- Ai bắt anh chịu trách nhiệm, em cũng không muốn có một ông chú già làm chồng!
Cánh tay mảnh khảnh của Tiêu Vũ Văn vén mái tóc rối trước mặt ra sau tai, hơi nghiêng đầu, để lộ chiếc cổ ửng đỏ, đó là dấu vết khi Diệp Lăng Phi hôn cô. Ngoài cổ, trên người Tiêu Vũ Văn còn có nhiều chỗ bị Diệp Lăng Phi hôn, cắn đến đỏ ửng.
Tiêu Vũ Văn liếc mắt, thấy Diệp Lăng Phi đang ngơ ngác nhìn mình thì bật cười:
- Được rồi, được rồi, Diệp đại ca, anh đừng nghĩ nhiều nữa. Em là con gái, có những lời không thể tự mình nói ra, cũng không thể vừa nghe anh nói chịu trách nhiệm là em đồng ý ngay được. Dù sao anh cũng phải theo đuổi em một thời gian chứ, lẽ nào chuyện này mà anh cũng không hiểu à?
- À, Vũ Văn, anh thật sự không biết phải theo đuổi em thế nào cả!
Diệp Lăng Phi thầm kêu không ổn. Vợ chỉ bảo anh giúp đỡ Tiêu Vũ Văn, chứ đâu có bảo anh đưa cô ấy lên giường. Giờ anh đã lấy đi sự trong trắng của Tiêu Vũ Văn rồi, biết ăn nói với vợ thế nào đây? Diệp Lăng Phi thầm nghĩ, nếu Bạch Tình Đình biết mình vừa ngủ với Tiêu Vũ Văn, không biết cô ấy sẽ nghĩ gì.
Tiêu Vũ Văn không để ý đến vẻ mặt của Diệp Lăng Phi, cô cười nhẹ:
- Chuyện này còn cần em dạy sao? Hồi đó anh theo đuổi vợ anh thế nào?
Trước đây, Diệp Lăng Phi thật sự không biết mình đã tán đổ Bạch Tình Đình như thế nào. Anh cũng cảm thấy mọi chuyện cứ mơ mơ hồ hồ rồi hai người đến với nhau. Rốt cuộc là điểm nào của mình đã khiến Bạch Tình Đình rung động, anh thật sự không rõ. Tâm tư con gái đúng là khó đoán nhất, mỗi người mỗi khác. Diệp Lăng Phi lại chưa từng nghiên cứu tâm lý phái nữ, làm sao anh biết con gái đều thích những thứ lãng mạn.
Diệp Lăng Phi chỉ biết đa số con gái đều thích hoa, nhưng đây không phải là tất cả, vẫn có một số cô gái vừa ngửi thấy mùi hoa là bị dị ứng. Nói chung, chuyện này đúng là làm khó Diệp Lăng Phi. Anh đành nói:
- Anh cũng theo đuổi vợ anh một cách mơ hồ thôi, chứ theo đuổi thế nào thì anh thật sự không biết!
- Đàn ông các anh đúng là vô tâm như vậy đấy. Em hỏi anh, anh có biết sinh nhật vợ anh là ngày nào không?
Tiêu Vũ Văn hỏi.
Vấn đề này lại một lần nữa làm khó Diệp Lăng Phi. Anh gãi đầu, nhìn Tiêu Vũ Văn rồi đáp:
- Anh cũng không biết!
Thấy bộ dạng của Diệp Lăng Phi, Tiêu Vũ Văn bật cười, để lộ lúm đồng tiền trên khuôn mặt hơi nhợt nhạt.
- Diệp đại ca, đừng nhúc nhích!
Tiêu Vũ Văn lấy điện thoại ra, chụp cho Diệp Lăng Phi một tấm hình, sau đó đưa điện thoại về phía anh, cười nói:
- Nhìn bộ dạng của anh bây giờ xem, buồn cười quá đi!
- Có gì mà buồn cười!
Tuy miệng nói không hài lòng với tấm ảnh vừa chụp, trông đúng là có chút ngốc nghếch, nhưng Diệp Lăng Phi vẫn cố chấp. Tiêu Vũ Văn cũng không so đo với anh, cô thu điện thoại về, cất vào túi xách của mình.
Tiêu Vũ Văn lấy chiếc ví màu hồng trong túi xách ra, rút một tấm danh thiếp đưa cho Diệp Lăng Phi:
- Cầm lấy danh thiếp của em, nói trước là không được làm mất đấy nhé!
- Anh sẽ cất kỹ!
Diệp Lăng Phi không nghĩ nhiều, nhận lấy danh thiếp.
Lúc này Tiêu Vũ Văn mới ngả người ra ghế, ngáp một cái thật dài.
- Diệp đại ca, em mệt quá, đưa em về đi!
Diệp Lăng Phi nghĩ lại cũng thấy đúng. Tiêu Vũ Văn vừa mới triền miên với mình, chắc chắn đã tiêu hao không ít thể lực. Thấy Tiêu Vũ Văn nhắm mắt lại, anh cũng không nói gì thêm, khởi động xe, chạy về phía thành phố.
Lúc về, anh lái xe rất chậm. Diệp Lăng Phi thấy Tiêu Vũ Văn vẫn luôn nhắm mắt như đang ngủ say, anh không muốn vì xe chạy quá nhanh mà làm cô giật mình tỉnh giấc nên cứ duy trì tốc độ trung bình. Đoạn đường lúc đi chỉ mất một tiếng, mà lúc về lại tốn gần hai tiếng.
Diệp Lăng Phi lái xe đến cổng nhà họ Tống. Ngay khi xe dừng lại, Tiêu Vũ Văn liền tỉnh giấc. Cô mở cửa xe rồi bước xuống.
Diệp Lăng Phi cũng mở cửa xe. Thấy Tiêu Vũ Văn đi lại có chút khó khăn, anh định tiến lên đỡ thì nghe cô cười nói:
- Em không sao. Được rồi, Diệp đại ca, anh về đi, không cần tiễn em đâu!
- Không được, để anh đưa em vào. Em thế này làm anh không yên tâm!
Diệp Lăng Phi kiên quyết.
- Thật sự không cần đâu!
Tiêu Vũ Văn nói:
- Em không muốn để ông Tống biết quan hệ của chúng ta. Nếu ông thấy em trong bộ dạng này mà anh lại đi cùng, chắc chắn ông sẽ đoán ra giữa chúng ta đã xảy ra chuyện gì. Như vậy không hay đâu. Diệp đại ca, anh đừng đưa em lên lầu nữa, em không phải con nít, không ngã được đâu!
Diệp Lăng Phi thấy Tiêu Vũ Văn muốn tự mình lên lầu, nghĩ lại cũng đúng. Dù sao cô cũng là con gái, cho dù hôm nay cô là người chủ động, nhưng ít nhiều vẫn còn sự e thẹn của thiếu nữ, không muốn để người khác biết mình vừa mới làm chuyện đó với anh. Diệp Lăng Phi tự cho là có thể hiểu được suy nghĩ của Tiêu Vũ Văn nên không cố chấp nữa, chỉ dặn dò:
- Vũ Văn, lên lầu cẩn thận một chút. Về đến nơi thì tắm rửa rồi ngủ một giấc, như vậy sẽ tốt hơn cho em!
Diệp Lăng Phi không nói rõ, nhưng Tiêu Vũ Văn lại hiểu ý anh. Cô cố tình bĩu đôi môi nhỏ nhắn, nói: "Đàn ông các anh sướng thật đấy, không chừng kiếp sau em cũng làm đàn ông!" Nói xong, Tiêu Vũ Văn bật cười, vẫy tay với Diệp Lăng Phi rồi đi lên lầu.
Diệp Lăng Phi xoay người, vừa mở cửa xe thì chợt nghe Tiêu Vũ Văn gọi:
- Diệp đại ca, chuyện hạnh phúc nhất đời em chính là gặp được anh!
Khi Diệp Lăng Phi quay đầu lại, Tiêu Vũ Văn đã đi vào trong. Anh chỉ còn thấy bóng lưng cô khuất dần trên cầu thang. Diệp Lăng Phi cười lắc đầu, thầm nghĩ:
- Cô nhóc này, thật hết cách với em ấy!
Diệp Lăng Phi lên xe nhưng không khởi động ngay. Anh ngồi trong xe, châm một điếu thuốc, nghĩ lại cảnh triền miên với Tiêu Vũ Văn bên bờ biển. Trong lòng Diệp Lăng Phi luôn cảm thấy có gì đó không đúng. Tại sao lúc ở bờ biển, dục vọng của mình lại mãnh liệt đến mức gần như không thể khống chế được?
Hút hết điếu thuốc, Diệp Lăng Phi kéo cửa kính xe xuống, búng tàn thuốc ra ngoài. Anh khởi động xe, rời khỏi tiểu khu. Trên đường về nhà, điện thoại của Diệp Lăng Phi vang lên. Anh tưởng là Tiêu Vũ Văn gọi tới, nhưng khi cầm điện thoại lên xem thì lại là Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi lúc này mới nhận ra mình đã đi cả ngày mà chưa gọi cho Bạch Tình Đình cuộc nào, chắc cô ấy ở nhà chờ sốt ruột lắm rồi.
Diệp Lăng Phi nhấn nút nghe, điện thoại vừa kết nối, anh đã cười nói:
- Bà xã đại nhân, sao thế, nhớ anh à!
- Ông xã, sao anh đi cả ngày mà không gọi cho em? Em vẫn đang đợi điện thoại của anh. Không biết bên Tiêu Vũ Văn thế nào rồi?
Diệp Lăng Phi cảm nhận được sự quan tâm chân thành của Bạch Tình Đình dành cho Tiêu Vũ Văn. Trong lòng anh dâng lên một cảm giác tội lỗi. Anh và Tiêu Vũ Văn đã phát sinh quan hệ, dường như có lỗi với Bạch Tình Đình. Hôm nay chính cô là người bảo anh đi tìm Tiêu Vũ Văn, kết quả lại xảy ra chuyện như vậy. Nhưng chuyện đã rồi, hối hận cũng vô ích.
Diệp Lăng Phi cầm điện thoại, cẩn thận lái xe.
- Bà xã, Tiêu Vũ Văn chắc không sao đâu. Anh thấy hôm nay tâm trạng cô ấy rất tốt, còn nói muốn mời chúng ta đi hát nữa!
Diệp Lăng Phi không nói cho Bạch Tình Đình biết mình và Tiêu Vũ Văn đã ra bờ biển. Anh sợ nếu nói ra, nhỡ đâu Bạch Tình Đình hỏi kỹ tình hình, mình sẽ lỡ lời. Đơn giản nhất là không nói. Về phần mời đi hát, đó hoàn toàn là do Diệp Lăng Phi bịa ra. Theo anh thấy, chỉ cần tâm trạng Tiêu Vũ Văn tốt lên, vài ngày nữa anh có thể đưa cô ra ngoài chơi, lúc đó cũng không cần đợi cô mời.
Nghe Diệp Lăng Phi nói Tiêu Vũ Văn không sao, Bạch Tình Đình thở phào nhẹ nhõm:
- Ông xã, Tiêu Vũ Văn dù sao cũng là sinh viên, lại không có nền tảng kinh tế, sao anh có thể để con bé mời được. Hay là thế này, đợi sau khi hậu sự của ông cô bé xong xuôi, chúng ta tìm thời gian mời Tiêu Vũ Văn đi chơi nhé!
- Vẫn là bà xã thấu tình đạt lý nhất. Anh đã biết vợ của Diệp Lăng Phi anh là người vợ tốt nhất thiên hạ, đúng là tuyệt vô cận hữu!
- Được rồi, được rồi, anh đừng nịnh em nữa, mau về nhà đi, em vẫn đang chờ anh ăn cơm đấy!
Bạch Tình Đình nói.
- Ừ, anh về ngay!
Diệp Lăng Phi cười, hôn vào điện thoại một cái, khiến Bạch Tình Đình ở đầu dây bên kia phải gắt giọng:
- Anh lái xe cẩn thận một chút!
- Ừ, anh biết rồi!
Diệp Lăng Phi cúp máy, ném điện thoại lên ghế phụ. Anh cười nói:
- Đàn ông có vợ đúng là hạnh phúc nhất. Nhưng không biết đến bao giờ mình mới được ăn cơm vợ tự tay nấu đây!
Diệp Lăng Phi lẩm bẩm, đang định nhấn ga về nhà cho nhanh thì ánh mắt anh lướt qua một hiệu thuốc ven đường, trong lòng chợt lóe lên một suy nghĩ. Anh vội phanh gấp, đỗ xe vào lề. Diệp Lăng Phi nghĩ đến những hành vi kỳ quái của Tiêu Vũ Văn, vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.
- Hôm nay sao mình lại mãnh liệt như vậy? Rõ ràng là có khả năng bị bỏ thuốc, mà Tiêu Vũ Văn lại từng đi qua hiệu thuốc!
Diệp Lăng Phi nghĩ thầm.
- Nếu Tiêu Vũ Văn bỏ thuốc mình, vậy mục đích của cô ấy là gì? Là muốn quan hệ với mình sao? Tại sao cô ấy lại vội vàng muốn quan hệ với mình như vậy, chẳng lẽ là...
Diệp Lăng Phi đột nhiên nghĩ đến câu nói của Tiêu Vũ Văn ở dưới lầu nhà họ Tống, trán anh lập tức toát mồ hôi lạnh. Anh không dám nghĩ nhiều nữa, vội vàng lấy điện thoại ra, một bên gọi cho Tiêu Vũ Văn, một bên thầm nghĩ:
- Vũ Văn, em nhất định đừng xảy ra chuyện gì đấy! Nếu em mà có mệnh hệ gì, cả đời này anh cũng không thể tha thứ cho chính mình