Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 714: CHƯƠNG 714: HẮC BANG ĐẠI LOẠN

Sự vội vã của Diệp Lăng Phi và Chu Hân Minh đã kinh động những người khác trong biệt thự. Giữa đêm khuya thanh vắng, chỉ một tiếng động nhỏ cũng đủ đánh thức người khác, huống hồ Diệp Lăng Phi và Chu Hân Minh đều đang rất gấp gáp, vì thế họ cũng không để ý giữ im lặng, khiến tất cả mọi người trong biệt thự đều bị đánh thức.

Bạch Tình Đình ở lầu hai, cô là người mở cửa phòng trước, mặc bộ đồ ngủ đi ra. Vì có Điền Phong cũng ở trong biệt thự nên Bạch Tình Đình không mặc bộ đồ ngủ gợi cảm mỏng manh mà là một chiếc áo ngủ có hoa văn.

- Hân Minh, sao thế? Nửa đêm rồi mà còn phải ra ngoài à!

Bạch Tình Đình vừa bước ra đã nhìn thấy Chu Hân Minh mặc quần áo chỉnh tề đứng ở cửa cầu thang, cô vừa dụi mắt vừa ngáp bước tới.

Chu Hân Minh thấy Bạch Tình Đình bị mình làm cho thức giấc, áy náy nói:

- Tình Đình, thật ngại quá, mình vừa nhận được nhiệm vụ phải lập tức ra ngoài!

- Hân Minh, mấy giờ rồi mà cậu còn phải ra ngoài làm việc. Mình thấy công việc cảnh sát này của cậu chẳng tốt đẹp gì cả, chỉ giỏi hành hạ người ta. Theo ý mình thì đừng làm nữa, làm việc khác cũng được mà!

- Tình Đình, cậu cứ đi ngủ trước đi!

Chu Hân Minh chỉ mỉm cười mà không nói tiếp về vấn đề của Bạch Tình Đình. Cô nhớ ra hôm nay là thứ bảy, vốn đã hẹn cùng nhau đi biển chơi, nhưng giờ đã xảy ra chuyện, Chu Hân Minh biết kế hoạch đi biển lần này đã lỡ rồi.

Chu Hân Minh áy náy nói:

- Tình Đình, hôm nay không thể đi biển chơi với cậu được rồi, mình có thể phải đi xử lý vụ án đó!

- Không sao, để lần sau vậy, dù sao cơ hội của tụi mình vẫn còn nhiều mà! - Bạch Tình Đình nói.

Trong lúc Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh đang nói chuyện thì Diệp Lăng Phi cũng đã mặc xong quần áo, từ trong phòng bước ra. Bây giờ đã là trung tuần tháng bảy, buổi tối có chút lành lạnh, Diệp Lăng Phi khoác một chiếc áo khoác màu trắng bên ngoài, tay cầm chìa khóa xe. Thấy Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh đang nói chuyện, Diệp Lăng Phi âu yếm nói:

- Tình Đình, hôm nay Hân Minh không lái xe đến, anh đưa cô ấy ra hiện trường!

- Vậy cũng được, em cũng thấy một cô gái như Hân Minh đi ra ngoài nửa đêm không an toàn. Tuy Hân Minh là cảnh sát nhưng đêm hôm khuya khoắt, em vẫn không yên tâm. Ông xã, anh đi đường cẩn thận, đừng chạy xe quá nhanh nhé.

- Ừm, anh biết rồi! - Diệp Lăng Phi nói.

Hứa Duy và Điền Phong cũng từ lầu ba đi xuống. Điền Phong thấy Diệp Lăng Phi và Chu Hân Minh có vẻ sắp ra ngoài liền hỏi:

- Anh rể, xảy ra chuyện gì thế?

- Không có việc của mọi người đâu, cứ ngủ trước đi!

Diệp Lăng Phi khoát tay với Điền Phong, ra hiệu bảo họ cứ tiếp tục ngủ. Diệp Lăng Phi vừa định bước xuống lầu, đột nhiên dừng lại nói với Bạch Tình Đình và mọi người:

- Hôm nay không đi biển chơi được rồi, chúng ta để hôm khác đi vậy.

- Vậy cũng được, đợi khi nào Hân Minh có thời gian chúng ta cùng nhau đi chơi!

Bạch Tình Đình không nghĩ nhiều, cô cho rằng Diệp Lăng Phi thấy Chu Hân Minh không thể đi nên mới hủy kế hoạch đi biển lần này. Diệp Lăng Phi cũng không giải thích gì thêm với Bạch Tình Đình, hắn gật đầu rồi cùng Chu Hân Minh vội vàng xuống lầu.

Diệp Lăng Phi lái chiếc Benz rời khỏi sân biệt thự. Vừa ra khỏi cổng, hắn liền cầm di động gọi cho Tiêu Vũ Văn. Kết quả, sau mấy cuộc gọi liên tục vẫn không ai bắt máy. Diệp Lăng Phi có chút bực bội, ném di động lên bảng điều khiển.

- Gọi điện cho ai vậy? - Chu Hân Minh hỏi.

- Tiêu Vũ Văn! - Diệp Lăng Phi đáp.

- Tiêu Vũ Văn là cháu gái của Tiêu Triều Dương, nếu Tiêu Triều Dương bị 3K ám toán thì có khả năng Tiêu Vũ Văn cũng bị tấn công rồi!

Chu Hân Minh nhìn thẳng vào mặt Diệp Lăng Phi, hỏi:

- Có phải anh rất lo lắng cho Tiêu Vũ Văn không?

- Dù sao cũng là bạn bè, sao anh không lo được? - Diệp Lăng Phi nói.

Chu Hân Minh gật đầu:

- Nói cũng đúng, cũng chẳng phải người lạ!

Nói xong, Chu Hân Minh liền quay đầu ra cửa xe, nhìn về phía trước, thấp giọng nói:

- Em không biết nên nói thế nào, em chỉ biết anh đã nợ tình nghĩa quá nhiều người. Có một số tình nghĩa bắt buộc phải trả, nhưng anh cũng nên nghĩ đến Tình Đình, em không muốn nhìn thấy Tình Đình đau lòng!

- Hân Minh, anh biết rồi! - Diệp Lăng Phi nói. - Anh biết lúc này tình cảm của anh rất lộn xộn, nhưng em phải tin anh, bất luận xảy ra chuyện gì anh cũng sẽ bảo vệ Tình Đình, không để cô ấy chịu bất kỳ tổn thương nào!

- Có thể được sao?

Chu Hân Minh đột nhiên hỏi ngược lại một câu rồi lập tức im lặng.

Không khí trong xe có phần nặng nề. Sự im lặng của Chu Hân Minh khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy bầu không khí này làm hắn có chút không quen. Diệp Lăng Phi chuyển đề tài:

- Hân Minh, việc này bố em biết chưa?

- Chắc là chưa, đây là vụ án đẫm máu giữa các băng đảng, để cảnh sát bọn em giải quyết là được rồi! - Chu Hân Minh nói. - Không nhất thiết phải báo cho bố em biết!

- Hân Minh, em không hiểu gì về chính trị rồi! - Diệp Lăng Phi nói. - Vụ án đẫm máu này nếu giải quyết không thỏa đáng sẽ dẫn đến cuộc đại chiến giữa các bang hội ở thành phố Vọng Hải, từ đó sẽ khiến người dân bất mãn với trị an nơi đây, rất dễ tạo cơ hội cho đối thủ của bố em công kích ông ấy. Hân Minh, bất luận bố em có quản lý mảng này hay không, em cũng nên gọi điện cho ông ấy, hơn nữa phải gọi ngay bây giờ. Anh tin bố em sẽ biết phải làm thế nào!

Sau khi nghe xong, Chu Hân Minh suy nghĩ một lúc rồi cầm di động lên gọi cho Chu Hồng Sâm.

- Bố, muộn thế này còn gọi cho bố, thật ngại quá! - Đợi điện thoại kết nối, Chu Hân Minh áy náy nói.

- Hân Minh, không sao, có chuyện gì thế? - Chu Hồng Sâm hỏi.

- Bố, con vừa nhận được tin, bang chủ bang Búa Rìu, Tiêu Triều Dương, bị người ta tấn công rồi. Tiêu Triều Dương giờ đang được đưa vào viện cấp cứu, rất có khả năng không qua khỏi. Hiện trường có ít nhất hơn hai mươi thi thể, tình hình cụ thể bên đó con cũng chưa rõ lắm, giờ con đang chạy qua đó!

- Hân Minh, bố biết rồi!

Giọng của Chu Hồng Sâm tỏ ra rất bình tĩnh, nhưng ông lại ngừng một lát rồi mới nói:

- Hân Minh, sau khi đến đó làm rõ tình hình cụ thể rồi lập tức báo cho bố biết, còn lại những chuyện khác con đừng quan tâm!

- Vâng, con biết rồi! - Chu Hân Minh nói xong liền cúp máy.

Lúc nãy Diệp Lăng Phi đã nghe hết những lời Chu Hồng Sâm nói với Chu Hân Minh, đợi cô cúp máy hắn mới nói:

- Hân Minh, em đoán xem bây giờ bố em sẽ làm gì?

- Bố em sẽ làm gì? - Chu Hân Minh ngạc nhiên. - Bố em còn có thể làm gì, đợi em báo cáo sự việc cho ông ấy thôi!

- Hân Minh, để anh đoán nhé, bố em bây giờ nhất định đang gọi điện cho tất cả các lãnh đạo bộ phận. Ông ấy muốn ngăn việc này bị người dân bình thường của thành phố biết được! - Diệp Lăng Phi nói. - Lần này đã chết hơn hai mươi người, ảnh hưởng rất lớn đấy, nếu bị truyền ra ngoài rất dễ gây hoang mang trong dân chúng!

- Ồ, nói cũng đúng! - Chu Hân Minh gật đầu.

- Đây chính là chính trị. Anh đã nói rồi, bố em biết phải làm thế nào. Ông ấy không muốn để cho đối thủ của mình có bất kỳ cơ hội nào nắm được thóp của mình. Chuyện này phải phản ứng kịp thời, nếu không rất dễ bị người ta nói là không làm nên việc! - Diệp Lăng Phi nói.

Lúc Diệp Lăng Phi chạy đến hiện trường vụ án thì biệt thự của Tiêu Triều Dương đã bị phong tỏa. Mười mấy chiếc xe cảnh sát đậu bên đường, khắp nơi đều là cảnh sát và nhân viên cấp cứu mặc áo blouse trắng.

Bên ngoài vùng phong tỏa tập trung rất nhiều thanh niên, đa số đều là người của bang Búa Rìu. Cảnh sát chống bạo động tay cầm khiên đứng thành một bức tường người, ngăn không cho những người đó kích động xông vào.

Diệp Lăng Phi dừng xe bên đường, phía trước quá nhiều xe không chen qua được, khắp nơi đều là người. Chu Hân Minh và Diệp Lăng Phi bước xuống xe, Diệp Lăng Phi nhìn đám người đó liền nói:

- Hân Minh, thấy chưa, nếu việc này không giải quyết êm xuôi thì thành phố Vọng Hải thật sự sẽ loạn lên đấy!

Sắc mặt Chu Hân Minh lạnh lùng, không nói chuyện với Diệp Lăng Phi mà bước nhanh vào đám đông. Diệp Lăng Phi cũng đi theo sau, cảnh tượng này đã sớm nằm trong dự liệu của hắn. Một long đầu của bang hội bị người ta ám toán thì các thành viên đương nhiên phải báo thù cho long đầu của mình rồi.

Diệp Lăng Phi cũng tưởng tượng được tình hình bên bệnh viện chắc chắn còn hỗn loạn hơn ở đây, nói không chừng một nhóm lớn cảnh sát phải chạy đến bệnh viện để giữ gìn trật tự.

- Tránh ra! - Chu Hân Minh hét lên.

Mấy thanh niên đang kích động chặn trước mặt Chu Hân Minh, mấy người đó quay lại há miệng chửi:

- Mẹ kiếp mày…

Lời còn chưa nói hết thì Diệp Lăng Phi đã bước tới, tát một cái vào mặt tên thanh niên đang chửi bới, mắng:

- Mày mẹ kiếp ai, thằng nhóc mày không muốn sống nữa phải không!

- Diệp ca, a, mau tránh ra!

Người của bang Búa Rìu ai mà không biết Diệp Lăng Phi, một nhân vật mà ngay cả long đầu còn không dám đắc tội. Tuy bây giờ tâm trạng của mọi người rất kích động nhưng sau khi nhìn thấy Diệp Lăng Phi, những người này liền im bặt. Thằng nhóc bị Diệp Lăng Phi tát cho một cái vội rụt đầu lại, không dám nhìn hắn nữa.

Đám đông dạt ra, Chu Hân Minh và Diệp Lăng Phi đi vào giữa, thẳng đến trước vạch phong tỏa mà cảnh sát dùng khiên chống bạo động dựng lên. Chu Hân Minh nói rõ thân phận:

- Tôi là đội trưởng đội cảnh sát hình sự Chu Hân Minh!

Vừa thấy đội trưởng đội cảnh sát hình sự đến, họ lập tức nhường một lối cho Chu Hân Minh đi qua. Diệp Lăng Phi cùng Chu Hân Minh bước vào, con đường đó lập tức bị khiên chắn lại.

Diệp Lăng Phi nghe thấy tiếng la hét hỗn loạn của những người kích động trong bang hội, hắn quay người lại cao giọng nói:

- Các người ở đây hò hét cái gì? Ở đây có cảnh sát giải quyết, chưa đến lượt các người. Mấy thằng nhóc các người không có việc gì làm thì tất cả đến bệnh viện canh chừng long đầu của các người chẳng phải tốt hơn sao? Chạy đến đây gây chuyện làm gì, mau đi đi!

Vừa nghe Diệp Lăng Phi hét lên như vậy, mấy người đàn ông đó nhìn nhau rồi đột nhiên quay người rời đi. Bọn họ vừa đi thì những thanh niên khác cũng đi theo, chỉ còn lại những người hiếu kỳ tập trung ở đây.

Có điều những người xem náo nhiệt thì tâm trạng không kích động như vậy, họ chỉ muốn xem cho vui thôi, cảnh sát chống bạo động lúc này cũng không còn tác dụng gì nữa.

Chu Hân Minh quay đầu lại nhìn Diệp Lăng Phi một cái rồi thấp giọng nói:

- Anh đừng có chen vào, cẩn thận có người nghi ngờ anh là người của hắc bang, vậy sẽ không tốt đâu!

Diệp Lăng Phi gật đầu:

- Anh biết rồi!

Chu Hân Minh vừa bước vào thì Tiểu Triệu vội vàng chạy ra đón. Thật ra không cần Tiểu Triệu giới thiệu, Chu Hân Minh cũng đã thấy được tình hình đại khái.

Từ những thi thể nằm trên mặt đất được che bởi tấm vải trắng, có thể thấy số người chết tuyệt đối không ít hơn ba mươi người. Khắp nơi trong khu biệt thự đều còn lưu lại dấu vết đạn, theo phán đoán ban đầu, cuộc tấn công có khả năng đã sử dụng vũ khí hỏa lực mạnh, trong biệt thự toàn là vết máu.

Tiểu Triệu giới thiệu:

- Đội trưởng Chu, theo điều tra ban đầu của tụi em, lúc đó Tiêu Triều Dương đang ở trong biệt thự, cùng với tổng cộng hai mươi hai người khác đều bị đạn bắn xuyên người. Ngoài ra, chúng ta còn phát hiện bên ngoài biệt thự có khoảng mười mấy thi thể. Những thi thể bên ngoài và trong biệt thự đều giống nhau, đều bị đạn bắn trúng, và những thi thể bên ngoài được xác thực là người của 3K. Từ hiện trường có thể đưa ra phán đoán, rất có khả năng hai bên đã xảy ra đấu súng.

- Xảy ra đấu súng? - Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu. - Tôi thấy không đơn giản như vậy, chẳng lẽ đây là Hồng Kông sao, còn có đấu súng!

Chu Hân Minh không quan tâm đến Diệp Lăng Phi, hỏi:

- Có nhân chứng không?

- Có người thấy một chiếc xe chạy vào biệt thự của Tiêu Triều Dương. Đội trưởng Chu, chắc chị cũng biết biệt thự của Tiêu Triều Dương là khu biệt thự độc lập nằm bên bãi biển, xung quanh không có nhiều người, rất khó tìm được nhiều nhân chứng. - Tiểu Triệu khó xử nói. - Tụi em đã cố hết sức rồi!

- Không sao, tôi biết! - Chu Hân Minh nói. - Từ hiện trường có thể thấy khả năng là người của bang 3K đã tấn công Tiêu Triều Dương, nhưng có một vấn đề, nếu người của 3K đã tấn công Tiêu Triều Dương thì tại sao thi thể của bọn họ cũng ở đây, không hợp lý chút nào!

- Có thể là không kịp dọn dẹp, tụi em nhận được tin báo án liền cấp tốc đến đây. Có thể tiếng còi cảnh sát của chúng ta đã khiến bọn họ không kịp dọn dẹp hiện trường mà vội vàng bỏ trốn! - Tiểu Triệu phân tích.

Chu Hân Minh không nói gì, cô đi đến trước một thi thể được che bởi vải trắng, lật tấm vải ra nhìn vết đạn trên thi thể, rồi lại đậy tấm vải lại, đứng lên nói:

- Bảo người của khoa kỹ thuật nhanh chóng điều tra xem người này bị súng gì bắn chết!

- Vâng, rõ! - Tiểu Triệu đáp.

Lúc này, Tiểu Triệu đột nhiên nhớ ra một chuyện, hắn vội nói với Chu Hân Minh:

- À, Đội trưởng Chu, em quên mất một chuyện, cháu gái của Tiêu Triều Dương cũng bị tấn công, hình như đã chết một bảo mẫu!

- Còn Tiêu Vũ Văn đâu? - Chưa kịp đợi Chu Hân Minh lên tiếng, Diệp Lăng Phi đã cướp lời hỏi trước.

Tiểu Triệu lắc đầu:

- Không biết, người của chúng ta đều đến đây cả rồi, tình hình bên đó cũng không rõ!

Chu Hân Minh nhìn Diệp Lăng Phi một cái rồi nói:

- Anh đi đi, em phải ở lại đây điều tra hiện trường!

- Được! - Diệp Lăng Phi đáp. - Có chuyện gì thì báo cho anh biết!

Diệp Lăng Phi vội vàng rời khỏi đây. Hắn lên xe gọi điện cho Tôn Hồng, điện thoại của Tôn Hồng cũng vậy, chẳng có ai nghe máy. Diệp Lăng Phi lại gọi cho Tống Thi, lần này Tống Thi đã bắt máy.

Đợi điện thoại kết nối, Diệp Lăng Phi hỏi:

- Đường chủ Tống, biết Tiêu Vũ Văn ở đâu không?

- Tiêu Vũ Văn đang ở trong bệnh viện! - Tống Thi nói.

- Được, tôi lập tức qua đó!

Sau khi Diệp Lăng Phi hỏi rõ bệnh viện nào liền vội vàng lái xe thẳng đến đó.

Lúc Diệp Lăng Phi đến bệnh viện thì trước cổng đã tụ tập rất nhiều thanh niên, còn có một đám cảnh sát đang ở đó giữ gìn trật tự. Bang Búa Rìu tồn tại ở thành phố Vọng Hải này thực sự rất có tiếng tăm, ngay cả thị trưởng Chu Hồng Sâm cũng biết đến sự tồn tại của băng đảng này mấy năm nay. Bang Búa Rìu cũng không làm việc gì quá xấu xa, sản nghiệp của bang hội chủ yếu là các khu vui chơi giải trí và sòng bạc ngầm, nhưng cảnh sát không có bằng chứng xác thực về sòng bạc ngầm nên đành mắt nhắm mắt mở làm ngơ.

Điều quan trọng là hai năm nay bang Búa Rìu đang thay đổi quy mô, đã bước vào con đường bạch đạo, có thể nói là đang dần rửa tay gác kiếm. Đây cũng là điều mà chính phủ muốn nhìn thấy, nếu có thể khiến cho các băng đảng tự rửa tay gác kiếm thì luôn hiệu quả hơn là đàn áp.

Còn bang hội 3K, chính phủ vẫn luôn sử dụng phương pháp đàn áp nghiêm ngặt, nhưng hiệu quả nhận được lại không lý tưởng lắm. Bên trong nó có không ít thế lực bảo kê, và quan trọng hơn là không bắt được các thành viên chủ chốt của 3K.

Việc lần này đã khiến mâu thuẫn giữa hai bang hội triệt để bùng nổ. Vì thế Diệp Lăng Phi mới bảo Chu Hân Minh gọi điện cho bố cô, chủ yếu là nghĩ đến phương diện này. Theo như Diệp Lăng Phi thấy, long đầu bang Búa Rìu Tiêu Triều Dương lần này bất luận là sống hay chết thì bang Búa Rìu cũng sẽ báo thù 3K, đây là việc không ai có thể ngăn cản nổi. Đứng từ góc độ của bản thân, Diệp Lăng Phi vốn không hy vọng thành phố Vọng Hải xuất hiện cục diện này, nhưng hắn lại không thuộc thành viên của bang Búa Rìu, và điều quan trọng nhất là hắn không muốn tham gia vào chuyện của hắc bang.

Diệp Lăng Phi cho rằng Chu Hồng Sâm nhất định sẽ nghĩ cách giải quyết chuyện này, nếu không năng lực thị trưởng của ông sẽ gặp phải thách thức. Nếu ngay cả việc trị an của thành phố mà cũng quản lý không được thì làm sao có thể đi đàm phán chiêu thương dẫn vốn được. Nếu không có sự thúc đẩy của kinh tế thì Chu Hồng Sâm không có thành tích, đừng nói là thăng chức, ngay cả cái ghế thị trưởng này cũng không giữ nổi.

Sau khi Diệp Lăng Phi đến bệnh viện mới biết Tiêu Triều Dương đã không qua khỏi. Mấy nhân vật cốt cán của bang Búa Rìu cũng bị tấn công, trong đó có hai người chủ chốt bị mất tích không rõ, còn Tôn Hồng cũng bị thương, bây giờ đang nằm trong bệnh viện điều trị.

Tiêu Vũ Văn vì tối qua đi ra ngoài chơi với bạn nên không về nhà, mới tránh được kiếp nạn này. Có điều, cô bảo mẫu của Tiêu Vũ Văn lại bị người ta đá từ trên lầu xuống té chết.

- Diệp tiên sinh, lần này chúng ta không báo thù 3K, sau này bang Búa Rìu chúng tôi không thể nào sống ở cái đất thành phố Vọng Hải này nữa rồi! - Tống Thi căm phẫn nói. - Các huynh đệ vốn định bây giờ đi tìm 3K báo thù nhưng tôi đã ngăn lại. Không phải tôi muốn ngăn cản huynh đệ đi báo thù mà là muốn làm tang lễ cho bang chủ trước đã. Đây là lúc hỗn loạn nhất, bây giờ cần có một người lãnh đạo chúng tôi, Diệp tiên sinh, cậu…!

Diệp Lăng Phi hiểu ý của Tống Thi, hắn khoát tay nói:

- Đường chủ Tống, tôi hiểu ý của ông, chỉ là tôi không muốn dính líu đến chuyện của xã hội đen, việc này tôi không thể làm được.

- Tôi hiểu! - Tống Thi nói. - Chỉ là bây giờ bang hội của chúng tôi rất loạn, tôi sợ lúc này một số huynh đệ sẽ làm chuyện ngốc nghếch, nếu như vậy thì chuyện càng không dễ giải quyết!

- Đường chủ Tống, cách giải quyết của ông lúc này rất đúng. Tôi cho rằng bây giờ không phải là lúc các ông đi tìm 3K để báo thù. Các ông nên rõ một điều, 3K đã dám động đến các ông thì họ đã sớm có kế hoạch rồi, bây giờ các ông có đi cũng chẳng phải là tự chui đầu vào rọ sao. Có điều, tôi cho rằng việc này không đơn giản. Các ông cũng nên suy nghĩ cho cẩn thận, long đầu của các ông luôn mong các ông có thể đi trên con đường bạch đạo. Nếu lúc này các ông khai chiến với 3K, đừng nói đến kết quả cuối cùng là thua hay thắng, mà là sự cố gắng nỗ lực mấy năm nay của long đầu các ông đã trở thành công cốc. Ông cho rằng phía cảnh sát sẽ không nghĩ đến điểm này sao? Cảnh sát sẽ nhắm vào các ông, chỉ cần các ông có chút động tĩnh gì, phía cảnh sát cũng sẽ tóm bắt các ông. Nếu cứ như vậy thì thế lực của các ông sẽ bị suy yếu đi, được một mất mười!

- Diệp tiên sinh, cậu nói xem chúng tôi nên làm thế nào đây? - Tống Thi hỏi.

- Đường chủ Tống, tôi nghĩ chuyện này không cần tôi dạy ông chứ, chẳng lẽ ông không biết nên giải quyết thế nào sao? - Diệp Lăng Phi đưa tay ra vỗ vai Tống Thi, thấp giọng nói: - Nhịn cục tức này, hãy ổn định bang hội trước, rồi sau đó tìm cơ hội trừ khử từng cốt cán của 3K. Bọn họ dám động đến các ông, chẳng lẽ các ông không dám động đến bọn họ?

Tống Thi gật đầu, Diệp Lăng Phi giờ mới nói:

- Vũ Văn đâu, tôi muốn gặp cô ấy!

- Tâm trạng của tiểu thư giờ đang rất suy sụp, lúc nãy còn khóc ngất đi, bây giờ đang ở trong phòng bệnh! - Tống Thi nói.

- Dẫn tôi đi thăm!

Tống Thi dẫn Diệp Lăng Phi vào một phòng bệnh riêng của bệnh viện. Vừa đẩy cửa phòng, hắn liền nhìn thấy Kỷ Tuyết ngồi bên giường Tiêu Vũ Văn, đang dỗ dành cô.

- Chị Vũ Văn, chị đừng đau lòng nữa, chị hãy giữ gìn sức khỏe đi, tụi em sẽ tìm người đi báo thù!

Trên người Kỷ Tuyết mặc chiếc sơ mi trắng hở rốn, dưới mặc chiếc quần bò ngắn, tóc nhuộm vàng, cách ăn mặc hoàn toàn là bộ dạng của một thiếu nữ nổi loạn.

Diệp Lăng Phi vừa bước vào, Kỷ Tuyết vội đứng lên. Trong lòng cô, cô vẫn rất kiêng nể Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi lướt mắt nhìn Kỷ Tuyết, hừ lạnh nói:

- Nhóc con, cô biết cái gì mà nói bậy!

Kỷ Tuyết vội vàng gật đầu, nhân cơ hội chạy ra khỏi phòng bệnh. Diệp Lăng Phi đi đến bên giường, nhìn thấy Tiêu Vũ Văn đang nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch không một chút máu, đôi mắt vốn rất kiều diễm kia lúc này đã sưng húp lên.

Diệp Lăng Phi ngồi bên giường Tiêu Vũ Văn, đưa tay ra nắm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt của cô, nói:

- Vũ Văn, tôi vừa biết chuyện liền lập tức chạy đến đây. Nếu cô muốn khóc thì hãy cứ khóc đi, đừng nén trong lòng!

Tiêu Vũ Văn quay mặt qua nhìn Diệp Lăng Phi, cô nói với giọng khàn khàn:

- Tôi chỉ muốn nằm yên tĩnh một lát, anh Diệp, phiền anh ra ngoài có được không?

Diệp Lăng Phi gật đầu, hắn buông tay Tiêu Vũ Văn ra, nói:

- Được rồi, tôi ra ngoài trước, nếu cô có việc gì thì hãy gọi cho tôi!

- Cảm ơn anh!

Diệp Lăng Phi vừa đi ra liền kéo Kỷ Tuyết như chim ưng túm lấy gà con đi qua một bên. Hắn trừng mắt nhìn Kỷ Tuyết, nói:

- Nhóc con, chăm sóc Tiêu Vũ Văn cho tốt vào, có bất cứ chuyện gì cũng phải lập tức gọi điện cho tôi. Nếu Tiêu Vũ Văn có mệnh hệ gì thì coi chừng tôi tính sổ với cô đấy!

- Chú Diệp, làm sao mà cháu canh chừng chị ấy được ạ! - Kỷ Tuyết lo lắng tới mức sắp bật khóc.

- Tự cô nghĩ cách đi! Chẳng phải cô vẫn luôn ở bên cạnh Tiêu Vũ Văn đó sao? Vậy cô hãy nghĩ cách bám lấy cô ấy. Cô ấy đi vệ sinh cô cũng đi theo, cô ấy về nhà cô cũng đi theo về nhà, tóm lại cô phải canh chừng cẩn thận cô ấy! - Diệp Lăng Phi nói.

Kỷ Tuyết đành gật đầu liên tục. Diệp Lăng Phi lại đi tìm Tống Thi, nhắc nhở ông:

- Tâm trạng lúc này của Tiêu Vũ Văn không được tốt, ông nên cho thêm người canh chừng cô ấy, đừng để cô ấy xảy ra chuyện. Ừm, còn phải nhanh chóng sắp xếp hậu sự cho long đầu. Ông bên này mà kéo dài một ngày thì bên Tiêu Vũ Văn sẽ nguy hiểm thêm một ngày, tôi lo cô ấy sẽ làm chuyện ngốc nghếch!

- Diệp tiên sinh, cậu yên tâm đi, tôi sẽ lập tức sắp xếp hậu sự cho long đầu

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!