Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 673: CHƯƠNG 673: ĐỀU LÀ BỊ ANH HẠI HẾT

Diệp Lăng Phi nghe tin này có chút không hiểu, hỏi:

- Anh nhớ lúc đầu bố vợ chẳng phải đã nói sẽ chuyển 15% trong số 30% cổ phần của ông cho em sao, sao bây giờ lại thành toàn bộ rồi?

- Em cũng không biết, bố đột nhiên đưa ra quyết định này, trước đó cũng chẳng nói gì với em cả. Hôm nay bố bắt đầu làm thủ tục rồi, bố nói muốn nghỉ ngơi triệt để, không giữ lại chút cổ phần nào hết!

Bạch Tình Đình nói xong đột nhiên đóng cửa xe lại, cô dựa lưng vào thành xe, nhíu mày nói:

- Ông xã, em cũng thấy lạ. Đang yên đang lành sao bố đột nhiên chuyển toàn bộ cổ phần cho em, không phải là bố có chuyện gì giấu em chứ?

Diệp Lăng Phi đi đến bên cạnh Bạch Tình Đình, hắn nhìn bộ dạng của cô rồi cười nói:

- Bà xã, em đừng nghĩ bậy nữa. Anh đoán là bố vợ đại nhân cảm thấy em đã trưởng thành, ông có thể buông tay rồi, nên mới giao toàn bộ Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ cho em. Như vậy cũng tốt, sau này bà xã em chính là cổ đông lớn nhất của Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ rồi!

- Anh mới là đại cổ đông, ông xã tốt của em ạ. Chẳng lẽ anh quên số cổ phần trong tay anh rồi sao? Ông xã, anh định lúc nào chuyển luôn số cổ phần của anh cho em đây! – Bạch Tình Đình cố ý hỏi.

- Bụng dạ em cũng không nhỏ nhỉ, còn muốn nuốt luôn cả cổ phần trong tay anh! – Diệp Lăng Phi cười nói. – Được thôi, nếu em muốn thì anh sẽ chuyển cho em, dù sao anh cũng không trông mong gì vào lợi nhuận cổ phần.

- Em không thèm đâu! – Bạch Tình Đình chu môi nói. – Anh xấu tính thật, rõ ràng biết chúng ta là vợ chồng, tiền của hai đứa mình đều là của chung, vậy mà anh lại nói với em như vậy. Anh nói xem anh có xấu xa không?

Vừa thấy Bạch Tình Đình chu môi với mình, Diệp Lăng Phi cũng chẳng bận tâm đây là nơi công cộng, đưa tay ra ôm cô vào lòng, hôn một cái lên đôi môi mỏng của cô. Bạch Tình Đình ở trong lòng Diệp Lăng Phi nói nhỏ:

- Được rồi, được rồi, ông xã đừng làm vậy ở đây, nhỡ có người nhìn thấy thì không hay đâu.

- Sợ gì chứ, mình đường đường chính chính mà! – Diệp Lăng Phi làm bộ mặt chẳng quan tâm. – Ai quản được chúng ta chứ!

- Người ta phải để ý hình tượng công chúng chứ! – Bàn tay nhỏ nhắn của Bạch Tình Đình đặt trước ngực Diệp Lăng Phi, sờ sờ ngực hắn rồi nhẹ nhàng nói: – Ông xã, cùng lắm về nhà em cho anh tiếp… tiếp tục hôn được không?

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Được rồi, anh biết rồi, bà xã đại nhân của anh, em yên tâm, anh sẽ không làm em khó xử đâu!

Diệp Lăng Phi nói xong liền buông tay, tự mình mở cửa xe cho Bạch Tình Đình, nói:

- Bà xã, em về tập đoàn đi, anh đến Tập đoàn Tân Á một chuyến, tìm Trương Lộ Tuyết có chút việc.

- Anh tìm Trương Lộ Tuyết? – Bạch Tình Đình ngạc nhiên hỏi. – Anh tìm cô ấy làm gì?

- Bà xã, ghen rồi sao? – Diệp Lăng Phi cười nói. – Là việc công, yên tâm đi, anh không có đi bậy bạ đâu!

Bạch Tình Đình nhẹ nhàng nói:

- Ai sợ anh đi bậy chứ, anh có phải chưa từng đi bậy bao giờ đâu.

Bạch Tình Đình nói đến đây đột nhiên đỏ mặt, khẽ nói:

- Ông xã, em chỉ muốn nói với anh, em không muốn chia sẻ anh với người phụ nữ khác. Em chỉ chấp nhận Chu Hân Mính cùng hưởng anh, nhưng em sẽ không chấp nhận Trương Lộ Tuyết.

- Bà xã, anh biết rồi! – Diệp Lăng Phi vỗ vai Bạch Tình Đình, cười nói: – Trong lòng anh rõ mà, em yên tâm đi, anh sẽ không gây khó khăn cho em đâu!

Bạch Tình Đình vốn định nói thêm gì đó nhưng những lời đó vừa đến bên miệng đã lại nuốt vào. Cô cảm thấy những lời này không nói ra vẫn tốt hơn, nếu mình nói quá nhiều ngược lại còn cho thấy mình không có chút niềm tin nào vào Diệp Lăng Phi. Bạch Tình Đình không nói gì thêm, quay người bước lên xe, sau khi vẫy tay chào Diệp Lăng Phi liền lái xe chạy thẳng đến Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ.

Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình lái xe rời đi rồi mới quay lại lên xe. Hắn dự định sẽ đi tìm Trương Lộ Tuyết để bàn chuyện của Trần Tây. Tuy nói Công ty Bảo hiểm Dân An giờ đã là công ty của hắn, nhưng Diệp Lăng Phi lại không cho rằng với tính cách của Trần Tây sẽ thích hợp cho công việc phục vụ ở đó.

Diệp Lăng Phi cũng chẳng gọi trước cho Trương Lộ Tuyết mà đi thẳng đến Tập đoàn Tân Á. Tuy lúc này hắn rất ít khi đến tập đoàn nhưng ai mà chẳng biết Diệp Lăng Phi mới là ông chủ lớn thật sự của Tập đoàn Tân Á.

Diệp Lăng Phi đi đến văn phòng làm việc của Trương Lộ Tuyết. Lúc đi qua văn phòng của Trần Ngọc Đình, hắn nghĩ đã rất lâu rồi mình chưa gặp cô, lần trước là dẫn Phương Linh đến đây bàn chuyện nghiệp vụ mới gặp, cũng không biết cuộc sống hiện giờ của Trần Ngọc Đình thế nào rồi. Nhưng đáng tiếc Trần Ngọc Đình không có ở tập đoàn mà đã đi công trường. Diệp Lăng Phi đành từ bỏ ý định gặp Trần Ngọc Đình, đi thẳng đến văn phòng của Trương Lộ Tuyết.

Lúc Diệp Lăng Phi đến trước cửa phòng Trương Lộ Tuyết thì thấy Trịnh Khả Nhạc đang cúi đầu viết lách. Hắn đi qua, tay phải gõ hai cái lên bàn làm việc của cô. Trịnh Khả Nhạc ngẩng đầu lên, nhìn thấy Diệp Lăng Phi thì có chút căng thẳng, nói:

- A… Diệp… giám đốc Diệp, sao anh lại đến đây?

- Chẳng lẽ tôi không được đến đây? – Diệp Lăng Phi cố ý hỏi.

- Không phải, không phải! – Trịnh Khả Nhạc có chút luống cuống, miệng liên tục nói: – Tôi chỉ là… tôi chỉ là không ngờ anh lại về đây. Giám đốc Diệp, chủ tịch của chúng tôi đang ở trong phòng làm việc, anh vào tìm chủ tịch đi!

Diệp Lăng Phi cũng không vội đi tìm Trương Lộ Tuyết, ngược lại còn gõ gõ bàn, thấp giọng nói:

- Khả Nhạc, tôi tìm cô có việc, đi, chúng ta tìm nơi nào đó nói chuyện!

- Tôi còn bận việc, ừm, tôi còn một số công văn phải chuyển đi, không… có thời gian đâu! – Trịnh Khả Nhạc nói năng có chút lộn xộn rồi thu dọn công văn trên bàn.

Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng đó của cô, không nhịn được hỏi nhỏ:

- Khả Nhạc, nói thế là không được rồi, có phải cô đang cố tình tránh tôi không? Nếu cứ như vậy tôi sẽ giận đó!

Trịnh Khả Nhạc vừa nghe vậy bất giác liếc nhìn về phía văn phòng của Trương Lộ Tuyết, khẽ thở dài nói:

- Được rồi, giám đốc Diệp, tôi đi theo anh nói chuyện là được chứ gì.

Trịnh Khả Nhạc bày ra vẻ mặt không mấy tình nguyện khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy buồn cười, thầm nghĩ: “Cô nhóc này từ lúc nào đã biến thành thế này rồi, chẳng lẽ vì chuyện tối hôm đó?”

Diệp Lăng Phi vừa nghĩ đến chuyện này, tim thắt lại, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ tối đó mình và Trịnh Khả Nhạc đã…, bây giờ cô ấy không biết nên đối diện với mình thế nào nên mới cố tình né tránh.”

Nghĩ đến đây, hắn thầm liếc nhìn Trịnh Khả Nhạc một cái, phát hiện ánh mắt cô không dám chạm vào ánh mắt của mình, trong lòng càng cảm thấy suy đoán của mình có phần đúng.

Diệp Lăng Phi dẫn Trịnh Khả Nhạc tới một phòng làm việc bỏ trống ở tầng này. Căn phòng này trước đây thuộc về một vị phó tổng của Tập đoàn Tân Á, sau đó tập đoàn cải cách, sa thải ngay lập tức mấy vị phó tổng, chỉ còn lại mình phó tổng Trần Ngọc Đình, vì thế mà có không ít văn phòng bị bỏ trống.

Tạm thời Trương Lộ Tuyết không có kế hoạch bổ nhiệm chức vị mới, nên mấy văn phòng này cứ bị bỏ không như vậy. Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc vừa bước vào, hắn liền tiện tay đóng cửa lại. Trịnh Khả Nhạc giật mình nói:

- Giám đốc Diệp, anh định làm gì thế?

Diệp Lăng Phi thấy bộ dạng căng thẳng của Trịnh Khả Nhạc, càng cảm thấy cô giấu đầu lòi đuôi, rõ ràng là lo sợ người khác biết được quan hệ giữa hai người. Trước đây Trịnh Khả Nhạc không như vậy, sao đang yên đang lành lại trở nên thế này? Diệp Lăng Phi thấy vậy liền cố ý thăm dò thái độ của cô, sau khi đóng cửa xong thì quay người lại đi đến trước mặt Trịnh Khả Nhạc, không nói nhiều lời mà ôm chầm lấy cô rồi hôn lên.

- Giám đốc Diệp, anh đừng như vậy, anh…!

Trịnh Khả Nhạc bị Diệp Lăng Phi ôm chặt, lúc đầu còn vùng vẫy nhưng khi môi hắn dán chặt lên đôi môi chín mọng với màu son hồng của cô, Trịnh Khả Nhạc cũng chẳng nói được gì thêm. Hai tay cô vốn định đẩy Diệp Lăng Phi ra nhưng khi bị hắn hôn lên, hai tay ngược lại thả lỏng, không vùng vẫy nữa.

Hai tay Diệp Lăng Phi ôm chặt cơ thể thon gọn của Trịnh Khả Nhạc. Thấy mình chỉ mới hôn một chút mà cô đã không phản kháng, hắn có ý muốn thăm dò tận đáy lòng của cô. Hắn ôm Trịnh Khả Nhạc đi thẳng đến sát tường, tay phải từ từ lần mò đến giữa thắt lưng cô. Hơi thở của Trịnh Khả Nhạc trở nên gấp gáp, hương thơm như ngọc lan phả thẳng vào mũi Diệp Lăng Phi. Môi hắn vẫn dán chặt lên môi cô. Lúc tay phải của Diệp Lăng Phi mở thắt lưng của Trịnh Khả Nhạc ra, hắn cảm nhận được cơ thể cô run lên theo bản năng, nhưng cô vẫn không hề kháng cự.

Diệp Lăng Phi vốn chỉ muốn thử phản ứng của Trịnh Khả Nhạc. Nếu như tối đó hai người không hề phát sinh quan hệ thân mật nào thì chí ít cô cũng phải có động tác gì đó. Chỉ có người phụ nữ đã từng thân mật với mình mới không để ý đến việc mình làm thêm một hành vi thân mật lần nữa. Diệp Lăng Phi chỉ nghĩ vậy thôi, tay phải hắn trượt thẳng xuống mò đến giữa hai chân của Trịnh Khả Nhạc. Lúc bàn tay đó của hắn mò đến phần dưới của cô thì cuối cùng Trịnh Khả Nhạc cũng đã có phản ứng, chỉ là phản ứng này khiến Diệp Lăng Phi ngạc nhiên. Hai tay Trịnh Khả Nhạc ôm chặt lấy bờ vai hắn, cô chủ động đưa đầu lưỡi ra quấn lấy đầu lưỡi của hắn.

Lúc này, Diệp Lăng Phi cảm giác phần dưới của mình đã cương lên, trong lòng thầm than chết rồi, vốn chỉ muốn thăm dò Trịnh Khả Nhạc, đâu có ngờ lại biến thành với cô. Nhưng tay của hắn đặt bên dưới Trịnh Khả Nhạc, mò chỗ khiến cho người ta của cô, luyến tiếc không nỡ rời.

Đột nhiên môi của Trịnh Khả Nhạc rời khỏi môi Diệp Lăng Phi, cô kề sát môi mình lại bên tai hắn, âu yếm nói:

- Diệp đại ca, em thích anh!

Diệp Lăng Phi chợt hiểu, nhỏ giọng hỏi:

- Khả Nhạc, tối hôm đó xảy ra chuyện gì thế, giữa chúng ta có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?

Trịnh Khả Nhạc nghe Diệp Lăng Phi nói đến đây đột nhiên im lặng. Tay Diệp Lăng Phi rời khỏi phần dưới của cô, mang theo mùi hương từ nơi đó. Vừa rời khỏi, Trịnh Khả Nhạc nhanh chóng thắt nịt lại rồi chủ động ôm chặt Diệp Lăng Phi.

- Khả Nhạc, em có thể nói cho anh biết hôm đó giữa chúng ta đã xảy ra chuyện gì không? – Diệp Lăng Phi cảm thấy mình lại phạm thêm một sai lầm. Đang yên đang lành sao lại đụng đến Trịnh Khả Nhạc, nhưng đã đụng đến rồi thì không thể buông ra như vậy được, đành phải ôm cô hỏi.

- Em không biết, tóm lại, Diệp đại ca, em thích anh! – Môi Trịnh Khả Nhạc chủ động chạm lên môi Diệp Lăng Phi hôn một cái, rồi nói: – Diệp đại ca, tất cả những chuyện anh làm tối hôm đó em đều chấp nhận cả!

- Đây là những lời gì thế hả, sao mỗi người các em đều nói như vậy hết, chẳng lẽ không có ai chịu nói cho anh biết rốt cuộc tối hôm đó đã xảy ra chuyện gì sao? – Diệp Lăng Phi nói.

Trịnh Khả Nhạc đỏ ửng mặt lên, nói nhỏ nhẹ:

- Em chỉ cảm giác tối hôm đó y như mình đang nằm mơ, mơ một giấc mơ kỳ lạ, nhưng em thật sự không biết rốt cuộc tối đó đã xảy ra chuyện gì nữa.

- Em nói một giấc mơ kì lạ? – Diệp Lăng Phi ngạc nhiên hỏi. – Em mơ cái gì?

Trịnh Khả Nhạc mặt đỏ như quả táo, nói:

- Em mơ… thấy… em trần… truồng… đang…

Câu nói này của Trịnh Khả Nhạc vẫn còn chưa nói xong thì đột nhiên điện thoại của cô đổ chuông. Trịnh Khả Nhạc giật mình vội cầm lấy điện thoại bắt máy.

- Khả Nhạc, cô ở đâu? Tôi sắp họp rồi, cô giúp tôi thông báo đến giám đốc các bộ phận. À, phó tổng Trần đi công trường rồi thì không cần báo cho cô ấy, đợi cô ấy về thì đưa biên bản cuộc họp cho xem là được rồi!

Cuộc điện thoại này là của Trương Lộ Tuyết gọi đến. Sau khi Trịnh Khả Nhạc nghe xong vội nói:

- Được, chủ tịch, tôi sẽ thông báo ngay.

Vừa cúp máy, Trịnh Khả Nhạc vội vội vàng vàng chỉnh đốn lại y phục của mình, nói:

- Diệp đại ca, chủ tịch Trương tìm em, bây giờ em phải về rồi!

- Em vẫn chưa nói cho anh biết giấc mơ của em mà!

Diệp Lăng Phi rất muốn biết giấc mơ của Trịnh Khả Nhạc. Cô vốn không muốn nói, lúc nãy chẳng qua là do bị hắn ép quá không còn cách nào khác nên mới nói, giờ khó khăn lắm mới tìm được lý do để không nói nữa, Trịnh Khả Nhạc đương nhiên sẽ không thành thật mà nói ra. Cô liên tục nói:

- Diệp đại ca, em thật sự có việc. Như vậy đi, sau này anh gọi hẹn em thì hãy nói, ừm, bây giờ em đang trong giờ làm việc mà.

Diệp Lăng Phi vừa nhìn là biết Trịnh Khả Nhạc không chịu nói rồi, hắn đành gật đầu:

- Được thôi!

Trịnh Khả Nhạc giống như trút được gánh nặng, cô thở phào một hơi rồi vội vội vàng vàng chạy đến cửa, vừa mở ra liền chạy đi.

Trịnh Khả Nhạc vừa đi, Diệp Lăng Phi chỉ khẽ lắc đầu. Lúc nãy vốn chỉ định thăm dò cô một tí, cuối cùng lại biến thành với cô rồi. Lúc này, hắn cảm thấy mình không có một chút tự tin nào cả, phát hiện ra lúc mình xử lý những chuyện như thế này luôn tạo nên sự hiểu nhầm giữa hai bên. Mà chuyện này ngược lại rất khó thu dọn. Diệp Lăng Phi thở dài, tạm thời chỉ có thể vứt bỏ những chuyện phiền muộn ra sau đầu, bước nhanh ra khỏi phòng làm việc.

Diệp Lăng Phi đến bàn làm việc của Trương Lộ Tuyết thì thấy Trịnh Khả Nhạc đang cầm điện thoại của văn phòng thông báo đến từng giám đốc bộ phận. Diệp Lăng Phi cười cười với cô rồi bước đến trước cửa văn phòng, cũng chẳng gõ cửa mà đi thẳng vào.

Trương Lộ Tuyết đang ngồi trước máy tính, đôi mắt diễm lệ đang nhìn chăm chú vào màn hình. Bị hành vi đột nhiên xông vào của Diệp Lăng Phi làm cho giật mình, cô vốn định nổi giận nhưng sau khi nhìn rõ là hắn, Trương Lộ Tuyết vội dời ánh mắt trở lại màn hình.

Diệp Lăng Phi đi đến trước bàn làm việc của Trương Lộ Tuyết, kéo một chiếc ghế ra rồi ngồi xuống. Hắn bắt chéo chân, cười nói với cô:

- Lộ Tuyết, tôi tìm cô có chuyện.

- Tôi rất bận, lát nữa phải họp rồi! – Ánh mắt của Trương Lộ Tuyết vẫn không rời khỏi màn hình, nói: – Anh vì việc tư hay việc công? Nếu là việc tư thì xin lỗi, tôi không có thời gian để nói chuyện với anh. Còn nếu là việc công thì phiền anh hẹn trước với thư ký của tôi.

Lúc nói những lời này, ánh mắt của Trương Lộ Tuyết vẫn không rời khỏi màn hình. Thái độ lạnh lùng đó khiến Diệp Lăng Phi thấy buồn cười, thái độ của cô gái này có phần hơi quá đáng, rõ ràng là trong lòng đang cố chấp nên mới cố ý biểu hiện ra như vậy.

Diệp Lăng Phi không hề quan tâm đến việc Trương Lộ Tuyết dùng thái độ này để nói chuyện với mình, hắn cười nói:

- Lộ Tuyết, việc gì cô phải làm thế này? Tôi buồn đấy, đang yên đang lành sao lại vạch rõ giới hạn với tôi. Được rồi, được rồi, tôi tìm cô có chút việc công!

- Giám đốc Diệp, phiền anh làm rõ thân phận của mình. Anh đã là người đàn ông có vợ, còn tôi lại là cô gái chưa kết hôn, giữa chúng ta vốn chẳng có quan hệ gì cả. Anh đừng có làm như giữa chúng ta đã có gì rồi ấy, nếu tiếp tục như vậy chẳng hay ho gì! – Trương Lộ Tuyết nói. – Sau này chúng ta vẫn nên vạch ra ranh giới sẽ tốt hơn, tránh để người ta đàm tiếu.

- Xỉu

❈ Thiên Lôi Trúc ❈ Truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!