Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 747: CHƯƠNG 747: THIẾT KẾ QUẢNG CÁO

Thời buổi này, muốn kiêu ngạo phải có vốn, nhưng không ít kẻ chẳng có gì trong tay cũng cố tỏ ra nguy hiểm. Diệp Lăng Phi thì khác, hắn thực sự là một nhân vật tầm cỡ, có đủ tư cách để ngang ngược. Bối cảnh cường đại không thể tưởng tượng nổi của hắn trong bất kỳ trường hợp nào cũng khiến người khác phải kiêng dè ba phần.

Lý Quân trèo lên được chiếc ghế tổng biên tập của tòa soạn tất nhiên đã phải tốn không ít công sức, chịu đựng vô số khổ cực. Phải cung kính khép nép như cháu con, lại biếu xén không biết bao nhiêu lễ vật, tìm đủ mọi cách gây dựng quan hệ với các lãnh đạo, vất vả lắm mới trở thành tổng biên tập. Vốn tưởng rằng mình có thể vênh váo một phen, ai ngờ lại đụng phải Diệp Lăng Phi, người mà ông ta còn chẳng đáng xách dép cho. Lý Quân trong lòng không ngừng kêu khổ, cũng chẳng màng đến thể diện nữa, trước hết phải vượt qua ải này rồi tính sau.

Lý Quân khúm núm với Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết như với ông bà nội, mời hai người đến phòng làm việc của mình, rồi chính tay pha trà, châm thuốc. Ngay cả Trương Lộ Tuyết nhìn thấy cảnh này cũng cảm thấy đàn ông mà như vậy thì mất mặt quá.

- Ngài tổng biên tập à, chúng ta vào thẳng chuyện chính đi, ngồi không thế này chán lắm. Ông mau gọi cái gã viết bài báo đó đến đây cho tôi, để chúng tôi nói chuyện với hắn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!

Diệp Lăng Phi vừa nói vậy, Lý Quân gật đầu lia lịa, cuống quýt chạy ra ngoài. Không lâu sau, hai người thấy một thanh niên đeo kính đi theo Lý Quân vào phòng.

Người thanh niên kia có tướng mạo rất văn nhã, nhưng theo quan điểm của Diệp Lăng Phi, kẻ trông càng tuấn tú thì lại càng giống cầm thú, không, chính xác hơn là cầm thú cũng không bằng. Bọn cầm thú thì chỉ cần liếc mắt cũng nhìn ra, còn những kẻ đội lốt quân tử thế này thường dùng vẻ ngoài lương thiện để lừa dối người khác.

- Cậu ta tên Nghê Nguyên, là nhân viên mà tòa soạn chúng tôi mới tuyển trong năm nay!

Lý Quân giới thiệu với Diệp Lăng Phi.

- Ừ, tôi biết rồi!

Diệp Lăng Phi quét mắt về phía Nghê Nguyên, hỏi:

- Anh bạn à, bài báo hôm trước anh viết rất khá đấy. Hôm nay tôi đến đây chính là muốn cùng anh bàn luận về bài báo này.

Lúc nãy ở bên ngoài, Lý Quân đã nói cho Nghê Nguyên biết lần này hắn đã gây ra họa lớn, chọc phải một nhân vật không ai có thể trêu vào. Nghê Nguyên cũng không có bối cảnh gì, bây giờ nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, vẻ mặt bất an, lắp bắp giải thích:

- Tôi... chỉ là... làm theo yêu cầu của một người bạn, nói...

Nghê Nguyên nói đến đây, len lén liếc nhìn Trương Lộ Tuyết, thấy trên gương mặt xinh đẹp của cô phủ một lớp sương lạnh, có vẻ rất tức giận. Trong lòng Nghê Nguyên biết nếu lần này mình xử lý không tốt, chắc chắn sẽ mất việc ở tòa soạn, then chốt là đã đắc tội người ta, sau này đừng mong phát triển ở thành phố Vọng Hải.

Lúc này Nghê Nguyên chỉ mong mình được an toàn, không hề giấu diếm mà nói ra thân phận của người bạn đã nhờ vả mình. Khi Diệp Lăng Phi nghe xong, hắn nhíu mày, hỏi:

- Người bạn kia của cậu sao lại biết chuyện này?

- Tôi không biết anh ta có nói thật không, anh ta còn đưa cho tôi mấy bức ảnh. Mấy bức đó tôi không dám đăng, vẫn để trong ngăn kéo bàn làm việc!

- Đưa chúng cho tôi xem!

Diệp Lăng Phi nói.

Nghê Nguyên vội vàng chạy đi lấy mấy tấm ảnh. Trương Lộ Tuyết cầm lấy, chỉ xem qua mấy bức đã phẫn nộ quát lên:

- Cái này đúng là bịa đặt!

Diệp Lăng Phi nhận lấy mấy bức ảnh từ tay Trương Lộ Tuyết. Sau khi xem xong, hắn cười nói:

- Đúng là mấy bức ảnh này đã qua photoshop, xem ra bạn của cậu cũng am hiểu về photoshop nhỉ!

- Ở công ty quảng cáo, cậu ta chuyên phụ trách mảng thiết kế mà!

- À, ra là vậy!

Diệp Lăng Phi gật đầu, cầm mấy tấm hình, nói với Lý Quân:

- Lý tổng biên tập, tôi cũng không muốn làm lớn chuyện, nhưng các ông phải bồi thường cho những lời đồn ác ý với tổng giám đốc Trương. Thế này đi, các ông phải đăng thông cáo xin lỗi tổng giám đốc Trương lên trang nhất trong một tuần liền. Về phần người viết bài báo này, tôi nghĩ để cậu bồi thường cũng không hay cho lắm, cậu có bao nhiêu tiền mà đền chứ. Ừm, vậy cậu phải viết hơn mười bài phỏng vấn về Tập đoàn Tân Á, coi như là tuyên truyền giúp tập đoàn đi!

Yêu cầu này của Diệp Lăng Phi tuy hơi hà khắc, nhưng với Lý Quân và Nghê Nguyên, dù điều kiện có nghiệt ngã hơn nữa họ cũng sẽ đáp ứng.

Diệp Lăng Phi quay sang bảo với Nghê Nguyên:

- Bây giờ cậu dẫn chúng tôi đến chỗ anh bạn của cậu, tôi muốn gặp anh ta một chút.

Trên đường đến công ty quảng cáo, Trương Lộ Tuyết có vẻ rất căm phẫn, cô bất bình nói:

- Thời buổi bây giờ đúng là loại người nào cũng có, thật tình, sao lại có những kẻ rỗi hơi làm mấy chuyện kiểu này chứ?

- Lộ Tuyết, em không biết chứ bây giờ cuộc sống vô vị lắm, có mấy tên tâm lý biến thái rất thích làm những trò này.

Diệp Lăng Phi cố ý nói với Nghê Nguyên đang ngồi ở đằng sau:

- Cậu nói có đúng không?

- Đúng, đúng!

Nghê Nguyên chỉ biết gật đầu như gà mổ thóc.

- Này, anh bạn Nghê, cậu kể một chút về người bạn này đi!

Diệp Lăng Phi bắt đầu hỏi chuyện.

- Người này kết hôn chưa?

- Anh ta chưa kết hôn, tôi và anh ta quen nhau qua một người bạn, cũng không thân thiết lắm.

Nghê Nguyên thật thà trả lời:

- Người này tính tình rất cổ quái, khó nói rõ được.

"Tính tình cổ quái à?"

Diệp Lăng Phi nghe vậy lập tức hứng thú, hỏi dồn:

- Tính khí hắn ta cổ quái ở chỗ nào?

- Anh ta rất ghét con gái. À, cũng không phải anh ta không có hứng thú với con gái, chỉ là khi cùng bọn tôi bàn luận về những chuyện không hay của phụ nữ, anh ta luôn than thở rằng con gái bây giờ chẳng có ai hoàn mỹ cả!

Nghê Nguyên đáp.

- Anh ta rất sạch sẽ, mỗi khi đi ăn với bọn tôi, anh ta luôn lau chùi mọi thứ rất kỹ.

- Em nghĩ người này chắc chắn là một tên biến thái!

Trương Lộ Tuyết nghe xong, không nhịn được mắng:

- Cái gì mà phụ nữ không có ai hoàn mỹ chứ, chắc chắn gã đó có vấn đề về thần kinh nên mới không thích phụ nữ.

- Lộ Tuyết, cái này cũng có khả năng đấy, không chừng người kia là một kẻ có tư tưởng hết sức biến thái, thậm chí còn có thể có khuynh hướng lập dị khác nữa.

Diệp Lăng Phi nói đến đây, bỗng nhiên tự lẩm bẩm:

- Nhưng một kẻ không ưa gì phụ nữ như thế, sao lại có ảnh chụp của Lộ Tuyết nhỉ, lẽ nào hắn đối với em...

- Oẹ, oẹ. Diệp Lăng Phi, anh đừng nói lung tung nữa, kinh quá. Bây giờ em nghĩ lại vẫn còn thấy buồn nôn đây này!

Trương Lộ Tuyết tỏ vẻ ghê tởm, nói:

- Có nôn cũng phải nôn cho gã đó sợ chết khiếp!

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Lộ Tuyết, anh chỉ thuận miệng nói vậy thôi!

Sau đó, Diệp Lăng Phi quay đầu lại hỏi Nghê Nguyên:

- Người này có xe không?

"Có xe?" Nghê Nguyên hơi sửng sốt, hỏi lại:

- Xe gì cơ?

- Cái này còn cần tôi giải thích sao?

Diệp Lăng Phi kiên nhẫn nói:

- Có phải anh cố ý giả vờ hồ đồ với tôi không đấy?

- Không phải, không phải thế!

Nghê Nguyên đã hiểu rõ Diệp Lăng Phi nói “xe” là có ý gì. Hắn cau mày, nói:

- Tôi cũng không chơi thân với anh ta lắm, thỉnh thoảng mọi người rủ nhau ra ngoài ăn cơm, anh ta thường hay đi một chiếc xe màu đen. Nhưng tôi cũng không để ý lắm, không biết chiếc xe đó có phải của anh ta không nữa.

- Xe màu đen à?

Trương Lộ Tuyết nghe vậy liền kinh ngạc, bảo mẫu của cô cũng từng nói mấy ngày nay bà hay thấy một chiếc xe màu đen đỗ gần nhà mình. Trương Lộ Tuyết bất giác liên tưởng đến chuyện này, cô nhìn về phía Diệp Lăng Phi, thấy hắn khẽ gật đầu với mình. Trương Lộ Tuyết hiểu Diệp Lăng Phi cũng đang nghi ngờ chiếc xe này, tuy thế hắn chỉ “à” một tiếng rồi không hỏi tiếp nữa.

Sau khi đến công ty quảng cáo, Nghê Nguyên liền chạy đi hỏi thăm tin tức của người bạn tên Từ Thiệu Dương kia, biết được Từ Thiệu Dương vừa mới rời khỏi công ty.

- Trùng hợp quá nhỉ, chúng ta vừa đến thì hắn cũng vừa đi!

Trương Lộ Tuyết không tin, lẩm bẩm.

Nghê Nguyên vội vàng nói:

- Để tôi gọi điện thoại cho anh ta, xem bây giờ anh ta đang ở đâu.

Nghê Nguyên gọi vài cuộc nhưng điện thoại của Từ Thiệu Dương không có ai nghe máy. Đến lúc này, Nghê Nguyên cũng không biết làm gì hơn, đành phải nói thẳng với Diệp Lăng Phi là mình không tìm được Từ Thiệu Dương.

- Hòa thượng chạy được, chùa không chạy được, hôm nay không tìm được hắn thì ngày mai lại tìm tiếp!

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, điện thoại của hắn liền đổ chuông. Thấy người gọi là Dã Thú, hắn lập tức đoán rằng chuyện này có liên quan đến Tần Thiên. Diệp Lăng Phi khoát tay với Nghê Nguyên, nói:

- Cậu về trước đi, nếu liên lạc được với anh bạn kia thì nhớ báo cho chúng tôi biết!

Nghê Nguyên như trút được gánh nặng, hắn thở phào một tiếng, không ngừng gật đầu cảm tạ. Diệp Lăng Phi nhận cuộc gọi, vừa nói chuyện với Dã Thú vừa cùng Trương Lộ Tuyết đi vào thang máy.

- Mọi chuyện sao rồi?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Lão đại, bọn em đã tìm được thằng ranh đó rồi!

Dã Thú đáp.

- Nhưng mà cũng có chút phiền phức!

- Phiền phức gì?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Dạ, thằng nhóc đó rất hỗn láo, em đã đánh gãy một tay của nó rồi. Bây giờ em đang phân vân không biết nên đưa nó vào bệnh viện hay trực tiếp dẫn nó đến gặp anh.

Dã Thú nói.

Lúc này, cửa thang máy đã mở ra. Trương Lộ Tuyết bước vào trong. Diệp Lăng Phi cũng đi theo, vừa vào thang máy điện thoại lập tức mất tín hiệu. Hắn không đành phải dập máy, oán giận nói:

- Đây là cái chỗ quái quỷ gì vậy, vào thang máy là mất sóng, là thế nào?

- Cũng không phải thang máy nào cũng có tín hiệu đâu, chắc ở đây chưa được phủ sóng. Tí nữa ra ngoài anh gọi lại cũng được mà!

Trương Lộ Tuyết khoác tay Diệp Lăng Phi. Hắn nhìn thoáng qua, cười nói:

- Lộ Tuyết, em không sợ bị người khác nhìn thấy à, đến lúc đó người ta có chứng cứ rồi nhé!

Trương Lộ Tuyết quả thực lo lắng chuyện này, nghe Diệp Lăng Phi nói thế, cô lập tức buông tay ra.

Ra khỏi thang máy, Diệp Lăng Phi lập tức gọi lại cho Dã Thú. Trương Lộ Tuyết đi trước cách hắn một đoạn, cô không muốn nghe trộm điện thoại của Diệp Lăng Phi. Hắn cũng có ý muốn giữ khoảng cách với cô, không muốn cho Trương Lộ Tuyết biết quá nhiều chuyện của mình.

- Nếu thằng ranh đó không chết thì mày chẳng cần quan tâm đến nó làm gì, đáng đời nó.

Diệp Lăng Phi nói:

- Tao rất ghét thằng ranh này, không phế nó luôn đã là nể mặt nó lắm rồi.

- Lão đại, em biết rồi!

Dã Thú nói:

- Em sẽ đưa thằng ranh này đến Tây Sơn, lão đại, có gì anh đến đó tìm em nhé!

- Ừ, bây giờ tao qua đó ngay!

Diệp Lăng Phi đáp.

Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết lên xe, Trương Lộ Tuyết hỏi:

- Chúng ta đi đâu bây giờ?

- Lộ Tuyết, để anh đưa em về tập đoàn, anh có chút chuyện cần phải xử lý!

- Có chuyện gì vậy, không phải là chuyện liên quan đến cô gái nào đấy chứ?

Trương Lộ Tuyết cười hỏi.

- Không phải đâu!

Diệp Lăng Phi lắc đầu đáp:

- Là chuyện liên quan đến đàn ông

✸ Thiên Lôi Trúc ✸ Dịch giả AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!