Diệp Lăng Phi ngâm mình trong bồn tắm, hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi, chiến ý sục sôi trong lòng. Hắn dĩ nhiên chẳng coi chút nguy hiểm cỏn con đó ra gì, nhưng việc người phụ nữ của mình bị đe dọa đến tính mạng thì tuyệt đối không thể tái diễn. Diệp Lăng Phi rất muốn đi tìm ả Lâm Tuyết kia, tất cả đều do cô ta giật dây sau lưng, nhưng hắn lại không thể giết cô ta.
Diệp Lăng Phi nuốt không trôi cục tức này. Hắn tuy đã hứa với Chu Hân Mính sẽ không giết người, nhưng đâu có nói là không được ngấm ngầm xử lý Lâm Tuyết. Với loại đàn bà như Lâm Tuyết, dùng mấy trò vô lại để đối phó thì căn bản chẳng có tác dụng gì. Diệp Lăng Phi tự nhủ, một ả đàn bà thối tha như vậy, đánh ả ta chỉ tổ sỉ nhục phẩm giá của một người đàn ông. Hắn muốn khủng bố Lâm Tuyết đến khi tinh thần cô ta hoàn toàn sụp đổ, trở thành một kẻ điên loạn. Có lẽ, dùng hình phạt tra tấn tinh thần sẽ đạt được hiệu quả như mong muốn.
Nghĩ ra được ý này, Diệp Lăng Phi nhanh chóng tắm rửa rồi bước vào phòng ngủ. Hắn không mặc quần áo, chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh hông, lấy điện thoại ra gọi cho Tần Dao.
“Tần Dao, anh có chuyện muốn nhờ em giúp!” Diệp Lăng Phi nói.
“Diệp đại ca, anh chờ em một chút!”
Tần Dao dường như không tiện nói chuyện. Một lát sau, giọng cô lại vang lên trong điện thoại: “Diệp đại ca, vừa nãy có mấy người ngồi cạnh em, là mấy quản lý của Bách hóa An Thịnh!”
“Sao em lại ở Bách hóa An Thịnh?” Diệp Lăng Phi hỏi.
“Cái đó, em…, em cũng không biết, là Lâm Tuyết để em làm phó giám đốc Bách hóa An Thịnh!” Tần Dao ấp úng, rồi bổ sung thêm: “Diệp đại ca, em không muốn sống thế này nữa, em rất muốn quay lại như ngày xưa. Nhưng em biết mình đã phạm quá nhiều sai lầm, anh sẽ không bao giờ tha thứ cho em!”
“Tần Dao, quên chuyện đó đi, quá khứ không cần nhắc lại nữa! Ai cũng có lúc phạm sai lầm, quan trọng là biết sai mà sửa!”
“Diệp đại ca, em biết, bây giờ em hối hận lắm rồi! Em muốn rời khỏi Lâm Tuyết. Diệp đại ca, anh biết không, trước đây Lâm Tuyết đối xử tốt với em chỉ là để lợi dụng em đi quyến rũ một lão già. Diệp đại ca, giờ em mới biết chỉ có anh là thật lòng tốt với em, em hối hận lắm!” Tần Dao nói đến câu cuối thì bắt đầu nức nở.
Diệp Lăng Phi thở dài: “Tần Dao, em biết vậy là tốt rồi, đừng bao giờ vì bất cứ điều gì mà dùng thủ đoạn với bạn bè mình. Thôi, không nói chuyện này nữa. Anh hỏi em, em có biết Lâm Tuyết có bí mật nào không thể để người khác biết không?”
Tần Dao đáp: “Diệp đại ca, Lâm Tuyết làm việc cực kỳ kín kẽ, cô ta chưa bao giờ kể gì với em nên em thật sự không biết cô ta có bí mật gì không.”
Diệp Lăng Phi nghe vậy chợt tỉnh ra, Lâm Tuyết sao có thể ngốc đến mức đi kể mấy chuyện này cho Tần Dao chứ. Hắn vốn định hỏi Tần Dao vài điểm yếu của Lâm Tuyết để dồn cô ta vào đường cùng, nhưng nghe Tần Dao nói vậy, hắn đành bỏ kế hoạch này. Đúng lúc Diệp Lăng Phi cho rằng không thể tìm được tin tức hữu ích nào từ Tần Dao, cô bỗng lên tiếng:
“Diệp đại ca, em nghe nói Lâm Tuyết đang dốc hết tiền vào thị trường chứng khoán thì phải, còn cụ thể thế nào em cũng không rõ lắm, chỉ biết vậy thôi.”
Diệp Lăng Phi nghe thế, vội hỏi: “Ý em là bây giờ trong tay Lâm Tuyết có rất ít tiền mặt?”
“Vâng, có lẽ là vậy!”
Đến lúc này, Tần Dao biết không cần giấu giếm gì nữa, bèn nói: “Hai ngày trước, Lâm Tuyết để em làm đại diện pháp lý cho một công ty thương mại, cô ta lấy công ty đó ra thế chấp để vay cho Bách hóa An Thịnh 50 triệu!”
“Thì ra là thế!” Diệp Lăng Phi trong lòng khẽ động nhưng giọng vẫn không đổi: “Tần Dao, cảm ơn em. Anh nghĩ em nên rời khỏi Lâm Tuyết càng sớm càng tốt!”
“Diệp đại ca, em biết rồi, em sẽ tìm cách thoát thân!” Tần Dao nói.
Diệp Lăng Phi không nói chuyện với Tần Dao nữa. Nắm được những manh mối này, hắn lập tức hiểu ra rằng Lâm Tuyết chẳng cần mình ra tay ép buộc đã tự bước vào chỗ chết rồi.
Từ những manh mối này có thể đoán ra, phần lớn tài sản của Lâm Tuyết đã đổ vào thị trường chứng khoán, vì vậy cô ta buộc phải vay ngân hàng để có tiền kinh doanh những thứ khác. Diệp Lăng Phi cũng đoán được việc Lâm Tuyết để Tần Dao làm đại diện pháp lý cho công ty thương mại kia chính là để gài bẫy Tần Dao, muốn cô làm kẻ chết thay nếu có chuyện gì xảy ra.
Nhìn từ góc độ nào đó, bây giờ Lâm Tuyết chắc chắn đang rất cần tiền, nhưng cô ta lại không thể vay tiền qua những kênh thông thường. Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi vội vàng chạy xuống phòng khách, lúc này Chu Hân Mính đang trò chuyện với Bạch Tình Đình.
Chu Hân Mính vẫn lo lắng Bạch Tình Đình sau khi trải qua nguy hiểm như vậy sẽ có vấn đề về tâm lý, nên cô đã ngồi an ủi cô ấy suốt từ nãy đến giờ. Thấy Diệp Lăng Phi chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông, hớt hải chạy tới, cả Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đều bất mãn nói: “Anh làm cái gì vậy?”
“Hân Mính, anh biết một bí mật của Lâm Tuyết!” Diệp Lăng Phi cười nói. “Em có muốn giúp cha em không?”
“Giúp cha em?” Chu Hân Mính sửng sốt, nhìn Diệp Lăng Phi, khó hiểu hỏi: “Giúp cha em thế nào?”
“Rất đơn giản, bắt Lâm Tuyết khai ra quan hệ của cô ta với Từ Hàn Vệ, sau đó tống cô ta vào tù. Anh đã hứa với em là không giết ả, nhưng anh đâu có nói sẽ để cô ta sống tốt!” Diệp Lăng Phi nói.
Chu Hân Mính nghe vậy, lập tức căng thẳng: “Diệp Lăng Phi, anh đừng làm chuyện dại dột nữa, em không cho phép anh làm bậy đâu!”
“Anh có nói là anh sẽ làm gì trái pháp luật đâu!” Diệp Lăng Phi thản nhiên ngồi xuống giữa Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính, không hề ngại việc “lộ hàng”, nói: “Chẳng phải anh vừa nói với em sao, anh biết một bí mật của Lâm Tuyết, chỉ cần cái này thôi cũng đủ để em nắm thóp được cô ta!”
“Anh thử nói em nghe xem nào!”
“Anh biết hiện nay phần lớn tài chính của Lâm Tuyết đang dồn vào thị trường chứng khoán, mà cô ta lại mới dùng một công ty ma để thế chấp vay ngân hàng 50 triệu. Hân Mính, em biết thế nghĩa là gì không?”
Chu Hân Mính bĩu môi: “Làm sao em biết được, em là cảnh sát, có học kinh tế đâu mà hiểu.”
Lúc này, Bạch Tình Đình xen vào: “Bách hóa An Thịnh của Lâm Tuyết kinh doanh không bằng trước đây, nhưng cũng không đến mức khiến cô ta phải dùng công ty ma để lừa tiền ngân hàng. Nếu Lâm Tuyết thật sự làm vậy, chứng tỏ bây giờ cô ta đang rất thiếu tiền, thậm chí là rất nhiều tiền. A, em nghĩ ra rồi, Bách hóa An Thịnh cũng đang nợ ngân hàng, nếu Lâm Tuyết đổ tiền vào chứng khoán thì dĩ nhiên không có tiền trả nợ. Cô ta phải tìm cách vay tiền để trả nợ cho Bách hóa An Thịnh, như vậy rất có thể Lâm Tuyết đã lừa đảo ngân hàng!”
“Vẫn là bà xã của anh thông minh nhất, lại đây anh hôn một cái nào!” Diệp Lăng Phi hôn Bạch Tình Đình một cái, rồi nói với Chu Hân Mính: “Hân Mính, giờ em hiểu ra rồi chứ? Chúng ta cần phải dần dần đẩy Lâm Tuyết đến đường cùng. Em nói với cha em để ông ấy hỏi về vụ lừa đảo của Lâm Tuyết, anh tin ngân hàng nhất định sẽ tìm cách bắt cô ta trả tiền ngay lập tức. Lâm Tuyết không có tiền sẽ sinh ra tuyệt vọng, dù Triệu Trường Đào không mở miệng, em cũng có thể lừa Lâm Tuyết rằng hắn đã khai ra tất cả. Hân Mính, anh tin em biết cách đối phó với một người phụ nữ đã tuyệt vọng. Đến lúc đó, Lâm Tuyết không chỉ khai ra chuyện của mình mà còn có thể kéo cả Từ Hàn Vệ xuống nước, chẳng phải là đã giúp cha em một ân tình lớn sao!”
Chu Hân Mính nghe xong bừng tỉnh, nhưng lại lo lắng hỏi: “Làm vậy đúng là tốt thật, nhưng nếu Triệu Trường Đào không khai gì cả thì em dễ bị Lâm Tuyết cắn ngược lại lắm.”
“Hân Mính, sao em lại kém thông minh thế. Triệu Trường Đào nhận tội hay không không quan trọng, mấu chốt là phải để Lâm Tuyết cảm thấy tuyệt vọng, lúc đó cô ta sẽ không còn lý trí nữa, chỉ cần dọa một chút là có thể đạt được mục tiêu. Điều quan trọng nhất là không được để Từ Hàn Vệ biết chuyện này. Nếu em thấy không tiện thì cứ để anh ra mặt, đảm bảo Lâm Tuyết sẽ thành thật khai báo!”
Chu Hân Mính vừa nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, vội vàng ngăn lại: “Đừng, đừng, anh đừng gây chuyện nữa, để em làm được rồi!”
“Quyết định vậy đi!” Diệp Lăng Phi tựa lưng vào ghế, thở dài một hơi, nói: “Anh không tin lần này con ả Lâm Tuyết có thể thoát chết. Hừ, dù không dùng bạo lực, anh vẫn có thể khiến cô ta sống không được, chết không xong!”
Triệu Trường Đào đã bị bắt nên Bạch Tình Đình không còn gì phải lo lắng. Nghĩ tới việc đi Bắc Kinh, đêm đó cô không ngủ mà lập tức lên máy bay đến thủ đô. Diệp Lăng Phi tự mình đưa Bạch Tình Đình ra sân bay, lúc trở về thì đã hơn 10 giờ tối. Chu Hân Mính chưa đi ngủ mà ngồi chờ Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi vốn tưởng Chu Hân Mính sẽ về nhà, không ngờ cô vẫn ở đây chờ mình. Hắn đương nhiên hiểu rõ tấm lòng của cô, tất nhiên không thể chậm trễ, vội vàng cởi hết y phục của Chu Hân Mính ra. Đêm nay tâm trạng Diệp Lăng Phi rất tốt, tất cả cảm xúc đều dồn hết vào cuộc mây mưa nồng cháy. Hơn nữa, đã lâu không được gần gũi Chu Hân Mính, hắn đương nhiên phải hăng hái ra trận mấy lần, lần nào cũng khiến cô không chịu nổi.
Tiếng rên rỉ đầy khoái lạc của Chu Hân Mính dù đóng cửa vẫn vọng ra ngoài. Lúc Trương Vân đi vệ sinh, cô nghe thấy những tiếng rên rỉ ngày càng mãnh liệt từ trên gác truyền xuống. Âm thanh khêu gợi này khiến Trương Vân nghĩ tới cảm giác hưng phấn tột độ khi ân ái cùng Diệp Lăng Phi, cô cảm nhận được hạ thân đã ươn ướt.
Khi Trương Vân về phòng, tuy không còn nghe thấy tiếng kêu của Chu Hân Mính, nhưng cô vẫn đặt tay lên hạ thân, trong đầu tưởng tượng ra cảnh Diệp Lăng Phi chinh phục cơ thể mình, miệng bất giác phát ra những tiếng rên rỉ khe khẽ.