Nghe lời Diệp Lãng Phi, Bạch Tình Đình không đi Bắc Kinh cùng Bạch Cảnh Sùng mà dời chuyến bay, quyết định đợi đến khi an toàn mới rời khỏi thành phố Vọng Hải. Ở biệt thự đến trưa, Bạch Tình Đình cảm thấy quá nhàm chán nên đề nghị Diệp Lăng Phi cùng đi tản bộ. Diệp Lăng Phi vốn không muốn để Bạch Tình Đình ra khỏi biệt thự, hắn lo Triệu Trường Đào có thể đang rình rập gần đây để ra tay bất cứ lúc nào, nhưng nghĩ lại thì đi dạo trong khuôn viên của khu biệt thự này chắc cũng không có vấn đề gì. Dù vậy, Diệp Lăng Phi vẫn rất cẩn trọng, hắn mang theo một khẩu súng bên người để đề phòng những chuyện ngoài ý muốn. Hôm nay thời tiết rất tuyệt, bầu trời xanh thẳm không một gợn mây, Bạch Tình Đình cầm theo một chiếc ô cùng Diệp Lăng Phi đi ra khu vực gần biệt thự dạo chơi.
Lúc này khu biệt thự cũng không có nhiều người đi lại. Bạch Tình Đình một mình che ô, cố ý để Diệp Lăng Phi phơi nắng. Diệp Lãng Phi cũng không để ý đến mấy chuyện vặt này, mắt nhìn bốn phương tai nghe tám hướng, tinh thần cảnh giác cao độ không chút buông lỏng.
- Ông xã, anh đang nhìn cái gì thế? Đây là khu biệt thự riêng biệt, lại có nhân viên an ninh canh gác, người bình thường không vào được đâu!
Bạch Tình Đình thấy bộ dạng của Diệp Lăng Phi, mỉm cười nói:
- Trông bộ dạng căng thẳng của anh và Hân Minh kìa, em nghĩ chắc đến tám, chín phần là do mụ Lâm Tuyết kia cố tình giở trò để chúng ta lo sợ bất an thôi!
- Tình Đình, không nên nghĩ như vậy, cẩn thận vẫn tốt hơn!
- A, ông xã, anh nhìn bông hoa kia kìa, đẹp quá!
Bạch Tình Đình bỗng thấy phía trước có một bồn hoa, cười hì hì nói:
- Em cũng không biết ở đây lại có hoa nở, ưm, thật là đẹp mắt. Em muốn qua hái một bông, ông xã, anh canh gác cho em, đừng để người khác nhìn thấy đó!
Lúc này, bộ dạng của Bạch Tình Đình giống hệt một cô bé nghịch ngợm, cầm ô chạy đến chỗ bồn hoa. Diệp Lăng Phi thấy thế, không nhịn được lắc đầu, thầm nghĩ: "Đã lớn như vậy rồi mà vẫn như một tiểu cô nương, đúng là hết cách!"
Diệp Lãng Phi vừa cười vừa chạy theo Bạch Tình Đình. Hắn mới đi được vài bước thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng rú ga, tiếng động cơ của xe máy. Khi Diệp Lăng Phi quay đầu lại, một chiếc xe máy đã đâm tới hắn với tốc độ cao. Phản xạ của Diệp Lăng Phi cũng cực nhanh, theo bản năng lách người sang một bên. Ngay lúc chiếc xe vượt qua, trong đầu Diệp Lăng Phi “ong” một tiếng, cách chỗ hắn có mấy mét, Bạch Tình Đình đang đứng cạnh bồn hoa đưa tay hái một đóa. Diệp Lăng Phi không kịp suy nghĩ, dồn toàn bộ sức lực và tốc độ vào một cú đẩy ngang sườn chiếc xe đang lao đi như tia chớp. Chiếc xe lập tức mất thăng bằng, người đội mũ bảo hiểm ngồi trên xe cũng bị văng ra xa. Chiếc xe không người điều khiển vẫn bay về phía Bạch Tình Đình.
- Tình Đình, mau tránh ra!
Mắt Diệp Lãng Phi vằn lên tia máu, hắn gầm lên.
Bạch Tình Đình cầm đóa hoa nhỏ vừa hái, quay đầu lại mỉm cười với Diệp Lăng Phi. Nhưng khi cô thấy chiếc xe đang bay về phía mình với tốc độ khủng khiếp, nụ cười trên môi lập tức cứng đờ. Cô giống như một bức tượng gỗ, đứng yên không nhúc nhích, mở mắt trừng trừng nhìn chiếc xe bay tới. Đầu óc Diệp Lăng Phi trở nên trống rỗng, không còn quan tâm đến tên lái xe kia nữa, vội vã xông tới chỗ Bạch Tình Đình. Nhưng dù thân thủ của Diệp Lăng Phi có nhanh đến đâu cũng không thể sánh bằng chiếc xe máy, chỉ nghe một tiếng va chạm cực lớn vang lên, Diệp Lăng Phi cảm thấy trái tim đau đớn như vừa bị xé thành trăm mảnh. Hắn gào lên một tiếng, vội nhảy tới.
- Ông xã... em... em không làm sao!
Diệp Lăng Phi liều lĩnh xông tới ôm Bạch Tình Đình thật chặt. Sắc mặt Bạch Tình Đình trở nên trắng bệch, đôi môi run run hồi lâu rồi cũng chậm rãi lên tiếng.
Nghe Bạch Tình Đình nói chuyện, Diệp Lăng Phi cũng dần tỉnh táo lại. Hắn phát hiện mình đang giữ chặt cô, còn Bạch Tình Đình ngoại trừ khuôn mặt tái đi vì sợ hãi, thân thể không bị tổn thương chút nào. Diệp Lăng Phi nhìn lại, hiểu ra chính chậu hoa kia đã cứu Bạch Tình Đình, may mắn chiếc xe máy đã đâm vào đó chứ không phải cô.
Thấy Bạch Tình Đình không có việc gì, Diệp Lăng Phi mới yên lòng. Hắn đứng lên, phát hiện tên điều khiển xe máy đang định bỏ trốn.
- Mẹ kiếp, đồ khốn!
Diệp Lăng Phi chửi thề, nhanh chóng rút súng ra. Thuật bắn súng của Diệp Lăng Phi trong phạm vi một trăm mét đảm bảo bách phát bách trúng, bây giờ khoảng cách giữa hai người cùng lắm chỉ hơn mười mét, chỉ cần Diệp Lăng Phi muốn là có thể một phát súng lấy mạng tên kia. Ngay khi Diệp Lăng Phi vừa rút súng lục ra, Bạch Tình Đình kinh hãi kêu lên:
- Ông xã, không nên làm thế!
Lòng Diệp Lăng Phi khẽ động, nghĩ đến Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh, hắn hơi mím môi, cuối cùng một tiếng súng vang lên, kẻ đội mũ bảo hiểm kia ngã lăn xuống đất.
Diệp Lăng Phi cất súng lục vào người, bước nhanh đến chỗ tên kia đang nằm, trên bắp chân có một vết thương. Diệp Lăng Phi lột mũ trên đầu hắn ra, vừa thấy tướng mạo của người này, Diệp Lăng Phi chửi ầm lên:
- Triệu Trường Đào, mẹ kiếp nhà mày!
Vừa nói, hắn vừa siết chặt tay phải đấm thẳng vào mồm Triệu Trường Đào. Triệu Trường Đào kêu thảm một tiếng, sau đó phun ra một ngụm máu lớn xen lẫn mấy cái răng.
Diệp Lăng Phi cực kì tức giận, hai tay nắm lại thành quyền, tàn nhẫn đấm lên mặt Triệu Trường Đào, tái diễn cảnh Võ Tòng đả hổ. Uy lực trong nắm đấm của Diệp Lăng Phi không khác gì một cây chùy sắt nhỏ, Triệu Trường Đào bị hắn đánh cho không còn ra hình người. Ngay khi Diệp Lăng Phi muốn tiếp tục phát tiết lửa giận, Bạch Tình Đình đã nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn.
- Ông xã, đừng đánh nữa, nếu không sẽ đánh chết hắn đấy! - Bạch Tình Đình khuyên nhủ.
- Chết là đáng đời! - Diệp Lăng Phi bất bình nói.
- Ông xã, đừng đánh nữa, em van anh. Hãy vì em, đừng gây ra án mạng mà!
Nghe lời thỉnh cầu của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi cuối cùng cũng dừng tay. Hắn nhổ nước bọt vào Triệu Trường Đào, mắng:
- Mày cũng không biết tao là ai à? Lúc tao giết người thì không biết mày còn đang ở đâu bốc phân ăn, hôm nay lại dám trêu chọc ông mày. Triệu Trường Đào, tao nói cho mày biết, hôm nay mày gặp may đấy, nếu không tao đã xé xác mày ra thành tám mảnh rồi!
Vài nhân viên an ninh của khu biệt thự lúc này mới chạy tới, chưa kịp xem là chuyện gì xảy ra đã nghe thấy Diệp Lãng Phi quát:
- Bọn mày làm ăn kiểu gì đấy? Lẽ nào bọn mày không có mắt sao, để cho tên khốn này đi vào khu biệt thự? Bây giờ mau gọi cảnh sát đến đây, mẹ nó, còn chơi bời lêu lổng như thế nữa tao đánh cho bọn mày giống tên kia thì thôi!
Diệp Lăng Phi đầy bụng lửa giận mà không có chỗ phát tiết nên chửi mắng mấy người này. Mấy nhân viên bảo vệ cũng sợ hãi, vội vàng gọi điện báo cảnh sát, không một ai dám tới gần Diệp Lăng Phi. Chỉ vài phút sau, hai chiếc xe cảnh sát bấm còi inh ỏi đi đến. Xe vừa đỗ lại, Chu Hân Minh vội vàng từ trên xe nhảy xuống. Chu Hân Minh gọi điện thấy cả Diệp Lãng Phi và Bạch Tình Đình đều không nghe máy, trong lòng nóng như lửa đốt, vội vã dẫn người đến nhưng không ngờ vẫn chậm một bước, mọi chuyện đã xảy ra rồi. Chu Hân Minh mặc kệ Triệu Trường Đào bị đánh cho tàn phế đang nằm dưới đất, vội vàng đến chỗ Bạch Tình Đình hỏi thăm:
- Tình Đình, cậu không gặp chuyện gì chứ?
- Mình không việc gì!
Sắc mặt Bạch Tình Đình đã khôi phục lại bình thường, nhưng cô nhớ đến chuyện vừa rồi trong lòng vẫn còn thấy sợ hãi. Bạch Tình Đình vẫn nắm chặt tay Diệp Lãng Phi, sợ hắn lại nổi khùng lên làm ra mấy chuyện tày đình.
- Quái lạ, hình như đùi người này bị thương do súng bắn! - Một cảnh sát hình sự vừa đến chỗ Triệu Trường Đào, nhìn vết thương trên đùi hắn, nói thầm.
Chu Hân Minh nghe vậy, liếc nhìn Diệp Lăng Phi rồi vội vàng quay sang chỗ khác, quát:
- Cậu nói cái gì? Cậu có chắc chắn là do súng bắn bị thương không?
Tiểu Triệu là người thông minh, rất hiểu ý sếp, vừa nghe Chu Hân Minh quát, vội vàng đi đến nói với người cảnh sát kia:
- Này, cậu có vấn đề à? Vết thương do súng bắn cái gì chứ, đừng có nói nhăng nói cuội! Rõ ràng chỉ là xây xát ngoài da dẫn đến chảy máu thôi. Hơn nữa cái loại côn đồ này thì bị thương tí chút như vậy có đáng gì. Cậu còn không mau đưa hắn đến bệnh viện đi, chúng ta còn phải nhanh chóng lấy khẩu cung của hắn nữa đó!
- Đúng, em nhìn lầm, em nhìn lầm, đó chỉ là vết thương ngoài da thôi! - Tên cảnh sát hình sự kia cũng không phải đồ ngốc, vội vàng sửa lời.
Những người khác trong lòng đều ngầm hiểu với nhau nhưng không nói ra, chạy tới bắt Triệu Trường Đào lên xe cảnh sát.
Tiểu Triệu đi tới bên cạnh Chu Hân Minh, thấp giọng nói:
- Chu đội trưởng, việc này cứ giao cho tôi, cô cứ yên tâm đi, tôi đưa tên này đến bệnh viện đã!
Chu Hân Minh hiện tại rất lo lắng cho Bạch Tình Đình, chưa thể lo vụ án được, cô gật đầu, nói:
- Được rồi, cậu đi làm đi. Tiểu Triệu, nhớ kỹ, Triệu Trường Đào không chỉ là chủ mưu trong vụ án ở nhà máy sợi mà còn phạm tội cố ý giết người. Cậu phải thẩm vấn hắn cho thật kỹ, không chừng sẽ liên quan đến những vụ án khác nữa. Tôi không tin hắn làm việc cho Lâm Tuyết nhiều năm như vậy mà chưa từng gây ra vụ án nào!
Tiểu Triệu hiểu Chu Hân Minh đang ngầm ám chỉ lần này phải "chỉnh" tên Triệu Trường Đào một trận, phải ra tay để hắn chịu nỗi đau khổ ít nhất cũng như bị lột da. Tiểu Triệu vội vàng gật đầu đảm bảo:
- Chu đội trưởng, cô yên tâm đi!
- Cậu đi làm việc của mình đi, nhớ kỹ lời tôi dặn!
Thấy Chu Hân Minh khoát tay, Tiểu Triệu lúc đó mới lên xe cảnh sát, xe cảnh sát lại hú còi rồi đi. Đến khi cảnh sát đi hết, mấy nhân viên bảo vệ khu biệt thự mới dám chạy lại xem, nhìn thấy vết máu đầy trên mặt đất, thầm nghĩ: "Ôi mẹ ơi, thường ngày đúng là không nhìn ra người này lại hạ thủ tàn nhẫn như vậy!" Mấy tên bảo vệ cũng thầm lấy làm may mắn khi không trêu chọc đến người đàn ông này, nếu không chắc sẽ giống tên nằm trên mặt đất lúc nãy.
Diệp Lăng Phi không để ý đến mấy nhân viên bảo vệ, hắn chỉ quan tâm mình Bạch Tình Đình, hỏi đi hỏi lại:
- Tình Đình, em có bị thương ở đâu không, có cần đến bệnh viện kiểm tra không?
Bạch Tình Đình nở nụ cười, nói:
- Em đã nói rồi mà, em không sao đâu. Nhìn anh kìa, trên người toàn là máu, đáng sợ quá.
Bạch Tình Đình vừa nói vừa nâng hai tay Diệp Lăng Phi lên, quan tâm hỏi:
- Ông xã, tay anh không sao chứ?
Nghe Bạch Tình Đình khẳng định không bị thương gì, Diệp Lãng Phi mới yên lòng, thầm cảm tạ cái chậu hoa lúc đó, nói:
- Anh không sao đâu, ừm, đúng là trông anh kinh khủng thật, anh phải về đi tắm đây
☰ Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc ☰