Chuyện của Trương Vân cứ thế được quyết định, cô ấy sẽ ở lại đây làm người giúp việc. Nửa đêm, Diệp Lăng Phi lén lút chạy vào phòng Chu Hân Mính.
Phòng của Chu Hân Mính tối đen như mực. Diệp Lăng Phi lặng lẽ mò đến bên giường. Một lát sau, hắn leo lên giường.
Chu Hân Mính vốn dĩ chưa ngủ. Nàng biết là Diệp Lăng Phi đã lẻn vào phòng mình. Ngay khi Diệp Lăng Phi vừa lên giường, Chu Hân Mính nhấc chân, chuẩn bị đạp hắn xuống.
Nhưng không ngờ Diệp Lăng Phi đã sớm có chuẩn bị. Ngay khi Chu Hân Mính đá tới, hắn đã bắt được chân nàng, khiến nàng không thể đá được.
- Hân Mính, em làm gì vậy? Sao tự dưng lại muốn đá anh?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Hỏi chính anh đi. Nửa đêm canh ba anh vào phòng em làm gì!
Chu Hân Mính chất vấn.
- Anh định làm gì?
- Không làm gì cả. Anh ngủ một mình lạnh quá, muốn ngủ cùng em.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa ôm lấy thân thể thoang thoảng hương thơm của Chu Hân Mính, cười nói:
- Em yên tâm, anh sẽ không làm gì đâu, chỉ muốn ôm em ngủ thôi. Như vậy sẽ ấm hơn!
- Biến! Em đã nói rồi, không thể như vậy với anh!
Chu Hân Mính dùng sức đẩy Diệp Lăng Phi nhưng không sao đẩy ra được. Nàng bực bội nói:
- Sao mặt anh dày thế? Có biết xấu hổ là gì không?
- Cần gì xấu hổ chứ, anh chỉ cần Hân Mính bảo bối của anh thôi!
Mặt Diệp Lăng Phi đúng là rất dày. Bị Chu Hân Mính nói như vậy mà vẫn không thấy đỏ mặt chút nào. Hắn ôm chặt Chu Hân Mính, nói:
- Được rồi, được rồi. Hân Mính, anh biết em đang giận anh chuyện tên sát thủ kia, anh thừa nhận anh làm sai, nhưng em nghĩ xem, đối phó với 3K không phải là không có cách. Em muốn nghe không?
Chu Hân Mính vừa nghe liền hỏi:
- Anh có cách?
- Đương nhiên là có!
Diệp Lăng Phi nói.
- Em còn nhớ anh từng nói với em về nhà máy sản xuất thực phẩm kia không?
Chu Hân Mính khó hiểu hỏi:
- Nhà máy thực phẩm đó thì có liên quan gì đến 3K?
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Vậy thì chưa chắc, nói không chừng là có quan hệ đấy, theo anh thấy nhà máy thực phẩm kia rất đáng ngờ... Nếu em có thời gian để ý đến nó, đảm bảo thu hoạch sẽ không ít. Về phần tên sát thủ kia, anh có thể chắc chắn với em, cho dù em bắt được hắn cũng không thể đối phó được Sở Thiếu Lăng. Thật ra anh có một ý này không tồi, tuy tên sát thủ đó đã chết, nhưng em có thể làm thế này: lần này Phủ Đầu Bang chết không ít đầu lĩnh, nếu ngày mai em phái người mời lão đại Tiêu Triêu Dương của Phủ Đầu Bang đến đội cảnh sát hình sự, rồi cố ý tiết lộ tin tức liên quan đến tên sát thủ kia cho ông ta, thì dù em không ra tay, Tiêu Triêu Dương cũng sẽ tìm cách đối phó Sở Thiếu Lăng. Có một số việc, cách làm của mấy lão đại giang hồ này thường hiệu quả hơn cảnh sát các em nhiều.
Chu Hân Mính nghe vậy bĩu môi nói:
- Nếu làm như vậy, thành phố Vọng Hải sẽ loạn mất.
- Hân Mính, em ngốc quá!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Dù sao cũng đều là dân xã hội đen, thêm hay bớt một tên cũng chẳng quan trọng. Càng loạn càng tốt, như vậy em mới có cơ hội đối phó với đám hắc bang. Tin anh đi, em làm như vậy đảm bảo sẽ có hiệu quả rất tốt. À, thuận tiện tiết lộ luôn chuyện nhà máy thực phẩm kia cho Tiêu Triêu Dương. Theo phán đoán của anh, ông ta nhất định sẽ phái người đến đó gây rối. Sau đó em có thể danh chính ngôn thuận phái người tới điều tra.
Chu Hân Mính cắn môi, trầm ngâm...
Diệp Lăng Phi trò chuyện với Chu Hân Mính, mục đích đơn giản là muốn giúp nàng tìm được cách đối phó 3K. Chỉ là khi Chu Hân Mính im lặng không nói, Diệp Lăng Phi nhất thời cũng không rõ rốt cuộc trong lòng nàng đang nghĩ gì.
Ngày hôm sau, Diệp Lăng Phi quyết định đến công ty bảo hiểm Dân An. Mấy ngày nay hắn có quá nhiều chuyện phải xử lý, nhất thời không có thời gian để ý tới công ty. Vất vả lắm mới giải quyết xong chuyện tên sát thủ kia, Diệp Lăng Phi cũng có tâm trạng đến công ty làm việc.
Vừa bước vào công ty bảo hiểm Dân An, Diệp Lăng Phi liền cảm giác bầu không khí ở đây có chút không bình thường. Chỉ thấy ở cửa tòa nhà có không ít lẵng hoa, còn có một tấm biển quảng cáo ghi dòng chữ hoan nghênh lãnh đạo XXX đến thị sát.
Diệp Lăng Phi không hiểu tại sao tự dưng lại bày ra mấy thứ này. Chẳng lẽ có lãnh đạo nào muốn tới thị sát?
Diệp Lăng Phi mới vừa đi tới thang máy, Phương Linh liền vội vã đuổi theo.
- Diệp Lăng Phi, chờ tôi!
Phương Linh gọi Diệp Lăng Phi. Hắn vừa quay đầu lại, đã thấy Phương Linh mặc áo sơ mi trắng, bên dưới là váy ngắn màu lam, thở hổn hển chạy đến.
- Phương Linh, cô làm sao vậy?
Diệp Lăng Phi cười hỏi.
- Haiz, còn cách nào nữa, hôm nay kẹt xe, ở cầu Hoàng Hà bị tắc hơn ba mươi phút. Tôi phải thuê xe mới tới được.
Phương Linh nói.
- Nếu không phải có lãnh đạo qua đây thị sát, tôi cũng chẳng định tới. Dù sao giám đốc bộ phận chúng ta, Vu Uy, hôm nay cũng không tới, sợ cái gì.
- Vu Uy không đến?
Diệp Lăng Phi kỳ quái hỏi.
- Sao cô biết hôm nay hắn không đến?
- Anh không biết à?
Phương Linh hỏi rồi bỗng nhiên cười nói:
- Xem cái trí nhớ của tôi này, mấy ngày nay anh cũng không đến nên đương nhiên không biết công ty xảy ra chuyện. Đi, chúng ta lên lầu rồi nói.
Diệp Lăng Phi gật đầu. Hắn cảm giác được mình mới không tới hai ngày mà nhất định đã xảy ra không ít chuyện. Diệp Lăng Phi và Phương Linh lên thang máy đi tới phòng làm việc của họ. Vừa ra khỏi thang máy, Phương Linh liền kéo Diệp Lăng Phi lại, nhỏ giọng nói:
- Tôi nói cho anh nghe, chuyện liên quan đến Tạc Thiên dạo này ầm ĩ lắm đấy. Anh biết Trần Thiến là bạn gái hắn chứ!
- Ừ!
Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:
- Coi như có chút ấn tượng.
Phương Linh nhìn xung quanh, thấy không có người quen, nàng mới hạ giọng nói:
- Tên Tạc Thiên đó đến phòng chúng ta đánh Vu Uy!
- Cái gì?
Diệp Lăng Phi sững sờ. Hắn nhìn Phương Linh, cho rằng mình nghe lầm, hỏi lại:
- Không thể nào! Cô nói bạn trai Trần Thiến đến công ty chúng ta đánh Vu Uy? Chuyện này kỳ cục quá.
Phương Linh thấp giọng nói:
- Ai biết được, nói chung hôm qua Trần Thiến bị bạn trai cô ta lôi thẳng đến công ty. Nhìn bộ dạng của Trần Thiến lúc đó, giống như bị bạn trai đánh vậy. Không ngờ bạn trai Trần Thiến nổi giận lên cũng thật đáng sợ, ngay tại phòng chúng ta mà đánh Vu Uy.
- Vì sao vậy?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Chẳng lẽ Vu Uy làm chuyện gì có lỗi với người ta?
- Anh đoán đúng rồi!
Phương Linh cười nói.
- Bạn trai Trần Thiến nghi ngờ Vu Uy và Trần Thiến có quan hệ mập mờ, nhưng tôi thấy cũng có khả năng đó. Anh xem Vu Uy háo sắc như vậy, làm sao có thể buông tha cho Trần Thiến chứ. Đừng quên, lần trước có người đã thấy Vu Uy và Trần Thiến đi ra từ một nhà hàng. Tuy Trần Thiến nói là Vu Uy đưa cô ấy đi gặp khách hàng, nhưng hai người họ rốt cuộc có quan hệ gì, ai mà biết được. Nói chung lần này có trò hay để xem rồi. Tôi nghe nói Vu Uy đã mời luật sư, định kiện bạn trai của Trần Thiến.
Phương Linh nói tới đây, lại cười trên sự đau khổ của người khác:
- Anh phải nhìn thấy biểu cảm của Giang Nguyệt Văn khi thấy Tạc Thiên cơ, đặc sắc cực kỳ. Bây giờ tôi cứ nghĩ đến vẻ mặt của Giang Nguyệt Văn là nằm mơ cũng thấy buồn cười. Đáng đời! Ai bảo cô ta thích làm tình nhân của người khác chứ. Lần này thì sáng mắt ra rồi!
Diệp Lăng Phi nghe Phương Linh nói, hắn hơi gật đầu, nói:
- Phương Linh, bây giờ nhìn cô có vẻ hả hê nhỉ. Như vậy cũng không tốt, nói thế nào mọi người cũng là đồng nghiệp. Cô làm vậy rõ ràng không tốt lắm. Tôi thấy Giang Nguyệt Văn cũng đáng thương. Cô nghĩ xem, cô ấy còn trẻ mà đã mang cái danh tình nhân của người khác. Nghĩ lại cũng thật đáng thương.
- Cô ta? Thôi đi. Lúc trước tôi đã cảnh cáo Giang Nguyệt Văn rồi, thế mà cô ta không thèm nghe. Vì chuyện này còn mắng tôi. Anh nói xem tôi có nên thương cảm cô ta không? Vừa nhắc tới là tôi lại tức. Tôi và cô ấy là bạn học, ban đầu cô ấy còn tốt lắm, nhưng giờ thì sao, coi lòng tốt của tôi như lòng lang dạ thú... Không nói nữa, không nói nữa, nhắc tới là khó chịu!
Diệp Lăng Phi nghe Phương Linh nói vậy, liền đoán rằng trước kia Giang Nguyệt Văn và Phương Linh quan hệ rất tốt, cũng bởi vì Vu Uy mà hai người mới cãi nhau, bây giờ mới thành ra thế này. Đương nhiên, đây đều là chuyện giữa Phương Linh và Giang Nguyệt Văn, Diệp Lăng Phi căn bản không quản được. Hắn nở nụ cười, vỗ vai Phương Linh nói:
- Được rồi, được rồi, không nói nữa. Chúng ta mau vào phòng làm việc đi.
Phương Linh gật đầu. Nàng vừa định đi cùng Diệp Lăng Phi vào phòng làm việc thì thấy Trần Thiến bước ra từ thang máy. Trần Thiến cầm trong tay một cái túi xách, hôm nay nàng lại đeo một chiếc kính. Phương Linh vừa nhìn thấy Trần Thiến, liền âm thầm kéo áo Diệp Lăng Phi, thấp giọng nói:
- Nhìn thấy không, tôi thấy con bé đó nhất định bị bạn trai đánh. Nếu anh không tin, chúng ta cá cược đi, cô ta nhất định không dám tháo kính xuống.
- Trần Thiến dù sao cũng là đồng nghiệp của chúng ta, sao cô có thể như vậy chứ!
Diệp Lăng Phi nói.
Phương Linh bĩu môi, nói:
- Tôi làm sao? Chẳng phải là bị xã hội này ép sao. Con gái giống như thế tôi thấy nhiều rồi, không có một chút đồng tình nào. Tôi coi thường những cô gái vì tiền mà bán thân, quả thực là làm mất hết mặt mũi của con gái chúng ta. Con gái chúng tôi cũng là người, vì tiền mà bán thân, bị coi như đồ chơi của đàn ông. Lẽ nào các cô ấy không có lòng tự trọng sao?
Phương Linh nói vậy quả thật cũng có chút đạo lý. Diệp Lăng Phi không ngừng gật đầu. Bất quá, hắn vẫn tốt bụng nhắc nhở:
- Phương Linh, hay là chuyện cũng không như cô tưởng tượng. Được rồi, tôi thấy nếu mọi người là đồng nghiệp, có một số việc có thể giúp thì nên giúp.
Diệp Lăng Phi nói rồi đi về phía Trần Thiến.
Trần Thiến đang muốn đi vào phòng làm việc, thấy Diệp Lăng Phi đi tới, nàng dừng bước lại, hơi cúi đầu chào hỏi:
- Good morning!
- Ừm, good morning!
Diệp Lăng Phi nói.
- Trần Thiến, có thời gian không? Tôi muốn nói chuyện với cô một chút.
- Nói chuyện với tôi?
Trần Thiến sửng sốt, nhưng lập tức dịu dàng nói:
- Được!
Phương Linh nhìn Diệp Lăng Phi và Trần Thiến không đi về phía phòng làm việc mà đi về phía đầu kia hành lang, bĩu môi nói:
- Tôi xem anh cũng chẳng tốt đẹp gì, có khi lại để ý người ta rồi.
Phương Linh nói tới đây, bỗng nhiên lại nhíu mày, lẩm bẩm:
- Lẽ nào mình thật sự không nên như vậy với Giang Nguyệt Văn, nói không chừng cô ấy thật sự có nỗi khổ riêng.