Chu Hân Mính cuối cùng cũng nói ra nỗi khổ tâm của mình. Theo tính cách của Chu Hân Mính, đúng là cô không thể cứng rắn với Diệp Lăng Phi như lời Bạch Tình Đình.
Chu Hân Mính một khi đã yêu ai thì sẽ dâng hiến tất cả cho người đàn ông đó. Cô không muốn thấy người đàn ông mình yêu thương phải đau lòng, mặt khác, trong thâm tâm Chu Hân Mính vẫn luôn có một tình cảm phức tạp với Diệp Lăng Phi. Chu Hân Mính không thể nào quên Diệp Lăng Phi đã cứu mạng mình.
Thế nhưng, có đôi khi Chu Hân Mính lại cảm thấy Diệp Lăng Phi có chút quá đáng. Ví dụ như chuyện đêm đó. Chu Hân Mính vẫn nghĩ rằng mình có thể chịu đựng được việc Diệp Lăng Phi có nhân tình bên ngoài. Thế nhưng, Chu Hân Mính không thể chịu được việc Diệp Lăng Phi cả đêm hoang đường với mấy người phụ nữ.
Chu Hân Mính không phải một người phụ nữ phóng đãng, sự triền miên, nồng nhiệt mà cô thể hiện ra ngoài chỉ xuất phát từ tình yêu dành cho Diệp Lăng Phi.
Bạch Tình Đình hiểu nỗi khổ của Chu Hân Mính. Nàng nói với Chu Hân Mính:
- Hân Mính, cậu bảo mình phải nói sao đây. Mình muốn nói cho cậu một chuyện, giữa mình và Diệp Lăng Phi, cậu không phải người thứ ba mà là người của Diệp Lăng Phi, thân phận thật sự của cậu cũng giống mình, đều là vợ của anh ấy.
Ở nhà, cậu và mình bình đẳng. Nói cách khác, cậu chính là bà xã của Diệp Lăng Phi. Nếu cậu đã là bà xã của anh ấy, vậy thì nên thể hiện khí thế của một người vợ. Ít nhất không thể cho phép Diệp Lăng Phi ở bên ngoài làm càn. Ở nhà cũng không nên Diệp Lăng Phi nói gì nghe nấy. Cậu nên có ý kiến của riêng mình. Nếu cứ tiếp tục như vậy, sẽ chỉ làm cậu cảm thấy ngày càng khó chịu mà thôi.
Chu Hân Mính trầm ngâm không nói. Bạch Tình Đình vỗ vai cô:
- Đồ ngốc, đừng nghĩ nữa, học hỏi mình một chút đi. Hai chúng ta cùng nhau quản Diệp Lăng Phi, ít nhất không thể để anh ta làm xằng làm bậy. Cậu nói có đúng không?
Chu Hân Mính im lặng một lát rồi mới chậm rãi gật đầu.
Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình cùng đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi. Hắn đã hút đến điếu thuốc thứ hai. Thấy hai người họ cùng đi tới, Diệp Lăng Phi cho rằng Bạch Tình Đình đã khuyên được Chu Hân Mính hết giận mình nên vội vàng đón lấy, cười nói:
- Hân Mính, anh biết là anh sai rồi. Bây giờ anh xin lỗi em, em đừng giận nữa nhé.
- Em không giận. Chỉ là có vài chuyện khiến em phải suy nghĩ.
Chu Hân Mính nói với Diệp Lăng Phi, thái độ có chút là lạ. Diệp Lăng Phi sững sờ, liếc nhìn Bạch Tình Đình thì thấy cô xua tay, ý bảo không liên quan đến mình. Diệp Lăng Phi lại quay sang Chu Hân Mính:
- Hân Mính, sao vậy? Sao anh cảm thấy em vẫn còn giận.
- Em đã nói là em không giận!
Chu Hân Mính nói.
- Em vừa nói rồi, lúc nãy em chỉ đang suy nghĩ vài chuyện. Nhưng bây giờ em đã nghĩ thông suốt rồi.
Nói đến đây, Chu Hân Mính liếc nhìn Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình đang dùng ánh mắt cổ vũ nhìn cô. Chu Hân Mính cắn môi, nói:
- Sau này em sẽ không dung túng cho anh như vậy nữa. Em muốn thay đổi.
- Thay đổi?
Diệp Lăng Phi ngẩn người, hoàn toàn không biết Chu Hân Mính rốt cuộc bị làm sao. Hắn nhìn cô nói:
- Em muốn thay đổi cái gì?
- Thay đổi thái độ với anh!
Chu Hân Mính nói.
- Diệp Lăng Phi, sau này không cho phép anh ở bên ngoài làm bậy. Giống như chuyện lần trước, em sẽ điều tra rõ ràng xem rốt cuộc anh còn bao nhiêu người phụ nữ bên ngoài. Anh có nên nói rõ với em và Tình Đình không?
Diệp Lăng Phi há hốc mồm. Chu Hân Mính đang yên đang lành sao lại biến thành thế này. Ngay sau đó, hắn đột nhiên nghe Chu Hân Mính nói thêm một câu:
- Còn một chuyện nữa, sau này phiền anh đừng xem em như đồ vật của anh. Em không phải là người mà anh gọi thì đến, đuổi thì đi.
Chu Hân Mính nói xong, mở cửa xe rồi lên xe của mình.
- Hả?
Khi Diệp Lăng Phi nghe Chu Hân Mính nói vậy, hắn ngây cả người, há hốc mồm, chết trân nhìn Bạch Tình Đình cũng đang kinh ngạc. Diệp Lăng Phi thực sự không ngờ Chu Hân Mính sẽ nhắc tới chuyện này. Chẳng lẽ là bệnh nghề nghiệp của cảnh sát?
Diệp Lăng Phi nhìn Chu Hân Mính lên xe, vội vàng kéo tay Bạch Tình Đình, thấp giọng hỏi:
- Tình Đình, vừa rồi rốt cuộc em đã nói gì với Hân Mính vậy? Em xem Hân Mính bây giờ lại nói thế kia.
- Em biết đâu được. Nói không chừng chính anh đã khiến Hân Mính trở nên như vậy...
Bạch Tình Đình có chút hả hê, cười nói:
- Được rồi. Em thấy chuyện này coi như xong, sau này anh nên khiêm tốn một chút. Hân Mính không giống em, chỉ biết để anh bắt nạt đâu. Cẩn thận kẻo chọc Hân Mính nổi giận đấy, he he...
Bạch Tình Đình tâm trạng rất tốt, còn ngâm nga một bài hát, vui vẻ lên xe. Diệp Lăng Phi lúc này thật sự há hốc mồm. Hắn thực sự không nghĩ ra rốt cuộc là thế nào. Sao Hân Mính đột nhiên lại biến thành như vậy?
Diệp Lăng Phi lên xe, lái theo sau xe của Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính cùng về nhà. Vốn dĩ hắn định tối nay làm vài chuyện với Bạch Tình Đình, nhưng bây giờ có chuyện của Chu Hân Mính, chỉ có thể ngoan ngoãn về nhà.
Lúc ba người lái xe về đến biệt thự, trời đã tối đen. Cả ba đều chưa ăn gì, cảm thấy hơi đói. Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình xuống xe, đi về phía biệt thự. Chu Hân Mính vừa đi vừa nói với Diệp Lăng Phi:
- Diệp Lăng Phi, lần trước em đã nói với anh rồi, anh nên thuê người giúp việc đi. Đừng nói với em là anh không có tiền thuê người đấy. Anh không nấu cơm, nhà cũng không dọn. Lẽ nào chờ em và Tình Đình về dọn sao? Thật quá đáng!
Bạch Tình Đình lúc này lại giữ im lặng, chỉ cười trộm, dường như rất hài lòng với biểu hiện của Chu Hân Mính lúc này. Đây mới là Chu Hân Mính mà cô hy vọng được thấy. Diệp Lăng Phi có nỗi khổ không nói thành lời. Tưởng rằng Chu Hân Mính là một cô gái ngoan ngoãn, bình thường đối với mình rất tốt, sao chỉ trong chớp mắt đã biến thành thế này. Diệp Lăng Phi vốn định nói với Chu Hân Mính hôm nay mình đã tìm được một người, nhưng nghĩ lại vẫn là không nên nói trước, cứ để Chu Hân Mính tự mình xem.
Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính vừa bước vào phòng khách biệt thự, cả hai đều ngây người. Chỉ thấy phòng khách đã được dọn dẹp sạch bong không một hạt bụi, từ trong bếp còn thoang thoảng mùi thức ăn. Hai người nhìn nhau, Chu Hân Mính hỏi:
- Tình Đình, chuyện gì thế này!
Bạch Tình Đình bĩu môi:
- Mình biết đâu được!
Lúc này, Diệp Lăng Phi đi tới, cười nói:
- Chuyện này thì anh biết. Anh còn chưa giới thiệu cho mọi người!
Diệp Lăng Phi gọi:
- Trương Vân!
- Diệp tiên sinh, anh gọi tôi?
Trương Vân nghe thấy Diệp Lăng Phi gọi liền vội vàng từ trong bếp đi ra. Bên hông cô còn đeo một chiếc tạp dề, hiển nhiên là chưa kịp tháo xuống. Trương Vân vội vã đi tới phòng khách.
Diệp Lăng Phi giới thiệu:
- Tên cô ấy là Trương Vân, là người giúp việc anh mới mời đến!
Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đều nhìn Trương Vân từ trên xuống dưới. Chỉ thấy Trương Vân trông rất có nét thục nữ, chỉ là gương mặt hơi sưng đỏ, vừa nhìn là biết bị người khác đánh. Đối với việc một người giúp việc xinh đẹp như vậy xuất hiện trong nhà, Bạch Tình Đình phản ứng theo bản năng:
- Diệp Lăng Phi, anh qua đây. Em muốn nói chuyện với anh một chút, lên tầng trên nói đi!
Bạch Tình Đình nói xong liền cất bước lên lầu. So với phản ứng của Bạch Tình Đình, Chu Hân Mính lại có vẻ lãnh đạm hơn một chút. Cô chỉ nhìn Trương Vân từ trên xuống dưới vài lần, sau đó liếc mắt nhìn Diệp Lăng Phi, khóe miệng hơi nhếch lên, rồi theo Bạch Tình Đình lên lầu.
Trương Vân không ngốc, vừa nhìn cảnh này cũng cảm thấy Bạch Tình Đình không vui với mình. Trương Vân thấp giọng nói:
- Diệp tiên sinh, có phải tôi ở đây không thích hợp không?
- Không sao, Tình Đình chính là như vậy.
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Cô cứ yên tâm đi. Chỉ cần là phụ nữ xinh đẹp, Tình Đình đều sẽ có phản ứng này. Thời buổi này, đẹp đâu phải là cái tội. Cô nói có đúng không? Cô chỉ cần làm tốt việc của mình là được. Tình Đình vẫn rất dễ gần, chờ cô ở chung lâu sẽ biết!
Sau khi Diệp Lăng Phi an ủi Trương Vân vài câu, hắn cũng cất bước lên lầu.
Bạch Tình Đình về phòng mình, ném túi xách lên giường rồi ngồi xuống. Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi cũng đi vào. Chu Hân Mính ngồi trên giường Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi thấy trên giường đã có hai người ngồi, hắn liền kéo một cái ghế ngồi đối diện, nhìn hai người họ nói:
- Tình Đình, sao vậy? Sao tự dưng lại không vui.
- Đóng cửa lại!
Bạch Tình Đình không nói gì, chỉ bảo Diệp Lăng Phi đóng cửa phòng. Diệp Lăng Phi thấy cũng đúng, nếu Tình Đình nổi giận mà để Trương Vân dưới lầu nghe được thì không hay. Trương Vân đã rất đáng thương, không thể để cô ấy bị tổn thương thêm. Diệp Lăng Phi vội vàng đứng dậy, đi tới đóng cửa phòng lại.
Diệp Lăng Phi quay người lại hỏi:
- Sao vậy?
- Em hỏi anh, sao anh lại tìm một người giúp việc trẻ như vậy, có phải muốn "Kim ốc tàng kiều" không!
Bạch Tình Đình nói.
- "Kim ốc tàng kiều"?
Diệp Lăng Phi nghe xong, bỗng nhiên cười nói:
- Tình Đình, sức tưởng tượng của em phong phú thật đấy. Anh muốn "tàng" cũng không "tàng" cô gái lớn như vậy!
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, liền thấy sắc mặt Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đều thay đổi. Tuổi của Trương Vân so với hai người họ cũng không lớn hơn là bao. Diệp Lăng Phi nói như vậy, không nghi ngờ gì là đã lôi cả hai người vào. Chu Hân Mính sắc mặt không tốt, đứng lên nói:
- Bà vợ già như em nên về phòng trước thì hơn.
- Hân Mính, em đừng giận, là anh nói sai.
Diệp Lăng Phi cũng ý thức được mình lỡ lời. Hắn chỉ muốn để Bạch Tình Đình không lo lắng về Trương Vân, nhưng không ngờ lại kéo cả hai người vào. Diệp Lăng Phi kéo tay Chu Hân Mính, để cô ngồi lại trên giường, rồi cười giải thích:
- Ý của anh là thời buổi này làm gì có kiểu bao dưỡng phụ nữ như vậy. Hơn nữa, hai em không phải nói bên ngoài anh có rất nhiều phụ nữ sao? Anh còn ứng phó không nổi, đâu thể có quan hệ với người giúp việc nhà mình được.
- Nói vậy là anh thừa nhận bên ngoài anh có rất nhiều phụ nữ?
Bạch Tình Đình nắm được sơ hở trong lời nói của Diệp Lăng Phi, liền hỏi.
Diệp Lăng Phi lại vội vàng giải thích:
- Anh chỉ ví dụ vậy thôi. Được rồi, được rồi, các em đừng đoán mò nữa. Nguyên tắc của anh chính là thỏ không ăn cỏ gần hang. Biết tại sao thỏ không ăn cỏ gần hang không?
- Được rồi, được rồi. Anh đừng ở đây vòng vo nữa, vào thẳng vấn đề đi!
Bạch Tình Đình nói.
- Em nói rõ với anh, ở nhà chúng ta, anh chỉ có thể có hai người phụ nữ, chính là em và Hân Mính. Nói cách khác, cái nhà này chỉ có hai bọn em được ở, những người phụ nữ khác đừng hòng nghĩ tới.
- Anh biết, anh biết!
Diệp Lăng Phi trộm nhìn Chu Hân Mính. Hiện tại cô không có phản ứng gì. Nếu là Chu Hân Mính của trước đây, lúc này trên mặt hẳn là có chút biểu cảm. Thế nhưng bây giờ trên mặt Chu Hân Mính lại không có một chút biểu cảm nào. Diệp Lăng Phi thoáng nghĩ đến cuộc nói chuyện của Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình ở bờ biển lúc nãy. Chắc là Bạch Tình Đình đã nói gì đó với Chu Hân Mính về việc phải làm chủ ở nhà, khiến thái độ của cô không giống trước đây.
Bất quá, trong lòng Diệp Lăng Phi cũng thấy buồn cười. Tính cách của Chu Hân Mính hắn hiểu rất rõ, hắn hoàn toàn tự tin có thể khiến Chu Hân Mính một lần nữa đứng về phe mình.
Nhưng bây giờ không phải lúc để ý chuyện này. Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói vậy, miệng liền luôn miệng đồng ý. Sau đó, hắn đổi giọng:
- Tình Đình, em yên tâm đi. Anh và Trương Vân không có quan hệ gì cả. Cô ấy đã là một quả phụ.
- Quả phụ?
Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính nghe Diệp Lăng Phi nói vậy đều cảm thấy rất bất ngờ. Trong mắt các nàng, Trương Vân tuy có chút nét thục nữ nhưng không giống một người phụ nữ đã kết hôn nhiều năm. Sao còn trẻ như vậy đã thành quả phụ?
Diệp Lăng Phi gật đầu:
- Trương Vân đúng là một quả phụ, hơn nữa còn là một quả phụ bất hạnh!
Diệp Lăng Phi cố ý thở dài, thực chất là muốn Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đồng cảm với Trương Vân. Phụ nữ luôn dễ đồng cảm với nhau, Diệp Lăng Phi muốn lợi dụng điểm này.
Diệp Lăng Phi cố ý giấu chuyện Trương Vân từng làm giúp việc cho mình. Hắn chỉ kể lại chuyện quá khứ của Trương Vân, nói cô bị lão già Trương ép vào đường cùng. Đương nhiên, những chuyện liên quan đến mình, Diệp Lăng Phi đều giấu nhẹm. Sau khi hắn kể xong, đã thấy Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình đều tức giận đến tái mặt. Chu Hân Mính đứng lên, nói:
- Quá đáng thật. Tên vô lại này gan cũng lớn thật, dám làm ra loại chuyện này. Bây giờ em sẽ cho người bắt tên vô lại này lại.
- Hân Mính, em là cảnh sát thành phố Vọng Hải, không phải ở chỗ của Trương Vân. Hơn nữa, em dựa vào cái gì mà bắt người ta? Người ta không hề phạm pháp.
Diệp Lăng Phi nói.
- Muốn trách thì chỉ trách Trương Vân mệnh khổ. Haiz, ai mà có người cha như vậy thì đúng là kiếp nạn tám đời trước. Ngay cả con gái ruột của mình cũng muốn bán. Có thể thấy Trương Vân này cũng là người mệnh khổ, có một người chồng nhưng lại chết rồi. Bây giờ còn bị cha mình biến thành hàng hóa bán cho một tên vô lại. Haiz, sau khi anh nghe xong cũng thấy Trương Vân rất khổ, cho nên mới bảo cô ấy đến nhà chúng ta giúp việc. Nhưng nếu Tình Đình không thích cô ấy, cùng lắm thì anh bảo cô ấy rời đi là được. Thực ra nghĩ cũng đúng, cho dù cô ấy gả cho tên vô lại kia, bị tên đó làm nhục thì sao chứ, cũng không liên quan gì đến anh. Cho dù Trương Vân tự sát thì sao, cũng không phải anh tự sát. Được rồi, được rồi, bây giờ anh xuống nói cho Trương Vân, bảo cô ấy rời khỏi đây.
Diệp Lăng Phi nói xong, quả thực đứng lên, vừa đi vừa chép miệng.
- Anh đứng lại!
Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình gần như đồng thanh hô lên.
Diệp Lăng Phi cười thầm trong lòng, nghĩ:
- Anh vốn không định đi, coi như các em không gọi, anh cũng sẽ đứng lại.
Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính thật sự cho rằng Diệp Lăng Phi muốn đuổi Trương Vân đi. Hai cô gái này luôn sống trong gia đình giàu có, không thể tưởng tượng được cuộc sống của Trương Vân. Sau khi nghe Diệp Lăng Phi kể, cả hai đều thở dài cho số phận bi thảm của cô. Bây giờ nghe thấy Diệp Lăng Phi bất cận nhân tình như vậy, muốn nửa đêm đuổi Trương Vân đi, cả hai đều tỏ ra vô cùng tức giận.
Chu Hân Mính nói trước:
- Diệp Lăng Phi, anh có còn là người không vậy? Người ta đã thảm như vậy, anh còn muốn đuổi người ta đi. Bây giờ nếu anh đuổi Trương Vân đi, chẳng phải là đẩy cô ấy vào hố lửa sao? Anh bảo Trương Vân đi đâu? Giờ đã hơn nửa đêm, người ta còn là một người phụ nữ. Nếu gặp phải kẻ xấu, lương tâm anh có thanh thản không?
Bạch Tình Đình cũng tức giận nói:
- Đúng, Hân Mính nói rất đúng. Ông xã, sao anh có thể làm như vậy? Nếu anh làm vậy thật sự khiến em quá thất vọng. Anh không phải đã nói sao, Trương Vân là trốn từ trong nhà ra, trên người cũng không có tiền. Anh bảo cô ấy ra ngoài, đi đâu chứ? Thân thế Trương Vân đã thảm như vậy, bây giờ anh đuổi cô ấy đi, đây không phải là muốn bức tử cô ấy sao? Em cho anh biết, nếu anh thật sự làm như vậy, sau này em sẽ không thèm để ý đến anh nữa!
Diệp Lăng Phi cười thầm. Mình chỉ giở một chút thủ đoạn nhỏ mà hai cô gái ngốc này đã tin là mình sẽ đuổi Trương Vân đi thật. Hiện tại thấy vẻ mặt tức giận của Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi cho rằng mình nên thêm chút dầu vào lửa. Hắn cố ý nói:
- Bà xã, không phải anh muốn đuổi cô ấy đi, chỉ là anh lo em và Hân Mính nhìn cô ấy không vừa mắt. Thực ra, anh nghĩ cũng đúng, có một cô giúp việc như vậy ở nhà, khó tránh khỏi bị người ta đàm tiếu. Tuy anh không có hứng thú với người phụ nữ này, nhưng nếu người ngoài nói lung tung thì sẽ không tốt. Anh thấy mình đuổi cô ấy đi thì hơn.
Diệp Lăng Phi nói rồi lại đứng lên, ra vẻ muốn đi ra cửa. Chu Hân Mính quýnh lên, liền chặn trước cửa phòng không cho hắn mở. Bạch Tình Đình nói:
- Diệp Lăng Phi, em vừa mới nói rồi, nếu anh đuổi cô ấy đi, em sẽ không để ý đến anh nữa!
Diệp Lăng Phi làm bộ khó xử:
- Bà xã, vậy anh phải làm sao đây?
- Làm sao à? Đương nhiên là để cô ấy ở nhà chúng ta giúp việc chứ sao!
Bạch Tình Đình nói.
- Em thấy cô ấy dọn dẹp rất sạch sẽ, hẳn là một người rất chăm chỉ, rất thích hợp giúp việc ở nhà chúng ta. Được rồi, ông xã, lúc trước anh hứa trả cô ấy bao nhiêu tiền?
- Anh nói là 2.000 đồng, bao ăn bao ở. Nhưng 2.000 đồng đó là gồm cả tiền thưởng và lương cứng. Lương của cô ấy chỉ có 500 đồng, còn lại 1.500 đồng là xem biểu hiện. Nếu làm không tốt sẽ bị khấu trừ toàn bộ.
Diệp Lăng Phi nói:
- Bà xã, em yên tâm đi. Anh đã nghĩ kỹ rồi, cho dù cô ấy làm tốt, cuối cùng anh vẫn có thể tìm ra chỗ không tốt. Như vậy một tháng trả cô ấy 800 đồng là không tệ rồi!
- Diệp Lăng Phi, anh nghĩ gì vậy? Một người giúp việc mà anh chỉ định trả 800 đồng, quá keo kiệt rồi.
Chu Hân Mính vừa nghe liền bĩu môi:
- Người giúp việc nhà em một tháng còn hơn 2.000 đồng đấy.
Bạch Tình Đình cũng gật đầu:
- Đúng vậy, ông xã. Lần này anh làm thật sự không đúng. Không phải anh đã hứa trả cô ấy 2.000 đồng một tháng sao? Hay là cứ như vậy đi, chúng ta cũng không phân biệt tiền thưởng hay lương cứng gì cả, một tháng trả cô ấy 2.000 đồng. Trương Vân cũng rất đáng thương, chúng ta không thể bắt nạt người ta như vậy. Anh nói đúng không?
Diệp Lăng Phi làm bộ do dự một lúc lâu mới lên tiếng:
- Được rồi, anh trả cô ấy 2.000 đồng là được chứ gì!
- Ừ, cứ vậy đi!
Bạch Tình Đình nói.
- Ông xã, chúng ta xuống dưới đi, em muốn tâm sự với Trương Vân!
- Được!
Diệp Lăng Phi vội vàng nói.
Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính cùng nhau đi xuống lầu. Đã thấy Trương Vân vẫn đứng im trong phòng khách. Vừa nhìn thấy bộ dạng của Trương Vân, lại nghĩ đến thân thế của cô theo lời Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đều cảm thấy người phụ nữ này rất đáng thương. Trong lòng hai người tự nhiên sinh ra hảo cảm với Trương Vân, bây giờ nhìn cô cũng không còn thấy phản cảm, ngược lại còn cảm thấy cô rất thiện lương.
Trương Vân vừa thấy đám người Diệp Lăng Phi quay lại, vội vàng nói:
- Diệp tiên sinh, tôi biết đã gây thêm phiền toái cho anh. Tôi…!
Trương Vân còn chưa nói hết, đã nghe Bạch Tình Đình nói:
- Trương Vân đúng không? Mau ngồi đi, đừng đứng!
Nói rồi, Bạch Tình Đình kéo tay Trương Vân ngồi xuống ghế sô pha. Nàng nhìn Trương Vân từ trên xuống dưới, hỏi:
- Trương Vân, tôi biết chuyện của cô rồi. Thân thế của cô rất đáng thương, nhưng cô cũng đừng quá đau lòng. Sau này cô cứ xem đây là nhà mình. Tôi và Hân Mính tuổi cũng xấp xỉ cô, có chuyện gì cứ nói với chúng tôi.
- Thiếu phu nhân!
Khi Trương Vân gọi Bạch Tình Đình là Thiếu phu nhân, Bạch Tình Đình liền nói:
- Trương Vân, cô đừng xưng hô như vậy, tôi nghe khó chịu lắm. Sau này cô là người giúp việc trong nhà chúng tôi, chúng ta đều là người một nhà, không cần quá khách khí. Cô cứ gọi tôi là Tình Đình là được.
Chu Hân Mính lúc này cũng nói:
- Trương Vân, đúng vậy. Cứ coi đây như nhà mình, sau này cũng gọi tôi là Hân Mính.
Trương Vân nghe Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính nói vậy, trong lòng vô cùng kích động. Cô không nhịn được, "phịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất, miệng nói:
- Tôi không biết phải nói thế nào, nói chung tôi biết các vị là những người tốt nhất trên đời này!
Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình bị những lời này của Trương Vân làm cho viền mắt đỏ hoe. Nếu không có Diệp Lăng Phi thêm mắm thêm muối, miêu tả sinh động như thật lúc trước, hai người tuyệt đối sẽ không có phản ứng như hiện tại. Theo lời của Diệp Lăng Phi, Trương Vân quả thực chính là nàng Bạch Tuyết thời hiện đại. Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình đều là phụ nữ, đương nhiên đồng cảm với cô.
Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính gần như đồng thời vươn tay, nâng Trương Vân dậy. Hai người để cô ngồi trên sô pha, an ủi:
- Được rồi, được rồi. Sau này cứ ở đây giúp việc, một tháng trả cô 2.000 đồng. Nếu cô cảm thấy quá ít, chúng ta có thể bàn lại!
- Không cần, không cần. Như vậy đã rất nhiều rồi!
Trương Vân liên tục xua tay, định quỳ xuống lần nữa nhưng bị Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính vội cản lại.
"Ùng ục, ùng ục!"
Một âm thanh truyền tới, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính quay đầu nhìn lại, đã thấy Diệp Lăng Phi đang ôm bụng, vẻ mặt khổ sở nói:
- Bà xã đại nhân, anh không cố ý đâu. Bảo cô giúp việc của chúng ta làm ít đồ ăn đi, dạ dày nói cho anh biết, anh đói lắm rồi