Diệp Lăng Phi nghe vậy liền cười khì:
- Này Trương Lộ Tuyết, cô sao thế, cần gì phải nói với tôi như vậy? Tôi có nói gì cô đâu, chỉ là có chút việc công đến tìm cô thôi, xem cô nói một tràng kìa, tôi không biết nên nói gì nữa.
- Không biết nói gì thì đừng nói nữa!
Trương Lộ Tuyết cuối cùng cũng dời mắt khỏi màn hình máy tính, cô thu dọn tài liệu, nói:
- Tôi phải đi họp rồi, không rảnh nói chuyện phiếm với anh!
Nói xong, Trương Lộ Tuyết thu dọn công văn, vừa đứng lên đã vô ý làm rơi chiếc túi xách trên bàn xuống đất. Đồ đạc trong túi văng tung tóe, Trương Lộ Tuyết vội vàng cúi xuống nhặt.
Diệp Lăng Phi thấy Trương Lộ Tuyết nhặt đồ, hắn cũng cúi xuống giúp. Khi Diệp Lăng Phi cầm lên một lọ thuốc nhựa màu trắng, hắn thấy hơi lạ nên đưa lên xem.
Trương Lộ Tuyết vừa thấy Diệp Lăng Phi cầm lọ thuốc liền vội vàng giật lấy, nhưng Diệp Lăng Phi đã nắm chặt trong tay, thắc mắc hỏi:
- Lộ Tuyết, sao cô lại phải uống thuốc?
Trương Lộ Tuyết giật không lại, thấy Diệp Lăng Phi đã đọc rõ tên thuốc trên lọ, cô hừ lạnh, dứt khoát nói:
- Anh nói xem, tại sao tôi phải uống thuốc? Chẳng phải do tên khốn nhà anh hại sao? Tôi đã nói rồi, gặp phải anh là chẳng có chuyện gì tốt đẹp, lúc nào cũng xảy ra chuyện thế này. Thôi được, tôi cũng không cần anh chịu trách nhiệm, giữa tôi và anh cố gắng hạn chế tiếp xúc, tôi không muốn xung đột với Bạch Tình Đình nữa!
Trương Lộ Tuyết nói xong câu này, Diệp Lăng Phi sững sờ. Tay hắn cầm lọ thuốc, mắt nhìn chằm chằm Trương Lộ Tuyết, trong phút chốc, đầu óc hắn trở nên hỗn loạn. Điều hắn lo lắng nhất cuối cùng cũng đã xảy ra.
Trương Lộ Tuyết thấy phản ứng của Diệp Lăng Phi có chút kỳ lạ, cô đưa tay ra định lấy lại lọ thuốc:
- Anh làm gì thế hả? Anh cũng đâu phải trai tân, có đáng phải làm bộ dạng đó không? Hơn nữa, chuyện thế này toàn là phụ nữ chúng tôi chịu thiệt, đâu đến lượt đàn ông các anh tỏ ra là người bị hại. Được rồi, được rồi, Diệp Lăng Phi, anh không cần phải giả vờ như vậy trước mặt tôi đâu. Tôi nghĩ thông rồi, không cần thiết phải bám lấy anh. Sau này, anh đi con đường sáng lạng của anh, tôi đi cây cầu độc mộc của tôi. Chúng ta nước sông không phạm nước giếng.
Trương Lộ Tuyết xổ một tràng xong lại cúi xuống thu dọn những thứ khác trên đất.
Diệp Lăng Phi nghe những lời này, hắn đột nhiên nhận ra mình quả thật không nên có biểu hiện như vậy. Tuy điều hắn lo lắng nhất là việc phát sinh quan hệ với Trương Lộ Tuyết, nhưng hắn không phải loại đàn ông như Trương Lộ Tuyết nói, có thể thực sự coi như chưa có chuyện gì xảy ra.
Diệp Lăng Phi vội cúi xuống nhặt đồ giúp Trương Lộ Tuyết:
- Lộ Tuyết, tôi thật sự không biết. Tối hôm đó tôi uống nhiều quá, lúc tỉnh lại đã thấy mình nằm trên giường rồi.
- Đúng thế, anh không có cảm giác gì, còn tôi cũng chẳng hiểu sao lại có thể quan hệ với anh trong lúc mơ màng như vậy!
Trương Lộ Tuyết bỏ đồ vào lại túi xách, nói:
- Nếu cả hai đều không biết tại sao lại phát sinh quan hệ thì cứ xem như chưa từng xảy ra là được. Diệp Lăng Phi, chuyện này đến đây là chấm dứt, tôi không muốn có bất cứ quan hệ gì với anh nữa, như vậy sẽ tốt cho tất cả mọi người!
- Lộ Tuyết, cô nghe tôi nói!
Diệp Lăng Phi thấy Trương Lộ Tuyết như vậy, vội vàng vòng qua kéo lấy cánh tay cô:
- Tôi sẽ tìm mọi cách để bù đắp cho cô. Cô nói đi, cô cần gì, chỉ cần tôi làm được, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức.
Trương Lộ Tuyết nhìn Diệp Lăng Phi một lúc lâu rồi mới nói:
- Tôi cần một người đàn ông, một người đàn ông cường tráng!
Diệp Lăng Phi trở nên khó xử, vừa định nói gì đó thì thấy Trương Lộ Tuyết cười khì:
- Dịch cái bàn qua giúp tôi đi, tôi có đồ bị lăn xuống dưới gầm bàn rồi!
Diệp Lăng Phi nghe xong câu này mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn dùng sức dịch chuyển chiếc bàn làm việc của Trương Lộ Tuyết, cô liền đưa tay ra lấy món đồ bị rơi lên.
Trương Lộ Tuyết cất đồ vào túi xách xong, thu thập công văn rồi nói:
- Được rồi, đại giám đốc Diệp, anh đừng ở đây nữa, tôi thật sự phải đi họp. Còn chuyện giữa chúng ta, tôi đã nói rất rõ ràng rồi, giữa chúng ta chẳng có quan hệ gì cả. Như vậy có phải khiến anh rất vui vì bớt được một cô gái bám theo không?
Diệp Lăng Phi giữ chặt Trương Lộ Tuyết:
- Lộ Tuyết, tôi không đùa với cô, tôi thật sự muốn bù đắp cho cô!
- Bù đắp cho tôi? Anh định bù đắp thế nào, bảo anh ly hôn với Bạch Tình Đình để cưới tôi à?
Trương Lộ Tuyết mím môi nói.
- Cho dù anh đồng ý, Bạch Tình Đình cũng sẽ không đồng ý. Diệp Lăng Phi, thật ra bây giờ tôi mới biết Bạch Tình Đình yêu anh sâu đậm đến mức nào.
Diệp Lăng Phi nhìn Trương Lộ Tuyết, không hiểu hỏi:
- Sao cô biết? Tình Đình đã tìm cô à?
- Có cần phải tìm không? Tôi nói cho anh biết, sáng sớm hôm đó lúc tôi tỉnh dậy thì Bạch Tình Đình cũng đã tỉnh. Cô ấy nhìn thấy tôi và anh nằm cùng với nhau!
Trương Lộ Tuyết nói.
- Tình Đình yêu anh rất nhiều, cô ấy không ly hôn với anh đã khiến tôi thấy kỳ lạ rồi. Thật sự rất kỳ lạ, phải không? Hừ, không nói nữa. Tuy tôi và Bạch Tình Đình hay đấu đá nhau, nhưng trong lòng tôi vẫn luôn xem cô ấy là bạn thân. Anh không thể nào hiểu được mối quan hệ giữa chúng tôi đâu. Được rồi, tôi nói đến đây thôi, anh buông tay tôi ra được rồi!
Diệp Lăng Phi không buông tay, truy hỏi tiếp:
- Lộ Tuyết, cô biết tối hôm đó đã xảy ra chuyện gì phải không?
- Sao tôi biết được? Tôi chỉ biết sáng sớm tỉnh dậy thì thấy tôi và Bạch Tình Đình nằm bên cạnh anh, còn tối đó có ai khác nữa không thì tôi không biết!
Trương Lộ Tuyết nói.
- Tóm lại, chuyện tối hôm đó đừng nhắc lại nữa, cứ xem như một giấc mơ đi. Bây giờ tỉnh mộng rồi, tất cả đã kết thúc!
Diệp Lăng Phi buông tay, nhìn Trương Lộ Tuyết, trong mắt ánh lên một cảm xúc phức tạp khó tả. Trương Lộ Tuyết khẽ thở dài:
- Hãy thật lòng yêu Bạch Tình Đình đi!
Nói xong, Trương Lộ Tuyết rời khỏi văn phòng. Diệp Lăng Phi không đi ngay mà ngồi vào ghế của Trương Lộ Tuyết, suy nghĩ về những lời cô vừa nói. Không thể không thừa nhận, tối hôm đó hắn quả thật đã phát sinh quan hệ với phụ nữ. Nếu Trương Lộ Tuyết là một trong số đó, vậy người còn lại là ai?
Diệp Lăng Phi biết Trương Lộ Tuyết đây không phải là lần đầu, lần đầu tiên của cô đã trao cho hắn. Hắn nghĩ đến hai lần phát sinh quan hệ giữa mình và Trương Lộ Tuyết đều trong tình trạng mơ màng, thậm chí là không có chút cảm giác nào. Ngoài lần đầu tiên ở trong xe được trải nghiệm cảm giác tuyệt diệu mà cơ thể cô mang lại, những lần còn lại hắn đều chưa từng dùng trái tim để cảm nhận.
Diệp Lăng Phi nhắm mắt lại rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Diệp Lăng Phi bị Trương Lộ Tuyết gọi dậy. Lúc hắn mở mắt ra đã thấy cô đứng ngay trước mặt mình.
- Diệp Lăng Phi, anh thật không xem mình là người ngoài nhỉ, lại ngủ ngon lành ở đây!
Trương Lộ Tuyết đặt công văn lên bàn làm việc, cầm cốc đi rót nước, vừa đi vừa nói:
- Tôi họp hơn một tiếng rồi, chắc anh cũng ngủ ở đây hơn một tiếng rồi nhỉ? Cảm giác thế nào, có định trả lại chỗ ngồi cho tôi không đây?
Diệp Lăng Phi dụi mắt, lập tức đứng dậy cười nói:
- Thôi vậy, chỗ ngồi này tôi ngồi không nổi đâu!
- Á!
Đột nhiên Trương Lộ Tuyết kêu lên một tiếng. Diệp Lăng Phi không biết có chuyện gì, nhưng nghe tiếng kêu của cô, hắn gần như phản ứng theo bản năng, xông tới quan tâm hỏi:
- Sao thế?
- Không sao, chỉ là bỏng đầu ngón tay một chút thôi!
Trương Lộ Tuyết nói xong liền đưa tay lên miệng mút, nhưng không ngờ Diệp Lăng Phi đã nhanh hơn một bước, nắm lấy đầu ngón tay bị bỏng của cô rồi ngậm vào miệng mình. Trương Lộ Tuyết không rút tay ra, cứ để cho Diệp Lăng Phi ngậm lấy.
Diệp Lăng Phi ngậm đầu ngón tay nhỏ bé của Trương Lộ Tuyết, mắt nhìn cô. Trương Lộ Tuyết thấy Diệp Lăng Phi nhìn mình thì quay mặt đi, rút ngón tay ra khỏi miệng hắn, nói:
- Tôi không sao rồi!
Nói xong, cô bưng ly nước trở về chỗ ngồi.
Diệp Lăng Phi cảm thấy trong lòng có chút day dứt với Trương Lộ Tuyết. Hắn ngồi đối diện cô, còn cô thì không nhìn hắn, cả hai cứ thế im lặng. Diệp Lăng Phi thấy không khí trong phòng có chút gượng gạo nên chủ động phá vỡ sự im lặng:
- Lộ Tuyết, hôm nay tôi tìm cô là có việc. Một đồng nghiệp nữ của tôi biết tiếng Đức, cô xem có thể sắp xếp cho cô ấy một vị trí thích hợp trong tập đoàn Tân Á không?
Trương Lộ Tuyết liếc nhìn Diệp Lăng Phi một cái, nói nhẹ nhàng:
- Lại là một cô gái có quan hệ thân thiết với anh à!
- Lộ Tuyết, cô đừng đoán mò, tôi với cô ấy chỉ là quan hệ đồng nghiệp!
Diệp Lăng Phi nói.
- Cô ấy vừa tốt nghiệp đại học, không có kinh nghiệm xã hội, suýt chút nữa còn bị giám đốc bộ phận của công ty chúng tôi lừa. Tôi thấy cô ấy rất đáng thương nên muốn giúp đỡ.
- Ồ, vậy à, không thành vấn đề!
Trương Lộ Tuyết nói.
- Bảo cô ấy đến phòng nhân sự nộp hồ sơ là được, bên này tôi sẽ sắp xếp.
- Vậy thì cảm ơn cô!
Diệp Lăng Phi nhìn Trương Lộ Tuyết, đột nhiên cười nói:
- Lộ Tuyết, thực ra con người cô rất tốt, ngoài việc thích tranh giành hiếu thắng ra thì những điểm khác đều không chê vào đâu được.
- Được rồi, được rồi, anh đừng có ở đây mà dẻo miệng nữa!
Trương Lộ Tuyết nói.
- Anh chỉ được cái miệng ngọt, chuyên đi dỗ dành con gái. Ở chỗ tôi không ăn thua đâu, anh giữ lại mà dỗ Bạch Tình Đình đi!
Diệp Lăng Phi thấy trên mặt Trương Lộ Tuyết nở nụ cười, trong lòng hắn cũng dễ chịu hơn nhiều. Hắn vừa định tìm đề tài để hâm nóng lại quan hệ với cô thì đúng lúc này điện thoại reo lên. Diệp Lăng Phi cười xin lỗi Trương Lộ Tuyết rồi bắt máy.
- Alo, Diệp Lăng Phi, buổi tối có rảnh không?
Trong điện thoại vọng lại giọng nói lanh lảnh của Phương Linh.
- Có việc gì không?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Ừm, mọi người định tối nay đi ăn mừng. Chắc anh không biết, giám đốc bộ phận chúng ta bị sa thải rồi, đây là một chuyện đáng mừng, nên mọi người trong bộ phận định tìm nơi nào đó để chúc mừng. Anh có đi không?
Diệp Lăng Phi nhìn Trương Lộ Tuyết đang ngồi vắt chéo chân đối diện, nói:
- Cũng được, cùng nhau đi chơi cũng vui. Có điều tôi không biết mọi người định đi đâu, nếu đi xa quá thì tôi không đi đâu.
- Tôi biết ngay là anh sẽ nói vậy mà. Sao thế, sợ bà xã ở nhà không cho đi à!
Phương Linh cười ha hả.
- Lúc nãy chúng tôi còn bàn chuyện này đây. Buổi tối thì cũng chỉ có thể đi hát karaoke, uống chút rượu. Anh có biết gần đây Hồng Phấn Đế Quốc rất nổi ở thành phố Vọng Hải không? Nghe nói ở đó tuyệt lắm, chúng tôi đã thống nhất chia tiền đi đến đó chơi lớn một bữa.
- Hồng Phấn Đế Quốc?
Diệp Lăng Phi vừa nghe liền nhíu mày:
- Tôi nghe nói ở đó rất loạn, bên trong còn có biểu diễn múa thoát y, không thích hợp cho con gái đến đó!
- Có gì mà không thích hợp chứ, chúng tôi muốn đến đó xem thử, ai quy định con gái không được xem múa thoát y!
Phương Linh cười nói.
- Nói nhỏ cho anh biết nhé, mấy cậu trai kia muốn đến đó là để xem có gặp được tiểu thư nhà giàu nào không. Còn bọn con gái chúng tôi đi cũng là muốn làm quen với đại gia, tốt nhất là một lão già lắm tiền, như vậy chúng tôi không cần phải phấn đấu nữa. Được rồi, được rồi, anh có đi hay không, nếu anh thật sự sợ bà xã ở nhà thì thôi vậy, tôi không ép!
- Buổi tối tôi cũng chẳng có việc gì, vậy thì đi thôi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Mấy giờ chúng ta gặp nhau?
- Sáu giờ nhé. Mọi người ăn cơm trước rồi đi, đừng đến đó ăn, nếu không thì chúng tôi có bán nhà đi cũng không đủ trả.
Phương Linh nói.
- Được thôi!
Diệp Lăng Phi đáp.
Sau khi nói chuyện xong với Phương Linh, hắn mỉm cười với Trương Lộ Tuyết:
- Là đồng nghiệp ở công ty bảo hiểm của tôi, tối nay mọi người định đi Hồng Phấn Đế Quốc chơi. À, Trương Lộ Tuyết, buổi tối cô có rảnh không, hay chúng ta cùng đi?
- Miễn đi, buổi tối tôi phải về nhà!
Trương Lộ Tuyết nói.
- Bây giờ tôi không rảnh rỗi như anh đâu, tôi bận tối mắt tối mũi luôn!
- Cũng đúng, cô là chủ tịch tập đoàn Tân Á mà!
Diệp Lăng Phi đứng lên hỏi:
- Hay ra ngoài ăn cơm, tôi mời cô.
- Thôi vậy, anh đi với bà xã anh đi!
Trương Lộ Tuyết nói.
- Tôi không ăn cơm cùng anh đâu!
- Được thôi, chúng ta liên lạc qua điện thoại!
Diệp Lăng Phi nói xong quay người rời khỏi công ty. Trương Lộ Tuyết nhìn theo bóng lưng hắn, không nén được một tiếng thở dài.
…
Diệp Lăng Phi rời khỏi tập đoàn Tân Á, việc đầu tiên là gọi cho Bạch Tình Đình, nói rằng tối nay mình có việc, có thể sẽ về muộn một chút. Bạch Tình Đình bên kia không nói gì nhiều, chỉ dặn hắn nhớ về sớm, đừng chơi quá khuya.
Diệp Lăng Phi ăn cơm xong mới lái xe đến Hồng Phấn Đế Quốc. Câu lạc bộ này mới khai trương không lâu đã nhanh chóng nổi tiếng khắp thành phố Vọng Hải, điều này ít nhất cũng nằm ngoài dự liệu của hắn. Khi Diệp Lăng Phi lái xe đến nơi, hắn thấy bãi đỗ xe của câu lạc bộ đã chật kín các loại xe sang đắt tiền. Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, thầm nghĩ:
- Xem ra bối cảnh của câu lạc bộ này không đơn giản!
Diệp Lăng Phi nói câu này là có lý do. Một câu lạc bộ vừa mới khai trương không bao lâu mà đã có thể đạt đến trình độ này, nếu không có một thế lực lớn chống lưng thì rất khó làm được.
Đương nhiên, Diệp Lăng Phi cũng chẳng quan tâm kẻ chống lưng cho Hồng Phấn Đế Quốc rốt cuộc là ai. Theo hắn thấy, chỉ cần nơi này không đụng chạm đến mình thì hắn cũng sẽ không gây phiền phức cho họ.
Hẹn với Phương Linh là sáu giờ gặp nhau ở cổng, lúc Diệp Lăng Phi đến vẫn còn sớm mười phút. Hắn đứng bên cổng quan sát những người ra vào. Diệp Lăng Phi ngạc nhiên phát hiện, người đến Hồng Phấn Đế Quốc không chỉ có những người giàu có mà còn có cả một số quan chức chính phủ. Chỉ là những vị quan chức này tương đối kín đáo, nếu không quan sát kỹ thì gần như không thể phát hiện ra.
Diệp Lăng Phi nhíu mày. Theo hắn thấy, việc có quan chức đến đây chơi vốn chẳng phải chuyện tốt lành. Mấy năm nay, thứ khiến các quan chức sa ngã chẳng qua cũng chỉ là tiền và sắc, mà Hồng Phấn Đế Quốc lại là nơi cung cấp những tiện lợi này. Khi Diệp Lăng Phi đột nhiên phát hiện một người đàn ông đeo kính đen có ngoại hình rất giống bí thư thành ủy bước vào, trong lòng hắn lờ mờ cảm thấy Hồng Phấn Đế Quốc tuyệt đối không phải là một câu lạc bộ đơn thuần, hoặc có lẽ đằng sau việc thành lập nó còn có nguyên nhân khác, chỉ là lúc này hắn chưa rõ mà thôi.
Diệp Lăng Phi đã từng bảo Dã Thú điều tra về người phụ nữ tên Mễ Tuyết. Theo lai lịch của cô ta thì không thể nào có khả năng mở một câu lạc bộ tầm cỡ như Hồng Phấn Đế Quốc. Bây giờ lại nhìn thấy có quan chức chính phủ ra vào, đặc biệt là một người có vóc dáng rất giống bí thư thành ủy, tuy Diệp Lăng Phi không dám khẳng định đó là Từ Hàn Vệ, nhưng hắn cảm thấy ông chủ thực sự đứng sau câu lạc bộ này là một người khác, và còn là một nhân vật có lai lịch không hề đơn giản.
» Thiên Lôi Trúc — Truyện dịch AI chất lượng «