Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình hoảng loạn như thỏ con chạy ra khỏi phòng tắm, thầm nghĩ ban nãy mình đã hơi quá đáng. Hắn định đuổi theo nói một lời xin lỗi, nhưng rồi lại nghĩ có lẽ bây giờ Bạch Tình Đình nhìn thấy mình sẽ càng thêm áp lực, nên sau một hồi đắn đo, hắn quyết định không đi nữa.
Hắn ngồi trong phòng tắm một lúc cho đến khi dục vọng trong người hoàn toàn lắng xuống mới bước ra. Diệp Lăng Phi về phòng mặc quần áo xong xuôi rồi mới đi tới gõ cửa phòng Bạch Tình Đình, nói:
- Bà xã, anh ra ngoài đây, nếu em có chuyện gì thì gọi cho anh nhé!
- Dạ, vâng ạ, ông xã, anh đi đường cẩn thận đó.
Giọng nói trong trẻo của Bạch Tình Đình từ trong phòng vọng ra, nhưng cô không hề mở cửa.
Diệp Lăng Phi đáp lại một tiếng rồi quay người xuống lầu.
Diệp Lăng Phi lái chiếc Mercedes của mình, đi thẳng đến khách sạn Hoài Hải mà Chu Hồng Sâm đã hẹn. Lúc hắn tới căn phòng đã được đặt trước, chỉ thấy thư ký của Chu Hồng Sâm đang đứng đợi ngoài cửa.
- Anh tới rồi ạ, Thị trưởng Chu của chúng tôi đang đợi anh đó!
Tiểu Vương, thư ký của Chu Hồng Sâm, mở cửa phòng. Diệp Lăng Phi liếc nhìn anh ta một cái, chỉ khẽ cười rồi bình thản bước vào. Tiểu Vương vội vàng đóng cửa, rồi làm theo lời dặn của Chu Hồng Sâm, đi xuống lầu dặn khách sạn chuẩn bị đồ ăn.
Chu Hồng Sâm mặc thường phục giản dị, trông khác hẳn so với vẻ ngoài chỉnh tề thường thấy trước mặt mọi người. Thấy Diệp Lăng Phi tới, ông cười nói:
- Tiểu Diệp, cháu tới có vẻ hơi muộn nhỉ!
Diệp Lăng Phi áy náy nói:
- Thị trưởng Chu, xin lỗi, hôm nay cháu dậy hơi muộn!
Chu Hồng Sâm cười nói:
- Tiểu Diệp, ở đây không có người ngoài, cháu không cần phải gọi ta là Thị trưởng Chu đâu, cứ gọi là chú Chu được rồi.
- Tiểu Vương, vào đây một lát.
Chu Hồng Sâm gọi vọng ra ngoài.
- Thị trưởng Chu, ngài gọi tôi ạ?
Tiểu Vương vội vàng đẩy cửa bước vào, thở hổn hển như vừa chạy từ đâu lên.
Chu Hồng Sâm nhìn bộ dạng của thư ký mình, nói:
- Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, ở bên ngoài không được gọi tôi là Thị trưởng Chu!
- Dạ, tôi biết rồi ạ!
Tiểu Vương vội vàng đáp.
- Thôi, cậu cho người đưa đồ ăn lên đi!
Chu Hồng Sâm nói.
- Lãnh đạo Chu, tôi đã thông báo cho nhà bếp chuẩn bị rồi, sẽ có ngay đó ạ!
Tiểu Vương vừa dứt lời thì thấy ông chủ của khách sạn đích thân dẫn phục vụ lên, bưng đồ ăn vào. Chu Hồng Sâm liếc nhìn Tiểu Vương một cái. Tiểu Vương là người thông minh, hắn liền vội vàng nói:
- Ông chủ Trương, ông làm gì thế? Lãnh đạo của chúng tôi chỉ tới đây ăn bữa cơm thôi mà. Việc gì ông phải đích thân lên đây chứ? Nếu để người khác nhìn thấy thì họ sẽ nghĩ gì đây?
Ông chủ Trương nghe Tiểu Vương nói vậy liền vội vàng cười nói:
- Không phải thế, hôm nay vừa hay tôi tới đây. Chỉ là những khách của khách sạn chúng tôi, tôi đều đích thân ghé qua chào hỏi thôi. Tôi chỉ muốn biết ý kiến của khách hàng về cách phục vụ của chúng tôi, sau này tiện cho việc kinh doanh tốt hơn.
- Không sao, không sao đâu, ông cứ đặt đồ ăn đó rồi đi là được rồi!
Tiểu Vương nháy mắt với ông chủ Trương một cái, ông chủ Trương hiểu ngay, vội vàng nói:
- Thế thì tốt rồi, thôi, tôi ra đây, cần dặn dò thì cứ gọi tôi.
Nói rồi, ông chủ Trương bước ra ngoài. Tiểu Vương để mấy nhân viên phục vụ đặt thức ăn lên bàn xong, liền hỏi thị trưởng Chu:
- Lãnh đạo, ngài còn gì dặn dò không ạ?
- Tiểu Vương, ở đây xong việc rồi, cậu có thể ra ngoài được rồi. À, gọi lái xe Tiểu Lý ở dưới lầu lên đây ăn luôn, nhớ là tất cả chi phí hôm nay đều do tôi trả nhé, hiểu không hả?
- Lãnh đạo, ngài yên tâm, tôi biết phải làm thế nào ạ!
Tiểu Vương nói xong cũng lui ra ngoài luôn. Vừa bước ra, hắn thấy ông chủ của khách sạn Hoài Hải vẫn còn đợi bên ngoài. Tiểu Vương nhìn ông chủ Trương một cái, rồi nhỏ giọng nói:
- Tính của Thị trưởng Chu ông còn không biết sao, ông ấy ghét nhất là mấy chuyện này, tôi thấy ông cũng đừng qua nữa, đừng để Thị trưởng Chu phải tức giận.
- Tôi biết rồi!
Ông chủ Trương nói.
- Thư ký Vương, tôi chỉ muốn nói với cậu, tất cả chi phí hôm nay sẽ do tôi trả.
- Ông tốt nhất là đừng làm thế, cẩn thận không lại mất lòng thị trưởng!
Thư ký Vương nói.
Ông chủ Trương tỏ vẻ khó xử, nói:
- Thị trưởng ăn cơm ở chỗ chúng tôi, nếu tôi không tỏ chút thành ý thì cũng không phải lắm. Thị trưởng đã để ý ghé qua đây dùng bữa, đây là vinh hạnh của tôi, ít nhất cũng để tôi tỏ chút thành ý chứ!
- Ông chủ Trương, ông cứ coi như không biết chẳng phải là xong rồi sao? Lát nữa ông chỉ cần giảm giá một chút cho thị trưởng chúng tôi, thế chẳng phải tất cả đều yên ổn sao, ông thấy đúng không?
- Ừ, thư ký Vương, cậu nói rất đúng!
Ông chủ Trương cười nói.
Chu Hồng Sâm cũng không biết nội dung cuộc nói chuyện của thư ký Vương và ông chủ Trương thế nào, những người như ông, sao biết được cấp dưới của mình làm như thế nào chứ.
Chu Hồng Sâm hôm nay đặc biệt chỉ muốn gặp mặt Diệp Lăng Phi, ông nhìn những món ăn trên bàn, cười nói:
- Tiểu Diệp, cháu cũng đừng để ý nhé, tôi cũng không biết cháu có thích ăn những món này hay không!
- Thị trưởng Chu, à, chú Chu, cháu thấy giữa chúng ta đâu cần phải khách sáo như người ngoài thế chứ!
Diệp Lăng Phi lấy bao thuốc ra, châm một điếu ngay trước mặt Chu Hồng Sâm rồi rít một hơi. Hắn liếc nhìn ra cửa rồi nói:
- Chú Chu, chú cũng đừng lấy làm lạ, vì chú là bố của Chu Hân Minh, mà quan hệ giữa cháu và Chu Hân Minh rất thân, nên cháu mới coi chú như người nhà. Nếu chúng ta đã là người nhà, có một số chuyện cũng không nên để người ngoài nghe được. Chú Chu, hôm nay chú tìm cháu không nên dẫn theo cả thư ký của mình làm gì, chẳng lẽ chú không sợ thư ký của chú đem chuyện chú và cháu gặp nhau ra ngoài kể sao?
Chu Hồng Sâm vừa nghe, liền cười nói:
- Tiểu Diệp, cháu yên tâm. Tiểu Vương theo tôi nhiều năm rồi, ngay từ khi tôi còn là phó thị trưởng, cậu ta đã theo tôi, cũng coi là tâm phúc của tôi rồi!
- Chú Chu, có câu biết mặt mà không biết lòng, cháu thấy nên cẩn thận một chút vẫn hơn!
Diệp Lăng Phi nhắc nhở, ngay sau đó lại chuyển chủ đề:
- Chú Chu, cháu biết có một số chuyện chú biết rõ hơn cháu, cháu cũng không nói nhiều. Hôm nay chú Chu tìm cháu ăn cơm, cháu nghĩ nhất định Hân Minh đã nói với chú những lời kia. Không sai, những lời đó là do cháu nói với Hân Minh, mục đích của cháu rất đơn giản, chính là không muốn chú Chu rơi vào thế bị động!
Chu Hồng Sâm cũng không vội nói chuyện này, mà gọi Diệp Lăng Phi:
- Tiểu Diệp, đừng nói những chuyện này vội, hôm nay chúng ta tới đây chỉ là ăn bữa cơm thông thường như gia đình thôi.
- Cũng được ạ, bụng cháu đang đói thật rồi!
Diệp Lăng Phi thấy Chu Hồng Sâm không hề nóng vội, hắn cũng chẳng việc gì phải gấp gáp. Diệp Lăng Phi vỗ vỗ bụng nói:
- Chú Chu, chú có biết cả tối hôm qua cháu không được ăn gì không, giờ bụng đói thật đó!
- Nếu bụng đã đói thì mau ăn đi, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện!
Chu Hồng Sâm cười nói.
Diệp Lăng Phi cũng không khách sáo nữa, hắn cầm đũa lên ăn. Chu Hồng Sâm ăn rất chậm, mỗi lần chỉ gắp một hai miếng rồi dừng lại, dường như có điều muốn nói:
- Tiểu Diệp, quan hệ giữa cháu và Hân Minh rất tốt nhỉ!
- Vâng, quan hệ giữa bọn cháu lúc nào cũng tốt!
Diệp Lăng Phi miệng đầy thức ăn, vừa ăn vừa nói:
- Hân Minh và Tình Đình là bạn thân, quan hệ giữa cháu và Hân Minh tự nhiên cũng tốt lên!
- À. Tiểu Diệp, cháu thử món thịt vịt này xem!
Chu Hồng Sâm gắp một miếng thịt vịt vào đĩa của Diệp Lăng Phi, rồi lại nói:
- Chuyện giữa thanh niên các cháu với mấy người già chúng tôi chẳng liên quan gì cả. Hân Minh nó cũng lớn rồi, tôi có muốn quản cũng không quản nổi nữa!
- Chú Chu, Hân Minh làm việc rất cẩn thận và bình tĩnh, chú cũng không cần phải lo đâu!
Trong lòng Diệp Lăng Phi rõ như gương soi, hắn biết câu này của Chu Hồng Sâm không phải tùy tiện nói ra, chắc chắn là do chuyện hôm qua. Chu Hồng Sâm là ai chứ, mấy chuyện này sao giấu nổi ông, chỉ là ông ở trên quan trường lâu năm, đúng là loại cáo già chính trường, trong lòng đã có tính toán nhưng ngoài mặt lại không hề biểu lộ.
Diệp Lăng Phi biết tỏng Chu Hồng Sâm muốn hỏi gì, nhưng hắn vẫn cố tình giả ngây giả ngô, lái chủ đề đi hướng khác, trả lời vòng vo.
Mặt Chu Hồng Sâm lúc nào cũng nở nụ cười, thấy Diệp Lăng Phi trả lời vậy, ông lại cười nói:
- Ừ, Hân Minh thực sự làm việc rất cẩn thận và chu đáo, điều này chú cũng biết. Nhưng nó xử lý công việc quá trọng tình cảm, thường không xem xét tới hậu quả, đây cũng là điều mà chú lo lắng nhất. Tiểu Diệp, quan hệ giữa cháu và Chu Hân Minh tốt vậy, sau này cháu gắng chăm sóc nó một chút nhé!
- Dạ vâng, chú Chu, chú cứ yên tâm đi!
Diệp Lăng Phi cầm cốc rượu lên, rót cho mình một chén, rồi lại rót cho Chu Hồng Sâm một chén. Chu Hồng Sâm vội vàng xua tay, nói:
- Sức khỏe chú không được tốt lắm, không uống rượu được!
- Thế cháu uống một mình vậy!
Diệp Lăng Phi một hơi uống cạn rượu trong cốc, khẽ lau miệng, nói:
- Chú Chu, chú giao Hân Minh cho cháu là được rồi, cháu bảo đảm sẽ không để Hân Minh gây chuyện. Đương nhiên, chú Chu đừng hiểu nhầm, ý cháu là có cháu ở đây, dù Hân Minh có xảy ra chuyện gì, cháu cũng sẽ giúp Hân Minh gánh vác mọi chuyện, ai bảo Hân Minh là bạn tốt của vợ cháu chứ!
Chu Hồng Sâm nhìn bộ dạng này của Diệp Lăng Phi, trong lòng thầm thở dài, hắn cảm nhận được con người Diệp Lăng Phi thông minh hơn mình tưởng nhiều. Chu Hồng Sâm cười:
- Tiểu Diệp, không nói chuyện của Hân Minh nữa. Chú nhớ hình như cháu có quan hệ với bên Bắc Kinh, chú định hỏi mãi, nhưng lại lo cháu nghĩ khác về chú, nên chỉ là có chút hiếu kỳ thôi!
- Chú Chu, cháu biết chú muốn biết những gì!
Diệp Lăng Phi lại uống thêm một cốc rượu nữa, dựa người vào thành ghế, châm thuốc hút xong mới nói:
- Chú Chu có phải muốn biết chuyện cháu và lão già không?
- Lão già?
Chu Hồng Sâm ngạc nhiên.
- Vâng, cũng chính là Tư lệnh Bành mà mọi người thường nói đó. Song, chuyện đó lâu rồi, lão già giờ đã về hưu, cũng không còn thực quyền gì cả!
Diệp Lăng Phi nói:
- Cháu và lão già cũng chỉ là giao tình bình thường thôi, không thân lắm!
Chu Hồng Sâm chính là muốn nghe thấy câu này của Diệp Lăng Phi. Trước giờ ông cứ nghĩ thế lực sau lưng Diệp Lăng Phi không hề đơn giản, tuy nhiên, Chu Hân Minh lại không nói cho ông biết rốt cuộc Diệp Lăng Phi có quan hệ thế nào với Bắc Kinh. Nhưng từ lần Bành Nguyên trực tiếp gọi điện thoại tới có thể thấy, quan hệ giữa Bành Nguyên và Diệp Lăng Phi không hề đơn giản chỉ là quen biết thông thường, mà có lẽ còn thân thiết hơn.
Nhưng Chu Hồng Sâm ở trên quan trường đã nhiều năm, đương nhiên biết những chuyện đó không thể hỏi quá rõ, cái gọi là biết điều chính là đạo lý trên quan trường. Chu Hồng Sâm thực ra muốn chính miệng Diệp Lăng Phi thừa nhận quan hệ giữa hắn và Bắc Kinh, như thế, ông sẽ xem xét tới việc xử lý quan hệ giữa mình và Diệp Lăng Phi thế nào cho hợp lý.
Thấy Diệp Lăng Phi chính thức thừa nhận quan hệ của hắn với Bắc Kinh, Chu Hồng Sâm trong lòng đã có tính toán của mình. Ông không nhắc tới chuyện này nữa, mà chuyển ngay qua vấn đề khác mà ông quan tâm.
- Tiểu Diệp, cháu đã tới Hồng Phấn Đế Quốc chưa?
Lần này, Chu Hồng Sâm trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
- Rồi ạ, lần trước cháu và mấy đồng nghiệp có ghé vào chơi!
Diệp Lăng Phi nói:
- Ở đó cháu còn gặp người rất giống Bí thư Từ, có điều, cháu không dám chắc lắm!
- Thành phố Vọng Hải đông như vậy, dù có người giống Bí thư Từ cũng là điều bình thường. Tiểu Diệp, chuyện này không thể nói ra ngoài được đâu!
Chu Hồng Sâm nói:
- Bí thư Từ là bí thư tỉnh ủy thành phố, nếu xuất hiện ở những nơi như thế sẽ ảnh hưởng không tốt.
- Cháu biết rồi, chú Chu, chú cứ yên tâm đi!
Diệp Lăng Phi trong lòng cười khẩy: “Không ngờ Chu Hồng Sâm lại chơi trò tâm lý với mình, tôi thấy trong lòng ông chắc chắn đã có ý đồ rồi, không tin ông lại không muốn hạ bệ Từ Hàn Vệ.”
Chu Hồng Sâm bắt đầu nói với Diệp Lăng Phi về chuyện gia đình, cảm thấy ăn cũng kha khá rồi, ông mới nói:
- Tiểu Diệp, buổi chiều chú phải tham gia một chương trình khác, không thể cùng cháu ăn cơm nữa rồi. Hân Minh nó chiều nay rảnh đó, cháu gọi cho nó để nó cùng cháu đi chơi, tuổi trẻ các cháu, ra ngoài chơi vẫn thích hơn!
Chu Hồng Sâm nói tới đây, bỗng lại chuyển giọng:
- Đương nhiên, cũng nên chú ý tới hình tượng của mình một chút, giờ nhiều ký giả rảnh việc thích viết linh tinh lắm, cháu nên cẩn thận chút!
Diệp Lăng Phi sao không hiểu được ý của Chu Hồng Sâm chứ, hắn cười nói:
- Chú Chu, chiều nay cháu còn phải đi gặp một người bạn!
- À, thế cũng tốt, bạn bè mà, nên gặp mặt nhau nhiều vào, để còn bồi đắp tình cảm nữa chứ!
Chu Hồng Sâm nói xong liền đứng dậy:
- Chú đi trước đây, nếu sau này có gì cứ gọi điện thẳng cho chú!
- Chú Chu, chú đi ạ!
Diệp Lăng Phi cũng không có ý đứng dậy tiễn, hắn cứ ngồi trên ghế, tiếp tục ăn. Đợi tới lúc Chu Hồng Sâm bước ra khỏi phòng, Diệp Lăng Phi mới nhếch mép, lầm bầm:
- Làm quan đúng là không giống thường dân như mình, ngay cả cách nói chuyện cũng vòng vo tam quốc!
Chu Hồng Sâm xuống dưới lầu. Tiểu Vương đang đợi ở đại sảnh, thấy Chu Hồng Sâm bước xuống liền vội vàng ra đón, nói:
- Lãnh đạo, tôi đã thanh toán tiền rồi ạ!
Chu Hồng Sâm trong lòng đang nghĩ tới chuyện của Diệp Lăng Phi, vốn không nghe thấy những lời mà Tiểu Vương nói, chỉ theo thói quen gật đầu:
- Tôi biết rồi!
- Lãnh đạo, giờ chúng ta đi đâu ạ?
Tiểu Vương cùng với Chu Hồng Sâm bước ra khỏi khách sạn. Anh ta kéo cửa xe để Chu Hồng Sâm lên. Lên xe xong, Chu Hồng Sâm dựa lưng vào ghế, nhắm mắt, nói:
- Tới ủy ban!
- Thị trưởng, hôm nay là chủ nhật, ủy ban không có ai đâu ạ!
Tiểu Vương ngạc nhiên, không hiểu tại sao đang yên đang lành Chu Hồng Sâm lại đòi tới ủy ban.
- Tôi biết. Tiểu Vương, cậu lập tức thông báo cho lãnh đạo các ban ngành tới ủy ban thành phố họp gấp. Tôi thấy sắc khí của thành phố Vọng Hải không tốt rồi!
Chu Hồng Sâm nói.
Tiểu Vương vừa nghe đã hiểu ngay, hắn vội vàng nói:
- Thị trưởng Chu, ngài nói rất đúng, tôi nghĩ chúng ta nên dọn dẹp trước. Dạo này ủy ban liên bộ quốc gia đã ra thông báo về nạn mại dâm, tôi nghĩ, thành phố Vọng Hải chúng ta lần này nên làm nghiêm vào!
Chu Hồng Sâm chỉ gật đầu, cũng không nói gì nữa. Buổi chiều, Chu Hồng Sâm mở cuộc họp trong phòng hội nghị lớn của ủy ban thành phố. Ông cho rằng thành phố Vọng Hải nên mở một cuộc hành động càn quét toàn thành phố. Ủy ban liên bộ quốc gia vừa ra thông báo tới thành phố Vọng Hải, các vị lãnh đạo tuy trong lòng rất rõ hành động càn quét này trước sau gì cũng xảy ra, nhưng không ngờ Thị trưởng Chu lại vội như vậy, ngay cả cuối tuần cũng không nghỉ, lập tức quán triệt chỉ thị của ủy ban liên bộ quốc gia.
Chu Hồng Sâm cho rằng trọng điểm càn quét lần này nên nhằm vào các tụ điểm như nhà tắm, KTV, những tụ điểm ăn chơi, phải nghiêm khắc chỉnh đốn lại toàn thành phố. Hơn nữa, còn phải thông báo tới tất cả nhân dân, hy vọng người dân đứng lên tố giác. Còn về phía một số quan chức ra vào các điểm ăn chơi này, Chu Hồng Sâm yêu cầu cơ quan điều tra báo cáo tất cả mọi việc, đồng thời, thành lập hòm thư thành phố để người dân có thể trực tiếp gửi thư tố giác vào đây.
Trong hội nghị, những lãnh đạo kể cả Từ Hàn Vệ thường ngày không hài lòng về Chu Hồng Sâm cũng biểu lộ vẻ hoặc tán đồng hoặc im lặng. Từ Hàn Vệ nghe những lời này của Chu Hồng Sâm xong, hắn còn nghiêm túc bổ sung:
- Thị trưởng Chu nói rất đúng, ủy ban liên bộ quốc gia vừa hạ công văn xuống, yêu cầu chúng ta phải tập kích toàn bộ những thứ đồi trụy, mại dâm. Thành phố Vọng Hải chúng ta là cửa sổ đối ngoại, nên đi đầu làm gương. Tôi thấy, chúng ta nên nghiêm khắc khống chế, thẩm tra các tụ điểm ăn chơi trước, kể cả những nơi mới có xu hướng nghiêng về mại dâm cũng kiên quyết thẩm tra. Sau đó, lãnh đạo chúng ta cũng nên nghiêm túc chấp hành, ngoài những buổi tiếp đón cần thiết ra, không được tùy ý ra vào các tụ điểm vui chơi, chúng ta nên làm gương cho nhân dân toàn thành phố. Ba là, về những tụ điểm mại dâm, nhất định phải tố giác đồng loạt, kiểm tra trừng phạt như nhau, quyết không nương tay, cần đóng thì đóng, cần trị phải trị. Còn với những người chấp pháp, nhất định phải nghiêm khắc chấp hành luật pháp xử lý, không được có hiện tượng làm việc dựa trên tình cảm.
Từ Hàn Vệ nói xong, Chu Hồng Sâm chỉnh lại:
- Bí thư Từ, tôi cho rằng quan chức lãnh đạo chúng ta nên tuyệt đối không ra vào các tụ điểm ăn chơi, KTV, sàn nhảy... Nếu không, nhân dân thành phố nhìn chúng ta thế nào đây!
- Thị trưởng Chu, dù sao chúng ta cũng phải tiếp khách chứ!
Cục trưởng Cục Hiệp thương nói:
- Cục Hiệp thương chúng tôi đón đoàn đầu tư cũng có lúc phải xuất đầu lộ diện dẫn đoàn đi vui chơi một chút chứ!
Cục trưởng Cục Hiệp thương là người của Từ Hàn Vệ, do đó, sẽ đứng đối lập với Chu Hồng Sâm. Chu Hồng Sâm cười lạnh nói:
- Vui chơi một chút, có nghĩa là Cục Hiệp thương của các ông dùng tiền của dân đi chơi đấy à? Những doanh nghiệp nước ngoài, Hồng Kông, Đài Loan tới thành phố Vọng Hải của chúng ta đầu tư là nhắm vào môi trường đầu tư chứ không phải mấy tụ điểm vui chơi kia. Ông thân là cục trưởng Cục Hiệp thương mà còn nghĩ như vậy, tôi thấy vấn đề của Cục Hiệp thương khá nghiêm trọng đó. Bí thư Từ, tôi đề nghị lần này chúng ta ngoài việc nghiêm khắc trừng trị các tụ điểm mại dâm, còn phải nghiêm khắc điều tra các ban ngành trong ủy ban thành phố, xem có phải đang tận dụng quỹ công để bòn rút của riêng không. Tôi đề nghị, lần này lấy Cục Hiệp thương làm đối tượng trọng điểm điều tra. Nếu điều tra ra vấn đề, thì nghiêm khắc xử lý, chức cục trưởng của Cục trưởng Tôn cũng không cần phải làm nữa. Nếu vi phạm pháp luật, ông còn bị đưa ra cơ quan điều tra, nhận án phạt theo quy định.
Cục trưởng Tôn của Cục Hiệp thương không ngờ mọi chuyện lại biến thành thế này, hắn bất giác đưa mắt cầu cứu nhìn Từ Hàn Vệ, mong ông ta nói giúp vài câu. Lúc này trong lòng Từ Hàn Vệ rất muốn mắng cho Cục trưởng Tôn một trận, nhưng sau đó lửa giận lại bùng lên. Hắn biết Chu Hồng Sâm đang khai đao vào người của mình, nhưng Từ Hàn Vệ cũng không giúp gì được, ai bảo Cục trưởng Tôn lại nhiều lời, để Chu Hồng Sâm nắm được thóp.
Những lời lúc nãy của Chu Hồng Sâm khiến hắn không tìm được lời nào để phản bác lại. Nếu lúc này hắn mà phản bác, chẳng phải tự đưa đầu vào rọ sao. Theo Từ Hàn Vệ, Chu Hồng Sâm chắc chắn cũng muốn lôi hắn vào lắm, nhưng hắn đâu ngốc vậy, biết rõ có bẫy ai dại mà nhảy vào. Trong lòng Từ Hàn Vệ rất muốn mắng Cục trưởng Tôn vô dụng, không nhìn ra đòn này của Chu Hồng Sâm. Chuyện tới nước này, Từ Hàn Vệ muốn bảo vệ Cục trưởng Tôn cũng không thể nữa rồi.
Trong thoáng chốc, Từ Hàn Vệ đã tính toán xong, hắn bỗng đập mạnh bàn một cái. Cục trưởng Tôn nghĩ Từ Hàn Vệ chắc sẽ nói đỡ cho hắn, ai ngờ lại nghe Từ Hàn Vệ nói:
- Tôi hoàn toàn tán đồng ý kiến của Thị trưởng Chu. Chúng ta không nên dùng tiền công ăn no uống say, những chuyện này nên siết chặt. Lần này, nên lấy Cục Hiệp thương làm trọng điểm điều tra. Nếu điều tra ra tội, bất kể là ai, chúng ta cũng nên trừng trị nghiêm khắc. Nếu tình tiết nghiêm trọng, vi phạm pháp luật, chúng ta có thể đưa ra cơ quan điều tra, tiếp nhận sự trừng phạt thích đáng của pháp luật.
Những lời này của Từ Hàn Vệ khiến những kẻ khác không dám có ý kiến gì nữa. Ai cũng hiểu, lần này Cục trưởng Tôn tự chuốc họa vào thân thôi, ai bảo lại đi đâm đầu vào họng súng làm gì. Mọi người lúc này cũng không dám lộ mặt để trở thành trọng điểm điều tra, thế là ai ai cũng tán đồng ý kiến của Thị trưởng Chu và Bí thư Từ.
Đương nhiên, ai cũng rõ, thắng lợi đã thuộc về Thị trưởng Chu.
Hội nghị kết thúc. Từ Hàn Vệ và Chu Hồng Sâm hai người cùng bước ra khỏi phòng họp. Mặt Từ Hàn Vệ cười cười thân thiết vỗ vai Chu Hồng Sâm, nói:
- Thị trưởng Chu, chúng ta nên phối hợp trong công việc, chỉ có như thế, mọi việc mới tốt được!
- Bí thư Từ, chúng ta lúc nào cũng phối hợp rất tốt mà, không phải sao?
Chu Hồng Sâm mặt cười tươi, nói.
- Đúng!
Từ Hàn Vệ cười nói:
- Thị trưởng Chu, mọi hoạt động lần này do ông đứng đầu phụ trách. Ông xem có cần tôi cũng nên gánh vác chút không? Dù sao, ông cũng là thị trưởng, phải gánh vác rất nhiều trách nhiệm trên vai, còn tôi chỉ là bí thư thành phố, so với ông, công việc hiển nhiên ít hơn. Hay là để tôi phụ trách lần này cho!
- Bí thư Từ, ông là bí thư thành phố, những chuyên án thế này sao lại để ông phụ trách được chứ? Dù tôi có đồng ý đi nữa, người dân thành phố Vọng Hải cũng sẽ không đồng ý. Họ sẽ cho rằng tôi cố ý đùn đẩy trách nhiệm. Những việc nằm trong phận sự của tôi, nên để tôi phụ trách thì thích hợp hơn!
- Thị trưởng Chu nói cũng đúng. Được, thế tôi sẽ ngồi đợi tin tốt của Thị trưởng Chu vậy!
Từ Hàn Vệ nói.
- Bí thư Từ, ông yên tâm, tôi lấy thân phận là một đảng viên lão làng ra đảm bảo, chỉ cần có người báo cáo quan chức vi phạm, tôi nhất định sẽ nghiêm khắc điều tra tới cùng. Cho dù là ai đi nữa, tôi cũng bắt hắn phải chịu trừng phạt!
Chu Hồng Sâm nhìn Từ Hàn Vệ, dáng vẻ đầy ẩn ý nói.