Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 690: CHƯƠNG 690: SAO BỌN HỌ LẠI Ở CÙNG NHAU?

Diệp Lăng Phi lái xe đến trước cổng Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, hắn đặc biệt tới rủ Bạch Tình Đình đi ăn trưa. Nào ngờ vừa đến nơi đã chạm mặt ngay Diệp Phong.

Thấy Diệp Phong đứng trước cổng trong bộ quần áo chỉnh tề, Diệp Lăng Phi khẽ nhếch mép. Hắn cố tình bước tới, cười nói:

- Ồ, đây chẳng phải là Diệp Phong sao? Lâu rồi không gặp, cậu chạy tới thành phố Vọng Hải làm gì thế?

Diệp Phong thấy Diệp Lăng Phi thì mỉm cười:

- Thật trùng hợp quá. Tôi vừa gọi cho Tình Đình, hẹn cô ấy đi ăn, không ngờ lại gặp anh ở đây!

- Cậu gọi điện hẹn Tình Đình đi ăn?

Diệp Lăng Phi ngạc nhiên. Hắn không ngờ Diệp Phong lại dám chạy tới đây ngang nhiên tìm vợ mình.

- Đúng vậy, Tình Đình bảo tôi ở đây đợi cô ấy! – Diệp Phong cười nói. – Sao thế, Diệp tiên sinh, anh cũng đến tìm Tình Đình ăn trưa à? Xem ra anh chậm một bước rồi!

Diệp Lăng Phi vẫn giữ nụ cười tươi trên môi, đáp:

- Tôi đến tìm vợ tôi, lẽ nào còn phân biệt sớm muộn sao?

Diệp Lăng Phi và Diệp Phong đang đứng nói chuyện thì Bạch Tình Đình vừa bước ra đại sảnh, lập tức nhìn thấy hai người họ. Cô ngạc nhiên, rảo bước qua rồi tò mò hỏi:

- Ông xã, sao anh lại ở đây?

- À, không có gì. Anh định qua rủ em đi ăn. Không ngờ em lại đồng ý đi ăn với Diệp Phong rồi. Vậy anh đi trước đây!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa quay người định đi, nhưng bị Bạch Tình Đình vội kéo tay lại, cười giải thích:

- Ông xã, anh nghĩ linh tinh gì thế. Diệp Phong mới về, nói là hẹn mấy đứa bạn học cũ tụ tập ăn uống nên em mới đồng ý!

Lúc này Diệp Phong mới lên tiếng:

- Đúng vậy, Diệp tiên sinh, anh hiểu lầm rồi. Trưa nay chúng tôi chỉ tụ họp bạn bè thôi, chứ không phải chỉ có mình tôi và Tình Đình ăn riêng với nhau!

- Con người tôi ấy à, rất nhỏ mọn! – Diệp Lăng Phi nói. – Tôi ghét nhất người khác gọi tên vợ tôi thân mật như vậy. Diệp Phong, hai chữ ‘Tình Đình’ không phải để cậu gọi đâu, đừng có xưng hô như thế với vợ tôi!

Diệp Phong cười đáp:

- Diệp tiên sinh, tôi và Tình Đình là bạn học nhiều năm. Hồi cấp ba tôi đã gọi cô ấy như thế rồi. Lúc đó tôi còn ăn cơm riêng với Tình Đình nữa cơ…

Câu này của Diệp Phong vừa thốt ra, sắc mặt Bạch Tình Đình liền thay đổi. Cô ngắt lời:

- Diệp Phong, chuyện quá khứ đừng nhắc lại nữa, bây giờ tôi đã kết hôn rồi!

Nói rồi, Bạch Tình Đình khoác tay Diệp Lăng Phi, vội vàng nói:

- Ông xã, em không đi nữa, chúng ta đi ăn đi!

Ánh mắt Diệp Lăng Phi lướt qua mặt Diệp Phong, rồi bỗng bật cười:

- Diệp Phong, có những chuyện không nên đi quá giới hạn. Cậu không động đến tôi, tôi cũng chẳng muốn động đến cậu. Chúng ta nước sông không phạm nước giếng thì tốt hơn!

Nói xong, Diệp Lăng Phi cùng Bạch Tình Đình bước ra sảnh. Diệp Phong nhìn cảnh hai người họ khoác tay nhau rời đi, hắn khẽ nhếch môi cười khẩy.

Lên xe, Bạch Tình Đình nhìn mặt Diệp Lăng Phi, giải thích:

- Ông xã, anh giận em à?

- Không! – Diệp Lăng Phi đáp. – Anh chỉ thấy ghét tên đó thôi!

- Ông xã, anh đừng nghĩ nữa. Chúng ta tìm nhà hàng nào đó ăn đi. Mai em phải đi công tác ở Bắc Kinh rồi, chắc phải ba bốn ngày đấy! – Bạch Tình Đình nói.

- Công tác? – Diệp Lăng Phi ngạc nhiên. – Sao lại phải đi công tác?

- Vâng, là thế này. Bên Bắc Kinh có mở một buổi triển lãm, em muốn đến đó quảng bá một chút cho Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ.

- À, ra là chuyện kinh doanh. Cái này thì anh không giúp được rồi. Bà xã, dù sao anh cũng không có việc gì, hay là anh đi Bắc Kinh cùng em nhé! – Diệp Lăng Phi đề nghị. – Chuyện khác thì không chắc, chứ ít nhất anh cũng có thể làm vệ sĩ cho em!

- Không cần đâu. Bố cũng đi cùng em mà. Bố vẫn không yên tâm về em! – Bạch Tình Đình thắt dây an toàn xong, liền ngả người vào lưng ghế, nói: – Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ ra nông nỗi này, có liên quan rất lớn đến năng lực kém cỏi của một Tổng giám đốc như em. Bố định dẫn em tới Bắc Kinh để làm quen với vài người bạn của ông. Đồng thời, cũng gặp gỡ mấy vị khách hàng. Tóm lại, lịch trình dày đặc, căn bản không có thời gian rảnh để đi chơi với ông xã đâu. Hay là thế này, đợi em về, chúng ta và cả Hân Minh nữa, ba người cùng đi nghỉ mát. Anh thấy thế nào?

Diệp Lăng Phi biết, Bạch Tình Đình nói vậy một phần là để dỗ dành hắn.

Diệp Lăng Phi gật đầu:

- Được, quyết định vậy nhé!

Thấy Diệp Lăng Phi nói vậy, trái tim đang treo lơ lửng của Bạch Tình Đình mới hạ xuống được. Cô mặc kệ đây vẫn là cổng Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, bèn nhoài người qua, hôn nhẹ lên má Diệp Lăng Phi một cái rồi khúc khích cười:

- Vẫn là ông xã tốt nhất!

- Em biết là được rồi! – Diệp Lăng Phi khởi động xe, lùi ra sau, nói: – Tên Diệp Phong kia em tiếp xúc với hắn ít thôi, anh không thích con người này lắm. Bà xã, không phải anh can thiệp vào tự do của em, chỉ là có những chuyện em không nên dính vào thì tốt hơn!

Bạch Tình Đình nghĩ Diệp Lăng Phi chỉ đang ghen nên mới nói vậy, cô cười hì hì:

- Ông xã, em biết rồi. Lần này, anh ta nói buổi trưa muốn tụ tập bạn bè ăn cơm nên em mới hồ đồ đồng ý. Thực ra, ông xã, em đồng ý xong là hối hận ngay!

Diệp Lăng Phi không nói gì thêm, hắn cho xe ra khỏi bãi đỗ rồi lái lên đường. Diệp Lăng Phi đưa Bạch Tình Đình đến trước một khách sạn, hắn đỗ xe rồi nói:

- Bà xã, chúng ta ăn ở đây nhé!

- Vâng!

Bạch Tình Đình xuống xe, Diệp Lăng Phi cũng xuống theo. Cô khoác tay hắn bước vào trong. Hai người đi về phía đại sảnh, vừa tới chỗ thang máy, bỗng có tiếng bước chân vội vã của một cô gái từ phía sau tới. Cô gái đó vô tình va phải tay Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình giật mình, có chút không vui nói:

- Sao đi không nhìn đường gì cả!

- Xin lỗi, xin lỗi… Tôi đang vội!

Cô gái mặc áo đỏ, tóc dài vội vàng xin lỗi. Ngay khi cô cất tiếng, Diệp Lăng Phi liền sững người. Hắn không ngờ lại trùng hợp đến vậy, lại gặp Tần Dao ở đây.

Bạch Tình Đình cũng nhận ra Tần Dao. Lần trước ở đài truyền hình, cô từng thấy Tần Dao đi cùng Lâm Tuyết. Cô không ngờ lại gặp Tần Dao ở đây. Bạch Tình Đình vốn rất ghét Lâm Tuyết, nên tự nhiên cũng cho rằng người đi cùng Lâm Tuyết chắc chắn chẳng phải dạng tốt đẹp gì. Vừa thấy cô gái này, Bạch Tình Đình liền nhếch môi:

- Chúng ta gặp nhau rồi. Sao Lâm Tuyết không đi cùng cô?

Tần Dao không ngờ lại gặp Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình ở đây. Hôm nay cô có hẹn, thấy sắp đến giờ, Tần Dao cũng không định đôi co với Bạch Tình Đình, cô vội nói:

- Cô hiểu lầm rồi. Tôi quen biết Lâm Tuyết nhưng quan hệ không thân lắm. À, tôi có việc, tôi đi trước đây. Chuyện lúc nãy tôi xin lỗi!

Nói rồi, Tần Dao vội vàng bước vào thang máy.

Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi cứ đứng yên tại chỗ, nhìn cửa thang máy từ từ đóng lại. Bạch Tình Đình quay sang Diệp Lăng Phi, tò mò hỏi:

- Ông xã, anh thấy quan hệ giữa cô gái này và Lâm Tuyết có thật là không thân không?

Diệp Lăng Phi dường như không nghe thấy lời vợ nói, mắt cứ dán chặt vào cửa thang máy. Bạch Tình Đình đưa tay nhéo cánh tay hắn một cái, không vui nói:

- Ông xã, anh làm gì thế? Thấy người ta đẹp quá à, nhìn đến ngây người rồi sao?

Diệp Lăng Phi lúc này mới hoàn hồn, cười nói:

- Bà xã, em nói linh tinh gì vậy. Vừa nãy anh chỉ đang nghĩ về lời em nói thôi. Anh thấy cô gái này không thân thiết với Lâm Tuyết lắm đâu. Em nghĩ mà xem, cô gái này trông chỉ mới khoảng hai mươi tuổi, chắc không phải đối tác làm ăn của Lâm Tuyết. Với tính cách của Lâm Tuyết, những người không có giá trị lợi dụng, sao cô ta có thể thân thiết được chứ?

Bạch Tình Đình không nghĩ vậy, cô nói:

- Ông xã, cái này không chắc đâu. Em thấy cô gái này cũng khá xinh. Loại phụ nữ như Lâm Tuyết rất có thể sẽ lợi dụng cô ta để làm chuyện gì đó. Khả năng này cao lắm.

- Thôi nào, thôi nào. Bà xã, đừng nghĩ nữa. Chúng ta mau đi ăn thôi, bụng anh đói rồi.

Hắn không muốn bàn luận thêm với Bạch Tình Đình nữa, liền giục cô nhanh lên lầu ăn cơm. Bạch Tình Đình đồng ý, đợi thang máy tới, cô và Diệp Lăng Phi cùng bước vào.

Lúc nhìn thấy Tần Dao, không hiểu vì sao, trong lòng Diệp Lăng Phi lại dấy lên một cảm giác kỳ lạ. Hắn thấy Tần Dao bây giờ không giống với Tần Dao trước kia lắm. Không phải vì trang phục cô đang mặc, mà là vì khí chất toát ra từ người cô. Diệp Lăng Phi luôn cảm thấy Tần Dao toát ra một khí chất khó tả. Khí chất này khiến hắn thấy không thoải mái, và bây giờ, cảm giác đó lại càng mãnh liệt hơn.

Chuyện này tất nhiên Diệp Lăng Phi không thể nói cho Bạch Tình Đình biết. Hắn và cô vào thang máy lên tầng mười hai. Vừa bước vào nhà hàng, hai người đang chọn chỗ ngồi thì bỗng nghe thấy tiếng chào hỏi:

- Tổng giám đốc Bạch, trùng hợp quá!

Bạch Tình Đình ngạc nhiên, không ngờ ở đây lại gặp người quen. Cô nhìn về phía phát ra giọng nói, chỉ thấy một đôi nam nữ đang ngồi cạnh cửa sổ. Cô gái đó chính là Tần Dao, người vừa gặp ở dưới lầu. Còn người đàn ông kia lại là Trương Thanh Sơn, giám đốc quỹ tín dụng của ngân hàng cổ phiếu.

Diệp Lăng Phi nghe có người gọi vợ mình, hắn cũng nhìn qua, thấy một người đàn ông lạ mặt đang ngồi cùng Tần Dao. Trong lòng Diệp Lăng Phi lại càng kinh ngạc, thầm cảm thấy cô gái tên Tần Dao này ngày càng khiến hắn khó hiểu.

- Hắn là ai? – Diệp Lăng Phi khẽ hỏi.

- Giám đốc quỹ tín dụng của ngân hàng cổ phiếu Vọng Hải. Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ chúng ta vừa vay ba mươi triệu của ngân hàng cổ phiếu!

Bạch Tình Đình vốn không định qua đó, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô lại nói khẽ với Diệp Lăng Phi:

- Ông xã, sau này chúng ta còn phải qua lại với người này. Hay là chúng ta qua đó chào hỏi một tiếng!

Diệp Lăng Phi gật đầu:

- Vậy thì cứ qua chào hỏi một tiếng!

Lại gặp Tần Dao. Bạch Tình Đình không hiểu sao mình lại không có thiện cảm với cô gái này. Thấy Tần Dao ngồi cùng Trương Thanh Sơn, cô càng không muốn qua. Nhưng nghĩ đến khoản vay của công ty, cô đành bước tới chào hỏi một tiếng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!