Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 716: CHƯƠNG 716: CÔ NAM QUẢ NỮ

Trước đây Bạch Tình Đình vốn không hề biết thân phận của Tiêu Vũ Văn. Giờ sau khi nghe Diệp Lăng Phi kể, cô bỗng thấy thương hại, cảm thấy một cô gái cô độc như vậy thật đáng thương.

Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:

- Cô ấy vốn không phải cô gái hư, chỉ là thiếu thốn sự quan tâm quá lâu nên tính cách mới trở nên lầm lì, độc đoán như vậy. Chuyện lần này đã đả kích rất lớn đến cô ấy. Tối qua anh gặp cô ấy trong bệnh viện, cô ấy đã khóc đến ngất đi!

Lòng trắc ẩn trong Bạch Tình Đình dâng lên mạnh mẽ. Trái tim cô vốn mềm yếu, từ nhỏ đã mất mẹ, chưa từng cảm nhận được tình thương của mẹ là gì. Bây giờ nghe tin Tiêu Vũ Văn ngay cả người ông coi như mạng sống cũng không còn nữa, lòng thương cảm của cô càng thêm sâu sắc. Bạch Tình Đình không kìm được mà nói:

- Ông xã, Tiêu Vũ Văn thật đáng thương!

- Đúng thế! - Diệp Lăng Phi thở dài. - Anh vốn định an ủi cô ấy một lúc, nhưng cô ấy cứ như một cái xác không hồn, chẳng nghe lọt tai những gì anh nói. Bà xã, đừng nói nữa, tối qua anh ở bệnh viện cả đêm. Dù sao anh cũng quen biết ông nội của Tiêu Vũ Văn, nhìn thấy người ta ra đi như vậy, trong lòng anh thật sự không đành. Thôi được rồi, Tiêu Vũ Văn vốn chẳng có quan hệ gì với anh, cứ mặc kệ vậy đi!

Lời này của Diệp Lăng Phi vừa dứt, Bạch Tình Đình đang gác chân lên đùi hắn liền đạp một cái. Cô tỏ rõ sự bất mãn:

- Ông xã, sao anh lại có thể nói thế được? Anh có còn chút trách nhiệm của đàn ông không vậy hả!

- Trách nhiệm của đàn ông? - Diệp Lăng Phi thắc mắc nhìn Bạch Tình Đình. - Chuyện này thì liên quan gì đến trách nhiệm của đàn ông? Giữa anh và Tiêu Vũ Văn vốn chẳng thân thiết gì, không cần thiết phải xen vào!

Bạch Tình Đình vừa nghe đã quýnh cả lên. Lần này cô chẳng nói chẳng rằng, vội rút chân khỏi tay Diệp Lăng Phi, xỏ dép vào rồi bỏ đi. Diệp Lăng Phi thấy vợ làm vậy thì chẳng hiểu gì cả, vừa rồi còn đang yên đang lành sao lại thay đổi nhanh như vậy. Hắn đưa tay nắm lấy cánh tay Bạch Tình Đình, kéo cô ngồi lại trên ghế sô pha.

- Bà xã, em sao thế? - Diệp Lăng Phi hỏi.

- Còn sao nữa, bị anh làm cho tức chết đi được! - Bạch Tình Đình tức giận nói. - Anh không biết mình đã làm gì rồi sao? Bây giờ còn nói những lời như vậy, anh có còn là đàn ông không hả?

- Bà xã, anh thật sự không biết gì cả! - Diệp Lăng Phi cười khổ. - Em mau nói rõ cho anh biết đi!

- Sao em có thể nói rõ cho anh biết được! - Bạch Tình Đình nói. - Tối hôm đó anh không biết mình đã làm gì sao? Chiếm tiện nghi của con gái nhà người ta rồi là xong chuyện à? Em không muốn để người con gái khác xen vào tình cảm của chúng ta, nhưng em cũng không thể chấp nhận một người chồng vô trách nhiệm. Anh nói như vậy khiến em quá thất vọng rồi!

- Anh chiếm tiện nghi người ta?

Đầu óc Diệp Lăng Phi ong lên. Nếu Bạch Tình Đình đã nói vậy, chẳng phải đã xác thực chuyện tối hôm đó giữa hắn và Tiêu Vũ Văn thật sự đã xảy ra quan hệ sao? Vết máu trên giường chắc chắn là của cô ấy. Diệp Lăng Phi nhìn vợ, nhất thời không biết nói gì.

Thấy Diệp Lăng Phi không có phản ứng, Bạch Tình Đình càng tức giận nói:

- Bây giờ Tiêu Vũ Văn gặp phải chuyện không may, dù xét từ bất kỳ phương diện nào anh cũng phải giúp đỡ. Đây mới là chuyện một người đàn ông nên làm!

- Bà xã, ý em là…

- Anh đừng có nghĩ bậy! Em không nói là sẽ để Tiêu Vũ Văn vào nhà chúng ta. Em chỉ nói anh nên giúp đỡ cô ấy trong lúc khó khăn nhất. Anh nghĩ thử xem, một cô gái mới hơn hai mươi tuổi mà giờ đã không còn người thân, cô ấy là người cần giúp đỡ nhất. Anh thì hay thật, xem như chẳng có chuyện gì, còn nói anh và người ta không có quan hệ. Đây là lời mà một con người nên nói sao? Đừng nói gì khác, cho dù là một người lạ gặp phải chuyện như thế này cũng nên ra tay giúp đỡ!

Sau khi nói xong, Bạch Tình Đình lại nhìn Diệp Lăng Phi một cái rồi bổ sung:

- Em chỉ nói là trong lúc này có thể giúp được gì cho cô ấy thì giúp, chứ không phải bảo anh dẫn cô ấy về nhà chúng ta. Ông xã, anh xem mà tự lo liệu đi, nếu về kinh tế có thể giúp được thì cứ giúp cô ấy!

- Bà xã, anh biết rồi! - Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình, hôn một cái thật mạnh lên môi cô rồi buông ra. - Lúc nãy anh không nghĩ đến điểm này. Bà xã, vậy anh qua bên đó xem có thể giúp được gì không!

- Đi đi, đi đi! - Bạch Tình Đình khoát tay. - Có gì chúng ta liên lạc qua điện thoại!

Lúc Diệp Lăng Phi lái xe đến bệnh viện thì không gặp Tiêu Vũ Văn. Gọi điện thoại mới biết cô đã rời khỏi bệnh viện. Sáng nay Tống Thi đã sắp xếp người bố trí linh đường xong xuôi. Nghĩ đến tâm trạng của Tiêu Vũ Văn, Tống Thi tạm thời bảo cô ở nhà mình, đợi sau khi tâm trạng ổn định lại mới đến linh đường.

Diệp Lăng Phi chạy đến nhà Tống Thi thì thấy sắc mặt Tiêu Vũ Văn trắng bệch không còn một giọt máu. Trông cô rất tiều tụy. Từ lúc đến nhà Tống Thi, cô luôn nhốt mình trong phòng, tay cầm bức ảnh của ông nội. Ngay cả vợ của Tống Thi nói chuyện, cô cũng gần như không nghe thấy gì.

Kỷ Tuyết nói cho Diệp Lăng Phi biết đến giờ Tiêu Vũ Văn vẫn chưa ăn gì cả. Diệp Lăng Phi “ừm” một tiếng rồi bảo Kỷ Tuyết ra ngoài trước, còn mình thì bước đến trước mặt Tiêu Vũ Văn.

- Vũ Văn, đói chưa? - Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng hỏi.

Tiêu Vũ Văn ngước đầu lên, đôi mắt đẹp như nước mùa thu lúc này trống rỗng vô hồn, dường như linh hồn cô cũng đã đi theo Tiêu Triều Dương. Cô khẽ lắc đầu rồi lại cúi xuống nhìn bức ảnh trong tay.

Điều Diệp Lăng Phi lo nhất là Tiêu Vũ Văn không nói gì. Nếu cô chịu nói chuyện, cho dù có bị mắng một trận cũng được. Nhưng ngược lại, cô không nói một lời, ngay cả mắng chửi cũng không, điều này mới thực sự khiến hắn lo lắng.

Trước đây, Diệp Lăng Phi không có nhiều cảm tình với Tiêu Vũ Văn, nhiều nhất cũng chỉ xem là người quen, thậm chí còn chưa thể gọi là bạn.

Nhưng sau đêm hôm đó, trong lòng hắn lại nảy sinh sự quan tâm dành cho cô. Đặc biệt là chuyện lần này càng khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy mình có nghĩa vụ phải bảo vệ Tiêu Vũ Văn.

- Vũ Văn, nếu trong lòng em có ấm ức thì cứ khóc một trận cho đã đi, đừng nén mọi thứ trong lòng như thế! - Diệp Lăng Phi an ủi. - Anh biết tình cảm giữa em và ông nội rất sâu đậm, nhất thời không thể nào chấp nhận được. Nhưng bây giờ em thành ra thế này, ông nội em dưới suối vàng mà biết được cũng sẽ không vui đâu!

- Diệp đại ca, em không sao, thật đó! - Tiêu Vũ Văn đột nhiên mở lời. - Em chỉ muốn yên tĩnh!

Diệp Lăng Phi thấy Tiêu Vũ Văn chịu mở lời thì trong lòng nhẹ nhõm hẳn. Hắn ngồi xuống giường, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô, nhẹ nhàng nói:

- Có muốn yên tĩnh cũng không thể để bụng đói được. Như vầy đi, anh đi làm cho em ít đồ ăn, lấp đầy bao tử đã!

- Không cần đâu! - Tiêu Vũ Văn cố gắng nặn ra một nụ cười. - Diệp đại ca, em muốn cầu xin anh một chuyện!

- Cầu xin anh một chuyện? Xem em nói kìa, giữa chúng ta còn dùng từ “cầu xin” sao? Việc của em cũng là việc của anh, chỉ cần anh làm được, anh nhất định sẽ làm!

- Diệp đại ca, anh dẫn em ra biển hóng gió được không?

- Hóng gió à, đây là việc tốt mà, không thành vấn đề! - Diệp Lăng Phi thấy cô chịu đi ra ngoài thì mừng thầm, vội thúc giục: - Muốn đi chơi thì em phải rửa mặt sạch sẽ trước đã. Xem bộ dạng của em kìa, trông thảm quá, mau đi rửa mặt đi!

- Vâng! - Tiêu Vũ Văn đáp rồi bước xuống giường đi rửa mặt.

Diệp Lăng Phi đi ra khỏi phòng, Kỷ Tuyết và vợ Tống Thi cùng xúm lại. Kỷ Tuyết vội hỏi trước:

- Chú à, vẫn là chú cao tay!

- Suỵt, giờ đừng có nói bậy! - Diệp Lăng Phi ra hiệu cho Kỷ Tuyết im lặng, rồi hạ giọng: - Cô ấy muốn ra biển hóng gió. Kỷ Tuyết, cháu cũng đi theo đi, đến lúc đó kể thật nhiều chuyện cười vào, chọc cho cô ấy vui lên!

- Chú, cháu biết rồi! - Kỷ Tuyết gật cái đầu nhỏ.

Tiêu Vũ Văn chỉ sửa soạn đơn giản một chút rồi trở ra, cầm túi xách bước ra cửa. Diệp Lăng Phi và Kỷ Tuyết đi theo sau. Tiêu Vũ Văn quay đầu lại nhìn Kỷ Tuyết, dùng giọng khàn khàn nói:

- Tiểu Tuyết, em không cần đi theo chị đâu, về nhà đi. Sau này lo học hành cho tử tế, đừng có suốt ngày lêu lổng, biết chưa?

Kỷ Tuyết dừng bước, cô bé nhìn Diệp Lăng Phi bên cạnh rồi lại nhìn Tiêu Vũ Văn, nói:

- Chị Vũ Văn, em muốn đi chơi với chị, em thích đi cùng chị Vũ Văn!

Diệp Lăng Phi cũng nói:

- Vũ Văn, cứ để Kỷ Tuyết đi cùng đi, đông người càng vui mà!

Tiêu Vũ Văn đưa tay đặt lên đầu Kỷ Tuyết, nhẹ nhàng nói:

- Tiểu Tuyết, về nhà đi. Em không phải cô gái hư hỏng, chỉ là thích chơi bời thôi. Xã hội bây giờ rất phức tạp, hãy cố gắng lo học hành nhé!

Nói xong, cô mở cửa phòng bước ra. Diệp Lăng Phi thấy Tiêu Vũ Văn không chịu cho Kỷ Tuyết đi theo, đành nói với cô bé:

- Vậy thì cháu đừng theo nữa, về nhà nghỉ sớm đi!

Diệp Lăng Phi và Tiêu Vũ Văn xuống lầu. Tiêu Vũ Văn bước lên xe của hắn, thắt dây an toàn rồi cố tỏ ra vui vẻ:

- Ra ngoài cảm giác thật khác hẳn. Diệp đại ca, có nhạc DJ không, mở nghe đi!

- Không có. Muốn nghe nhạc thì tối nay anh dẫn em đi quán bar, thế nào?

- Ây da, Diệp đại ca, em lại quên mất. Lát đi qua siêu thị mua ít rượu, chúng ta ra biển uống nhé! - Tiêu Vũ Văn đưa tay hất mái tóc phủ trước trán, nhẹ nhàng nói: - Quyết định vậy nha!

- Được thôi, hôm nay anh sẽ chiều theo ý em, em muốn làm gì thì làm! - Diệp Lăng Phi khởi động xe, lùi ra con đường trong khu rồi đánh lái, chiếc Benz chạy thẳng ra khỏi tiểu khu.

Sau khi ra khỏi tiểu khu, Diệp Lăng Phi dừng xe trước cổng một siêu thị gần đó. Hắn bảo Tiêu Vũ Văn chờ trong xe, còn mình thì chạy vào siêu thị xách ra hai thùng bia. Thế nhưng, lúc Diệp Lăng Phi trở lại xe thì thấy trong xe trống không, Tiêu Vũ Văn đã biến đi đâu mất.

Đầu óc Diệp Lăng Phi như nổ tung. Hắn tự trách mình. Tâm trạng Tiêu Vũ Văn đang bất ổn, nếu cô xảy ra chuyện gì, chắc chắn hắn sẽ hối hận cả đời. Diệp Lăng Phi vội vàng nhét bia vào cốp sau, rút điện thoại ra gọi cho Tiêu Vũ Văn. Hắn vừa bấm gọi thì trong xe vang lên tiếng nhạc chuông. Diệp Lăng Phi mở cửa xe ra xem thì thấy điện thoại của Tiêu Vũ Văn nằm ngay trên ghế ngồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!