Ánh mắt Diệp Lăng Phi dán chặt vào một đôi nam nữ vừa bước vào, họ đi tới mà không hề để ý đến Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi quay sang phía Bạch Tình Đình, thấp giọng nói:
- Bà xã, em nhìn kia đi!
Hắn bảo Bạch Tình Đình nhìn, Bạch Tình Đình vừa nhìn sang liền sửng sốt, nàng không ngờ lại gặp cha mình ở đây. Điều càng khiến Bạch Tình Đình kinh ngạc là cha mình trông có vẻ đang đi cùng một người phụ nữ trung niên khoảng hơn năm mươi tuổi. Bạch Tình Đình nhìn người phụ nữ kia, cảm thấy rất quen mắt, thế nhưng nhất thời lại không nhớ ra đã gặp ở đâu.
- Bà xã, có muốn qua chào hỏi không?
Diệp Lăng Phi thấp giọng hỏi. Bạch Tình Đình bắt đầu do dự, không biết nên qua hay không.
Vốn đang nói đùa, Chu Hân Mính đột nhiên thấy vẻ mặt của Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi có chút kỳ lạ, nàng nghiêng đầu nhìn về phía hai người đang nhìn, chỉ thấy cha của Bạch Tình Đình đang ngồi xuống. Chu Hân Mính vội vàng quay mặt lại, nói:
- Tình Đình, cha cậu kìa!
- Mình biết, mình không biết có nên qua đó chào hỏi không!
Bạch Tình Đình cúi đầu, tay nắm chặt chén trà, trông có vẻ rất khó xử. Chu Hân Mính nói:
- Tình Đình, cho dù cậu không tới, nói không chừng cha cậu cũng thấy cậu rồi, mình nghĩ nên qua đó chào hỏi thì hơn!
Chu Hân Mính vừa dứt lời, chỉ nghe thấy Bạch Cảnh Sùng gọi:
- Tình Đình!
Thì ra Bạch Cảnh Sùng vừa ngồi xuống đã nhìn thấy Bạch Tình Đình, ông liền cất tiếng gọi. Bạch Tình Đình lúc này muốn không qua chào hỏi cũng không được, nàng đẩy cánh tay Diệp Lăng Phi, nói:
- Đi thôi!
Diệp Lăng Phi đứng dậy, hắn và Bạch Tình Đình cùng đi đến bàn của Bạch Cảnh Sùng và người phụ nữ kia. Ánh mắt Bạch Tình Đình lướt qua người phụ nữ, rồi chuyển sang cha mình, cất lời:
- Cha, thật trùng hợp, con không ngờ lại gặp cha ở đây.
- Đúng vậy, cha cũng không ngờ lại gặp con ở đây!
Bạch Cảnh Sùng cười nói, ông gọi:
- Hai con mau ngồi xuống đi, cha giới thiệu một người cho các con.
Bạch Tình Đình vội vàng nói:
- Cha, Hân Mính và một người bạn của con còn đang chờ bên kia, con không làm phiền cha ăn cơm nữa đâu!
Nói xong, cô định kéo Diệp Lăng Phi trở lại, nhưng đúng lúc này, chợt nghe người phụ nữ đối diện Bạch Cảnh Sùng cười nói:
- Anh Bạch, cô bé này chính là Tình Đình con gái anh sao!
- Ừ. Chính là nó. Đứa bé này bây giờ đã trưởng thành rồi!
Bạch Cảnh Sùng cười đáp.
- Thế nào? Có phải không giống lúc nhỏ không?
- Tôi gần như không nhận ra nữa. Năm đó khi tôi rời khỏi thành phố Vọng Hải, Tình Đình còn nhỏ lắm. Không ngờ bây giờ đã lớn lên xinh đẹp thế này!
Bạch Tình Đình nghe vậy, lại đưa mắt nhìn người phụ nữ kia, cố gắng suy nghĩ rốt cuộc bà là ai. Bạch Cảnh Sùng thấy dáng vẻ của Bạch Tình Đình, ông cười nói:
- Tình Đình, con không nhớ dì Lan sao? Hồi bé con sợ gặp dì Lan nhất đấy.
- Dì Lan?
Bạch Tình Đình nghe vậy, sững người một chút. Ngay lập tức, nàng nghĩ ra người phụ nữ kia là ai, không kìm được mà thân thiết nói:
- Thì ra là dì. Cháu thật không ngờ lại là dì. Vừa rồi thật ngại quá!
Người phụ nữ kia cười nói:
- Tình Đình, không sao đâu. Dì cũng không nhận ra cháu mà!
Nói rồi, bà kéo tay Bạch Tình Đình, bảo:
- Cháu bây giờ thật xinh đẹp, rất giống mẹ cháu năm đó.
Nói đến đây, người phụ nữ này bỗng nhận ra mình đã lỡ lời, vội vàng chuyển chủ đề:
- Đây là chồng cháu sao?
- Vâng. Đây là chồng cháu!
Ấn tượng của Bạch Tình Đình về mẹ mình chỉ giới hạn trong những tấm ảnh. Khi nàng còn rất nhỏ, mẹ nàng đã qua đời. Đối với Bạch Tình Đình mà nói, nàng căn bản không nhớ rõ hình dáng của mẹ mình, chỉ có thể dựa vào ảnh chụp mà tưởng tượng. Những năm gần đây, ký ức về mẹ trong Bạch Tình Đình đã sớm phai nhạt, thế nên nàng cũng không có cảm giác đau buồn như cha mình.
Bạch Tình Đình kéo Diệp Lăng Phi đến trước mặt mình, nói:
- Dì Lan, đây là ông xã của cháu, Diệp Lăng Phi!
- Ừ, rất tuấn tú!
Người phụ nữ kia khen ngợi.
- Dì quá khen rồi ạ!
Diệp Lăng Phi lúc này không còn dáng vẻ vô lại như trước, hắn cũng biết cư xử khách sáo. Bạch Tình Đình quay đầu liếc nhìn Chu Hân Mính và Điền Ny, nghĩ hai người còn đang chờ mình, mà đứng ở đây nói chuyện cũng không tiện lắm. Bạch Tình Đình hỏi:
- Dì Lan, lần này dì sẽ ở thành phố Vọng Hải bao lâu ạ?
- Khoảng một tuần, lần này dì về chỉ muốn gặp lại người quen ở đây, sau đó sẽ trở về Thụy Điển, dì chỉ đi chơi thôi!
- À, vậy thế này đi, dì cho cháu số điện thoại, rồi cháu sẽ gọi cho dì, chúng ta tâm sự sau. Bên kia cháu còn có bạn, không tiện ngồi đây nói chuyện với dì lâu ạ!
Bạch Tình Đình nói.
- Ừ, cũng tốt!
Dì Lan cho Bạch Tình Đình số điện thoại và địa chỉ.
- Đây là số điện thoại phòng khách sạn của dì, tuần này dì sẽ ở đây thôi, buổi tối cháu gọi cho dì là được.
- Vâng ạ!
Bạch Tình Đình nói rồi cùng Diệp Lăng Phi quay về bàn, lúc này, nhân viên phục vụ đã bưng các món ăn lên. Điền Ny thấy Bạch Tình Đình và người phụ nữ kia nói chuyện, chờ Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi trở lại, cô chủ động nói:
- Tôi thấy mọi người gặp người quen, hay là lần sau chúng ta ăn cơm nhé, tôi đi trước đây.
- Điền Ny, đừng đi!
Bạch Tình Đình vừa nghe Điền Ny muốn đi, nàng vội vàng nói:
- Bên kia là cha tôi và một bác sĩ gia đình hồi tôi còn bé. Cho dù tôi có qua đó thì cũng không đến lượt tôi nói chuyện. Hôm nay khó có được cơ hội ăn cơm cùng cô, nếu để cô cứ thế rời đi, chẳng phải là tôi quá thất lễ rồi sao!
Điền Ny nghe đến đó, cũng không tiện nói thêm gì nữa, đành phải đồng ý.
Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nhắc tới người phụ nữ kia là bác sĩ gia đình của nàng ngày xưa, liền tò mò hỏi:
- Bà xã, người phụ nữ kia rốt cuộc có lai lịch gì vậy?
- Chờ có thời gian em sẽ nói cho anh!
Bạch Tình Đình ra hiệu có Điền Ny ở đây, không muốn nói chuyện này. Diệp Lăng Phi gật đầu, lập tức chuyển chủ đề, chủ động trò chuyện với Điền Ny.
Bên này Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi trò chuyện với Điền Ny, bên kia Bạch Cảnh Sùng và người phụ nữ kia cũng bắt đầu hàn huyên. Người phụ nữ này tên là Khâu Lan, hơn hai mươi năm trước là bác sĩ gia đình cho nhà Bạch Cảnh Sùng, sau này gặp được người chồng hiện tại, hai người đến Thụy Điển định cư, thoáng cái đã hơn hai mươi năm. Tuy Khâu Lan đã từng trở về, nhưng chỉ gặp người nhà của mình chứ không gặp mặt Bạch Cảnh Sùng.
Khâu Lan và Bạch Cảnh Sùng nhắc tới vợ của ông, theo Khâu Lan, nếu dựa theo điều kiện chữa bệnh hiện tại, vợ của Bạch Cảnh Sùng đã không qua đời sớm như vậy. Bạch Cảnh Sùng khẽ thở dài:
- Khi đó tôi còn đang phấn đấu, cô ấy theo tôi không có ngày nào được yên ổn.
- À, đúng rồi, vú Ngô còn ở nhà anh giúp việc không?
Khâu Lan thấy Bạch Cảnh Sùng có chút tự trách, nàng không nỡ tiếp tục nói về vợ ông, bèn chuyển sang chuyện khác, hỏi tới vú Ngô.
- Ừ, vú Ngô vẫn còn ở nhà tôi giúp việc!
Bạch Cảnh Sùng nói.
- Thoáng cái đã hơn hai mươi năm, tôi nghĩ con trai vú Ngô chắc cũng xấp xỉ tuổi Tình Đình rồi!
Khâu Lan nói.
- Con trai của vú Ngô?
Bạch Cảnh Sùng sửng sốt, ông nhìn Khâu Lan hỏi:
- Sao tôi chưa từng nghe vú Ngô có con trai nhỉ?
- Không thể nào, anh không biết vú Ngô có một đứa con trai sao?
Khâu Lan sững sờ, thuận miệng nói:
- Lúc trước chính là tôi giúp vú Ngô giới thiệu một bác sĩ khoa sản, ngẫm lại cậu nhóc kia cũng đã hai mươi mấy tuổi rồi.
Bạch Cảnh Sùng hơi lắc đầu:
- Tôi biết vú Ngô đã từng xin nghỉ dài hạn. Khi đó, tôi nhớ vú Ngô nói là về nhà thăm người thân, chuyến đi đó kéo dài gần một năm, sau đó vú Ngô lại trở về tiếp tục giúp việc. Thế nhưng, chưa từng nghe vú Ngô đề cập đến việc cô ấy có một đứa con trai.
- Chuyện này thì tôi cũng không biết!
Khâu Lan nói.
Bạch Cảnh Sùng nhíu mày, trong lòng ông đang suy nghĩ một chuyện. Việc này vẫn luôn là nỗi hổ thẹn lớn nhất trong đời Bạch Cảnh Sùng, cũng chính vì chuyện này mà mấy năm nay ông đều sống một mình, chưa bao giờ nghĩ tới chuyện tái hôn...
Nhóm của Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi trò chuyện rất lâu, Bạch Tình Đình thậm chí còn không biết cha mình và Khâu Lan đã rời khỏi nhà hàng từ lúc nào.
Chờ trò chuyện gần xong, mọi người mới đứng dậy rời khỏi nhà hàng. Điền Ny rời đi trước, Chu Hân Mính muốn đi gặp cha nàng. Chu Hân Mính vẫn canh cánh trong lòng chuyện đêm qua Diệp Lăng Phi nói với mình, cô muốn kể cho cha nghe.
Hai người này vừa đi, chỉ còn lại Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi thấy buổi chiều Bạch Tình Đình cũng không có việc gì, liền đề nghị đi đánh bowling.
- Em không đi, chẳng có gì vui cả!
Bạch Tình Đình bĩu môi, nói:
- Kết hôn với anh lâu như vậy, cũng chưa từng thấy anh lãng mạn bao giờ!
- Muốn lãng mạn à, đương nhiên không thành vấn đề!
Diệp Lăng Phi nói:
- Chúng ta đi xem phim nhé!
- Tầm thường quá!
Bạch Tình Đình cong môi, nói:
- Anh không thể nghĩ ra chuyện gì lãng mạn hơn sao?
- Bà xã, anh thật sự không biết nên lãng mạn thế nào!
Diệp Lăng Phi ấm ức nói:
- Em cũng biết mà, anh vốn dĩ không phải là người hiểu được lãng mạn!
- Được rồi, được rồi, em không làm khó anh nữa. Ai biết được anh thật sự không hiểu lãng mạn hay là cố ý giả vờ. Thực ra lãng mạn rất đơn giản, cho dù anh đi dạo với em, tâm sự một chút cũng được mà!
Bạch Tình Đình nói:
- Đừng nói là anh không muốn đi nhé!
- Sao có thể chứ, anh dĩ nhiên là muốn đi dạo cùng bà xã rồi!
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Bà xã đại nhân, bây giờ chúng ta đi liền nha!
Bạch Tình Đình lúc này mới hài lòng cười rộ lên, nàng đưa tay mở cửa xe, lên xe, Diệp Lăng Phi cũng theo sát vào xe. Bạch Tình Đình ngồi ở ghế lái phụ, Diệp Lăng Phi vừa thắt dây an toàn, vừa nói:
- Bà xã đại nhân, hôm nay anh sẽ lãng mạn với em một phen, em nói đi đâu anh đi đó, tuyệt đối nghiêm túc!
- Biến đi, đừng có nói lung tung, làm như em ép buộc anh vậy. Nếu anh không muốn đi thì có thể không đi, em không ép anh!
Bạch Tình Đình nói.
- Bà xã đại nhân, em hiểu lầm rồi, ý của anh là anh đặc biệt muốn đi chơi lãng mạn với bà xã.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Được rồi, được rồi, bà xã đại nhân, thắt dây an toàn đi, anh lái xe đây!
Diệp Lăng Phi nói rồi khởi động xe, đi thẳng đến bờ biển.