Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 712: CHƯƠNG 712: KẺ CHUYÊN GÂY CHUYỆN THỊ PHI

Tình Đình và Trương Vân dọn dẹp hai căn phòng trên tầng ba để nghỉ ngơi. Trong lúc hai người đang bận tối mắt tối mũi, Diệp Lăng Phi gọi điện cho Dã Lang, nhờ hắn điều tra gã đàn ông tên Beck. Hắn rất muốn biết rốt cuộc gã Beck này là thần thánh phương nào.

Hiệu suất làm việc của Dã Lang rất cao, chỉ khoảng một giờ sau đã có thông tin chính xác, bố của gã người Mỹ tên Beck này là nghị viên của bang Pennsylvania – PA (USA).

- Ra là một nghị viên à!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Có điều, nghị viên này gặp phải tôi chính là điều không may mắn của ông ta!

- Satan, sao thế? Anh định xử lý ông ta à? Ông ta có quan hệ gì với chúng ta đâu, anh nghĩ ông ta sẽ ảnh hưởng đến chúng ta sao?

Dã Lang thắc mắc hỏi.

- Không phải ông ta, mà là con trai ông ta đụng đến tôi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Dã Lang, liên hệ giúp tôi người của cục tình báo Mỹ. Lúc này tôi không tiện xuất hiện, cậu cứ liên hệ với người bên đó, nói rằng chúng ta tặng họ một món quà lớn!

- Món quà lớn?

- Ừm, người của cục tình báo ghét nhất là chuyện bịa đặt vu khống mà, cậu giúp cục tình báo một tay, gửi một món quà lớn cho vị nghị viên đó. Tôi nghĩ cậu hiểu ý tôi rồi đấy!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Có vẻ như Cục Tình báo hiện rất hứng thú với những kẻ gây nguy hại đến an ninh quốc gia, vậy thì cứ nghĩ cách làm cho họ hiểu lầm là được rồi!

- Vâng, em hiểu rồi. Em sẽ lập tức liên hệ với tổng bộ Lang Nha, xem có ai đang ở Mỹ không, nếu thuận lợi thì sẽ có kết quả ngay thôi!

Nói xong, Dã Lang lại bổ sung thêm một câu:

- Satan, suýt nữa em quên mất. Hai ngày trước Long Hổ có gọi điện đến, hắn hỏi sang năm Mỹ tổng tuyển cử, chúng ta nên ủng hộ đảng Dân Chủ hay đảng Cộng Hòa?

- Dù là đảng Dân Chủ hay đảng Cộng Hòa, ai trúng cử cũng không làm thay đổi phương châm của chúng ta!

Diệp Lăng Phi nói.

- Trước đây tôi thích đảng Cộng Hòa, vì tôi thấy những kẻ trúng cử đều thích chiến tranh, như vậy có thể kích thích việc mua bán vũ khí đạn dược. Mà lũ ngốc ở câu lạc bộ hỏa lực Mỹ lại ngu xuẩn đi ủng hộ cái đảng Dân Chủ gì đó, bây giờ bọn chúng đều ngẩn tò te cả rồi. Dã Lang, cậu báo cho Long Hổ, Lang Nha chúng ta chỉ ủng hộ chính đảng nào mang lại lợi ích, dù là Dân Chủ hay Cộng Hòa, chỉ cần ứng cử viên có lợi cho chúng ta thì chúng ta sẽ ủng hộ.

- Vâng, em biết rồi!

Dã Lang nói.

- Bọn Long Hổ hình như có ý định muốn rời đi. Satan, tổ chức Lang Nha của chúng ta sắp đến hồi kết rồi sao?

- Người cũ đi thì sẽ có người mới đến. Chỉ cần thế giới này còn cần vũ khí thì Lang Nha sẽ còn tồn tại. Đừng lo lắng cho tổ chức, tôi tin những người kế nhiệm sẽ phát triển Lang Nha tốt hơn nữa!

Cúp máy, Diệp Lăng Phi đi đến bên cửa sổ, phóng tầm mắt ra xa. Lang Nha là tổ chức do một tay hắn gầy dựng, có thể nói tình cảm của hắn dành cho nó sâu sắc hơn bất cứ ai. Nhưng theo Diệp Lăng Phi, buôn bán vũ khí đạn dược chung quy không phải là kế sách lâu dài. Khi của cải đã tích lũy đến một mức độ nhất định thì phải chọn cách quy ẩn. Con đường mà Diệp Lăng Phi đang đi chính là con đường mà mỗi thành viên Lang Nha đều phải đi. Việc bọn Long Hổ nảy sinh ý định rút lui cũng chỉ là khúc nhạc dạo mà thôi.

Diệp Lăng Phi gạt bỏ mọi suy nghĩ, hắn quay người bước nhanh ra khỏi phòng. Hứa Duy và Điền Phong đã về. Hứa Duy mang theo mấy bộ quần áo để thay và một ít đồ dùng cá nhân, còn Điền Phong chỉ xách một túi ni lông đựng vài món đồ.

Đợi Bạch Tình Đình từ trên lầu đi xuống, Diệp Lăng Phi đang ngồi trong phòng khách liền nháy mắt với cô.

- Làm gì thế!

Bạch Tình Đình lẩm bẩm rồi đi tới ngồi cạnh Diệp Lăng Phi. Hắn nói nhỏ với cô:

- Bà xã, em thấy Điền Phong với cô gái tên Hứa Duy đó thế nào?

- Rất được, em thấy hai người họ rất xứng đôi!

Bạch Tình Đình nói.

- Ít nhất cô gái Hứa Duy này hơn hẳn cô bạn gái cũ Trương Kỳ của Điền Phong gấp mấy lần. Em thật không hiểu sao Điền Phong lại có thể thích cái cô Trương Kỳ đó nữa!

- Chuyện quá khứ rồi, đừng nghĩ nữa. Bà xã, anh nghĩ chúng ta có thể làm mai cho chúng nó. Lát nữa mình đi ăn cơm, sau đó đi hát karaoke, nhân cơ hội đó tác hợp cho hai đứa. Anh chỉ lo thằng nhóc Điền Phong này da mặt mỏng, dù Hứa Duy có ý cũng không dám nói ra!

- Ý hay đấy!

Bạch Tình Đình nói.

- Em gọi điện đặt bàn ngay đây!

Hứa Duy và Điền Phong vừa nói vừa cười đi từ trên lầu xuống, Bạch Tình Đình nói với Điền Phong:

- Em họ, chúng ta ra ngoài ăn cơm rồi đi hát karaoke nhé!

- Được ạ!

Điền Phong đáp.

- Quyết định vậy đi!

Nghe Điền Phong đồng ý, Diệp Lăng Phi liền đứng dậy nói:

- Anh đi thay đồ, chúng ta chuẩn bị đi ngay!

- Nhanh thế à?

Điền Phong ngạc nhiên.

- Đàn ông không thể nói “nhanh”!

Diệp Lăng Phi đi đến bên cạnh, vỗ vai Điền Phong rồi cười nói:

- Đàn ông phải “chậm”, hiểu không?

...

Diệp Lăng Phi đỗ xe trước cửa Tụ Phúc Lầu. Đây là một nhà hàng hải sản rất nổi tiếng ở Vọng Hải, nhiều du khách đến thành phố này đều chọn Tụ Phúc Lầu.

Người bản địa cũng rất thích đến đây vì hải sản ở Tụ Phúc Lầu được chế biến rất chuẩn vị.

Lúc nhóm Bạch Tình Đình đến nơi cũng đã gần sáu giờ tối, đúng vào giờ cao điểm của nhà hàng. Nếu không phải Bạch Tình Đình đã đặt bàn trước thì chuyến đi này coi như công cốc, vì chẳng còn bàn trống nào cả.

- Bà xã, mọi người xuống xe trước đi, anh đi tìm chỗ đỗ xe đã!

Diệp Lăng Phi nói với Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh.

- Anh thấy tìm chỗ đỗ xe chắc phải mất cả buổi, mọi người cứ vào trong tìm chỗ ngồi trước đi!

- Ok!

Bạch Tình Đình đáp. Cô đẩy cửa xe bước xuống, Hứa Duy và Điền Phong đứng bên cạnh nhìn Diệp Lăng Phi lái xe đi. Ba người quay người đi thẳng vào cổng Tụ Phúc Lầu.

Diệp Lăng Phi đỗ xe xong, vừa đi được mấy bước thì thấy ba người Bạch Tình Đình, Hứa Duy và Điền Phong lại đi ra từ Tụ Phúc Lầu. Hứa Duy đang níu chặt cánh tay Điền Phong, còn mặt cậu ta thì đầy vẻ giận dữ.

- Có chuyện gì thế? Sao không ăn mà lại chạy ra đây?

Diệp Lăng Phi bước tới, tay phải ôm lấy eo Bạch Tình Đình, cười hỏi.

Bạch Tình Đình nhìn Điền Phong đang tức giận, nói với Diệp Lăng Phi:

- Chúng ta đi quán khác ăn đi!

- Tại sao?

Diệp Lăng Phi thắc mắc.

- Điền Phong nhìn thấy bạn gái cũ của nó và cái tên người Mỹ bị nó đánh lúc trước!

Bạch Tình Đình nói.

Điền Phong lúc này tức tối nói:

- Dựa vào cái gì mà chúng ta phải đi? Chẳng lẽ có mặt con tiện nhân đó là chúng ta phải biến à? Vậy chẳng phải sau này em gặp cô ta trên đường cũng phải đi đường vòng sao? Còn nữa, cái thằng Tây lông đó, mẹ kiếp, em thấy hắn là nổi điên rồi, còn ra vẻ ngạo mạn uy hiếp. Hắn tưởng mình là ai chứ, chẳng phải chỉ là con trai của một nghị viên quèn sao, có đáng để người Trung Quốc mình phải giả bộ…

Điền Phong còn muốn nói nữa thì bị Hứa Duy đang níu tay cắt lời:

- Điền Phong, anh đừng gây chuyện nữa. Lúc nãy chị họ anh đã lo anh xảy ra chuyện rồi, anh không thể hành động theo cảm tính được. Khó khăn lắm anh mới ra khỏi đồn công an, nếu lại gây chuyện thì không dễ ra nữa đâu. Chúng ta đi quán khác ăn là được rồi!

Lúc này Bạch Tình Đình cũng nói:

- Em họ, em cứ nhịn đi, hà tất phải gây sự với bọn họ. Em không thấy bộ dạng của bố mẹ Trương Kỳ sao, cứ như thể con gái họ tìm được con rể vàng vậy!

- Chị họ, em nuốt không trôi cục tức này!

Điền Phong tức giận nói.

- Chị có thấy ánh mắt Trương Kỳ nhìn em không? Còn bố mẹ cô ta nữa, trước kia nhà họ đối với em rất tốt, bây giờ thay đổi hoàn toàn. Em thật không hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ bây giờ cứ gặp họ là em phải đi đường vòng sao?

Nghe xong, Diệp Lăng Phi bật cười, hắn nói với Điền Phong:

- Điền Phong, ừm, nói mấy lời này mới giống đàn ông chứ. Chúng ta dựa vào cái gì mà phải trốn? Cứ như chúng ta có tật giật mình ấy. Mặc kệ bọn họ, chúng ta ăn phần chúng ta, nếu họ dám gây sự thì mình sẽ cho họ một bài học. Ừm, giá mà lúc này có Tiêu Tiếu ở đây thì tốt!

Điền Phong ngạc nhiên hỏi:

- Tại sao có Tiêu Tiếu ở đây thì tốt?

Diệp Lăng Phi cười gian xảo:

- Cậu nói xem, nếu bạn gái cũ của cậu đụng phải Vu Tiêu Tiếu, cô ấy sẽ nói gì?

- “Nổ banh cúc”, đây là cô ấy…!

Điền Phong nói đến đây thì đột nhiên bịt miệng lại. Diệp Lăng Phi bật cười ha hả:

- Anh đảm bảo bạn gái cũ của em một câu cũng không dám hó hé!

Lúc đầu Bạch Tình Đình không hiểu, nhưng giờ thì đã rõ, cô véo vào cánh tay Diệp Lăng Phi một cái:

- Đàn ông các anh chẳng tốt đẹp gì cả!

Hứa Duy có chút ngượng ngùng, cô nép sát vào người Điền Phong, vô tình để ngực mình chạm vào cánh tay cậu. Điền Phong thoáng giật mình rồi lập tức nhìn Hứa Duy một cái, từ từ đưa tay ra ôm lấy eo cô. Diệp Lăng Phi huých nhẹ Bạch Tình Đình, thấp giọng nói:

- Thấy chưa, không cần chúng ta tác hợp, hai đứa nó cũng thành một cặp rồi kìa!

Khóe môi Bạch Tình Đình nở nụ cười, cô nhìn Điền Phong rồi nói:

- Điền Phong, mắt em rốt cuộc lớn cỡ nào thế? Bên cạnh có cô gái xinh đẹp như vậy mà không biết giữ, lại đi để ý đến cô bạn gái cũ không ra gì đó!

Diệp Lăng Phi cũng phụ họa:

- Thằng nhóc cậu nên biết đủ đi. Hứa Duy là một đại mỹ nữ, không biết bao nhiêu người theo đuổi đâu, cậu có số đào hoa mà không biết hưởng!

Trong lòng Điền Phong cũng biết, dù là ngoại hình, vóc dáng hay khí chất, Hứa Duy đều hơn đứt Trương Kỳ. Hắn ở bên Trương Kỳ cũng chỉ vì hai người cùng học với nhau nên nảy sinh tình cảm. Từ lúc Trương Kỳ rời Vọng Hải đi nước ngoài, tình cảm giữa hai người đã nhạt dần. Về phía Hứa Duy, Điền Phong luôn cho rằng hai người quá thân thiết nên không tiện “xuống tay”. Quan trọng hơn là vì Điền Phong rất coi trọng lời hứa. Lúc Trương Kỳ rời đi, hắn đã hứa sẽ không tìm bạn gái khác, sẽ mãi đợi cô trở về.

Bây giờ Trương Kỳ đã thất hứa, Điền Phong cảm thấy uất nghẹn trong lòng. Mình đã đợi cô ta một thời gian dài như vậy mà lại bị cắm sừng, nhất thời cậu không thể chấp nhận được sự thật này. Giờ đây, Điền Phong đã hoàn toàn hết tình cảm với Trương Kỳ, đương nhiên cũng sẵn sàng đón nhận một tình yêu mới. Hứa Duy chính là đối tượng thích hợp, hai người quen biết đã lâu, nói không có tình cảm là giả dối.

Điền Phong chủ động ôm lấy Hứa Duy, phản ứng đầu tiên của cô là ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó, cô liền tựa sát vào người cậu, cả người gần như dán chặt vào Điền Phong.

Phản ứng của Hứa Duy chính là cách cô thổ lộ tâm ý của mình, và Điền Phong càng ôm chặt cô hơn.

- Đi, chúng ta vào ăn cơm thôi!

Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình, gọi Điền Phong:

- Thằng nhóc, ưỡn ngực lên. Có anh ở đây, cậu cứ tha hồ quậy, dù có chọc thủng trời anh cũng chống cho cậu!

- Anh nói bậy gì thế, đừng có làm hư Điền Phong!

Bạch Tình Đình nghe vậy vội nói:

- Điền Phong, em đừng nghe anh rể em, anh ấy là chúa gây chuyện, em đừng có học theo!

- Em thấy anh rể rất tốt, luôn là tấm gương của em. Anh rể, có thời gian mình nên gặp nhau nhiều hơn!

Điền Phong nói.

- Thấy chưa, công đạo tự tại nhân tâm!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Bà xã, Điền Phong đâu còn là trẻ con, nó có chuyện gì mà không hiểu chứ. Được rồi, được rồi, chúng ta đừng lằng nhằng nữa, mau vào ăn cơm đi!

Vừa bước vào Tụ Phúc Lầu, Diệp Lăng Phi liền thấy một bàn trống ở góc trong cùng của đại sảnh. Điền Phong chỉ tay vào cái bàn ngay cạnh đó, nói:

- Anh rể, cái tên giặc Tây đó chính là kẻ bị em đánh. Hôm nay đúng là xui xẻo, không ngờ chị họ lại đặt bàn ngay cạnh bọn họ, xui chết đi được!

Diệp Lăng Phi nhìn qua, thấy một gã da trắng tóc vàng đang ngồi ở đó. Trên mặt gã vẫn còn vài chỗ sưng vù, xem ra vết thương do Điền Phong gây ra vẫn chưa lành hẳn. Diệp Lăng Phi biết gã da trắng đó là Beck, ngồi cạnh hắn là một cô gái trẻ, tóc nhuộm màu tím nhạt, để lộ khuôn mặt kiều diễm. Đặc biệt là đôi mắt của cô ta, khiến người ta vừa nhìn đã có cảm giác đây không phải là cô gái thích hợp để cưới làm vợ.

Ngồi bên cạnh cô gái là một cặp vợ chồng trung niên. Người đàn ông tai to mặt lớn, tay cầm ly rượu không ngừng mời Beck. Lúc nãy Diệp Lăng Phi có nghe Điền Phong nhắc đến, nên đoán cặp vợ chồng đó chính là bố mẹ của Trương Kỳ. Theo hắn thấy, đúng là cha nào con nấy, người đàn ông này vừa nhìn đã biết là kẻ đầu cơ trục lợi, con gái sinh ra sao có thể tốt được?

Diệp Lăng Phi ôm eo Bạch Tình Đình đi thẳng đến bàn đó, Điền Phong cũng ôm eo Hứa Duy đi theo sau.

Ánh mắt của Beck đầu tiên dừng lại trên người Bạch Tình Đình, nhưng rất nhanh sau đó, hắn đã nhìn thấy Điền Phong. Lúc nãy khi nhóm Điền Phong bước vào, cậu không đi qua đây, lần này thì đã tới gần. Beck theo phản xạ đặt ly rượu xuống, nhìn chằm chằm Điền Phong với ánh mắt thù hận.

Trương Kỳ cũng thấy Điền Phong, nhưng ánh mắt của cô ta lại dán vào Hứa Duy. Thấy Điền Phong đang ôm eo Hứa Duy, trong mắt Trương Kỳ lóe lên một tia đố kỵ.

Phụ nữ vốn hay ghen tuông, Trương Kỳ vừa nhìn thấy nhan sắc của Hứa Duy đã sinh lòng ganh ghét.

Bố của Trương Kỳ vốn đang định mời rượu Beck, thấy hắn đặt ly xuống, ông ta cũng đặt ly của mình xuống rồi nhìn theo. Bố của Trương Kỳ, Trương Thiên, là người làm ăn buôn bán với nước ngoài, ông ta có một nhà máy may chuyên xuất khẩu quần áo sang Mỹ. Mấy năm gần đây, trình độ tiếng Anh của Trương Thiên cũng tàm tạm, giao tiếp với Beck không thành vấn đề. Thấy Beck và con gái mình đều dừng lại, Trương Thiên nhìn theo và chú ý đến Điền Phong đang ôm một cô gái rất xinh đẹp đi đến bàn bên cạnh.

Trước đây, Trương Thiên luôn tươi cười với Điền Phong, chỉ mong con gái mình sớm kết hôn với cậu. Đó là vì ông ta nhắm vào mối quan hệ của bố mẹ Điền Phong, cũng là dân kinh doanh với nước ngoài, hy vọng họ sẽ giúp mình mở đường ở thị trường Mỹ. Nhưng bây giờ đã khác, con gái ông ta đã dẫn về một cậu con trai của nghị viên Mỹ. Vậy sau này, đơn hàng của mình chẳng phải sẽ nhiều như tuyết rơi sao? Nếu con gái gả cho Beck, nó sẽ có thẻ xanh của Mỹ, và cả nhà cũng được thơm lây.

Chính vì suy nghĩ như vậy nên thái độ của Trương Thiên với Điền Phong đã thay đổi 180 độ. Ông ta nhìn cái mũi của Điền Phong không phải mũi, mắt cũng chẳng phải mắt, nhìn thế nào cũng thấy chướng. Quan trọng nhất là hôm nay Điền Phong còn đánh Beck, điều này khiến Trương Thiên cảm thấy thằng nhóc này quá độc ác, luôn muốn phá hoại mối quan hệ của con gái mình và Beck.

Đợi Điền Phong đi tới, chưa kịp để Beck và Trương Kỳ mở lời, Trương Thiên đã hừ lạnh một tiếng:

- Mấy năm gần đây, thanh niên không biết mình là ai ngày càng nhiều. Không có bản lĩnh mà còn muốn theo đuổi con gái tôi, đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.

Điền Phong vốn định ngồi xuống, nhưng nghe câu nói đó của Trương Thiên, mặt cậu đỏ bừng, không kiềm chế nổi nữa, quay sang nói với ông ta:

- Chú Trương, chú đang nói ai đấy?

- Tôi nói ai thì người đó tự biết!

Trương Thiên hừ lạnh.

- Kỳ Kỳ nhà chúng tôi bây giờ đã có bạn trai rồi, sau này cậu đừng có bám lấy nó nữa!

- Tôi bám lấy cô ta?

Điền Phong ngạc nhiên, vẻ mặt hung dữ, giọng cao lên mấy phần:

- Tôi còn lười không thèm để ý đến loại đàn bà không biết xấu hổ đó!

Trương Kỳ nghe vậy lập tức nhảy dựng lên, cô ta hét lớn:

- Điền Phong, anh chửi ai đấy? Chuyện hôm nay tôi còn chưa tính sổ với anh, anh còn dám chửi tôi à? Tôi nói cho anh biết, chuyện này chưa xong đâu. Beck đã gọi điện về nước rồi, đây không chỉ đơn giản là đánh nhau đâu, anh cứ đợi mà ngồi tù đi!

- Tôi ngồi tù? Hừ, dựa vào cái gì mà tôi phải ngồi tù? Là các người gây sự trước!

Diệp Lăng Phi nói.

Beck ở bên kia chửi Điền Phong một câu tiếng Anh. Câu nói này khiến Diệp Lăng Phi cũng muốn động thủ, hắn liền lên tiếng:

- Điền Phong, cậu ngồi xuống trước đi. Nhìn bộ dạng của cậu kìa, chẳng ra làm sao cả. Chúng ta đến đây để ăn cơm, chứ không phải để xem chó cãi nhau!

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, sắc mặt của Trương Kỳ và Trương Thiên đều biến đổi. Vốn tiếng Hán của Beck chỉ lơ mơ, hắn không hiểu Diệp Lăng Phi nói gì mà khiến Trương Kỳ tức giận như vậy, liền hỏi bằng tiếng Anh:

- Hắn nói gì thế?

Trương Kỳ dịch lại câu nói của Diệp Lăng Phi cho Beck nghe. Nghe xong, Beck tức sôi máu, đứng bật dậy. Vừa thấy gã người Mỹ đứng lên, Diệp Lăng Phi liền nói bằng tiếng Anh lưu loát:

- Mẹ kiếp nhà mày đừng có ra vẻ! Đừng nói là mày, cho dù là ông già mày, lão nghị viên Beck của bang Pennsylvania, gặp tao cũng phải ngoan ngoãn. Mày chỉ là một thằng ranh con mà dám chạy đến trước mặt tao giở thói ngang ngược à? Ngồi xuống cho tao! Nếu mày dám động đậy, tao lập tức cho mày không thể rời khỏi thành phố Vọng Hải!

Beck không ngờ Diệp Lăng Phi lại nói tiếng Anh trôi chảy như vậy, hắn thật sự bị khí thế của Diệp Lăng Phi dọa cho khiếp sợ, đứng lên rồi lại ngồi xuống.

Trương Thiên không hiểu Diệp Lăng Phi nói gì. Tiếng Anh của ông ta chỉ giới hạn ở mức giao tiếp thông thường, làm sao hiểu được những lời chửi rủa đầy phức tạp của Diệp Lăng Phi.

Trương Thiên nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Này vị tiên sinh, cậu ăn nói nên chú ý một chút, cẩn thận tôi kiện cậu đấy!

- Ông kiện tôi?

Diệp Lăng Phi cười nhạt.

- Kiện tôi cái gì? Tôi uy hiếp ông, hay là dọa nạt ông rồi? Lão già, ông cứ thành thật ngồi xuống ăn cơm đi, đừng làm phiền nhã hứng của tôi!

Ngữ khí của Diệp Lăng Phi lúc này chẳng khác nào một tên côn đồ, giọng hắn rất lớn, khiến tất cả thực khách trong nhà hàng đều đổ dồn ánh mắt về phía này. Diệp Lăng Phi liếc nhìn bọn họ một cái, nghiêm giọng quát:

- Nhìn cái gì mà nhìn, ăn cơm của các người đi!

Bạch Tình Đình cảm thấy những lời này của Diệp Lăng Phi không hay cho lắm, cô vội kéo tay hắn, nhỏ giọng nói:

- Ông xã, chú ý một chút, đừng làm lớn chuyện!

- Anh chính là muốn làm lớn chuyện đây!

Diệp Lăng Phi cố ý nói to.

- Anh ngứa mắt nhất là mấy thằng đàn ông không có khí phách. Mẹ kiếp, con gái mình bị thằng nước ngoài chơi rồi mà còn ở đó vui vẻ hớn hở. Hừ, cũng không biết sau này đẻ ra có phải là một đứa tạp chủng không!

Diệp Lăng Phi vừa nói xong câu này, Điền Phong liền cảm thấy cục tức trong lòng được giải tỏa hết, hắn phụ họa:

- Anh rể, anh nói rất đúng!

Trương Thiên bị tức đến trợn ngược mắt, suýt chút nữa thì không thở nổi. Vợ ông ta và Trương Kỳ vội vàng vuốt ngực cho ông ta. Một lúc lâu sau, Trương Thiên mới từ từ thở lại được, nói với Trương Kỳ:

- Trương Kỳ, chúng ta mau báo cảnh sát, để cảnh sát đến bắt cái tên khốn đó!

- Ông bắt tôi?

Diệp Lăng Phi cười nhạt.

- Ông dựa vào cái gì mà bắt tôi? Ông có chết đâu mà kiện cáo tôi!

- Tôi kiện ngươi…

- Ông kiện cái beep!

Diệp Lăng Phi đưa tay chộp lấy ly trà trên bàn ném qua, nhưng ly trà lại bay trúng đầu Beck. Chỉ nghe một tiếng “bụp”, ly trà rơi xuống đất vỡ tan tành. Trong chốc lát, Beck tức giận nhảy cẫng lên, lao về phía Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cười nhạt, ngay lúc Beck đến gần bàn, hắn tung một chưởng nhanh như chớp vào ngực gã, rồi tiếp một cú thúc cùi chỏ khiến Beck lùi lại rồi ngã nhào lên bàn của mình.

- Điền Phong, cậu còn đợi gì nữa!

Lúc này, Diệp Lăng Phi nhắc nhở Điền Phong.

- Bây giờ là người ta động thủ trước, chúng ta cái này gọi là phòng vệ chính đáng!

Điền Phong nghe vậy lập tức hiểu ra, nắm chặt tay xông tới. Diệp Lăng Phi cũng nhảy lên, hắn đến trước bàn kia, chộp lấy chai bia trên bàn đập vào đầu Beck. Gã Beck lập tức bị đánh ngã xuống đất, ngay sau đó, Điền Phong và Diệp Lăng Phi liền xông vào đánh túi bụi.

Bạch Tình Đình và Hứa Duy đứng trố mắt ra nhìn, hai người họ nhất thời không biết phải làm thế nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!