Diệp Phong ngồi uống cà phê ở quán Mộng Viên trên tầng năm tòa nhà bách hóa Việt Dương, hắn đã lãng phí rất nhiều thời gian ở đây, chỉ tiếc mấy ngày nay bà chủ xinh đẹp của quán lại không đi làm. Sở Thiếu Lăng biến mất khiến Diệp Phong có một dự cảm chẳng lành, cộng thêm việc chính phủ liên tục trấn áp các thế lực xã hội đen, con cáo già như Diệp Phong càng đánh hơi thấy có điều bất thường. Sở dĩ Diệp Phong chọn thành phố Vọng Hải để xây dựng cơ sở sản xuất ma túy chủ yếu là do coi trọng thế lực của bang 3K ở đây, thế nhưng bây giờ bang 3K gần như đã không còn tồn tại, làm hắn thiếu đi một vòng bảo hộ. Hơn nữa, hắn cũng không thể tạo dựng quan hệ với chính phủ. Diệp Phong tính toán, có lẽ đã đến lúc phải rút lui. Tuy Diệp Phong rất không muốn rời khỏi thành phố Vọng Hải, nhưng nếu so với cái mạng của mình thì số tiền cỏn con đã đầu tư ở đây chẳng đáng là gì. Diệp Phong uống xong ly cà phê rồi rời khỏi quán.
Phòng Cảnh sát phòng chống ma túy căn cứ vào các đầu mối nắm được đã phá hủy một hang ổ sản xuất ma túy ngầm ở vùng ngoại ô, tịch thu gần một tấn chất cấm bán thành phẩm. Đây chính là chuyên án ma túy lớn nhất mà cảnh sát thành phố Vọng Hải triệt phá thành công, chỉ tiếc trong cuộc vây ráp, “Bác Sĩ” đã bỏ trốn mất dạng. Có thể nói, lần này cảnh sát chỉ phá hủy được một cơ sở sản xuất ma túy mà lại để cho kẻ chủ mưu đằng sau chạy thoát. Nhưng điều này cũng chẳng hề ảnh hưởng đến tâm trạng vui vẻ của Phùng Tranh, thậm chí hắn còn tỏ ra vô cùng phấn khởi. Lúc Phùng Tranh mới đến, hắn phải chịu áp lực cực lớn, vì vậy hắn rất muốn lập thành tích để được thăng chức. Phải biết rằng Phùng Tranh đến đây với danh tiếng “Anh hùng chống ma túy”, hắn cần phải phá được những vụ án lớn để chứng tỏ bản thân. Tuy Phùng Tranh chưa bắt được tên trùm ma túy nào nhưng từng phá được một vụ án trọng điểm về ma túy nên coi như cũng có kinh nghiệm. Phùng Tranh lập tức gọi điện thoại cho Chu Hân Mính, vốn hai người đang là cộng sự nhưng Chu Hân Mính lại bị điều đi càn quét tệ nạn xã hội, trong lòng Phùng Tranh vẫn cảm thấy có chút mất mát. Người nhà của Phùng Tranh đều bị mấy tên buôn ma túy sát hại, hắn lẻ loi một mình tới thành phố Vọng Hải công tác. Phùng Tranh cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, sở dĩ tới bây giờ hắn vẫn không yêu đương là vì muốn chờ khi có chút vốn liếng thì sẽ tìm một người phụ nữ tốt để lập gia đình. Phùng Tranh không biết cha của Chu Hân Mính là thị trưởng, nếu không có lẽ hắn đã sớm theo đuổi cô rồi. Người không vì mình, trời tru đất diệt, sau khi người thân bị bọn buôn ma túy giết hại tàn nhẫn, nội tâm của Phùng Tranh đã xảy ra rất nhiều thay đổi.
Lúc Phùng Tranh gọi điện thoại cho Chu Hân Mính để thông báo tin tức này thì cô còn đang ôm Diệp Lăng Phi ngủ say. Mấy ngày nay Chu Hân Mính bận tối mắt tối mũi, một ngày nghỉ cũng không có, bây giờ mọi chuyện đã kết thúc, cô có thể an tâm ngủ một giấc thật ngon. Nghe thấy tiếng chuông điện thoại, Chu Hân Mính mơ màng mò mẫm một lúc lâu mới tìm thấy điện thoại, làm Diệp Lăng Phi cũng bị đánh thức. Đêm qua hai người ngủ rất muộn, vốn Diệp Lăng Phi định gần gũi với Chu Hân Mính xong thì sẽ trở về phòng mình nhưng lại lưu luyến không nỡ rời đi, kết quả là hắn ở lại ôm Chu Hân Mính ngủ đến tận bây giờ. Diệp Lăng Phi nghe thấy tiếng chuông điện thoại còn tưởng rằng là Bạch Tình Đình gọi đến nên vội vàng thức dậy. Chu Hân Mính mắt nhắm mắt mở nhìn số gọi đến, thấy là của Phùng Tranh. Chu Hân Mính ngáp một cái, ngái ngủ nói:
- Đồng nghiệp của em gọi đến!
- Vậy à!
Diệp Lăng Phi lúc này mới yên lòng, nhìn đồng hồ treo tường thấy bây giờ đã hơn 10 giờ sáng, Bạch Tình Đình hẳn đã đi làm rồi, hắn không cần lo lắng bị cô phá vỡ khoảnh khắc thân mật giữa mình và Chu Hân Mính. Diệp Lăng Phi ngồi dậy, rời giường, còn Chu Hân Mính thì nghe điện thoại của Phùng Tranh. Diệp Lăng Phi đi đánh răng rửa mặt sau đó quay về phòng, thấy Chu Hân Mính đã nói chuyện xong, hắn thuận miệng hỏi:
- Hân Mính, ai lại gọi cho em vào lúc này vậy, chẳng lẽ đồng nghiệp của em không biết em đang nghỉ phép sao?
- Là trưởng phòng Cảnh sát phòng chống ma túy, trước đây đã từng cùng đại đội cảnh sát hình sự bọn em thành lập một tổ chuyên án!
Chu Hân Mính để điện thoại di động xuống, cô lấy quần lót mặc vào, vừa nói:
- Anh không nhớ em từng bị điều đi truy quét tệ nạn xã hội sao, vì thế mà em cũng không tham gia vào vụ án ma túy này. Hôm nay đồng nghiệp em gọi điện đến cũng vì vụ án đó!
"Vụ án ma túy à?" Diệp Lăng Phi nghe Chu Hân Mính nói hai chữ “ma túy”, lập tức nghĩ ngay tới Diệp Phong. Thời gian gần đây không để ý đến chuyện của Diệp Phong, bây giờ rảnh rỗi, Diệp Lăng Phi lại muốn “chăm sóc chu đáo” cho tên này. Hắn ngồi xuống, nhìn Chu Hân Mính, hỏi:
- Chuyện này có liên quan đến Diệp Phong không?
- Có thể có liên quan đến hắn, nhưng em chỉ nghe trưởng phòng Phùng nói đã phá được cơ sở sản xuất ma túy, chứ không nhắc tới việc có bắt được Diệp Phong hay không!
Chu Hân Mính mặc xong áo ngực, bước tới lấy chiếc quần trên ghế, nói tiếp:
- Em đã trao đổi với trưởng phòng Phùng, bây giờ em sẽ đi gặp anh ta. Dạo này em bận lo chuyện truy quét xã hội đen, không biết tiến độ của tổ chuyên án đến đâu rồi!
- Em muốn đi gặp tên trưởng phòng đó à?
Diệp Lăng Phi vừa nghe vậy, lập tức đứng bật dậy, hỏi:
- Hân Mính, người đàn ông này đã kết hôn chưa?
Chu Hân Mính nghe thấy thế phì cười, cô mặc quần xong rồi đi tới hôn lên môi Diệp Lăng Phi, cười nói:
- Anh làm sao vậy, ghen à?
- Sao anh không ghen được chứ, anh chưa từng thấy em dùng giọng điệu như vậy khi nói về bất kỳ người đàn ông nào! Hân Mính, em không biết bộ dạng vừa rồi của em làm anh ghen đến mức nào đâu!
- Anh nói gì vậy, không phải thế đâu!
Chu Hân Mính cười nói:
- Trưởng phòng Phùng là người từ nơi khác điều đến, là một anh hùng chống ma túy. Vợ con anh ta đã bị bọn buôn ma túy tàn nhẫn sát hại, cấp trên để bảo vệ nên đã phái anh ta đến đây, hiện đang đảm nhiệm chức vụ trưởng phòng điều tra chống tội phạm ma túy. Chắc chắn em và anh ta không xảy ra chuyện gì được, chưa nói bây giờ em đã có anh, mà ngay cả lúc em còn độc thân em cũng không thể yêu một người đàn ông đã kết hôn, đừng nói em không chấp nhận, cha em cũng không đồng ý đâu!
- Anh cũng là người đã có vợ mà!
Chu Hân Mính hơi sững sờ, nhưng cô lập tức vòng tay ôm lưng Diệp Lăng Phi, dịu dàng nói:
- Anh thì khác, bởi vì trước khi anh đính hôn với Tình Đình thì em đã yêu anh mất rồi. Bây giờ em mặc kệ cha em nói thế nào, tóm lại cả đời này em sẽ ở bên anh, anh muốn vứt bỏ em cũng không được đâu, em sẽ quấn lấy anh không buông!
Diệp Lăng Phi cực kì cảm động, hắn ôm chặt Chu Hân Mính, hôn cô say đắm, rồi cả hai lại tiếp tục ân ái...
Diệp Lăng Phi theo Chu Hân Mính đi gặp Phùng Tranh. Tuy hắn rất tin tưởng Chu Hân Mính, thế nhưng Diệp Lăng Phi có một cảm giác khó tả, rằng người đàn ông tên Phùng Tranh nhất định không đơn thuần là tình đồng nghiệp như lời Chu Hân Mính nói. Người ta hay bảo phụ nữ có giác quan thứ sáu, là đàn ông, Diệp Lăng Phi cũng có giác quan thứ sáu về những kẻ tình địch. Chu Hân Mính thấy Diệp Lăng Phi để tâm đến một người đàn ông khác như vậy, trong lòng càng thêm vui sướng. Cô hiểu rằng sở dĩ Diệp Lăng Phi muốn đi cùng là vì yêu cô nên mới ghen như vậy. Tuy Chu Hân Mính từng nói không cần bất kỳ danh phận gì, nhưng dù sao cô cũng là phụ nữ, luôn muốn nhận được sự thể hiện tình cảm từ người mình yêu, mà lúc này Diệp Lăng Phi đang dùng cách ghen tuông để bày tỏ rằng hắn rất để ý, rất yêu cô.
Chu Hân Mính hẹn gặp Phùng Tranh ở một quán cà phê gần đồn cảnh sát hình sự, khi cô và Diệp Lăng Phi đến nơi thì Phùng Tranh đã đợi ở đó rồi.
- Xin lỗi, xin lỗi, tôi đến trễ!
Chu Hân Mính tiến đến, vội vàng tỏ vẻ áy náy với Phùng Tranh.
Phùng Tranh vốn tưởng rằng chỉ có một mình Chu Hân Mính, nhưng lại thấy một người đàn ông cùng đi vào, hắn nghi hoặc hỏi:
- Đây là bạn cô sao?
- Vâng, đây là bạn thân của tôi!
Chu Hân Mính vừa nói vừa liếc mắt nhìn Diệp Lăng Phi, thầm lo lắng hắn sẽ khó chịu vì cô nói như vậy. Chu Hân Mính cũng có nỗi khổ trong lòng, không phải cô không muốn gọi Diệp Lăng Phi là bạn trai hoặc chồng trước mặt người khác, thế nhưng cô biết mình không được phép làm vậy. Diệp Lăng Phi là chồng chưa cưới của Bạch Tình Đình, tin tức này ở thành phố Vọng Hải gần như không ai không biết. Nếu cô nói Diệp Lăng Phi là bạn trai của mình, người khác chắc chắn sẽ hiểu lầm cô là người thứ ba, như vậy thì cha cô không tức chết mới là lạ. Đường đường là con gái thị trưởng lại đi phá hoại gia đình người khác, loại chuyện này mà truyền ra ngoài, e rằng Chu Hồng Sâm dù có muốn mắt nhắm mắt mở cho qua cũng không được.
Phùng Tranh nghe Chu Hân Mính nói vậy, hắn nhìn sang phía Diệp Lăng Phi, không nói gì thêm. Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi ngồi xuống, Phùng Tranh hỏi:
- Chu đội trưởng, cô muốn dùng chút gì không?
- Không cần đâu, không phải vừa rồi qua điện thoại anh nói có chuyện muốn gặp tôi để bàn bạc sao? Tôi đến đây một lát, sau đó sẽ cùng bạn tôi đi ăn trưa, không thể ở lâu được!
- À, thì ra là thế!
Phùng Tranh cười cười, nói:
- Có bạn đúng là tốt thật, một mình tôi ở thành phố này, ngay cả một người bạn cũng không có, muốn mời đi ăn cơm cũng không tìm được ai!
- Trưởng phòng Phùng, anh đừng nói vậy, sao anh lại không có bạn chứ? Chúng ta là đồng nghiệp, cũng coi như là bạn mà! Tôi thấy nếu anh không bận gì thì nên đi chơi với mấy người trong phòng!
- Nói thế nào nhỉ, nhưng mà tôi cảm thấy mình không hợp với lớp trẻ cho lắm, có lẽ do tôi già rồi!
Phùng Tranh nở một nụ cười tự giễu, sau đó nhìn sang Diệp Lăng Phi. Chu Hân Mính nhận ra tâm tư của hắn, cô cười nói:
- Trưởng phòng Phùng, không sao đâu, người bạn này là bạn rất thân của tôi, tôi rất tin tưởng anh ấy!
Phùng Tranh nghe xong, gật đầu, nói:
- Chu đội trưởng, thật ra cũng không có chuyện gì, tôi chỉ muốn nói cho cô biết tổ chuyên án đã phá hủy được căn cứ kia rồi! Nhưng thật đáng tiếc, chúng tôi lại không bắt được “Bác Sĩ”, hắn đã chạy thoát