Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 713: CHƯƠNG 713: LỚN CHUYỆN RỒI

Chu Hân Minh nhận được điện thoại của Bạch Tình Đình, vội vã chạy đến Tụ Phúc Lầu thì đã thấy có mấy người ở đó. Diệp Lăng Phi và Điền Phong đang ngồi trong đại sảnh, Diệp Lăng Phi còn nhàn nhã hút thuốc, dường như chẳng thèm để mắt đến mấy viên cảnh sát trước mặt.

Trương Kỳ đang đỡ tên Beck bị đánh thảm thương, tường thuật lại mọi chuyện cho cảnh sát nghe. Còn Trương Thiên thì đứng trước cửa tiệm Tụ Phúc Lầu, cầm điện thoại không ngừng gọi đi đâu đó.

- Chuyện gì thế này?

Chu Hân Minh hỏi Bạch Tình Đình.

Bạch Tình Đình không biết nên nói thế nào, theo cô thấy thì đây hoàn toàn là Diệp Lăng Phi cố ý gây sự.

Nhưng cô lại không hiểu rốt cuộc tại sao Diệp Lăng Phi lại làm như vậy.

Bạch Tình Đình kể lại một lượt chuyện vừa xảy ra cho Chu Hân Minh, bao gồm cả ân oán giữa Điền Phong và Beck. Nghe xong, Chu Hân Minh liền hiểu ra, Diệp Lăng Phi làm vậy rõ ràng là để xả giận cho Điền Phong, chỉ là lần này anh làm hơi quá tay rồi.

Chu Hân Minh an ủi Bạch Tình Đình đừng lo lắng, cô sẽ xử lý vụ này. Ngay sau đó, cô bước tới nói với mấy viên cảnh sát:

- Vụ án này tương đối lớn, bây giờ sẽ do đội cảnh sát hình sự tiếp nhận. Mấy anh cứ làm bản ghi chép, việc còn lại giao cho tôi!

Mấy cảnh sát đó không ngờ vụ này lại đến tay đội hình sự, họ nhìn nhau rồi một người lên tiếng:

- Tôi thấy đây chỉ là một vụ án an ninh thông thường, chẳng qua là đánh nhau thôi, chúng tôi dẫn về xử phạt là xong!

- Tôi đã nói rồi, chuyện bên trong không đơn giản chỉ là đánh nhau. Tóm lại các anh làm ghi chép xong là được, còn lại do đại đội cảnh sát chúng tôi tiếp nhận!

Nói xong, Chu Hân Minh gọi điện cho tiểu Triệu, bảo cậu ta dẫn người đến.

Mấy cảnh sát thấy người của đại đội cảnh sát hình sự đã muốn tiếp nhận vụ án này thì cũng đành giao cho họ xử lý.

Không lâu sau, tiểu Triệu dẫn theo người trên hai chiếc xe cảnh sát chạy tới. Chu Hân Minh đến trước mặt Diệp Lăng Phi, nháy mắt với anh rồi cố ý cao giọng nói:

- Đi, theo tôi về đại đội cảnh sát hình sự!

- Được!

Diệp Lăng Phi đáp một tiếng. Chu Hân Minh định lấy còng tay ra còng Diệp Lăng Phi, nhưng nghĩ lại thấy làm vậy có phần dấu đầu hở đuôi, không còng vẫn tốt hơn.

Khi Diệp Lăng Phi và Điền Phong vừa bước lên xe cảnh sát, Trương Thiên liền vội chen vào nói với Chu Hân Minh:

- Vị sĩ quan cảnh sát à, việc này không đơn giản chỉ là đánh nhau đâu. Bạn trai của con gái tôi là con trai của nghị viên châu Mỹ, nếu vụ án này xử lý không thỏa đáng sẽ rất dễ dẫn đến tranh chấp ngoại giao. Tôi hy vọng các cô có thể trừng phạt nghiêm khắc hai tên hung thủ này. À, còn tên thanh niên kia nữa, sáng nay nó còn đánh bạn trai của con gái tôi, không biết làm thế nào mà ra khỏi đồn được. Vị sĩ quan cảnh sát, cô tuyệt đối đừng để nó ra ngoài nữa, tốt nhất là cho nó ngồi tù cả đời đi.

Chu Hân Minh liếc nhìn Trương Thiên một cái rồi nói:

- Việc này chúng tôi sẽ xử lý, ông cũng lên xe đi, đợi đến đại đội cảnh sát hình sự rồi nói!

Trương Thiên thấy Chu Hân Minh không muốn nói nhiều với mình, đành ừ một tiếng rồi ngoan ngoãn lên xe.

Lúc chiếc xe cảnh sát chở Diệp Lăng Phi chạy đến ngã tư, Chu Hân Minh đột nhiên nói với tiểu Triệu đang lái xe:

- Tiểu Triệu, dừng xe lại!

- Dừng xe?

Tiểu Triệu ngạc nhiên, vội vàng tấp xe vào lề đường.

- Tiểu Triệu, cậu lái xe về một mình đi, hai người này tôi dẫn đi!

Chu Hân Minh nói.

- À, cậu về cứ dựa theo thủ tục ghi chép thông thường cho ba người kia, bất luận họ nói thế nào thì việc này cứ xử lý theo an ninh trật tự, biết chưa?

- Đội trưởng Chu, làm vậy không hay lắm, tôi sợ…

Tiểu Triệu lo Chu Hân Minh làm vậy lỡ bị người khác nhắm vào sẽ gây ra phiền phức.

- Cậu nói nhảm gì thế? Có chuyện gì tôi sẽ chịu trách nhiệm!

Chu Hân Minh nói.

Tiểu Triệu vừa nghe vội vàng đáp:

- Vâng, vâng!

Diệp Lăng Phi, Điền Phong và Chu Hân Minh bước xuống xe cảnh sát, đứng bên lề đường. Chu Hân Minh gọi điện cho Bạch Tình Đình:

- Tình Đình, giờ mình dẫn họ về nhà, đợi mình về rồi nói chuyện!

- Hân Minh, lần này cảm ơn cậu nhiều!

Bạch Tình Đình rối rít cảm ơn.

Chu Hân Minh bắt một chiếc taxi, bảo Diệp Lăng Phi và Điền Phong lên xe. Trên đường đi, cô làm mặt lạnh không nói một lời.

Bạch Tình Đình và Hứa Duy đang ở biệt thự sốt ruột chờ đợi. Bạch Tình Đình lòng như lửa đốt, chốc chốc lại nhìn ra cổng khu biệt thự. Hứa Duy lúc này chỉ có thể an ủi:

- Em nghĩ họ không sao đâu ạ!

- Thằng nhóc này cũng thật là, đang yên đang lành sao lại đánh người ta chứ!

Bạch Tình Đình trách móc.

- Chị đã cảm thấy tối nay không ổn rồi, không ngờ lại gây ra chuyện thế này. Sớm biết vậy không đi ra ngoài mà cứ ở nhà chẳng phải tốt hơn sao!

Đúng lúc Bạch Tình Đình đang cằn nhằn thì ngoài cửa vọng lại tiếng còi xe. Ngay sau đó, cô thấy Chu Hân Minh, Diệp Lăng Phi và Điền Phong đi vào sân. Bạch Tình Đình và Hứa Duy vội vàng chạy ra đón.

- Hân Minh, họ không sao chứ?

Bạch Tình Đình hỏi.

Chu Hân Minh quay đầu lại nhìn Diệp Lăng Phi đứng phía sau, hừ lạnh nói:

- Tình Đình, cậu xem anh ấy có giống đang có chuyện không?

Bạch Tình Đình vừa nhìn đã thấy mặt Diệp Lăng Phi tràn ngập nụ cười. Anh bước nhanh qua ôm chặt eo cô, cười nói:

- Bà xã, anh đói bụng rồi, em bảo Trương Vân chuẩn bị cơm đi!

- Anh còn muốn ăn à, xem tối nay anh gây ra chuyện gì kìa!

Bạch Tình Đình trách móc, nhưng dù miệng nói vậy, trong lòng cô lại lo Diệp Lăng Phi đói thật nên vội bảo Trương Vân chuẩn bị cơm.

Mấy người ngồi trong phòng khách, Bạch Tình Đình kể lại một lần nữa sự việc. Nghe xong, Chu Hân Minh trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:

- Có phải anh cố ý làm vậy không?

- Người anh bẩn quá rồi, phải đi tắm trước đã!

Diệp Lăng Phi chẳng thèm để ý đến câu hỏi của Chu Hân Minh, bước nhanh lên lầu. Chu Hân Minh hét lên:

- Anh đứng lại đó!

Diệp Lăng Phi không hề có ý định dừng lại mà còn bước nhanh hơn. Thấy Chu Hân Minh có chút giận dữ, Bạch Tình Đình vội vàng nói:

- Hân Minh, có thể tâm trạng anh ấy không được tốt, cậu cũng biết mà…

- Tình Đình, cậu đừng nói nữa, mình biết chừng mực!

Chu Hân Minh ngắt lời Bạch Tình Đình. Cô nhìn bóng dáng Diệp Lăng Phi khuất dần sau cầu thang rồi quay qua nói với Bạch Tình Đình:

- Tình Đình, mình lên nói chuyện với anh ấy!

- Được!

Bạch Tình Đình đáp.

Chu Hân Minh bước lên lầu, đi thẳng đến phòng Diệp Lăng Phi. Vừa đẩy cửa vào, cô liền thấy anh đang cầm điện thoại gọi cho ai đó. Thấy Chu Hân Minh vào, anh cũng không dừng lại mà tiếp tục nói:

- Tôi gặp một chút phiền phức, việc bên Mỹ tôi sẽ xử lý nhanh thôi, hy vọng ông có thể giúp tôi kéo dài thời gian thêm mấy ngày…!

Chu Hân Minh bước vào, ngồi lên chiếc ghế trong phòng, bắt chéo chân nhìn Diệp Lăng Phi. Sau khi anh cúp máy, cô mới lên tiếng:

- Em hỏi anh, có phải anh cố ý làm vậy không?

- Xem là vậy đi!

Diệp Lăng Phi đi đến tủ rượu trong phòng ngủ, lấy ra một chai rượu vang cùng hai chiếc ly đặt trên bàn cạnh Chu Hân Minh. Anh vừa rót rượu vừa nói:

- Nói thế nào thì Điền Phong cũng là em họ của Bạch Tình Đình, hơn nữa anh cũng khá hài lòng về thằng nhóc này. Lần này nó bị người ta bắt nạt, sao anh có thể trơ mắt đứng nhìn được!

Chu Hân Minh đưa tay cầm ly rượu uống một hơi, sau đó đặt xuống nói:

- Có phải buổi tối anh hay lén uống rượu không?

- Thỉnh thoảng uống một ít!

Diệp Lăng Phi cầm ly rượu còn lại ngồi xuống bên cạnh Chu Hân Minh. Cô hừ lạnh một tiếng:

- Em biết ngay mà, phòng anh đặt tủ rượu thì chẳng có gì hay ho rồi. Hôm nào em sẽ dọn cái tủ rượu đó đi, để anh tối tối lén lút uống rượu, thật chẳng ra làm sao.

- Vậy cũng được, tối anh không uống rượu mà ôm em ngủ là được chứ gì!

Diệp Lăng Phi cười xấu xa.

Chu Hân Minh trừng mắt nhìn anh, hừ lạnh:

- Anh nghĩ hay nhỉ. Được rồi, nói chuyện chính đi, anh định làm thế nào? Em phải nói trước, hôm nay là em dùng quyền tư để giúp anh, nếu bị người ta điều tra ra là em gặp xui xẻo đó!

- Không sao! Cùng lắm thì em không làm cảnh sát nữa, như vậy chúng ta càng có nhiều thời gian dính lấy nhau!

Diệp Lăng Phi đặt ly rượu xuống, đứng dậy kéo Chu Hân Minh lại. Bị anh ôm vào lòng, cô thấp giọng nói:

- Đừng ồn ào nữa, bị người khác nhìn thấy không hay đâu!

- Có gì đâu chứ, cứ để người ta nhìn thấy là được rồi!

Diệp Lăng Phi mặc kệ, hai tay bế bổng Chu Hân Minh lên giường. Chu Hân Minh tưởng anh muốn làm chuyện đó thật nên dùng sức đẩy ra:

- Được rồi, đừng quậy nữa, anh vẫn chưa nói cho em biết lúc nãy anh gọi điện cho ai!

- Em nói xem còn ai có quyền lực giúp anh xử lý chuyện này chứ? Anh cho em đoán đấy, người đó là bạn cũ của Tư lệnh Bành, lần trước anh có nhắc với em rồi!

- Chẳng lẽ người anh nói là…!

………………………………………… ….

Lúc Chu Hân Minh từ trên lầu bước xuống, trên mặt cô đã nở nụ cười. Vừa rồi Diệp Lăng Phi đã nói với cô rằng việc này không cần phải quá lo lắng, anh đã sắp xếp xong xuôi cả rồi.

Sau khi nghe những lời Diệp Lăng Phi nói, cô mới yên tâm được. Một mình cô xuống lầu, Bạch Tình Đình vẫn còn ngồi ở phòng khách chờ đợi. Thấy Chu Hân Minh đi xuống, cô vội chạy lại hỏi:

- Hân Minh, thế nào rồi?

- Tình Đình, chuyện này không cần lo lắng nữa, Diệp Lăng Phi sẽ giải quyết ổn thỏa!

Chu Hân Minh nói xong liền ngồi xuống ghế sô pha, thở phào nhẹ nhõm:

- Tình Đình, khi nào ăn cơm đây, mình đói chết đi được!

- Sao thế, cậu cũng chưa ăn cơm à?

Bạch Tình Đình hỏi.

- Chứ sao, chiều nay mình bàn chuyện với trưởng ban truy bắt tội phạm ma túy Phùng Tranh cả buổi, mệt chết đi được!

Chu Hân Minh nói.

- Nếu không phải cậu gọi điện đến, có khi tối nay mình còn về muộn nữa đó!

Bạch Tình Đình không hỏi nhiều, cười nói:

- Trương Vân đang làm cơm, lát nữa là xong rồi. Ừm, Hân Minh, còn anh ấy đâu?

- Anh ấy đi tắm rồi, lát nữa sẽ xuống!

Điền Phong nghe nói không có chuyện gì, liền hối hận nói:

- Sớm biết thế này em nên đạp thêm cho tên giặc tây đó mấy cước!

- Cậu còn nói nữa à, nếu không phải do cậu thì có chuyện này không?

Bạch Tình Đình trừng mắt nhìn Điền Phong:

- Cậu đừng có gây chuyện nữa, chuyện lần này xem như kết thúc rồi!

Vốn định đi ra ngoài ăn tối lại thành ra cuối cùng vẫn phải ở nhà, nhưng điều này không ảnh hưởng đến tâm trạng của mọi người. Ngược lại, Điền Phong tỏ ra rất vui vẻ, cục tức trong lòng cuối cùng cũng được giải tỏa, hơn nữa còn thiết lập được mối tình mới với Hứa Duy. Tình cảm này giống như một lớp giấy cửa sổ, nếu không chọc thủng thì giữa hai người luôn có một khoảng cách, nhưng một khi đã chọc thủng thì quan hệ lại phát triển như bay. Trong cả bữa cơm, Điền Phong luôn có những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt với Hứa Duy.

Sau khi ăn xong, Hứa Duy bị Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh lôi vào phòng, không biết họ định làm gì. Diệp Lăng Phi lấy hai lon bia ướp lạnh từ trong tủ lạnh ra, ném cho Điền Phong một lon. Hai người đi lên sân thượng tầng ba, nằm trên bệ lan can nhìn cảnh đêm.

- Anh rể, em muốn biết có phải anh có những mối quan hệ đặc biệt không?

Điền Phong hỏi.

- Cậu chỉ chuyện gì?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Chính là anh biết rõ thân phận của Beck mà còn dám ra tay!

Điền Phong cười nói.

- Anh rể, anh đừng lừa em nữa, em không tin anh không có quan hệ, nếu không anh không dám to gan như vậy!

- Sao thế, giờ sợ rồi à?

Diệp Lăng Phi cười hỏi.

- Sợ gì chứ, những việc em đã làm sẽ không hối hận!

Điền Phong nốc một hơi bia thật to, dùng tay chùi khóe miệng:

- Em chỉ hận mình đã mù mắt mới thích phải loại đàn bà như thế, hừ.

- Nhóc con, cậu còn trẻ, cần có thời gian. Có điều nói đi cũng phải nói lại, anh thấy Hứa Duy rất được đó!

Diệp Lăng Phi nói.

Nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến Hứa Duy, Điền Phong liền mỉm cười. Thấy bộ dạng đó của cậu, Diệp Lăng Phi cười nói:

- Nhóc con cậu còn cười trộm kìa. Có một đại mỹ nhân như Hứa Duy làm bạn gái, chẳng phải là cậu có số đào hoa rồi sao, sau này hãy cố gắng giữ gìn lấy.

- Em nhất định sẽ thế!

Điền Phong nói.

- Nhưng anh rể, có việc này em muốn nói với anh, không biết có nên nói hay không?

- Có gì mà không nói được, cứ nói đi. Có phải muốn mượn tiền không, việc này rất bình thường, đàn ông luôn cần mang theo nhiều tiền!

Diệp Lăng Phi nói.

Điền Phong lắc đầu:

- Anh rể, em không thiếu tiền. Nhà em mỗi tháng cấp cho em ba ngàn tệ tiền tiêu vặt, số tiền này em vẫn chưa dùng gì cả, tài khoản trong tay em cũng có mười mấy vạn, em không thiếu tiền. Việc em muốn nói không liên quan đến em, mà là liên quan đến anh rể?

- Liên quan đến anh?

Diệp Lăng Phi ngạc nhiên, hắn nhìn Điền Phong:

- Sao lại kéo anh vào rồi, rốt cuộc là chuyện gì?

Điền Phong không nói ngay mà nhìn vào trong sân thượng trước, rồi mới ghé sát lại nói nhỏ với Diệp Lăng Phi:

- Anh rể, hình như Vu Tiêu Tiếu thích anh!

Diệp Lăng Phi trừng to mắt, phản ứng theo bản năng nhìn vào trong sân thượng, sau đó nói nhỏ:

- Điền Phong, cậu đừng có lấy chuyện này ra đùa. Cậu có biết chị họ cậu là hũ giấm không hả, nếu để cô ấy biết được là anh xui xẻo đó!

- Anh rể, em nói thật đấy, là Hứa Duy nói cho em biết!

Điền Phong không có vẻ gì là đùa giỡn, nói:

- Lúc đầu em còn không tin. Vu Tiêu Tiếu là người thế nào chứ, ở trong trường có biệt hiệu là "sát thủ nam nhân", không biết bao nhiêu nam sinh muốn theo đuổi đều bị cô ấy cho rớt đài hết. Em vốn tưởng Vu Tiêu Tiếu không thích đàn ông. Nhưng bây giờ nghĩ lại hình như là thật, thái độ của Vu Tiêu Tiếu đối với chị họ hình như rất không ổn!

- Đừng nói bậy, việc này nói rồi xem như xong, không được nhắc lại nữa!

Diệp Lăng Phi đau cả đầu. Chuyện tối hôm đó giữa hắn và Vu Tiêu Tiếu còn chưa biết giải quyết thế nào, bây giờ lại thêm chuyện này, thật là phiền phức!

- Được rồi, được rồi, em không nói nữa!

Điền Phong cũng biết mình nói ra không hay lắm, hắn chuyển chủ đề:

- Anh rể, mai là cuối tuần chắc chị họ cũng nghỉ phải không, hay chúng ta ra biển chơi đi!

- Ra biển?

Diệp Lăng Phi nghe vậy, suy nghĩ một lúc rồi nói:

- Cùng nhau đi ra ngoài chơi cũng rất tuyệt, chỉ là không biết chị họ cậu có thời gian không. Đợi lát nữa anh đi hỏi thử!

- Vâng!

Điền Phong nói.

Sau khi thương lượng xong, Diệp Lăng Phi và Điền Phong xuống lầu, đến trước cửa phòng Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi gõ cửa thì nghe giọng Bạch Tình Đình vọng ra:

- Ai?

- Bà xã, rốt cuộc mấy em ở trong đó bận gì thế, xong chưa?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Anh đừng ồn ào nữa, tụi em chỉ nói chuyện của con gái thôi!

Bạch Tình Đình nói.

- Bọn anh không được tham gia!

- Bà xã, anh và Điền Phong đã bàn bạc, ngày mai định đi ra biển chơi. Ngày mai em có thời gian không?

Diệp Lăng Phi đứng ngoài cửa hỏi vọng vào.

- Ngày mai à, để em hỏi Hân Minh có thời gian không?

Bạch Tình Đình nói xong thì bên trong im bặt. Một lúc sau, giọng cô lại vọng ra:

- Được thôi, mai chúng ta đi biển chơi!

Diệp Lăng Phi quay người lại làm động tác chữ V với Điền Phong.

………………………………………… ….

Trong tầng ba của một khu nhà lầu cũ kỹ trong khu phố xưa, Khương Long trầm giọng nói với thuộc hạ:

- Người đã tập hợp đủ chưa?

- Nhị Đương Gia, anh em của chúng tôi đều ở dưới lầu!

- Lần này chỉ có một mục đích là phải bắt cho được tên khốn họ Tiêu đó, nhưng nhớ kỹ không được phép làm hắn bị thương, nếu không chúng ta sẽ gặp phiền phức to đó!

Khương Long nói.

- À, còn có cháu gái của lão, cũng bắt lại luôn. Nếu lão không chịu nhượng bộ thì để cho lão tận mắt nhìn thấy cháu gái mình chết trước mặt!

- Vâng!

Sau khi sắp xếp xong, Khương Long mới gọi điện cho Sở Thiếu Lăng. Sở Thiếu Lăng đang trần truồng nằm trên giường, bên cạnh là một thiếu nữ diễm lệ.

Nhận được điện thoại của Khương Long, Sở Thiếu Lăng đẩy cô gái đó ra:

- Bảo bối, đi tắm đi!

Cô gái thấy Sở Thiếu Lăng có ý muốn tách mình ra, cũng không dám nói nhiều, vội vàng trần truồng bước xuống giường đi vào phòng tắm. Đợi cô gái rời khỏi, Sở Thiếu Lăng mới nhận điện thoại.

- Khương thúc thúc, sự việc thế nào rồi?

- Đại thiếu gia, người đã phái đi rồi, cậu cứ đợi tin tốt lành!

Khương Long nói xong lại bổ sung thêm một câu:

- Đại thiếu gia, nếu như lão khốn đó không chịu tuân theo sự chi phối thì cậu định thế nào?

- Tôi tin ông ta sẽ đồng ý!

Sở Thiếu Lăng cười nhạt.

- Bắt thêm nhiều người thân tín của ông ta, trừ khử từng đứa một trước mặt ông ta. Tôi tin lão già đó vì người thân của mình mà sẽ đồng ý yêu cầu của chúng ta thôi. Đến lúc đó, bang Búa Rìu bị giải tán, chúng ta có thể thống nhất xã hội đen rồi!

- Vâng, đại thiếu gia, tôi cũng nghĩ vậy!

Khương Long nói.

- Đại thiếu gia, đợi khi nhận được tin tốt lành tôi sẽ lập tức thông báo cho cậu!

…………………………………………

Chu Hân Minh bị tiếng chuông điện thoại đánh thức. Cô bật đèn, dụi mắt rồi bắt máy.

- Ai thế, nửa đêm còn gọi điện?

Chu Hân Minh cằn nhằn.

- Đội trưởng Chu, xảy ra chuyện lớn rồi!

Trong điện thoại vọng lại tiếng lo lắng của tiểu Triệu, xen lẫn tiếng còi cảnh sát hụ inh ỏi. Chu Hân Minh vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, cô xem đồng hồ đã hơn một giờ sáng. Vốn đã đồng ý với Diệp Lăng Phi hôm nay đi biển chơi, bây giờ lại bị tiểu Triệu gọi dậy, cô biết nhất định lại có vụ án xảy ra.

Trong lòng Chu Hân Minh vẫn rất mong được đi chơi với Diệp Lăng Phi, nên nhận được điện thoại của tiểu Triệu, cô có chút không vui:

- Tiểu Triệu, chuyện lớn gì? Nếu là vụ án hình sự thì cậu giải quyết đi, tôi là đại đội trưởng không thể vụ nào cũng đích thân đi giải quyết được!

- Đội trưởng Chu, vụ án này không phải chuyện nhỏ, em cũng chẳng biết nói thế nào. Tóm lại một câu là đã chết rất nhiều người!

- Chết rất nhiều người?

Lúc này Chu Hân Minh mới tỉnh hẳn, cô vội hỏi:

- Chuyện thế nào, mau nói!

- Đội trưởng Chu, tụi em cũng vừa mới tới, hiện trường rất thê thảm. Bang chủ bang Búa Rìu Tiêu Triều Dương đã được đưa đi bệnh viện, em thấy chắc không qua khỏi. Ở hiện trường có ít nhất mười mấy thi thể, đa số là người của bang Búa Rìu, còn lại hình như là người của 3K, bây giờ tụi em đang xác nhận thân phận. Tóm lại vụ án này không dễ giải quyết, em lo người của bang 3K sẽ tấn công nơi ở của Tiêu Triều Dương để tiêu diệt ông ta. Nếu thật sự như vậy thì thành phố Vọng Hải của chúng ta loạn mất. Tóm lại là đội trưởng Chu mau đến đây đi!

Chu Hân Minh lập tức nhảy xuống giường, nói vào điện thoại:

- Tiểu Triệu, tôi đến ngay, thông báo cho tất cả cảnh sát hình sự lập tức đến đó!

Chu Hân Minh vội vàng mặc quần áo xông ra khỏi phòng. Tiếng động của cô đã làm Diệp Lăng Phi thức giấc. Anh dụi mắt mở cửa phòng ra thì thấy Chu Hân Minh đã xuống dưới lầu.

- Hân Minh, nửa đêm rồi em còn xuống lầu làm gì thế?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Xảy ra chuyện rồi, Tiêu Triều Dương bị người ta tấn công, có khả năng không cứu được!

Trong lòng Chu Hân Minh sốt ruột, không nghĩ ngợi nhiều mà buột miệng nói với Diệp Lăng Phi. Ngay lập tức, cô nhận ra mình không nên nói chuyện này cho anh biết, vội chữa lại:

- Được rồi, đừng ồn ào nữa, mau đưa chìa khóa xe của anh cho em, em không lái xe của em đến đây!

- Tiêu Triều Dương bị người ta tấn công?

Lúc đầu Diệp Lăng Phi còn tưởng mình nghe nhầm, nhưng thấy Chu Hân Minh vội vã chạy về phía mình, anh nhận ra lần này thực sự đã xảy ra chuyện lớn. Diệp Lăng Phi cũng chẳng biết nên làm thế nào, trong đầu anh lập tức hiện lên vẻ mặt của Tiêu Vũ Văn, lòng dấy lên nỗi lo lắng cho cô.

- Hân Minh, đợi anh chút, anh thay đồ rồi đi cùng em!

Diệp Lăng Phi nói xong liền quay người chạy nhanh về phòng mình.

✦ Truyện dịch AI chất lượng — Thiên Lôi Trúc . com ✦

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!