Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 715: CHƯƠNG 715: TÂM TRẠNG KHÔNG ỔN

Hơn bốn giờ sáng Diệp Lăng Phi mới về đến biệt thự, tiếng hắn trở về đã đánh thức Bạch Tình Đình, người vẫn chưa thể nào ngủ được. Kể từ lúc Diệp Lăng Phi và Chu Hân Minh rời khỏi biệt thự lúc nửa đêm, Bạch Tình Đình không tài nào chợp mắt nổi.

Nghe tiếng động cơ ô tô từ bên ngoài vọng vào, Bạch Tình Đình liền ngồi dậy khỏi giường, cô không bật đèn mà mò mẫm trong bóng tối mở cửa phòng ra. Lúc Diệp Lăng Phi lên lầu, Bạch Tình Đình đã đứng ở đầu cầu thang, nói nhỏ:

- Ông xã, Hân Minh không về sao?

Diệp Lăng Phi lúc này mới chú ý đến Bạch Tình Đình đang đứng ở cửa cầu thang, hắn đến trước mặt cô nói nhỏ:

- Hân Minh còn bận bên đó, anh về trước. Bà xã, em mau vào ngủ đi!

- Em không ngủ được!

Mái tóc của Bạch Tình Đình xõa ngang vai, nơi cổ áo rộng để lộ ra một mảng da trắng mịn mê hồn, cô nhẹ nhàng nói:

- Ông xã, em có thể ngủ phòng anh không?

- Em sao thế?

Diệp Lăng Phi thắc mắc hỏi.

- Không sao, chỉ là cảm giác có chút thấp thỏm trong lòng. Sau khi anh và Hân Minh đi, em chẳng tài nào chợp mắt được!

Bạch Tình Đình nhẹ nhàng nói.

- Ừm, vậy vào phòng anh đi!

Diệp Lăng Phi nói xong liền ôm eo Bạch Tình Đình cùng cô bước vào phòng hắn. Diệp Lăng Phi không bật đèn, hắn cởi quần áo ngoài, chỉ còn mặc độc chiếc quần lót màu đen rồi leo lên giường. Bạch Tình Đình nằm trong lòng Diệp Lăng Phi, âu yếm hỏi:

- Ông xã, Hân Minh rốt cuộc đã gặp phải vụ án lớn gì thế?

- Không có gì đâu, bà xã, em đừng hỏi nữa, hãy ngủ sớm đi!

Diệp Lăng Phi kéo chăn lại đắp lên người hai người, tay phải hắn đặt trên người Bạch Tình Đình, nhẹ nhàng nói:

- Có chuyện gì ngày mai hẵng nói sau!

Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi có vẻ hơi mệt mỏi, cô đưa tay ra ôm lấy hắn, bộ ngực đầy đặn của cô ép vào ngực Diệp Lăng Phi, cô âu yếm nói:

- Vâng ạ!

Lúc Bạch Tình Đình tỉnh dậy thì Diệp Lăng Phi đã không còn ở bên cạnh cô nữa. Bạch Tình Đình bước xuống giường, dụi mắt nhìn đồng hồ thấy đã gần mười giờ sáng, cô tự trách mình ham ngủ, sao có thể dậy muộn thế này chứ, chẳng lẽ là vì được ngủ trong lòng Diệp Lăng Phi?

Bạch Tình Đình đoán mò một hồi rồi bước ra khỏi phòng Diệp Lăng Phi, vừa hay chạm mặt hắn đang trở vào phòng. Diệp Lăng Phi nhìn thấy Bạch Tình Đình đã tỉnh giấc thì nhoẻn miệng hôn một cái lên má cô rồi nói:

- Bà xã, mau đi tắm rồi ăn cơm thôi!

- Bọn Điền Phong đâu?

Bạch Tình Đình hỏi.

- Điền Phong và Hứa Duy mới sáng sớm đã ra ngoài rồi, chắc là đi chơi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh cũng không hỏi, mấy chuyện thế này cũng chẳng hỏi được gì.

- Ừm!

Bạch Tình Đình mơ màng đáp một tiếng rồi buột miệng hỏi:

- Hân Minh đã về chưa?

- Sáng nay Hân Minh gọi điện về bảo việc bên đó còn rất phức tạp, mấy ngày nay chắc sẽ không về nhà đâu!

- Ông xã, rốt cuộc là vụ án gì vậy?

Bạch Tình Đình hỏi.

Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình, suy nghĩ một lúc rồi cuối cùng nói:

- Ông nội của Tiêu Vũ Văn bị người ta giết chết rồi!

- Cái gì?

Bạch Tình Đình sững sờ.

- Chuyện này thật sao?

- Ừm!

Diệp Lăng Phi nói.

- Bà xã, nội tình bên trong còn rất nhiều, như vậy đi, em cứ đi tắm trước, thay đồ xong đến lúc đó anh sẽ nói cho em biết!

- Vậy cũng được!

Bạch Tình Đình vội vàng chạy về phòng mình.

Diệp Lăng Phi đang ngồi trong phòng khách xem ti vi, tin tức của kênh truyền hình thành phố Vọng Hải cũng chỉ đăng một vài tin tức khác, nào là mở rộng bãi tắm, rồi lãnh đạo chính phủ thành phố đi thăm hỏi các lão hồng quân, không một lời nào nhắc đến vụ án đẫm máu xảy ra đêm qua. Diệp Lăng Phi có thể tưởng tượng được những tin tức như thế này nhất định sẽ bị ém nhẹm vì sức ảnh hưởng của nó quá lớn.

Chu Hân Minh ở bên đó, hơn tám giờ sáng mới gọi điện cho Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cũng chính vào lúc đó mới thức dậy, vì Bạch Tình Đình còn đang ngủ ngon lành nên vốn chẳng nghe thấy tiếng chuông điện thoại của hắn.

Chu Hân Minh bận rộn cả đêm, lúc cô gọi điện cho Diệp Lăng Phi cũng chính là lúc cô vừa nhận được báo cáo chi tiết của phòng kỹ thuật. Theo như báo cáo, hầu hết đầu đạn trên người nạn nhân đều không phải loại tự chế mà là do một loại vũ khí hỏa lực mạnh bắn ra, bước đầu có thể loại trừ khả năng đây là vũ khí tự chế thường thấy trong nước.

Chu Hân Minh nhận được báo cáo này liền lập tức gọi cho Diệp Lăng Phi, cô muốn nhận được sự giúp đỡ nào đó từ phía hắn. Sau khi Diệp Lăng Phi nghe xong, suy nghĩ một lúc mới nói:

- Hân Minh, lúc này anh rất khó kết luận. Có khả năng là vũ khí chế tạo từ Mỹ, cũng có khả năng là từ Liên Xô, hoặc cũng có thể là từ các quốc gia khác. Nói thế nào đi nữa thì anh cho rằng việc này rất không đơn giản. Nếu thật sự là bang 3K làm, vậy thì bang hội này sắp bị trừ khử rồi, vì bọn họ đã có vũ khí với lực sát thương mạnh, rất dễ gây nên ảnh hưởng cực lớn đến trị an của thành phố Vọng Hải.

- Ở hiện trường không có nhân chứng, chúng ta không có cách nào chứng minh được vụ án đẫm máu này là do 3K làm!

Chu Hân Minh nói.

- Đây cũng là chuyện đau đầu nhất!

- Những thi thể ở hiện trường chí ít cũng đã nói lên được một phần vấn đề, hãy điều tra thân phận cụ thể của mấy thi thể đó trước rồi hẵng nói!

Diệp Lăng Phi khẽ thở dài:

- Tối qua anh đã đi gặp người của bbr, tâm trạng của bọn họ rất kích động, anh thấy sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện. Hân Minh, anh kiến nghị em nên lập tức hành động ngay bây giờ, bất kể có chứng cứ hay không cũng phải đi bắt người, bắt được bao nhiêu hay bấy nhiêu, như vậy cũng xem như là bảo vệ 3K!

- Không có chứng cứ em không thể bắt người, giờ em chỉ có thể đi xác nhận thân phận!

Chu Hân Minh nói.

- Việc này trước mắt cứ như vậy đi, đợi khi có tin tức mới em lại báo cho anh biết!

Diệp Lăng Phi ngồi trong phòng khách suy nghĩ về việc này. Theo hắn thấy, vụ án đẫm máu này sẽ không đơn giản như vậy. Đầu tiên là bang 3K không nên có được loại vũ khí quân sự với số lượng lớn như vậy. Từ cuộc điện thoại với Chu Hân Minh, Diệp Lăng Phi có thể nghe ra được, vũ khí sử dụng trong vụ án lần này có khả năng là vũ khí quân dụng, nếu thật như vậy thì rõ ràng loại vũ khí này đã được buôn lậu vào đây.

Mà theo như Diệp Lăng Phi nắm được thì bang 3K sẽ không có loại vũ khí này, nếu không bbr sớm đã bị trừ khử rồi. Mặt khác, bang 3K là một bang hội bản địa, cho dù có loại vũ khí này cũng không thể dùng để tấn công Tiêu Triều Dương, đừng nói là bbr báo thù mà ngay cả cảnh sát thành phố Vọng Hải cũng sẽ không bỏ qua cho bang 3K. Bang 3K tuyệt đối không ngốc đến mức này.

Điều quan trọng là người của bang 3K không nên để lại thi thể của đồng bọn ở hiện trường, làm như vậy chẳng khác nào nói cho cảnh sát biết vụ tấn công lần này là do bang 3K làm, bất kỳ ai cũng sẽ không ngốc đến trình độ đó.

Nếu đã như vậy, có khi nào có kẻ nào đó cố ý làm vậy để hãm hại bang 3K, từ đó khiến cho bang 3K và bbr tàn sát lẫn nhau?

Diệp Lăng Phi nghĩ đến điểm này, nhưng hắn lại nghĩ không thông tại sao người của bang 3K lại đi tấn công những người khác của bbr. Những hành vi này lại đứng ở góc độ khác chứng minh vụ tấn công lần này chính là do bang 3K đã có kế hoạch từ trước.

Diệp Lăng Phi vốn không phải thần thánh, hắn không thể nào biết được những rắc rối phức tạp bên trong. Có thể nói, bang 3K cũng chỉ là một con cờ trong tay kẻ khác, một người thông minh như Sở Thiếu Lăng cũng chẳng qua là bị người ta dắt mũi. Sở Thiếu Lăng tự cho rằng hành động lần này là tuyệt đối không thể sai sót, nào ngờ lại đang giúp cho kẻ khác.

Sau khi Bạch Tình Đình ăn xong, cô trở lại phòng khách thì thấy Diệp Lăng Phi đang ngồi đờ đẫn trên ghế sô pha. Chiếc ti vi trước mặt đang chiếu bộ phim tình cảm Hàn Quốc đang hot, nhưng ánh mắt của Diệp Lăng Phi lại không nhìn vào màn hình.

Bạch Tình Đình cầm một chiếc gối nệm đặt trên ghế sô pha, cô cởi dép ra rồi leo lên ghế. Bạch Tình Đình đặt đôi bàn chân ngọc ngà trắng muốt của mình lên đùi Diệp Lăng Phi, khẽ chu môi hỏi:

- Đang nghĩ gì thế?

- Không có gì!

Diệp Lăng Phi nắm đôi bàn tay bé nhỏ của Bạch Tình Đình vào lòng, ngón tay cái của hắn khẽ miết mu bàn chân của cô, cười nói:

- Anh đang nghĩ sao bà xã thân yêu của anh còn chưa qua đây, anh nhớ em chết đi được!

Bạch Tình Đình đã quen với kiểu nói chuyện này của Diệp Lăng Phi. Theo cô thấy, chính cách nói chuyện này của hắn mới khiến cô cảm thấy Diệp Lăng Phi khác với mọi người, cũng khiến cô yêu người đàn ông này say đắm như vậy. Bạch Tình Đình thu lại vẻ đùa cợt, nghiêm túc hỏi:

- Ông xã, lúc nãy chẳng phải anh nói ông nội của Tiêu Vũ Văn chết rồi sao, rốt cuộc là chuyện gì vậy?

- Em xem trí nhớ của anh này, anh lại quên mất rồi!

Diệp Lăng Phi nói.

- Bà xã, em biết Tiêu Vũ Văn là người thế nào không?

- Chẳng phải là người đối đầu với Tiêu Tiếu sao?

Bạch Tình Đình nói đến đây, mặt đột nhiên đỏ lên, tiếp tục:

- Tối hôm đó đều là do cô ta, nếu không sẽ không gây ra chuyện.

Trong lòng Bạch Tình Đình vẫn nhớ chuyện tối hôm đó, đây là bí mật trong lòng cô, cũng là nguyên nhân cô ngầm chấp nhận cho Diệp Lăng Phi qua lại với những cô gái khác. Chuyện tối hôm đó đã khiến Bạch Tình Đình thay đổi rất nhiều. Cô cũng là phụ nữ, cũng hiểu được tâm tư của phụ nữ.

- Bà xã, rốt cuộc tối đó đã xảy ra chuyện gì vậy?

Diệp Lăng Phi truy hỏi.

- Không có gì, không có gì!

Bạch Tình Đình vội vàng nói.

- Ông xã, anh hãy nói về cô Tiêu Vũ Văn đó đi. Dù sao thì tụi em cũng đã gặp nhau rồi, cô ấy xảy ra chuyện lớn như vậy nhất định sẽ rất đau lòng!

- Ừm, Tiêu Vũ Văn chỉ có một người ông này, bố mẹ cô ấy đã mất rồi, từ nhỏ đến lớn đều theo ông nội. Bây giờ ông nội cô ấy cũng mất, em có thể tưởng tượng được tâm trạng của Tiêu Vũ Văn lúc này!

Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, trong đầu hắn lại hiện lên cảnh Tiêu Vũ Văn nằm trên giường bệnh, khuôn mặt trắng bệch đó của cô khiến hắn thấy đau lòng. Từ trước đến nay, Diệp Lăng Phi không có quá nhiều tình cảm với Tiêu Vũ Văn, chỉ là do chuyện xảy ra đêm hôm đó mới khiến hắn cảm thấy mình đã nợ cô và bắt đầu quan tâm đến cô.

- Ông xã, nếu như vậy chẳng phải Tiêu Vũ Văn rất đáng thương sao?

Trước đây Bạch Tình Đình vốn không hề biết thân thế của Tiêu Vũ Văn, giờ sau khi nghe Diệp Lăng Phi nói, cô đã thấy thương hại cô ấy, cảm thấy Tiêu Vũ Văn cô độc một mình thật đáng thương.

Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:

- Cô ấy vốn không phải cô gái hư, chỉ là thiếu sự quan tâm trong một thời gian dài mới khiến tính cách cô ấy trở nên lầm lì, độc đoán như vậy. Chuyện lần này đã gây ra cú sốc rất lớn cho cô ấy, tối qua anh có gặp cô ấy trong bệnh viện, cô ấy đã khóc đến ngất đi!

Trong lòng Bạch Tình Đình dâng lên một cảm giác thương hại mạnh mẽ dành cho Tiêu Vũ Văn. Trái tim của Bạch Tình Đình rất mềm yếu, từ nhỏ cô đã mất mẹ, không có được tình yêu thương của người mẹ. Bây giờ nghe được Tiêu Vũ Văn ngay cả người ông thân thiết như mạng sống cũng không còn nữa, cảm giác thương hại trong lòng cô càng tăng lên, cô không nhịn được nói:

- Ông xã, Tiêu Vũ Văn thật đáng thương!

- Đúng thế!

Diệp Lăng Phi thở dài.

- Anh vốn định an ủi cô ấy một lúc, nhưng cô ấy giống như một cái xác không hồn, chẳng nghe lọt những gì anh nói. Bà xã, đừng nói nữa, tối qua anh ở bệnh viện cả đêm, dù sao anh cũng quen biết ông nội của Tiêu Vũ Văn, nhìn thấy người ta ra đi như vậy thật sự trong lòng anh không đành. Được rồi, Tiêu Vũ Văn vốn chẳng có quan hệ gì với anh, hay cứ mặc kệ vậy!

Câu nói này của Diệp Lăng Phi vừa dứt, cái chân nhỏ của Bạch Tình Đình đang đặt trên đùi hắn liền đạp hắn một cái. Bạch Tình Đình tỏ rõ sự bất mãn:

- Ông xã, sao anh lại có thể nói thế được, anh có còn chút trách nhiệm của đàn ông không vậy hả!

- Trách nhiệm của đàn ông?

Diệp Lăng Phi thắc mắc nhìn Bạch Tình Đình:

- Cái này có liên quan gì đến trách nhiệm của đàn ông? Giữa anh và Tiêu Vũ Văn vốn chẳng thân thiết, không cần thiết phải chen vào!

Bạch Tình Đình vừa nghe đã quýnh cả lên, lần này cô vội rút chân ra khỏi tay Diệp Lăng Phi, mang dép vào rồi bỏ đi. Diệp Lăng Phi thấy vợ làm vậy thì chẳng hiểu gì cả, vừa rồi còn đang yên đang lành sao lại thay đổi nhanh như vậy. Hắn đưa tay ra nắm lấy cánh tay Bạch Tình Đình, kéo cô ngồi lại trên ghế sô pha.

- Bà xã, em sao thế hả?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Còn sao gì nữa, bị anh làm cho tức chết đi được!

Bạch Tình Đình tức giận nói.

- Anh không biết anh đã làm những chuyện gì rồi sao, bây giờ còn nói những lời như vậy, anh có còn là đàn ông không hả?

- Bà xã, anh thật chẳng biết chuyện gì cả!

Diệp Lăng Phi cười khổ.

- Em mau nói rõ cho anh biết đi!

- Sao em có thể nói rõ cho anh biết được!

Bạch Tình Đình nói.

- Tối hôm đó anh không biết anh đã làm gì sao? Chiếm tiện nghi của con gái nhà người ta rồi là xong chuyện sao? Em không muốn để cho người con gái khác can thiệp vào chuyện tình cảm của chúng ta, nhưng em lại không thể dung thứ cho việc chồng mình không có trách nhiệm. Anh nói như vậy khiến em quá thất vọng rồi!

- Anh chiếm tiện nghi người ta?

Trong đầu Diệp Lăng Phi ong lên. Nếu Bạch Tình Đình đã nói vậy thì chẳng phải đã xác thực tối hôm đó mình và Tiêu Vũ Văn đã phát sinh quan hệ sao? Vết máu trên giường chắc là của Tiêu Vũ Văn. Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình, nhất thời không biết nên nói gì.

Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi không có phản ứng, cô tức giận nói:

- Bây giờ Tiêu Vũ Văn gặp phải chuyện không hay, cho dù xét từ bất kỳ phương diện nào anh cũng phải giúp đỡ. Đây mới là chuyện một người đàn ông nên làm!

- Bà xã, ý em là…

- Anh đừng có nghĩ bậy, em không nói là em sẽ để cho Tiêu Vũ Văn vào nhà chúng ta. Em chỉ nói anh nên giúp đỡ Tiêu Vũ Văn trong lúc cô ấy gặp khó khăn nhất. Anh nghĩ thử xem, một cô gái mới hơn 20 tuổi mà giờ đã không còn người thân, cô ấy cần sự giúp đỡ nhất. Anh thì hay thật, xem như chẳng có chuyện gì, còn nói anh và người ta không có quan hệ gì. Đây là điều mà một con người nên nói sao? Đừng nói gì khác, cho dù một người lạ gặp phải chuyện như thế này cũng nên giúp đỡ!

Sau khi Bạch Tình Đình nói xong, cô lại nhìn Diệp Lăng Phi một cái rồi bổ sung:

- Em chỉ nói trong lúc này có thể giúp được gì cho cô ấy thì giúp, chứ không phải bảo anh dẫn cô ấy về nhà chúng ta. Ông xã, anh xem mà tự làm đi, nếu về kinh tế có thể giúp cho cô ấy được!

- Bà xã, anh biết rồi!

Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình, hôn một cái thật mạnh lên môi cô rồi buông ra, nói:

- Lúc nãy anh không nghĩ đến điểm này. Bà xã, vậy anh qua bên đó xem có thể giúp được gì không!

- Đi đi, đi đi!

Bạch Tình Đình khoát tay.

- Chúng ta có gì liên lạc qua điện thoại!

Lúc Diệp Lăng Phi lái xe đến bệnh viện thì lại không gặp Tiêu Vũ Văn. Gọi điện thoại mới biết cô đã rời khỏi bệnh viện rồi. Sáng nay Tống Thi đã sắp xếp người bố trí linh đường xong, nhưng nghĩ đến tâm trạng của Tiêu Vũ Văn nên tạm thời bảo cô ở nhà mình, đợi sau khi tâm trạng cô ổn định lại mới để cô đến linh đường.

Diệp Lăng Phi chạy đến nhà của Tống Thi thì nhìn thấy Tiêu Vũ Văn với sắc mặt trắng bệch không một giọt máu. Cô hiện rõ vẻ tiều tụy, từ lúc đến nhà Tống Thi, cô luôn nhốt mình trong phòng, ôm lấy bức ảnh của ông nội. Ngay cả khi vợ Tống Thi nói chuyện, Tiêu Vũ Văn cũng gần như chẳng nghe thấy gì.

Kỷ Tuyết nói cho Diệp Lăng Phi biết đến giờ Tiêu Vũ Văn vẫn chưa ăn gì cả. Diệp Lăng Phi "ừm" một tiếng rồi bảo Kỷ Tuyết ra ngoài trước, tự mình bước đến trước mặt Tiêu Vũ Văn.

- Vũ Văn, đã đói chưa?

Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng hỏi.

Tiêu Vũ Văn ngước đầu lên, đôi mắt đẹp như nước mùa thu lúc này hiện rõ sự trống rỗng vô hồn, dường như linh hồn của cô cũng đã đi theo Tiêu Triều Dương. Tiêu Vũ Văn khẽ lắc đầu rồi lại cúi đầu nhìn bức ảnh Tiêu Triều Dương trong tay.

Điều mà Diệp Lăng Phi lo nhất là Tiêu Vũ Văn không nói gì. Nếu cô chịu nói chuyện, cho dù có bị chửi một trận cũng được. Nhưng ngược lại, cô không nói gì, ngay cả mắng chửi cũng không, điều này mới thực sự khiến Diệp Lăng Phi lo lắng cho cô.

Trước đây, Diệp Lăng Phi không có cảm tình nhiều với Tiêu Vũ Văn, nhiều nhất cũng chỉ xem là có quen biết, thậm chí còn chưa thể nói là bạn.

Nhưng sau khi trải qua đêm hôm đó, trong lòng Diệp Lăng Phi lại nảy sinh sự quan tâm với Tiêu Vũ Văn, đặc biệt là chuyện lần này càng khiến hắn cảm thấy mình có nghĩa vụ phải bảo vệ cô.

- Vũ Văn, nếu trong lòng em có ấm ức thì hãy khóc một trận cho đã đi, khóc thật to vào, đừng nén mọi thứ trong lòng như thế!

Diệp Lăng Phi an ủi.

- Anh biết tình cảm giữa em và ông nội rất sâu đậm, nhất thời không thể nào chấp nhận được, nhưng bây giờ em thành ra thế này, ông nội em dưới suối vàng mà biết được cũng sẽ không vui đâu!

- Diệp đại ca, em không sao, thật đó!

Tiêu Vũ Văn đột nhiên mở lời.

- Em chỉ muốn yên tĩnh!

Diệp Lăng Phi thấy Tiêu Vũ Văn chịu mở lời thì trong lòng nhẹ nhõm hẳn. Hắn ngồi trên giường, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, nhẹ nhàng nói:

- Có muốn yên tĩnh cũng không nhất thiết phải để bụng đói. Như vầy đi, anh đi làm cho em ít đồ ăn, lấp đầy bao tử đã!

- Không cần đâu!

Tiêu Vũ Văn cố gắng nặn ra một nụ cười:

- Diệp đại ca, em muốn cầu xin anh một chuyện!

- Cầu xin anh một chuyện? Xem em nói kìa, giữa chúng ta còn dùng từ cầu xin sao? Việc của em cũng là việc của anh, chỉ cần anh có thể làm được, anh nhất định sẽ làm!

- Diệp đại ca, anh dẫn em đi biển hóng gió được không?

- Hóng gió à, đây là việc tốt mà, không thành vấn đề!

Diệp Lăng Phi thấy Tiêu Vũ Văn chịu đi thì trong lòng vui hẳn, thúc giục:

- Muốn đi ra ngoài chơi thì em phải rửa mặt sạch sẽ trước đã. Xem bộ dạng của em kìa, xấu xí dễ sợ, mau đi rửa mặt đi!

- Vâng!

Tiêu Vũ Văn đáp, cô bước xuống giường đi rửa mặt.

Diệp Lăng Phi đi ra khỏi phòng, Kỷ Tuyết và vợ Tống Thi cùng xúm lại. Kỷ Tuyết vội hỏi trước:

- Đại thúc, vẫn là thúc lợi hại!

- Suỵt, giờ đừng có nói bậy!

Diệp Lăng Phi ra hiệu cho Kỷ Tuyết đừng nói nữa, hắn hạ giọng:

- Cô ấy muốn đi biển hóng gió. Kỷ Tuyết, cô cũng đi theo, đến lúc đó kể thật nhiều chuyện cười vào, chọc cho cô ấy vui lên!

- Đại thúc, cháu biết rồi!

Kỷ Tuyết gật cái đầu nhỏ của mình.

Tiêu Vũ Văn chỉ chỉnh sửa lại đơn giản một chút rồi trở ra. Cô cầm túi xách bước ra cửa phòng. Diệp Lăng Phi và Kỷ Tuyết đi theo sau, Tiêu Vũ Văn quay đầu lại nhìn Kỷ Tuyết, dùng giọng khàn khàn nói:

- Tiểu Tuyết, em không cần đi theo chị, hay em về nhà đi. Sau này lo học hành cho tử tế, đừng có suốt ngày lông bông, biết chưa?

Kỷ Tuyết dừng bước, cô nhìn Diệp Lăng Phi bên cạnh rồi lại nhìn Tiêu Vũ Văn, nói:

- Chị Vũ Văn, em muốn cùng đi chơi với chị, em thích được đi cùng chị Vũ Văn!

Diệp Lăng Phi cũng nói:

- Vũ Văn, hãy để Kỷ Tuyết đi cùng với, đông người càng vui mà!

Tiêu Vũ Văn đưa tay ra đặt trên đầu Kỷ Tuyết, nhẹ nhàng nói:

- Tiểu Tuyết, về nhà đi, em không phải là cô gái hư hỏng, chỉ là thích chơi bời thôi. Xã hội bây giờ rất phức tạp, hãy cố gắng lo học hành đi!

Tiêu Vũ Văn nói xong liền mở cửa phòng bước ra. Diệp Lăng Phi thấy cô không chịu dẫn Kỷ Tuyết đi theo, đành nói với Kỷ Tuyết:

- Vậy thì cô đừng theo nữa, hãy về nhà nghỉ sớm đi!

Diệp Lăng Phi và Tiêu Vũ Văn xuống lầu. Tiêu Vũ Văn bước lên xe của Diệp Lăng Phi, cô thắt dây an toàn, cố gắng tỏ ra giọng rất nhẹ nhàng:

- Ra ngoài cảm giác thật khác, Diệp đại ca, có nhạc DJ không, mở nghe đi!

- Không có, muốn nghe nhạc thì tối nay anh dẫn em đi quán bar, thế nào?

- Ây dô, Diệp đại ca, em lại quên mất. Lúc đi qua siêu thị thì mua ít rượu, chúng ta ra biển uống rượu đi!

Tiêu Vũ Văn đưa tay hất mái tóc phủ trước trán, nhẹ nhàng nói:

- Quyết định như vậy nha!

- Được thôi, hôm nay anh sẽ chiều theo ý em, em muốn làm gì thì làm!

Diệp Lăng Phi khởi động xe, lùi ra con đường của khu dân cư, sau đó đánh lái chiếc Benz chạy thẳng ra khỏi tiểu khu.

Sau khi ra khỏi tiểu khu, Diệp Lăng Phi dừng xe trước cổng siêu thị gần đó. Hắn bảo Tiêu Vũ Văn chờ trong xe, rồi chạy vào siêu thị xách ra hai thùng bia. Nhưng lúc Diệp Lăng Phi trở lại xe thì thấy trong xe trống không, Tiêu Vũ Văn không biết đã đi đâu mất.

Đầu Diệp Lăng Phi như nổ tung, hắn tự trách mình. Tâm trạng Tiêu Vũ Văn không ổn, nếu cô xảy ra chuyện gì, chắc chắn hắn sẽ hối hận cả đời. Diệp Lăng Phi vội vàng nhét bia vào cốp sau, rút điện thoại ra gọi cho Tiêu Vũ Văn. Hắn vừa bấm gọi thì trong xe vang lên tiếng nhạc chuông. Diệp Lăng Phi mở cửa xe ra xem thì thấy điện thoại của Tiêu Vũ Văn nằm ngay trên ghế ngồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!