đó, điện thoại của Chu Hân Mính gọi tới.

Nhận được điện thoại của Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi cũng không cảm thấy giật mình, dựa theo suy tính của Diệp Lăng Phi, tên sát thủ kia sẽ hành động rất nhanh. Trên thực tế, Chu Hân Mính gọi điện qua đây là để xác thực chuyện này, ngữ khí của Chu Hân Mính có vẻ có chút lo lắng, nói với Diệp Lăng Phi:

- Phó Hải chết rồi, ngay vừa rồi, một gã đàn ông hóa trang thành bác sĩ đã đả thương người của chúng ta bảo vệ Phó Hải, rồi vào trong phòng bệnh giết chết Phó Hải. Hình dáng đặc thù của tên đàn ông kia và người tên Trình Quân mà anh nói rất tương tự, Diệp Lăng Phi, bây giờ nên làm gì?

- Hân Mính, bên em không phát hiện hành tung của tên sát thủ kia sao?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Gã đàn ông đó hành động rất gọn gàng, sau khi giết chết Phó Hải, liền từ cửa sổ phòng bệnh đào tẩu, chờ khi chúng ta đuổi tới cửa bệnh viện, người đã bỏ chạy rồi. Hiện tại em đang sắp xếp người truy tìm hành tung của hắn, Phó Hải vừa chết, chúng ta liền mất đi nhân chứng tối quan trọng để đối phó 3K.

Chu Hân Mính lo lắng nói:

- Diệp Lăng Phi, anh có biện pháp gì không?

- Không có cách nào!

Diệp Lăng Phi nói:

- Hân Mính, thôi đi, thực ra cho dù em bắt được tên sát thủ kia, hắn cũng sẽ không nói gì đâu. Là một sát thủ chuyên nghiệp, hắn có tố chất ở phương diện này, nhất là người này còn từng là một lính đánh thuê. Được rồi, Hân Mính, buổi tối về ăn cơm đi, hôm nay anh vừa mời một cô giúp việc!

- Giờ em làm gì có tâm trạng chứ!

Chu Hân Mính nói:

- Em vốn tưởng rằng lần này có thể diệt trừ 3K, lại không ngờ gặp phải chuyện này.

- Hân Mính, đừng suy nghĩ nhiều.

Lăng Phi cười nói:

- Như vậy cũng tốt, em có thể nghỉ ngơi thật tốt.

Chu Hân Mính nghe ngữ khí của Diệp Lăng Phi, có chút nghi ngờ hỏi:

- Diệp Lăng Phi, em cảm thấy anh hình như không hề để ý đến chuyện Phó Hải bị giết, ngay cả tên sát thủ kia anh cũng không thèm để tâm, đây không giống tính cách của anh, có phải anh có sắp xếp khác không?

- Hân Mính, anh thấy chuyện này dừng ở đây đi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Về phần tên sát thủ kia, anh không muốn truy cứu nữa!

- Diệp Lăng Phi, anh thành thật nói với em, anh có phải có kế hoạch gì không!

Chu Hân Mính thông minh thế nào, nàng ý thức được thái độ của Diệp Lăng Phi không thích hợp, nhất định có chuyện.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Được rồi, cho em biết cũng không có vấn đề gì, anh đã sắp xếp Dã Thú và Dã Lang ở gần bệnh viện chờ tên sát thủ kia, em đã nói tên sát thủ kia xuất hiện rồi, vậy thì nghĩa là lúc này, tên sát thủ kia đã ở trong tay Dã Lang và Dã Thú.

Diệp Lăng Phi vừa mới nói đến đây, điện thoại của hắn báo có một cuộc gọi đến, Diệp Lăng Phi nhìn tên người gọi, nói với Chu Hân Mính:

- Hân Mính, em chờ anh một chút, anh có điện thoại!

Nói xong, cúp điện thoại.

Diệp Lăng Phi nhận cuộc điện thoại kia, vừa nhận, chợt nghe tiếng Dã Thú nói:

- Lão đại, tên khốn kia bị em giết chết rồi. Thằng nhãi này rất giảo hoạt, thân thủ cũng không tệ, em và Dã Lang thực sự không thể bắt sống, chỉ đành giết chết tên khốn đó!

- Giết chết?

Diệp Lăng Phi vừa nghe, hơi thở dài, nói:

- Được rồi, cứ như vậy đi, mày và Dã Lang tìm một chỗ xử lý thi thể!

- Được!

Dã Thú đáp.

Diệp Lăng Phi và Dã Thú nói chuyện điện thoại xong, lại gọi điện thoại cho Chu Hân Mính.

- Hân Mính, xin lỗi, tên khốn kia chết rồi!

Diệp Lăng Phi nói lời xin lỗi.

- Chết rồi?

Chu Hân Mính vừa nghe, ngữ khí có chút không vui chất vấn:

- Làm sao lại chết, có phải anh giết không?

- Không phải anh, là thằng nhãi đó phản kháng, bị đánh chết!

Diệp Lăng Phi nói.

Đầu dây bên kia Chu Hân Mính trầm mặc một lúc lâu, bỗng nhiên, Chu Hân Mính chậm rãi nói:

- Em muốn xem thi thể của hắn!

- Xử lý xong rồi!

Diệp Lăng Phi nói.

Chu Hân Mính vừa nghe, giọng điệu kích động, nói:

- Diệp Lăng Phi, có phải anh cố ý gạt em hay không, anh có biết để tìm tên này chúng em đã hao tốn bao nhiêu thời gian không, bây giờ lại bị anh đánh chết. Diệp Lăng Phi, anh không biết giết người là phạm pháp sao, tại sao anh có thể tùy tiện giết người như vậy?

- Hân Mính, anh không giết người!

Diệp Lăng Phi bình thản nói:

- Anh vừa mới nói rồi, tên kia trong khi phản kháng đã bị đánh chết. Hân Mính, anh biết em rất tức giận, nhưng em nên biết, đó cũng không phải lỗi của anh, mà là đội cảnh sát của các em không có bản lĩnh.

- Diệp Lăng Phi, em hỏi anh, anh biết rất rõ ràng tên sát thủ kia sẽ đi giết Phó Hải, vì sao không nói cho em?

Chu Hân Mính hiển nhiên đã nổi giận, chất vấn Diệp Lăng Phi bằng giọng điệu không mấy thiện cảm:

- Có phải anh đã sớm muốn giết chết tên sát thủ kia không?

- Anh không phủ nhận!

Diệp Lăng Phi nói.

- Diệp Lăng Phi, anh là đồ khốn, anh lừa em nói tin tức cho anh biết, em hận anh, không bao giờ muốn gặp anh nữa.

Chu Hân Mính nói xong liền cúp điện thoại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!