Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 724: CHƯƠNG 724: CHÓ CUỐI CÙNG VẪN LÀ CHÓ

Đường Hiểu Uyển và Trịnh Khả Nhạc vừa mới đi ra khỏi tòa nhà của tập đoàn Tân Á, chợt Đường Hiểu Uyển nghe thấy có người gọi tên mình, cô quay đầu nhìn lại thì thấy Thái Hạo đang đứng ở đó. Thái Hạo gương mặt sáng láng, đầu tóc vuốt keo bóng mượt, trông có vẻ đặc biệt phấn khởi. Trong lòng Đường Hiểu Uyển rất chán ghét tên Thái Hạo này, cô không biết tại sao hôm nay hắn lại xuất hiện ở đây. Trịnh Khả Nhạc vừa nhìn thấy Thái Hạo, cô kéo Đường Hiểu Uyển một cái, thấp giọng nói:

- Hiểu Uyển, có anh đẹp trai tìm em kìa, chị không ở đây làm kỳ đà cản mũi nữa đâu!

- Chị đừng nói bậy!

Đường Hiểu Uyển lo Trịnh Khả Nhạc lại nói linh tinh trước mặt Diệp Lăng Phi, vội vàng giải thích:

- Em và hắn chẳng có gì cả, ai biết vì sao lại gặp hắn ở đây chứ! Khả Nhạc, chị đừng nói lung tung trước mặt Diệp đại ca đó!

- Gì chứ, chị đùa chút thôi mà!

Trịnh Khả Nhạc liếc nhìn Thái Hạo, bĩu môi nói:

- Sao chị thấy tên Thái Hạo này có vẻ không giống trước đây nhỉ, trông bộ dạng này đúng là một tên công tử bột. Thôi, chị đi đây. Chị Oánh Oánh còn đang chờ chị ở kia đấy!

Trịnh Khả Nhạc nói xong liền bước nhanh tới chỗ Từ Oánh, chỉ còn lại một mình Đường Hiểu Uyển. Đường Hiểu Uyển thấy Thái Hạo tiến đến, cô nắm chặt quai túi xách của mình, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích. Thái Hạo đi tới, thấy Đường Hiểu Uyển đang đứng đó giương cặp mắt long lanh nhìn mình, trong lòng hắn không khỏi thầm khen xinh đẹp. Thái Hạo vẫn luôn cho rằng Đường Hiểu Uyển là cô gái thanh thuần và đáng yêu không ai sánh bằng, nhất là bộ ngực đầy đặn kiêu hãnh của cô, đúng là hơn cả thuốc kích thích đối với đàn ông, bất kỳ người nào nhìn thấy Đường Hiểu Uyển đều không thể không động lòng.

Thái Hạo từ khi làm việc ở Bộ Tổ chức của tập đoàn Tân Á đã rất để ý đến Đường Hiểu Uyển, nhưng khi đó lại có một Diệp Lăng Phi hết lần này tới lần khác ngáng đường, khiến Thái Hạo không tài nào tiếp cận được cô. Lúc đó Thái Hạo trong tay không có tiền, tự thấy mình không đủ sức đấu lại Diệp Lăng Phi, nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác xưa. Tuy Bạch Cảnh Sùng không công khai nhận hắn làm con trai, nhưng Thái Hạo tự cho rằng đó cũng chỉ là chuyện sớm muộn. Hắn không ngờ số phận của mình lại có bước ngoặt như vậy, trước đây hắn luôn than trời bất công, vì sao mình không sinh ra trong một gia đình giàu có, nếu vậy hắn sẽ có một đống tiền để tiêu xài, ra vào những nơi xa hoa cao cấp, được vô số mỹ nữ vây quanh.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, khi hắn vô tình nghe mẹ nuôi nói ra thân phận thật sự của mình không hề đơn giản, mẹ ruột của hắn không ngờ lại chính là người phụ nữ mình thường gọi là vú Ngô, số phận hắn từ đây đã thay đổi. Thế nên sau khi biết cha đẻ của mình là Bạch Cảnh Sùng, một nhân vật nổi tiếng ở thành phố Vọng Hải, tâm trạng hắn lập tức kích động như vừa trúng số độc đắc năm triệu tệ, không, còn lớn hơn gấp mấy lần.

Tuy vú Ngô không cho Thái Hạo tiếp xúc với Bạch Cảnh Sùng nhưng hắn đã tự mình lén lút gặp mặt ông ta. Một kẻ nghèo hèn khi biết cha đẻ của mình là một người giàu có, điều duy nhất có thể làm là dùng hết khả năng của mình để lấy lòng ông. Dựa vào tình hình chiều nay, Thái Hạo tự thấy ít nhất mình đã có một vị trí trong lòng Bạch Cảnh Sùng. Dù Bạch Cảnh Sùng sau khi đánh Bạch Tình Đình đã vô cùng hối hận, tỏ ý sẽ không nhận Thái Hạo làm con trai nhưng có thể suy nghĩ bồi thường cho hắn một chút.

Thái Hạo không phải là người cam chịu số phận, hắn muốn từng bước từng bước tiến vào nhà họ Bạch. Trong lòng Thái Hạo biết rõ nếu mình tỏ ra quá nôn nóng sẽ khiến Bạch Cảnh Sùng chán ghét, đến lúc đó việc hắn muốn gia nhập Bạch gia có thể nói là khó như lên trời. Thái Hạo ngoài mặt tỏ ra đồng ý chuyện Bạch Cảnh Sùng không nhận hắn làm con trai nhưng trong lòng đã tính toán cả rồi. Hắn sẽ thường xuyên gặp gỡ Bạch Cảnh Sùng để thực hiện cái gọi là “bồi dưỡng tình cảm”.

Về chuyện Bạch Cảnh Sùng nói muốn bồi thường cho hắn bằng kinh tế, Thái Hạo thấy nó còn cách xa mong ước của mình. Hắn cho rằng Bạch Cảnh Sùng cho mình hơn một triệu tệ căn bản chỉ là chín trâu mất một sợi lông. Nếu mình có thể thành công tiến vào Bạch gia, với tài sản bạc tỷ của nhà họ Bạch, sau này còn phải lo chuyện cơm áo gạo tiền sao?

Lúc đó Thái Hạo tỏ ra cực kì tức giận, công khai tuyên bố tiền không thể mua được lòng tự trọng của mình, điều này làm cho Bạch Cảnh Sùng càng thêm hài lòng với hắn. Thái Hạo cảm thấy bây giờ mình đã có tư cách nên mới chạy đến tập đoàn Tân Á chờ Đường Hiểu Uyển tan ca. Hắn cho rằng mình không còn như trước đây nữa, chỉ cần tuyên bố thân phận là con trai của Bạch Cảnh Sùng, khi đó chẳng phải Đường Hiểu Uyển sẽ quấn lấy mình như sam sao. Thái Hạo thầm tự sướng, mộng tưởng được ôm người đẹp động lòng người Đường Hiểu Uyển ngủ một giấc thật ngon. Hắn chậm rãi đi tới, tỏ vẻ vô cùng trang trọng.

- Hiểu Uyển, buổi tối em có rảnh không? Anh có một tin tốt muốn nói cho em biết!

Đường Hiểu Uyển không hề nghĩ ngợi, lập tức lắc đầu đáp:

- Tối nay tôi muốn đi dạo phố với mẹ, tôi đã hẹn với bà ấy tối sẽ đi mua sắm rồi!

- Hiểu Uyển, đúng dịp quá, tối nay anh cũng không có việc gì, hay là em mời bác gái đi cùng, chúng ta đến khách sạn Kinh Đô ăn tối. Ài, xem trí nhớ của anh này, quên mất cả bác trai nữa. Dạo này anh bận nhiều việc quá nên hồ đồ mất rồi. Hiểu Uyển, em nói bác trai cùng đi ăn nhé, đã lâu anh không gặp bác trai rồi, anh nhớ bác ấy quá!

Đường Hiểu Uyển nhìn Thái Hạo, nói:

- Tối nay cha tôi đi gặp bạn bè rồi, chắc là đồng nghiệp ở trường mời ăn cơm, tôi cũng không biết mấy giờ ông ấy về nữa. Còn kế hoạch đi mua sắm với mẹ tôi tối nay, tôi thấy thời tiết không tốt lắm, nên muốn ở nhà xem tivi thì hơn!

Từ sau khi đi theo Diệp Lăng Phi, rõ ràng miệng lưỡi của Đường Hiểu Uyển đã lanh lợi hơn rất nhiều, lòng vòng một hồi vẫn từ chối lời mời của Thái Hạo. Thái Hạo thấy Đường Hiểu Uyển không muốn ra ngoài ăn cơm với mình, hắn kéo tay cô lại, định kéo cô sang chỗ khác nói chuyện riêng, nhưng Đường Hiểu Uyển rất phản cảm với việc bị hắn đụng chạm, cô giằng tay ra, nói:

- Tôi phải về nhà rồi, nếu muộn một chút nữa thì xe buýt đông lắm, khó chen lắm!

Thái Hạo vội vàng nói:

- Hiểu Uyển, để anh đưa em về. Dạo này anh đang ngắm mấy chiếc xe, để một thời gian nữa anh sẽ mua một con BMW, hằng ngày đưa đón em đi làm!

- Anh vừa trúng số độc đắc à, hay là dạo này đầu óc anh có vấn đề? Mua xe BMW là chuyện của anh, liên quan gì đến tôi!

Đường Hiểu Uyển cũng không biết vì sao vừa nghe Thái Hạo nói những lời này cô càng thêm chán ghét, cũng không muốn nói chuyện với hắn thêm một giây nào nữa, cô bĩu môi, hừ lạnh:

- Thái Hạo, dù anh có tiền thì cũng không cần phải thể hiện trước mặt tôi. Tôi không thích anh, cũng không muốn có quan hệ gì với anh cả, làm ơn sau này đừng quấn lấy tôi nữa!

Đường Hiểu Uyển nói xong lập tức cất bước rời đi. Thái Hạo cảm thấy rất khó hiểu, theo hắn thấy thì con gái bây giờ đều thích kẻ có tiền, mình mua một chiếc BMW sao lại làm Đường Hiểu Uyển tức giận nhỉ. Thái Hạo vội vã chạy theo, chắn trước mặt cô, vội vàng phân bua:

- Hiểu Uyển, em nghe anh nói đã, anh nói thật mà, em có biết anh là con của ai không? Anh chính là con trai của Bạch Cảnh Sùng, em biết đấy, cha anh có rất nhiều tiền, sau này nếu chúng mình ở bên nhau thì cũng không cần đi làm nữa, chúng ta có thể đi du lịch nước ngoài, à, còn có thể ở trong một biệt thự lớn…!

- Được rồi, anh đừng nói nữa!

Đường Hiểu Uyển ngắt lời.

- Tôi đi làm là vì tôi thích môi trường làm việc ở tập đoàn Tân Á, tôi không phải loại con gái hám hư vinh chỉ biết có tiền. Còn chuyện ở biệt thự mà anh nói, sống trong căn nhà lớn như vậy để làm gì, sống chung với một người mình không thích chính là một loại đau khổ. Thái Hạo, tôi nói lại lần nữa, sau này anh đừng quấy rầy tôi nữa, tôi đã có bạn trai rồi, nếu anh cứ lằng nhằng bám theo, đến lúc đó đừng trách tôi chưa cảnh cáo anh, bạn trai tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua cho bất kỳ người đàn ông nào dây dưa với tôi đâu!

- Người bạn trai mà em nói có phải là tên Diệp Lăng Phi kia không? Hiểu Uyển à, em đừng u mê nữa, tên đó đã kết hôn rồi, hắn đang lừa dối em đó!

Đường Hiểu Uyển vừa nghe vậy lập tức trợn mắt, thở phì phò nói:

- Đó là chuyện của tôi, tôi yêu ai thì sẽ ở bên người đó, anh dựa vào cái gì mà quản được tôi!

- Hiểu Uyển...

Thái Hạo còn muốn giải thích thêm, đã thấy Đường Hiểu Uyển tức giận bỏ đi. Hắn nhìn theo bóng lưng xa dần của cô, lòng thầm oán hận: "Diệp Lăng Phi, tất cả là do tên khốn đó gây ra, ta không tin hắn có thể sánh được với ta!"

Đường Hiểu Uyển đi tới bến xe, cô không lên xe buýt mà đứng ngẩn ngơ ở đó như người mất hồn. Một lúc lâu sau cô mới tỉnh táo lại, lấy điện thoại di động trong ví ra, gọi cho Diệp Lăng Phi. Điện thoại vừa kết nối, Đường Hiểu Uyển không nói gì cả mà lại nức nở khóc, làm Diệp Lăng Phi ở đầu dây bên kia hoảng cả hồn, hắn vội vàng hỏi:

- Hiểu Uyển, em làm sao vậy, có phải có người ức hiếp em không?

- Diệp đại ca, em muốn gặp anh, em rất muốn gặp anh!

Diệp Lăng Phi trầm ngâm một lát, cuối cùng đồng ý:

- Được!

Sự việc cứ dồn dập kéo đến, Diệp Lăng Phi cũng không biết tại sao tối nay lại có lắm chuyện rắc rối thế này. Ở nhà hắn vừa dỗ dành Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình xong, đang định đi xả stress thì nhận được điện thoại của Đường Hiểu Uyển. Diệp Lăng Phi rất quan tâm đến cô. Đường Hiểu Uyển là một cô bé thuần khiết đáng yêu, vừa nghe cô bật khóc, trong lòng Diệp Lăng Phi vô cùng hoảng hốt, đành phá lệ rời đi trong lúc Bạch Tình Đình đang ở nhà mình, nói dối là có chuyện phải ra ngoài một chuyến.

Bây giờ thái độ của Bạch Tình Đình với Diệp Lăng Phi đã thoáng hơn rất nhiều so với trước kia. Tuy hắn đi ra ngoài muộn như vậy, chắc chắn không phải do công việc, nhưng Bạch Tình Đình vẫn cho phép, chỉ căn dặn hắn nên về nhà sớm một chút, không nên tí một tí lại la cà không về nhà. Diệp Lăng Phi nghe câu này của Bạch Tình Đình thầm giật mình, không biết hàm ý trong đó có phải đang ám chỉ chuyện lần trước hắn ở cùng Tiêu Vũ Văn cả đêm không về không.

Đường Hiểu Uyển chưa về nhà, vẫn ngồi ở bến xe chờ Diệp Lăng Phi. Cô ngồi trong nhà chờ, cái miệng nhỏ nhắn chu lên, dáng vẻ uất ức làm cho ai thấy cũng phải thương. Diệp Lăng Phi dừng xe trước nhà chờ, không xuống xe mà chỉ hạ cửa kính xuống gọi cô. Đường Hiểu Uyển rõ ràng thấy Diệp Lăng Phi đã đến, nhưng cô không hề nhúc nhích, cứ ngồi yên ở đó không chịu đứng lên. Diệp Lăng Phi nhìn qua là biết cô đang giận dỗi nên làm mình làm mẩy, thầm nhủ: “Không biết là thằng khốn nào dám chọc giận Đường Hiểu Uyển, nếu để tao biết thì không dễ dàng buông tha cho mày đâu, thành phố Vọng Hải có bao nhiêu cô gái không đi tán tỉnh, lại dám trêu vào Đường Hiểu Uyển đáng yêu của tao."

Diệp Lăng Phi không biết làm thế nào, đành phải xuống xe. Tuy nơi này rất gần tập đoàn Tân Á nhưng hắn cũng không lo bị người quen nhìn thấy. Diệp Lăng Phi đi tới trước mặt Đường Hiểu Uyển, đưa tay vỗ vai cô, nói:

- Có phải em đói rồi không? Nào, đi với anh, trước hết phải ăn cho no đã!

- Em không đi, em muốn ngồi ở đây cơ!

Không biết vì sao Đường Hiểu Uyển vẫn cứ nhõng nhẽo như trẻ con, bĩu môi trả lời không muốn đi. Diệp Lăng Phi thấy cô không chịu đi, hắn cũng không ép. Hắn ngồi xuống bên cạnh cô, châm một điếu thuốc, vừa hút vừa nói:

- Hiểu Uyển, xem ra ngồi ngắm cảnh ở bến xe cũng hay đấy. Ái chà, em xem cái “cây sào” ở bên đó kìa, sao lại có người gầy đến mức chỉ có da bọc xương thế kia nhỉ, anh lo nếu có trận gió thổi qua thì chắc cô ta cũng bị thổi bay mất!

Đường Hiểu Uyển nhìn ngó xung quanh một lát, cũng không phát hiện ra cô gái gầy gò nào theo lời Diệp Lăng Phi, cô chu miệng ra, hờn dỗi nói:

- Anh gạt em!

- Ha ha, anh chỉ đùa cho em vui thôi mà, nhưng quả lừa này cũng khá hay đấy!

Diệp Lăng Phi ghé sát tai Đường Hiểu Uyển, thấp giọng nói:

- Hiểu Uyển, gần đây anh mới học được một chiêu mới, tên gọi là “Tiên Nhân Chỉ Lộ”, em có muốn học không?

Đường Hiểu Uyển mặt hơi đỏ lên, cô quay đầu nhìn Diệp Lăng Phi, lầm bầm:

- Em không thèm để ý đến anh nữa!

- Em làm sao vậy, anh chỉ nói là mới học được một chiêu rèn luyện thân thể tên là “Tiên Nhân Chỉ Lộ”, có thể giúp em thả lỏng cơ thể. Anh sợ em cả ngày ngồi trong phòng làm việc, không vận động gì cả thì nguy hiểm lắm nên mới muốn dạy cho em, em đừng suy nghĩ bậy bạ!

- Anh...

Đường Hiểu Uyển nghe vậy lập tức đứng lên, ra chiều muốn đi. Diệp Lăng Phi bắt lấy tay cô, nói:

- Được rồi, Hiểu Uyển à, em đừng náo loạn nữa, ở đây đông người, nếu em cứ tiếp tục thế này người ta lại tưởng anh bắt nạt tiểu cô nương đó, đến lúc đó hơn một trăm người xông đến đánh anh mất. Em muốn nhìn thấy anh bị đánh sao?

- Chuyện đó là do anh tự chuốc lấy thôi!

Đường Hiểu Uyển mặc dù nói vậy nhưng cô vẫn lên xe của Diệp Lăng Phi. Hắn ngồi vào ghế lái, thắt dây an toàn, thấy cô ngồi bên cạnh vẫn đang cong môi tỏ vẻ tức giận liền nói:

- Hiểu Uyển, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nói anh nghe đi!

- Em không muốn nói, tối nay anh phải đi chơi với em, bây giờ em thấy không vui!

Đường Hiểu Uyển xị mặt ra, nói:

- Em muốn đến Hang Thỏ chơi!

- Hang Thỏ à, được thôi, chỉ là chúng ta còn chưa ăn cơm, em thấy có phải nên đi ăn chút gì đó trước khi đến Hang Thỏ không nhỉ!

Diệp Lăng Phi dùng giọng dụ dỗ.

Đường Hiểu Uyển gật đầu, đáp:

- Vâng, cơm nước xong xuôi chúng mình sẽ đến Hang Thỏ chơi!

Diệp Lăng Phi thấy hôm nay tâm trạng của Đường Hiểu Uyển không được tốt, trong lòng thầm tính toán làm thế nào để dỗ cho cô vui vẻ. Hắn lái xe đến một nhà hàng kiểu Âu, nhà hàng này mới khai trương không được bao lâu nên cũng chưa có nhiều người đến ăn. Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển xuống xe, cô liếc nhìn mấy người bên trong, thấy ở đây khá vắng vẻ, liền nói với cô:

- Hiểu Uyển, chúng ta vào đây ăn cơm đã, ăn xong chúng ta sẽ đến Hang Thỏ, được không?

Đường Hiểu Uyển gật đầu, cùng Diệp Lăng Phi đi vào nhà hàng. Diệp Lăng Phi chọn chỗ ngồi, sau đó gọi người phục vụ đến, thì thầm vào tai người đó vài câu, rồi nhét một ít tiền vào tay anh ta.

Sau khi người nhân viên kia cầm tiền rời đi, Đường Hiểu Uyển kỳ quái hỏi:

- Diệp đại ca, anh làm cái gì vậy, sao lại phải trả tiền trước?

- Tiểu nha đầu, chờ một lát em sẽ biết!

Diệp Lăng Phi cố ý ra vẻ thần bí.

Không lâu sau, một người đàn ông cầm theo một chiếc đàn vi-ô-lông-xen đi tới bên cạnh Diệp Lăng Phi, cùng lúc đó, người phục vụ cũng đưa lên hai suất ăn dành cho cặp đôi mà hắn đã gọi.

- Diệp đại ca...

Đường Hiểu Uyển không hiểu chuyện gì xảy ra, cũng không biết người đàn ông cầm đàn vi-ô-lông-xen đến đây có ý gì. Lúc này Diệp Lăng Phi nói thầm vào tai người nghệ sĩ vài câu, ngay sau đó, chỉ thấy người nghệ sĩ đó bắt đầu kéo đàn. Tiếng đàn chậm rãi truyền đến tai Đường Hiểu Uyển, nó tao nhã, lãng mạn dường như là âm nhạc của chính thiên nhiên. Thấy cô còn đang đắm chìm trong những âm thanh tuyệt vời, Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng hỏi:

- Hiểu Uyển, em có thích cảm giác này không?

- Vâng, em rất thích!

Đường Hiểu Uyển gật đầu rất mạnh, hoàn toàn quên mất vừa rồi cô còn đang chu môi giận dỗi. Sau khi tấu xong một khúc nhạc, người nghệ sĩ chơi đàn rời đi. Ánh mắt Đường Hiểu Uyển ẩn chứa đầy tình cảm, không đợi Diệp Lăng Phi nói gì, cô tự động đi đến ngồi xuống bên cạnh hắn, tựa người vào lòng hắn, dịu dàng nói:

- Diệp đại ca, em rất thích cảm giác này!

“Chết tiệt, sớm biết thế này đã không dùng chiêu này với cô bé rồi!”

Diệp Lăng Phi thấy Đường Hiểu Uyển lúc này đã si mê mình cực độ, quên luôn cả đây là nơi công cộng. Hai người trước đây ở những nơi đông người rất ít khi có những hành vi thân mật như vậy. Diệp Lăng Phi nhìn Đường Hiểu Uyển đang gắt gao dựa vào người mình, hắn cũng đành đặt tay lên một bên hông của cô. Giờ phút này Diệp Lăng Phi đang trải qua một chuyến phiêu lưu cực kì nguy hiểm, nếu để người khác nhìn thấy rồi chuyện này truyền đến tai Bạch Tình Đình, chắc chắn cô ấy sẽ lại náo loạn một trận nữa.

Đường Hiểu Uyển không hề cảm nhận được sự căng thẳng trong lòng Diệp Lăng Phi, cô yên lặng đắm chìm trong hương vị lãng mạn ấm áp hiện giờ. Cô không hề cử động, chỉ tựa sát người vào vai Diệp Lăng Phi, hai mắt nhắm lại, tựa hồ đang hưởng thụ cảm giác sung sướng này từng chút một.

- Hiểu Uyển, ăn cơm trước đi, chúng ta còn rất nhiều thời gian mà!

Diệp Lăng Phi thúc giục.

Nghe hắn nói vậy, Đường Hiểu Uyển mới mở mắt ra, nhoẻn miệng cười rất dễ thương, đáp:

- Vâng, được ạ!

Trong lúc ăn cơm, Diệp Lăng Phi thấy tâm trạng của Đường Hiểu Uyển đã tốt lên nhiều, liền nhân cơ hội dò hỏi:

- Hiểu Uyển, vừa nãy em làm sao thế, có phải hôm nay gặp chuyện gì không vui đúng không?

Đường Hiểu Uyển vừa ăn một miếng salad, trên khóe miệng dính đầy rau, cô lau miệng, tức tối nói:

- Cũng tại cái tên Thái Hạo kia. Người ta đến giờ tan ca rồi, hắn cứ đứng dưới tầng một chờ em, nói tối nay muốn mời em đi ăn cơm. Cái tên Thái Hạo này thật là, không biết em không thích hắn sao, suốt ngày cứ quấn lấy em, đúng là khó chịu muốn chết đi được!

- Thái Hạo à?

Diệp Lăng Phi nghe thấy cái tên oan gia này, buông dĩa ăn xuống, hỏi:

- Hôm nay ngoài việc muốn mời em đi ăn ra thì hắn còn nói gì nữa không?

- Dạ có, hắn nói muốn mời em đi ăn tối, nói chờ hắn mua một chiếc BMW thì hàng ngày sẽ đưa đón em đi làm. Hắn còn nói rằng mình có tiền, muốn sống với em trong một biệt thự lớn, thật là buồn nôn quá đi mất!

Đường Hiểu Uyển giọng đầy oán giận.

- Đáng giận nhất là hắn dám nói Diệp đại ca là tên lừa đảo, tóm lại, em bị hắn chọc cho tức chết. Em đứng ở trạm xe buýt, càng nghĩ càng thấy trong lòng khó chịu nên mới muốn gặp Diệp đại ca đó!

Đường Hiểu Uyển vốn là cô bé không có tâm cơ gì, sao có thể giấu được bí mật trong lòng, hơn nữa vừa bị Diệp Lăng Phi dỗ ngon dỗ ngọt một hồi đã vui vẻ trở lại, không hề ngần ngại kể hết mọi chuyện. Khi cô nói xong, thấy Diệp Lăng Phi vẫn trầm tư suy nghĩ, cô hỏi:

- Diệp đại ca, Thái Hạo nói hắn là con trai của Bạch Cảnh Sùng, điều này có phải là sự thật không vậy?

Diệp Lăng Phi cười cười, cầm dĩa ăn lên, nói:

- Chuyện này đúng là khó nói lắm. Hiểu Uyển à, em nghĩ việc này thế nào?

- Làm sao mà em biết được, nhưng em cảm thấy chắc chắn là do tên Thái Hạo nói khoác lác!

Đường Hiểu Uyển đáp.

- Người đó rất đáng ghét, bây giờ đã như thế này rồi, nếu hắn mà thực sự có tiền, không biết sẽ đáng ghét kinh khủng đến mức nào nữa. Diệp đại ca, anh nói có đúng không?

- Ừ, đúng là như thế đấy, anh cũng không thích tên Thái Hạo này!

Diệp Lăng Phi nói.

- Bây giờ thì anh lại càng chán ghét hắn, dám quấn quýt lấy Hiểu Uyển nhà ta, xem ra anh phải dạy dỗ tử tế hắn một phen, để hắn sau này không dám bám theo tán tỉnh khiến cho Hiểu Uyển nhà ta không vui!

Đường Hiểu Uyển vừa nghe Diệp Lăng Phi nói muốn giáo huấn Thái Hạo, cô vội vàng can ngăn:

- Diệp đại ca, bỏ đi, em đã nói rất rõ ràng với hắn rồi, em tin rằng nếu hắn còn có lòng tự trọng thì sẽ không lằng nhằng bám theo em nữa. Diệp đại ca, em cũng không muốn Thái Hạo vì chuyện của em mà gặp chuyện không may, nếu như vậy thì trong lòng em sẽ áy náy lắm đó!

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Được rồi, anh không động đến Thái Hạo là được, nhưng mà Hiểu Uyển à, sau này gặp chuyện gì cứ nói với anh, không được khóc nhè đâu đấy!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa lấy tay véo nhẹ cái mũi tinh xảo của Đường Hiểu Uyển. Cô cười ngọt ngào, vâng một tiếng, đáp:

- Em biết rồi, Diệp đại ca, anh cứ yên tâm!

Hai người đang tán gẫu, chợt Đường Hiểu Uyển liếc ra ngoài cửa, thấy một cặp nam nữ đang đi vào. Cô ngẩn người, khẽ kéo góc áo của Diệp Lăng Phi, thì thầm:

- Diệp đại ca, anh nhìn cô gái đang đứng ngoài cửa kìa, em thấy hình như đó là Tần Dao thì phải!

Diệp Lăng Phi buông dĩa ăn xuống, quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy Tần Dao đang đứng ở đó. Tần Dao mặc một bộ váy Chanel thời thượng, làm tóc, tay thì cầm một chiếc túi xách Louis Vuitton. Quần áo và đồ dùng của cô bây giờ ít nhất cũng phải hơn mười nghìn tệ, so với cô bé khi xưa trên người chỉ mặc bộ đồ giá hơn trăm tệ quả là khác biệt một trời một vực.

Khí chất của Tần Dao cũng biến đổi cực lớn so với trước đây. Tuy trên gương mặt vẫn còn mang vẻ non nớt, nhưng cô cực lực biểu hiện ra vẻ thành thục, ánh mắt nhìn thẳng không hề né tránh ánh nhìn của người khác. Cô đứng ở cửa nhà hàng lập tức hấp dẫn sự chú ý của rất nhiều người, tuy vậy Tần Dao vẫn tỏ ra rất tự nhiên thoải mái.

Tần Dao và người đàn ông kia theo sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ, tìm một chiếc bàn còn trống để ngồi. Cô thủy chung luôn thẳng lưng ưỡn ngực, tuy Diệp Lăng Phi biết vòng một của Tần Dao vốn không quá đầy đặn, nhưng lúc này bộ ngực của cô lại cao vút gợi cảm, hiển nhiên cô biết làm sao để vòng một của mình trở nên đẹp hơn, làm sao để thu hút càng nhiều ánh mắt của đàn ông.

Tất cả những thay đổi này không chỉ Đường Hiểu Uyển không dám tin, mà ngay cả Diệp Lăng Phi, nếu không phải biết tin từ khi Lâm Tuyết mất tích, Tần Dao đã thay thế Lâm Tuyết đảm nhiệm cương vị tổng giám đốc bách hóa An Thịnh, hắn cũng không dám tin cô gái trước mặt bây giờ chính là nữ sinh viên thích chiếm những món lợi nhỏ trước kia.

Kẻ sĩ ba ngày không gặp phải nhìn bằng con mắt khác, câu nói này dùng với Tần Dao quả thật là chuẩn không cần chỉnh. Nhưng điều Diệp Lăng Phi chú ý hơn lại là người đàn ông đi cùng Tần Dao. Khi hắn nhìn thấy tướng mạo của người kia, không khỏi cảm thấy nghi hoặc, thầm nghĩ: "Sao Tần Dao lại đi cùng với tên này nhỉ?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!