Diệp Lăng Phi gọi vào điện thoại của Tiêu Vũ Văn, nhưng cô lại tắt máy, xác minh suy đoán của anh, lý do Tiêu Vũ Văn muốn làm chuyện đó với mình chính là vì muốn đi tìm Sở Thiếu Lăng báo thù.
Diệp Lăng Phi toát mồ hôi lạnh, hắn chưa bao giờ lo lắng như bây giờ. Diệp Lăng Phi không gọi được cho Tiêu Vũ Văn, lại bấm số của Tống Thi, muốn biết Tiêu Vũ Văn có ở nhà Tống Thi không.
Câu trả lời của Tống Thi khiến Diệp Lăng Phi cảm giác như rơi xuống vực sâu vạn trượng. Tiêu Vũ Văn hoàn toàn không quay về nhà Tống Thi. Diệp Lăng Phi cuối cùng cũng hiểu vì sao Tiêu Vũ Văn không để mình đưa nàng lên lầu. Tiêu Vũ Văn đã sớm có dự định, nàng không hề lên lầu, mà đợi sau khi Diệp Lăng Phi rời đi, Tiêu Vũ Văn mới rời khỏi.
- Diệp tiên sinh, sao vậy, Vũ Văn không phải đi cùng anh sao?
Tống Thi nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, ý thức được đã xảy ra chuyện, vội vàng hỏi:
- Có phải xảy ra chuyện gì không?
Diệp Lăng Phi lo lắng nói:
- Tôi đưa Vũ Văn về nhà anh, tôi thấy nàng lên lầu rồi, nhưng bây giờ cô ấy vẫn chưa về nhà, điện thoại lại tắt máy, tôi nghi cô ấy muốn làm chuyện điên rồ!
Tống Thi nghe xong cũng bối rối, nói:
- Diệp tiên sinh, anh nói con bé Vũ Văn này đi tìm Sở Thiếu Lăng báo thù sao?
- Có khả năng này!
Diệp Lăng Phi nói:
- Bất kể thế nào, chúng ta cũng phải đi tìm Sở Thiếu Lăng. Tống đường chủ, lập tức dẫn người đi tìm Sở Thiếu Lăng, tôi sẽ tới ngay!
- Được, tôi sẽ đến ngay!
Diệp Lăng Phi cúp điện thoại, lập tức gọi cho Dã Thú. Lúc này Dã Thú đang thân mật cùng Lục Tuyết Hoa ở nhà. Dã Thú nhận được điện thoại của Diệp Lăng Phi, mình trần như nhộng từ trên giường nhảy xuống, hắn lớn giọng nói:
- Lão đại, chuyện gì vậy!
- Bớt nói nhảm đi, bây giờ mày có bao nhiêu hàng?
- Không nhiều lắm. Chỉ có mười khẩu súng trường, hơn hai mươi khẩu súng ngắn. Phần lớn còn lại đều ở Long Sơn!
Khi Dã Thú trả lời, hắn cố ý đi ra khỏi phòng, không muốn để Lục Tuyết Hoa nghe thấy.
- Biết bên Dã Lang có bao nhiêu không?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Cũng không ít hơn em. Nhưng trong tay tên Dã Lang kia còn có lựu đạn. Lão đại, cần vũ khí sao? Em có thể cho người mang từ Long Sơn qua đây. Chúng ta ở Long Sơn vũ khí gì cũng có, còn có cả vũ khí hạng nặng!
- Không kịp nữa rồi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Lập tức gọi Dã Lang. Đem toàn bộ hàng nóng trong tay chúng mày đi. Cho chúng mày nửa giờ. Đến lúc đó gọi cho tao!
- Vâng. Em biết rồi!
Dã Thú đáp:
- Em đi làm ngay!
Diệp Lăng Phi cúp điện thoại xong, hắn lại gọi cho Tống Thi. Từ chỗ Tống Thi biết được nơi Sở Thiếu Lăng đang ở. Thì ra từ sau khi Tiêu Triêu Dương bị tập kích, hắn đã không ở biệt thự của mình, mà chuyển đến một địa điểm khác của 3K. Nơi đó có rất nhiều người của 3K trông coi. Sở Thiếu Lăng tự cho rằng ở đó sẽ không có vấn đề gì.
Diệp Lăng Phi đoán rằng Tiêu Vũ Văn rất có thể đã đi vào đó. Diệp Lăng Phi tính toán thời gian, nếu mình lái xe nhanh hơn một chút, nói không chừng có thể đuổi kịp Tiêu Vũ Văn, từ đó ngăn cản cô ấy...
Sở Thiếu Lăng mấy ngày nay ngủ không ngon giấc, đêm hôm đó vốn tưởng rằng sẽ là một cơ hội tuyệt vời, chỉ cần bắt được Tiêu Triêu Dương là có thể ép lão đem địa bàn thành phố Vọng Hải dâng cho 3K, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, người phái đi bắt Tiêu Triêu Dương đã chết mười mấy mạng, đám còn lại chạy thoát được nhưng lại không biết ai đã tập kích bọn họ.
Sở Thiếu Lăng lúc đó liền cho rằng nhất định là Tiêu Triêu Dương làm, con cáo già Tiêu Triêu Dương này đã sớm đoán được ý đồ của mình, đã sớm giăng bẫy chờ mình chui vào. Ngay khi Sở Thiếu Lăng nổi giận, chửi thuộc hạ mình vô dụng, Khương Long lại vội vội vàng vàng chạy đến trước mặt hắn, báo rằng Tiêu Triêu Dương đã bị người ta giết chết. Phủ Đầu Bang bên đó chết ít nhất hơn ba mươi người, hiện tại cảnh sát đã nhúng tay vào chuyện này.
Sở Thiếu Lăng lúc đó liền trợn tròn mắt, hắn không ngờ Tiêu Triêu Dương sẽ bị giết, nếu người của mình không phải bị Tiêu Triêu Dương đánh chết, vậy là ai đã làm chuyện này?
Sở Thiếu Lăng ý thức được ở thành phố Vọng Hải còn có một thế lực khác, mà chính mình lại bị người ta biến thành công cụ, sự kiện tập kích lần này vừa vặn bị người ta lợi dụng, bây giờ không cần hỏi cũng biết, Phủ Đầu Bang nhất định sẽ coi 3K là đối tượng trả thù.
Sở Thiếu Lăng cũng không dám ở lại biệt thự của mình nữa, vội vàng tìm một nơi tương đối an toàn của 3K, đồng thời, hắn tăng thêm nhân thủ, bảo vệ nghiêm ngặt chỗ này.
Thế nhưng, Phủ Đầu Bang bên kia lại không có động tĩnh, dường như bây giờ họ chỉ muốn lo hậu sự cho Tiêu Triêu Dương, chứ không hề tiến hành trả thù 3K như Sở Thiếu Lăng dự đoán. Sở Thiếu Lăng trong lòng cảm thấy có chút thấp thỏm bất an, hắn vội vàng gọi Khương Long đến, khi hai người đang thương lượng, có một thuộc hạ chạy vào, báo cho Sở Thiếu Lăng có một cô gái tự xưng là Tiêu Vũ Văn muốn gặp hắn.
- Tiêu Vũ Văn?
Nghe được cái tên này, Khương Long đầu tiên là sững sờ, lập tức, ông ta quay sang phía Sở Thiếu Lăng nói:
- Đại thiếu gia, Tiêu Vũ Văn này đến làm gì?
- Bất kể cô ta làm gì, lẽ nào ta sợ cô ta sao?
Sở Thiếu Lăng bĩu môi nói.
- Cô ta chẳng qua chỉ là một con nhóc, có thể làm gì ta chứ?
- Đại thiếu gia, hiện tại bang hội chúng ta và Phủ Đầu Bang có hiểu lầm rất lớn, chúng ta đều bị người khác đùa bỡn, tôi lo lắng nếu Phủ Đầu Bang nghĩ là chúng ta làm, hai bang hội đánh nhau, sẽ có kẻ khác đắc lợi!
Sở Thiếu Lăng gật đầu, nói:
- Ta cũng lo lắng điểm ấy, lẽ ra lúc trước ta cũng không muốn giết Tiêu Triêu Dương, chỉ định ép lão đem thành phố Vọng Hải dâng cho chúng ta, hiện tại thì hay rồi, Tiêu Triêu Dương vừa chết, nếu Phủ Đầu Bang và chúng ta đánh nhau, vạn nhất kẻ tập kích chúng ta lại âm thầm đối phó, vậy thì được không bù nổi mất. Lần này Tiêu Vũ Văn qua đây, ta có thể nhân tiện giải thích rõ với cô ta!
- Đại thiếu gia nói thì nói như thế, nhưng tôi lo lắng...
Khương Long còn chưa nói hết, Sở Thiếu Lăng đã khoát tay chặn lại, hừ lạnh nói:
- Ta hiểu ý của ông. Tiêu Triêu Dương vừa chết, hiện tại Phủ Đầu Bang như rắn mất đầu, mà Tiêu Vũ Văn lại là cháu gái Tiêu Triêu Dương, ta vừa vặn có thể dùng Tiêu Vũ Văn để áp chế Phủ Đầu Bang, ta không tin người của Phủ Đầu Bang sẽ trơ mắt nhìn Tiêu Vũ Văn chết mà không nhượng bộ. Hừ, đến lúc đó ta có thể nhân cơ hội tuyên truyền Phủ Đầu Bang không có tín nghĩa, long đầu vừa mới chết đã mặc kệ cháu gái của mình, đến lúc đó, không cần chúng ta động thủ, Phủ Đầu Bang sẽ tự gây nội chiến!
Khương Long vừa nghe, liên tục gật đầu, thở dài nói:
- Đại thiếu gia, cậu thực sự quá cao tay, kế sách như vậy cũng nghĩ ra được!
- Khương thúc thúc, thời buổi này cái gì cũng cần động não, thời đại chém chém giết giết đã qua rồi!
Sở Thiếu Lăng cười lạnh nói:
- Ta đây sẽ chơi chết Phủ Đầu Bang!
Tiêu Vũ Văn được một gã 3K đưa vào, cô vẫn mặc một thân trang phục khêu gợi, giống như Diệp Lăng Phi dự đoán. Tiêu Vũ Văn không hề vào nhà Tống Thi, nàng đứng ở lầu hai, chờ Diệp Lăng Phi lái xe đi rồi mới ra ngoài. Rời khỏi tiểu khu, Tiêu Vũ Văn mua trước một con dao gọt hoa quả giấu trong túi xách, lúc này mới gọi một chiếc taxi đi tới chỗ Sở Thiếu Lăng.
Chiếc taxi kia chạy đến đầu ngõ đã bị người bên ngoài cản lại, căn bản không vào được ngõ nhỏ, chứ đừng nói là đến dưới lầu.
Tiêu Vũ Văn vừa xuất hiện trong phòng, Sở Thiếu Lăng liền thân thiết hô:
- Vũ Văn, sao em lại tới đây, anh đang cùng Khương thúc nhắc tới em đây!
Tiêu Vũ Văn đứng cách Sở Thiếu Lăng khoảng hơn một mét, mặt không chút thay đổi. Nàng hai tay nắm chặt túi xách, đợi Sở Thiếu Lăng nói xong, Tiêu Vũ Văn mới nhẹ giọng hỏi:
- Nói gì tôi?
- Vũ Văn, xem em nói kìa, anh và em là quan hệ thế nào chứ, em không phải không biết anh vẫn luôn rất quan tâm em, nhà em xảy ra chuyện lớn như vậy, sao anh có thể không quan tâm đến em được!
Sở Thiếu Lăng vẫn luôn ngồi, hắn cũng không có ý đứng dậy đến gần Tiêu Vũ Văn. Sở Thiếu Lăng miệng thì nói quan tâm Tiêu Vũ Văn, nhưng trong lòng hắn vạn phần cẩn thận, hắn thấy Tiêu Vũ Văn đứng, vội vàng nói:
- Mau ngồi đi!
Tiêu Vũ Văn ngồi ở ghế bên cạnh, nàng vắt chéo đôi chân thon dài của mình, đặt túi xách ở giữa hai chân, hỏi:
- Sở Thiếu Lăng, ông tôi có phải anh giết không?
- Vũ Văn, em nói những lời này thực sự quá thương tâm, anh sao có thể giết ông em được, cha anh đã sớm muốn hợp tác với ông em, mà lúc trước anh cũng đã nói chuyện hợp tác với ông em rồi, lúc đó, ông em đã đồng ý. Mà chuyện anh và em gặp nhau, ông em cũng cho phép, em nói anh có cần phải giết ông em không?
Tiêu Vũ Văn nghe Sở Thiếu Lăng giải thích như vậy, nàng chau mày nói:
- Nói như vậy không phải anh làm?
- Đương nhiên không phải, anh và Khương thúc đang định giúp Phủ Đầu Bang các em tìm ra rốt cuộc là ai làm đấy!
Sở Thiếu Lăng nói.
Tiêu Vũ Văn cắn cắn môi, gật đầu, nói:
- Sở đại ca, cảm ơn anh!
Sở Thiếu Lăng thấy bộ dáng Tiêu Vũ Văn như đã tin mình, lại nghe Tiêu Vũ Văn gọi mình là Sở đại ca, trong lòng hắn cảm thấy lúc này chí ít Tiêu Vũ Văn tin tưởng ông nàng không phải do mình giết, trong lòng mới hơi thở phào nhẹ nhõm. Sở Thiếu Lăng vội vàng nói:
- Vũ Văn, em không nên cảm ơn anh, anh biết hiện tại em có khó khăn, như vậy đi, nếu em có trắc trở gì, cứ tìm anh, anh nhất định sẽ giúp em!
Tiêu Vũ Văn liếc nhìn Khương Long, lại đưa ánh mắt chuyển sang phía Sở Thiếu Lăng, thấp giọng nói:
- Em có thể nói chuyện riêng với anh không?
- Đương nhiên có thể!
Sở Thiếu Lăng liếc mắt nhìn Khương Long. Khương Long gật đầu, đứng lên, đi ra khỏi phòng. Sở Thiếu Lăng không hề động đậy, vẫn giữ vững cự ly khoảng một mét với Tiêu Vũ Văn, nói:
- Vũ Văn, rốt cuộc em có chuyện gì muốn nói?
- Em... không biết làm sao bây giờ!
Tiêu Vũ Văn vừa nói vừa cúi đầu, nức nở:
- Hôm nay em đi tìm Diệp Lăng Phi, hắn lại muốn ở bên vợ hắn, ngay cả cơ hội gặp mặt cũng không cho em, còn nói không có thời gian. Bây giờ em muốn tìm một người để nói chuyện cũng không có, em cảm thấy rất bất lực, em không biết sau này em sống thế nào nữa!
Ánh mắt Sở Thiếu Lăng lướt qua khuôn mặt Tiêu Vũ Văn, thấy cô thực sự rơi lệ, trong lòng hắn cười lạnh nói: "Thế nào, bây giờ mày hối hận rồi chứ, đáng đời, ai bảo lúc trước mày xem trọng tên tiểu tử kia, hừ, hiện tại chạy đến đây cầu xin ta, muộn rồi!"
Sở Thiếu Lăng trong lòng tuy nghĩ như vậy, nhưng miệng lại an ủi:
- Vũ Văn, em đừng thương tâm, anh đã sớm biết tên kia không phải thứ gì tốt, em lại hết lần này tới lần khác coi trọng hắn, nhưng bây giờ nhìn rõ bản chất của hắn cũng không muộn, chờ sau khi chuyện của ông em xong xuôi, anh giúp em giáo huấn tên kia!
- Em nên làm gì bây giờ, em chỉ có một người thân là gia gia, bây giờ gia gia mất rồi, sau này em phải làm sao!
Tiêu Vũ Văn cúi đầu xuống, hai vai run rẩy, nức nở nói.
Sở Thiếu Lăng thấy bộ dáng đáng thương của Tiêu Vũ Văn, tròng mắt hắn xoay động, trong lòng đã có dự định. Vốn Sở Thiếu Lăng còn đang lo lắng Tiêu Triêu Dương vừa chết, Phủ Đầu Bang và 3K sẽ đánh nhau, cho dù 3K thắng cũng là nguyên khí đại thương, cái được không bù đủ cái mất. Hiện tại, Sở Thiếu Lăng lại ý thức được Tiêu Triêu Dương chết đi, đối với 3K mà nói là một thiên đại hảo sự.
Tiêu Vũ Văn hiện tại cảm giác cô đơn không chỗ nương tựa, đúng là cơ hội tốt cho hắn ra tay, chỉ cần hắn chiếm được Tiêu Vũ Văn, hắn có thể lợi dụng thân phận cháu gái Tiêu Triêu Dương của cô, bồi dưỡng Tiêu Vũ Văn trở thành bang chủ Phủ Đầu Bang, như vậy, Phủ Đầu Bang chẳng phải sẽ nằm trong tay hắn sao?
Sở Thiếu Lăng tự nhận có cơ hội, hắn cũng bất chấp đề phòng Tiêu Vũ Văn, đứng lên, chủ động ngồi xuống bên cạnh cô, đưa tay vỗ vai Tiêu Vũ Văn, ôn nhu an ủi:
- Vũ Văn, em đừng lo lắng, em không phải còn có anh sao, anh sẽ luôn ở sau lưng ủng hộ em!
Tiêu Vũ Văn bỗng nhiên nhào vào lòng Sở Thiếu Lăng, nức nở nói:
- Sở đại ca, cảm ơn anh, anh là quan trọng nhất...
Ngay khi Tiêu Vũ Văn nói đến đây, bỗng nhiên Sở Thiếu Lăng cảm giác được cánh tay Tiêu Vũ Văn giật lại. Sở Thiếu Lăng là ai, trong lòng thầm kêu một tiếng không ổn, hắn dùng sức đẩy Tiêu Vũ Văn ra. Ngay khoảnh khắc hắn đẩy cô ra, Sở Thiếu Lăng cũng cảm giác bên sườn trái đau đớn kịch liệt.
Huỵch!
Tiêu Vũ Văn bị Sở Thiếu Lăng đẩy ngã trên mặt đất, lúc này Sở Thiếu Lăng mới chú ý sườn trái mình bị đâm, máu đã chảy ướt đẫm quần áo của hắn.
Lúc này, Tiêu Vũ Văn tay nắm dao gọt hoa quả, từ trên mặt đất đứng lên, lại lao về phía Sở Thiếu Lăng. Sở Thiếu Lăng thoáng cái lăn trên mặt đất, sau khi lăn vài vòng, hắn bỗng nhiên nhảy lên.
Tiêu Vũ Văn đâm vào không khí, khi nàng cầm dao gọt hoa quả lần thứ hai đâm về phía Sở Thiếu Lăng, hắn đã đứng lên, chỉ thấy Sở Thiếu Lăng tung một cước, đá vào bụng Tiêu Vũ Văn. Tiêu Vũ Văn bị Sở Thiếu Lăng một cước đá ngã trên ghế sô pha, dao gọt hoa quả cũng rơi xuống đất. Sở Thiếu Lăng bước nhanh qua, giơ tay lên, hung hăng tát một cái vào mặt Tiêu Vũ Văn, đánh cho cô chảy máu mũi.
- Con điếm, con mẹ nó mày cũng dám giết tao, mày nghĩ mày là ai?
Sở Thiếu Lăng dữ tợn mắng.
Cửa phòng bị đẩy ra, Khương Long mang theo mười mấy người vọt vào. Bọn họ ở bên ngoài nghe được tiếng động bên trong liền vội vàng xông tới. Đám người Khương Long vừa vọt vào, liền nhìn thấy Sở Thiếu Lăng đang giơ tay định đánh Tiêu Vũ Văn. Quần áo trên người Sở Thiếu Lăng bị máu nhuộm đỏ, trên mặt đất còn có một con dao gọt hoa quả dính máu.
Khương Long lập tức hiểu ra, vội vàng chạy tới, hỏi:
- Đại thiếu gia, cậu không sao chứ!
- Tao không sao!
Sở Thiếu Lăng một cái tát này không đánh xuống, hắn túm áo Tiêu Vũ Văn, miệng mắng:
- Con điếm này muốn giết ta.
- Đại thiếu gia, tôi lập tức giết chết cô ta!
Khương Long nói.
- Giết chết nó thì quá dễ dàng cho nó rồi!
Sở Thiếu Lăng cười lạnh nói:
- Đồ đê tiện này muốn giết ta, vậy lão tử chơi nó trước, sau đó sẽ cho các huynh đệ thay phiên lên, lúc nào chơi chán thì báo cho Phủ Đầu Bang đến chuộc người, nhường địa bàn thành phố Vọng Hải cho ta, nếu không, thì chờ thu xác cháu gái long đầu của bọn nó đi!
Khương Long vốn là một lão dê xồm, trước đây Tiêu Vũ Văn là cháu gái Tiêu Triêu Dương, Khương Long cho dù có tà tâm cũng không có gan, hiện tại thì khác, nếu Sở Thiếu Lăng nói muốn đem Tiêu Vũ Văn cho các huynh đệ thay phiên lên, Khương Long hận không thể ngay bây giờ liền leo lên người cô gái xinh đẹp này.
Ánh mắt mê đắm của hắn đảo qua hai đùi tuyết trắng của Tiêu Vũ Văn, nói:
- Đại thiếu gia, tôi ở bên ngoài chờ, chừng nào cậu chơi chán thì nói cho tôi biết!
- Sở Thiếu Lăng, tên cầm thú này...
Tiêu Vũ Văn vừa mới hô một câu, miệng đã bị Sở Thiếu Lăng bịt lại. Tay phải Sở Thiếu Lăng nắm váy ngắn của Tiêu Vũ Văn, dùng sức kéo xuống phía dưới.
Khương Long mang người cười ha ha đi ra ngoài, bỗng nhiên có một tên chạy ào vào. Khương Long mắng to một câu:
- Gấp gáp làm gì!
- Nhị đương gia, không xong rồi, có một người xông vào, huynh đệ của chúng ta bị hắn đánh bị thương mấy người, các huynh đệ không ngăn được, người nọ nói muốn gặp đại thiếu gia!
Sở Thiếu Lăng vốn đã đem váy ngắn của Tiêu Vũ Văn cởi đến trên đùi, lộ ra cái mông trắng nõn của cô, nghe tên kia vừa nói như vậy, Sở Thiếu Lăng không khỏi buông tay, khẩn trương hỏi:
- Là ai?
- Hắn không nói!
Người kia đáp.
- Cản lại cho lão tử, chờ ta xong việc, ta sẽ đi gặp hắn!
Sở Thiếu Lăng không muốn bị quấy rầy nhã hứng, vung tay với Khương Long, nói:
- Đi cản lại cho ta!
- Được!
Khương Long đáp một tiếng, hắn mới vừa đi ra khỏi phòng, chợt nghe thấy dưới lầu có tiếng kêu thảm thiết, ngay sau đó là những tiếng bộp bộp.
Khương Long sửng sốt, còn không đợi hắn kịp phản ứng, chỉ nhìn thấy Diệp Lăng Phi tay cầm một thanh dao găm dính máu, bắt một gã người của 3K lên lầu.
- Tránh ra, không tránh ra, tao sẽ cho chúng mày thấy máu!
Diệp Lăng Phi mặt âm trầm, vẻ mặt đều là sát khí. Hắn bắt tên thành viên 3K kia đi về phía Khương Long.
Khương Long vừa nhìn thấy là Diệp Lăng Phi, trong lòng hắn hơi động, nói thầm với tên thuộc hạ bên cạnh:
- Mày có chắc hắn một mình tới không?
- Vâng, chỉ một mình hắn lái một chiếc xe xông đến, các huynh đệ không cản được!
Khương Long nghe nói là Diệp Lăng Phi một mình tới đây, trong lòng mới yên tâm, hắn cười lạnh nói:
- Diệp tiên sinh, cơn gió nào đưa ngài tới đây vậy?
Diệp Lăng Phi vừa định nói, bỗng nhiên nghe được trong phòng truyền đến tiếng Tiêu Vũ Văn tức giận mắng:
- Ngươi, tên súc sinh này!
Ngay sau đó chợt nghe thấy Sở Thiếu Lăng kêu thảm một tiếng.
Diệp Lăng Phi và bọn người Khương Long đều sững sờ, Khương Long lo lắng Sở Thiếu Lăng ở bên trong xảy ra chuyện ngoài ý muốn, còn Diệp Lăng Phi thì lo lắng cho Tiêu Vũ Văn. Ngay khoảnh khắc Khương Long sững sờ, Diệp Lăng Phi đẩy tên bị hắn bắt làm con tin ra, với thế sét đánh không kịp bưng tai, phóng qua bên người Khương Long, đạp cửa phòng, nhảy vào.
- Ngăn hắn lại!
Khương Long chờ Diệp Lăng Phi đã nhảy vào trong phòng mới kịp phản ứng, vội vàng dẫn người chạy vào.
Diệp Lăng Phi vừa nhảy vào phòng, đã nhìn thấy Tiêu Vũ Văn bị Sở Thiếu Lăng đè trên sô pha, váy ngắn của cô đã bị kéo đến giữa hai chân, quần lót tam giác màu trắng đã bị Sở Thiếu Lăng xé ra, lộ ra cái mông trắng như tuyết của Tiêu Vũ Văn. Sở Thiếu Lăng đang quơ tay định đánh vào mặt Tiêu Vũ Văn, trong miệng mắng:
- Con điếm này, tao cho mày cắn tao này, xem tao có đánh chết mày không!
Diệp Lăng Phi thấy bàn tay Sở Thiếu Lăng sắp hạ xuống, hắn thoáng cái nhảy tới, tay phải cầm dao găm đặt tại cổ Sở Thiếu Lăng, hô lớn:
- Mày cứ động một chút thử xem, xem tao có dám giết mày không!
Sở Thiếu Lăng quả nhiên không dám cử động nữa, hắn đứng yên, quay đầu nhìn thấy chỉ có một mình Diệp Lăng Phi, cười lạnh nói:
- Diệp Lăng Phi, nếu mày giết tao, mày cũng không thoát được đâu!
- Đó là chuyện của tao!
Dao găm của Diệp Lăng Phi đặt trên cổ Sở Thiếu Lăng, lưỡi dao sắc bén kia cắt vào da hắn, Sở Thiếu Lăng chau mày, vội nói:
- Được, được, ta không động là được!
Diệp Lăng Phi lúc này mới nói với Tiêu Vũ Văn:
- Vũ Văn, không sao chứ!
Vừa rồi khi Sở Thiếu Lăng dùng sức xé nát quần lót của Tiêu Vũ Văn, cô đã nhân cơ hội hung hăng cắn vào cổ tay hắn một cái. Sau khi Sở Thiếu Lăng bị đau, hắn buông tay ra, ngay trước khi Diệp Lăng Phi xông tới, hắn định tát Tiêu Vũ Văn một cái. Lúc này, Tiêu Vũ Văn từ ghế sô pha đứng lên, nàng kéo váy ngắn của mình lên, khom lưng muốn đi nhặt dao gọt hoa quả.
- Dừng tay!
Diệp Lăng Phi vội hô lớn.
Tiêu Vũ Văn bị Diệp Lăng Phi quát, dừng lại. Cô nhìn về phía Diệp Lăng Phi, nức nở nói:
- Em muốn giết tên cầm thú này, em muốn báo thù cho gia gia em!
- Diệp Lăng Phi, nếu mày để cho cô ta giết tao, bọn mày ai cũng đừng nghĩ đi ra ngoài!
Sở Thiếu Lăng có chút sợ, hắn nói:
- Người của tao đều ở đây, nếu mày dám đụng đến tao, bọn mày cũng sẽ chết ở chỗ này. Hay là chúng ta giao dịch, mày thả tao, tao cho bọn mày rời đi bình an!
- Ý này ngược lại không tệ!
Diệp Lăng Phi liếc mắt nhìn Tiêu Vũ Văn, nói:
- Vũ Văn, núi xanh còn đó, lo gì không có củi đốt, chúng ta đi trước, chuyện này về sau hãy nói!
Tiêu Vũ Văn đến lúc này, chỉ có thể nghe theo Diệp Lăng Phi. Mép và mũi nàng vẫn còn vết máu, chậm rãi đi tới bên cạnh Diệp Lăng Phi. Tiêu Vũ Văn cắn chặt môi, giận không kìm được mà trừng mắt nhìn Sở Thiếu Lăng.
- Bảo người của mày tránh ra, nếu không tao lấy mạng mày!
Diệp Lăng Phi hơi dùng sức, dao găm lại cắt vào cổ Sở Thiếu Lăng một chút, máu bắt đầu chảy ra từ cổ hắn.
- Các ngươi mau tránh ra, không nghe thấy sao?
Sở Thiếu Lăng đến lúc này, đâu còn chút uy phong nào, hắn cũng không có lá gan mang tính mạng của mình ra nói đùa, nếu thật sự chọc giận Diệp Lăng Phi, cái mạng nhỏ cũng chẳng còn.
Sở Thiếu Lăng vừa hô, đám người Khương Long vội vàng tránh ra, Sở Thiếu Lăng nói:
- Diệp tiên sinh, ngài có thể đi rồi, ta đảm bảo không người nào dám động đến ngài!
- Mày cho là tao sẽ tin tưởng lời của mày sao!
Diệp Lăng Phi cười lạnh nói:
- Chí ít tao phải đến nơi an toàn mới có thể thả mày!
Diệp Lăng Phi nói xong hô lớn:
- Đi!
- Được, được, ta đi!
Sở Thiếu Lăng miệng liên tục nói, ngay khi hắn vừa đi tới trước mặt Khương Long, Sở Thiếu Lăng âm thầm ra hiệu bằng mắt cho Khương Long. Khương Long thấy vậy, mặt không đổi sắc liếc nhìn Diệp Lăng Phi.
❈ Thiên Lôi Trúc ❈ Truyện dịch AI