Sở Thiếu Lăng giả vờ ngây ngô, nói rằng mình hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra.
Diệp Lăng Phi đã sớm nghĩ tới Sở Thiếu Lăng sẽ nói như vậy. Hắn mỉm cười, nói:
- Ồ, nếu Sở công tử không nhận ra tên Trình Quân này cũng không sao, tôi chỉ nghe một người bạn nói, cảnh sát bắn chết một gã rất giống tên Trình Quân kia, ai biết thật hay giả chứ!
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, khóe miệng Sở Thiếu Lăng hơi giật giật, rồi hắn lập tức cười nói:
- Diệp tiên sinh, loại chuyện này tôi không quan tâm, tôi chỉ quan tâm đến những chuyện liên quan đến mình thôi. Diệp tiên sinh, anh còn có chuyện gì không, nếu không có gì, tôi xin phép đi trước, tôi có một số việc phải xử lý!
- Không có gì, không có gì!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Chuyện của Sở công tử quan trọng hơn!
Sở Thiếu Lăng và Khương Long đứng dậy, đi ra ngoài. Chờ hai người vừa ra đến bên ngoài, Khương Long liền không nhịn được nói:
- Đại công tử, sao cậu lại khách khí với tên tiểu tử kia như vậy, tôi thấy rõ ràng là hắn cấu kết với Phủ Đầu Bang!
- Trước khi thăm dò được lai lịch của tên này, tốt nhất không nên động đến hắn!
Sở Thiếu Lăng lên xe, hắn dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, nói:
- Cha tôi hy vọng tôi có thể nhanh chóng xử lý chuyện ở thành phố Vọng Hải, đồng thời nhanh chóng giải quyết Phủ Đầu Bang, ngoài ra chính là chuyện chúng ta hợp tác với Diệp Phong. Diệp Phong mấy ngày nữa sẽ đến thành phố Vọng Hải, chiều nay lại xảy ra chuyện này, nếu để cho cảnh sát đến kiểm tra nhà máy thực phẩm kia của chúng ta, thì con đường tài lộc của chúng ta coi như bị chặt đứt! Vào lúc mấu chốt này, không nên chọc vào những nhân vật lợi hại.
Khương Long vừa nghe Sở Thiếu Lăng nhắc tới căn cứ gia công kia, hắn vội vàng nói:
- Đại công tử, cậu yên tâm đi, chuyện hồi chiều tôi sẽ giải quyết, chỉ là vài tên lưu manh không biết trời cao đất rộng đến gây chuyện thôi.
- Tôi thấy không đơn giản như vậy!
Sở Thiếu Lăng hừ lạnh.
- Mấy tên lưu manh đó lá gan hình như quá lớn rồi, biết rõ là địa bàn của 3K chúng ta mà còn dám đến gây chuyện, ông nói cho tôi biết, có mấy tên lưu manh dám lớn mật như vậy? Tôi còn nghe nói buổi chiều cảnh sát cũng tới, ông không muốn nói với tôi rằng đám người kia ngốc đến mức báo cảnh sát xử lý mấy tên lưu manh đó chứ!
- Công tử, ý của cậu là mấy tên lưu manh đó có chuẩn bị từ trước?
- Cũng không biết!
Sở Thiếu Lăng nói.
- Tóm lại cẩn thận một chút vẫn tốt hơn. Khương Long, ngày mai hẹn gặp Lâm Tuyết, lần này cần Lâm Tuyết đứng ra dàn xếp ổn thỏa chuyện bên phía cảnh sát, để cảnh sát không nên hơi một tí là tới. À, tôi nhớ Lâm Tuyết cũng có cổ phần ở nhà máy kia, chuyện này cũng là chuyện của cô ta, cô ta không muốn cũng phải đứng ra.
- Đại công tử, tôi hiểu rồi!
Khương Long nói.
...
Diệp Lăng Phi cũng không trò chuyện lâu với đám người Tôn Hoành ở KTV. Ngay sau khi Khương Long và Sở Thiếu Lăng rời đi, Diệp Lăng Phi cũng đứng dậy về nhà. Vốn dĩ Tiêu Vũ Văn muốn cùng Diệp Lăng Phi tâm sự một chút, nhưng hắn lại nói trong nhà có chuyện. Tiêu Vũ Văn trừng mắt liếc Diệp Lăng Phi, nhưng cũng không có cách nào giữ hắn ở lại. Ai bảo Diệp Lăng Phi là người đàn ông đã có vợ chứ, buổi tối về nhà là chuyện thiên kinh địa nghĩa mà.
Diệp Lăng Phi về đến nhà, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đã về. Hắn vỗ bụng nói với Trương Vân:
- Trương Vân, có cơm không? Tôi đói chết mất!
Trương Vân cười nói:
- Diệp tiên sinh, Bạch tiểu thư và Chu tiểu thư cũng chưa ăn, đang chờ anh về ăn cùng đấy ạ!
- Bảo hai cô ấy xuống lầu ăn cơm đi!
Diệp Lăng Phi nói rồi ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách. Hắn đặt hai quyển sách lên ghế. Không lâu sau, Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình đã đi xuống. Bạch Tình Đình thấy hai quyển sách Diệp Lăng Phi đặt trên ghế, liền đi tới trước mặt hắn cầm một quyển lên. Vừa nhìn tên sách, Bạch Tình Đình cười nói:
- Ông xã, anh có ý gì vậy, tự dưng mua hai quyển sách này, có phải muốn cho em và Hân Mính đọc loại tiểu thuyết tình cảm này không?
- Đâu có, là của một người bạn anh viết. Hôm nay khi đi ngang qua hiệu sách, vừa vặn gặp bạn anh đang ký tên bán sách nên mua hai quyển ủng hộ!
Diệp Lăng Phi nói.
Chu Hân Mính đi tới, nàng vui vẻ nói:
- Anh nói anh quen Ôn Tình Miên Miên à?
- Xem như là quen biết thôi, cũng không thân lắm!
Diệp Lăng Phi nói.
Bạch Tình Đình không đọc loại tiểu thuyết tình cảm này, nàng hoàn toàn không biết Ôn Tình Miên Miên là thần thánh phương nào. Nghe Hân Mính nói vậy, Bạch Tình Đình cầm quyển sách quay sang Chu Hân Mính, hỏi:
- Hân Mính, cậu biết tác giả này sao?
- Đương nhiên là biết, Ôn Tình Miên Miên là một nữ tác giả mới nổi tiếng trong năm nay, cô ấy đã xuất bản quyển "Thanh Xuân Xin Đừng Khóc" rất hay, không chỉ mình, mà các nữ đồng nghiệp trong đội cảnh sát ai cũng đọc mà như si như say!
Chu Hân Mính chỉ về phía quyển sách trong tay mình, nói:
- Quyển "Hồng Nhan Họa Thủy" này là tác phẩm tâm huyết mới nhất của Ôn Tình Miên Miên, kể về tình yêu của một nữ cảnh sát và một gã buôn lậu súng ống đạn dược. Mình còn chưa đọc, nhưng nghe giới thiệu rất hấp dẫn, mình vốn định đi mua một quyển, không ngờ anh Diệp Lăng Phi mua rồi!
- Chuyện tình giữa nữ cảnh sát và tên buôn lậu súng ống đạn dược?
Bạch Tình Đình vừa nghe, mím môi cười:
- Hân Mính, sao quyển sách này nghe như là viết cho cậu và hắn vậy nhỉ!
Bạch Tình Đình đã biết chuyện quá khứ của Diệp Lăng Phi, nên mới nói như vậy. Chu Hân Mính vừa nghe, mặt đỏ bừng lên, nói:
- Tình Đình, cậu đừng nói lung tung, mình đã đọc đâu, ai biết chuyện bên trong có phải như vậy hay không!
Bạch Tình Đình cười nói:
- Hân Mính, mình chỉ đùa một chút thôi, cậu đỏ mặt làm gì. Nhưng nếu ông xã quen nữ tác giả này, biết đâu nữ tác giả này lại lấy cảm hứng từ ông xã thì sao.
Nói tới đây, Bạch Tình Đình bỗng nhiên nghĩ ra điều gì đó, nàng ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi, cười hỏi:
- Ông xã, có phải anh và nữ tác giả này có bí mật gì không thể cho ai biết không?
- Đừng nghĩ linh tinh, trước khi gặp em, anh đã gặp cô ấy rồi. Cô ấy là bạn trên mạng của anh, hai chúng ta chỉ uống rượu một lần, sau đó cũng không có bất kỳ liên lạc gì. Hôm nay anh cũng không ngờ sẽ gặp cô ấy ở hiệu sách!
Diệp Lăng Phi thành thật nói.
- Tình Đình, bây giờ anh đã kết hôn, em nghĩ anh và cô ấy sẽ có chuyện gì chứ?
- Ai biết được, người ta là mỹ nữ tác giả, lẽ nào anh không có ý nghĩ gì khác với cô ấy!
Bạch Tình Đình cố ý nói.
- Ông xã, anh nói xem anh và cô ấy gặp mặt lúc nào, gặp mặt xong thì làm gì?
- Quan hệ giữa chúng ta rất thuần khiết, thuần khiết như một trang giấy trắng!
Diệp Lăng Phi nói rồi đứng lên:
- Em, cô gái đa nghi này, nếu có hứng thú, hôm nào anh có thể cho các em gặp mặt một lần, để em tự hỏi cô ấy là được!
- Được!
Bạch Tình Đình nói.
Diệp Lăng Phi bĩu môi:
- Xem bộ dạng của em kìa, còn tưởng anh và cô ấy có quan hệ gì chứ. Khụ khụ, không nói với em nữa, đi ăn thôi, anh đói chết rồi!
Tay nghề của Trương Vân rất tốt, không kém gì vú Ngô. Trương Vân làm ba món ăn, một món canh. Bạch Tình Đình đối với tay nghề của Trương Vân khen không ngớt lời, còn đòi theo Trương Vân học nấu ăn.
Chu Hân Mính vừa ăn cơm, vừa đọc quyển "Hồng Nhan Họa Thủy", rất hiển nhiên, cô rất thích cuốn sách này. Diệp Lăng Phi thấy Chu Hân Mính đọc sách, cười nói:
- Hân Mính à, không phải chỉ là một cuốn tiểu thuyết tình cảm thôi sao, có cần mê mẩn như vậy không, ngay cả ăn cũng không tập trung, cẩn thận cứ thế này sẽ bị đau dạ dày đấy!
Chu Hân Mính ngẩng đầu nhìn Diệp Lăng Phi cười nói:
- Anh không biết đâu, quyển sách này viết rất hay, hôm nay em muốn xem xong.
- Một quyển sách thì có gì hay chứ!
Diệp Lăng Phi bĩu môi, nói với Bạch Tình Đình:
- Tình Đình, em nói có đúng không?
- Ai nói vậy, tiểu thuyết rất hay mà!
Bạch Tình Đình miệng vẫn đang nhai cơm, nói:
- Là em không có thời gian, nếu có thời gian, em cũng muốn đọc tiểu thuyết!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Tình Đình, anh thấy em cũng không giống người thích xem tiểu thuyết, em không thấy mấy cô gái cả ngày đọc tiểu thuyết đều đeo kính cận à.
Bạch Tình Đình trừng mắt liếc Diệp Lăng Phi, hừ lạnh:
- Anh đừng ở đây nói lung tung nữa, mau ăn cơm đi, đừng nói nữa!
Diệp Lăng Phi quả nhiên không nói thêm, mà ăn cơm thật nhanh, sau đó vỗ bụng, nói:
- Mọi người từ từ ăn nhé, anh ăn no rồi, ra phòng khách đọc tiểu thuyết đây, kẻo bị người khác nói không biết đọc tiểu thuyết.
Diệp Lăng Phi nói xong, cũng không để ý tới ánh mắt của Bạch Tình Đình, rời khỏi phòng ăn. Hắn đi tới phòng khách, cầm lấy quyển sách đặt trên bàn lật vài trang, rồi ngủ thiếp đi.
Chờ sau khi Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính ăn tối xong, hai người mới phát hiện Diệp Lăng Phi đang ngủ trên sofa, cuốn sách kia đang úp trên mặt hắn. Bạch Tình Đình bĩu môi, nói:
- Mình đã nói rồi mà, hắn căn bản không thích đọc tiểu thuyết tình cảm.
- Mỗi người có sở thích riêng mà!
Chu Hân Mính cười nói.
Đúng lúc này, điện thoại của Bạch Tình Đình bỗng nhiên vang lên. Chuông điện thoại làm Diệp Lăng Phi giật mình tỉnh giấc. Hắn ngồi dậy quờ quạng tay tìm điện thoại di động của mình. Bạch Tình Đình liếc mắt nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Điện thoại của em!
- À!
Diệp Lăng Phi ngồi trên ghế sofa, hai tay xoa xoa mắt, miệng nói:
- Sách này lợi hại thật, đọc một lúc là ngủ, sau này nếu anh mất ngủ, mượn quyển sách này làm thuốc ngủ thì tốt quá!
- Đúng vậy, rất tốt, đúng là một kẻ chẳng có chút tế bào văn học nào!
Bạch Tình Đình châm chọc Diệp Lăng Phi, sau đó nhận điện thoại.
- A, vú Ngô à, có chuyện gì vậy ạ? Cái gì, muốn vay tiền? Vú Ngô, không vấn đề gì ạ, vú cần mượn bao nhiêu? Ba mươi vạn, vú Ngô, cháu có thì có, thế nhưng vú cần số tiền này làm gì ạ...
Sau khi Bạch Tình Đình cúp điện thoại, nàng lẩm bẩm:
- Kỳ quái, sao vú Ngô đột nhiên cần ba mươi vạn chứ, sao lại cần nhiều như vậy?
Theo Bạch Tình Đình, vú Ngô chỉ có một mình, không lý nào lại cần gấp ba mươi vạn đồng như vậy.
❖ Thiên Lôi Trúc ❖ Kho truyện dịch AI