Bạch Tình Đình trong lòng có một bóng ma, đó là do Diệp Lăng Phi để lại. Trên người cô vẫn còn dấu vết lần đó Diệp Lăng Phi gây ra, nhất là khi hắn dùng sức ấn vào hạ thân cô, khiến cô luôn cảm thấy ám ảnh, tạo thành một bóng ma tâm lý đối với Diệp Lăng Phi.
Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi hỏi khi nào mới cùng hắn làm chuyện đó, cô vội vàng giãy giụa trong lòng hắn, nói:
- Em nhớ ra rồi, em còn một bản kế hoạch dự án chưa xem, em phải đi xem ngay bây giờ!
Bạch Tình Đình nói xong, vội vã lên lầu.
Nhìn bóng dáng Bạch Tình Đình khuất sau cầu thang, Chu Hân Mính thấp giọng hỏi:
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Diệp Lăng Phi đương nhiên biết Bạch Tình Đình đang trốn tránh điều gì, hắn khẽ thở dài, nói:
- Hân Mính, đừng hỏi nữa, tóm lại đều là lỗi của anh!
- Tên khốn nhà anh, không lẽ anh đã ép buộc Tình Đình đấy chứ...
Diệp Lăng Phi cắt ngang lời Chu Hân Mính, nói:
- Em đừng đoán mò, không phải như vậy. Em có biết anh mắc một chứng bệnh không?
- Anh có bệnh?
Chu Hân Mính sửng sốt, hỏi:
- Bệnh gì?
- Di chứng chiến tranh!
Diệp Lăng Phi nói:
- Chính là khi rơi vào tình huống gần như mất hết lý trí, anh sẽ làm ra những chuyện không thể kiểm soát. Ngày đó chính là như vậy, trong lúc mất lý trí, anh đã làm tổn thương Tình Đình. Hân Mính, anh sẽ giải quyết chuyện này, nhưng trước tiên phải giải quyết vấn đề trong lòng anh đã. Em biết không, thực ra bây giờ anh cũng rất sợ gặp Tình Đình, mỗi lần gặp cô ấy, anh đều nhớ lại chuyện mình đã làm tổn thương cô ấy ngày hôm đó.
Chu Hân Mính trầm mặc. Nàng không biết nên trách Diệp Lăng Phi hay nên đồng cảm với hắn, việc duy nhất nàng có thể làm lúc này chỉ là im lặng.
Thấy Chu Hân Mính im lặng, Diệp Lăng Phi đứng dậy, đúng lúc này, hắn nghe Chu Hân Mính hỏi:
- Anh đi đâu vậy?
- Tắm!
Diệp Lăng Phi đáp.
- Anh không đến phòng Tình Đình à?
Chu Hân Mính hỏi.
- Để Tình Đình yên tĩnh một chút cũng tốt!
Diệp Lăng Phi nói.
Chu Hân Mính bỗng khẽ thở dài:
- Chuyện của anh và Tình Đình em thật sự không thể xen vào, em cũng không muốn nói gì thêm, chỉ muốn anh biết rằng Tình Đình là một cô gái rất dễ tổn thương, đừng làm cô ấy đau lòng!
- Anh biết!
Diệp Lăng Phi nói xong, vừa định lên lầu thì bỗng nghĩ đến một chuyện, liền quay lại nói với Chu Hân Mính:
- Hân Mính, chúng ta ra vườn hoa bên ngoài tản bộ đi!
- Tản bộ?
Chu Hân Mính nhìn Diệp Lăng Phi, không hiểu tại sao lúc này hắn lại muốn đi dạo. Dù vậy, cô cũng không hỏi nhiều mà đứng dậy, khoác tay Diệp Lăng Phi rồi cùng đi ra ngoài.
Vườn hoa đèn đuốc sáng trưng, buổi tối không một gợn gió, tháng bảy ở thành phố Vọng Hải, tiết trời về đêm vẫn còn hơi oi bức. Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính dạo bước trong vườn hoa. Chu Hân Mính khoác tay Diệp Lăng Phi, cô cảm thấy hắn có điều gì đó muốn nói với mình nên chỉ im lặng chờ đợi.
Đi tới chiếc xích đu trong vườn hoa, Diệp Lăng Phi ngồi xuống trước, Chu Hân Mính cũng ngồi xuống bên cạnh. Lúc này Diệp Lăng Phi mới nhẹ giọng nói:
- Hôm nay anh gặp Tần Dao.
- Tần Dao? Là Tần Dao trước đây từng ở cùng Vu Đình Đình sao?
Chu Hân Mính hỏi.
Diệp Lăng Phi gật đầu:
- Chính là cô ấy!
- Ừm!
Chu Hân Mính chỉ đáp một tiếng, tay nắm lấy sợi dây xích đu, khẽ đung đưa.
- Bây giờ Tần Dao có quan hệ với Lâm Tuyết. Hôm nay anh không nói chuyện với cô ta, nhưng nghe Lý Khả Hân nói Tần Dao có tìm cô ấy tâm sự, hình như đang gặp phải chuyện gì đó.
- Ừm!
Chu Hân Mính lại "ừm" một tiếng. Cô không biết rốt cuộc Diệp Lăng Phi muốn nói gì nên chỉ có thể đáp lại như vậy. Theo cô thấy, Diệp Lăng Phi nhắc tới Tần Dao nhất định là có chuyện, nhưng với tính cách của hắn, nếu muốn giúp Tần Dao thì không cần phải gọi mình ra đây để nói. Như vậy, chuyện của Tần Dao hẳn là có liên quan đến mình.
- Tần Dao có thể là công cụ mà Lâm Tuyết dùng để lôi kéo Từ Hàn Vệ!
Diệp Lăng Phi cuối cùng cũng nói ra điều hắn muốn nói. Lời này nghe qua có vẻ không liên quan đến Chu Hân Mính, nhưng thực chất lại có quan hệ rất lớn. Cha của Chu Hân Mính là Chu Hồng Sâm và Từ Hàn Vệ đang đối đầu nhau, đây không phải là bí mật gì. Diệp Lăng Phi nói cho Chu Hân Mính cũng tương đương với việc nói cho Chu Hồng Sâm, vậy thì chuyện này sẽ phức tạp hơn rất nhiều. Thường thường một chuyện tưởng như nhỏ nhặt không đáng kể nhưng trong quan trường lại là một vấn đề rất nan giải.
Chu Hân Mính nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Lâm Tuyết có cần phải làm vậy không? Chẳng phải từ trước đến nay, chỗ dựa vững chắc phía sau Lâm Tuyết đều là Từ Hàn Vệ sao? Bằng không thì Bách hóa An Thịnh của cô ta làm sao có thể vay được những khoản tiền lớn từ ngân hàng. Em thấy chuyện này không đơn giản.
- Anh cũng nghĩ vậy!
Diệp Lăng Phi nói:
- Nếu Lâm Tuyết muốn thông qua Tần Dao để lôi kéo Từ Hàn Vệ, vậy chứng tỏ quan hệ giữa cô ta và Từ Hàn Vệ đã xuất hiện rạn nứt, mà Lâm Tuyết có khả năng cần Từ Hàn Vệ giúp đỡ ở một phương diện khác, nên mới muốn dùng cách này để níu kéo. Cô bé Tần Dao này tuy anh không thích lắm, nhưng rơi vào hoàn cảnh này anh vẫn thấy khá đáng tiếc. Chỉ là con đường này do cô ta tự chọn, anh cũng sẽ không can thiệp.
Chu Hân Mính gật đầu:
- Cô bé Tần Dao này em đã gặp qua. Lâm Tuyết muốn thông qua cô ta để lôi kéo Từ Hàn Vệ cũng không phải là không có khả năng. Chỉ là, rốt cuộc giữa Lâm Tuyết và Từ Hàn Vệ đã xảy ra vấn đề gì?
Chu Hân Mính vừa nói đến đây, bỗng nghĩ ra một chuyện, vội nói với Diệp Lăng Phi:
- Ai da, anh không nhắc tới Lâm Tuyết thì em cũng quên mất. Chiều nay bọn em nhận được một cuộc điện thoại nặc danh, có người nói nhà máy gia công thực phẩm ở ngoại thành có thể có vấn đề. Người đó không nói rõ ràng, chỉ nói trong nhà máy đó có cổ phần của Lâm Tuyết, nhưng lại nhắc đến việc nó có liên quan đến 3K.
Diệp Lăng Phi vừa nghe, liền nhíu mày, hỏi:
- Người đó có nói làm sao anh ta biết không?
Chu Hân Mính lắc đầu:
- Anh ta không nói, chỉ bảo những gì anh ta nói là sự thật, sau đó cúp máy. Em điều tra ra người đó gọi từ một buồng điện thoại công cộng.
- Ừm, có thể người này lo bị trả thù, hoặc có mục đích khác. Bất kể thế nào, chuyện này cũng giải thích được vì sao Sở Thiếu Lăng vừa xuống máy bay đã đi thẳng đến nhà máy đó. Hóa ra, nơi đó có liên quan đến 3K.
Chu Hân Mính nói:
- Em đã cho người đi điều tra, người đầu tư nhà máy thực phẩm đó là Diệp Phong, nhưng trong đó quả thật có cổ phần của Lâm Tuyết, có điều cổ phần rất ít.
- Diệp Phong?
Diệp Lăng Phi vừa nghe tên này đã cảm thấy hơi quen tai, nhưng nhất thời không nhớ ra đã nghe ở đâu. Chu Hân Mính nói:
- Diệp Phong, chính là học trưởng của em và Tình Đình đó, lúc trước anh còn gặp qua rồi!
- Là hắn!
Diệp Lăng Phi chợt nhớ ra:
- Bảo sao anh thấy quen tai, thì ra là hắn.
Vừa nghĩ đến Diệp Phong, Diệp Lăng Phi lập tức nhớ lại chuyện Vi Đức Lý từng nhắc nhở mình. Trước đây, Vi Đức Lý (Houedry) và một nữ cảnh sát hình sự quốc tế khác tên là Tô San (Susan) từng đến thành phố Vọng Hải chính là để điều tra Diệp Phong. Lúc đó, cảnh sát hình sự quốc tế nghi ngờ Diệp Phong có liên quan đến một tổ chức ma túy quốc tế, có thể là một trùm ma túy lớn. Nhưng đáng tiếc, Vi Đức Lý còn chưa điều tra rõ đã chết ở thành phố Vọng Hải, còn Tô San cũng bị thương. Lần đó chính Diệp Lăng Phi đã cứu nữ cảnh sát hình sự quốc tế thề phải bắt được Satan này.
Nghĩ đến những chuyện này, Diệp Lăng Phi thoáng chốc đã hiểu ra vấn đề. Ánh mắt hắn trở nên nghiêm nghị, nói với Chu Hân Mính:
- Hân Mính, anh nghĩ em sắp phải đối mặt với một vụ án rất lớn đấy!
- Vụ án lớn?
Chu Hân Mính hỏi.
- Đúng!
Diệp Lăng Phi nói:
- Em còn nhớ viên cảnh sát hình sự quốc tế Vi Đức Lý bị giết không?
- Có, em vẫn nhớ. Chẳng phải anh ta bị mấy tên côn đồ giết chết trên đường sao, nữ cảnh sát hình sự quốc tế Tô San kia cũng bị thương!
- Anh có thể khẳng định với em, kẻ chủ mưu đứng sau vụ đó chính là Diệp Phong!
- Diệp Phong?
Chu Hân Mính vừa nghe, cảm thấy khó tin, vội hỏi:
- Tại sao Diệp Phong lại muốn giết cảnh sát hình sự quốc tế?
- Rất đơn giản, vì lợi ích của hắn!
Diệp Lăng Phi nói:
- Anh vẫn luôn không hiểu vì sao 3K lại nóng lòng muốn tiêu diệt Phủ Đầu Bang như vậy, thì ra là để dọn đường kiếm tiền cho chúng sau này. Có Phủ Đầu Bang ở thành phố Vọng Hải, thị trường ngầm sẽ bị hạn chế, vì vậy 3K muốn sớm trừ khử Phủ Đầu Bang. Từ việc khơi mào nội chiến trong Phủ Đầu Bang, đến việc ra tay với các nhân vật cốt cán gần đây, tất cả đều là thủ đoạn của 3K để chuẩn bị cho con đường tiêu thụ ma túy sau này. Theo anh thấy, lần đầu tiên Diệp Phong đến thành phố Vọng Hải chính là để hợp tác với 3K đầu tư xây dựng nhà máy gia công ma túy, hoặc là một trạm trung chuyển. Bất kể thế nào, nhà máy thực phẩm kia tuyệt đối là vỏ bọc để Diệp Phong buôn bán ma túy. Diệp Phong đã phát hiện có cảnh sát hình sự quốc tế theo dõi mình, cho nên hắn mới dàn dựng vụ tấn công đó, để người của 3K giả dạng thành côn đồ gây xung đột với Vi Đức Lý trên đường rồi giết chết ông ta. Vi Đức Lý vừa chết, Diệp Phong có thể làm càn. Hắn đầu tư xây dựng nhà máy gia công thực phẩm kia, giao cho người của 3K quản lý. Về phần tại sao lại lôi kéo Lâm Tuyết, anh nghĩ Diệp Phong hẳn là nhắm vào chỗ dựa vững chắc phía sau cô ta – Từ Hàn Vệ, hy vọng Từ Hàn Vệ có thể giúp đỡ hắn.
Chu Hân Mính sau khi nghe Diệp Lăng Phi giải thích, gật đầu nói:
- Lần này Lâm Tuyết muốn lợi dụng Tần Dao để lôi kéo Từ Hàn Vệ, có khả năng liên quan đến việc mấy hôm trước bên em đến nhà máy đó. Nhưng em có chút không hiểu, nếu mục đích của Diệp Phong khi lôi kéo Lâm Tuyết vào hùn vốn là để tiếp cận Từ Hàn Vệ, vậy tại sao Lâm Tuyết còn phải nghĩ cách lợi dụng Tần Dao để lôi kéo ông ta chứ? Lẽ nào giữa họ đã xảy ra vấn đề gì?
Diệp Lăng Phi lắc đầu:
- Anh cũng không rõ, chỉ biết đêm qua hình như anh thấy một người đàn ông rất giống Từ Hàn Vệ ở Vương quốc màu hồng, nhưng không dám chắc là ông ta!
- Vậy bây giờ em nên làm gì, lập tức lục soát nhà máy kia sao?
Chu Hân Mính hỏi.
- Hân Mính, em đã nghe câu thả dây dài, câu cá lớn chưa? Đối tượng em cần bắt là Diệp Phong, nhưng điều kiện tiên quyết là phải có đủ bằng chứng mới được hành động!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Lần này, đối thủ của em sẽ là học trưởng của em đấy.