Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 671: CHƯƠNG 671: NGƯƠI KHÔNG ĐẮC TỘI ĐƯỢC ĐÂU

Vú Ngô đột nhiên gọi điện cho Bạch Tình Đình hỏi mượn ba trăm nghìn, giọng điệu vô cùng gấp gáp, còn hy vọng ngày mai có thể nhận được tiền ngay.

Bạch Tình Đình thấy rất kỳ lạ, vú Ngô tuy có họ hàng thân thích nhưng đều ở quê cả, chẳng hề có ai ở thành phố Vọng Hải.

Bấy lâu nay vú Ngô vẫn luôn một mình, chưa bao giờ nghe bà nhắc đến có bạn bè hay người thân nào ở đây.

Bạch Tình Đình nghĩ mãi không ra vú Ngô cần tiền gấp để làm gì, lại còn là ba trăm nghìn. Tuy đây không phải con số quá lớn, nhưng việc vú Ngô cần gấp như vậy khiến người ta không khỏi thắc mắc.

Điều khiến Bạch Tình Đình khó hiểu nhất là vú Ngô còn dặn cô đừng nói chuyện này với Bạch Cảnh Sùng, càng làm cô cảm thấy hình như bà đã gặp phải chuyện gì rồi.

Bạch Tình Đình cúp máy, quay sang nói với Diệp Lăng Phi với vẻ kỳ lạ:

- Ông xã, anh nói xem có lạ không chứ, vú Ngô đột nhiên mượn em ba trăm nghìn, lại còn cần dùng gấp vào ngày mai, thật khó hiểu!

- Tình Đình, nói không chừng người nhà vú Ngô cần dùng gấp! - Diệp Lăng Phi cười nói. - Em nghĩ xem, có khi nào con của vú Ngô bị bệnh nên mới cần tiền không?

- Anh lại nói bậy, vú Ngô ở nhà em hơn hai mươi năm rồi, em chưa bao giờ nghe vú nhắc đến chuyện chồng con cả. - Bạch Tình Đình đáp. - Em chỉ nhớ trước đây, cứ cách một khoảng thời gian vú Ngô lại về huyện một chuyến, nhưng làm gì thì vú không nói. Mấy năm nay vú cũng ít về huyện rồi, lần này không biết sao lại đột nhiên về đó, còn mượn tận ba trăm nghìn.

- Được rồi, được rồi, cho vú mượn là được mà! - Diệp Lăng Phi cảm thấy ba trăm nghìn chẳng đáng là bao, liền nói: - Nếu em không có sẵn ba trăm nghìn thì anh có đây, ngày mai em đi ngân hàng với anh, chuyển khoản cho vú Ngô là được!

- Em có tiền mà, chỉ là thấy hơi kỳ quặc thôi. - Bạch Tình Đình nói. - Vú Ngô nói ngày mai sẽ đi rút tiền cùng em. Ông xã, nếu mai anh không bận gì thì đi cùng em nhé.

- Ừm, được thôi. Ngày mai anh cũng chẳng có việc gì, chỉ cần buổi sáng đến công ty một chuyến. Sau đó anh sẽ gặp em ở ngân hàng, em thấy thế nào? - Diệp Lăng Phi hỏi.

- Vâng, quyết định vậy đi! - Bạch Tình Đình đáp.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Lăng Phi đã thức dậy. Trưa hôm qua Dã Lang đã đến Bắc Kinh để hoàn tất một số thủ tục, có thể nói bây giờ công ty bảo hiểm Dân An đã thuộc về Diệp Lăng Phi. Sáng nay anh đến công ty là muốn biết kết quả xử lý gã chủ nhiệm bộ phận khiếu nại ra sao.

Diệp Lăng Phi lái xe đến đại sảnh của Dân An, anh không về bộ phận của mình mà đi thẳng đến phòng khiếu nại. Gã chủ nhiệm vừa thấy Diệp Lăng Phi liền nở nụ cười tươi rói:

- Hôm qua tôi đã sắp xếp người đi điều tra rồi, nhưng vẫn chưa có kết quả, phiền anh ráng đợi thêm mấy ngày nữa.

- Tôi nhớ đã nói sáng nay cần biết kết quả điều tra, nhưng anh lại trả lời tôi như thế. Anh không điều tra rõ ràng, cái chức chủ nhiệm bộ phận khiếu nại này của anh để làm gì vậy? Có phải khách hàng nào đến tố cáo cấp trên của các anh, các anh cũng dùng chiêu bài câu giờ này không?

- Đâu có, đâu có!

Gã chủ nhiệm bộ phận khiếu nại thầm chửi rủa Diệp Lăng Phi trong bụng, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười chuyên nghiệp. Đây gọi là thói quen nghề nghiệp, hắn cười nói:

- Thưa anh, công ty bảo hiểm Dân An chúng tôi luôn xử lý khiếu nại của khách hàng một cách rất có trách nhiệm, luôn mang đến sự hài lòng cho khách hàng. Anh cũng biết đấy, lần này có liên quan đến giám đốc bộ phận bồi thường, chúng tôi càng phải cẩn trọng, không thể xử lý qua loa được. Vì thế thời gian điều tra mới kéo dài hơn một chút, xin anh cố gắng đợi thêm, chúng tôi sẽ cố hết sức để cho anh một đáp án hài lòng.

- Tôi nghĩ không cần thiết nữa rồi! - Diệp Lăng Phi đứng dậy nói. - Bây giờ tôi có thể báo cho ông biết, cái chức chủ nhiệm này của ông, có thể đi tìm việc mới được rồi đấy!

Diệp Lăng Phi nói xong liền bước ra ngoài. Gã chủ nhiệm nhìn theo bóng lưng anh, liền chửi rủa:

- Làm trò quái gì vậy, thật sự tưởng mình là ai chứ! Bảo tôi đi tìm việc sao, ngươi nghĩ ngươi là ai? Đừng nói là ngươi, ngay cả giám đốc chi nhánh muốn điều chuyển công việc của tôi cũng phải báo lên tổng bộ phê chuẩn, đúng là một thằng nhóc không biết trời cao đất dày!

Mắng xong, gã chủ nhiệm mới thấy lòng dạ dễ chịu hơn nhiều. Hắn nhấc điện thoại trên bàn làm việc lên gọi cho giám đốc bộ phận bồi thường. Sau khi hai người trao đổi riêng tư hợp ý, gã chủ nhiệm còn chế nhạo Diệp Lăng Phi một trận ra trò. Hắn vừa cúp máy thì điện thoại trên bàn lại reo lên.

- À, giám đốc Trương, có chuyện gì không ạ?

Gã chủ nhiệm vừa bắt máy đã nghe giọng của giám đốc bộ phận nhân sự công ty bảo hiểm Dân An. Hắn không dám xem thường bộ phận nhân sự, ai mà dám đắc tội với người của bộ phận này chứ, đặc biệt là khi chính giám đốc bộ phận gọi điện thì tuyệt đối không phải chuyện tầm phào.

- Chủ nhiệm Triệu, dạo này công việc thế nào?

- Giám đốc Trương, công việc của tôi rất thuận lợi ạ.

Chủ nhiệm Triệu thầm tính toán, đang yên đang lành sao giám đốc Trương lại hỏi han công việc của mình, chẳng lẽ định tăng lương cho mình sao? Hắn thầm nghĩ, chắc là vậy rồi, công ty bảo hiểm Dân An đã hai năm liền không tăng lương cho hắn, tính ra năm nay cũng nên tăng rồi, giá cả bên ngoài tăng vùn vụt, thịt heo cũng lên giá, lương của mình cũng phải tăng thôi.

- Chủ nhiệm Triệu, tôi cũng không vòng vo nữa, chúng ta cũng xem như bạn bè, nên tôi nói thẳng nhé! - Giám đốc Trương nói. - Lúc nãy tổng giám đốc gọi cho tôi, bảo anh làm thủ tục từ chức. Nguyên nhân thì tổng giám đốc không nói, chắc anh cũng biết, bộ phận nhân sự của chi nhánh như tôi không thể nào hỏi ngược lại tổng giám đốc được. Thôi, cứ vậy đi, chủ nhiệm Triệu, anh nhanh chóng làm thủ tục đi, theo quy định của công ty, anh có một tuần để bàn giao công việc!

- Giám đốc Trương, khoan đã, chuyện gì thế này? Cho dù muốn tôi nghỉ việc thì cũng phải cho tôi một lý do chứ! Hơn nữa, nếu tôi không hợp với vị trí này thì cũng có thể xin chuyển công tác mà, không ở thành phố Vọng Hải thì đến thành phố khác cũng được. Giám đốc Trương, anh đừng quên tôi là người của tổng bộ, việc điều động nhân sự của tôi đều cần tổng bộ phê chuẩn!

- Chủ nhiệm Triệu, chẳng phải lúc nãy tôi đã nói rồi sao, là tổng giám đốc gọi điện cho tôi, không phải lệnh của giám đốc chi nhánh. Đừng nói anh không hiểu, ngay cả tôi cũng không hiểu. Nói riêng với anh nhé, ngoài anh ra còn có giám đốc bộ phận bồi thường và một số giám đốc bộ phận kinh doanh sức khỏe, các anh đều bị cho thôi việc cả. Lúc nãy tôi đã gọi điện xin chỉ thị giám đốc chi nhánh rồi, anh nghĩ chuyện lớn thế này tôi dám tự quyết sao? Nhưng giám đốc chi nhánh chỉ bảo tôi cứ làm theo yêu cầu của tổng giám đốc, cụ thể thế nào ông ấy cũng không rõ, chỉ biết công ty vừa đổi cổ đông, công ty bảo hiểm Dân An của chúng ta bị mua lại rồi. Nói không chừng là ông chủ mới muốn thay máu nhân sự. Thôi, anh đừng làm khó tôi nữa, bây giờ tôi còn không biết mình có bị đuổi hay không đây này!

- Giám đốc Trương, giám đốc...

Chủ nhiệm Triệu mới gọi được mấy tiếng thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng tút tút. Hắn lập tức ngồi phịch xuống ghế.

Trong lúc chủ nhiệm Triệu còn đang hoang mang, Diệp Lăng Phi đã lái xe đến ngân hàng Công Thương. Trong phút chốc sa thải ba vị giám đốc, đối với Diệp Lăng Phi chỉ là chuyện nhỏ không đáng bận tâm. Anh biết làm vậy sẽ ảnh hưởng đến hoạt động thường ngày của công ty, nhưng anh không quan tâm, việc kiếm tiền cho anh là trách nhiệm của đám quản lý cấp cao của công ty bảo hiểm Dân An.

Lúc Diệp Lăng Phi đến chi nhánh ngân hàng Công Thương trên đường Kiến Thiết thì Bạch Tình Đình vẫn chưa tới, ngược lại anh thấy vú Ngô đang đứng trước cổng ngân hàng ngóng trông. Diệp Lăng Phi xuống xe, đi thẳng đến chỗ vú Ngô.

- Diệp tiên sinh, sao cậu lại đến đây!

Vú Ngô thấy Diệp Lăng Phi thì có chút ngạc nhiên, trong ánh mắt lộ rõ vẻ căng thẳng, bất an. Diệp Lăng Phi nhận ra sự bất an của bà, hắn cười nói:

- Vú Ngô, vú đừng nghĩ nhiều, là Tình Đình thấy cầm nhiều tiền không an toàn nên nhờ con qua đây. Vú yên tâm, con không có thói quen xen vào chuyện của người khác.

- Diệp tiên sinh, không phải đâu, tôi...

- Được rồi, vú Ngô, chúng ta đều là người một nhà, không cần giải thích với con. À, sao Tình Đình vẫn chưa tới nhỉ, để con gọi cho cô ấy!

Diệp Lăng Phi cảm thấy mình đứng đây sẽ khiến vú Ngô thêm bất an nên cố ý tìm cớ rời đi. Anh đi ra cách vú Ngô khoảng bảy, tám mét rồi đứng bên đường, lấy điện thoại ra gọi cho Bạch Tình Đình:

- Bà xã đại nhân, khi nào em mới tới thế, anh đến rồi này!

- Em qua ngay đây! - Bạch Tình Đình nói. - Em có thể đến sớm hơn, nhưng cái tên Trịnh Thiên Soái hôm nay lại gọi điện hẹn em bàn chuyện hợp tác khai thác khu nhà máy sợi hóa học, vì thế nên mới đến muộn một chút...

- Được rồi, được rồi bà xã, không cần giải thích với anh đâu, em mau qua đây trước đi, có gì tối về chúng ta nói sau! - Diệp Lăng Phi ngắt lời. - Vú Ngô thấy anh có vẻ rất căng thẳng, anh cảm thấy vú chắc chắn có chuyện, có khi nào bị người ta lừa tiền không!

- Chắc không phải đâu! - Bạch Tình Đình đáp. - Em không nghĩ vậy đâu. Thôi không nói nữa, em qua ngay đây, đến lúc đó em sẽ hỏi vú Ngô xem rốt cuộc có chuyện gì!

Bạch Tình Đình nhanh chóng lái xe đến trước cổng ngân hàng Công Thương. Cô đỗ xe xong liền đi thẳng vào cổng.

Vú Ngô thấy Bạch Tình Đình thì vội hỏi:

- Đại tiểu thư, lão gia không biết chuyện này chứ!

- Cháu không nói với bố đâu! - Bạch Tình Đình cầm túi xách, nói: - Vú Ngô, bây giờ cháu dẫn vú vào phòng khách quý của ngân hàng!

Vú Ngô liếc nhìn Diệp Lăng Phi đang đứng sau lưng Bạch Tình Đình rồi gật đầu.

Bạch Tình Đình là khách VIP của ngân hàng Công Thương, cô được phục vụ tại phòng khách quý. Nhân lúc nhân viên ngân hàng đang làm thủ tục, Bạch Tình Đình hỏi:

- Vú Ngô, vú cần nhiều tiền thế để làm gì? Không phải vú bị người ta lừa đấy chứ!

- Không... không có! - Vú Ngô lảng tránh.

Thấy vú Ngô không chịu nói, Bạch Tình Đình đành nói:

- Vú Ngô, cháu chỉ lo vú bị lừa thôi!

- Đại tiểu thư, tôi sẽ nhanh chóng trả lại tiền cho cô! - Vú Ngô nói.

- Vú Ngô, không sao đâu, cháu cũng không cần tiền gấp. Hơn nữa vú đã làm việc ở nhà cháu bao nhiêu năm rồi, chút tiền này xem như cháu hiếu kính vú. Vú đừng để tâm đến số tiền này!

Bạch Tình Đình vừa nói xong thì nhân viên ngân hàng đã làm xong thủ tục, đưa hóa đơn cho cô. Sau khi ký tên, cô quay sang nói với vú Ngô:

- Vú Ngô, vú cầm tiền đi, có cần cháu lái xe đưa vú đi không?

- Cần chứ! - Vú Ngô đáp.

- Vú Ngô, đây là ba trăm nghìn đấy, vú cầm đi không tiện lắm đâu! - Bạch Tình Đình nói. - Không sao, bây giờ cháu rảnh, cháu lái xe đưa vú đi. Vú Ngô, vú muốn đến đâu?

Vú Ngô do dự một lúc rồi nói:

- Đưa vú đến bệnh viện nhân dân thành phố!

Bạch Tình Đình không hỏi nhiều, lái xe chở vú Ngô đến trước cổng bệnh viện. Vú Ngô xách túi tiền xuống xe, Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình cũng đi theo. Bạch Tình Đình nói:

- Vú Ngô, một mình vú vào cháu không yên tâm, hay là cháu đi cùng vú nhé!

- Đại tiểu thư, vú cảm ơn cô nhiều lắm, nhưng không cần đâu, một mình vú vào được rồi!

Diệp Lăng Phi kéo tay Bạch Tình Đình, nói:

- Tình Đình, nếu vú Ngô đã không muốn thì thôi, mình đừng vào nữa!

Bạch Tình Đình vẫn không yên tâm, dặn dò:

- Vú Ngô, vú phải cẩn thận đấy nhé!

- Ừm, vú biết rồi. Đại tiểu thư, Diệp tiên sinh, hai người về đi! - Vú Ngô nói.

Bạch Tình Đình gật đầu. Cô và Diệp Lăng Phi vừa định quay người lên xe thì đột nhiên nghe thấy giọng một người phụ nữ vang lên:

- Này, bà già, đã mang tiền đến chưa?

Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi sững người, nhìn về phía phát ra giọng nói thì thấy một cặp vợ chồng trung niên mặt mày hung dữ đang bước nhanh đến trước mặt vú Ngô. Người phụ nữ nhìn vú Ngô, nói:

- Bà già, không phải bà đến tay không đấy chứ? Chúng ta đã nói rồi, nếu bà không mang đến ba trăm nghìn thì con trai bà cứ chờ mà ngồi tù đi!

Vú Ngô nghe vậy, sắc mặt tái đi, vội nói:

- Các người nhầm rồi, đó không phải con trai tôi, đó là... con của họ hàng tôi!

- Kệ xác nó là ai, tóm lại bà phải đưa tiền đây, nếu không chúng ta gặp nhau ở tòa!

Diệp Lăng Phi nghe vậy liền bước lên hai bước, chắn trước mặt vú Ngô, nói với người phụ nữ:

- Khẩu khí của cô cũng lớn quá nhỉ, không thể nói chuyện tử tế hơn một chút sao?

Người phụ nữ thấy một gã đàn ông lạ mặt xen vào với thái độ không mấy thiện cảm, cô ta liền sưng mặt lên chửi:

- Tao đây nói chuyện như vậy đấy, thì sao nào? Con trai tao bây giờ đang nằm viện, chính là bị thằng con trời đánh của bà ta đâm bị thương. Tao nói cho chúng mày biết, nếu không đưa ba trăm nghìn để giải quyết riêng thì cứ ra tòa, cho thằng con bà ta đi tù mọt gông!

Người đàn ông bên cạnh cũng chửi hùa theo:

- Thằng ranh con, ở đây không đến lượt mày lên tiếng, cút ngay cho tao!

Vú Ngô thấy cảnh này vội vàng nói:

- Diệp tiên sinh, đây là chuyện của tôi, cậu đừng nhúng tay vào!

- Vú Ngô, vú đừng như vậy, dựa vào cái gì mà đòi tiền người ta chứ! - Bạch Tình Đình kéo tay vú Ngô. - Đang yên đang lành sao lại đưa cho họ ba trăm nghìn? Cháu đã nói là vú bị lừa mà. Vú đừng lo nữa, chuyện này cứ để chồng cháu xử lý!

Bạch Tình Đình giữ chặt vú Ngô lại. Vú Ngô đành bất lực đứng yên. Sắc mặt Diệp Lăng Phi cũng sa sầm, anh cười nhạt:

- Trước tiên tôi không cần biết giữa hai người và vú Ngô đã xảy ra chuyện gì, chỉ riêng mấy câu vừa rồi của các người thì cũng đáng bị ăn đòn rồi.

Nói xong, Diệp Lăng Phi quay lại, lấy túi tiền từ tay vú Ngô, rút ra một xấp tiền, giơ cao lên và hét:

- Ai đánh cho cặp vợ chồng khốn nạn này nhập viện, xấp tiền này sẽ là của người đó!

Trước cổng bệnh viện có không ít người, nghe vậy liền xúm lại nhưng không ai dám ra tay. Diệp Lăng Phi cười nhạt, lại rút thêm một xấp nữa, ném cả hai xấp xuống đất:

- Ai đến muộn thì ráng chịu!

Hai xấp tiền đó ít nhất cũng năm mươi nghìn tệ. Hơn nữa chỉ cần đánh hai người này. Thời buổi này tiền bạc có sức mạnh ma quỷ, ai cũng biết kiếm tiền không dễ. Thấy mấy chục nghìn tệ bị ném xuống đất, đám đông không nhịn được nữa, liền xông lên, đấm đá túi bụi khiến cặp vợ chồng kia kêu la thảm thiết.

Diệp Lăng Phi thản nhiên rút một điếu thuốc ra hút. Vú Ngô thấy vậy không đành lòng, liên tục nói:

- Diệp tiên sinh, bảo họ dừng tay lại đi, đừng đánh nữa.

- Vú Ngô, vú đừng bận tâm, loại người này đáng bị dạy cho một bài học! - Bạch Tình Đình khuyên.

Diệp Lăng Phi đi đến bên cạnh vú Ngô, hỏi:

- Vú Ngô, rốt cuộc là chuyện gì, vú kể cho con nghe đi!

Vú Ngô do dự một lúc rồi nói:

- Thực ra chuyện này không liên quan đến tôi. Là con trai của một người họ hàng của tôi làm việc ở đây. Hai ngày trước nó uống say rồi gây lộn với người ta, bị người ta đánh trước, nó hình như đã đâm người ta, cụ thể thế nào tôi cũng không rõ. Tóm lại, người ta nói nếu không có ba trăm nghìn tệ thì chuyện này không xong, tôi không còn cách nào khác đành phải tìm cách giúp nó!

- Ồ, thì ra là vậy! - Diệp Lăng Phi nói. - Con thấy chuyện này không đơn giản, nên làm rõ trước đã, không thể tùy tiện đưa tiền cho họ được. À, vú Ngô, vú nói con trai họ hàng của vú tên gì, làm ở đâu?

- Nó tên Thái Hạo, trước đây làm ở tập đoàn Tân Á, là người rất có tài! - Khi nhắc đến cái tên này, trên mặt vú Ngô nở một nụ cười. - Nhưng bây giờ nó đang tìm việc!

- Thái Hạo?

Diệp Lăng Phi ngạc nhiên, người mà vú Ngô hết lòng giúp đỡ lại là Thái Hạo. Nhìn biểu cảm của vú Ngô, anh dường như đã hiểu ra điều gì đó, nhưng không nói gì thêm. Anh thầm tính toán thời gian, thấy cũng đã đủ, liền bảo đám đông dừng tay. Diệp Lăng Phi không nuốt lời, ném số tiền đó cho họ.

Anh đi đến trước mặt cặp vợ chồng đang nằm gục dưới đất, tay cầm xấp tiền đập lên mặt họ, lạnh lùng nói:

- Thấy chưa, trò này hiệu quả thật đấy. Thời nay ai có tiền người đó là bố. Không phải lúc nãy các người ngông lắm sao? Chửi thêm một câu cho tôi nghe thử xem, có tin lần sau tôi dùng tiền đập chết các người không?

Cặp vợ chồng lúc này mới tỉnh ra, toàn thân bầm dập, khóe miệng rỉ máu, nằm bệt dưới đất không dám đứng dậy. Gã đàn ông càng không dám nhìn thẳng vào Diệp Lăng Phi, sợ lại bị đánh nữa.

Thấy hai người đã ngoan ngoãn hơn, Diệp Lăng Phi nói:

- Hai người đứng dậy cho tôi, mẹ kiếp, định nằm ăn vạ giả chết à!

Đôi vợ chồng vội vàng lồm cồm bò dậy. Diệp Lăng Phi hỏi:

- Các người cần tiền phải không? Tiền ở đây. Lời khó nghe cũng đã nói rồi, bây giờ các người chỉ cần nói chuyện tử tế thì có thể cầm tiền đi. Nếu nói mà không làm tôi hài lòng thì một xu cũng đừng hòng lấy. Nói cho tôi biết, rốt cuộc chuyện là thế nào?

Gã đàn ông vừa định mở miệng thì có người gọi:

- Chú Uông, Tiểu Lâm Tử đâu?

Gã đàn ông quay lại thì thấy bốn thanh niên, dẫn đầu là một gã đầu húi cua, thân hình cường tráng. Vừa thấy có người đến, gã đàn ông lập tức ra vẻ hùng hổ, chỉ vào mặt Diệp Lăng Phi chửi:

- Thằng ranh con, mày dám đánh tao, tối nay tao sẽ cho mày biết tay!

Nói xong, gã quay sang tên thanh niên:

- Dương Tử, chú bị thằng ranh này đánh, cậu mau giúp chú dạy cho nó một bài học!

Tên thanh niên nghe vậy liền trợn mắt lên, nói:

- Chú Uông, cháu biết rồi, chẳng phải hắn...

Tên thanh niên dẫn theo ba người xông lên, vốn định lớn tiếng chửi mắng, nhưng sau khi nhìn rõ mặt Diệp Lăng Phi, sắc mặt hắn trắng bệch, lập tức đổi giọng:

- A, tiên sinh, sao ngài lại ở đây?

Diệp Lăng Phi nhìn gã đầu húi cua, thấy không quen, liền hỏi:

- Ngươi là ai, tôi chưa từng gặp!

- Diệp tiên sinh, tôi là thuộc hạ của Tôn đường chủ. Ừm, trước đây tôi có may mắn được gặp ngài, đương nhiên ngài không nhất thiết phải nhớ một tiểu nhân vật như tôi!

Gã đầu húi cua nói xong, rút thuốc ra mời Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi nhận lấy, gã vội vàng châm lửa, nói:

- Diệp tiên sinh, tôi đến thăm bạn, không ngờ lại gặp ngài ở đây. Ngài có chuyện gì cần tôi giúp không ạ?

Diệp Lăng Phi phả một làn khói vào mặt gã đầu húi cua, hỏi:

- Ngươi quen người này?

Gã đầu húi cua liếc nhìn người đàn ông kia một cái rồi vội nói:

- Xem như... là có quen biết, không thân lắm, chỉ là con trai ông ta quen với tôi.

Cuộc đối thoại giữa gã đầu húi cua và Diệp Lăng Phi khiến gã đàn ông kia toát mồ hôi lạnh, hai chân run lên. Diệp Lăng Phi mặc kệ phản ứng của gã, hỏi tiếp:

- Ngươi đến đây làm gì?

- Ừm, là người bạn kia của tôi bị người ta đâm nên tôi đến thăm hắn! - Gã đầu húi cua nói năng có chút dè dặt, sợ nói sai một câu sẽ làm Diệp Lăng Phi không vui.

- Ừm, nói vậy thì, người bị bạn của tôi đâm chính là bạn của ngươi rồi! - Diệp Lăng Phi gật đầu. - Đã đâm người thì đương nhiên phải đền tiền, nhưng bạn của ngươi đòi ba trăm nghìn mới xong chuyện. Vậy tôi đưa tiền cho ngươi, ngươi mang cho bạn ngươi, tiện thể nhắn lại với nó là đi đường phải cẩn thận, đừng để có tiền mà không có mạng tiêu!

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, sắc mặt gã đầu húi cua lập tức thay đổi, hắn vội nói:

- Diệp tiên sinh, ngài xem ngài nói gì kìa, số tiền này sao chúng tôi dám nhận được. Tôi biết tính thằng bạn tôi, ngày thường quen thói hống hách, lần này coi như nó đáng đời, cho nó một bài học cũng tốt. Diệp tiên sinh, tôi thấy hay là ngài cứ cầm tiền về đi.

Nói xong, gã đầu húi cua nháy mắt với cặp vợ chồng kia. Đến nước này mà còn không hiểu thì đúng là đồ ngu. Cặp vợ chồng vội vàng nói:

- Chúng tôi không cần tiền nữa, không cần tiền nữa!

- Đây là do các người tự nói không cần tiền đấy nhé! - Diệp Lăng Phi hừ lạnh. - Nếu người bạn kia của tôi có mệnh hệ gì, thì các người chuẩn bị hậu sự sớm đi!

Diệp Lăng Phi nói xong, vừa định quay người đi thì đột nhiên quay lại nói với gã đầu húi cua:

- Lúc nãy người này chửi tôi là thằng ranh con, ngươi nói xem nên xử lý thế nào?

Gã đầu húi cua nghe xong vội vàng nói:

- Diệp tiên sinh, những kẻ ăn nói không sạch sẽ như vậy thì nên cho hắn một bài học nhớ đời!

- Ừm, nói hay lắm. Vậy phiền ngươi rồi, tát vào mồm nó đến khi nào sạch sẽ thì thôi. Tôi nói trước, nếu lần sau cái miệng của gã này vẫn còn bẩn, tôi sẽ đến tìm ngươi nói chuyện đấy!

Diệp Lăng Phi bỏ lại câu đó rồi dẫn Bạch Tình Đình và vú Ngô lên xe.

Gã đầu húi cua gật đầu lia lịa. Sau khi Diệp Lăng Phi lên xe, hắn mới quay người lại nói với gã đàn ông:

- Chú Uông, nói gì thì cháu và Tiểu Lâm Tử cũng xem như là bạn bè, cháu vốn không muốn ra tay với chú. Nhưng chỉ trách chú đã đụng phải người mà tất cả mọi người đều không dám đụng đến. Xin lỗi chú!

Nói xong, gã đầu húi cua giơ tay tát một cái thật mạnh, chỉ nghe tiếng "bốp" vang lên, tiếp theo đó là những cú đấm liên tiếp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!