Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 735: CHƯƠNG 735: NỀN TẢNG ĐIỆN ẢNH

Hoàn cảnh trưởng thành của Đình Đình và Vũ Văn không giống nhau. Bố mẹ của Vu Đình Đình đều là giáo viên, tuy quản giáo cô rất nghiêm khắc nhưng chỉ là về mặt học tập, còn trong cuộc sống, họ luôn dành cho con gái sự thương yêu vô hạn. Có thể nói, Vu Đình Đình từ nhỏ đã sống trong một gia đình hạnh phúc, bố mẹ hòa thuận, luôn cảm nhận được sự ấm áp, nên tính cách của cô cũng rất hòa đồng, dễ gần.

Ngược lại với sự hiền dịu, lương thiện và thấu hiểu của Vu Đình Đình, Tiêu Vũ Văn lại độc đoán, tự làm theo ý mình, thậm chí có phần hiếu thắng. Điều này hoàn toàn là do từ nhỏ cô đã thiếu thốn tình thương của cha mẹ. Dù ông nội hết mực yêu thương, chiều chuộng nhưng cũng không thể thay thế được tình phụ tử và mẫu tử đã mất.

Tiêu Vũ Văn luôn dùng vẻ ngoài lạnh lùng để che giấu tâm hồn khao khát tình cảm gia đình. Tính cách của cô phần lớn bắt nguồn từ trải nghiệm cuộc sống, thậm chí việc cô say mê Diệp Lăng Phi như vậy cũng ít nhiều có nguyên nhân từ việc này.

Tiêu Vũ Văn không tùy tiện kết bạn, ngay cả Kỷ Tuyết cũng chỉ là người hầu nhỏ của cô. Khi đối diện với Vu Đình Đình, Tiêu Vũ Văn lại theo thói quen trưng ra bộ mặt lạnh lùng. Trước nụ cười thân thiện của Vu Đình Đình, cô chỉ thờ ơ nói:

- Chào cô!

Thái độ của Tiêu Vũ Văn khiến Vu Đình Đình có chút bất ngờ, cô nhìn Diệp Lăng Phi, nhất thời không hiểu chuyện gì. Diệp Lăng Phi đọc được suy nghĩ của Vu Đình Đình. Theo hắn thấy, phản ứng này của Tiêu Vũ Văn không có nghĩa là cô có ác cảm với Vu Đình Đình, mà là vì cô đối xử với người lạ nào cũng như vậy. Thậm chí, lần đầu tiên gặp hắn, bộ mặt lạnh lùng đó còn dữ dội hơn gấp mấy lần.

Lúc này, Diệp Lăng Phi phải ra mặt. Vu Đình Đình và Tiêu Vũ Văn đều là phụ nữ của hắn, tuổi tác lại tương đương nhau, giữa hai cô sinh viên này cần một cây cầu là hắn để có thể hòa hợp. Hơn nữa, một khi Tiêu Vũ Văn đã thích ai đó, cô sẽ thể hiện sự nhiệt tình hơn người bình thường. Đây chính là đặc điểm phổ biến của những cô gái có nội tâm tưởng chừng lạnh lùng nhưng lại vô cùng nồng nhiệt.

Diệp Lăng Phi bước đến giữa hai người, vòng tay ôm eo mỗi người, kéo cả hai vào lòng rồi nói:

- Chúng ta qua kia ngồi một lúc đã!

Vu Đình Đình thầm thở phào nhẹ nhõm. Phản ứng vừa rồi của Tiêu Vũ Văn khiến cô không biết phải làm sao. Hành động thân mật của Diệp Lăng Phi lúc này chính là muốn nói rõ với cả hai rằng, họ đều là người thân mật nhất của hắn. Diệp Lăng Phi làm vậy chính là để xây một cây cầu kết nối giữa hai người, và cây cầu đó chính là hắn.

Diệp Lăng Phi ôm hai cô gái đến ghế sô pha. Sau khi ngồi xuống, hai tay hắn trắng trợn bóp lấy ngực của Vu Đình Đình và Tiêu Vũ Văn. Hành động này càng muốn nói lên rằng giữa họ không cần có khoảng cách. Bị Diệp Lăng Phi bóp ngực ngay trước mặt một cô gái khác, Vu Đình Đình cảm thấy hơi khó xử, cô nhẹ nhàng nói:

- Diệp đại ca, lúc nãy lau cửa kính nên tay em hơi bẩn, em đi rửa tay rồi tiện thể rót ít nước qua đây.

- Ừm, cũng được!

Diệp Lăng Phi buông tay khỏi người Vu Đình Đình. Khi cô đứng dậy, hắn vỗ nhẹ vào mông cô rồi nói:

- Đình Đình, chẳng phải em có mang ít trái cây định chia cho bạn học sao? Tụi mình lấy ra ăn đi, lát nữa ra ngoài mua ít trái cây khác. Em cứ nói với bạn là trái cây chính gốc dưới quê mang lên, về cơ bản thì mùi vị cũng như nhau cả thôi, bạn học của em ăn không nhận ra đâu.

- Ừm, vâng. Em lên lầu lấy!

Vu Đình Đình đáp rồi vội vàng chạy lên lầu.

Đợi Vu Đình Đình đi rồi, Tiêu Vũ Văn mới hừ lạnh một tiếng:

- Không tồi nha, không ngờ anh lại giấu một cô gái xinh đẹp như vậy. Nghe khẩu khí lúc nãy thì cô ấy cũng là sinh viên, học trường nào thế?

Diệp Lăng Phi cố ý bóp mạnh hơn khiến Tiêu Vũ Văn đau điếng. Cô hét lên một tiếng, sau đó đấm nhẹ vào người hắn:

- Anh làm gì thế, mạnh tay vậy? Anh không biết chỗ đó của người ta mềm lắm à? Thật là, nếu anh bóp cho bầm tím, em sẽ đi tìm vợ anh đó, để cho cô ấy thấy chồng mình làm chuyện tốt này!

- Ây dô, cô nhóc này, gan em ngày càng lớn rồi đấy, lại dám uy hiếp cả anh!

Diệp Lăng Phi nói xong, rút tay ra khỏi áo Tiêu Vũ Văn, rồi bất ngờ lật vạt áo sơ mi ngắn tay của cô lên, để lộ chiếc áo ngực màu trắng. Hắn tháo móc cài, hai tay trực tiếp nắm lấy bộ ngực mềm mại, đàn hồi đầy quyến rũ của cô, nói:

- Em dám uy hiếp anh, anh sẽ bóp cho bầm tím luôn!

Tiêu Vũ Văn đau quá không chịu nổi, vội xin tha:

- Được rồi, được rồi, Diệp đại ca, em không dám nữa, anh tha cho em đi.

Diệp Lăng Phi không buông ra ngay, chỉ giảm lực đi mấy phần. Sau khi xoa nắn một hồi, hắn ghé môi lại gần khẽ cắn mấy cái rồi mới tha cho cô. Tiêu Vũ Văn vội cài lại áo ngực, lườm Diệp Lăng Phi một cái nhưng không dám nói năng lung tung nữa.

Diệp Lăng Phi lại ôm Tiêu Vũ Văn vào lòng, nói:

- Vu Đình Đình là sinh viên năm hai của Học viện Ngoại ngữ Vọng Hải. À, Vũ Văn, em cũng là sinh viên Đại học Vọng Hải, hai đứa ở cũng không xa nhau đâu!

- Học viện Ngoại ngữ Vọng Hải à?

Tiêu Vũ Văn trở nên phấn chấn. Thấy Vu Đình Đình vẫn chưa xuống, cô cười nói:

- Diệp đại ca, nói xem anh lừa con gái nhà người ta vào tròng thế nào vậy?

- Thế sao anh lại lừa được em vào tròng?

Diệp Lăng Phi không đáp mà hỏi ngược lại. Câu hỏi này khiến Tiêu Vũ Văn cứng họng, cô lẩm bẩm:

- Em cũng chẳng biết, hồ đồ bị anh lừa rồi!

Diệp Lăng Phi cười ha hả:

- Này Vũ Văn, em nói ngược rồi đấy nhé, anh nhớ là em quyến rũ anh trước mà!

- Không được nói bậy!

Tiêu Vũ Văn đỏ mặt, đưa tay bịt miệng Diệp Lăng Phi lại:

- Diệp đại ca, anh đừng có đi nói lung tung với người khác đó nha. Dù sao người ta cũng là con gái, nếu bị người khác nghe được còn tưởng em thế nào nữa. Tóm lại là không được nói bậy!

- Đây là sự thật mà!

Diệp Lăng Phi gỡ tay Tiêu Vũ Văn ra, nhìn cô cười nói:

- Vũ Văn, Đình Đình là người rất lương thiện, cũng rất thấu hiểu người khác, anh tin hai em sẽ là bạn tốt của nhau. Nếu có thời gian thì tiếp xúc với con bé nhiều vào. Còn chuyện anh quen Đình Đình thế nào thì em cứ hỏi thẳng con bé là được!

Tiêu Vũ Văn gật đầu. Tiếng bước chân từ trên lầu vọng xuống, sau đó là tiếng xin lỗi của Vu Đình Đình:

- Xin lỗi, lúc nãy em tìm đồ đựng trái cây!

Nói rồi, cô cầm một cái đĩa đã bày sẵn vài loại trái cây đi tới.

Vu Đình Đình đặt đĩa trái cây lên bàn trà, sau đó rót ba ly nước mang qua. Cô nói:

- Diệp đại ca, trong nhà không có đĩa, chắc sau này phải đi mua một ít, lỡ có khách đến cũng có đồ đựng trái cây. Lúc nãy em tìm mãi chẳng thấy, cái đĩa này là ở trong phòng tầng hai, em lấy xuống đấy!

Nghe Vu Đình Đình nhắc đến từ "nhà", Tiêu Vũ Văn hiểu ngay ý nghĩa. Cô cũng rất muốn mình có thể được như vậy với Diệp Lăng Phi. Tiêu Vũ Văn bất giác nhìn hắn, nhưng Diệp Lăng Phi không để ý, hắn đang chăm chú nói chuyện với Vu Đình Đình.

- Được, Đình Đình, để anh đi mua về!

Vu Đình Đình cầm đĩa trái cây đưa cho Tiêu Vũ Văn:

- Tiêu... Vũ Văn, ăn thử đi, xem trái cây ở quê tôi với trái cây ở thành phố Vọng Hải có gì khác không?

Câu chào hỏi thân mật này của Vu Đình Đình khiến Tiêu Vũ Văn hơi kinh ngạc. Cô có chút không quen vì mới gặp mặt chưa được bao lâu, nhưng vẫn chấp nhận cách xưng hô này. Cô cắn một miếng táo, vừa nhai vừa gật đầu:

- Rất ngon!

Diệp Lăng Phi cũng cầm một miếng, vừa ăn vừa khen:

- Đình Đình, vẫn là trái cây ở quê em ngon nhất, ngon hơn nhiều so với ở thành phố Vọng Hải. Đợi có thời gian chúng ta cùng về quê, anh muốn ăn một bữa cho đã!

- Hai người là đồng hương à?

Tiêu Vũ Văn nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì không nhịn được hỏi.

- Ừm, Diệp đại ca với tôi là đồng hương. Nhà anh ấy cách nhà tôi không xa lắm, năm ngoái tôi còn đến nhà anh ấy chơi nữa đó! - Vu Đình Đình ngọt ngào nói. - Vũ Văn, có thời gian chúng ta cùng theo Diệp đại ca về nhà anh ấy chơi nhé!

- Được!

Tiêu Vũ Văn đáp một tiếng rồi vừa cắn táo vừa nhìn Diệp Lăng Phi chăm chú.

Diệp Lăng Phi ăn xong miếng táo, vừa định cầm miếng lê thì kịp thu tay lại, cười nói:

- Đừng ăn nữa, anh thấy chúng ta nên dọn dẹp nhà cửa trước đi. Dọn xong buổi trưa có thể ra ngoài ăn cơm. Vũ Văn, anh gọi em qua là để bóc lột sức lao động đó, em ăn táo rồi thì cũng phải làm việc thôi!

- Diệp đại ca, buổi trưa mình ở nhà ăn cơm đi. Đợi em dọn dẹp nhà bếp xong sẽ đi mua thức ăn về nấu. Anh không biết chứ kỳ nghỉ hè này em ở nhà làm nội trợ suốt, tay nghề nấu ăn của em lên không ít đâu.

- Ăn cơm ở nhà cũng được. Chúng ta bắt tay vào việc thôi. Vũ Văn, mau lên, đừng ngồi đó nữa, lấy giẻ lau lên tầng hai lau phòng với anh, tiện thể anh dẫn em đi tham quan luôn. À, Đình Đình, nếu em dọn xong nhà bếp thì gọi anh một tiếng, chúng ta cùng đi mua thức ăn!

- Vâng! - Vu Đình Đình đáp.

Tiêu Vũ Văn nào có bao giờ làm việc nhà. Cô cầm miếng giẻ đi vào phòng ngủ ở lầu hai. Sàn nhà và mặt bàn đã được Vu Đình Đình dọn dẹp sạch sẽ, chỉ còn lại cửa kính chưa lau. Diệp Lăng Phi dẫn cô vào phòng. Vừa nhìn, Tiêu Vũ Văn đã thấy căn phòng được bài trí rất phong cách, cô thầm ngưỡng mộ chủ nhân của nó mà quên cả việc lau cửa kính.

- Này Vũ Văn, nếu em muốn ở đây cũng không thành vấn đề, biệt thự này còn phòng ngủ bên cạnh, em dọn đến là được rồi! - Diệp Lăng Phi cầm giẻ lau đứng trên bục thềm, tỉ mỉ lau cửa kính.

Tiêu Vũ Văn quay người lại, đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, chu môi nói:

- Em không thèm qua đâu. Anh đã cất giấu một cô rồi còn chưa đủ à, còn muốn em cũng bị anh giấu luôn sao? Chẳng lẽ anh muốn chúng ta thường xuyên chơi trò ba người à?

- Cô nhóc này, biết cũng không ít nhỉ, còn biết cả trò ba người nữa cơ à! - Diệp Lăng Phi bật cười. - Anh đâu có suy nghĩ đó. Đương nhiên, nếu em khao khát muốn thử thì anh cũng không ngại đâu!

- Nghĩ hay thật, em không làm đâu!

Tiêu Vũ Văn chu cái môi nhỏ xinh lên, cầm giẻ lau định lau cửa kính thì Diệp Lăng Phi vội nói:

- Vũ Văn, em làm gì thế!

- Lau cửa kính. Chẳng phải anh muốn em đến lao động sao? Bây giờ em lau cửa kính đây, có gì không đúng à? - Tiêu Vũ Văn nói.

- Này đại tiểu thư, rốt cuộc em có lau cửa kính bao giờ chưa vậy? Chỗ đó anh lau xong rồi, em còn cầm giẻ lau vào đó làm gì? Có phải em muốn chà thủng kính ra thì mới vui không?

Khì khì, Tiêu Vũ Văn không nhịn được bật cười, cô cười ha hả nói:

- Người ta ở nhà chưa từng làm việc nhà bao giờ, hôm nay mới thử đó!

- Hừ, anh biết ngay là không nên gọi em qua đây mà. Em đâu có giúp được gì, rõ ràng là đến thêm loạn cho anh! - Diệp Lăng Phi hết cách lắc đầu. - Được rồi đại tiểu thư, hay là em cứ tìm chỗ nào đó ngồi đi, ở đây để anh dọn dẹp.

- Tại sao em phải ngồi? Em đến để giúp đỡ, đương nhiên là phải lao động rồi. Anh không cho em làm, em nhất định sẽ làm, trừ phi anh bảo em làm thì em mới không làm!

- Được rồi, Vũ Văn, em làm đi! - Diệp Lăng Phi nói. - Anh để em làm, như vậy được chưa?

- Đây là anh nói đó nha, em tiếp tục lau đây! - Tiêu Vũ Văn nói.

Diệp Lăng Phi trừng mắt nhìn cô một cái:

- Anh biết là sẽ như vậy mà. Tóm lại, bất luận nói thế nào thì em cũng sẽ tiếp tục quậy phá cho bằng được!

Tiêu Vũ Văn bày ra bộ mặt đắc thắng, tay cầm giẻ lau đứng trên bệ cửa sổ cùng Diệp Lăng Phi lau kính, vừa lau vừa nói:

- Diệp đại ca, anh phải nghĩ cách giúp em, bang hội không thể mãi như vậy được!

- Cách à? Chẳng phải lần trước anh đã nói rồi sao? Mấy người đó thì làm được việc gì. Mở công ty giải trí là cách tốt nhất rồi, anh tán thành.

- Diệp đại ca, sao anh có thể tán thành mở công ty giải trí chứ? Nếu vậy không phải sẽ quay lại con đường cũ sao?

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Vũ Văn, em đừng sốt ruột, để anh nói hết đã. Công ty giải trí còn phải xem em làm thế nào. Các loại hình như KTV, sàn nhảy, trung tâm tắm hơi, hộp đêm... không phải là không thể làm cho chính quy hóa. Thống nhất các bang hội chuyên trông coi sân bãi trước đây do công ty giải trí quản lý, các thành viên đến đó làm bảo vệ hoặc giám đốc đại sảnh. Những người còn lại có thể suy nghĩ đến việc đóng phim.

- Đóng phim?

Tiêu Vũ Văn dừng tay, nhìn Diệp Lăng Phi với vẻ mặt đầy nghi hoặc. Trong ấn tượng của cô, những người làm phim đều thuộc các công ty điện ảnh chuyên nghiệp, phải qua đào tạo bài bản. Người của bang hội cô cả ngày chỉ biết đánh đánh giết giết, làm sao có thể đóng phim được?

Diệp Lăng Phi sớm biết Tiêu Vũ Văn sẽ có phản ứng này. Tác phẩm điện ảnh truyền hình cần nhân viên có chuyên môn, nhưng hiện nay cũng có không ít đạo diễn và diễn viên bình dân tham gia. Cùng với sự phổ cập của internet, hiện tượng này ngày càng nhiều, điện ảnh sẽ từ trên thần đàn bước xuống gần gũi hơn với công chúng.

Điều Diệp Lăng Phi nghĩ đến là nguồn tài nguyên của thành phố Vọng Hải. Đầu tiên, thành phố Vọng Hải có các học viện chuyên ngành, trong đó có nhiều sinh viên ngành điện ảnh. Những người này có kiến thức chuyên môn, thứ họ cần chính là một sân khấu, mà sân khấu thì chỉ cần có tiền là có thể tạo ra. Bất luận là Phủ Đầu Bang hay bản thân hắn, số tiền này vẫn có thể lo được. Tuy chưa thể đầu tư lớn để quay phim bom tấn, nhưng làm vài tác phẩm nhỏ với kinh phí khoảng mười, hai mươi triệu thì không thành vấn đề.

Tiếp theo, người của Phủ Đầu Bang có kinh nghiệm xã hội đen phong phú. Nếu quay phim về đề tài thế giới ngầm, những diễn viên này không cần phải tìm người chuyên nghiệp, người của Phủ Đầu Bang tự diễn là được. Quan trọng là đám tiểu tử này rất đông, lại có thể làm những bộ phim hành động, cảnh sát hình sự, dễ dàng thông qua kiểm duyệt.

Khi Diệp Lăng Phi giải thích ý tưởng của mình, Tiêu Vũ Văn quả nhiên đã hiểu ra. Cô cảm thấy đây là một chủ ý rất hay, chỉ là việc mở công ty điện ảnh cô có chút không rành, nhất thời không biết nên bắt đầu từ đâu.

- Vũ Văn, em về thương lượng với Tống Thi và Tôn Hồng thử, nói đây là ý của anh. Các em cứ lợi dụng hết nguồn tài nguyên sẵn có, đăng ký một công ty giải trí, kinh doanh các dịch vụ giải trí, ví dụ như quay phim truyền hình tại các khu vui chơi. Đây là một lựa chọn không tồi, ít nhất có thể khiến người của Phủ Đầu Bang đều có thể đi trên con đường chân chính. Cụ thể thực hiện thế nào thì em nên soạn một bản kế hoạch trước, có thể bỏ tiền ra mời chuyên gia về lĩnh vực này. Sau khi làm xong đưa anh xem, anh có thể cho em chút ý kiến.

Mắt Tiêu Vũ Văn sáng lên, cô bất giác hôn lên má Diệp Lăng Phi một cái, sau đó cười ha hả:

- Diệp đại ca, cảm ơn anh, bây giờ em đi chuẩn bị ngay!

Nói xong, cô tiện tay vứt cái giẻ lau rồi vội vã chạy ra khỏi phòng ngủ. Diệp Lăng Phi thấy cô mở cửa đi mất, chỉ biết lắc đầu trách móc:

- Sớm biết thế này đã không nói với cô ấy rồi, ít nhất cũng phải để cô ấy làm xong việc đã chứ!

Sau khi Tiêu Vũ Văn lái xe rời khỏi biệt thự, Vu Đình Đình mới lên lầu hai. Cô rất không hiểu tại sao Tiêu Vũ Văn lại đột ngột bỏ đi như vậy. Lúc nãy ở trong bếp, cô nghe thấy tiếng động cơ bên ngoài, khi chạy ra thì chỉ thấy chiếc xe đã đi xa. Vu Đình Đình không biết tại sao Tiêu Vũ Văn lại đột ngột rời đi, rõ ràng đã hẹn trưa nay ở lại ăn cơm cơ mà?

Vu Đình Đình lên sân thượng, thấy Diệp Lăng Phi đang cúi người lau phần dưới của cửa kính, cô nhẹ nhàng hỏi:

- Diệp đại ca, sao đột nhiên Tiêu Vũ Văn lại đi rồi? Trưa cô ấy không ở đây ăn cơm sao?

- Cô ấy có việc, ai biết cô nhóc đó bận gì chứ. Đình Đình, kệ cô ấy đi, không có cô ấy, chúng ta có thể lãng mạn thoải mái rồi!

Diệp Lăng Phi đưa tay lau mồ hôi trên trán:

- Đình Đình, đừng nói gì khác, chỉ riêng việc lau cửa kính này cũng tốn không ít công sức, mệt thật!

- Diệp đại ca, hay là em giúp anh mát xa nhé? - Vu Đình Đình nói. - Ở nhà em có học một chút, hay anh nằm trên giường đi, em mát xa cho anh.

- Được rồi, cứ dọn dẹp trước đã. Đình Đình, em cũng mệt rồi, anh thương em lắm!

Câu nói này của Diệp Lăng Phi khiến Vu Đình Đình đặc biệt rung động. Cô dùng đôi mắt chan chứa yêu thương nhìn hắn. Diệp Lăng Phi thấy vậy thì đưa tay ấn nhẹ lên trán cô, cười nói:

- Đừng có nhìn nữa, cũng chẳng phải chưa từng nhìn qua!

- Diệp đại ca, em cảm thấy rất hạnh phúc! - Vu Đình Đình âu yếm nói.

Diệp Lăng Phi cười:

- Anh cũng cảm thấy hạnh phúc. Có cô gái đáng yêu như Đình Đình nhà ta bầu bạn, sao anh có thể không hạnh phúc được chứ?

..................................................................

Sau khi Đường Hiểu Uyển nghe tin Vu Đình Đình trở lại, cô vừa tan ca liền chạy đến biệt thự. Vừa nhìn thấy Vu Đình Đình, cô đã tỏ ra vô cùng thân mật, kéo cô ấy lại nói chuyện, bỏ mặc Diệp Lăng Phi sang một bên.

Diệp Lăng Phi mặt dày ngồi bên cạnh, cưỡng ép bế Đường Hiểu Uyển ngồi lên đùi mình, véo cái mũi xinh xinh của cô rồi cười nói:

- Này Hiểu Uyển, sao em vừa đến chỉ nghĩ đến Đình Đình thôi, ngay cả anh cũng không thèm ngó ngàng gì nữa!

- Em và Diệp đại ca mới gặp nhau mấy ngày trước, còn em và Đình Đình đã lâu không gặp rồi, đương nhiên em phải nói chuyện nhiều với Đình Đình chứ!

Đường Hiểu Uyển nói xong liền quay qua nói với Vu Đình Đình:

- Đình Đình, ngày mai là thứ bảy, vừa đúng chị nghỉ làm. Ngày mai đến nhà giúp chị lấy ít đồ, chị phải dọn qua ở với em!

- Vâng, chị Hiểu Uyển! - Vu Đình Đình cười đáp.

- Hiểu Uyển, thế này là không đúng rồi, chẳng lẽ em chỉ nhớ Đình Đình, không nhớ anh sao? - Diệp Lăng Phi ôm Đường Hiểu Uyển vào lòng, cố ý giả vờ giận dỗi.

Đường Hiểu Uyển hôn lên môi Diệp Lăng Phi một cái, cười nói:

- Được rồi, Diệp đại ca, sao anh có thể ghen với Đình Đình được chứ? Sao em không nhớ anh cho được, cũng nhớ mà!

- Nhớ phải không? Vậy tối nay không được đi, chúng ta ba người vui vẻ!

Diệp Lăng Phi nói xong liền đè Đường Hiểu Uyển xuống giường, dùng lực vỗ mạnh một cái vào mông cô. Vu Đình Đình đứng bên cạnh cười khúc khích, kết quả bị Diệp Lăng Phi nhìn thấy, hắn túm lấy tay kéo cô lại, cũng vỗ vào mông cô y như vậy. Vu Đình Đình đau quá kêu lên một tiếng, sau đó Diệp Lăng Phi dùng hai tay sờ mó khắp người hai cô gái, ra chiều muốn bắt đầu ngay lập tức.

Đang lúc điên cuồng thì điện thoại của Diệp Lăng Phi reo lên không đúng lúc. Hắn rút tay ra khỏi người hai cô gái, mò lấy điện thoại, vừa nhìn đã thấy là Tôn Hồng gọi tới.

Sau khi bắt máy, Diệp Lăng Phi liền cười nói:

- Này Tôn Hồng, sớm không gọi, muộn không gọi, lại gọi đúng lúc này. Ông có biết là ông đã phá hỏng chuyện tốt của tôi rồi không? Tôi nói cho ông biết, nếu không có chuyện gì quan trọng thì cẩn thận tôi gây phiền phức cho ông đó!

- Diệp tiên sinh, tôi nghĩ việc này đối với cậu mà nói thì rất quan trọng!

Trong điện thoại vọng lại tiếng của Tôn Hồng, loáng thoáng còn nghe thấy tạp âm, hình như có tiếng người kêu la thảm thiết. Diệp Lăng Phi đoán Tôn Hồng đang đánh người ở đâu đó, nhưng hắn không quan tâm đến điều này bằng câu nói vừa rồi của Tôn Hồng. Hắn thu lại giọng điệu đùa bỡn, nghiêm túc nói:

- Tôn Hồng, rốt cuộc là có chuyện gì, ông mau nói đi!

- Diệp tiên sinh, là chuyện liên quan đến vợ cậu. Nếu tiện thì cậu qua đây đi, tôi muốn cho cậu gặp mấy người!

- Được!

Diệp Lăng Phi không nói lời thứ hai, đồng ý ngay lập tức.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!