Không bắt được Diệp Phong có thể nói là một sự tiếc nuối. Diệp Lăng Phi cho rằng lần này để Diệp Phong chạy thoát thì sau này rất khó có thể bắt lại được. Đương nhiên, Diệp Phong có thể không bao giờ quay trở lại thành phố Vọng Hải nữa, đối với Diệp Lăng Phi, đây lại là một chuyện tốt, nếu vậy hắn không cần lo lắng về quan hệ giữa Bạch Tình Đình và Diệp Phong, mà Diệp Phong cũng sẽ không quấy rầy cuộc sống của mình nữa.
Rời khỏi quán cà phê, Chu Hân Mính ngồi ở ghế phụ lái, cô cau mày, cắn môi nói:
- Em cảm thấy Trưởng phòng Phùng này kết án qua loa như vậy rất không ổn, rõ ràng cơ sở sản xuất ma túy này có liên quan đến Diệp Phong, vậy mà ông ta lại không tiếp tục truy cứu nữa, chẳng phải là để cho tên Diệp Phong kia nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật sao?
- Hân Mính, em đừng suy nghĩ lung tung nữa! Diệp Phong còn giảo hoạt hơn cả hồ ly, anh đoán hắn đã sớm đánh hơi được nguy cơ nên nhanh chân bỏ trốn rồi. Hơn nữa, những kẻ buôn bán ma túy như Diệp Phong sớm muộn gì cũng sẽ gặp chuyện thôi, không bị tóm ở nơi này thì sẽ bị bắt ở nơi khác, hắn chắc chắn sẽ phải đền tội. Được rồi, chúng ta nên nghĩ xem đi đâu ăn cơm thì hơn!
Diệp Lăng Phi nhắc tới chuyện ăn trưa, Chu Hân Mính chợt nhớ mình đã hẹn Bạch Tình Đình cùng đi ăn, vừa rồi mải lo nói chuyện Phùng Tranh nên quên khuấy mất không gọi điện cho cô ấy. Chu Hân Mính nhìn đồng hồ, đã mười hai giờ rồi, cô đắn đo không biết Bạch Tình Đình có đi cùng không, bèn lấy điện thoại di động gọi cho Bạch Tình Đình.
- Tình Đình, đi ăn trưa với bọn mình đi!
Chu Hân Mính vừa cười vừa nói.
- Trưa nay mình bận rồi, không đi cùng được, tập đoàn có một số vấn đề, mình đang phải họp!
Chu Hân Mính biết Bạch Tình Đình có việc nên cũng không ép nữa. Cô cúp điện thoại, quay sang nói với Diệp Lăng Phi:
- Công ty của Tình Đình có chuyện gì thì phải, cậu ấy đang bận họp nên không đi ăn với chúng mình được!
- Tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ xảy ra chuyện à, sao anh không nghe Tình Đình nhắc tới nhỉ?
Chu Hân Mính thản nhiên đáp:
- Tình Đình có nói với anh thì cũng vô ích thôi, anh thì giúp được gì cho cậu ấy chứ!
Diệp Lăng Phi cười toe toét:
- Anh chỉ thuận miệng nói vậy thôi, anh làm sao giúp được Tình Đình, anh có hiểu tí gì về quản lý đâu. Thôi, chúng ta đi ăn đi, đừng ngồi đây tán gẫu nữa!
Diệp Lăng Phi lái xe đi ngang qua một bến xe buýt, thấy một bà lão chừng 70 tuổi đang lọm khọm đi đến, trên tay còn xách một cái túi to. Bà lão đứng ở chỗ chờ xe, không ngừng liếc nhìn xung quanh. Bỗng nhiên, bà cụ không cẩn thận ngã xuống vạch kẻ đường dành cho người đi bộ. Vừa lúc đó Diệp Lăng Phi lái xe đến, thấy bà lão ngã xuống một lúc lâu không đứng dậy, mà những người chờ xe trong bến lại dửng dưng đứng nhìn, không một ai đến đỡ bà cụ dậy. Diệp Lăng Phi thấy thế nói với Chu Hân Mính:
- Hân Mính, thời buổi bây giờ mọi người làm sao vậy? Sao không thấy ai ra đỡ bà lão kia nhỉ?
Chu Hân Mính bĩu môi nói:
- Ai biết được, nói chung bây giờ trong xã hội người tốt còn lại quá ít!
Chu Hân Mính nói xong cũng lắc đầu thở dài. Diệp Lăng Phi đỗ xe sát lề đường, hai người xuống xe chạy tới nâng bà cụ dậy.
- Bà ơi, bà không sao chứ!
Chu Hân Mính thấy bà cụ đã cao tuổi như vậy mà còn phải đi xe buýt một mình, cảm thấy không đành lòng nên ân cần hỏi thăm.
Cũng không biết bà cụ do bị ngã mà hồ đồ hay do sợ hãi quá, vừa được Chu Hân Mính đỡ lên đã nắm chặt tay cô không chịu buông. Diệp Lăng Phi thấy bà lão vừa đứng dậy đã giữ chặt tay Chu Hân Mính, trong lòng cảm thấy hơi nghi hoặc. Hắn đảo mắt nhìn xem bà lão có bị thương ở đâu không. Lúc này, ở đằng xa có tiếng bàn tán của mấy người đang chờ xe: "Nhìn thấy chưa, hai người này đen đủi rồi, bà già kia nhất định sẽ vu oan cho họ!"
Diệp Lăng Phi nghe vậy, vừa định phản bác, chợt nghe bà lão kia nói:
- Cô không được đi, cô đụng phải tôi, tôi không để cô bỏ đi đâu!
- Cháu đụng phải cụ ư?
Chu Hân Mính bị bà lão nắm chặt tay, hơi sửng sốt, lập tức giải thích:
- Cụ à, cụ hiểu lầm rồi, bọn cháu thấy cụ bị ngã nên mới có lòng tốt chạy đến đỡ cụ mà!
- Chính cô đâm phải tôi, cô không được chạy!
Bà lão nắm chặt tay Chu Hân Mính, sống chết không chịu buông ra. Chu Hân Mính không thể dùng sức mạnh để giật tay lại, đành phải kiên trì giải thích. Diệp Lăng Phi cảm thấy rất khó hiểu, bà lão này bị làm sao vậy, rõ ràng là tự mình ngã lăn ra mà luôn mồm nói là do người khác đâm phải. Đúng lúc này, một chiếc xe cảnh sát tuần tra đi tới, thấy tình cảnh này, chiếc xe liền dừng lại, hai cảnh sát bước xuống, đi tới chỗ Diệp Lăng Phi.
- Chuyện gì xảy ra ở đây vậy?
Lúc này bà lão mới chịu buông ra, nắm tay một viên cảnh sát, nói:
- Đồng chí cảnh sát, chính là hai người này lái xe đâm phải tôi, bây giờ tôi cảm thấy đầu rất choáng!
Chu Hân Mính nghe vậy lập tức nổi giận, cô vừa định nổi nóng thì bị Diệp Lăng Phi kéo lại. Diệp Lăng Phi đứng che trước mặt Chu Hân Mính, hắn nhìn bà lão, cười nói:
- Bà cụ à, những chuyện như thế này không thể nói lung tung được đâu, bà tận mắt thấy chúng tôi đâm phải bà sao?
Viên cảnh sát kia nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, khó chịu đáp:
- Anh lảm nhảm cái gì đấy, bà cụ nói anh đã đâm phải bà ấy, thế mà anh vẫn tỏ thái độ ngang ngược. Bây giờ anh dẫn bà cụ đến bệnh viện kiểm tra, nếu như cụ có thương tổn gì thì anh cứ liệu mà bồi thường đi!
Diệp Lăng Phi cười lạnh nói:
- Đồng chí cảnh sát, anh không được vu khống người tốt. Anh có thể hỏi những người khác xem có đúng là bà ta bị tôi đâm phải hay không, tôi không thiếu tiền nhưng sẽ không tùy tiện ném tiền qua cửa sổ đâu!
Có một người trong số những hành khách đang chờ xe lên tiếng:
- Anh này không đâm phải bà cụ đâu, chỉ là bà ta tự ngã định vòi tiền của người ta thôi!
Hai viên cảnh sát nghe thấy có người nói như vậy, hai người thương lượng một lát, sau đó đi tới chỗ bà lão, hỏi:
- Thưa bác, bác thật sự khẳng định hai người này lái xe tông phải bác sao?
- Tôi khẳng định là như vậy!
Bà lão tỏ vẻ rất kiên quyết.
- Nếu như vậy thì phải đến bệnh viện kiểm tra rồi hãy nói!
Viên cảnh sát kia quay sang nói với Diệp Lăng Phi:
- Hiện tại cụ bà này khẳng định là anh đã đâm phải bà ấy, anh muốn giải thích gì thì cũng phải đợi bệnh viện kiểm tra đã!
- Đến bệnh viện kiểm tra xong thì nói sau à, buồn cười thật đấy!
Diệp Lăng Phi bĩu môi khinh thường.
- Dựa vào cái gì mà buộc tôi phải đến bệnh viện, rõ ràng là bà lão này đang vu cáo chúng tôi. Đồng chí cảnh sát à, nếu sau này chúng tôi gặp phải tình huống như vậy còn dám làm người tốt sao? Anh cũng nghe thấy rồi đấy, vừa rồi đã có nhân chứng nói chúng tôi không đâm phải bà lão kia, vậy anh thử nói xem, tại sao chúng tôi lại phải đưa bà ta đến bệnh viện!
Hai viên cảnh sát không biết làm thế nào, bàn bạc một hồi rồi quyết định trước tiên gọi cho cảnh sát giao thông đến hiện trường xem có phải là bà cụ bị xe đâm phải không. Khoảng hơn mười phút sau, hai cảnh sát giao thông cưỡi môtô chạy đến, cùng đi còn có một chiếc xe cảnh sát. Hai viên cảnh sát giao thông bắt đầu kiểm tra hiện trường, và một viên cảnh sát cũng đi xuống từ chiếc xe còn lại. Chỉ thấy người vừa bước xuống gọi hai gã cảnh sát ở đây đến chỗ hắn, ba người nói chuyện hồi lâu, sau đó hai viên cảnh sát gọi hai cảnh sát giao thông tới, tiếp tục bàn luận một trận.
Lúc này Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi đã trở lại xe, hai người ngồi trong xe thấy mấy tên cảnh sát đang thương lượng gì đó, Diệp Lăng Phi cười nói:
- Hân Mính, em thấy không, anh nghĩ nhất định sẽ có chuyện, nói không chừng cuối cùng bọn họ sẽ gán cho chúng mình tội danh đâm phải bà cụ kia đó!
- Bọn họ dám à? Nếu như bọn họ thực sự dám ghép tội bừa bãi cho chúng ta, em sẽ để cho bọn chúng từ nay không có một ngày yên ổn!
Chu Hân Mính hừ lạnh nói.
- Hân Mính, trước hết không cần làm loạn ở đây, chúng mình cứ đi chơi với bọn họ đi, xem rốt cuộc bọn chúng muốn làm trò gì!
Diệp Lăng Phi nhắc nhở.
Quả nhiên, sau khi mấy viên cảnh sát bàn bạc xong, tên cảnh sát mới đến đi đến trước mặt bà lão, gọi một tiếng dì, sau đó đưa bà ta lên xe cảnh sát. Hai gã cảnh sát còn lại chạy đến chỗ chiếc xe của Diệp Lăng Phi, một tên trong đó gõ gõ cửa kính xe, Diệp Lăng Phi bèn hạ kính xuống, viên cảnh sát kia liền nói:
- Vừa rồi cảnh sát giao thông đã khám nghiệm hiện trường xác định anh là người phải chịu trách nhiệm trong vụ tai nạn. Bây giờ phiền hai người theo tôi đến đồn công an, chờ kết quả kiểm tra sức khỏe của bà cụ, đến lúc đó sẽ xử lý tiếp!
- Nói như vậy là chúng tôi đã đâm vào bà lão đó à?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Anh lắm mồm vừa thôi, mau theo chúng tôi đến đồn công an đi!
Viên cảnh sát không nhịn được giục giã.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Tôi chỉ hỏi thăm vậy thôi, chứ thực ra trong lòng tôi hiểu rõ đầu đuôi ngọn ngành mà. Đồng chí cảnh sát, tôi là công dân gương mẫu chấp hành nghiêm chỉnh luật pháp, nhất định sẽ phối hợp với công tác điều tra của các anh!
Diệp Lăng Phi nói xong liền nâng cửa kính lên, nổ máy, nói với Chu Hân Mính đang ngồi bên cạnh:
- Hân Mính, xem ra chúng ta phải đến đồn công an ăn cơm rồi, em bảo đồn công an có thể cung cấp bữa trưa miễn phí cho bọn mình không nhỉ!
Chu Hân Mính lúc này đã bắt đầu nổi cáu, cô thở phì phì nói:
- Em muốn đám người này phải bị trừng phạt thật nghiêm, hừ, em sẽ không dễ dàng bỏ qua cho bọn chúng đâu!
- Hân Mính, muốn làm ồn ào thì chúng ta cũng đừng ồn ào ở đây, chờ khi nào đến đồn cảnh sát chúng ta hãy nhốn nháo một trận cho vui, dù sao hôm nay hai chúng ta cũng không bận việc gì, cứ theo chân bọn họ vui chơi cho đỡ buồn!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Hân Mính, lần này để em thể nghiệm tư vị của người bị vu cáo là như thế nào, để em cảm nhận sự đau khổ của người dân bình thường!
Chu Hân Mính hừ lạnh một tiếng, không đáp lại lời của Diệp Lăng Phi mà thở phì phì nhìn chằm chằm hai tên cảnh sát đang lên xe. Diệp Lăng Phi lái xe theo chiếc xe cảnh sát đến đồn công an ở ngã tư. Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính xuống xe, hai người đi vào trong đồn. Chu Hân Mính vừa đi vào đã thấy trước mặt có một người đàn ông hơn 40 tuổi mặc cảnh phục đang muốn đi ra ngoài, khi người đàn ông nhìn thấy Chu Hân Mính, hắn vô cùng sửng sốt, lập tức nặn ra vẻ mặt tươi cười niềm nở, vội vàng chào hỏi:
- Ai nha, Đại đội trưởng Chu, sao cô lại đến đây vậy?
Chu Hân Mính ngẩng đầu lên nhìn, không nhận ra người này là ai, cô sửng sốt hỏi:
- Anh quen tôi à?
- Đại đội trưởng Chu, cô thực sự là quý nhân hay quên, lần trước cục trưởng mở cuộc họp thì tôi cũng ở đó. Tôi họ Trương, là đồn trưởng ở đồn công an này. Ha hả, Đại đội trưởng Chu không nhớ tôi cũng là điều bình thường thôi, ở thành phố Vọng Hải chúng ta số trưởng đồn như tôi thì nhiều vô số kể, quan lớn như cô sao có thể nhớ được cái tên đồn trưởng nho nhỏ như tôi đây. Đại đội trưởng Chu, sao hôm nay cô lại đến chỗ tôi vậy, có phải có vụ án gì cần tôi hỗ trợ điều tra sao?
- Tôi làm sao dám phiền anh đại giá thân chinh chứ, tôi bị thủ hạ của anh bắt vào đây đấy. Ừm, cũng không biết phải làm thế nào, bây giờ tôi là đối tượng tình nghi, hẳn là phải tìm một nơi đàng hoàng để tôi khai báo hành vi phạm tội của mình nhỉ!
Chu Hân Mính giọng đầy vẻ châm chọc nói.
- Đây là lần đầu tiên tôi đến đồn công an của các anh đấy, không biết tôi phải đi khai báo sự việc ở đâu đây, có cần còng tay tôi lại không?
- Cái gì, cô bị người của tôi bắt vào đây!
Đồn trưởng Trương vừa nghe xong, vội vàng nói:
- Đại đội trưởng Chu, cô xem lại xem, có phải giữa chúng ta có điều hiểu lầm không!
- Hiểu lầm à? Hừ, anh đi hỏi mấy tên thủ hạ của anh đi, hôm nay rốt cục tôi đã biết cái gì gọi là vu khống rồi, được lắm, hôm nay tôi cũng không có chuyện gì, đến chỗ này chơi với các anh vậy. Nếu các anh không thể xét ra tôi có tội gì, tôi nói cho các anh biết, món nợ này chúng tôi sẽ không để yên đâu!
Những lời này của Chu Hân Mính làm Đồn trưởng Trương toát mồ hôi hột. Hắn đương nhiên biết rõ bối cảnh của Chu Hân Mính, đây chính là con gái yêu của thị trưởng, đừng nói chỉ một tên đồn trưởng đồn cảnh sát nhỏ nhoi như hắn, dù là cục trưởng cục cảnh sát thấy cô cũng phải ăn nói nhẹ nhàng, sao dám chọc Chu Hân Mính tức giận chứ!
- Ai làm chuyện này, đứng ra đây cho tôi!
Đồn trưởng Trương quay người lại, quát lớn.
Hai tên cảnh sát bắt Chu Hân Mính vào đây đã sớm ý thức được tình hình có điểm không ổn, hai người bọn họ thấy đồn trưởng của mình mở mồm ra là một tiếng Đại đội trưởng Chu, ngậm miệng lại cũng Đại đội trưởng Chu, nhìn dáng vẻ của thủ trưởng, cả hai tên cảnh sát quèn biết ngay cô gái này không phải người thường, ít ra thì với thân phận của họ không thể trêu vào. Bây giờ thấy đồn trưởng của mình nổi đóa, hai tên cảnh sát vội vàng chạy ra, nói:
- Đồn trưởng, đây là hiểu lầm, vâng, là hiểu lầm thôi mà!
- Hiểu lầm à, không đơn giản như vậy đâu!
Chu Hân Mính hừ lạnh nói.
- Tôi nhớ rõ các anh có nói là tôi đâm phải người khác, à, ngoài ra còn có một viên cảnh sát và hai nhân viên cảnh sát giao thông nữa, mấy người các anh thương lượng một lúc, cuối cùng kết luận là chúng tôi đâm phải bà cụ kia, lẽ nào các anh không nghe thấy có người nói chính mắt nhìn thấy bà cụ kia tự mình ngã xuống sao?
Chu Hân Mính nói đến đây, quay sang nhìn Đồn trưởng Trương, gật đầu nói:
- Đồn trưởng Trương, cuối cùng tôi cũng hiểu rõ cái gọi là phương thức phá án của các anh rồi, lẽ nào các anh cứ làm như vậy là coi như kết thúc vụ án sao? Được, hôm nay tôi muốn đòi lại công đạo, nếu các anh cảm thấy mình không xử lý được vụ việc lần này, tôi sẽ điều động toàn bộ nhân lực của đại đội cảnh sát hình sự tới đây, để người của tôi điều tra vụ việc lần này. Hừ, tôi sẽ cho các vị kiến thức xem đội cảnh sát hình sự thành phố điều tra như thế nào!
Giờ phút này trên trán của Đồn trưởng Trương mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, trong lòng thầm kêu cha khóc mẹ. Cô nàng Chu Hân Mính này mình có thể trêu vào sao, bình thường muốn lấy lòng còn không kịp, bây giờ thì ngược lại còn chọc giận người ta. Đồn trưởng Trương theo phản xạ đưa tay lau mồ hôi trên trán, vội vàng quay ra nói với một nữ cảnh sát:
- Tiểu Lưu, sao cô còn ngồi ì ra đó vậy? Mau mau đưa Đại đội trưởng Chu đến phòng làm việc của tôi để cô ấy nghỉ ngơi một chút. A, đúng rồi, còn cả người bạn đi cùng Đại đội trưởng Chu nữa, nhanh lên, nhanh lên đi!
Cô nữ cảnh sát tên gọi Tiểu Lưu nhanh nhảu chạy tới, dẫn Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi vào trong. Lúc này Diệp Lăng Phi bỗng nói chen vào:
- Hân Mính, anh thấy chúng mình cứ ngồi ở đây là được rồi, dù gì thì chúng ta cũng là người bị tình nghi, rõ ràng là làm chuyện tốt đỡ một bà lão bị ngã vậy mà vẫn có thể bị người khác nói xấu là tông xe vào người ta. Nếu chúng mình đi vào trong, vạn nhất có người nói chúng mình muốn chạy trốn, không phải là còn tệ hơn sao? Hân Mính, anh thực sự rất lo lắng về những lời đàm tiếu của người ngoài, bọn mình cứ ngồi ở đây thì tốt hơn. À, đúng rồi, bọn mình chưa bị còng tay này, em không nên chờ người ta còng mình lại, chúng ta tự còng tay là được rồi!
Đồn trưởng Trương vừa nghe Diệp Lăng Phi nói những lời này, trong lòng sợ đến muốn chết, không dám nhiều lời, chỉ liên tục nháy mắt với nữ cảnh sát kia. Viên nữ cảnh sát hiểu ý sếp, vội vàng nói:
- Đội trưởng Chu, cô xem cô đứng ở đây cũng không hay cho lắm, hai vị mau vào trong ngồi chơi. Đội trưởng Chu, cô uống trà hay uống cà phê vậy?
Chu Hân Mính thấy Đồn trưởng Trương tỏ thái độ khá tốt, cũng không thể để ông ta phải khó xử, cô hừ lạnh một tiếng, nói:
- Đồn trưởng Trương, chúng tôi ngồi ngay trong kia chờ lời giải thích của anh đó, người của anh ở ngay trên đường bắt chúng tôi vào đây. Nếu tôi thật sự phạm tội thì không nói làm gì, thế nhưng nếu anh điều tra xong mà chúng tôi vô tội, vậy anh phải lo lắng đến ảnh hưởng của chuyện lần này đó!
Chu Hân Mính không nói thẳng ra, nhưng Đồn trưởng Trương vẫn nghe ra ý tứ trong những lời cô vừa nói. Chu Hân Mính chính là con gái của Thị trưởng Chu, nếu chuyện này truyền ra ngoài chắc chắn sẽ kinh động đến ông, lúc đó không ai có thể gánh được trách nhiệm. Chờ Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi đi khỏi, Đồn trưởng Trương lập tức gọi hai gã cảnh sát vào phòng làm việc ở tầng một, cửa phòng vừa đóng, ông ta chỉ vào mặt hai viên cảnh sát, giáo huấn:
- Hai người các cậu có phải là ăn gan hùm mật gấu không hả, các cậu có biết cô ta là ai không, cô ta chính là đại đội trưởng đại đội cảnh sát hình sự thành phố, là con gái của Thị trưởng Chu đấy! Hai tên cảnh sát quèn như các cậu mà cũng dám động đến người ta, hai cậu nói xem hai cậu có to gan quá không vậy!
- Đồn trưởng, thực sự bọn em không biết mà!
Hai viên cảnh sát nghe Đồn trưởng Trương nói xong, sợ đến mức toát mồ hôi lạnh. Hai người đâu tưởng tượng được một cô gái mà lại có bối cảnh lớn đến vậy, bây giờ hai tên này cảm thấy cả người mềm nhũn, đi đứng cũng khó khăn, liên tục cầu xin:
- Đồn trưởng, van anh, anh nghĩ cách giúp bọn em với!
- Bây giờ biết sợ rồi hả, lúc nãy thì làm gì sao không suy xét? Các cậu nói xem có phải các cậu nhàn rỗi quá không có việc gì làm nên đi gây chuyện đúng không, sao lại chọc tới cô nàng ấy chứ!
Đồn trưởng Trương răn dạy.
- Chúng ta muốn trốn tránh cũng không trốn được nữa rồi, là do các cậu hết lần này tới lần khác chọc tới người ta. Các cậu đừng có đứng đây mà run cầm cập nữa, đến lúc này sợ cũng chẳng có tác dụng gì đâu. Tôi hỏi các cậu, rốt cuộc vì sao các cậu lại muốn bắt Đội trưởng Chu, tôi nghe giọng điệu của cô ấy thì hình như là các cậu vu khống cô ấy phải không!
- Đồn trưởng, việc này thực sự không thể trách bọn em!
Một viên cảnh sát nói.
- Tất cả đều là chủ ý của Phó đồn trưởng Vu, thực sự không liên quan đến bọn em!
- Sao lại dính dáng đến cả Phó đồn trưởng Vu ở đây vậy?
Đồn trưởng Trương hỏi.
Hai gã cảnh sát thấy sự việc đã đến nước này, không dám giấu diếm gì cả, bèn đem đầu đuôi câu chuyện nói ra. Thì ra là tên cảnh sát chạy đến lúc sau là phó đồn trưởng của đồn cảnh sát này, họ Vu. Tên Phó đồn trưởng Vu này đang theo đuổi cháu gái của bà lão kia.
Vốn hai viên cảnh sát cũng nhìn ra bà lão kia đang trơ trẽn vòi tiền. Sau đó, hai gã cảnh sát giao thông đi đến, khám nghiệm hiện trường cho kết quả là không có bất kỳ dấu vết nào chứng minh chiếc xe kia đâm phải bà cụ. Tên Phó đồn trưởng Vu kia vì muốn thể hiện một phen nên mới đuổi hai nhân viên cảnh sát giao thông đi, sau đó nói với hai tên cảnh sát là cứ xử lý chuyện này theo hướng chiếc xe đâm phải bà cụ, để chủ xe bồi thường cho bà lão một số tiền là được. Hai viên cảnh sát nghe vậy liền đáp ứng, sao có thể đắc tội với phó đồn trưởng được.
Đồn trưởng Trương vừa nghe xong, hận không thể cho hai tên thuộc hạ này mỗi người một cái bạt tai, thân là cảnh sát, sao có thể làm ra mấy chuyện kiểu này được, càng đáng chết hơn nữa là gặp ai không gặp lại gặp đúng Chu Hân Mính, đây không phải là tự tìm đường chết sao. Loại chuyện như thế này, không ai giúp được bọn họ cả. Đồn trưởng Trương vốn đang nghĩ nếu thuộc hạ của mình và Chu Hân Mính có hiểu lầm gì đó thì nhiều lắm bản thân sẽ khiêm tốn nhận lỗi, nói tốt vài câu, chờ Chu Hân Mính hết giận rồi tính tiếp.
Đồn trưởng Trương biết Chu Hân Mính không phải là người cậy mình là đại đội trưởng đội cảnh sát hình sự mà không phân biệt thị phi, chỉ là lúc này cô đang tức giận, vì thế ông ta mới muốn chờ cho Chu Hân Mính nguôi giận, lúc đó mới cầu tình mong cô giơ cao đánh khẽ, không tính toán gì với bọn họ nữa. Bây giờ Đồn trưởng Trương chỉ nghĩ làm thế nào để tự bảo vệ mình, đồn công an của hắn gây ra chuyện lớn như vậy, bản thân là đồn trưởng cũng phải chịu trách nhiệm, quan trọng hơn Chu Hân Mính là đối tượng không thể đắc tội. Chuyện này nếu không cho cô một câu trả lời thỏa đáng, sợ rằng cái chức đồn trưởng này hắn cũng không làm được nữa. Đồn trưởng Trương suy đi tính lại hồi lâu, rốt cuộc cũng lên tiếng:
- Hai người các cậu lần này thực sự gặp phải đại họa rồi, nếu Đại đội trưởng Chu tiếp tục truy cứu chuyện này, hai người các cậu mất việc là còn nhẹ, không chừng còn có thể bị nhận hình phạt thêm nữa đó!
Hai câu này của Đồn trưởng Trương làm hai cảnh sát kia sợ đến nỗi toàn thân run lẩy bẩy, hai người vội vàng nói:
- Đồn trưởng, lần này anh nhất định phải giúp bọn em đó!
- Tôi giúp các cậu thế nào đây? Tôi dám đắc tội với người ta sao, mọi chuyện đều do các cậu gây ra đó. Các cậu đã nghe Đội trưởng Chu nói rồi đó, chuyện này có ảnh hưởng không nhỏ. Người ta không nói rõ ràng, thế nhưng các cậu hẳn là hiểu rõ ý tứ trong câu đó, người ta là đại đội trưởng đại đội cảnh sát hình sự thành phố, lại là con gái của thị trưởng, bị các cậu bắt lại, chuyện này mà truyền đi sẽ gây ra nhiều sóng gió. Hai thằng ranh các cậu không chịu động não gì cả, tự dưng gây ra loại chuyện như thế này. Theo ý tôi thì bây giờ hai cậu nên viết đơn từ chức đi, tôi sẽ nói với Đội trưởng Chu rằng hai người các cậu là bị bắt ép, là Phó đồn trưởng Vu ra lệnh cho các cậu làm như vậy. Đến lúc đó tôi sẽ nói thêm rằng tôi đã khai trừ các cậu, như vậy chí ít cũng làm Đội trưởng Chu bớt giận, hai cậu cũng có thể thoát kiếp ngồi tù!
Hai viên cảnh sát nghe vậy, cũng biết bây giờ chỉ có biện pháp này thôi, thà bị cho thôi việc còn hơn là bị ngồi tù, hai người đó đối với Đồn trưởng Trương vô cùng cảm kích. Đồn trưởng Trương thầm nghĩ lần này bất luận thế nào đều phải đuổi cổ tên Phó đồn trưởng Vu kia đi. Xem ra lần này Phó đồn trưởng Vu không chỉ bị giáng chức, có khi còn phải ngồi tù nữa. Nhưng thời khắc này Đồn trưởng Trương phải lo cho bản thân đã, làm gì có tâm tư đi lo chuyện người khác. Đồn trưởng Trương bàn bạc với hai viên cảnh sát hồi lâu mới đi. Sau đó ông ta hấp ta hấp tấp trở lại phòng làm việc của mình, vừa đi vào đã thấy Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi đang ngồi ở đó chờ đợi. Đồn trưởng Trương đi đến chỗ hai người, tỏ vẻ vô cùng căm phẫn, thoá mạ hai tên cảnh sát và Phó đồn trưởng Vu một trận, sau đó đem chuyện nói lại với Chu Hân Mính. Chu Hân Mính nghe xong, hừ lạnh nói:
- Đồn trưởng Trương, nếu chuyện này là do đồn công an của anh gây ra, không biết anh định xử lý thế nào đây?