Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 738: CHƯƠNG 738: CẠM BẪY

Diệp Lăng Phi bị Chu Hân Mính gọi tỉnh. Tối qua mãi hơn một giờ sáng hắn mới về tới nhà. Vừa về đã ngủ, sáng nay Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi vẫn ngủ nên không gọi hắn. Còn cô thì quấn tạp dề xuống bếp học nấu ăn với Trương Vân.

Diệp Lăng Phi cầm điện thoại lên, ngồi dậy, vừa dụi dụi mắt vừa nghe điện thoại, hỏi:

- Hân Mính, có chuyện gì thế?

- Xảy ra chuyện rồi!

Giọng nói của Chu Hân Mính trong điện thoại rõ ràng là rất vội vàng lo lắng. Trước giờ Chu Hân Mính không hề dùng giọng nói lo lắng thế này nói chuyện với Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi đoán chắc có chuyện gì xảy ra rồi. Chuyện có thể khiến Chu Hân Mính lo lắng đến mức này chắc chắn không phải là một vụ án bình thường, ít nhất cũng phải có liên quan tới chính cô.

Thế thì chỉ có chuyện của Bạch Tình Đình thôi. Tối qua Diệp Lăng Phi để Hầu Tử đi tự thú. Chắc hiện giờ Chu Hân Mính đã biết, không biết Chu Hân Mính đã cho người đi bắt Thái Hạo chưa?

- Chuyện gì thế?

Diệp Lăng Phi vẫn thản nhiên không chút hấp tấp hỏi.

Chu Hân Mính lo lắng nói:

- Em đã cho người đi bắt kẻ đứng sau vụ án. Nhưng giờ bên đó vẫn chưa có tin gì. Anh phải bảo vệ tốt Tình Đình đó. Em ở đây có kết quả xong sẽ liên lạc với anh sau.

- Người đứng đằng sau có phải là Thái Hạo không?

Diệp Lăng Phi vẫn thản nhiên hỏi. Chu Hân Mính nghe Diệp Lăng Phi nhắc tới cái tên Thái Hạo, cô liền dừng lại, ngay sau đó lại hỏi:

- Sao anh biết là hắn?

- Đương nhiên anh biết rồi. Tên đến tự thú chắc là Hầu Tử rồi!

Chu Hân Mính thấy Diệp Lăng Phi nói vậy trong lòng đã đoán được phần nào. Chắc Diệp Lăng Phi đã biết chuyện này ngay từ đầu rồi. Theo Chu Hân Mính thấy, chỉ cần là chuyện mà Diệp Lăng Phi biết, thì sẽ không có gì phải lo nữa cả. Trái tim treo lơ lửng nãy giờ của Chu Hân Mính cuối cùng cũng bình yên trở lại. Cô nghi hoặc hỏi:

- Hình như anh rõ chuyện này lắm nhỉ. Là anh làm hả?

- Em nói gì vậy chứ. Hân Mính à, em đừng có đoán linh tinh!

Diệp Lăng Phi nói tới chuyện này cũng chỉ là vô tình gặp phải thôi.

- Anh có người bạn nghe được chuyện bắt cóc Tình Đình từ miệng Hầu Tử, liền bảo với anh. Anh tìm tới Hầu Tử, để Hầu Tử tự ra đầu thú. Hân Mính, theo tính cách trước đây của anh thì tên Hầu Tử và Thái Hạo đã chết lâu rồi. Dám động vào Tình Đình. Anh thật sự muốn bọn chúng phải chết đó. Nhưng anh biết em ghét anh làm như vậy. Thế nên, anh mới để Hầu Tử đi tự thú. Để Thái Hạo và Hầu Tử phải chịu sự trừng phạt của pháp luật. Em nói anh làm thế có đúng không?

- Đương nhiên là đúng rồi. Chẳng lẽ anh còn muốn tự mình xử lý!

Chu Hân Mính nói:

- Anh làm tốt lắm, em biểu dương anh!

- Biểu dương xong rồi. Dù sao cũng phải thưởng chút gì chứ!

Diệp Lăng Phi cười nói với Chu Hân Mính:

- Nghĩ xong nên thưởng gì cho anh chưa?

- Nghĩ xong rồi. Em đã chuẩn bị quà tặng cho anh là một bông hoa hồng!

Nói chuyện xong với Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi cũng không sao ngủ tiếp được nữa. Hắn rời khỏi giường. Diệp Lăng Phi dậy lúc này đã qua giờ ăn sáng. Bạch Tình Đình sớm đã ăn sáng xong. Chỉ là thấy Diệp Lăng Phi vừa xuống lầu ăn sáng, Bạch Tình Đình lại ngồi xuống ăn sáng cùng hắn.

Bạch Tình Đình đang cố gắng hết sức để trở thành một người vợ hiền, vì Diệp Lăng Phi cô có thể bỏ rất nhiều thời gian xuống bếp. Diệp Lăng Phi đương nhiên cảm nhận được Bạch Tình Đình vì hắn mà thay đổi rất nhiều. Trong lòng Diệp Lăng Phi dâng lên một cảm giác ấm áp nồng nàn. Diệp Lăng Phi ăn rất ít. Hắn gắp nốt miếng trứng rán trước mặt, thế là cả đĩa trứng trống trơn. Trông có vẻ bình thản, hắn tiện miệng nói:

- Nãy Hân Mính gọi điện tới. Lúc đó anh vẫn đang ngủ. Hân Mính nói với anh có một vụ án liên quan tới em.

- Liên quan tới em?

Bạch Tình Đình vừa uống ngụm sữa, nghe Diệp Lăng Phi nói xong. Cô đặt cốc sữa xuống, hai mắt nhìn chằm chằm vào Diệp Lăng Phi, hỏi:

- Liên quan gì tới em thế? Dạo này em bận chuyện công ty, ít khi ra ngoài. Sao lại có vụ án liên quan tới em được chứ?

Diệp Lăng Phi dựa lưng vào ghế. Hắn gãi gãi đầu, nói:

- Hân Mính chỉ nhắc có một câu, cũng không nói rõ. Cô ấy nói khả năng có người muốn bắt cóc em?

Bạch Tình Đình nghe xong chỉ chớp mắt một cái. Ánh mắt có chút thản nhiên nói:

- Với thân phận của em, có lẽ có rất nhiều người muốn bắt cóc để tống tiền. Nhưng, em cũng chẳng còn cách nào cả. Em là Tổng giám đốc của Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ. Người khác đều nghĩ em có rất nhiều tiền. Có ai biết được, Tổng giám đốc như em lại chẳng có một xu dính túi. Tập đoàn có chuyện cũng phải dựa vào ông xã của em. Hì, ông xã, anh xem, chuyện này có phải đáng cười lắm không!

- Tình Đình, chuyện bắt cóc này không đơn giản đâu. Cụ thể thế nào anh cũng không rõ. Phải đợi tin từ phía Hân Mính nữa.

Diệp Lăng Phi không nói rõ mọi chuyện cho Bạch Tình Đình biết. Thái Hạo là nhân vật đặc biệt. Diệp Lăng Phi lo chuyện của Thái Hạo sẽ kích động tới Bạch Tình Đình, có thể sẽ làm xấu đi quan hệ giữa cô và Bạch Cảnh Sùng.

Diệp Lăng Phi không rõ rốt cục Bạch Cảnh Sùng định giải quyết thế nào chuyện của Thái Hạo. Nếu Bạch Cảnh Sùng vì chuyện Thái Hạo định giết Bạch Tình Đình mà cắt đứt mối quan hệ với hắn, như vậy sẽ là cơ hội tốt cho mối quan hệ giữa Bạch Cảnh Sùng và Bạch Tình Đình. Nhưng nếu Bạch Cảnh Sùng suy xét tới việc Thái Hạo là con riêng của mình mà có chút thiên vị, thế thì mối quan hệ cha con giữa Bạch Tình Đình và Bạch Cảnh Sùng sẽ xấu đi rất nhiều.

Diệp Lăng Phi thật sự có chút hối hận tối qua không giết luôn Thái Hạo đi. Nguyên nhân lớn nhất cũng vì thân phận của Thái Hạo. Nói thế nào đi nữa, Thái Hạo cũng là anh em cùng cha khác mẹ với Bạch Tình Đình. Ai biết được Bạch Tình Đình sẽ có phản ứng thế nào chứ.

Nhưng giờ xem ra nếu giết Thái Hạo có lẽ sẽ bớt được rất nhiều phiền phức. Diệp Lăng Phi có chút khó xử, trong chốc lát không biết nên làm thế nào với chuyện của Thái Hạo. Chuyện này khiến hắn thấy bất lực.

Bạch Tình Đình vốn không biết kẻ đứng sau vụ bắt cóc là ai. Đối với cô, chuyện bị bắt cóc cũng không phải là điều gì quá đáng sợ. Phải biết rằng, cuộc sống của Bạch Tình Đình luôn ở trong hoàn cảnh như vậy. Sớm biết sẽ có người muốn bắt cóc mình. Trước đây Bạch Tình Đình còn thuê vệ sĩ theo bảo vệ, nhưng mấy năm gần đây cũng không xảy ra chuyện gì cả. Hơn nữa, giờ cô đã lấy Diệp Lăng Phi, trong lòng cảm thấy rất an toàn. Cô tin chỉ cần có Diệp Lăng Phi, cô sẽ được an toàn. Cô cũng không mời bảo vệ nữa, chỉ cần lúc ra ngoài cẩn thận chút là được rồi.

Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi không có phản ứng gì nữa, cô liền đứng dậy, nói:

- Ông xã, em đi học nấu ăn với Trương Vân đây. Trưa nay anh sẽ được thưởng thức tài nghệ của em rồi.

- Ừm!

Diệp Lăng Phi đáp lại một tiếng, nhìn Bạch Tình Đình rời đi vào bếp, hắn mới rút ra điếu thuốc, châm lửa hút. Diệp Lăng Phi vừa hút thuốc vừa nghĩ, chuyện của Thái Hạo không nên để Bạch Tình Đình biết. Nếu không, Bạch Tình Đình có thể sẽ hận cha đẻ của mình.

Nếu không có chuyện phong lưu của Bạch Cảnh Sùng với vú nuôi, sẽ không có chuyện nguy hiểm lần này với Bạch Tình Đình. Diệp Lăng Phi nghĩ tới đây, hắn liền đứng dậy, cầm điện thoại bước ra sân ngoài biệt thự.

- Hân Mính, chuyện thế nào rồi?

Diệp Lăng Phi gọi điện cho Chu Hân Mính.

- Anh gọi đúng lúc thật. Em đang định gọi điện cho anh đây!

Chu Hân Mính nói:

- Bọn em đã bắt được Thái Hạo tại nhà hắn. Bọn em đã lợi dụng Hầu Tử để gọi điện cho Thái Hạo. Hắn đã tự mình thừa nhận toàn bộ chuyện bắt cóc. Bọn em đã thu âm lại làm chứng cứ rồi. Bọn em đã có khẩu cung của Hầu Tử, chỉ cần khẩu cung của Thái Hạo nữa là có thể đưa vụ án ra tòa. Về việc Hầu Tử tố cáo Thái Hạo bắt cóc, em thấy lần này tuy bắt cóc chưa thành nhưng tội danh vẫn có khả năng được thành lập, ít nhất ngồi tù 10 năm.

Diệp Lăng Phi chỉ ừm một tiếng, nói:

- Hân Mính, chuyện này không nên nói cho Tình Đình biết. Nãy anh nghĩ rồi, chuyện này là con dao hai lưỡi. Nếu xử lý không tốt sẽ có khả năng gây ra sự bất hòa giữa Tình Đình và bố cô ấy. Anh nghĩ em cứ tạm giấu Tình Đình nhé. Anh sẽ hẹn bố vợ anh xem ý kiến ông ấy thế nào.

- Được, em không nói cho Tình Đình biết đâu.

Chu Hân Mính ngay sau đó lại nói:

- À, suýt em quên mất một chuyện. Bọn em đã tìm được cô y tá làm ở bệnh viện đó. Trong tài khoản của cô y tá đó bỗng nhiên có thêm hơn 500.000. Chồng của cô y tá đó cũng phản ánh với chúng em, vợ anh ta đã mất tích. Giờ đến cả anh ta cũng không biết vợ mình đang ở đâu. Em nghi ngờ cô y tá đó đã bị mua chuộc, sau đó bị bịt đầu mối.

- Có khả năng đó. Em điều tra bạn bè và đồng nghiệp của cô y tá ấy xem. Xem trước khi xảy ra vụ án, cô ấy có gặp ai không. Nghĩ xem trước khi xảy ra vụ án, có người nào tiếp xúc với cô y tá đó không. Nếu điều tra ra được người đó, anh thấy có thể phá được án đó.

Chu Hân Mính gật đầu, nói:

- Em đang cho người đi tìm hiểu. Anh nói xem dạo này sao các vụ án cứ liên tục xảy ra thế nhỉ. Em muốn nghỉ ngơi cũng không có thời gian nữa.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Điểm này hiển nhiên rất quan trọng, em thấy đúng không?

- Không nói chuyện với anh nữa. Tối nay em muốn về nhà cùng bố em. Bố em gọi điện bảo em về nhà ăn cơm.

Chu Hân Mính nói.

- Lâu rồi em không về nhà, không biết gần đây ở nhà thế nào rồi.

- Ừ, em về đi. Nên tụ họp với người nhà nhiều hơn. Nhưng, em không được ở nhà mấy ngày đâu đó. Như thế anh nhớ em thì biết làm thế nào đây!

Diệp Lăng Phi nói chuyện xong với Chu Hân Mính, liền liên hệ ngay với Bạch Cảnh Sùng. Bạch Cảnh Sùng không hề biết chuyện của Thái Hạo. Lúc Diệp Lăng Phi gọi điện cho Bạch Cảnh Sùng, ông đang cùng bạn đánh golf. Diệp Lăng Phi không nói gì qua điện thoại, chỉ nói muốn gặp Bạch Cảnh Sùng.

Trong một khu vườn của căn biệt thự màu trắng sữa bên bãi biển, Dương Tử đang ngồi trên ghế mây. Đầu ngón tay hắn không ngừng gõ gõ lên chiếc bàn đá, phát ra âm thanh trong trẻo.

Ngồi đối diện với Dương Tử, Mễ Tuyết mặc chiếc váy màu trắng hở lưng, cổ trễ, để lộ bờ ngực gợi cảm, mê người của cô. Trông sắc mặt cô không được tốt lắm, có phần ũ rũ. Trước mặt đặt một cốc cà phê nóng vẫn còn đang bốc hơi. Mễ Tuyết đưa ngón tay nhỏ dài của mình, nắm chặt lấy cốc cà phê. Cô đưa cốc cà phê lên miệng, nhấp một miếng xong, cô lại nói với Dương Tử:

- Dương Tử, chuyện của chúng ta ở đây bị lộ ra ngoài rồi. Nếu ông chủ từ Nhật về, biết chúng ta để lộ chuyện lớn như thế này, anh và tôi có muốn sống cũng khó. Tối qua tôi nghĩ cả đêm, những người mà anh đưa từ Hồng Kông qua đây không đáng tin lắm. Nếu cứ để bọn họ tiếp tục ở đây, sớm muộn cũng xảy ra chuyện. Giờ mối quan hệ của chúng ta cũng có rồi, chuyện bên Tần Dao cũng coi như khá thuận lợi, không cần phải lưu lại mấy tên giết người không chớp mắt kia nữa đâu.

Tiếng gõ bỗng nhiên dừng lại. Dương Tử ngẩng đầu lên, trên mặt nở nụ cười khó hiểu. Lạnh nhạt nói với Mễ Tuyết:

- Mễ Tuyết, những người đó không thể đi được. Nếu bọn chúng mà rời đi, chúng ta biết tìm ai để sai việc đây? Chẳng lẽ cô nghĩ đám ô hợp kia có thể làm tốt chuyện sao? Thế chẳng khác nào một trò cười. Tôi trước giờ không hề coi tổ chức Đông Liên là một bang xã hội đen hữu dụng cả. Tôi để Tần Dao quản lý tổ chức này mục đích đơn giản chỉ là để đánh lừa tai mắt kẻ khác thôi. Nếu không, bọn cảnh sát kia sẽ suốt ngày theo dõi chúng ta. Chỉ cần có chút biến động nhỏ đều sẽ nghĩ có chuyện gì xảy ra. Vì thế, tổ chức Đông Liên chính là để đánh lạc hướng bọn chúng. Nếu bọn cảnh sát đó gây phiền phức thì để tổ chức Đông Liên ra mặt xử lý bọn chúng là được.

- Nếu ba tên kia không chết, chắc chắn sẽ khai ra những trò ngầm của chúng ta. Tới lúc đó, mối quan hệ mà chúng ta khó khăn lắm mới xây dựng được ở thành phố Vọng Hải này chắc chắn sẽ hỏng hết. Phải biết rằng ông chủ của chúng ta đã đàm phán gần xong với bên Nhật rồi, không lâu nữa sẽ nhập hàng rồi. Tôi lo ở đây mà xảy ra chuyện sẽ hủy đi toàn bộ.

- Cô lo chuyện này làm gì chứ, dù có bị phát hiện đi nữa thì sao chứ? Chẳng lẽ chúng ta bỏ ra nhiều tiền như vậy để lôi kéo những quan chức trong chính phủ chỉ là đồ chơi thôi sao? Chẳng lẽ bọn họ không giúp chúng ta dẹp loạn được sao?

- Nói thì như thế thôi, nhưng dù sao thành phố Vọng Hải cũng không phải của chúng ta. Tên Từ Hàn Vệ kia không thể một tay che trời được. Hắn và thị trưởng thành phố đang tranh đấu quyết liệt. Nếu để tên thị trưởng đó bắt được điểm yếu, tôi nghĩ hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho chúng ta đâu.

Dương Tử cười ha ha nói:

- Mễ Tuyết, sao gan cô càng ngày càng nhỏ vậy? Làm chuyện lớn nhất định phải mạo hiểm. Cái gọi là tìm phú quý trong mạo hiểm là thế nào? Chuyện lần này chỉ là ngoài ý muốn thôi. Tôi đã xử lý cả rồi. Có điều, những lời lúc nãy của cô cũng đã nhắc nhở tôi. Thực sự tên thị trưởng đó là trở ngại lớn nhất của chúng ta. Chúng ta phải nghĩ cách diệt trừ hắn mới được. Mễ Tuyết, về chuyện này Từ Hàn Vệ nói thế nào?

- Tên cáo già đó sớm đã khiến tôi tức giận lắm rồi. Tranh đấu mãi cũng không được gì. Từ Hàn Vệ cũng không nói sẽ làm thế nào.

- Thế cô càng phải hỏi hắn xem nên làm thế nào!

Dương Tử cười nói:

- Về mặt này, Từ Hàn Vệ dù sao cũng rành hơn chúng ta. Chuyện trên quan trường, chúng ta không thể làm được. Nhưng, tên cáo già đó lại rất rõ làm thế nào để đấu lại một tên thị trưởng.

- Từ Hàn Vệ, tên cáo già đó dạo này khẩu vị thay đổi rồi. Giờ hai nữ sinh đã không đáp ứng nổi hắn nữa rồi. Tôi đang đau đầu đây!

Mễ Tuyết cau mày nói:

- Dương Tử, anh nói xem rốt cục tên Từ Hàn Vệ đó thích khẩu vị thế nào đây?

- Hồng Phấn Đế Quốc không phải có các cô gái đầy đủ khẩu vị khác nhau sao? Thế thì để hắn thử đi. Tôi không tin bao nhiêu mỹ nữ như vậy, hắn lại không thích.

Dương Tử lạnh lùng cười nói.

- Trên thế giới này kẻ nào cũng giống Từ Hàn Vệ, không tiền thì sắc, mọi chuyện sẽ đơn giản biết bao. Tin đi, tên Từ Hàn Vệ này không chạy khỏi lòng bàn tay của chúng ta được đâu. Ở thành phố Vọng Hải này, kẻ khiến người ta thực sự thấy đau đầu chính là tên thị trưởng đó. Hắn cứng mềm đều không ăn, thế mới đáng sợ chứ.

Mễ Tuyết không nói gì cả. Cô lại uống chút cà phê. Khuôn mặt có vẻ hơi u sầu.

Dương Tử nhìn thấy thế, hắn liền đứng dậy, bước tới bên Mễ Tuyết. Tay phải khẽ đặt lên vai cô, mở miệng cười nói:

- Mễ Tuyết, cô yên tâm đi. Có tôi ở đây, không có gì phải sợ cả. Ông chủ của chúng ta tuy khiến người khác phải sợ hãi nhưng ông ấy cũng có nhược điểm. Chỉ là thời cơ chưa đến, đợi thời cơ chín muồi, cô sẽ hiểu tôi mới chính là người đứng đằng sau thao túng tất cả mọi chuyện.

Mễ Tuyết ngẩng mặt lên, có chút khó hiểu nhìn Dương Tử. Dương Tử cười nói:

- Đừng nhìn tôi như thế. Nếu cô muốn nhìn tôi kỹ hơn thì chúng ta về phòng nhìn cho chán thì thôi.

- Dương Tử, gan anh ngày càng lớn nhỉ. Không biết tôi là người của ông chủ sao? Chẳng lẽ anh có ý gì với tôi?

Mễ Tuyết hỏi.

- Mễ Tuyết, ai nói cô là thuộc về ông chủ chứ!

Dương Tử khẽ đẩy chiếc cằm nhỏ của Mễ Tuyết lên, chép miệng nói:

- Thật là tiếc, một cô gái xinh đẹp thế này lại đi theo một ông già bất lực.

- Anh...!

Mễ Tuyết bất chợt cứng họng. Đưa mắt liếc Dương Tử một cái, nói:

- Cẩn thận không tôi nói với ông chủ, để ông chủ giết anh đó!

- Cô nói với ông chủ? Hừm. Mễ Tuyết, cô và tôi rất rõ, trong lòng ông chủ, mạng của tôi và của cô ai đáng giá hơn. Thế nên tôi mới nói mệnh của tôi và của cô gắn liền với nhau. Tôi mà chết, cô cũng sống không được bao lâu đâu!

Câu này của Dương Tử khiến sắc mặt Mễ Tuyết tái nhợt đi. Miệng cô run run, nhỏ giọng nói:

- Thôi đi, ở đây đều là người của ông chủ, nếu bọn họ mà nói cho ông chủ biết, chúng ta sẽ chết ở đây đó!

- Mễ Tuyết, đây chính là lý do vì sao tôi không muốn để bọn họ rời đi. Cô phải tin tôi. Tôi trước giờ không làm việc gì mà lại không nắm chắc phần thắng.

Dương Tử cười lạnh nói:

- Trong tay ông chủ nắm được nguồn vốn của tổ chức Trúc Thanh. Chỉ có ông chủ mới có cách liên hệ với Đại ông chủ. Nhưng, điều này không chứng minh, ông chủ có thể một tay che trời.

Dương Tử còn chưa nói xong, trong lòng Mễ Tuyết đã hiểu ý của hắn. Cô cắn chặt môi, nhỏ giọng nói:

- Để tối chúng ta hãy nói tới chuyện này. Giờ tôi phải tới Hồng Phấn Đế Quốc đã.

- Ừm!

Dương Tử gật đầu, nói:

- Tôi phải đi tìm Trịnh Thiên Soái, xem chuyện bên đó hắn ta làm thế nào rồi. Dù sao đi nữa, cũng phải nhanh chóng xây dựng xong đường dây buôn lậu, biến thành phố Vọng Hải thành một trong những trạm vận chuyển. Đây là công việc trọng điểm hiện nay của chúng ta.

Sân golf nằm ngay bên cạnh khu du lịch nghỉ mát Kim Thạch. Golf là trò chơi của những kẻ có tiền. Thành phố Vọng Hải không phải là thành phố lớn thuộc tầm quốc tế. Việc thành phố xây dựng sân golf chỉ đơn giản vì thành phố có phong cảnh đẹp, cũng có rất nhiều người giàu có tới đây du lịch.

Sân golf này được xây dựng dựa theo kiến trúc Italy, với chất liệu gỗ Linh Sam. Phong cách cổ điển, tao nhã, kết hợp đầy đủ các phong cách khác nhau của các nước. Các dịch vụ ở đây cũng khá đầy đủ và hoàn thiện: Hội quán, nhà khách, biệt thự cao cấp, khách sạn năm sao, khu vui chơi trẻ em, bãi tắm, sân bay trực thăng... 18 lỗ bóng được tạo thành, tận dụng được toàn bộ địa thế của Kim Thành. Khu vực đặt bóng lại nằm ngay trên đầu biển, hết sức nguy hiểm, đầy kích thích. Trong đó có khu phát bóng thuộc đường bóng số bảy nằm trên đỉnh núi cao, được gọi là “Đường bóng số một thiên hạ” cũng được gọi là “đường bóng ác quỷ”, đầy khiêu chiến, được liệt vào 100 đường golf thế giới.

Điều đặc biệt của sân golf này chính ở điểm: Phải vung gậy tại góc đỉnh núi đá bên cạnh bờ biển. Đường bóng bay qua 100m mặt biển, rơi vào một ngọn núi khác thấp hơn nằm bên phía đối diện. Quả bóng trên ngọn núi có thể bị con sóng cuốn mất. Ngay cả tuyển thủ chuyên nghiệp cũng khó tránh khỏi việc quả bóng bị sóng cuốn đi. Gió lớn và quả bóng nhỏ, chỉ có kỹ thuật cộng thêm may mắn, mới có cơ hội thưởng thức niềm vui chiến thắng.

Diệp Lăng Phi lái xe tới trước cửa sân golf. Vì hắn không phải là hội viên của sân golf thế nên phải mất 40 đồng mới có thể bước vào. Diệp Lăng Phi cũng không phải vì để ý tới 40 đồng đó, chỉ cảm thấy không cần thiết. Bạch Cảnh Sùng là thành viên cao cấp của sân golf này, có thể dẫn hắn vào.

Diệp Lăng Phi hẹn trước với Bạch Cảnh Sùng gặp mặt tại sân golf. Hắn lấy điện thoại ra, gọi điện thoại cho Bạch Cảnh Sùng. Không lâu sau, đã nhìn thấy Bạch Cảnh Sùng xuất hiện tại cửa sân golf, ông ta mặc chiếc áo thể thao cộc tay màu trắng, xem ra có vẻ vừa đánh golf xong.

- Con muốn theo bố học đánh golf.

- Tiểu Diệp, muốn học đánh golf cùng ta thì có khó gì. Con hỏi Tình Đình trước đi. Bố không muốn Tình Đình giận bố vì kéo con vào mấy chuyện này!

Bạch Cảnh Sùng cười nói:

- Giờ bố rất sợ con gái bố đó!

Trước xe điện nhỏ của sân golf, Bạch Cảnh Sùng vừa định lên. Diệp Lăng Phi nghĩ một lát rồi thành thật nói:

- Chuyện này con vẫn chưa nói cho Tình Đình. Con lo cô ấy biết chuyện, không biết sẽ nghĩ thế nào!

- Tiểu Diệp, chuyện gì thế?

Bạch Cảnh Sùng thấy bộ dạng của Diệp Lăng Phi không giống như đang nói đùa lắm. Ông ta rời khỏi xe điện nhỏ, hướng về Diệp Lăng Phi, hỏi:

- Có chuyện liên quan tới Tình Đình?

- Vâng, bố vợ. Chuyện này may mà vẫn chưa xảy ra. Nếu xảy ra, có thể bố sẽ không nhìn thấy Tình Đình nữa.

Sau khi Diệp Lăng Phi nói xong câu này, sắc mặt Bạch Cảnh Sùng liền trắng bệch ra. Ông ta đưa tay nắm lấy cánh tay Diệp Lăng Phi, hỏi:

- Tiểu Diệp, rốt cục có chuyện gì? Con mau nói đi!

Diệp Lăng Phi cảm thấy Bạch Cảnh Sùng nắm tay mình rất chặt. Lúc này, hắn mới cảm thấy mình nghĩ hơi nhiều. Có lẽ trong lòng Bạch Cảnh Sùng, không hề có bất cứ ai có thể thay thế được Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình mới là tất cả đối với ông.

Diệp Lăng Phi bắt đầu nhìn lại ông bố vợ này. Hắn trước đây luôn cho rằng Bạch Cảnh Sùng chỉ muốn một đứa con trai nối dõi tông đường. Giờ xem ra hắn đã sai rồi.

Diệp Lăng Phi thở phào một hơi, chậm rãi nói:

- Thái Hạo thuê người giả vờ bắt cóc Tình Đình, nhưng mục đích chính là muốn giết Tình Đình!

Khi Diệp Lăng Phi nói xong câu này, Bạch Cảnh Sùng ngẩn người ít nhất tới mấy chục giây. Đột nhiên ông ta quát:

- Thái Hạo, tên khốn nạn này! Hắn to gan dám động tới Tình Đình. Ta tuyệt đối không tha cho hắn đâu

✼ Thiên Lôi Trúc ✼ Dịch AI hay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!