Trán đồn trưởng Trương rịn đầy mồ hôi lạnh, ông ta vội vàng nói:
- Tôi đã xem xét đến việc từ chức, tất cả chuyện này đều do Vu phó đồn trưởng của chúng tôi gây ra, tôi sẽ xử lý theo đúng trình tự pháp luật. Chu đại đội trưởng, cô cứ yên tâm, tôi sẽ cho cô một lời giải thích thỏa đáng!
Nghe vậy, cơn giận của Chu Hân Mính mới nguôi đi phần nào, cô hừ lạnh một tiếng, nói:
- Nếu vậy thì tôi sẽ chờ kết quả của đồn trưởng Trương, nhưng tôi không muốn vụ này kéo dài quá lâu đâu!
- Sẽ không lâu đâu, ngay khi Vu phó đồn trưởng trở về tôi sẽ lập tức làm việc với hắn, sau đó giải quyết theo trình tự pháp luật. Chu đại đội trưởng, trong vòng hai ngày tới tôi sẽ cố gắng có một lời giải thích thuyết phục cho cô!
- Vậy thì tốt, tôi sẽ chờ lời giải thích thuyết phục đó của anh!
Chu Hân Mính nói xong, đứng dậy cùng Diệp Lăng Phi đi ra cổng đồn công an. Hai người vừa ra đến nơi thì thấy gã Vu phó đồn trưởng kia dẫn theo bà lão nọ quay về. Thấy Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi định rời đi, Vu phó đồn trưởng trừng mắt:
- Các người định làm gì? Đây là đồn công an, mọi việc còn chưa xử lý xong sao có thể đi được?
Chu Hân Mính còn chưa kịp lên tiếng, đồn trưởng Trương đã bước tới, trừng mắt quát:
- Cậu vào đây cho tôi!
Gã Vu phó đồn trưởng sửng sốt, hắn thấy sắc mặt của đồn trưởng rất khó coi, không biết chuyện gì đã xảy ra. Tuy vậy, hắn vẫn hô:
- Tiểu Vương, các cậu đã lấy khẩu cung của bọn họ chưa?
Anh cảnh sát tên Tiểu Vương cúi gằm mặt không dám ngẩng lên, trong lòng thầm rủa: “Mẹ kiếp nhà mày, lần này ông đây bị mày hại thảm rồi!”
Đồn trưởng Trương thấy gã Vu phó đồn trưởng vẫn còn lải nhải ở đây, chẳng phải lại muốn gây sự sao, ông ta quýnh lên, quát lớn:
- Vu phó đồn trưởng, cậu tạm thời bị đình chỉ công tác, trước hết phải khai báo rõ ràng hành vi của mình đã!
- Em bị đình chỉ công tác sao?
Vu phó đồn trưởng ngạc nhiên, nghi hoặc hỏi lại:
- Đồn trưởng, sếp đừng đùa với em thế!
- Đùa cái quái gì!
Đồn trưởng Trương bị tên đồn phó ngu ngốc này chọc cho tức điên, ông ta gầm lên:
- Bây giờ cậu phải khai báo thành khẩn cho tôi, cậu dám vì thiên vị người quen mà làm việc trái pháp luật, chuẩn bị tinh thần ngồi tù đi!
Lúc này Diệp Lăng Phi mới xen vào, cười nói:
- Đồng chí cảnh sát này, sao anh không chịu nhìn xem chúng tôi là ai. Đừng nói một tên phó đồn công an quèn như anh, cho dù là cục trưởng cục cảnh sát của các anh cũng không dám vu oan cho chúng tôi đâu. Bây giờ thì tôi đã nhìn ra, loại người như anh có ngồi tù cũng chẳng oan uổng gì.
Diệp Lăng Phi nói xong, nhìn sang bà lão kia cười lạnh:
- Còn cả bà nữa, tôi thực sự không biết phải nói bà thế nào. Tuổi đã cao rồi mà còn không biết phân biệt phải trái. Bà sống cả một đời quả thực quá uổng phí. Lão nhân gia, tôi xin chân thành khuyên bà một câu, người ta sống phải biết tu thân tích đức, đừng có động một tí là lại giở trò lừa gạt người khác!
Diệp Lăng Phi vốn định nói thêm mấy câu nữa nhưng thấy bà lão cũng lớn tuổi rồi, mình mà thực sự chọc cho bà ta tức đến chết thì phiền phức lắm, hắn bèn nuốt mấy câu còn lại vào bụng, cùng Chu Hân Mính ra khỏi đồn công an. Hai người lên xe. Diệp Lăng Phi thắt dây an toàn, hỏi:
- Hân Mính, mình đi ăn ở đâu đây?
- Ăn uống gì nữa, em tức no cả bụng rồi đây này!
Chu Hân Mính thở phì phò nói.
- Thật không ngờ hôm nay lại gặp phải chuyện này, tức chết đi được!
- Chuyện vặt ấy mà, bình thường thôi!
Diệp Lăng Phi vừa cười vừa lái xe đi.
Chu Hân Mính tuy miệng nói không ăn nhưng vẫn cùng Diệp Lăng Phi đến một nhà hàng gần đó. Ăn uống xong xuôi cũng đã 2 giờ chiều, Chu Hân Mính bây giờ không có tâm trạng đi dạo nữa nên đề nghị về nhà. Diệp Lăng Phi cũng đồng tình, lái xe quay lại biệt thự. Vừa về đến nhà, Chu Hân Mính lập tức về phòng mình. Diệp Lăng Phi đi xuống tầng một, thấy Trương Vân đang lau chùi phòng khách. Cả căn biệt thự được Trương Vân dọn dẹp sạch sẽ, hầu như không có một hạt bụi nào. Trương Vân thuộc tuýp người không thích ngồi yên một chỗ, đặc biệt chịu khó. Diệp Lăng Phi ngồi trong phòng khách, nói với Trương Vân:
- Trương Vân, cô không cần bận rộn như thế, phải nghỉ ngơi một chút, không có việc gì làm thì có thể ra ngoài dạo chơi!
- Không được, tôi không thích ra ngoài, tôi thấy bên ngoài hỗn loạn lắm, cứ ở trong nhà thì tốt hơn!
Trương Vân đáp.
Diệp Lăng Phi nghĩ lại cũng thấy đúng, bây giờ bên ngoài quá hỗn loạn, đi trên đường cũng không yên ổn, sao có thể an toàn như ở nhà được. Diệp Lăng Phi không nói thêm gì nữa, tiện tay bật TV, hắn chuyển đến kênh của đài truyền hình thành phố Vọng Hải, lúc này đài đang phát sóng bản tin thời sự. Diệp Lăng Phi đọc dòng phụ đề trên màn hình, biết được bản tin đang nói về vụ việc cư dân trả lại nhà hàng loạt tại chung cư Dương Quang, có cả cuộc phỏng vấn của một nữ phóng viên với một chủ nhà đã trả lại căn hộ của mình, người đó cực kỳ phẫn nộ nói: "Tôi không ngờ một tập đoàn lớn như Quốc Tế Thế Kỳ lại có thể xảy ra chuyện như thế này. Lúc đầu chúng tôi chọn mua nhà ở đây chính là vì những quảng cáo về nơi này, bây giờ thì hay rồi, thực tế không hề giống như tập đoàn đã tuyên bố, nơi đây sắp thành trung tâm mua sắm thì đúng hơn..."
Diệp Lăng Phi nghe tin tức này xong lập tức hiểu ra vì sao trưa nay Bạch Tình Đình lại bận họp, nhất định là do dự án chung cư Dương Quang xảy ra vấn đề. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại di động gọi cho Bạch Tình Đình, nhưng cô hình như có việc nên không nghe máy, hắn liên tiếp gọi lại mấy lần mà vẫn không thấy cô trả lời. Bất đắc dĩ, Diệp Lăng Phi đành phải gọi đến số máy bàn ở phòng làm việc của Bạch Tình Đình, lần này thì thư ký của cô bắt máy. Diệp Lăng Phi từ chỗ thư ký biết được trưa nay sau khi họp xong, Bạch Tình Đình nhận được một cuộc điện thoại rồi vội vã rời đi, trước khi đi cũng không nói mình đi đâu. Diệp Lăng Phi nghe thế lập tức sốt ruột, thầm nghĩ: "Cô nàng Bạch Tình Đình này bị sao vậy, sao lại nghe một cuộc điện thoại xong liền đi mất, gọi mãi cũng không được, không phải là đã xảy ra chuyện gì rồi chứ!"
Diệp Lăng Phi vô cùng lo lắng, lại gọi vào di động của Bạch Tình Đình, gọi đến lần thứ ba, rốt cuộc cô cũng chịu nghe máy. Nghe được giọng nói của Bạch Tình Đình, cuối cùng hắn cũng thở phào nhẹ nhõm, đùa giỡn:
- Vợ yêu của anh à, em làm sao thế, đang yên đang lành sao lại không nghe điện thoại của anh?
- Em có chút chuyện!
Diệp Lăng Phi nghe giọng của Bạch Tình Đình có gì đó khác lạ, đoán chừng cô nhất định gặp phải chuyện gì đó. Hắn hỏi:
- Vợ à, em không sao chứ?
- Không sao... em không sao cả!
Giọng nói của Bạch Tình Đình có vẻ không ổn, dường như cô sắp bật khóc.
Diệp Lăng Phi hoảng hốt, vội vàng nói:
- Vợ ơi, rốt cuộc em làm sao vậy, bây giờ em ở đâu để anh đến đón!
Đầu dây bên kia, Bạch Tình Đình im lặng một lúc rồi đáp:
- Em đang ở chỗ ba em, anh đến nhà ba em đi!
Diệp Lăng Phi cúp máy, thầm tính toán, nếu Bạch Tình Đình đang ở nhà thì cần gì phải khóc, nghe ngữ khí của cô dường như đã phải chịu ấm ức rất lớn thì phải? Diệp Lăng Phi tự nhủ, nếu Bạch Tình Đình bị ấm ức hẳn là sẽ nói với mình, sao lần này cô lại có vẻ muốn che giấu, không muốn cho mình biết. Diệp Lăng Phi càng nghĩ càng thấy không đúng, hắn không nói gì với Chu Hân Mính, lái xe rời khỏi biệt thự.
Khi Diệp Lăng Phi đến Bạch gia thì thấy Bạch Tình Đình đang đứng trước cửa biệt thự, dường như đang đợi mình. Diệp Lăng Phi vội cất tiếng gọi, vừa xuống xe thì Bạch Tình Đình chẳng nói chẳng rằng nhào vào lòng hắn, nức nở.
- Tình Đình, đừng khóc nữa, nói anh nghe rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, có phải có người bắt nạt em không?
Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình, nhẹ nhàng an ủi cô.
- Chồng ơi, chúng mình về nhà đi!
Bạch Tình Đình ngẩng mặt lên, nói với Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi gật đầu, đúng lúc này vú Ngô từ trong biệt thự đi ra. Vú Ngô thấy Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi đang đứng ngoài cửa, bà lập tức bước nhanh tới. Vẻ mặt của vú Ngô cực kì bất đắc dĩ, bà nói với Bạch Tình Đình:
- Tiểu thư, quả thật chuyện này tôi không biết nên nói thế nào, tôi chưa từng nói gì với thằng bé, không hiểu vì sao nó lại biết được, tôi...!
- Vú Ngô, cô đừng nói nữa, cháu không muốn ở lại đây đâu!
Bạch Tình Đình lau nước mắt, quay sang nói với vú Ngô:
- Vú Ngô, cô nói với ba cháu thế này, ông ấy thích làm gì thì cứ làm, tóm lại cháu sẽ không nhận người em trai này. Còn nữa, nếu ông ấy muốn cổ phần của tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế thì cháu sẽ trả lại cho ông ấy, cháu không cần!
- Tiểu thư, cô hiểu lầm rồi, tôi nghĩ lão gia vừa rồi chỉ là nhất thời tức giận nên mới thế, dù sao thái độ lúc nãy của cô...
Vú Ngô chưa nói hết câu, Bạch Tình Đình đã ngắt lời:
- Vú Ngô, cháu hiểu ý của cô, việc này dù là ai gặp phải cũng sẽ tức giận thôi! Cháu thừa nhận vừa rồi cháu phản ứng thái quá, nhưng mà, ba cháu nhận lại con trai của mình, điều đó không có gì sai, nhưng tại sao lại không nói trước cho cháu một tiếng? Lẽ nào cứ gọi cháu đến đây nói vài câu là xong chuyện sao, lẽ nào cháu không phải con gái ruột của ông ấy?
Bạch Tình Đình càng nói càng tức giận, nước mắt không tự chủ được chảy xuống hai gò má, cô nói tiếp:
- Ba cháu chỉ vì một người còn chưa rõ có phải con ruột của mình không mà đánh cháu, từ nhỏ đến lớn ông ấy chưa từng đánh cháu lần nào.
Vú Ngô không biết nói gì, chỉ có thể liên tục xin lỗi:
- Tiểu thư, đều tại tôi, tôi...!
- Vú Ngô, cô không cần nói nữa, tóm lại cháu không muốn gặp cô, cũng không muốn gặp ba nữa!
Bạch Tình Đình lên xe của Diệp Lăng Phi, nói:
- Cháu không cần những gì ba cháu tặng nữa, chiếc xe kia cháu không cần, để lại đây cho ông ấy. Cả cổ phần của tập đoàn Quốc Tế Thế Kỳ nữa, cháu cũng không cần, ông ấy thích cho ai thì cho!
Bạch Tình Đình rất kích động. Diệp Lăng Phi nhất thời cũng không biết nên an ủi thế nào. Hắn tựa người vào xe, không hề động đậy. Bạch Tình Đình thấy thế liền thúc giục:
- Chồng ơi, anh làm gì vậy, mau lái xe đi, em không muốn ở lại đây thêm một phút nào nữa!
- Được! Diệp Lăng Phi đáp một tiếng, lập tức lên xe rời khỏi biệt thự Bạch gia.
Bạch Tình Đình ngồi trong xe bật khóc nức nở, Diệp Lăng Phi ân cần hỏi:
- Vợ à, chúng ta đi đâu bây giờ?
- Đi đâu cũng được, nói chung em không muốn ở lại đây thôi!
Bạch Tình Đình vừa nói xong, di động của cô liền đổ chuông, cô không thèm liếc nhìn. Tiếng chuông vang lên một lần nữa, đến hồi chuông thứ ba, Bạch Tình Đình mới lấy điện thoại ra khỏi túi xách, trực tiếp tắt máy. Diệp Lăng Phi im lặng, lái xe đến quảng trường bên bờ biển. Hắn dừng xe lại, Bạch Tình Đình không xuống xe mà đòi hạ hết cửa kính xuống, để gió biển thổi qua gương mặt cô. Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình, dịu dàng nói:
- Tình Đình, nói anh nghe đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!
Bạch Tình Đình hai mắt đỏ hoe, cô nhào vào ngực Diệp Lăng Phi, hai tay ôm chặt cổ hắn, nói:
- Chồng ơi, bây giờ em chỉ còn mình anh thôi!
- Tình Đình, đừng lo, dù có chuyện gì xảy ra anh cũng sẽ không bỏ rơi em!
Diệp Lăng Phi vươn tay vỗ nhẹ lưng của Bạch Tình Đình, dịu giọng nói:
- Chúng ta đã là vợ chồng rồi, em có ấm ức gì thì cứ nói với anh!
Bạch Tình Đình khóc nức nở, cô ngẩng đầu lên, lấy tay lau nước mắt, kể:
- Là do... ba... ba em, ông ấy... ông ấy muốn nhận tên kia... làm con trai!
Diệp Lăng Phi vừa nghe đã hiểu đại khái. Thấy tâm trạng của Bạch Tình Đình rất sa sút, hắn ngắt lời cô:
- Tình Đình, anh kể chuyện cười cho em nhé!
- Em không nghe!
Bạch Tình Đình đáp.
Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình đang rất tức giận, trong lòng tự biết mình có nói gì thì cô cũng không chịu nghe, hiện tại cứ để cô trút hết những khó chịu trong lòng thì tốt hơn. Bạch Tình Đình vừa nức nở khóc vừa kể lại mọi chuyện, nguyên lai là khi cô họp xong thì nhận được điện thoại của Bạch Cảnh Sùng, lúc đó ông chưa nói có chuyện gì, chỉ bảo cô về nhà một chuyến. Bạch Tình Đình lúc ấy cũng không suy nghĩ nhiều, lái xe đến biệt thự của Bạch Cảnh Sùng. Vừa vào bên trong, cô thấy một thanh niên ngồi bên cạnh cha mình, vú Ngô cũng ngồi ở đó, chỉ là gương mặt vú Ngô lộ vẻ bất an.
Người thanh niên này chính là Thái Hạo. Bạch Tình Đình vốn không ưa tên Thái Hạo này, cô đã nói trước sẽ không nhận hắn làm em trai. Bạch Cảnh Sùng hy vọng Bạch Tình Đình có thể chấp nhận Thái Hạo, theo ý của ông, nói thế nào Thái Hạo cũng là con trai mình, ông muốn để Thái Hạo tiến vào hàng ngũ lãnh đạo cấp cao của tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ. Bạch Tình Đình vốn đã không hài lòng, rất khó chịu với Thái Hạo, bây giờ nghe ý cha già muốn giao tập đoàn cho hắn, cô càng thêm cáu giận, không nhịn được nói một câu "Còn không biết đây là con ai đâu!". Vừa nghe Bạch Tình Đình nói câu đó, sắc mặt vú Ngô lập tức thay đổi. Bạch Cảnh Sùng cũng bị con gái làm cho phát điên, trong lúc tức giận, ông đã tát Bạch Tình Đình một cái. Từ nhỏ đến giờ cô chưa từng bị cha đánh lần nào, hiện tại bị ấm ức như vậy, cô giận dỗi bất chấp tất cả, tuyên bố với Bạch Cảnh Sùng rằng sẽ trả lại tất cả mọi thứ cho Bạch gia.
Diệp Lăng Phi nghe xong, bỗng nhiên cười thoải mái, nói:
- Vợ à, đừng khóc nữa. Anh còn tưởng chuyện gì, vừa nãy thấy em khóc, thực sự làm anh sợ đấy. Được rồi, chúng mình về nhà đã, chuyện ở chỗ ba em, anh sẽ đi nói với ông ấy!
- Em vẫn ấm ức lắm, ba dựa vào cái gì mà đánh em, dù thế nào em vẫn là con gái ruột của ông ấy, vậy mà ông ấy vì một kẻ còn chưa biết có phải con đẻ của mình không mà đánh em!
Bạch Tình Đình kiên quyết nói.
- Vợ ơi, anh đã bảo rồi, chuyện này cứ để anh đi nói chuyện!
Diệp Lăng Phi nói:
- Chúng ta đừng nói mãi về chuyện này nữa, về nhà ăn cơm đi. Hôm nay Hân Mính cũng bực bội lắm, xem hai em kìa, đến cả chuyện không vui cũng hẹn nhau gặp phải trong hôm nay!
- Hân Mính bị làm sao vậy?
Bạch Tình Đình nghe tin Chu Hân Mính cũng có chuyện bực mình, cô lau nước mắt, lập tức hỏi nguyên do. Diệp Lăng Phi kể lại câu chuyện ngày hôm nay của hắn và Chu Hân Mính. Bạch Tình Đình nghe xong liền lẩm bẩm: "Hôm nay rốt cuộc là làm sao vậy!"
- Đây là cuộc sống mà, chúng ta sống trên đời không phải là để gặp đủ loại chuyện như thế sao. Mấy kẻ sống cả đời bình lặng nhàm chán làm gì có tí thú vị nào. Được rồi, cô bé hay dỗi, trước hết chúng mình về nhà xem Hân Mính thế nào đi!
Diệp Lăng Phi vừa nói xong thì chuông điện thoại của hắn vang lên. Diệp Lăng Phi lấy máy ra, thấy người gọi đến chính là Bạch Cảnh Sùng.
Bạch Tình Đình vươn tay cầm lấy di động của Diệp Lăng Phi, ấn nút từ chối cuộc gọi.
- Chồng ơi, chúng mình về nhà đi, em không muốn gặp ba em thêm lần nữa đâu!
Bạch Tình Đình nói.
Diệp Lăng Phi lắc đầu, lấy lại điện thoại từ tay Bạch Tình Đình, nói:
- Vợ à, trốn tránh cũng vô ích, phải đối mặt thôi!
Diệp Lăng Phi chưa dứt lời, chiếc điện thoại trong tay lại đổ chuông, lần này Bạch Tình Đình không giằng lấy tắt đi mà nhìn xem hắn định làm gì. Diệp Lăng Phi vừa nghe máy, giọng nói già nua của Bạch Cảnh Sùng vang lên:
- Tiểu Diệp, con đang ở cùng với Tình Đình à?
Diệp Lăng Phi nhìn thoáng qua Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh, đáp:
- Ba vợ, ba có chuyện gì sao?
Diệp Lăng Phi nghe được tiếng thở dài nặng nề của Bạch Cảnh Sùng, hắn có thể tưởng tượng được dáng vẻ của ông lúc này. Bạch Cảnh Sùng luôn nâng niu Bạch Tình Đình như viên ngọc quý trên tay, thương yêu nuông chiều hết mực, lần này ông lỡ tay đánh con gái, có thể hiểu lúc này trong lòng ông hối hận đến mức nào.
- Tiểu Diệp, ba muốn nói mấy câu với Tình Đình!
Bạch Cảnh Sùng nói ra câu này không nhịn được lại thở dài. Diệp Lăng Phi nhìn sang phía Bạch Tình Đình, nhưng thấy cô không hề có ý muốn nghe điện thoại, hắn đành phải nói:
- Ba vợ, bây giờ tâm trạng của Tình Đình không được tốt, có lẽ ba nên chờ một thời gian nữa thì hơn!
- Ba biết ba không nên đánh nó, ba biết bây giờ Tình Đình nhất định rất hận ba!
Giọng nói già nua mệt mỏi của Bạch Cảnh Sùng lại vang lên.
- Tiểu Diệp, là một người cha, ba luôn hy vọng có người kế thừa sự nghiệp của mình, ba biết Tình Đình luôn rất nỗ lực cố gắng, thế nhưng... Khụ khụ, con muốn nói ba thế nào cũng được, ba thực sự chỉ mong muốn có một người con trai có thể kế thừa tập đoàn Quốc Tế Thế Kỷ. Thế nhưng, khi nãy Tình Đình nói rất đúng, ba không thể không suy nghĩ đến cảm nhận của nó, ba làm như vậy thực quá ích kỷ rồi, đáng lẽ ba phải lo lắng cho Tình Đình mới đúng!
- Ba vợ, con sẽ chuyển lời của ba tới Tình Đình!
Diệp Lăng Phi nói.
- Ba vợ, con không nói đến tên Thái Hạo kia thế nào, nhưng với địa vị của ba hiện tại, nếu như truyền ra tin tức ba có một đứa con trai ngoài giá thú, Tình Đình phải làm sao bây giờ? Con tin rằng ba hẳn là rõ ảnh hưởng của chuyện này. Vì thế, ba vợ, ba hãy suy nghĩ cho kỹ rồi hãy làm!
- Tiểu Diệp, con nói với Tình Đình, ba đã nói cho Thái Hạo rằng ba sẽ không nhận nó làm con nữa.
Bạch Cảnh Sùng nói.
- Nhưng ba sẽ bồi thường cho Thái Hạo!
- Vâng, ba vợ, ba làm như vậy là được rồi, con tin rằng Tình Đình nghe xong sẽ rất hài lòng!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa nhìn Bạch Tình Đình, lúc này cô đang tập trung lắng nghe cuộc trò chuyện giữa hắn và Bạch Cảnh Sùng, vừa thấy Diệp Lăng Phi quay sang nhìn mình, cô lập tức quay mặt đi, giả bộ không quan tâm.
Diệp Lăng Phi làm mặt hề trêu Bạch Tình Đình, ngay sau đó tiếp tục nói:
- Ba vợ, chuyện này tạm thời cứ để đó đã, cứ để con khuyên nhủ Tình Đình, chờ tâm trạng của cô ấy khá lên, chúng ta sẽ nói chuyện thêm lần nữa!
Việc đã đến nước này, Bạch Cảnh Sùng cũng chỉ có thể làm như vậy. Sau khi cúp máy, Diệp Lăng Phi vừa khởi động xe, vừa nói:
- Tình Đình, chúng mình về nhà trước đã, em đừng suy nghĩ nhiều về chuyện này làm gì!
Bạch Tình Đình gật đầu. Diệp Lăng Phi lái xe đưa cô quay về biệt thự...
Đường Hiểu Uyển tan sở, lúc đi về cô gặp Từ Oánh và Trịnh Khả Nhạc trong thang máy.
- Hiểu Uyển, thật trùng hợp!
Trịnh Khả Nhạc vừa nhìn thấy Đường Hiểu Uyển, cô lập tức chen đến bên cạnh, cố ý nói:
- Hiểu Uyển à, em dạo này càng ngày càng xinh ra đấy, có phải được tình yêu tưới tắm không vậy!
Đường Hiểu Uyển nghe Trịnh Khả Nhạc trêu chọc, cô ngượng ngùng cúi đầu không dám nhìn lên. Từ Oánh kéo tay Trịnh Khả Nhạc một cái, nói:
- Khả Nhạc, em nói linh tinh gì vậy, em đã bao giờ thấy Hiểu Uyển đi cùng bạn trai chưa?
Trịnh Khả Nhạc nhìn Đường Hiểu Uyển, cười đầy ẩn ý:
- Ai biết được, Hiểu Uyển của chúng ta là một tiểu mỹ nữ ai gặp cũng thích, nếu em mà là đàn ông chắc chắn em sẽ theo đuổi Hiểu Uyển đó!
- Khả Nhạc, chị đừng nói lung tung, em thực sự...
Đường Hiểu Uyển vốn định biện giải, nhưng đúng lúc đó Trịnh Khả Nhạc lại cố ý huých nhẹ vào ngực cô, thấp giọng thì thầm bên tai:
- Hiểu Uyển, em đừng giải thích nữa, chỗ đó của em đã tố cáo hết rồi!
- Em không nói chuyện với chị nữa!
Đường Hiểu Uyển bị Trịnh Khả Nhạc chọc đến mức mặt đỏ bừng, cô thực sự không có cách nào nói lại được, đành phải cúi đầu im lặng. Khi cửa thang máy mở ra, các nhân viên của tập đoàn Tân Á đều tranh thủ ra ngoài thật nhanh, còn Trịnh Khả Nhạc cố ý đi sau cùng với Đường Hiểu Uyển. Hai người vừa ra khỏi thang máy, Trịnh Khả Nhạc kéo Đường Hiểu Uyển lại, thấp giọng hỏi:
- Hiểu Uyển, dạo này em có thường gặp Diệp đại ca không?
- Không có, gần đây em bận quá nên không có thời gian!
Đường Hiểu Uyển đáp.
Trịnh Khả Nhạc đảo mắt nhìn quanh, ngoại trừ Từ Oánh đang đi phía trước, xung quanh không có ai cả. Trịnh Khả Nhạc nhỏ giọng nói:
- Hiểu Uyển, chị nói em nghe này, chị cũng thích Diệp đại ca, nếu em có thời gian thì nên nói tốt giúp chị trước mặt anh ấy nhé!
Đường Hiểu Uyển ngẩng đầu nhìn Trịnh Khả Nhạc, không hiểu vì sao cô lại tâm sự với mình những lời này. Trịnh Khả Nhạc hạ giọng hỏi:
- Hiểu Uyển, em có muốn ngày nào cũng được ở cùng với Diệp đại ca không?
Đôi mắt xinh đẹp của Đường Hiểu Uyển chớp chớp, vẫn không hiểu rõ Trịnh Khả Nhạc rốt cuộc muốn làm gì. Lúc này Trịnh Khả Nhạc mới đi vào vấn đề chính:
- Chị cho rằng những cô gái yêu Diệp đại ca chúng mình nên liên minh lại để tranh thủ sự ủng hộ của anh ấy, đối kháng với cô nàng Bạch Tình Đình kia. Hiểu Uyển, chị biết quan hệ giữa em và Diệp đại ca là tốt nhất, em nên góp sức nhiều hơn, được chứ!
Đường Hiểu Uyển lập tức hiểu ra bà chị Trịnh Khả Nhạc này có ý đồ gì, đó chính là muốn lôi kéo thêm người thành lập liên minh đối phó với Bạch Tình Đình. Nhưng mà, Đường Hiểu Uyển không cho rằng làm như vậy là một biện pháp tốt, ít ra theo quan điểm của cô, có thể duy trì mối quan hệ như hiện tại với Diệp Lăng Phi là cô đã thỏa mãn lắm rồi.
- Cái này... cái này để sau nói đi, bây giờ em còn phải về nhà!
Đường Hiểu Uyển ấp úng đáp.
Trịnh Khả Nhạc cũng không nói gì thêm, chỉ nhắc nhở:
- Hiểu Uyển, về nhà rồi nhớ suy nghĩ kỹ về những gì chị nói!
Đường Hiểu Uyển gật đầu, đáp:
- Vâng, em biết rồi!
Đây chính là tính cách của Đường Hiểu Uyển, dù trong lòng không muốn, cô cũng sẽ không biểu hiện ra ngoài ngay trước mặt người khác. Đường Hiểu Uyển và Trịnh Khả Nhạc ra khỏi tòa nhà của tập đoàn Tân Á rồi tách ra, Đường Hiểu Uyển mới đi được vài bước, chợt nghe thấy có người gọi tên mình. Cô nhìn theo hướng phát ra giọng nói, vừa nhìn đã lập tức kinh ngạc, thầm nghĩ: "Sao hắn lại đến đây?"