Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 672: CHƯƠNG 672: NGHI HOẶC HỢP TÁC.

Trong một tiệm cà phê gần bệnh viện, đối diện với Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình, Vú Ngô đang cúi đầu, vẻ mặt hiện rõ sự bất an.

Diệp Lăng Phi liếc nhìn Bạch Tình Đình, ra hiệu cho cô nói trước. Bạch Tình Đình nhìn vẻ mặt của Vú Ngô, lại nuốt những lời định nói vào bụng, bộ dạng muốn nói lại thôi.

Ba người vẫn giữ im lặng, Vú Ngô không chịu nói gì, Bạch Tình Đình muốn nói lại không nói được. Cuối cùng, Diệp Lăng Phi là người phá vỡ sự im lặng này, anh nói:

"Vú Ngô, chuyện này rốt cuộc là thế nào? Đang yên đang lành sao vú lại đền tiền thay cho tên Thái Hạo đó?"

Nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy, Vú Ngô nhìn Bạch Tình Đình một cái rồi lại chuyển ánh mắt sang Diệp Lăng Phi, nói:

"Cậu Diệp, Thái Hạo là bạn của họ hàng tôi, tôi... tôi xem nó như con trai nuôi vậy."

Vú Ngô nói xong câu này rồi không nói tiếp nữa. Thấy Vú Ngô sống chết không chịu nói ra mối quan hệ thật sự với Thái Hạo, Diệp Lăng Phi đành nói:

"Vú Ngô, tôi không hỏi nữa là được chứ gì. Tôi chỉ lo vú bị người ta lừa thôi. Việc lần này rõ ràng là như vậy rồi, vú cũng không xem thử mấy người đó là người thế nào à, toàn là những tên vô lại. Loại người này không chỉ đòi tiền một lần là xong đâu, lần này vú đưa tiền cho bọn họ, không chừng lần sau hết tiền lại chạy đến đòi vú, cứ như vậy thì chẳng bao giờ xong cả."

Bạch Tình Đình cũng nói:

"Vú Ngô, đúng thế, sau này gặp những chuyện như vậy vú nên bàn bạc với tụi con, biết đâu tụi con có thể giúp được vú thì sao?"

Vú Ngô chỉ biết gắng sức gật đầu. Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi thấy bà như vậy đành không nói gì thêm.

Lúc sắp rời khỏi tiệm cà phê, Vú Ngô lại dặn dò Bạch Tình Đình đừng nói chuyện này cho Bạch Cảnh Sùng biết.

Bạch Tình Đình định đưa Vú Ngô về nhà nhưng bà kiên quyết không chịu, cô đành thuận theo ý bà.

Vú Ngô vừa đi, Diệp Lăng Phi lại thở dài một hơi, nói:

"Anh thấy chín phần mười là giữa Vú Ngô và tên Thái Hạo đó có quan hệ gì đó. Tình Đình này, em nói xem có khi nào tên Thái Hạo đó là con riêng của Vú Ngô không!"

Bạch Tình Đình bịt miệng Diệp Lăng Phi lại, nói:

"Anh đừng có nói bậy, Vú Ngô không phải loại người đó. Nếu Vú Ngô có con riêng thì mấy năm nay sao lại không cho chúng ta biết. Thôi bỏ đi, anh cũng đừng truy hỏi chuyện này nữa!"

Bạch Tình Đình nói xong, kéo cửa xe mình ra rồi nói:

"Ông xã, em phải đến nhà hàng của tháp truyền hình, anh có đi không?"

"Đi làm gì thế?" Diệp Lăng Phi hỏi.

"Chẳng phải đã nói với anh rồi sao, Trịnh Thiên Soái tìm em bàn về chuyện của nhà máy sợi hóa học, hắn hẹn em đến nhà hàng ở tháp truyền hình để bàn bạc!"

Bạch Tình Đình nói xong nhìn thẳng vào mắt Diệp Lăng Phi, nói:

"Ông xã, lúc nãy em đã nói với anh rồi, nếu anh thật sự không muốn em qua đó thì em sẽ không đi nữa!"

"Đi! Sao lại không đi chứ!" Diệp Lăng Phi cười nói. "Anh thích được ăn cơm trưa miễn phí. Ừm, bà xã, là tên đó mời phải không!"

Bạch Tình Đình cười nói:

"Chẳng lẽ ông xã anh mời à?"

Diệp Lăng Phi chu môi nói:

"Anh mà có mời thì cũng là mời bà xã anh ăn thôi!"

Bạch Tình Đình cũng không đấu võ mồm với Diệp Lăng Phi nữa, lái xe chạy thẳng đến nhà hàng của tháp truyền hình.

Nhà hàng ở tháp truyền hình đối với Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình mà nói cũng chẳng xa lạ gì. Nhớ lại lúc đầu, hai người cũng đã từng có một lần giao chiến ở đây. Lần đó, Bạch Tình Đình bảo em họ mình là Điền Phong giả làm bạn trai để lừa Diệp Lăng Phi, nhưng không ngờ bị anh vạch trần. Hôm nay hai người lại đến nhà hàng này, lại ngồi vào vị trí lần trước. Có điều, so với lần trước thì lần này họ ngồi sát bên nhau.

"Tình Đình, nhớ lúc đầu chúng ta cũng đã từng ở đây đối đầu nhau!" Diệp Lăng Phi cười nói. "Bây giờ cảm thấy chuyện đó giống như mới xảy ra hôm qua vậy, đến giờ anh vẫn còn nhớ như in bộ dạng của em ngày hôm đó."

"Em cũng nhớ bộ dạng của anh lúc đó!" Bạch Tình Đình nhẹ nhàng nói. "Anh lúc đó không hiểu sao lại đáng ghét đến thế, y như một tên vô lại!"

"Nhưng tên vô lại anh lại lấy được một mỹ nữ xinh như hoa như ngọc làm vợ, đây chẳng phải là một việc rất thú vị sao!"

Trong lúc nói, Diệp Lăng Phi còn dùng tay phải ôm chặt lấy vòng eo thon của Bạch Tình Đình, nói:

"Bà xã, em có thích bây giờ như thế này không?"

Bạch Tình Đình không nói gì mà dời ánh mắt nhìn vào hai người phụ nữ vừa bước vào, cô nói nhỏ:

"Thật xui xẻo, sao lại gặp bà ta ở đây chứ."

Diệp Lăng Phi nhìn qua, chỉ thấy Lâm Tuyết và Tần Dao cũng bước vào nhà hàng. Trước đây, anh không hề biết quan hệ giữa Tần Dao và Lâm Tuyết, đột nhiên nhìn thấy họ đi cùng nhau khiến anh thấy ngạc nhiên. Điều khiến Diệp Lăng Phi càng ngạc nhiên hơn chính là phong cách của Tần Dao, rõ ràng không giống với một nữ sinh giản dị quê mùa ngày trước, gương mặt Tần Dao lúc này lại có thêm nét tươi tắn, quyến rũ.

Diệp Lăng Phi nghĩ không thông rốt cuộc mấy ngày nay Tần Dao đã gặp phải chuyện gì mà lại có sự thay đổi lớn như vậy. Anh vốn chẳng thích cách ăn mặc trang điểm này của Tần Dao, thậm chí còn có chút chán ghét. Ngay cả bản thân Diệp Lăng Phi cũng không biết rốt cuộc mình ghét Tần Dao là vì phong cách của cô lúc này hay là vì cô đi cùng với Lâm Tuyết.

Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình không muốn chào hỏi người đàn bà Lâm Tuyết này, đặc biệt là Bạch Tình Đình, nhìn thấy Lâm Tuyết giống như nhìn thấy một con ruồi khiến cô chán ghét. Bạch Tình Đình cố ý quay mặt về phía Diệp Lăng Phi, hy vọng Lâm Tuyết không nhìn thấy mình thì tốt hơn.

Bạch Tình Đình đâu có ngờ Lâm Tuyết và Tần Dao lại đi về phía cô. Lâm Tuyết mặc chiếc váy liền màu trắng, ở giữa thắt một cái nịt. Lúc đi, bà ta có một thói quen là đặc biệt thích lắc mông, cố tình thể hiện sự khêu gợi của phụ nữ.

"Ây dô, đây chẳng phải là đại chủ tịch Bạch đó sao, không ngờ có thể gặp cô ở đây!"

Lâm Tuyết cười đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình, bà ta nhìn vào mặt Bạch Tình Đình cố ý hỏi:

"Chủ tịch Bạch, nghe nói bên cô không lấy được nhà máy sợi hóa học à? Bố của cô vì thế mà đã tự nhận lỗi và xin từ chức. Việc này theo như tôi thấy, hình như là một cơ hội tốt nhất cho chủ tịch Bạch, nếu không thì sao cô có thể tiếp quản vị trí chủ tịch tập đoàn của bố cô được chứ!"

Bạch Tình Đình nghe ra câu nói này của Lâm Tuyết rõ ràng có ý khiêu khích, cô quay mặt qua, trên mặt nở nụ cười nhạt nói:

"Giám đốc Lâm, cô hà tất phải quan tâm đến chuyện của tập đoàn chúng tôi, hãy lo cho công ty bách hóa của cô thì tốt hơn đó. Tôi biết công ty bách hóa của cô bây giờ chẳng ra gì cả, có cần tập đoàn chúng tôi thu mua lại không?"

Lâm Tuyết vừa nghe đã cười nói:

"Cái này không phiền chủ tịch Bạch lao tâm rồi, công ty bách hóa của tôi mọi thứ đều rất tốt đẹp, qua vài ngày nữa tôi định mở hội diễn thời trang quy mô lớn đấy!"

Lâm Tuyết nói xong kéo Tần Dao lại, nói:

"Ây dô, cô xem trí nhớ của tôi kìa, quên giới thiệu cho hai người muội muội của tôi rồi. Lại đây, tôi giới thiệu một chút, đây là muội muội của tôi - Tần Dao, sau này phiền Chủ tịch Bạch và cậu Diệp chăm sóc nhiều nhé. Đặc biệt là cậu Diệp, sau này nếu có rảnh thì hẹn muội muội của tôi đi chơi tán gẫu, muội muội tôi giờ vẫn chưa có bạn trai đâu. Yêu cầu của cô ấy khá cao, người bình thường không lọt vào mắt xanh được, tôi thấy cũng chỉ có người đàn ông như cậu Diệp mới xứng với muội muội của tôi."

Câu nói này của Lâm Tuyết khiến sắc mặt của Tần Dao có chút khó coi. Cô liếc nhìn Diệp Lăng Phi thì thấy anh cười nhạt, hầu như không hề quan tâm đến những lời nói mà Lâm Tuyết muốn gây xích mích cho mối quan hệ giữa anh và Bạch Tình Đình.

Bạch Tình Đình sau khi nghe xong khẽ mỉm cười nói:

"Giám đốc Lâm, mắt nhìn người của ông xã tôi cũng rất cao đó. Muội muội của cô cho dù có vừa mắt ông xã tôi nhưng chưa chắc ông xã tôi đã vừa mắt muội muội cô. Cứ lấy Giám đốc Lâm mà nói đi, điều kiện của Giám đốc Lâm tốt như vậy mà ông xã tôi còn chẳng màng tới, cô nói xem tôi có cần phải lo lắng chuyện ông xã tôi đi đào hoa khắp nơi không?"

Nói đến đây, Bạch Tình Đình quay lại phía Diệp Lăng Phi nói:

"Ông xã, anh nói xem có đúng không?"

"Bà xã, cái này còn phải nói!" Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình vào lòng, tỏ ra vô cùng thân mật, cười nói: "Bà xã, anh có một người vợ xinh đẹp như vậy là đủ rồi, sao có thể đi tìm người phụ nữ khác được chứ. Có điều, bà xã, em không thể nói như vậy trước mặt Giám đốc Lâm. Em đừng quên Giám đốc Lâm bây giờ vẫn còn độc thân, chưa lập gia đình đâu. Người phụ nữ như cô ấy, điều quan trọng nhất chính là sự tự tin. Bà xã, sau này em phải nhớ kỹ, cho dù trong lòng chúng ta đã rõ cũng không thể nói ra, nếu em đả kích lòng tự tin của người ta, sau này người ta không lấy được chồng thì sẽ tìm em tính sổ đó."

"Ây dô, ông xã, cũng may nhờ anh nhắc nhở đó, em lại quên mất tiêu." Bạch Tình Đình lập tức quay qua Lâm Tuyết nói: "Giám đốc Lâm, xin lỗi nha, tôi quên là cô vẫn chưa kết hôn. Thật ra Giám đốc Lâm cho dù không có đàn ông cũng đâu có sao, cùng lắm thì mình nuôi vài mỹ nam, thời buổi này cũng chẳng ai nói gì Giám đốc Lâm cô cả."

Lâm Tuyết không ngờ miệng lưỡi của Bạch Tình Đình cũng trở nên cay nghiệt như thế, đúng là gần mực thì đen gần đèn thì sáng, cả ngày ở cùng Diệp Lăng Phi khó tránh khỏi học được chiêu này của anh. Lâm Tuyết thấy hai người kẻ xướng người họa, cô có nói tiếp cũng chẳng chiếm được ưu thế gì nên hừ lạnh một tiếng, nói:

"Chủ tịch Bạch, chúng ta cứ chờ xem!"

Nói xong, bà ta dẫn Tần Dao đi lướt qua. Lúc đi ngang qua Diệp Lăng Phi, Tần Dao vẫn còn nhìn anh một cái.

Đợi cho Lâm Tuyết và Tần Dao đi khỏi, Bạch Tình Đình hừ lạnh một tiếng, nói:

"Mụ đàn bà này chẳng biết lại định giở trò gì nữa đây. Em thấy cái cô muội muội mà bà ta nói cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì."

"Bà xã, thôi vậy, người ta thích làm gì thì làm, chẳng liên quan đến chúng ta."

Diệp Lăng Phi khuyên Bạch Tình Đình đừng giận nữa. Lúc hắn đang khuyên cô thì Trịnh Thiên Soái lại xuất hiện ở cổng nhà hàng.

Trịnh Thiên Soái mặc bộ âu phục ủi phẳng phiu, thắt cà vạt, vừa nhìn là biết thuộc loại người quen với việc ăn mặc chỉn chu. Trong mắt những người này, ăn mặc chính là thể hiện hình tượng của họ, bất cứ lúc nào họ cũng chú ý đến hình tượng, chú ý quần áo mình đang mặc. Cho dù là ăn cơm với bạn học như Bạch Tình Đình, Trịnh Thiên Soái cũng rất trang trọng.

Trịnh Thiên Soái nhìn thấy Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi ngồi bên đó, trong mắt hắn hiện lên tia không vui. Hắn rõ ràng rất có hảo cảm với Bạch Tình Đình. Hắn chỉnh lại âu phục của mình rồi bước nhanh qua.

"Tình Đình, thật ngại quá, trên đường bị kẹt xe!" Trịnh Thiên Soái vừa bước qua đã nói lời xin lỗi.

"Không có gì, tôi và chồng cũng đang nói chuyện phiếm thôi!" Bạch Tình Đình cố ý nhắc đến Diệp Lăng Phi, mục đích là gì không cần nói cũng biết.

Trịnh Thiên Soái cười nói:

"À, lần trước tôi và chồng cô có gặp qua, lần đó còn có chút hiểu lầm!"

"Không có gì, con người tôi rất thoải mái!" Diệp Lăng Phi nói xong đưa tay ra: "Diệp Lăng Phi!"

"Trịnh Thiên Soái!" Trịnh Thiên Soái cũng đưa tay ra bắt tay với Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi đang ôm Bạch Tình Đình, hỏi:

"Bà xã đại nhân, chúng ta gọi món trước đi, chúng ta có thể vừa ăn vừa bàn chuyện!"

"Ừm!" Bạch Tình Đình gật đầu.

Diệp Lăng Phi gọi phục vụ lại, trước khi gọi món anh hỏi Trịnh Thiên Soái trước:

"Hôm nay là anh mời đúng không!"

"Ừm, là tôi mời!" Trịnh Thiên Soái thầm nghĩ: "Người đàn ông này thật cũng chẳng tốt đẹp gì, chẳng lẽ anh thấy tôi mời khách thì muốn chơi tôi một vố ra trò à!"

Diệp Lăng Phi vốn chẳng hèn hạ như Trịnh Thiên Soái nghĩ. Anh chỉ gọi hai đĩa rau, là loại mà Bạch Tình Đình thích ăn. Sau khi gọi xong, anh lại đưa thực đơn cho Trịnh Thiên Soái. Lúc Trịnh Thiên Soái gọi món cũng rất tùy ý, hắn gọi đại hai đĩa rau, còn Bạch Tình Đình lại không gọi bất cứ món gì, cô chỉ muốn điểm tâm thôi.

Sau khi gọi món xong, Bạch Tình Đình mới hỏi:

"Anh nói cần bàn chuyện của nhà máy sợi hóa học với tôi. Theo như tôi thấy, công ty bất động sản Hải Đức của các anh đã mua với giá cao rồi thì chắc là có kế hoạch khai phá của riêng công ty, hình như không cần thiết phải hợp tác với chúng tôi!"

"Tình Đình, vậy thì cô không biết rồi. Công ty bất động sản Hải Đức của chúng tôi là doanh nghiệp Hồng Kông, lần này đến thành phố Vọng Hải phát triển chính là nhìn thấy được tiềm lực phát triển ở đây. Vì thế nên chúng tôi thu mua khu nhà máy sợi hóa học chỉ là muốn đặt chân tại thành phố Vọng Hải, còn việc khai phá thì chúng tôi vẫn chưa có kế hoạch cụ thể. Do đó tôi mới nghĩ đến cô, tập đoàn quốc tế Thế Kỷ của cô luôn là tập đoàn bản xứ của thành phố Vọng Hải, chúng ta có thể cùng nhau khai phá mảnh đất này."

"Tôi thấy sự việc không đơn giản thế đâu!" Lúc này Diệp Lăng Phi chen vào. "Công ty bất động sản Hải Đức đã bỏ ra một cái giá cao để thu mua nhà máy sợi hóa học lại không có kế hoạch cụ thể, không phải anh đang đùa chứ? Chẳng lẽ tiền của tập đoàn các anh thật sự nhiều đến nỗi không có chỗ tiêu, tôi cho rằng bất cứ công ty quy mô lớn nào cũng không làm những chuyện như thế này!"

Bạch Tình Đình cũng gật đầu nói:

"Ừm, tôi cũng cho là vậy. Đây chính là nguyên nhân chính mà tập đoàn chúng tôi mãi vẫn không chịu tiếp xúc với công ty khai phá bất động sản Hải Đức các anh. Ban quản trị của công ty chúng tôi đã từng thảo luận qua, cho rằng kế hoạch hợp tác giữa tập đoàn quốc tế Thế Kỷ với công ty các anh để cùng nhau khai phá mảnh đất này không có khả năng lắm, nên đã phủ quyết rồi!"

Trịnh Thiên Soái sững sờ nói:

"Tình Đình, cái này cũng là vì tôi nghĩ đến việc đầu tiên là tôi và cô đều là bạn học nên mới tìm đến cô. Tôi muốn cô và công ty bất động sản Hải Đức chúng tôi cùng nhau khai phá, có lợi không có hại, nhưng tôi không hiểu tại sao cô lại từ chối?"

"Lúc nãy tôi đã nói rồi, không phải tôi từ chối mà là ban quản trị tập đoàn chúng tôi từ chối!" Bạch Tình Đình nói. "Họ cho rằng hợp tác có rủi ro nên không đồng ý!"

"Thật đáng tiếc, tôi vẫn hy vọng tập đoàn quốc tế Thế Kỷ đồng ý hợp tác với tập đoàn Hải Đức của chúng tôi!" Vẻ mặt của Trịnh Thiên Soái lộ ra sự thất vọng, nói: "Vậy tôi đành phải đi tìm nhà bất động sản bản địa khác hợp tác khai phá rồi."

"Tôi có một câu hỏi, tại sao các anh phải tìm nhà bất động sản bản địa hợp tác mà không tự mình khai phá?"

Trịnh Thiên Soái cười nói:

"Lúc nãy tôi đã nói rồi, chúng tôi là doanh nghiệp Hồng Kông, đối với nơi đây không quen thuộc lắm nên mới muốn tìm một doanh nghiệp bản địa hợp tác."

Ba người rời khỏi nhà hàng tháp truyền hình. Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi đi đến trước xe, Bạch Tình Đình kéo cửa xe ra nói với Diệp Lăng Phi:

"Ông xã, chiều em phải về lại tập đoàn, anh có đi không?"

"Anh đi tập đoàn làm gì chứ?" Diệp Lăng Phi hỏi.

"Tham gia hội đồng quản trị, cái này còn phải nói nữa!" Bạch Tình Đình nói. "Bố em rời khỏi vị trí chủ tịch tập đoàn, nhưng bây giờ vẫn là chủ tịch hội đồng quản trị. Có điều, bố em đã bắt đầu làm thủ tục chuyển nhượng cổ phần, muốn chuyển toàn bộ 30% cổ phần trong tay ông qua cho em. Anh vẫn là cổ đông lớn nhất của tập đoàn, nếu không có cổ đông lớn như anh chống lưng cho em, một mình em sao có thể được!"

"Cái gì, bố vợ chuyển toàn bộ cổ phần trong tay ông cho em à?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!