Lâm Tuyết và Diệp Phong bàn bạc rất lâu. Cuối cùng, cô quyết định nghe theo lời anh, dùng những bằng chứng hối lộ của Từ Hàn Vệ mà mình có trong tay để khống chế hắn. Về phần Tần Dao, Diệp Phong cho rằng nên tạm thời lợi dụng cô ta, còn lợi dụng thế nào thì phải xem thủ đoạn của Lâm Tuyết đến đâu.
Vốn dĩ Lâm Tuyết định dùng Tần Dao làm mồi nhử để gài bẫy Từ Hàn Vệ, nhưng giờ Tần Dao đã không còn giá trị đó nữa. Đương nhiên, trước khi đá Tần Dao khỏi cuộc chơi, Lâm Tuyết cũng phải tận dụng cô ta một lần cuối. Cô nghĩ đến việc đẩy chức danh đại diện pháp nhân của công ty thương mại kia sang cho Tần Dao. Công ty đó thực chất chỉ là một cái vỏ rỗng do Lâm Tuyết dựng nên từ các khoản vay, tuy vốn đăng ký lên đến hàng chục triệu, nhưng thực tế nó được thành lập là nhờ mối quan hệ với Từ Hàn Vệ, số vốn thực có căn bản không tới mức đó.
Các khoản vay ngân hàng đều cần có tài sản bảo đảm, nên ngay từ đầu Lâm Tuyết lập ra công ty thương mại này chỉ để dùng nó đầu tư vào Bách hóa An Thịnh. Bây giờ, Lâm Tuyết nghĩ ra một kế rất hay: để Tần Dao đứng tên đại diện pháp nhân của cái vỏ rỗng đó, đứng ra bảo đảm cho các khoản vay của Bách hóa An Thịnh tại ngân hàng.
Lâm Tuyết gọi điện cho Từ Hàn Vệ trước. Hắn vừa họp xong, bị Chu Hồng Sâm chơi một vố nên trong lòng đang bực tức, vừa nhận điện thoại của Lâm Tuyết liền nói với giọng khó chịu:
- Giờ tôi không có thời gian!
Lâm Tuyết đã có tính toán trong lòng, cô thản nhiên nói:
- Bí thư Từ, quan hệ giữa chúng ta không nhất thiết phải căng thẳng như vậy chứ? Tôi chỉ muốn gặp mặt hàn huyên chuyện cũ với bí thư thôi mà. Chẳng lẽ bí thư đã quên những chuyện trước đây tôi làm cho ngài rồi sao? Nếu bây giờ bí thư không còn nhớ tình cũ, vậy tôi đành làm liều một phen. Lâm Tuyết tôi dù sao cũng chẳng còn gì để mất, cùng lắm thì cá chết lưới rách!
Thái độ của Lâm Tuyết khiến lòng Từ Hàn Vệ dậy sóng. Hắn lo rằng mụ đàn bà này một khi đã bất chấp tất cả, rất nhiều chuyện của hắn đều thông qua Lâm Tuyết mà làm. Nghĩ đến đây, giọng điệu của Từ Hàn Vệ cũng dịu đi:
- Lâm Tuyết, bây giờ tôi đang gặp khó khăn, cô không phải không biết Chu Hồng Sâm đang từng bước ép tôi. Không phải tôi muốn tránh mặt cô, mà là tôi sợ sẽ để Chu Hồng Sâm nắm được thóp.
- Bí thư Từ, chẳng lẽ ông cho rằng tôi là loại người đó sao? Tôi đã bao giờ khiến bí thư phải bận tâm chưa!
Lâm Tuyết cười nói:
- Tôi đã nói rồi, tôi chỉ muốn tìm bí thư để hàn huyên chút chuyện cũ thôi mà!
Từ Hàn Vệ suy nghĩ một lát rồi nói:
- Được, vậy tối nay chúng ta gặp nhau, vẫn ở chỗ cũ nhé!
- Được thôi! - Lâm Tuyết cười đáp.
Mọi chuyện diễn ra đúng như Diệp Phong dự đoán, chiêu này của Lâm Tuyết quả thật đã khiến Từ Hàn Vệ phải nhượng bộ. Từ Hàn Vệ đồng ý giúp Lâm Tuyết, để cảnh sát không đến làm phiền trung tâm chế biến thực phẩm. Đồng thời, hắn cũng hứa sẽ giúp cô tìm giám đốc Trương của ngân hàng cổ phiếu để hỏi về khoản vay cho Bách hóa An Thịnh.
Trong lòng Lâm Tuyết rất rõ, quan hệ giữa cô và Từ Hàn Vệ đã không còn như trước. Bây giờ, cô có thể kẹp chặt Từ Hàn Vệ, khiến hắn phải ngoan ngoãn nghe lời.
Lâm Tuyết và Từ Hàn Vệ không còn quấn lấy nhau như trước nữa. Từ Hàn Vệ giờ đã mất hết hứng thú với Lâm Tuyết, cặp mỹ nữ song sinh mà Hồng Phấn Đế Quốc tặng đã khiến hắn mê mẩn. So với cặp mỹ nữ đẹp như hoa như ngọc kia, Lâm Tuyết chỉ là một phụ nữ ba mươi tuổi, dù có xinh đẹp đến đâu cũng không thể thu hút được hắn.
Lâm Tuyết đề nghị chuyển nhượng quyền pháp nhân của công ty thương mại cho Tần Dao. Đối với Tần Dao mà nói, đây chắc chắn là chuyện vui như bánh từ trên trời rơi xuống. Cô chỉ là một nữ sinh đại học ngây thơ, căn bản không nhận ra vấn đề. Quả đúng như dự đoán, sau cuộc nói chuyện tối đó, cô ta tỏ ra vô cùng cảm kích Lâm Tuyết. Chuyện không thể trì hoãn, ngay hôm sau, Lâm Tuyết liền làm thủ tục chuyển nhượng đại diện pháp nhân của công ty thương mại cho Tần Dao. Ngay sau đó, cô kéo Tần Dao đến ngân hàng cổ phiếu Vọng Hải làm thủ tục bảo đảm, dùng chính công ty thương mại đó để bảo đảm cho khoản vay 50 triệu nhân dân tệ của Bách hóa An Thịnh.
Giám đốc ngân hàng cổ phiếu nhận được điện thoại của Từ Hàn Vệ, chất vấn về vấn đề khoản vay của Bách hóa An Thịnh. Theo lý mà nói, khoản vay này không có vấn đề gì cả. Việc khoản vay bị đóng băng hoàn toàn là do Trương Thanh Sơn, giám đốc bộ phận tín dụng của chi nhánh Tây Hải thuộc ngân hàng cổ phiếu, cho rằng khoản vay của Bách hóa An Thịnh có vấn đề. Theo Trương Thanh Sơn, Bách hóa An Thịnh hiện không còn như trước, nhất là về khả năng trả nợ tín dụng, vấn đề rất lớn.
Nhưng Trương Thanh Sơn, một kẻ mới 36 tuổi đã được phá lệ bổ nhiệm làm giám đốc bộ phận tín dụng, sau khi nhận được điện thoại của tổng giám đốc ngân hàng thì thái độ liền xoay ngoắt 180 độ. Sau một hồi suy nghĩ, hắn liền ném ngay vụ này cho phó giám đốc xử lý. Vị phó giám đốc đó căn bản không chịu điều tra kỹ, nghĩ Bách hóa An Thịnh thuộc hạng A nên đồng ý luôn. Thế là, khoản vay này cứ thế được thông qua một cách nhẹ nhàng.
Bộ hành pháp của thành phố Vọng Hải, theo chỉ đạo của ủy ban thành phố, tiến hành điều tra toàn bộ các tụ điểm ăn chơi trong thành phố. Hành động lần này được gọi là "Cơn Lốc Xoáy", cảnh sát đã điều tra, xử lý hơn một trăm tụ điểm ăn chơi, bắt giữ hàng trăm phụ nữ bán dâm tại trận. Ngay cả Hồng Phấn Đế Quốc cũng bị ảnh hưởng, vì có biểu diễn múa thoát y nên cũng bị đơn vị chấp pháp nghiêm lệnh xử lý.
Vào thứ ba, trong cuộc họp của ủy ban thành phố, Chu Hồng Sâm cầm trên tay một tập tài liệu dày cộp, những thông tin trong đó như sét đánh ngang tai cả hội nghị.
- Nhìn xem các lãnh đạo của chúng ta chấp pháp thế nào kìa. Những đơn tố cáo này đều là tội lỗi của rất nhiều quan chức trong ủy ban thành phố chúng ta. Tôi cũng không điểm danh ở đây, ai làm người đó tự biết. Tôi chỉ muốn nói với các vị, quan chức chính phủ chúng ta, nhất là những vị lãnh đạo cấp cao, nhất định phải chú ý hình ảnh của mình. Trọng điểm trong này đều nhắm vào Hồng Phấn Đế Quốc, nói rằng các quan chức chính phủ của chúng ta rất hay lui tới tụ điểm đó, hơn nữa còn nghe nói ở đây còn dựng cả phòng riêng nữa chứ.
Chu Hồng Sâm nói đến đây, cố ý xoáy vào Từ Hàn Vệ:
- Bí thư Từ, tôi thấy hay là chúng ta nên kiểm tra, phong tỏa toàn bộ Hồng Phấn Đế Quốc nhỉ?
- Thị trưởng Chu, đây chỉ là những đơn tố cáo, chưa điều tra rõ ràng sao có thể kết luận như vậy được!
Từ Hàn Vệ trong lòng lo lắng nhưng vẻ ngoài vẫn không biểu lộ gì, nói:
- Tôi cho rằng chúng ta không nên ra tay quá mạnh. Nhà đầu tư của Hồng Phấn Đế Quốc là một thương nhân Hồng Kông, nếu chúng ta làm vậy, e rằng các thương nhân Hồng Kông sẽ rời khỏi thành phố chúng ta. Thị trưởng Chu, chuyện này cứ để tôi giải quyết, ông thấy thế nào?
Chu Hồng Sâm sắc mặt quả quyết, nói:
- Bí thư Từ, tôi hy vọng ông sẽ xử lý nghiêm túc chuyện này. Trong đây đề cập tới không ít quan chức chính phủ, còn có cả bằng chứng nữa!
Từ Hàn Vệ nghiêm túc đáp:
- Nếu thực sự có bằng chứng, tôi nhất định sẽ xử lý nghiêm!
- Vậy cứ quyết định thế nhé!
Tan họp, Từ Hàn Vệ lấy tập tài liệu tố cáo từ tay Chu Hồng Sâm. Vừa nhìn vào đống tài liệu, trong lòng hắn lập tức hiểu rõ, lần này hắn đã bị Chu Hồng Sâm chém cho một nhát. Toàn bộ những người bị tố cáo đều là người của hắn, không hề có một ai thuộc phe Chu Hồng Sâm. Một số thông tin còn có cả chứng cứ xác thực. Từ Hàn Vệ ý thức được rằng lần này, hắn đã rơi vào bẫy của Chu Hồng Sâm. Chuyện đã đến nước này, tên cáo già gian xảo này chắc chắn phải chọn cách thí tốt giữ xe. Hắn buộc phải kéo một số người khỏi chức vụ hiện tại. Theo Từ Hàn Vệ, chỉ có vượt qua cửa ải lần này mới có cơ hội đối phó với Chu Hồng Sâm.
Người dân thành phố Vọng Hải căn bản không hiểu được cuộc chiến sinh tồn trên quan trường, họ cũng không biết các thế lực ngầm đang mạnh mẽ chuyển động. Một trận bão lớn sắp sửa ập đến, nhưng họ vẫn sống cuộc sống của riêng mình. Với những người dân bình thường mà nói, họ chỉ cần kiếm được tiền, làm thế nào để cuộc sống tốt hơn là được rồi.
So với cuộc sống an nhàn của những người dân bình thường không biết nội tình, Diệp Lăng Phi hiển nhiên cảm giác được bầu không khí u ám đang bao phủ toàn thành phố Vọng Hải. Anh không ngờ rằng những lời mình nói với Chu Hồng Sâm lại có thể dẫn đến tình thế như ngày hôm nay.
Là do anh đã cho Chu Hồng Sâm sự tự tin để đối phó với Từ Hàn Vệ, hay vì Chu Hồng Sâm vốn đã có sự chuẩn bị từ trước?
Diệp Lăng Phi không rõ, nhưng anh âm thầm cảm thấy một cuộc đấu ngầm đang trỗi dậy. Anh vốn là người ngoài cuộc, nhưng hình như cũng đã bị cuốn vào trận chiến này thì phải?
Trong căn phòng lúc nào cũng u ám ở tầng năm của Hồng Phấn Đế Quốc, Michelle và Dương Tử đang ngồi đối diện với ông chủ. Người ngồi sau bức màn kia luôn quay lưng về phía hai người, mùi thuốc lá nồng nặc lan tỏa khắp căn phòng.
Hồng Phấn Đế Quốc bị yêu cầu chấn chỉnh, điều này không hề ảnh hưởng đến tâm trạng vui vẻ của ông chủ kia. Hắn cười khà khà nói:
- Lần này lão già Từ Hàn Vệ phải hành động rồi. Dương Tử, ngươi nghĩ Từ Hàn Vệ sẽ ra chiêu gì?
Dương Tử cười nói:
- Ông chủ, nếu là tôi, tôi sẽ án binh bất động, đợi sóng gió qua đi rồi ngấm ngầm hành động, cho tên thị trưởng kia hạ bệ!
- Ừm, ta thấy Từ Hàn Vệ chắc chắn sẽ nghĩ thế! Xem ra, thời cơ sắp chín muồi. Một khi Từ Hàn Vệ hạ bệ được tên thị trưởng đó, thành phố Vọng Hải sẽ thành thiên hạ của chúng ta, chúng ta cũng có thể bắt đầu buôn lậu rồi!
- Ông chủ, tôi biết con gái của tên thị trưởng đó là đội trưởng đội cảnh sát, tôi sợ cô ta sẽ tiếp tục làm phiền chúng ta! - Michelle nói.
- Hừm, con nha đầu đó thì có bản lĩnh gì chứ? Bố nó biến rồi, nó ắt cũng phải cút xéo! - Ông chủ đó nói - Căn bản không đáng để nhắc tới!
- Ông chủ, còn chuyện này nữa, chuyện của bang 3K! - Dương Tử nói - Trong hai ngày nay tôi cũng đã nắm được khá rõ. Bang 3K hợp tác với Diệp Phong, rất có khả năng sẽ buôn bán thuốc phiện. Còn Lâm Tuyết chỉ là con cờ bọn chúng dùng để khống chế Từ Hàn Vệ, hình như Lâm Tuyết nắm được thóp của hắn, nên hắn có chút kiêng dè mụ đàn bà này. Tôi thấy, thành phố Vọng Hải tuyệt đối không thể có sự tồn tại của thuốc phiện, nếu không, ngay cả chúng ta cũng sẽ bị cảnh sát để ý, không chừng còn liên lụy đến chúng ta.
- Sở Thiên Dương luôn muốn buôn bán thuốc phiện, hắn và Diệp Phong hợp tác với nhau cũng chỉ vì điều đó. Một khi ta đã chọn thành phố Vọng Hải làm căn cứ địa, ta sẽ không cho phép sự tồn tại của bọn chúng. Dương Tử, ta gọi ngươi tới đây cũng là vì việc này, nhanh chóng làm xong chuyện này cho ta. Ta muốn tất cả xã hội đen của thành phố Vọng Hải phải nằm dưới tay ta!
- Ông chủ, ngài yên tâm, tôi đã có cách rồi! - Dương Tử cười lạnh nói - Tôi sẽ từng bước khống chế các bang xã hội đen của thành phố Vọng Hải.