Diệp Lăng Phi thật không ngờ sẽ gặp Điền Ny ở hiệu sách này. Đối với Điền Ny, Diệp Lăng Phi đã gần quên mất. Dù sao hai người cũng chỉ mới gặp nhau một lần, từ đó về sau không hề liên lạc.
Diệp Lăng Phi không muốn Điền Ny tặng sách cho hắn mà tự mình trả tiền mua hai cuốn. Hắn định mang về cho Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đọc giải trí lúc rảnh rỗi.
Diệp Lăng Phi chỉ đơn giản hàn huyên vài câu với Điền Ny thì điện thoại của Tôn Hoành gọi tới. Tôn Hoành báo rằng đã hẹn được chỗ gặp mặt, không phải trên địa bàn của 3K hay Phủ Đầu Bang, mà là do một người có chút máu mặt trong giới giang hồ lựa chọn. Người này quen biết cả hai bên nên xem như một người trung gian.
Diệp Lăng Phi không nhiều lời. Hắn cúp điện thoại, nói với Điền Ny:
- Tôi có chút việc, phải đi trước. Chúng ta liên lạc sau nhé!
- Ừ! Vậy liên lạc sau!
Trần Thiến không đi cùng Diệp Lăng Phi. Khó có được cơ hội tâm sự với Ôn Tình Miên Miên, cô đương nhiên sẽ không bỏ qua. Vừa hay cũng có thể nhờ quan hệ của Diệp Lăng Phi để làm quen với Ôn Tình Miên Miên.
Diệp Lăng Phi vốn cũng có việc nên không nói nhiều, rời khỏi hiệu sách rồi lái xe thẳng đến quán KTV mà Tôn Hoành đã nói. Đó là một quán KTV mới mở. Diệp Lăng Phi đỗ xe ở cửa, vừa xuống xe, lập tức có một tên đàn em của Phủ Đầu Bang đi tới, nói:
- Diệp tiên sinh, ngài đã tới, đường chủ của chúng tôi đang ở bên trong chờ ngài!
- Ừ!
Diệp Lăng Phi gật đầu, cất bước đi vào.
Người nọ đưa Diệp Lăng Phi thẳng tới một phòng hát. Vừa đẩy cửa ra, Diệp Lăng Phi đã thấy Tôn Hoành đang ngồi một mình bên trong.
- Tới sớm vậy!
Diệp Lăng Phi đi tới, ngồi bên cạnh Tôn Hoành, cười nói:
- Tôi vừa thấy bên ngoài có vài đàn em của anh. Anh đùa hay thật vậy, mang có mấy người tới, không sợ lúc đánh nhau lại không chạy kịp à?
- Không sợ!
Tôn Hoành tự mình rót một ly rượu vang cho Diệp Lăng Phi, nói:
- Lần này là đến đòi công đạo. Dù Sở Thiếu Lăng lá gan lớn hơn nữa cũng không dám động thủ. Hừ, nếu hắn dám động thủ, tôi sẽ giết chết hắn, coi như báo thù cho huynh đệ của tôi.
- Khó trách. Tôi còn đang thắc mắc sao anh chỉ dẫn theo vài người. Hóa ra là mang theo súng!
Diệp Lăng Phi đưa tay cầm ly rượu, nhấp một ngụm nhỏ rồi cười nói:
- Tôn Hoành, gu của anh lên tầm rồi nhỉ, giờ lại uống cả rượu vang.
- Hết cách rồi, long đầu yêu cầu chúng tôi phải nâng cao tố chất, không nên cả ngày chỉ biết đánh đánh giết giết. Phải học theo giới trí thức, chú ý đến quần áo và phong thái trong sinh hoạt.
Nói đến đây, Tôn Hoành cười khổ:
- Diệp tiên sinh, tôi uống rượu vang này cứ như uống nước đường vậy, chẳng đã ghiền chút nào, vẫn là rượu trắng sảng khoái hơn!
- Tôn Hoành, sống quan trọng nhất là thoải mái. Anh muốn làm gì thì làm, không cần phải cố gắng thay đổi bản thân. Đương nhiên, đôi khi bị ép phải thay đổi một chút, nhưng đó cũng chỉ là diễn cho người khác xem thôi. Cần gì phải ép mình mọi lúc mọi nơi? Giữa tôi và anh cần gì phải khách sáo vậy?
- Ừm. Diệp tiên sinh nói rất đúng!
Tôn Hoành cười nói.
- Nhưng hôm nay không chỉ có mình tôi. Tống đường chủ cũng tới, không còn cách nào khác, nếu Tống đường chủ đã đến thì tôi cũng phải ra vẻ một chút.
- Tống Thi cũng tới?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Hắn vừa dứt lời đã thấy cửa phòng mở ra, Tống Thi tươi cười đi vào. Tống Thi cảm kích Diệp Lăng Phi từ tận đáy lòng, lần trước nhờ có Diệp Lăng Phi mà cả nhà ông mới được cứu mạng. Vừa thấy Diệp Lăng Phi ngồi trong phòng, ông liền cười nói:
- Tiên sinh, xin lỗi, tôi đến muộn!
- Tống đường chủ, sao anh cũng tới?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Tống Thi ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi, cười nói:
- Chuyện của Diệp tiên sinh chính là chuyện của Tống Thi tôi. Chiều nay tôi mới biết chuyện này, không ngờ người của 3K lại dám động đến Diệp tiên sinh. Vừa hay buổi tối tôi không có việc gì nên đến đây.
- Thì ra là thế!
Diệp Lăng Phi cười, nói:
- Vậy tôi phải cảm ơn hảo ý của Tống tiên sinh rồi. Ừm, chúng ta đông người càng náo nhiệt.
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, cửa phòng lại mở ra. Tiêu Vũ Văn xuất hiện ở cửa. Vừa thấy Tiêu Vũ Văn, Diệp Lăng Phi hơi giật mình. Hắn nhìn về phía Tôn Hoành, hỏi:
- Sao cô ấy cũng tới đây?
Tôn Hoành bất đắc dĩ cười khổ:
- Diệp tiên sinh, tôi còn chưa kịp nói. Hôm nay lúc anh gọi điện cho tôi, Vũ Văn vừa hay ở bên cạnh. Anh biết đấy, tôi nào dám trêu vào con bé, đành phải mặc kệ nó thôi.
- Tôn Hoành, như vậy không tốt đâu. Cẩn thận để long đầu biết anh dung túng Tiêu Vũ Văn, ông ấy sẽ xử lý anh đấy. Tôi nghe nói long đầu của các anh không cho Tiêu Vũ Văn nhúng tay vào chuyện hắc bang!
- Diệp Lăng Phi, anh đừng dọa Tôn thúc thúc của em, ông em biết chuyện này rồi.
Tiêu Vũ Văn mặc một chiếc áo croptop hở bụng, bên dưới là chiếc váy jean ngắn, ngắn đến mức gần như lộ cả nội y. Đôi chân thon dài trắng như tuyết của nàng không mang tất, trông càng thêm mê người. Tiêu Vũ Văn đi thẳng đến bên cạnh Diệp Lăng Phi, đối diện Tống Thi đang ngồi cạnh hắn, rất lễ phép nói:
- Tống gia gia, cháu muốn ngồi ở đây.
- Được!
Tống Thi cười, đứng dậy đi tới ngồi cạnh Tôn Hoành. Tôn Hoành cười nói:
- Tống đường chủ, anh nên học tôi một chút, ngồi xa ra. Anh không biết Diệp tiên sinh và Vũ Văn nhà chúng ta quan hệ rất tốt sao?
- Tôi làm sao biết được!
Tống Thi nói.
- Con bé Vũ Văn này thân với anh nhất. Tôi ít chơi với nó nên đương nhiên không biết chuyện của nó!
Tôn Hoành thấp giọng nói:
- Tống đường chủ, chuyện anh không biết còn nhiều lắm. Hôm nào chúng ta ngồi lại nói chuyện, tôi kể cho anh nghe một số chuyện giữa Diệp tiên sinh và Vũ Văn!
Tôn Hoành và Tống Thi tán gẫu bên này, bên kia Tiêu Vũ Văn đã dán sát người vào lòng Diệp Lăng Phi, đưa tay lấy ly rượu của hắn uống một ngụm nhỏ, sau đó cười nói với hắn:
- Lẽ nào anh sợ gặp em?
- Không đến mức sợ, chỉ là mỗi lần gặp em, anh đều cảm giác có chuyện gì đó sắp xảy ra. Lần trước cũng vậy!
Diệp Lăng Phi nói.
Tiêu Vũ Văn cười, nói:
- Chuyện lần trước anh phải cảm ơn em mới đúng. Nếu không có em, làm sao anh có thể gặp được chuyện mà bao nhiêu gã đàn ông muốn cũng không được chứ!
Tiêu Vũ Văn vừa nói vừa hơi cọ cọ mái tóc. Diệp Lăng Phi liền cảm thấy mũi mình ngứa ngáy, không nhịn được hắt xì một cái. Tay phải hắn khoác lên vai Tiêu Vũ Văn, tay trái xoa xoa mũi mình, thấp giọng hỏi:
- Tiêu Vũ Văn, em nói cho anh biết, rốt cuộc đêm đó anh và em có gì không?
- Anh đoán đi!
Tiêu Vũ Văn cố ý lè lưỡi, để lộ hàm răng trắng như tuyết, cười nói:
- Có thì sao? Dù sao em cũng không để ý, anh lại phải lo cái gì?
- Sao anh có thể không quan tâm. Chuyện này đối với anh rất quan trọng!
Diệp Lăng Phi nói.
- Anh là một người đàn ông rất có trách nhiệm. Nếu anh đã làm, anh sẽ tìm cách chịu trách nhiệm.
Tiêu Vũ Văn ngẩng đầu nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Tốt lắm. Vậy anh chịu trách nhiệm đi. Bây giờ em rất cần một người đàn ông quan tâm!
- Đừng làm loạn. Nhanh nói đi... nếu em nói ra, anh mua cho em một xâu kẹo hồ lô!
Hi hi. Tiêu Vũ Văn cười rộ lên. Nàng đưa tay ôm cánh tay Diệp Lăng Phi, nói:
- Anh còn coi em là con nít ba tuổi sao? Còn mua kẹo hồ lô nữa. Nhưng dù anh muốn mua cũng không nên mua cho em kẹo hồ lô.
- Chỉ cần em nói, em muốn cái gì anh nhất định sẽ mua cho em. Anh thề!
Diệp Lăng Phi nói.
Tiêu Vũ Văn nháy mắt, nàng đưa môi đến bên tai Diệp Lăng Phi, thấp giọng nói:
- Vậy được rồi. Anh chịu trách nhiệm đi. Em phát hiện em có thai với anh rồi!
- Không nhanh vậy chứ!
Diệp Lăng Phi nghe Vũ Văn nói vậy, không khỏi thốt lên. Hắn vừa nói xong đã thấy Tôn Hoành và Tống Thi đang chăm chú nhìn mình. Diệp Lăng Phi vội vàng cười nói với hai người:
- Không có chuyện gì!
Tiêu Vũ Văn thấy Diệp Lăng Phi như vậy, cười lên hi hi. Nàng kéo cánh tay đang khoác vai mình của Diệp Lăng Phi ra, nói:
- Yên tâm đi. Cho dù có chuyện gì cũng chỉ anh và em biết. Về phần anh có chịu trách nhiệm với em không, vậy thì chờ em nghĩ kỹ rồi hãy nói.
Diệp Lăng Phi bất đắc dĩ lắc đầu. Hắn đã nhìn ra Tiêu Vũ Văn đang nói đùa. Nghĩ lại cũng đúng, nhược điểm của mình đã rơi vào tay cô nàng, làm sao cô có thể dễ dàng cho mình biết sự thật được chứ!
Chuyện đêm đó mỗi khi nhắc tới mọi người đều giữ im lặng, khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy. Nói không chừng đêm đó đã diễn ra một màn hoang đường, khiến cả sáu người trong cuộc đều xấu hổ không dám mở miệng, không muốn nói ra.
Diệp Lăng Phi đang muốn đổi cách khác để Tiêu Vũ Văn nói ra chuyện đêm đó thì đúng lúc này cửa phòng lại mở ra. Sở Thiếu Lăng và Khương Long đi vào. Ở cửa, tên vẫn luôn đi theo Sở Thiếu Lăng nhìn thẳng vào Diệp Lăng Phi.
Ánh mắt Diệp Lăng Phi và tên kia chạm nhau. Lập tức, Diệp Lăng Phi chuyển ánh mắt sang Sở Thiếu Lăng đang đi tới.
- Sở đại công tử, thật không ngờ cậu lại đến. Thực sự là cho tôi mặt mũi quá!
Diệp Lăng Phi cười nói.
Sở Thiếu Lăng và Khương Long ngồi đối diện Diệp Lăng Phi. Sở Thiếu Lăng vừa nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, khẽ cười:
- Diệp tiên sinh, tôi nghĩ anh có chút hiểu lầm. Tuy tôi là con trai của long đầu 3K, nhưng tôi và 3K không có một chút quan hệ nào. Sở dĩ tôi đến chỉ là muốn nói rõ ràng với ngài, để tránh chúng ta có hiểu lầm.
- Sở công tử, tôi thấy chuyện không đơn giản như thế đâu!
Tống Thi lên tiếng, trầm mặt nói:
- Ngay sau khi Sở công tử trở về Vọng Hải, Phủ Đầu Bang chúng ta liên tục gặp chuyện không may. Vài đường chủ đều bị người khác ám sát, ngay cả ta cũng suýt nữa bị bang hội thanh trừng. Tất cả những chuyện này, ta không tin không có một chút quan hệ nào với Sở công tử. Không biết Sở công tử có nên cho Phủ Đầu Bang chúng ta một câu trả lời không?
Sở Thiếu Lăng cười, nói:
- Tống đường chủ, chuyện này thật sự không có một chút quan hệ nào với tôi. Tôi trở về chỉ muốn ở thành phố Vọng Hải vui chơi một chút. À, có thể nói là muốn thân thiết hơn với Vũ Văn. Về phần chuyện của bang hội, tôi hoàn toàn không biết.
Sở Thiếu Lăng đã nói vậy, tức là đã vạch rõ giới hạn với 3K, nói thẳng cho đám người Tống Thi biết rằng mình không hề nhúng tay vào sự vụ hắc bang, bất cứ chuyện gì của hắc bang đều không liên quan đến mình.
Diệp Lăng Phi nghe đến đó, há miệng cười nói:
- Sở công tử, không vấn đề gì. Tôi có rất nhiều chuyện muốn nói với cậu, chúng ta cứ nói từng chuyện một. Nhưng nếu chuyện của bang hội không liên quan gì đến cậu, vậy không biết tôi nên tìm ai?
Diệp Lăng Phi nói rồi đưa mắt sang Khương Long đang ngồi bên cạnh Sở Thiếu Lăng. Tuy hắn không nói gì nhưng thái độ đã nói lên tất cả. Khương Long liếc nhìn Sở Thiếu Lăng trước, sau đó nói:
- Diệp tiên sinh, tôi biết anh. 3K tạm thời do tôi phụ trách. Nếu anh có chuyện gì, có thể nói với tôi!
- Ông là ai?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Tôn Hoành giới thiệu cho Diệp Lăng Phi:
- Diệp tiên sinh, vị này chính là Khương Long danh tiếng lừng lẫy, cũng là nhân vật số hai của 3K.
Diệp Lăng Phi sao có thể không nhận ra Khương Long. Chu Hân Mính suốt ngày nghĩ cách bắt gã. Diệp Lăng Phi vừa rồi chỉ là cố ý hỏi vậy. Hắn nhìn Khương Long, cười nói:
- Khương bang chủ, ông đã có thể làm chủ, vậy thì tốt nhất. Hôm nay tôi gặp một chút chuyện, là một đường chủ tên Tam Pháo của 3K các ông muốn giết tôi ở bệnh viện. Không biết Khương bang chủ định xử lý thế nào?
Khương Long và Sở Thiếu Lăng trước khi đến đã biết chuyện của Tam Pháo, Khương Long đã báo cáo với Sở Thiếu Lăng. Trước khi gặp Diệp Lăng Phi, hai người đã bàn bạc, tốt nhất không nên trêu chọc người này. Theo Sở Thiếu Lăng, trên người Diệp Lăng Phi luôn có một vẻ tà khí, khiến hắn trong lòng rất kiêng kỵ.
Khương Long đã chuẩn bị tâm lý, cũng không cảm thấy bất ngờ. Hắn cười nói:
- Nếu chuyện thật sự là như vậy, tôi nhất định sẽ tìm ra tên khốn Tam Pháo này, bắt hắn quỳ xuống trước mặt Diệp tiên sinh nhận sai.
- Lẽ nào nhận sai là xong? Vậy cũng quá đơn giản nhỉ!
Diệp Lăng Phi cười lạnh nói:
- Nếu không phải tôi chạy nhanh, bây giờ ông muốn gặp cũng không gặp được tôi. Hay là để tôi cũng làm như vậy, trước tiên giết chết ông, sau đó đến trước mộ ông nhận sai, như vậy được không?
Sắc mặt Khương Long có chút khó coi. Hắn thật không ngờ Diệp Lăng Phi lại nói chuyện với mình như vậy. Phải biết mình cũng là nhân vật số hai của 3K, ai thấy mình mà không cúi đầu khom lưng. Nhưng thật không ngờ Diệp Lăng Phi lại xấc xược đến thế.
Khương Long liền có chút tức giận. Hắn lăn lộn trong giới hắc đạo đã lâu, từ nhỏ đã vô học, có thể nói là đánh nhau từ bé. Đánh đến bây giờ mới lên được vị trí này, tuy mấy năm nay không cần tự mình động thủ chém người nhưng tính tình vẫn vậy, hễ gặp chuyện không vừa ý là sẽ nổi nóng.
Sắc mặt Khương Long trầm xuống. Bên cạnh, Sở Thiếu Lăng bỗng nhiên ho khan một tiếng. Nghe tiếng ho của Sở Thiếu Lăng, Khương Long giật mình, vội nở nụ cười, ngoài cười nhưng trong không cười nói:
- Vậy không biết Diệp tiên sinh định xử lý thế nào mới thỏa mãn?
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Rất đơn giản. Kẻ chọc ta, phải chết!
Khi Diệp Lăng Phi nói đến chữ "chết", ngữ khí của hắn thoáng cái âm trầm xuống. Mỗi người đang ngồi đây đều cảm nhận được sát ý mạnh mẽ tỏa ra từ người hắn. Ngay cả Sở Thiếu Lăng cũng hơi biến sắc. Sở Thiếu Lăng không khỏi một lần nữa đánh giá lại Diệp Lăng Phi. Theo hắn thấy, Diệp Lăng Phi này không phải là một người bình thường đơn giản. Nhìn những người của Phủ Đầu Bang tôn kính hắn như vậy, xem ra bối cảnh của Diệp Lăng Phi rất sâu, chứ không đơn thuần là một tiểu nhân vật chỉ dựa vào Tiêu Vũ Văn để có quan hệ với Phủ Đầu Bang.
Sở Thiếu Lăng không bao giờ làm chuyện không nắm chắc. Trước khi hắn thăm dò được lai lịch của Diệp Lăng Phi, chắc chắn sẽ không tùy tiện đắc tội hắn. Sở Thiếu Lăng lo Khương Long không nhịn được, vội vàng cười nói:
- Diệp tiên sinh, yêu cầu này cũng không quá đáng. Như vậy đi, nếu tôi tìm được Tam Pháo, sẽ lập tức giao hắn cho Diệp tiên sinh xử trí. Ngài thấy thế nào?
- Nói như vậy, sau này chuyện của Tam Pháo không liên quan gì đến cậu. Nếu tôi muốn, tôi có thể giết chết Tam Pháo bất cứ lúc nào, đúng không?
Diệp Lăng Phi nói.
Sở Thiếu Lăng nháy mắt với Khương Long. Khương Long vừa thấy ánh mắt của Sở Thiếu Lăng, trong lòng đã hiểu ý. Hắn gật đầu, nói:
- Đúng là như vậy. Chỉ là bây giờ chúng tôi vẫn chưa tìm được Tam Pháo!
- Có những lời này là được rồi!
Diệp Lăng Phi nghe xong, quay sang Tôn Hoành nói:
- Tôn đường chủ, có nghe thấy không? Người ta nói Tam Pháo này mặc cho tôi xử lý. Vậy thì làm phiền anh, giải quyết Tam Pháo đi!
Tôn Hoành đã sớm không vừa mắt người của 3K. Hiện tại cuối cùng cũng có cơ hội, hắn đương nhiên không từ chối, gật đầu nói:
- Tôi lập tức phái người đi làm!
- Tam Pháo ở trong tay các vị?
Khương Long hỏi.
- Dĩ nhiên. Vốn tôi định đem Tam Pháo trả lại cho các vị, tôi nói vậy chỉ là muốn xem 3K rốt cuộc là bang hội thế nào, có phải như bên ngoài đồn là vô pháp vô thiên hay không. Nhưng bây giờ tôi biết 3K cũng không vô pháp vô thiên như lời đồn. Khương bang chủ có thể không bao che khuyết điểm, điểm này tôi vô cùng bội phục. Nếu Khương bang chủ đã nói giao Tam Pháo cho tôi xử trí, tôi đây nhất định không thể để 3K vì chuyện của Tam Pháo mà mang tiếng xấu!
Nghe Diệp Lăng Phi nói xong, Khương Long và Sở Thiếu Lăng liếc nhau, biểu cảm của cả hai đều cực kỳ phức tạp. Tôn Hoành và Tống Thi thấy vậy, trong lòng đều âm thầm giơ ngón tay cái lên, thầm nghĩ:
- Nhìn Diệp tiên sinh làm việc xem, đúng là quá đẹp. Rõ ràng là giết người của 3K, lại khiến cho bọn họ không thể nói gì. Thủ đoạn này mới đúng là cao tay!
Tôn Hoành lập tức sai người đi giết Tam Pháo. Phủ Đầu Bang bên này đã chết không ít đường chủ, Tôn Hoành sớm đã muốn báo thù cho huynh đệ của mình. Hiện tại có thể danh chính ngôn thuận xử lý đường chủ của 3K, Tôn Hoành một khắc cũng không muốn trì hoãn, lập tức sai người đi xử lý Tam Pháo.
Khương Long tuy trên mặt vẫn cười, nhưng tay hắn đã siết chặt lại, hiển nhiên trong lòng cực kỳ bất mãn Diệp Lăng Phi. Sở Thiếu Lăng thì ngược lại, rõ ràng biết bị Diệp Lăng Phi chơi xỏ nhưng vẫn có thể bật cười như trước. Hắn ưu nhã nâng ly thưởng thức rượu vang.
Diệp Lăng Phi âm thầm bội phục Sở Thiếu Lăng. Tay phải hắn ôm Tiêu Vũ Văn, tay trái nâng ly rượu, nói:
- À, Sở công tử, tôi quên một việc. Không biết chuyện này có quan hệ với cậu không?
Sở Thiếu Lăng lúc này căn bản không dám xem thường. Hắn nhìn như nhàn nhã, nhưng trong lòng rất cẩn thận, rất sợ lại bị Diệp Lăng Phi chơi xỏ.
- Diệp tiên sinh không biết ngài còn có chuyện gì, xin mời nói?
- Tôi biết Sở Thiên Dương... cũng chính là cha cậu, ở Hương Cảng có một sát thủ tên là... à, gọi là Trình Quân! Không biết Sở công tử có biết người này không?
Sở Thiếu Lăng vừa nghe Diệp Lăng Phi nhắc tới cái tên Trình Quân, trong mắt hắn thoáng hiện lên một tia kinh hoảng rất nhỏ. Sở Thiếu Lăng cả kinh, hắn không ngờ Diệp Lăng Phi lại biết người này. Dù trong lòng kinh hoảng, nhưng bề ngoài hắn vẫn tỏ ra vui vẻ, cười nói:
- Diệp tiên sinh, tôi đã nói rồi, tôi không can thiệp vào chuyện của cha tôi, cũng không nhúng tay vào sự vụ của hắc bang.
- À, vậy sao!
Diệp Lăng Phi nghe xong, tay hơi dùng sức ôm sát Tiêu Vũ Văn. Hắn nghiêng đầu, nói với cô:
- Vũ Văn, em nói có lạ không? Ngay sau khi Sở công tử đến thành phố Vọng Hải, thì có một tên gọi là Trình Quân cũng đến thành phố Vọng Hải!
Kẻ ngốc cũng nghe ra ý tứ của Diệp Lăng Phi. Tiêu Vũ Văn cố ý nói:
- Ừm, có chút kỳ quái. Anh nói tên sát thủ Trình Quân kia tới đây làm gì?
- Ai biết được, nói chung tên sát thủ này rất lợi hại, vốn từng làm lính đánh thuê!
Diệp Lăng Phi nhấp một ngụm rượu vang, chậm rãi nói:
- Anh nói cho em chuyện này, nhưng em đừng sợ. Lần trước khi đường chủ của Phủ Đầu Bang bị giết, anh vừa vặn ở hiện trường. Tên sát thủ kia cũng dám nổ súng với anh. Khi đó anh tự nhủ với mình, nếu để anh bắt được tên sát thủ đó, anh nhất định phải lột da hắn.
Sở Thiếu Lăng nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, trong lòng âm thầm kinh hãi. Hắn mơ hồ cảm thấy Trình Quân đã xảy ra chuyện. Ngày hôm qua hắn phái Trình Quân đi làm việc, kết quả đến bây giờ vẫn không có tin tức. Theo phong cách của Trình Quân, sau khi xong việc nhất định sẽ báo cáo với mình. Bây giờ lại nghe Diệp Lăng Phi nhắc tới Trình Quân, Sở Thiếu Lăng mơ hồ cảm giác những lời này của Diệp Lăng Phi không phải là tùy tiện nói ra.
Diệp Lăng Phi liếc qua Sở Thiếu Lăng, nhưng thấy hắn vẫn uống rượu như trước, tựa hồ không để ý. Diệp Lăng Phi trong lòng cười lạnh nghĩ: “Thằng nhãi, muốn giả vờ với tao à. Được lắm, tao chơi với mày.”
Diệp Lăng Phi tiếp tục nói:
- Vũ Văn, anh không thể không nghi ngờ tên hung thủ sát hại đường chủ kia và tên sát thủ Trình Quân rất giống nhau. Em nói trong chuyện này có sự trùng hợp nào đó không?
Khi Diệp Lăng Phi nói ra câu này, không chỉ sắc mặt Tiêu Vũ Văn thay đổi, ngay cả Tôn Hoành và Tống Thi cũng ngồi thẳng dậy. Bọn họ đều nhìn Sở Thiếu Lăng ở phía đối diện.
Khương Long lúc này hiển nhiên có chút khẩn trương, len lén nhìn về phía Sở Thiếu Lăng. Toàn bộ ánh mắt trong phòng đều đổ dồn vào Sở Thiếu Lăng.
Sắc mặt Sở Thiếu Lăng không đổi, giống như không nghe thấy Diệp Lăng Phi nói gì. Hắn khẽ cười:
- Diệp tiên sinh, tôi đã nói rồi, tôi không liên quan đến chuyện này, anh nói sai người rồi.
Tiêu Vũ Văn vừa thấy Sở Thiếu Lăng như vậy, cơn giận không nén nổi nữa. Trên mặt phủ một tầng sương lạnh, cô trừng mắt chất vấn hắn:
- Sở Thiếu Lăng, có phải anh nên giải thích rõ ràng hay không?
- Giải thích cái gì?
Sở Thiếu Lăng mỉm cười nói.
- Tôi cũng không biết Diệp tiên sinh đang nói cái gì, tôi giải thích thế nào đây
✽ Thiên Lôi Trúc ✽ AI dịch