Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 680: CHƯƠNG 680: MỘT NGƯỜI KHÔNG THỎA MÃN ĐƯỢC ANH

Tần Dao có thế nào cũng không ngờ mình bị người phụ nữ tên Mễ Tuyết này đưa đến một biệt thự, cô vốn không quen người phụ nữ này, càng không rõ cô ta tìm mình rốt cuộc là vì chuyện gì.

Nhưng sau khi nghe Mễ Tuyết nhắc đến Lâm Tuyết, trong lòng Tần Dao đã đoán được chắc chắn người phụ nữ này quen biết Lâm Tuyết.

Mễ Tuyết nhìn dáng vẻ của Tần Dao, cười nói:

- Sao, có phải cảm thấy rất kỳ lạ không? Tôi và cô vốn không hề quen biết nhưng tôi lại tìm cô.

- Được rồi, giữa chúng ta không cần phải vòng vo tam quốc, tôi chẳng có nhiều thời gian để lãng phí ở đây.

Mễ Tuyết nhấp một ngụm rượu vang rồi nói:

- Tôi đã điều tra về cô rồi, cô chỉ là một sinh viên bình thường, hơn nữa còn không phải người Vọng Hải, giữa cô và Lâm Tuyết không có bất kỳ mối quan hệ thân thích nào. Không biết tôi nói có đúng không?

Tần Dao gật đầu:

- Giữa tôi và chị Lâm Tuyết thực sự không có quan hệ máu mủ, nhưng chị ấy đối với tôi rất tốt, giống như em gái ruột vậy, tôi đã cảm thấy rất hạnh phúc rồi.

Nghe Tần Dao nói xong, khóe miệng Mễ Tuyết nở một nụ cười bí ẩn. Cô ta nhìn Tần Dao mà không nói gì, chỉ chăm chú quan sát. Bị ánh mắt của Mễ Tuyết nhìn chằm chằm, Tần Dao có chút không thoải mái, bất giác dời mắt đi chỗ khác, nói:

- Tôi ra ngoài lâu rồi, e là chị tôi không tìm thấy sẽ lo lắng.

Tần Dao vừa dứt lời thì điện thoại của cô vang lên. Vẻ mặt cô tươi tỉnh hẳn, vội cầm điện thoại lên, vừa nhìn đã thấy Lâm Tuyết gọi đến. Tần Dao không bắt máy ngay mà nói với Mễ Tuyết:

- Là chị tôi gọi tìm tôi!

Mễ Tuyết cười khẽ:

- Tần Dao, tôi tin cô là một cô gái thông minh, có những chuyện không cần tôi phải nói trắng ra, cô cũng biết tại sao Lâm Tuyết lại đối xử tốt với cô như vậy. Con người tôi rất thực tế, tôi không vòng vo với cô làm gì, tôi chỉ muốn nói cho cô biết, cô có tác dụng đối với tôi. Và tôi tin, chỉ cần cô đồng ý theo tôi, tôi sẽ khiến cô vượt xa Lâm Tuyết. Đã từng nghĩ đến chuyện thay thế Lâm Tuyết chưa?

Tần Dao sững sờ, cô nhìn Mễ Tuyết rồi lại nhìn điện thoại, khẽ cắn môi rồi bắt máy.

- Chị, chị tìm em à? À, chị hỏi em ở đâu hả? Em... đang dạo phố. Chị nói tối nay dẫn em đi gặp một người à? Ừm, được, em dạo phố xong sẽ về ngay. Được, cứ vậy nhé chị.

Cúp máy xong, Tần Dao thở phào một hơi, cô cất điện thoại vào túi xách rồi quay lại nhìn Mễ Tuyết, nói:

- Chị tôi nói tối nay định dẫn tôi đi gặp một nhân vật lớn...

Tần Dao chưa nói hết nhưng biểu cảm trên mặt đã bán đứng cô. Từ khuôn mặt cô có thể thấy được nhân vật lớn mà cô muốn nói đến là ai.

Mễ Tuyết không nói gì, chỉ đưa tay cầm chai rượu vang lên, rót nửa ly rồi đưa cho Tần Dao, lạnh lùng nói:

- Nào, thử xem rượu này thế nào?

Tần Dao nhận lấy, chỉ nhấp một ngụm nhỏ liền chau mày. Mễ Tuyết thấy vậy cười ha hả:

- Sau này cô phải học uống những thứ này. Cô gọi tôi một tiếng chị cũng không quá đáng, tôi là người từng trải thì nên nói với cô những chuyện mà người từng trải nên nói. Phụ nữ chúng ta tuyệt đối không thể trở thành trò chơi của đàn ông, nếu không thì cả đời này chỉ có thể là trò chơi của đàn ông mà thôi.

Tần Dao nghe vậy, mở miệng ra như muốn nói gì đó nhưng rồi lại nhịn xuống. Lần này cô uống một ngụm lớn, gắng sức nuốt ực vào. Mễ Tuyết khẽ lắc đầu:

- Tần Dao, lúc nãy tôi đã nói rồi, tôi chỉ cho cô một con đường sáng, có chịu đi hay không là tùy vào bản thân cô.

Tay Tần Dao cầm ly rượu, nhìn Mễ Tuyết hỏi:

- Tôi muốn biết rốt cuộc tôi có thể làm được gì?

- Rất đơn giản, làm một người phụ nữ nắm chắc vận mệnh của mình trong tay!

Mễ Tuyết nói xong, cầm ly rượu lên uống một hơi cạn sạch rồi dùng sức ném đi. Ly rượu bị quăng ra ngoài, chỉ nghe một tiếng "choang", vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.

..................................................

Lúc Diệp Lăng Phi về nhà, Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình cũng đã về. Hai người đang ngồi ở phòng khách thảo luận tình tiết trong quyển sách "Hồng Nhan Họa Thủy". Thấy Diệp Lăng Phi về, Chu Hân Mính vội vàng gọi:

- Mau qua đây, mau qua đây, tìm anh có tí việc.

- Việc gì thế, anh còn chưa ăn cơm đâu!

Buổi chiều Diệp Lăng Phi đã ở nhà Lý Khả Hân cả buổi, Lý Khả Hân đặc biệt nấu cơm cho hắn, hắn đã ăn no rồi mới về. Nhưng vì lo Bạch Tình Đình phát hiện ra điều bất thường nên mới nói là chưa ăn cơm.

- Đợi lát nữa hãy ăn!

Chu Hân Mính kéo Diệp Lăng Phi đến ghế sô pha, hỏi:

- Anh quen Ôn Tình Miên Miên phải không? Lúc nào hẹn ra cho chúng ta gặp mặt đi, em đặc biệt muốn gặp cô ấy.

- Từ lúc nào em cũng trở thành fan cuồng rồi thế?

Diệp Lăng Phi nói.

- Cái này không hay chút nào, có thể tổn hại đến hình tượng công chức nhà nước đấy.

- Dẹp đi, đừng có nói bậy!

Chu Hân Mính bĩu môi:

- Em chính là thích sách của Ôn Tình Miên Miên nên mới muốn gặp con người thật của cô ấy.

Bạch Tình Đình cũng chen vào:

- Đúng thế, ông xã à, em cũng muốn gặp cô ấy. Cô ấy viết hay quá, câu chuyện tình yêu trong sách đều rất cảm động, em rất muốn biết có phải là trải nghiệm của chính Ôn Tình Miên Miên không.

- Tiểu thuyết đều là hư cấu, làm gì có trải nghiệm thực sự!

Diệp Lăng Phi nói.

- Có điều, nếu hai em muốn gặp cô ấy thì anh sẽ tìm số điện thoại, xem thử lúc nào cô ấy có thời gian.

Diệp Lăng Phi nói xong liền cầm điện thoại lên tìm số của Điền Ni, sau khi tìm thấy thì gọi cho cô.

- Điền Ni, là tôi, Diệp Lăng Phi. Còn nhớ tôi không?

Đợi điện thoại kết nối, Diệp Lăng Phi tự giới thiệu.

- Làm sao có thể không nhớ anh được chứ!

Điền Ni cười nói.

- Gần đây có rảnh không? Bà xã tôi muốn gặp cô, cô ấy nói tiểu thuyết cô viết quá hay, muốn biết có phải là trải nghiệm của chính cô không đấy.

Điền Ni nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì không nhịn được bật cười:

- Tôi chỉ dựa theo câu chuyện của anh rồi biên bừa ra thôi, làm gì có đích thân trải nghiệm. Còn về thời gian thì gần đây tôi không có việc gì, vừa mới từ Bắc Kinh về, định ở lại thành phố Vọng Hải mấy ngày rồi sẽ đi du lịch tiếp. Ngày mai là thứ bảy, hay chúng ta hẹn ngày mai đi.

- Ngày mai?

Diệp Lăng Phi nghĩ ngợi rồi nói:

- Cô đợi một chút, để tôi hỏi bà xã tôi có thời gian không đã.

Diệp Lăng Phi nói xong liền hỏi Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính ngày mai có rảnh không. Hai người trùng hợp ngày mai chẳng có việc gì nên cũng đồng ý gặp mặt. Diệp Lăng Phi lúc này mới nói với Điền Ni là ngày mai không vấn đề gì. Hai người hẹn trước thời gian và địa điểm xong, hắn mới cúp máy.

Nghe điện thoại xong, Diệp Lăng Phi đứng lên nói:

- Được rồi, bây giờ không có vấn đề gì nữa. Anh đi ăn cơm đây!

Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính cũng đứng lên, ba người cùng bước vào phòng ăn.

Diệp Lăng Phi vốn đã ăn rồi, nhưng lo Bạch Tình Đình nhận ra điều bất thường nên hắn mới ép mình ăn thêm một bữa nữa, bụng căng như cái trống. Hắn vừa vỗ bụng vừa đi ra khỏi phòng ăn.

Diệp Lăng Phi ngồi trong phòng khách hút thuốc, trong đầu vẫn còn hiện lên cảnh tượng mỹ miều khi mình và Lý Khả Hân quấn quýt lấy nhau, không nhịn được trên mặt hiện lên nụ cười gian xảo. Đúng lúc bị Chu Hân Mính vừa ăn xong từ phòng ăn đi ra nhìn thấy, cô hắng giọng một tiếng rồi đi đến bên cạnh Diệp Lăng Phi ngồi xuống.

- Anh đang nghĩ chuyện gì thế?

Chu Hân Mính hỏi.

- Không nghĩ gì cả!

Diệp Lăng Phi lắc đầu phủ nhận.

- Thật không?

Chu Hân Mính liếc về phía nhà ăn, không thấy Bạch Tình Đình đi ra, cô hừ lạnh một tiếng:

- Anh nhân lúc Bạch Tình Đình còn chưa ra thì ngoan ngoãn nói thật đi, nếu không em mặc kệ anh đấy!

- Hân Mính, anh thật sự không nghĩ gì cả. Lúc nãy anh chỉ nghĩ gần đây không thân mật với bảo bối Hân Mính của anh, lạnh nhạt với em rồi, anh định tối nay sẽ thân mật với bảo bối của anh đó!

Diệp Lăng Phi biết Chu Hân Mính không phải Bạch Tình Đình, không thể nói lơ mơ cho qua được. Hắn vội vàng ôm lấy vai cô, hôn một cái lên khuôn mặt mịn màng của Chu Hân Mính rồi cố ý cười xấu xa:

- Anh định tối nay làm một tư thế mới, bảo đảm sướng!

Chu Hân Mính nghe vậy liền nguýt hắn một cái:

- Anh đừng có mơ, gần đây em mệt lắm, không có hứng thú.

- Hân Mính, thật sự em không muốn sao? Anh rất muốn đó!

Diệp Lăng Phi thấy Chu Hân Mính nói không muốn, hắn thầm vui trong bụng. Vốn chiều nay đã quấn quýt với Lý Khả Hân, mà cô lại vừa mới phá thân, Diệp Lăng Phi lúc đó đã rất cẩn thận, kết quả làm bản thân cũng rất mệt. Hắn phát hiện mấy năm nay, phát sinh quan hệ với các cô gái còn trong trắng mệt mỏi hơn nhiều so với những cô gái đã thành thục. Hắn còn phải chú ý đến động tác, tránh dùng lực quá mạnh để không làm đau Lý Khả Hân. Diệp Lăng Phi cảm thấy bây giờ khai phá gái trinh thực sự quá mệt, nhưng xã hội hiện nay gái trinh lại quá ít, vì thế nên có miếng nào là phải nhanh chóng khai phá miếng đó, lỡ để người khác khai phá trước thì thật sự quá lỗ rồi.

Chu Hân Mính trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi:

- Anh đúng là tên yêu râu xanh bẩm sinh. Điên cuồng như vậy!

- Điên cuồng cái gì?

Lúc này Bạch Tình Đình cũng đi ra. Cô chỉ nghe được câu sau "điên cuồng" của Chu Hân Mính nhưng không nghe rõ là điên cuồng cái gì.

Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình đi ra liền vỗ vỗ vào bên trái mình, gọi cô lại ngồi. Bạch Tình Đình ngồi xuống bên trái hắn, hỏi:

- Lúc nãy nói gì thế?

- Hân Mính nói ham muốn của anh quá điên cuồng, một mình cô ấy không thỏa mãn được anh!

Diệp Lăng Phi nói năng bạt mạng, cái gì cũng có thể nói ra được khiến Chu Hân Mính trừng mắt nhìn hắn. Diệp Lăng Phi làm bộ không thấy, tay trái ôm Bạch Tình Đình, tay phải ôm Chu Hân Mính, quay sang Bạch Tình Đình nói:

- Tình Đình, lúc nào thì em mới chịu cái đó với anh đây!

Bạch Tình Đình vừa nghe Diệp Lăng Phi hỏi câu đó, trong lòng liền cảm thấy trĩu nặng. Chuyện hôm đó Diệp Lăng Phi làm tổn thương cô vẫn còn để lại bóng ma sâu sắc trong lòng, khiến tâm trạng cô lập tức chùng xuống.

☰ Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc ☰

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!