Tại một quán bar cạnh đường Tam Sơn, thành phố Vọng Hải, một gã đầu trọc tầm ba mươi tuổi đang bước ra ngoài cùng một cô gái đầy gợi cảm, trạc mười chín tuổi. Cô gái mặc áo lót hở bụng cùng chiếc váy da ngắn màu đen, chân mang đôi vớ đen.
Gã đàn ông đi đứng lảo đảo, trông có vẻ đã uống không ít. Vừa ra khỏi quán bar, gã liền cất giọng hát nghêu ngao.
- Đó chính là Hầu Tử!
Trong chiếc Audi màu đen trước cửa quán bar, Tôn Hồng chỉ tay vào gã đàn ông đó, nói:
- Diệp tiên sinh, có cần bắt hắn lại ngay bây giờ không?
Diệp Lăng Phi ngồi bên cạnh Tôn Hồng, liếc mắt nhìn gã một cái, nói:
- Không vội, đi theo bọn chúng!
- Được!
Tôn Hồng trả lời.
Thấy cô gái đỡ Hầu Tử tới bên đường, giơ tay gọi một chiếc taxi. Hai người lên xe, chiếc taxi lao đi, phía sau có hai chiếc ô tô khác bám theo.
Chiếc taxi dừng lại trước một tòa nhà cũ. Hầu Tử và cô gái xuống xe. Hai người loạng choạng bước vào nhà, cứ thế đi lên tầng ba, dừng lại trước cửa một căn hộ phía bên trái. Cô gái đưa tay loay hoay mãi quanh eo Hầu Tử cũng không tìm thấy chìa khóa, bực bội mắng:
- Chết tiệt, bà đây tìm mãi mà không thấy khóa đâu cả.
Hầu Tử cũng sẵng giọng quát:
- Đồ ngu, có mỗi cái chìa khóa cũng không tìm được. Đưa đây, để tao tìm cho!
Đêm khuya thanh vắng, Hầu Tử và cô gái lớn tiếng quát mắng nhưng không một ai dám ra mặt. Hầu Tử ngang ngược gào to hơn, cầm lấy chiếc chìa khóa, loay hoay chọc vào ổ khóa một lúc mới cắm vào được.
*Rắc rắc!*
Cửa chống trộm được mở ra, cô gái và Hầu Tử bước vào phòng. Ngay lúc cửa đóng lại, bốn thanh niên liền xông vào, trực tiếp lôi Hầu Tử và cô gái vào phòng ngủ.
Căn phòng này chỉ có một phòng khách và một phòng ngủ. Phòng ngủ rộng chừng hai mươi mét vuông. Chăn mền trên giường bừa bộn, còn có cả một chiếc quần lót gợi cảm vứt trên đó.
Hầu Tử và cô gái bị đè xuống giường. Mặt Hầu Tử bị ấn chặt xuống, nửa say nửa tỉnh gào lên:
- Mẹ kiếp, bọn mày biết tao là ai không hả?
- Câm mồm!
Thanh Tử đi cả giày lên giường, đạp thẳng một phát vào đầu Hầu Tử, quát:
- Hầu Tử, mày chán sống rồi à? Ngay cả mấy anh đây cũng dám chửi sao!
Hầu Tử lúc này mới nhìn rõ người, vừa thấy là Thanh Tử, mặt hắn liền biến sắc, tỉnh cả rượu, vội vàng cầu xin:
- Anh Tử, em đâu có đắc tội với các anh, anh đang làm gì vậy, chắc anh hiểu lầm gì rồi?
- Mẹ kiếp!
Thanh Tử chửi một câu.
- Mày có câm cái miệng chó của mày đi không!
Thanh Tử vừa dứt lời, Tôn Hồng và Diệp Lăng Phi cũng bước vào. Tôn Hồng nhìn Hầu Tử một cái, quát:
- Hầu Tử, chúng ta lâu rồi không gặp nhỉ. Dạo này sống thế nào, chà, lại kiếm đâu được cô em này thế, xem ra cuộc sống cũng tốt phết nhỉ!
Hầu Tử thấy Tôn Hồng, sắc mặt hắn liền trắng bệch. Hắn liến thoắng nói:
- Tôn đường chủ, tôi đâu có oán thù gì với ông đâu. Trước đây tôi là người của bang 3K, nhưng cũng chỉ vì miếng cơm manh áo thôi. Tôi cũng không đắc tội gì với ông cả. Tôn đường chủ, giờ bang 3K cũng không còn nữa, ông rộng lượng đâu cần chấp nhặt với kẻ hèn mọn như tôi. Nếu trước đây tôi có chuyện gì đắc tội với ông, mong ông tha cho tôi một con đường sống.
- Hầu Tử, mày ăn nói cũng ra dáng phết nhỉ!
Tôn Hồng vẫy tay. Thanh Tử đưa người tới đứng sau lưng Tôn Hồng. Hầu Tử và cô gái kia từ trên giường bò dậy. Cô gái sợ đến tái mặt, trốn sau lưng Hầu Tử, cả người run rẩy. Hầu Tử lúc này cũng sợ chết khiếp. Hắn lăn lộn bao nhiêu năm trong giới giang hồ, bang 3K vốn luôn là đối thủ của bang Búa Rìu. Hầu Tử cũng đã từng chém vài người của bang Búa Rìu. Chỉ là bang 3K giờ đã tan rã, Hầu Tử sợ Tôn Hồng đến trả thù cũ. Thấy Tôn Hồng chưa vội hành động, trong lòng hắn cũng tạm an tâm hơn phần nào. Hắn run rẩy rút ra bao thuốc lá, miệng nịnh nọt nói:
- Tôn đường chủ, anh hút điếu thuốc!
- Hút thuốc thì miễn đi!
Tôn Hồng xua tay, nói:
- Mày có biết bọn tao tìm mày vì việc gì không?
- Không biết ạ!
Hầu Tử vội nói.
- Mày không biết, thế để tao nói cho mày biết!
Mặt Tôn Hồng nghiêm lại, lạnh lùng nói:
- Nghe nói mày để Lão Tam làm một vụ buôn bán, đúng không?
- Tôn đường chủ, anh biết cả rồi ạ?
Hầu Tử vừa nghe thấy liền vội vàng cười nói:
- Em có người bạn mới quen. Hắn muốn em giúp hắn chuyện nhỏ nhặt này. Em thấy chuyện cũng chẳng có gì. Bạn em nói sẽ trả ba trăm nghìn mua mạng cô gái đó. Em cũng đã nhận lời rồi.
Diệp Lăng Phi nghe tới đây, đôi mắt sáng quắc như cú vọ, toát ra tia nhìn lạnh như băng. Hắn bước một bước tới trước mặt Hầu Tử, lạnh lùng nói:
- Bạn mày tên gì, làm gì?
Hầu Tử nhìn người này mà giật mình. Ánh mắt sắc nhọn, hung hãn. Trong lòng hắn sợ run cầm cập, mở miệng nói:
- Thật ra em và hắn cũng mới quen thôi. Em chỉ biết hắn họ Thái. Còn tên hắn là gì thì em quên rồi. Nghe nói bố hắn rất giàu.
- Họ Thái?
Diệp Lăng Phi cau mày, hỏi:
- Có phải Thái Hạo không?
Hầu Tử lẩm bẩm cái tên Thái Hạo. Đột nhiên, hắn gật đầu, nói:
- Đúng cái tên này!
- Thái Hạo!
Đồng tử của Diệp Lăng Phi bỗng chốc co rụt lại, tay phải nắm chặt. Hắn không nói gì nữa. Tôn Hồng hỏi:
- Hầu Tử, tên Thái Hạo đó bảo mày làm gì? Thành thật khai ra. Nếu không, mày cũng biết thủ đoạn của giới giang hồ bọn tao rồi đấy.
Hầu Tử sao lại không rõ chứ. Hắn vội vàng gật đầu, nói:
- Tôn đường chủ, ở trước mặt anh em đâu dám nói dối. Em bảo đảm sẽ nói thật hết.
Hầu Tử cảm thấy không khí trở nên nặng nề. Gan hắn cũng to hơn, vỗ vỗ vào mông cô gái, nói:
- Hôm nay anh có chuyện, em về nhà đi. Chúng ta liên lạc bằng điện thoại nhé!
Cô gái rất muốn đi. Nghe thấy câu nói này của Hầu Tử, định đứng dậy, bỗng nghe Tôn Hồng cười lạnh:
- Hầu Tử, mày có phải người trong giới không thế? Sao quên hết quy tắc rồi vậy? Chẳng lẽ mày nghĩ bọn tao ngu đến mức để mày có cơ hội đi báo cảnh sát sao? Hầu Tử, thành thật khai báo đi. Nếu hôm nay mày không thành khẩn, có thể nghĩ đến việc không cần nhìn thấy mặt trời ngày mai nữa rồi.
Hầu Tử nghe Tôn Hồng nói vậy, liền vội vàng tươi cười:
- Tôn đường chủ, anh hiểu lầm rồi. Em không có ý gì khác. Quy định giang hồ em hiểu chứ. Em nhất định sẽ nói thật hết mà.
Tôn Hồng cười lạnh:
- Ừ, thế mới giống chứ. Hầu Tử, mày liệu mà nói thật. Bọn tao giờ cũng không muốn đi theo con đường cũ nữa, cũng không muốn gây chuyện. Tuy nhiên, nếu mày nói dối nửa lời, bọn tao cũng đành phải gây chú ý một chút vậy.
Hầu Tử sao dám không thành khẩn. Hắn vừa hút thuốc vừa nói:
- Tên Thái Hạo đó nói muốn em bắt cóc một cô gái. Cô gái đó trông cũng khá xinh. Tên tiểu tử Thái Hạo đó muốn bọn em bắt cóc cô gái, sau đó giả vờ giết con tin. Nói trắng ra là để bọn em dàn dựng một vụ bắt cóc rồi giết cô gái đó. Tôn đường chủ, em nói hoàn toàn là sự thật. Đều là tên Thái Hạo đó bảo em làm cả. Em vừa tìm Lão Tam, để hắn đi làm. Em chỉ muốn làm trung gian kiếm chút tiền thôi mà.
Tôn Hồng nghe xong, quay sang nói chuyện với Diệp Lăng Phi, khẽ hỏi:
- Diệp tiên sinh, anh định làm thế nào?
Diệp Lăng Phi liếc mắt nhìn Hầu Tử một cái, rồi lại nhìn Tôn Hồng, nói:
- Cậu hỏi nó xem, nó còn muốn sống nữa không. Nếu muốn sống thì đi tố cáo Thái Hạo.
- Diệp tiên sinh, thế này chẳng phải quá dễ cho cái tên Thái Hạo đó sao!
Tôn Hồng nói:
- Chúng ta trực tiếp giết quách bọn khốn nạn này là được mà.
- Chết chỉ là chuyện trong phút chốc. Tôi muốn tên khốn đó phải sống trong đau khổ cả đời!
Diệp Lăng Phi cười lạnh.
- Dám động tới người phụ nữ của tôi, tôi sẽ cho hắn phải hối hận cả đời!
Tới lúc này Hầu Tử mới biết Bạch Tình Đình mà hắn định bắt cóc chính là người của người đàn ông đáng sợ này. Hắn lúc này mới thật sự sợ hãi. Vừa nghe xong những lời Diệp Lăng Phi nói, Hầu Tử liền lao người quỳ xuống, hai tay không ngừng tát vào mặt mình, miệng cầu xin:
- Em đáng chết! Em đáng chết! Em không nên ham tiền, cầu xin các anh tha cho!
Tôn Hồng quay người lại, đối diện với Hầu Tử, nói:
- Hầu Tử, tao cho mày một con đường sống. Đi tố cáo Thái Hạo bắt cóc. Nếu mày dám giở trò thì đừng mong giữ được cái mạng.
- Em không dám giở trò đâu! Không dám giở trò đâu ạ!
Hầu Tử liên tục gật đầu, nói:
- Em đến cục cảnh sát ngay. Em sẽ đi tố cáo tên khốn nạn đó. Tôn đường chủ, anh nhất định phải tin em. Giờ em sẽ đi tự thú ngay.
- Được, vậy đi đi!
Tôn Hồng quay sang dặn Thanh Tử:
- Tiễn Hầu Tử đi tự thú. Nếu nó dám giở trò, cứ dựa theo quy định mà xử!
- Tôn đường chủ, em nhất định không dám đâu. Nhất định sẽ đi tự thú ạ!
Hầu Tử luôn miệng nói. Thanh Tử bước qua, đẩy Hầu Tử ra ngoài. Cô gái đi cùng Hầu Tử thấy cảnh này chỉ đứng ngẩn người, không biết phải làm thế nào. Tôn Hồng liếc nhìn cô gái một cái rồi hừ lạnh một tiếng, nói:
- Trẻ thế này đã ra ngoài đua đòi rồi, cẩn thận có ngày chết cũng không hiểu vì sao. Mau về nhà đi. Coi chuyện tối nay như chưa xảy ra. Sau này ít dính dáng tới xã hội đen thôi.
Tôn Hồng nói xong, liền cùng Diệp Lăng Phi bước ra ngoài.
Trên xe, Tôn Hồng vẫn không hiểu, quay sang hỏi Diệp Lăng Phi:
- Diệp tiên sinh, tôi vẫn không hiểu cậu làm vậy để làm gì. Dựa theo tính cách của cậu, lẽ ra cậu đã sớm giết cả tên Hầu Tử và Thái Hạo kia rồi. Sao giờ cậu lại để bọn chúng ngồi tù?
- Hầu Tử chẳng qua cũng chỉ là công cụ. Nếu không có Hầu Tử, không thể bắt được Thái Hạo.
Diệp Lăng Phi hút thuốc, nói:
- Tôi chỉ lợi dụng tên Hầu Tử đó để cho Thái Hạo vào tù thôi. Còn về tên Hầu Tử kia, coi như tha cho hắn đi ngồi tù mấy năm cũng được rồi. Về phần Thái Hạo, tôi còn có nguyên nhân khác, không thể để hắn bị giết được. Tôn Hồng, ông đừng lo chuyện này nữa. Lần này cảm ơn ông nhiều. Hôm khác tôi mời ông đi ăn!
- Diệp tiên sinh, xem cậu nói kìa. Còn khách khí với tôi nữa. Thôi, tôi cũng đi trước đây!
- Ừm, chúng ta thường xuyên giữ liên lạc nhé!
Diệp Lăng Phi nói.