Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 720: CHƯƠNG 720: MỘT KẾT CỤC MỚI

Nên thay đổi tất cả, chí ít là trên cơ cấu tổ chức cần có xu hướng ẩn mình hơn. Đương nhiên, để cải tổ một bang hội lớn như Bang Búa Rìu, vấn đề phải đối mặt còn rất nhiều, cũng không thể thay đổi trong một sớm một chiều.

Diệp Lăng Phi cho rằng trước tiên Bang Búa Rìu cần có người lãnh đạo, dù là Tống Thi hay Tôn Hồng đều không đủ năng lực để dẫn dắt Bang Búa Rìu thích ứng với tình hình mới, người thích hợp nhất chính là Tiêu Vũ Văn.

Tiêu Vũ Văn là cháu gái của Tiêu Triều Dương, thân phận này có thể khiến người khác phục tùng. Hơn nữa, hiện giờ Tiêu Vũ Văn còn là sinh viên của Đại học Vọng Hải, có thể tiếp thu những tư tưởng hiện đại rất nhanh chóng. Điều quan trọng nhất là Diệp Lăng Phi sẽ ủng hộ Tiêu Vũ Văn mạnh mẽ, bất luận là trên phương diện kinh tế hay chính trị, hắn đều có thể giúp đỡ cô.

Tiêu Vũ Văn rõ ràng không nghĩ mình sẽ lãnh đạo Bang Búa Rìu. Lúc Tiêu Triều Dương còn sống, Tiêu Vũ Văn bị cấm tham gia vào chuyện của hắc bang, ông làm như vậy chính là muốn bảo vệ cô cháu gái của mình. Tiêu Triều Dương rất rõ, hắc bang là một con đường không có lối thoát, một khi đã dính vào thì muốn rút thân ra cũng khó.

Nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến chuyện để mình lãnh đạo Bang Búa Rìu, Tiêu Vũ Văn theo bản năng lắc đầu, nói với Diệp Lăng Phi:

- Em không muốn tham gia vào chuyện của hắc bang!

- Anh cho rằng Bang Búa Rìu bây giờ đã đến bước đường nguy hiểm, lúc này nhất định phải có người đứng ra lãnh đạo!

Diệp Lăng Phi nói.

- Vũ Văn, anh không đùa với em, anh nói thật đấy. Em có thể suy nghĩ về việc lãnh đạo Bang Búa Rìu đi theo một con đường mới!

- Diệp đại ca, đừng nói nữa, em hơi mệt, em muốn ngủ!

Môi của Tiêu Vũ Văn áp lên ngực Diệp Lăng Phi, hai tay ôm chặt cổ hắn, bộ ngực mềm mại ép sát vào lồng ngực Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi đành từ bỏ ý định này. Nghĩ lại cũng phải, tang sự của Tiêu Triều Dương vẫn chưa xong, Tiêu Vũ Văn không có tâm trạng nghĩ đến những chuyện này, có lẽ nên đợi đến lúc tâm trạng cô tốt hơn một chút rồi hẳn nhắc lại sẽ tốt hơn.

.............................................................................

Thành phố Vọng Hải liên tiếp xảy ra các vụ án đẫm máu khiến cho Chu Hồng Sâm cũng không thể ngồi yên. Lúc này, Bí thư Thành ủy Từ Hàn Vệ lại ném ra một quả bom hạng nặng, trong cuộc họp thường vụ thành ủy, ông chỉ ra rằng sự rối loạn của tình hình thành phố Vọng Hải hiện nay có liên quan trực tiếp đến chính quyền thành phố.

Mũi nhọn của Từ Hàn Vệ chĩa thẳng vào Cục trưởng Cục Công an Triệu Thiên Tiêu, công khai phê bình Triệu Thiên Tiêu làm việc không hiệu quả, không thể nghiêm khắc đả kích các thế lực hắc bang đang phá hoại thành phố Vọng Hải, mới dẫn đến tình thế hỗn loạn như lúc này.

Triệu Thiên Tiêu luôn được xem là người của Chu Hồng Sâm, Từ Hàn Vệ nhân cơ hội này ngầm đả kích Chu Hồng Sâm. Nhưng về chuyện này, Triệu Thiên Tiêu thực sự phải gánh một trách nhiệm không thể chối bỏ, các vụ án đẫm máu liên tiếp xảy ra đã không thể che giấu được nữa, bây giờ đã gây hoang mang cho người dân toàn thành phố.

- Tôi cho rằng đồng chí Triệu Thiên Tiêu phải chịu trách nhiệm về chuyện này, đề nghị xử lý cảnh cáo nội bộ, đồng thời yêu cầu Cục Công an lập tức triển khai hành động, mạnh tay đả kích hắc bang để dập tắt sự lộng hành của chúng!

Từ Hàn Vệ nói thẳng, nêu rõ ý kiến của mình.

Chu Hồng Sâm cảm nhận được áp lực từ phía Từ Hàn Vệ. Tuy trước đây trong chiến dịch “tẩy ổ”, ông đã nhân cơ hội đả kích thế lực của Từ Hàn Vệ, nhưng Từ Hàn Vệ là một người lão luyện, một thị trưởng như ông cũng không thể xung đột trực tiếp với vị Bí thư Thành ủy này, chỉ có thể tìm cơ hội cô lập Từ Hàn Vệ, khiến ông ta cảm thấy công việc khó khăn mà tự mình rút lui. Nhưng lần này, Chu Hồng Sâm nhận ra Từ Hàn Vệ đang phản kích, hơn nữa mũi nhọn còn nhắm thẳng vào người của mình.

- Tôi đồng ý với ý kiến của Bí thư Từ, ra thông báo cảnh cáo với Triệu Thiên Tiêu!

Chu Hồng Sâm cân nhắc lợi hại, cho rằng lúc này mình chỉ có thể tỏ ra đồng tình với Từ Hàn Vệ, như vậy chí ít cũng có thể bảo vệ được Triệu Thiên Tiêu. Ông cầm tách trà lên, sau khi uống một ngụm lại tiếp tục nói:

- Lần này thành phố Vọng Hải liên tiếp xảy ra những vụ án đẫm máu, với tư cách là thị trưởng, tôi cũng có trách nhiệm không thể chối bỏ. Từ trước đến nay, tôi đã không tạo ra được môi trường đầu tư tốt đẹp cho các doanh nghiệp, đặc biệt là những vụ án gần đây đã ảnh hưởng lớn đến môi trường đầu tư của thành phố. Tôi xin tự nhận kỷ luật!

Chu Hồng Sâm vừa nói vậy, mấy vị thường ủy khác liền nhìn nhau. Thị trưởng Chu Hồng Sâm đã tự nhận trách nhiệm, bọn họ cũng khó thoát khỏi liên đới, từng người một đều bày tỏ thái độ, tự kiểm điểm sự thiếu sót trong công việc của bản thân.

Từ Hàn Vệ không ngờ cuộc họp thường vụ thành ủy lại biến thành một buổi tự kiểm điểm. Mục đích của hắn chỉ có một, đó là nhân cơ hội này để dằn mặt Chu Hồng Sâm, cho ông ta một bài học để nhận ra rằng ở thành phố Vọng Hải này không chỉ có mình ông ta là thị trưởng, mà còn có một tay lão luyện là hắn nữa.

Nhưng khi thấy Chu Hồng Sâm đã biến việc truy cứu trách nhiệm cá nhân thành một buổi tự kiểm điểm tập thể, hắn thở dài nói:

- Thị trưởng Chu, tôi cho rằng chuyện này không liên quan đến ông, trọng điểm nằm ở chỗ Triệu Thiên Tiêu thiếu trách nhiệm. Bây giờ chúng ta không nên thảo luận trách nhiệm thuộc về ai, mà là nghĩ cách giải quyết vấn đề, chúng ta phải bảo vệ sự ổn định của thành phố Vọng Hải!

- Bí thư Từ, tôi hiểu. Tôi đề nghị do Triệu Thiên Tiêu dẫn đầu thành lập tổ chuyên án, tiến hành đả kích nghiêm khắc nhằm vào hắc bang. Đồng thời, Viện kiểm sát thành phố cũng nên phối hợp với Cục Công an hành động, mau chóng hoàn tất hồ sơ của các phần tử hắc bang đã bị bắt, đưa ra truy tố. Trong thời gian ngắn, chúng ta phải hoàn thành việc đả kích hắc bang ở thành phố Vọng Hải, từ đó xóa bỏ triệt để những chuyện tương tự xảy ra!

Chu Hồng Sâm đã bày tỏ thái độ, Từ Hàn Vệ gật đầu nói:

- Thị trưởng Chu, tôi tán thành kiến nghị của ông. Tôi cho rằng công việc trọng điểm của chính quyền thành phố chúng ta hiện nay nên đặt vào việc đả kích xã hội đen. Còn đối với chiến dịch “tẩy ổ” trước đó, tôi cho rằng đã đạt được thành quả quan trọng rồi, bây giờ nên chuyển trọng tâm công tác. Chúng ta không thể để các khu vui chơi giải trí đó đóng cửa mãi, toàn bộ lực lượng cảnh sát của chúng ta đều đang lãng phí vào việc “tẩy ổ”, lại vô tình tạo cơ hội cho xã hội đen!

Chu Hồng Sâm làm vậy cũng là để bảo vệ Triệu Thiên Tiêu, ông lo Từ Hàn Vệ sẽ nhân cơ hội này đưa người khác lên thay Triệu Thiên Tiêu. Vì thế, sau khi nghe Từ Hàn Vệ nói muốn chuyển trọng tâm công việc sang đả kích xã hội đen, Chu Hồng Sâm lập tức tán đồng:

- Tôi hoàn toàn tán đồng ý kiến của Bí thư Từ, bây giờ nên chuyển trọng tâm công việc sang đả kích xã hội đen. Như vậy đi, tôi đề nghị sẽ do Triệu Thiên Tiêu dẫn đầu, chuyên trách hành động lần này. Ông ấy là cục trưởng lâu năm, có nhiều kinh nghiệm trong việc trấn áp xã hội đen.

Từ Hàn Vệ không có ý kiến gì khác, các ủy viên thường vụ khác cũng đã bày tỏ thái độ. Cuộc họp kết thúc, Triệu Thiên Tiêu bị Chu Hồng Sâm gọi đến văn phòng giáo huấn một trận, yêu cầu ông ta điều động một lực lượng cảnh sát lớn để duy trì trị an ở thành phố Vọng Hải.

Triệu Thiên Tiêu luôn miệng gật đầu. Lúc nãy trong cuộc họp, ông ta đã cảm thấy áp lực nặng nề, bây giờ lại càng cảm thấy áp lực tăng thêm. Triệu Thiên Tiêu bày tỏ thái độ với Chu Hồng Sâm rằng lần này nhất định sẽ nghiêm khắc đả kích bọn xã hội đen lộng hành, nếu không thể đảm bảo trị an cho thành phố Vọng Hải được ổn định, ông ta sẽ tự động từ chức cục trưởng.

Triệu Thiên Tiêu vừa về tới Cục Công an liền mở ngay cuộc họp. Trong cuộc họp, ông yêu cầu các chi cục đều phải điều động lực lượng cảnh sát tinh nhuệ để tiến hành đả kích nghiêm ngặt xã hội đen. Đại đội cảnh sát hình sự của Chu Hân Mính vốn đang hợp tác điều tra ma túy với ban chuyên án ma túy cũng được tạm thời điều về, chỉ còn lại ban chuyên án ma túy tự phụ trách vụ án đó.

Toàn bộ tài liệu mà Chu Hân Mính nắm được đều được chuyển qua tổ chuyên án, bao gồm cả tài liệu về vụ Tiêu Triều Dương bị giết. Trong cuộc họp, Triệu Thiên Tiêu yêu cầu những cảnh sát tham gia hành động lần này đều phải nghiêm cấm tiết lộ bất kỳ thông tin nào ra bên ngoài để phòng ngừa có cảnh sát cấu kết với xã hội đen, đồng thời yêu cầu cảnh sát tham gia không được phép hành động đơn độc mà ít nhất phải có ba người đi cùng nhau.

Những hành động này của chính quyền thành phố sớm đã nằm trong dự liệu của Diệp Lăng Phi. Lúc đó, hắn đã nghĩ đến việc sau hai vụ án đẫm máu xảy ra liên tiếp, chính quyền thành phố sẽ mạnh tay đả kích, chỉ là không ngờ họ lại hành động nhanh như vậy.

Trong ngày đưa tang Tiêu Triều Dương, cảnh sát thành phố Vọng Hải đã huy động một lực lượng lớn, bắt giữ hơn một trăm người, bao gồm cả thành viên của bang 3K và Bang Búa Rìu.

Khương Long và Sở Thiếu Lăng đã bị Tống Thi bí mật trừ khử, bang 3K giờ chỉ là rắn mất đầu. Lần này lại bị cảnh sát bắt một loạt thành viên, không cần người của Bang Búa Rìu đi báo thù, bang 3K cũng đã tự sụp đổ.

Về phía Bang Búa Rìu, cũng có mười mấy thành viên cốt cán bị bắt. Tôn Hồng và Tống Thi may mắn trốn thoát nhưng không thể nói là đã an toàn, một khi có người trong bang nộp họ ra, cả hai cũng khó tránh khỏi cảnh tù tội.

Ngoài hai bang hội lớn, những tổ chức xã hội đen lớn nhỏ khác hoặc các tổ chức mang tính chất xã hội đen cũng bị cảnh sát đả kích nghiêm ngặt.

Tốc độ của hành động lần này gần như nằm ngoài dự liệu của Diệp Lăng Phi. Sau khi biết tin từ công ty của Dã Thú, hắn ngồi trên ghế giám đốc của Dã Thú cả nửa ngày mà không nói gì.

- Lão đại, anh nói xem những người bị bắt đó có khai ra vũ khí mà chúng ta cung cấp không?

Dã Thú hỏi.

Ngón tay của Diệp Lăng Phi gõ trên mặt bàn trơn nhẵn, hắn nhíu mày trầm tư hồi lâu rồi mới nói:

- Tôi lại không lo điều này. Cho dù có người biết là chúng ta làm, cũng không ai dám động vào chúng ta. Điều tôi lo nhất bây giờ chính là âm mưu ẩn sau hành động quy mô lớn lần này!

- Lão đại, tại sao?

Dã Thú hỏi.

Diệp Lăng Phi đứng dậy, đi đến trước cửa sổ, xoay lưng lại với Dã Thú, nhìn tòa nhà cao chót vót ở xa xa rồi nói:

- Hắc bang tồn tại ở thành phố Vọng Hải không phải chuyện ngày một ngày hai. Trước đây không phải cảnh sát không có năng lực đả kích nghiêm ngặt, mà là họ lo sau khi đả kích sẽ khiến thành phố Vọng Hải thêm loạn. Đặc biệt là Bang Búa Rìu, vốn đã muốn rửa tay gác kiếm, có thể nói sự tồn tại của họ chí ít cũng giúp ổn định giới xã hội đen. Đây cũng là ý định ngầm của mấy đời lãnh đạo trước. Nhưng lần đả kích này lại vô cùng lớn, nằm ngoài dự liệu của tôi. Các bang hội nhỏ khác thì không nói, nhưng nói về Bang Búa Rìu, nếu như người của họ đều bị bắt, vậy thì trên địa bàn của họ sẽ xuất hiện nhiều tổ chức xã hội đen nhỏ muốn tranh giành miếng mồi béo bở này, chẳng phải sẽ càng thêm loạn sao?

Dã Thú gật đầu nói:

- Vậy chúng ta kiến nghị chính phủ nên giữ lại Bang Búa Rìu!

- Cậu cho rằng chúng ta kiến nghị thì chính phủ sẽ nghe sao? Nhìn bề ngoài, xã hội đen nhất định phải bị đả kích, nhưng sau vụ đả kích này, khoảng trống quyền lực để lại sẽ do ai tiếp quản? Mà nếu hành động lần này có mục đích ngầm của một số người thì tình hình sẽ càng thêm phức tạp. Dã Thú, bất luận thế nào, tôi cũng không nghĩ hành động càn quét xã hội đen lần này là chuyện đáng mừng.

...............................

Trái với sự lo lắng của Diệp Lăng Phi, trên các phương tiện truyền thông đại chúng, báo chí của thành phố Vọng Hải đã đưa ra những lời tán thưởng mạnh mẽ đối với hành động càn quét lần này. Các tờ báo đều đăng tải thành quả của chiến dịch cùng với sự tuyên dương dành cho chính phủ. Các kênh truyền hình của thành phố Vọng Hải cũng theo dõi đưa tin, bản tin mỗi tối lúc mười giờ đều nói về hành động càn quét này.

Rất nhiều người dân thành phố vỗ tay hoan hô, cho rằng chính quyền thành phố Vọng Hải hiện tại là tốt nhất so với các nhiệm kỳ trước, mà vị Bí thư Thành ủy chủ trương đả kích xã hội đen lần này cũng được gọi là “bí thư quả đấm thép”.

E là Từ Hàn Vệ cũng không ngờ sẽ có kết quả này, những lời đồn đại không hay về ông ta trước đây cũng bị chôn vùi trong những lời tán thưởng như sóng biển.

Viện kiểm sát thành phố là bộ phận bận rộn nhất. Từ lúc nhận hồ sơ, các công tố viên đều làm việc cả ngày lẫn đêm.

Gần cuối tháng bảy, cơ quan kiểm sát đã khởi tố tổng cộng mười tám băng nhóm với hơn một trăm thành viên có liên quan đến xã hội đen, trong đó bao gồm cả người của Bang Búa Rìu và bang 3K.

Trong thời gian này, Diệp Lăng Phi đã gặp Tiêu Vũ Văn mấy lần. Hắn lại nhắc đến chuyện chuyển đổi mô hình của Bang Búa Rìu. Theo Diệp Lăng Phi, Bang Búa Rìu đã đến lúc phải thay đổi, nếu vẫn đi trên con đường cũ thì tương lai chỉ có thể đi vào con đường diệt vong. Tiêu Vũ Văn cũng đã xuôi lòng, cô không muốn nhìn thấy bang hội mà ông nội mình gây dựng cứ thế lụi tàn.

Ngày 30 tháng 7, nửa tháng sau ngày Tiêu Triều Dương mất, Tiêu Vũ Văn chính thức đảm nhiệm vị trí bang chủ mới của Bang Búa Rìu. Nhưng Bang Búa Rìu lúc này đã không còn là Bang Búa Rìu cường thịnh như trước đây nữa, thành viên của bang hội một số bị bắt, một số bỏ trốn, số lượng người đã giảm xuống chưa tới một trăm.

Các sản nghiệp của Bang Búa Rìu cũng đã đóng cửa không ít. So với Bang Búa Rìu, bang 3K lại gần như im hơi lặng tiếng, những nhân vật chủ chốt của bang hội đã bị bắt sạch.

Lúc Tiêu Vũ Văn đảm nhiệm vị trí lãnh đạo Bang Búa Rìu thì Dương Tử và Mễ Tuyết cũng đang gặp Tần Dao ở bãi biển. Cục diện hiện nay của thành phố Vọng Hải có thể nói là do một tay Dương Tử gây nên, đây cũng là cục diện mà hắn mong muốn nhất. Nhưng mớ hỗn độn này bắt buộc phải có người đến thu dọn, và người đó chính là Tần Dao.

Theo như Dương Tử thấy, hắc bang mãi mãi không thể nào bị tiêu diệt, chỉ là hắc bang cũ bị hắc bang mới thay thế. Còn bây giờ, đã đến lúc thành lập một hắc bang mới để phục vụ cho ông chủ. Không, một con rối với thân phận và gia cảnh đơn giản sẽ thích hợp hơn cho việc dẫn đầu một hắc bang mới, và người thích hợp nhất cho công việc này chính là Tần Dao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!