Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 734: CHƯƠNG 734: TỔNG VỆ SINH NHÀ CỬA

Sau khi lên xe, Diệp Lăng Phi liền ôm chặt Vu Đình Đình. Vu Đình Đình ra sức đẩy Diệp Lăng Phi ra, nhỏ nhẹ nói:

- Đừng, ở đây nhiều người, hơn nữa người em toàn mồ hôi, em muốn tắm trước đã!

- Đình Đình, chẳng lẽ em không nhớ anh?

Diệp Lăng Phi cố ý hỏi.

Vu Đình Đình cúi đầu, cắn đôi môi mỏng của mình rồi gật đầu lia lịa, nói nhỏ:

- Nhớ!

- Vậy thì được rồi, mau, hôn một cái trước đã!

Lần này Diệp Lăng Phi áp môi lại, Vu Đình Đình không có bất kỳ sự chống cự nào. Mãi đến khi Diệp Lăng Phi làm cho cái miệng nhỏ xinh của Vu Đình Đình đau rát lên, hắn mới hài lòng liếm môi khởi động xe, cười bảo:

- Anh đưa Đình Đình nhà mình về tắm trước đã!

Trong lúc Diệp Lăng Phi khởi động xe, Vu Đình Đình đã rút điện thoại ra. Đợi máy thông, cô mới cười ngọt ngào nói:

- Mẹ, con đến Vọng Hải rồi, mẹ đừng lo nữa. Ừm, lát nữa con đến trường rồi… Con biết rồi, con sẽ chia đồ cho các bạn học… À, nếu mẹ với bố muốn đến Vọng Hải thăm con thì để một thời gian nữa đã, dạo này con cũng bận lắm, vừa khai giảng nên còn nhiều việc phải giải quyết. Ừm, con biết rồi, yên tâm đi, con sẽ cẩn thận, tuyệt đối sẽ không yêu đương lung tung đâu. Nếu con có người yêu thì nhất định sẽ để cho bố mẹ thẩm duyệt, sau khi bố mẹ thẩm duyệt rồi con mới yêu.

Sau khi Vu Đình Đình nói một tràng điện thoại với mẹ thì mới cúp máy. Đợi cô cúp máy, cô mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, nhét điện thoại vào lại trong túi xách rồi quay qua nói với Diệp Lăng Phi:

- Diệp đại ca, lúc nãy mẹ lại dặn dò em một hồi, nói em không được tùy tiện có bạn trai, y như là sợ em bị lừa vậy. Muộn rồi, em đã bị tên nhóc xấu xa nào đó lừa mất rồi!

- Tiểu nha đầu, mới có mấy ngày không gặp mà đã ăn nói dí dỏm rồi, dám nói anh là tên nhóc xấu xa đã lừa em à? Được lắm, xem lát nữa anh xử lý em ra trò!

Vu Đình Đình cười ngọt ngào nói:

- Em chỉ đùa với Diệp đại ca thôi. Em nhớ chị Hiểu Uyển đến kỳ lạ nên mới về lại đây sớm. À, chị Hiểu Uyển giờ có còn ở biệt thự nữa không?

- Từ lúc em rời khỏi thành phố Vọng Hải, Hiểu Uyển cũng đã dọn về nhà rồi! – Diệp Lăng Phi nói. – Ai biết con bé đó gần đây bận những gì, đã mấy ngày nay anh cũng không gặp nữa!

- Thật không, vậy em gọi điện cho chị Hiểu Uyển!

Vu Đình Đình cầm điện thoại lên rồi đột nhiên dừng lại, cười cười nói:

- Diệp đại ca xem trí nhớ của em kìa, em quay lại chỉ lo vui quá mà quên mất giờ chị Hiểu Uyển đang đi làm.

- Ừm, em cũng vừa mới về nên nghỉ ngơi trước đi đã, tối anh dẫn em đi tìm Hiểu Uyển, ba người tụi mình ăn bữa cơm, đã lâu lắm rồi tụi mình không ăn cơm cùng nhau! – Diệp Lăng Phi nói.

- Vâng! – Vu Đình Đình cười đáp.

Diệp Lăng Phi chạy xe về biệt thự. Biệt thự này từ sau khi Đường Hiểu Uyển dọn về nhà ở, Diệp Lăng Phi cũng không đến nữa. Vừa đẩy cửa biệt thự liền cảm giác được trong biệt thự có chút âm u, không có ai ở nên thiếu hơi người, liền có cảm giác lạnh lẽo.

Diệp Lăng Phi xách hành lý của Vu Đình Đình đi lên phòng ngủ ở lầu hai. Sau khi đặt hành lý của cô ở giữa phòng, hắn mở cửa sổ ra để cho không khí trong lành bên ngoài tràn vào.

- Thật bẩn! Xem ra hôm nay phải tổng vệ sinh rồi!

Vu Đình Đình theo Diệp Lăng Phi bước vào, cô bịt mũi nói:

- Diệp đại ca, hôm nay phải giúp em dọn dẹp, một mình em làm không xuể đâu. Hai tầng lầu, cho dù em có bận nguyên cả một ngày vẫn chưa xong việc!

Diệp Lăng Phi vỗ vỗ bụi trên ghế rồi đặt mông xuống ngồi, cười nói:

- Anh nói này Đình Đình, từ lúc nào IQ của em trở nên thấp thế? Việc gì phải tự mình dọn dẹp, tìm một người giúp việc chẳng phải xong sao!

- Em muốn tự mình dọn dẹp, đây là nhà của chúng ta, tại sao phải để người khác dọn dẹp chứ?

- Nhà của chúng ta?

Sau khi Diệp Lăng Phi nghe xong, trong lòng chợt trào dâng sự ngọt ngào. Hắn nhìn chăm chăm vào mặt Vu Đình Đình đến nỗi cô có chút ngượng ngùng. Vu Đình Đình tưởng trên mặt mình dính gì đó liền dùng tay chùi mặt, hỏi:

- Diệp đại ca, mặt em có gì sao?

- Không phải, chỉ là anh thấy nợ em quá nhiều rồi! – Diệp Lăng Phi nói. – Đình Đình, em thật sự định sống tiếp với anh như thế này sao?

- Em cảm thấy như thế này rất tốt, có thể được ở cùng Diệp đại ca!

Vu Đình Đình nói đến đây đột nhiên thốt lên:

- Ây dô, em quên đi tắm mất, đều tại Diệp đại ca hết, chỉ lo nói chuyện với anh khiến em quên cả việc đi tắm. Không nói với anh nữa, Diệp đại ca, em phải đi tắm đây!

Vu Đình Đình chu mông cúi xuống mở ba lô, lật tìm nội y của mình. Bất giác, Diệp Lăng Phi đưa tay ra ôm chặt lấy cô. Tim Vu Đình Đình run lên, cô cảm nhận một hơi nóng dâng lên trong lòng. Vu Đình Đình rất muốn lúc này được Diệp Lăng Phi âu yếm vuốt ve, cô rất muốn được cánh tay mạnh mẽ đầy mị lực của hắn ôm chặt, để cơ thể hai người dung hòa với nhau. Nhưng Vu Đình Đình biết mình vừa mới ra mồ hôi, cô không muốn thân mật với Diệp Lăng Phi lúc này. Cô cầm bộ nội y màu hồng trong tay, thấp giọng nói:

- Diệp đại ca, anh đợi em một lúc, em đi tắm rồi vào bồi anh!

Diệp Lăng Phi buông tay ra, Vu Đình Đình giống như một con thỏ bị kinh động, vội vàng chạy ra khỏi phòng ngủ.

Diệp Lăng Phi nhìn thấy Vu Đình Đình chạy ra khỏi phòng ngủ, hắn cười lắc đầu rồi cũng đứng lên. Hắn đi đến trước cửa sổ, từ lầu hai nhìn ra quảng trường Hải Tinh xa xa. Diệp Lăng Phi lại nghĩ đến người đàn ông trạc tuổi hắn nhìn thấy ở trạm ga, hắn luôn cảm giác bộ dạng người đàn ông này có chút quen quen, hình như có tướng mạo giống một ai đó, nhưng nhất thời lại không nhớ ra là ai.

Hội Đông Liên, cái tên này Diệp Lăng Phi chưa từng nghe qua, có lẽ là một hắc bang mới nổi lên sau khi hai bang hội lớn là 3K và Phủ Đầu Bang sụp đổ. Dưới ánh sáng quang minh luôn có sự tồn tại của hắc ám, hắc bang không dễ loại bỏ. Ngay cả một quốc gia hiện đại hóa như Mỹ cũng có sự tồn tại của hắc bang, chỉ là cùng với sự đả kích không ngừng thì hắc bang chỉ có thể càng ngày càng trở nên ẩn dật, muốn triệt để trừ tận gốc là rất khó.

Diệp Lăng Phi cho rằng hội Đông Liên chí ít cũng không chỉ là một tổ chức xã hội đen đơn giản. Từ trong lời nói của người đàn ông ở trạm ga, hắn có thể ngửi thấy mùi vị rằng hội Đông Liên này có kẻ giật dây, nhưng kẻ giật dây đó là ai chứ?

Diệp Lăng Phi phát hiện hắn đã suy nghĩ cả nửa ngày mà cũng không ra một chút manh mối nào. Bên Chu Hân Minh đang điều tra việc của hội Trúc Thanh, không có thời gian để ý đến chuyện này. Vốn chỉ là vụ đánh nhau nhỏ, không hiểu tại sao Diệp Lăng Phi luôn cảm thấy hội Đông Liên này có chút gì đó không bình thường. Hắn nhất thời nghĩ không ra, tạm thời gác chuyện này lại.

Vu Đình Đình vẫn còn tắm trong phòng tắm. Diệp Lăng Phi chỉ chăm chú nghĩ đến tiểu mỹ nhân trước mắt, vừa nghĩ đến cô, dục hỏa trong lòng lại nổi lên, có chút không đợi được Vu Đình Đình tắm xong. Hắn cởi sạch quần áo rồi chạy vào phòng tắm.

Vu Đình Đình đang cầm vòi sen tưới khắp người, bất chợt Diệp Lăng Phi xông vào khiến cô phản ứng theo bản năng, xoay lưng lại phía hắn. Như vậy vừa khéo khiến cho Diệp Lăng Phi nhìn thấy cặp mông mềm mại nhô cao của cô. Hắn cảm giác hạ thân của mình lập tức có phản ứng, không nói nhiều, bước nhanh qua, hai tay ôm chặt Vu Đình Đình từ phía sau.

- Diệp đại ca, vẫn chưa tắm xong, anh… anh đợi chút nữa!

Vu Đình Đình vẫn chưa nói xong đã bị Diệp Lăng Phi xoay người lại. Hắn há to miệng, cuồng nhiệt hôn cô.

Ham muốn bị đè nén quá lâu giờ trong phút chốc đã bị Diệp Lăng Phi làm cho bùng phát. Cái vòi sen cầm trong tay rơi xuống, Diệp Lăng Phi ấn Vu Đình Đình vào tường, bắt đầu hôn cô mãnh liệt.

Trong phút chốc, đầu óc Vu Đình Đình trở nên trống rỗng. Hai tay cô ôm chặt cơ thể cường tráng đầy nam tính của Diệp Lăng Phi, ngực cô bị ép chặt, chiếc lưỡi thơm tho, mềm mại quấn lấy đầu lưỡi của hắn, hai người mặc sức quấn quýt.

- A!

Kèm theo tiếng rên rỉ đầy mê hoặc của Vu Đình Đình, chân phải nhỏ nhắn thẳng tắp của cô bị Diệp Lăng Phi nhấc lên, hạ thân của hắn nhân cơ hội thúc vào. Tiếng rên ái muội của Vu Đình Đình không ngừng phát ra, khiến cho Diệp Lăng Phi càng thêm dùng sức.

Sau khi đến điểm hưng phấn, Diệp Lăng Phi không thèm để ý đến Vu Đình Đình người đầy nước, hai tay nhấc mông cô lên, từ phòng tắm đi vào phòng ngủ. Trên đường đi, hai chân Vu Đình Đình cuốn chặt lấy eo của Diệp Lăng Phi. Đến phòng ngủ, hắn đặt cô xuống giường sau đó đè lên, Vu Đình Đình lại không ngừng phát ra tiếng rên rỉ.

Trong lúc đó, điện thoại của Diệp Lăng Phi vang lên. Hắn chỉ liếc nhìn một cái rồi mặc kệ, tiếp tục va đập vào hạ thân của tiểu mỹ nhân yêu kiều này. Trong tiếng rên rỉ lúc ngắn lúc dài, Vu Đình Đình vẫn không quên nhắc hắn:

- Diệp… đại ca, a… điện… thoại… a!

- Anh biết, đợi lát nữa hẵng nghe!

Diệp Lăng Phi thở hổn hển, dùng lực thúc vào. Cùng với tiếng rên rỉ của Vu Đình Đình, động tác của hắn càng lúc càng nhanh.

Qua khoảng hơn nửa tiếng, Diệp Lăng Phi mới rời khỏi hạ thân đã mệt lử của tiểu mỹ nhân. Hắn cầm điện thoại lên, vừa nhìn là thấy của Tiêu Vũ Văn gọi đến. Diệp Lăng Phi quay lại nhìn Vu Đình Đình nằm không động đậy, cười nói:

- Là điện thoại của Tiêu Vũ Văn!

Vu Đình Đình vốn không quen Tiêu Vũ Văn mấy, cô chỉ nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến một số chuyện có liên quan đến cô ấy. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại trở lại giường, tay phải hắn luồn qua cổ Vu Đình Đình, vòng ôm bở vai cô, tay trái gọi lại cho Tiêu Vũ Văn. Rất nhanh đã nghe thấy giọng của cô ấy ở đầu dây bên kia vọng lại:

- Diệp đại ca, giờ anh có bận không?

Diệp Lăng Phi nhìn Vu Đình Đình bên cạnh rồi cười nói:

- Hôm nay không được, hôm nay không có thời gian. Sao thế, em có việc gì à?

- Có chút việc. Thôi vậy, Diệp đại ca, khi nào anh có thời gian thì đến chỗ em một chuyến. Em và Tôn thúc thúc, Tống gia gia bàn bạc nhau cả buổi mà vẫn không có được phương án nào tốt cả. Họ đều muốn duy trì tiếp tục mở khu vui chơi giải trí, nhưng em lại không có kế hoạch nào hay. Trước mắt cũng chỉ có thể tiếp tục dựa vào khu vui chơi giải trí để duy trì làm ăn của bang hội chúng ta!

- Không phải đó chứ, chẳng lẽ mấy ngày nay mọi người không nghĩ ra được cách chuyển đổi mô hình sao? Anh nói này Vũ Văn, em không thể động não suy nghĩ được à? Người của bang hội em thích hợp làm những gì, ngoài việc trông coi địa bàn ra thì chẳng còn có thể dùng cho những việc khác sao? – Diệp Lăng Phi hỏi.

Ở đầu dây bên kia vọng lại tiếng thở dài của Tiêu Vũ Văn, cô hiện rõ vẻ bất lực:

- Diệp đại ca, không phải là em không muốn làm những việc chính đáng, nhưng mấy người đó cả ngày chỉ biết đánh đánh giết giết. Điều quan trọng là bọn họ ngoài việc đánh nhau thì chẳng biết làm gì khác, không biết tiếng Anh, không học vấn, không văn hóa, làm được gì chứ? Em nói này Diệp đại ca, em thấy mấy người này cần phải để anh đến quản rồi, em thật sự quản không nổi. Tôn thúc thúc và Tống gia gia luôn cho rằng bang hội chúng em chỉ thích hợp nhất là mở một công ty vui chơi giải trí với quy mô lớn, thu nạp hết mấy khu vui chơi giải trí trong thành phố Vọng Hải vào tay công ty chúng em. Như vậy chẳng phải chúng em lại đi theo con đường cũ nữa sao? Vẫn là bang hội trước đây, em lo lắng bọn họ tiếp tục đánh đánh giết giết!

- Thật sự hôm nay anh đi không được, bên anh có chút việc!

Diệp Lăng Phi quay qua nhìn Vu Đình Đình, nhẹ hôn một cái lên môi cô. Vu Đình Đình cố ý mím môi, bàn tay nhỏ bé suôn mượt ấn trên vùng ngực rộng của hắn, kèm theo sự tinh nghịch nhéo nhẹ.

Diệp Lăng Phi nghĩ ngợi một lúc rồi nói:

- Vũ Văn, nếu em không có chuyện gì thì đến chỗ anh một chuyến. Anh giới thiệu cho em quen một người bạn, tiện thể giúp anh làm việc, chúng ta có thể vừa làm việc vừa bàn chuyện phát triển sau này.

- Được! – Tiêu Vũ Văn không thèm nghĩ đã đồng ý liền.

Diệp Lăng Phi cúp máy, nghiêng người lại đè lên người Vu Đình Đình. Cô tưởng hắn còn muốn nữa nên vội vàng xin tha:

- Diệp đại ca, Đình Đình chịu không nổi nữa rồi!

- Tiểu nha đầu, chẳng lẽ em tưởng anh còn muốn bắt nạt em sao? Sao anh có thể nhẫn tâm để cho Đình Đình nhà ta bị tàn phá thêm lần nữa chứ.

Diệp Lăng Phi chỉ hôn nhẹ một cái lên môi Vu Đình Đình rồi nói:

- Anh muốn nói với em, anh định giới thiệu cho em làm quen một người bạn mới!

- Tiêu Vũ Văn phải không?

Vu Đình Đình chớp đôi mắt diễm lệ chan chứa yêu thương nhìn Diệp Lăng Phi:

- Chỉ cần là bạn của Diệp đại ca thì cũng chính là bạn của em.

- Cô nhóc này rất khó tiếp xúc, lúc nào cũng bày ra bộ mặt lạnh tanh. Có điều đó chỉ là đối với người ngoài, nếu đã gặp phải người mà cô ấy thích thì cô ấy cũng sẽ cười. Hơn nữa con người cô ấy cũng rất tốt, anh tin tụi em sẽ trở thành bạn tốt của nhau.

- Vậy Diệp đại ca và Tiêu Vũ Văn có thể xem là bạn thân thiết không?

Vu Đình Đình thanh khiết thông minh, chỉ trong mấy câu sơ sài của Diệp Lăng Phi đã có thể nghe ra được quan hệ giữa hắn và Tiêu Vũ Văn rất thân mật, chắc là quan hệ thân mật không khoảng cách, giống như quan hệ giữa cô và hắn vậy. Tuy Vu Đình Đình đã đoán trúng nhưng cô vẫn giả bộ mơ hồ, cố ý hỏi.

Lúc đối diện với Vu Đình Đình, Diệp Lăng Phi không hề có một áp lực nào. Thậm chí hắn có thể nói cho cô biết quan hệ giữa hắn với bất kỳ ai, cũng có thể đây là điểm khác biệt lớn nhất giữa Vu Đình Đình và Bạch Tình Đình. Trước mặt Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi ra sức giấu diếm các mối quan hệ giữa hắn với các cô gái bên ngoài, nhưng trước mặt Vu Đình Đình, hắn lại giới thiệu những cô gái có quan hệ thân mật với hắn cho cô làm quen, hơn nữa còn hy vọng bọn họ có thể trở thành bạn tốt của nhau.

Hai người con gái này đối với Diệp Lăng Phi mà nói đều là những người không thể thiếu trong cuộc đời hắn. Hắn đều yêu bằng con tim chân thật, chỉ là phương thức biểu đạt tình yêu không giống nhau. Một người thì hắn ra sức giấu diếm để tránh bị tổn thương, còn một người lại ra sức giới thiệu để cô có thể cảm nhận được sự tín nhiệm và tình yêu của hắn.

Diệp Lăng Phi nghe Vu Đình Đình nói vậy thì đưa tay ra nheo cái mũi cô, cười nói:

- Tiểu nha đầu, còn biết gài anh nữa à, xem anh không dạy cho em một bài học thích đáng này!

Diệp Lăng Phi nói xong, thò hai tay xuống dưới nách Vu Đình Đình thọc lét, khiến cô vừa cười khúc khích vừa xin tha.

Trước giờ Tiêu Vũ Văn không hề biết Diệp Lăng Phi còn có một biệt thự bên quảng trường Hải Tinh. Lúc cô lái xe đến địa chỉ hắn đưa cho, cô không dám khẳng định đây chính là biệt thự mà hắn nói. Cô đậu xe trước cổng rồi rút điện thoại ra gọi cho Diệp Lăng Phi.

- Diệp đại ca, em đã đến trước cổng biệt thự mà anh nói rồi, anh đang ở đâu?

- Vũ Văn, em đến rồi à? Tốt quá, anh đang thiếu nhân lực đây, em đợi ở đó anh ra đón!

Diệp Lăng Phi nói xong liền cúp máy. Tiêu Vũ Văn cũng đặt điện thoại xuống, cô ngồi trong xe, chỉ kéo cửa kính xuống, từ bên trong nhìn vào sân khu biệt thự. Cô nhìn thấy Diệp Lăng Phi mặc đồ ngắn tay từ trong đi ra. Hắn đến trước cổng mở cửa, Tiêu Vũ Văn liền chạy xe vào trong sân.

Vừa xuống xe, Tiêu Vũ Văn liền đứng bên cạnh xe quan sát khu biệt thự. Đó là một tòa nhà hai tầng màu bạc, có sân thượng nhô ra, cửa sổ sát sàn rộng rãi, một vườn hoa nhỏ không lớn lắm, giữa vườn hoa còn có một đài phun nước nho nhỏ.

- Diệp đại ca, ở đây thật tuyệt! Trước đây sao em chẳng biết anh còn có một biệt thự tốt thế này.

Sau khi Tiêu Vũ Văn quan sát xong, cô quay qua Diệp Lăng Phi, trên khuôn mặt lạnh lùng nở nụ cười:

- Anh nói muốn giới thiệu cho em làm quen một người bạn! Có phải là một cô gái không? Em đoán Diệp đại ca giấu người đẹp ở đây chứ gì!

- Tiểu nha đầu, đợi lát nữa là biết liền!

Diệp Lăng Phi đưa tay ra vỗ một cái vào cặp mông đang được bó sát bởi chiếc quần bò, dạy dỗ:

- Anh nói cho em biết, về sau đừng có mặc loại đồ như thế này. Em bây giờ không giống với trước đây nữa rồi, nên chăm chút ăn mặc, mặc đầm hoặc váy ngắn cho thục nữ một chút.

- Em mặc là để cho Diệp đại ca nhìn, chẳng lẽ anh không thích sao?

Tiêu Vũ Văn nói đến đây liền ghé sát môi lại bên tai Diệp Lăng Phi, nói nhỏ:

- Bên trong em còn mặc chiếc nội y chữ T, anh có muốn xem không?

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Cho dù anh có muốn xem thì em có chịu cho anh xem không? Em đã nói như vậy thì anh biết chắc em chẳng có ý định cho anh xem đâu!

- Ai nói? Giữa em và Diệp đại ca còn có bí mật sao? Nếu Diệp đại ca muốn xem thì tối về nhà em, em cởi cho anh xem. Nhưng nếu như vậy thì em lo bà xã anh sẽ không cho anh vào phòng, em biết bà xã anh lợi hại lắm.

Tiêu Vũ Văn nói với vẻ hả hê.

- Nếu bà xã anh biết được anh có phụ nữ khác bên ngoài thì anh nói xem sẽ thế nào đây?

- Tiểu nha đầu, gan không nhỏ đó, dám uy hiếp anh cơ à!

Diệp Lăng Phi dùng lực, ra sức véo mông của Tiêu Vũ Văn, hừ lạnh:

- Có tin là anh sẽ làm cho em không dậy nổi bước ra khỏi giường không?

Mông Tiêu Vũ Văn thật đau, nhịn không được kêu lên một tiếng, trách móc:

- Người ta chỉ đùa với anh thôi, xem anh sợ kìa. Diệp đại ca, em thật không ngờ một người trời không sợ, đất không sợ như anh lại đi sợ bà xã!

- Đương nhiên, người ta đã gả cho anh rồi, anh còn không lo chăm sóc chu đáo cho người ta à? Đây là trách nhiệm một người đàn ông nên có!

- Vậy còn em thì sao? – Tiêu Vũ Văn hỏi tiếp.

Diệp Lăng Phi vừa nói xong câu này liền cảm thấy có chút hối hận. Hắn không nên nói như vậy, chính là sợ Tiêu Vũ Văn chọc trúng lỗ hổng của mình, kết quả cô đã truy hỏi ngay. Diệp Lăng Phi chuyển đề tài:

- À, Đình Đình đang một mình bận rộn ở trong, chúng ta vào giúp đi!

- Diệp đại ca, anh còn chưa trả lời câu hỏi của em? – Tiêu Vũ Văn kéo cánh tay của hắn, truy hỏi tiếp.

Diệp Lăng Phi thấy câu hỏi này tránh không được, hắn quay qua Tiêu Vũ Văn, thành thật nói:

- Anh sẽ chịu những trách nhiệm anh nên chịu. Nhưng điều cần phải nói rõ là anh đã là người đàn ông kết hôn rồi, anh không thể cho em những thứ quá nhiều, anh chỉ có trách nhiệm mà thôi!

- Về cơ bản đàn ông đều nói thế cả! – Tiêu Vũ Văn chu môi. – Em biết Diệp đại ca cũng sẽ nói vậy.

Tiêu Vũ Văn nói xong, liền cười:

- Diệp đại ca, yên tâm đi, em không muốn tranh thân phận gì với vợ anh đâu. Em và anh thế này cũng rất tốt rồi, chẳng có ràng buộc gì cả. Nếu tương lai em gặp người thích hợp thì em sẽ đá anh liền. Đợi tương lai em sẽ nói với bạn trai em, lúc còn trẻ ngây thơ chưa biết gì em đã bị một người đàn ông cưỡng ép rồi. Hừ, em sẽ nói với bạn trai em, nếu anh ấy yêu em thì tìm người đàn ông đó quyết chiến báo thù cho em!

- Vũ Văn, em thật nhẫn tâm đó. Em làm như vậy chẳng phải là muốn lấy sinh mạng của bạn trai em sao? Con người anh lúc ra tay sẽ không nể tình đâu! – Diệp Lăng Phi cười nói.

- Nếu bạn trai em đánh không lại anh thì cần anh ta làm gì nữa? Em chỉ thích những người mạnh, giống như Diệp đại ca vậy!

- Được rồi, được rồi, đừng có ở đây khua môi múa mép nữa, mau vào đi, Đình Đình có thể đang rất sốt ruột đó!

Diệp Lăng Phi và Tiêu Vũ Văn đi vào biệt thự thì thấy Vu Đình Đình mặc chiếc váy liền hoa văn thanh tú, tay cầm miếng vải đang lau cửa sổ kính ở lầu một.

Nhìn thấy Diệp Lăng Phi ôm một mỹ nữ tuyệt sắc lạnh lùng đi vào, Vu Đình Đình dừng lại, ném miếng vải vào trong chậu nước, nở nụ cười ngọt ngào:

- Tiêu Vũ Văn phải không, Diệp đại ca thường nhắc đến cô với tôi!

Ánh mắt Tiêu Vũ Văn quan sát tỉ mỉ Vu Đình Đình, lập tức cô quay qua nói với Diệp Lăng Phi:

- Quả nhiên là em đoán đúng rồi, em biết Diệp đại ca giấu người đẹp trong nhà vàng mà!

Trong lúc Diệp Lăng Phi đang ngơ ngác thì Tiêu Vũ Văn đã bước qua bên Vu Đình Đình. Tiêu Vũ Văn nhỉnh hơn Vu Đình Đình một chút, dáng người hai cô ngang nhau, chỉ là khí chất không giống nhau mà thôi.

Vu Đình Đình thuộc tuýp cô gái ôn nhu, lương thiện, thấu hiểu lòng người, trên mặt luôn nở nụ cười thân thiện với bất kỳ ai. Còn Tiêu Vũ Văn thì ngược lại, trên mặt luôn hiện thần sắc lạnh lùng, chỉ lúc đối diện với Diệp Lăng Phi cô mới nở nụ cười. Họ là hai cô gái hoàn toàn khác nhau.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!