Chưa bao giờ Lâm Tuyết tức giận như lúc này, nàng mặc một bộ quần áo ngủ ngồi trong phòng khách, cả đêm không ngủ khiến Lâm Tuyết cảm giác mệt mỏi rã rời.
Trước mặt nàng bày một bình rượu đỏ chỉ còn lại một nửa, bên cạnh chai rượu, một cái gạt tàn thuốc thủy tinh màu cà phê đã chất đầy tàn thuốc. Lâm Tuyết không ngờ con nhóc Tần Dao này lại tắt máy cả đêm, càng làm cho nàng tức điên chính là rõ ràng mình và Tần Dao đã hẹn buổi tối đi gặp Từ Hàn Vệ, vậy mà Tần Dao lại không trở về.
Sở dĩ Lâm Tuyết tỉ mỉ trang điểm cho Tần Dao chính là muốn lôi kéo Từ Hàn Vệ. Lâm Tuyết hiểu rõ, chỉ bằng một mình mình thì không thể khiến Từ Hàn Vệ làm việc giúp mình được. Từ Hàn Vệ cần khẩu vị mới mẻ, cần loại hàng cao cấp như Tần Dao, một sinh viên xinh đẹp lại có bằng cấp, vốn dĩ Lâm Tuyết đã sắp xếp xong xuôi. Bên phía Từ Hàn Vệ đã tỏ ra hứng thú với Tần Dao, đêm qua cũng đã tới chỗ Lâm Tuyết, nhưng lại không nhìn thấy Tần Dao, điều này ngược lại làm cho Từ Hàn Vệ cho rằng Lâm Tuyết cố ý đùa giỡn hắn. Lúc rời đi, vẻ mặt Từ Hàn Vệ có hơi tức giận.
Từ khi Từ Hàn Vệ đi, Lâm Tuyết vẫn ngồi yên trong phòng khách, nàng cũng không tin Tần Dao lại cả gan cả đêm không về. Nếu Tần Dao trở lại, nàng nhất định phải dạy dỗ con bé một trận cho ra trò, khiến nó biết rằng nó chỉ là một công cụ mà thôi.
Nhưng ngoài dự liệu của Lâm Tuyết, Tần Dao cả đêm không trở về. Lâm Tuyết ngồi trong phòng khách, nghĩ xem rốt cuộc con nhóc Tần Dao này đêm qua đã đi đâu?
Đúng lúc đó, nàng nghe được tiếng cửa mở. Lâm Tuyết đã từng đưa cho Tần Dao chìa khóa nhà mình, nàng biết nhất định là Tần Dao đã về. Cơn tức không có chỗ xả, Lâm Tuyết hừ lạnh một tiếng, cất bước đi ra ngoài, ngay khi Tần Dao vừa bước vào, “Chát” một tiếng, Lâm Tuyết vung tay tát một cái bạt tai. Tần Dao thoáng cái bị đánh ngã sõng soài trên mặt đất, khóe miệng rỉ máu.
- Đồ đê tiện này, mày nghĩ mày là ai? Thành thật nói đi, đêm qua đã làm gì?
Lâm Tuyết chỉ vào Tần Dao đang nằm trên đất mà mắng.
Tần Dao bị Lâm Tuyết đánh ngã xuống đất, nàng lau vết máu ở khóe miệng, chậm rãi từ trên mặt đất đứng lên. Đứng ở trước mặt Lâm Tuyết, cô nói:
- Tỷ tỷ, đêm qua em ở trong bệnh viện.
- Mày làm gì trong bệnh viện?
Lâm Tuyết tức giận không giảm, hô lớn:
- Sao mày lại đến bệnh viện? Lẽ nào mày không biết đêm qua Từ bí thư muốn tới sao? Hắn muốn gặp mày, nhưng mày lại không có ở đây, mày có biết hôm qua Từ bí thư rất tức giận hay không? Tất cả đều là do mày làm hại!
- Tỷ tỷ, em thực sự không muốn như vậy!
Tần Dao vừa nghe, vội vàng cầm tay Lâm Tuyết, miệng liên tục giải thích:
- Chiều hôm qua khi em nhận được điện thoại của chị, đã muốn trở về gấp, thế nhưng, em vừa khởi động xe thì ngất xỉu, sau đó cái gì cũng không biết. Chờ khi em tỉnh lại, em đã nằm trong bệnh viện, nghe nói là được người ta đưa vào. Tỷ tỷ, bác sĩ nói em bị huyết áp thấp và ngất, nếu như lúc đó cấp cứu chậm trễ, rất có thể em sẽ vĩnh viễn không được gặp tỷ tỷ nữa. Tỷ tỷ, xin lỗi, em thật sự không biết em sẽ như vậy.
Nói tới đây, Tần Dao nước mắt rơi như mưa, bật khóc nức nở.
Lâm Tuyết nhìn dáng vẻ của Tần Dao không giống như là giả bộ. Trong lòng nàng thầm nghĩ nếu như chuyện thật sự là như vậy, cũng không thể trách Tần Dao. Huống chi mình đã đầu tư nhiều tiền cho Tần Dao như vậy, nếu để Tần Dao cứ thế mất đi, chẳng phải là được không bù nổi mất sao. Lâm Tuyết càng nghĩ càng cảm thấy mình không thể mất con bé Tần Dao này. Hiện tại, Tần Dao đối với mình rất quan trọng.
Nghĩ tới đây, Lâm Tuyết vội vàng thay đổi vẻ mặt, tươi cười lôi Tần Dao ngồi xuống sofa, miệng nói:
- Em à, chị xin lỗi. Là trong lòng chị quá sốt ruột mới đánh em. Em ngồi ở đây chờ chị lấy thuốc cho em.
Lâm Tuyết vội vàng chạy tới tủ thuốc gia đình. Ngay khi Lâm Tuyết đi lấy thuốc, khóe miệng Tần Dao hiện ra một tia cười nhạt. Nàng lấy tay lau khóe miệng, đem máu dính trên ngón tay đưa vào miệng, rồi đưa đầu lưỡi ra liếm sạch vết máu của chính mình.
Đến khi Lâm Tuyết lấy thuốc quay lại, Tần Dao lại dùng vẻ mặt áy náy nhìn Lâm Tuyết, luôn miệng nói:
- Tỷ tỷ, em biết là em không tốt. Đều là lỗi của em, em đáng bị đánh!
- Em à, là chị không đúng. Chị cũng chỉ là lo lắng em gặp chuyện không may. Em cả đêm không trở về làm chị rất lo lắng em gặp chuyện gì.
Lâm Tuyết nói rồi ngồi ở bên cạnh Tần Dao, đưa tay vuốt ve bờ vai cô, nói:
- Em đừng trách chị.
- Chị, em sao có thể trách chị chứ, chị cũng là nghĩ tốt cho em thôi mà!
Tần Dao nói.
- Ừ, nghĩ như vậy rất đúng, em uống thuốc trước đi, sau đó vào phòng ngủ một giấc!
- Vâng!
Ngay khi Tần Dao uống thuốc, điện thoại di động của Lâm Tuyết bỗng nhiên vang lên. Lâm Tuyết nhìn số gọi đến, không nhận ra số điện thoại này. Nàng cũng không nghĩ né tránh gì Tần Dao, liền nhận điện thoại ngay trước mặt cô.
- Xin chào, ai vậy?
Lâm Tuyết hỏi.
Đối phương là một người đàn ông, khi Lâm Tuyết nghe được thanh âm kia, không nhịn được nói:
- Diệp Phong!
Ngay sau đó, Lâm Tuyết ý thức được Tần Dao đang ở đây, nàng vội vàng đứng dậy, cầm điện thoại đi vào phòng ngủ của mình. Tần Dao nhìn Lâm Tuyết đi về phòng ngủ, cô cũng đứng lên, lặng lẽ đi tới cửa phòng ngủ, áp tai vào cửa nghe tiếng nói bên trong.
Bên trong truyền đến tiếng của Lâm Tuyết:
- Cái gì, anh tới thành phố Vọng Hải à? Được, bây giờ tôi sẽ đi đón anh, anh ở sân bay sao? Khoảng nửa giờ nữa tôi sẽ đến.
Tần Dao nghe Lâm Tuyết nói xong câu đó, nàng không dám ở lại lâu hơn nữa, lặng lẽ trở về phòng khách. Không lâu sau, Lâm Tuyết thay một bộ quần áo trắng từ trong phòng ngủ đi ra. Nàng thấy Tần Dao vẫn ngồi ở phòng khách uống nước. Lâm Tuyết lộ ra vẻ tươi cười, nói:
- Muội muội, chị có chút việc, phải đi ra ngoài một chút, em uống nước rồi trở về phòng ngủ một giấc nhé. Có khả năng tối nay chị không về, em tự đi ra ngoài ăn đi!
- Vâng!
Tần Dao nói.
- Tỷ tỷ, chị đi đường cẩn thận!
- Ừ!
Lâm Tuyết nói xong, vội vã đi ra ngoài. Tần Dao trở lại phòng ngủ của mình, nhìn qua cửa sổ ra bên ngoài, sau khi thấy Lâm Tuyết lái xe ra khỏi tiểu khu, cô liền lấy điện thoại di động ra, gọi một cuộc điện thoại.
- Mễ tỷ tỷ, Lâm Tuyết nhận được điện thoại của một người tên là Diệp Phong sau đó đi ra ngoài, hình như muốn tới sân bay đón Diệp Phong kia.
Tần Dao nói.
- Vậy sao, ừ, chị biết rồi!
Mễ Tuyết nói.
- Tần Dao, thế nào, Lâm Tuyết không trách em cả đêm không về chứ?
- Cô ta có chút tức giận, ngay khi em trở về còn đánh em. Nhờ có Mễ tỷ tỷ dạy em cách nói, nên Lâm Tuyết tin là thật!
Tần Dao nói.
- Tần Dao, biết nguyên nhân không?
Mễ Tuyết khẽ cười nói.
- Bởi vì em phá hủy kế hoạch của cô ta. Vốn đêm qua cô ta đã hẹn Từ Hàn Vệ, thế nhưng, Từ Hàn Vệ lại tức giận bỏ đi. Tần Dao, nhớ kỹ, đôi khi em cũng không cần bán đứng thân thể, chỉ cần em chịu khó động não, sẽ có hồi báo.
- Vâng, em biết!
Tần Dao nói.
- Bước tiếp theo em nên làm gì bây giờ?
- Còn cần chị dạy cho em sao? Suy nghĩ thật kỹ sẽ biết cần làm thế nào. Có nghĩ tới việc cướp quyền quản lý Bách hóa An Thịnh từ tay Lâm Tuyết không? Động não đi, suy nghĩ thật kỹ. À, chị vừa sai người chuyển vào tài khoản của em mười vạn, tiền này là tiền tiêu vặt của em, em cứ lấy ra mà tiêu!
- Mười vạn!
Tần Dao cả kinh, miệng liên tục nói:
- Em không cần tiền!
- Đứa ngốc, bây giờ em đang làm việc cho chị. Vương quốc màu hồng thứ không thiếu nhất chính là tiền, không quan tâm chút tiền này.
Mễ Tuyết nói.
- Làm cho tốt, sau này sẽ có nhiều tiền hơn chờ em tiêu!
- Cảm tạ Mễ tỷ tỷ!
Tần Dao nói.
Tần Dao vừa cúp điện thoại, nàng lập tức kiểm tra tài khoản ngân hàng của mình qua điện thoại di động, quả nhiên bên trong có thêm hơn mười vạn đồng. Tần Dao liên tiếp kiểm tra ba lần, xác nhận tài khoản của mình xác thực có thêm mười vạn đồng, nàng thoáng cái ngã lên trên giường, hưng phấn đến mức gần như muốn hét lên.
Mễ Tuyết ngồi ở trong phòng làm việc tầng năm của Vương quốc màu hồng, nàng đặt điện thoại trên bàn. Ngồi đối diện Mễ Tuyết là một người đàn ông chừng hơn 40 tuổi đeo kính mắt. Cuộc trò chuyện vừa rồi giữa Mễ Tuyết và Tần Dao đều bị người đàn ông này nghe được rõ ràng. Mễ Tuyết nhìn người đàn ông đối diện, hỏi:
- Dương Tử, anh xem có cần nói một tiếng với ông chủ không?
Người đàn ông được gọi là Dương Tử kia cười nói:
- Mễ Tuyết, chút chuyện nhỏ ấy không cần phiền đến ông chủ, cô cần để ông chủ thấy năng lực làm việc của chúng ta.
- Vậy anh nói bây giờ làm sao?
Mễ Tuyết hỏi.
Dương Tử chậm rãi lấy thuốc ra, sau khi châm thuốc, hắn ngậm điếu thuốc trong miệng, cười nhẹ nói:
- Cô biết Diệp Phong là ai không?
Mễ Tuyết lắc đầu, nói:
- Tôi không biết người này!
- Diệp Phong là con rể của Sa Khôn, trùm ma túy ở Tam Giác Vàng, cũng là một trùm ma túy lớn trên thế giới. Năm 2001, Sa Khôn bị đặc công nước Mỹ bắt được, sau đó lại chết trong nhà giam liên bang Mỹ. Thế lực của Sa Khôn ở Tam Giác Vàng đã được con gái hắn tiếp quản. Cô không nên xem thường cô gái này, thủ đoạn độc ác, liên tiếp diệt trừ hai bang phái muốn tranh giành địa bàn buôn lậu thuốc phiện, trở thành trùm buôn thuốc phiện lớn nhất Tam Giác Vàng.
Mà Diệp Phong chính là chồng cô ta. Đương nhiên, tính cách của Diệp Phong này tôi không rõ lắm, nhưng tôi biết mấy năm nay Diệp Phong đã trở thành trùm ma túy mới, hắn phụ trách đàm phán với các tổ chức buôn lậu thuốc phiện của các quốc gia. Tôi thật không ngờ hắn lại đến thành phố Vọng Hải, tôi nghĩ hắn muốn thành lập căn cứ ma túy ở đây. Lúc trước, Diệp Phong cũng từng đi tìm ông chủ, nhưng ông chủ cho rằng trò này phiêu lưu quá lớn, nên không để ý đến Diệp Phong. Sau lại nghe nói Diệp Phong liên lạc với Sở Thiên Dương, như vậy xem ra lần này Diệp Phong tới là để hợp tác với 3K.
Mễ Tuyết khẽ cười nói:
- Phương diện này anh là chuyên gia, tôi chỉ là trợ thủ của anh. Ông chủ đã nói, tôi chuyên môn phụ trách giao tiếp với quan chức chính phủ thành phố Vọng Hải, về phần chuyện thế giới ngầm ở đây, thì cần phiền anh ra tay.
Dương Tử thong dong hút một hơi thuốc, cười nói:
- Cô dự định khiến Diệp Phong chết ở đây, hay để cho hắn rời khỏi thành phố Vọng Hải?
- Tôi mới vừa nói qua, đây là chuyện của anh, tôi không quản!
Mễ Tuyết nói.
- Chuyện này phải hỏi anh rồi!
- Để cho tôi làm?
Dương Tử nghe xong, cười nói:
- Nếu để tôi làm có thể sẽ phức tạp hơn nhiều lắm. Tôi không chỉ muốn xử lý Diệp Phong này, tôi còn muốn xử lý toàn bộ hắc bang thành phố Vọng Hải. Chỉ có như vậy, mới có thể làm cho thành phố Vọng Hải trở thành thiên hạ của ông chủ, mà tiền của chúng ta cũng sẽ cuồn cuộn chảy về.