Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 746: CHƯƠNG 746: KHỞI BINH VẤN TỘI

Diệp Lăng Phi nói không sai chút nào, làm báo chí phải tuân thủ nguyên tắc xác minh, biên tập tin tức trước khi công bố. Tin tức về Trương Lộ Tuyết được đăng trên “Báo Buổi Sáng Vọng Hải”, đây là tờ báo dành cho dân chúng thành phố Vọng Hải có hàng trăm nghìn độc giả mỗi ngày, sao có thể bắt gió đuổi bóng mà đăng tin như vậy. Bài viết lá cải về Trương Lộ Tuyết nằm trong mục giải trí của “Báo Buổi Sáng Vọng Hải”, tuy người viết bài đã nói đây là tin tức sưu tầm trên internet, nhưng chú thích lại nằm ở một góc khuất, người đọc nếu không để ý kỹ sẽ dễ dàng bỏ qua. Điều càng khiến người khác căm phẫn là cách viết mập mờ của bài báo này rất dễ khiến người đọc tin là thật.

Trương Lộ Tuyết rất tức giận việc người viết bài vô trách nhiệm, cô thở hổn hển nói:

- Em vừa gọi điện thoại cho tòa soạn của “Báo Buổi Sáng Vọng Hải”, bên đó lại viện cớ là tổng biên tập không có ở đây, phải đợi tổng biên tập trở về mới có thể xử lý chuyện này. Đây không phải là trả lời qua loa cho có lệ sao? Hừ, tại sao tòa soạn báo có thể tùy tiện bịa đặt về người khác như vậy, em sẽ đi mời luật sư khởi kiện cái tòa soạn báo đó, em phải đòi lại danh dự cho mình.

Diệp Lăng Phi đặt tờ báo xuống, hắn cầm cốc nước lên định uống thì phát hiện đã cạn sạch. Diệp Lăng Phi đứng dậy, cầm cốc đi đến chỗ máy đun nước.

- Lộ Tuyết, anh nghĩ chúng ta nên đến thẳng đó xem sao, dù gì cũng đang rảnh, không bằng qua đó nói chuyện với mấy người trong tòa soạn, tiện thể tìm hiểu xem ai là người đã viết bài báo kia!

- Vậy cũng tốt!

Trương Lộ Tuyết tức giận thở phì phì nói.

- Em sẽ hỏi thẳng vào mặt tên đã viết bài này, hỏi hắn lấy tin tức này từ đâu, lại dám nói em hẹn hò với người đàn ông bí ẩn, hắn có bằng chứng...

Trương Lộ Tuyết chưa nói hết câu đã thấy Diệp Lăng Phi đứng ngay trước mặt mình, cô không nói tiếp đoạn sau nữa, chỉ đánh trống lảng:

- Em sẽ hỏi hắn, hắn dựa vào cái gì mà nói mấy bức ảnh này là của em, chẳng lẽ hắn không biết trên đời có thứ gọi là Photoshop à?

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Thôi được rồi Lộ Tuyết, em đừng nổi nóng nữa, chúng ta đi ngay bây giờ!

Tòa soạn “Báo Buổi Sáng Vọng Hải” tọa lạc tại một tòa nhà năm tầng ở góc đông bắc của quảng trường Nhân Dân. Phía bên ngoài tòa soạn có mấy chiếc xe phỏng vấn, thi thoảng có người ra vào. “Báo Buổi Sáng Vọng Hải” ra đời vào năm 1960, tiền thân là “Nhật Báo Vọng Hải”, cơ quan ngôn luận của chính quyền thành phố. Đến năm 1980, tòa soạn “Nhật Báo Vọng Hải” chia làm hai bộ phận, một bộ phận chuyên trách làm cơ quan ngôn luận của các ngành chức năng vẫn gọi là “Nhật Báo Vọng Hải”; bộ phận còn lại thì có khuynh hướng phản ánh đời sống nhân dân, trở thành “Vọng Hải Tảo Báo” (“Báo Buổi Sáng Vọng Hải”).

Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết dừng xe trước cửa tòa soạn “Báo Buổi Sáng Vọng Hải”. Vừa xuống xe, Trương Lộ Tuyết không đợi Diệp Lăng Phi, hầm hầm xông thẳng vào tòa soạn.

- Tôi muốn gặp tổng biên tập của các người!

Trương Lộ Tuyết đi vào đại sảnh tầng một, nói với cô nhân viên tiếp tân.

- Xin hỏi cô đã có hẹn trước với tổng biên tập chưa ạ?

- Không có!

Trương Lộ Tuyết nói.

- Cô nói với tổng biên tập của cô rằng, tổng giám đốc tập đoàn Tân Á Trương Lộ Tuyết muốn gặp ông ta, nếu ông ta không muốn gặp tôi thì cứ chờ nhận trát hầu tòa đi!

Trương Lộ Tuyết dù sao cũng là tổng giám đốc tập đoàn Tân Á, chỉ cần nghe tên thôi cũng đủ dọa người ta chết khiếp. Cô tiếp tân vừa nghe đây là tổng giám đốc tập đoàn Tân Á cũng hơi hoảng hốt, tập đoàn Tân Á hùng mạnh cỡ nào, ở thành phố này ai mà chẳng biết đến chứ. Cô nhân viên không dám chần chừ, vội vàng nói:

- Tổng giám đốc Trương, cô chờ tôi một lát để tôi gọi điện cho tổng biên tập!

Trong lúc nhân viên tiếp tân gọi cho tổng biên tập tòa soạn thì Diệp Lăng Phi cũng đi vào bên trong, hắn tiện tay lấy ra một điếu thuốc, đang định châm lửa thì bị một nhân viên bảo vệ ngăn lại. Người bảo vệ không hề khách khí nói:

- Thưa anh, nơi này không cho phép hút thuốc.

- Ai nói tôi muốn hút thuốc, lẽ nào tôi không được ngậm điếu thuốc trong miệng sao?

Diệp Lăng Phi cất bật lửa vào trong người, cố tình gây sự.

- Sao nào, tôi làm vậy không được à? Ai nói tôi hút thuốc ở đây? Anh đúng là đồ thần kinh, tôi không hút thuốc, anh lại bảo tôi hút thuốc, chẳng trách tòa soạn báo của các anh chỉ viết toàn những thứ nhảm nhí, đúng là nơi chuyên đổi trắng thay đen.

Tên bảo vệ này đêm qua vừa mới cãi nhau với vợ, hôm nay đi làm tâm trạng đang bực bội. Hắn ta thấy giọng điệu của Diệp Lăng Phi không thân thiện, rõ ràng là tới đây để gây chuyện, lập tức sầm mặt lại, nói:

- Anh làm như vậy cũng không được, phiền anh đi ra ngoài!

Nói xong, gã bảo vệ kia chạy tới kéo Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi sao có thể để tên đó động đến mình được, hắn vung tay một cái, làm cho gã bảo vệ loạng choạng suýt ngã. Tên bảo vệ bị chọc giận, trợn mắt, quát lớn:

- Mày muốn làm gì, có phải cố ý đến đây sinh sự không?

- Chính xác, mày nói đúng đấy, tao cố ý đến đây để gây chuyện!

Diệp Lăng Phi khoanh tay cười nói:

- Sao thế, không phục à, không phục thì lại đây đánh tao!

- Tao...

Tên bảo vệ kia tuy hai mắt mở trừng trừng nhưng hắn ta cũng không dám manh động. Diệp Lăng Phi cười nói:

- Nếu mày không dám đánh tao thì để tao đi lên vậy!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đi lên tầng trên, tên bảo vệ thấy thế vội vàng chạy tới, giữ chặt cánh tay của Diệp Lăng Phi, phẫn nộ quát:

- Mày không được đi lên trên!

- Tao có đi lên hay không thì liên quan gì đến mày, hừ, tao nói cho mày biết, nếu không phải ở chỗ bọn mày có kẻ chọc tới tao, thì dù bọn mày có mời tao cũng không thèm đến đâu!

Diệp Lăng Phi nói xong, dùng sức vung tay gạt tên bảo vệ ra, làm cho hắn ta té lăn trên mặt đất. Lúc này, hai người bảo vệ khác cũng nghe tiếng động mà chạy tới, Diệp Lăng Phi phẫn nộ quát:

- Tất cả không được động đậy, nếu bọn mày chạy tới tao lập tức phế hết chúng mày ngay tại đây!

Ngay sau đó, Diệp Lăng Phi dùng tay phải hùng hổ đập lên quầy tiếp tân, nói với cô nhân viên còn đang nói chuyện điện thoại:

- Cô bảo với thằng tổng biên tập của các cô cút xuống đây cho tôi, nếu trong vòng một phút nữa mà hắn không chịu lết xác ra đây thì hôm nay ta sẽ đập nát tòa soạn báo của các người, mẹ kiếp, đúng là chỉ giỏi bắt nạt người khác!

Diệp Lăng Phi hét lớn một tiếng dọa cho mọi người trong đại sảnh sợ hết hồn. Thật sự không ai ngờ lại có người chạy đến tòa soạn báo để gây chuyện, hai nhân viên bảo vệ thấy tình huống như vậy cũng không dám tiến tới, một người lén lút bấm điện thoại gọi cảnh sát. Ngay trong lúc người đó còn đang gọi điện thoại, Diệp Lăng Phi đã bước nhanh tới, đoạt lấy điện thoại.

- Mẹ kiếp, mày còn dám gọi cảnh sát à? Chán sống rồi phải không?

Gã bảo vệ thấy bộ dạng dọa người của Diệp Lăng Phi, hắn không dám nói thêm câu nào nữa mà lén ra hiệu bằng mắt với tên còn lại đang ở bên đối diện. Tên bảo vệ hiểu ý kia nhẹ nhàng vòng ra sau lưng Diệp Lăng Phi định đánh lén từ phía sau. Diệp Lăng Phi nghe được tiếng bước chân, ngay khi tên bảo vệ kia còn chưa kịp động thủ, Diệp Lăng Phi bỗng nhiên quay người lại, tay phải kẹp cổ tên định đánh lén, quát lớn:

- Còn muốn đánh lén tao à, mày cũng không muốn sống đúng không?

Lần này cổ gã bảo vệ bị kẹp chặt khiến hắn trợn ngược cả hai mắt, thiếu chút nữa là tắt thở.

- Có chuyện gì ở đây vậy?

Lúc này, một người đàn ông trung niên béo ú bước ra từ trong thang máy, ông ta đeo kính, bụng to như trống.

- Tổng biên tập, chính họ tìm ngài đấy ạ!

Cô nhân viên tiếp tân vội vàng nói.

Diệp Lăng Phi vừa nhìn thấy chính chủ đã đi ra, lập tức thả lỏng tay, buông tên bảo vệ suýt bị chết ngạt ra. Diệp Lăng Phi chỉnh trang lại y phục, cười ha ha, nói với người đàn ông kia:

- Ông chính là tổng biên tập à, hình như chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi phải không?

- Gặp nhau ở đâu, tôi không quen biết anh!

Ông tổng biên tập quan sát đánh giá Diệp Lăng Phi hồi lâu, sau đó lắc đầu bảo:

- Quả thực tôi không nhận ra anh, không biết các anh đến đây có chuyện gì?

- Dù thế nào chúng ta cũng là bạn cũ mà, sao ông có thể không quen tôi được chứ?

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Nhưng ngẫm lại thì cũng đúng thôi, ông là quý nhân hay quên mà, sao có thể nhận ra tôi được chứ. Không sao cả, nếu ông không nhớ rõ tôi, để hôm nào tôi dẫn một đám huynh đệ đến nhà ông làm khách, để bọn họ ở lại nhà ông nửa năm, tôi nghĩ lúc đó ông có thể nhớ kỹ tôi đó!

Những lời này của Diệp Lăng Phi làm ông tổng biên tập biến sắc, muốn dẫn một đám người đến nhà mình ở nửa năm, cái này không phải là muốn lấy mạng mình sao?

- Vị tiên sinh này, anh không nên càn quấy như thế nữa, đây là tòa soạn báo, nếu anh còn tiếp tục gây chuyện nữa thì tôi sẽ phải báo cảnh sát đấy!

Ông tổng biên tập nói xong liền quay sang bảo ba nhân viên bảo vệ:

- Mau mời vị tiên sinh này ra ngoài, nếu như hắn ta tiếp tục gây chuyện thì chúng ta báo cảnh sát.

Nói xong, ông ta nhìn sang Trương Lộ Tuyết, vẻ mặt đổi sang tươi cười niềm nở, nói:

- Tổng giám đốc Trương đúng không, xin thứ lỗi, vừa lúc tôi có việc phải đến chỗ chính quyền thành phố, cô cũng biết đấy. Không thì để hôm nào chúng ta lại nói chuyện tiếp?

- Hôm khác nói chuyện tiếp à?

Diệp Lăng Phi trợn mắt quát.

- Ông muốn chờ tới hôm nào vậy?

Ông tổng biên tập nghe vậy, lại thấy ba tên bảo vệ đứng tại chỗ không nhúc nhích, ông ta hơi giận dữ nói:

- Các cậu có chuyện gì vậy?

Ba tên bảo vệ có khổ mà không dám nói, nhất là cái tên vừa bị Diệp Lăng Phi kẹp cổ, đối với Diệp Lăng Phi có chút úy kỵ, không dám tiến lên. Nhưng tổng biên tập đã nói như vậy, bọn họ cũng chỉ có thể tuân theo thôi, đây là chuyện liên quan đến miếng cơm manh áo mà. Ba người cắn răng bước tới, khi bọn họ vừa tới gần Diệp Lăng Phi thì nghe thấy hắn cười lạnh, uy hiếp:

- Tổng biên tập tiên sinh, nếu như bây giờ ông đuổi tôi ra ngoài thì ông sẽ khóc lóc cầu xin tôi quay lại đấy.

- Buồn cười, cậu nghĩ mình là ai chứ!

Ông tổng biên tập cũng cười lạnh đáp.

- Tôi không sợ uy hiếp của cậu đâu, hiện giờ tôi không rảnh để nói chuyện phiếm với cậu, tôi phải đến chỗ chính phủ để gặp trưởng ban Trương của Ban Tuyên truyền!

- Ừ, được lắm, không cần ông mời nữa, tôi tự đi ra là được!

Diệp Lăng Phi quay sang nói với Trương Lộ Tuyết.

- Lộ Tuyết, chúng ta đi!

Trương Lộ Tuyết chẳng hiểu cái gì cả, cô cũng không biết rốt cuộc trong hồ lô của Diệp Lăng Phi bán thứ thuốc gì. Trương Lộ Tuyết thấy Diệp Lăng Phi đến đây gây sự, chẳng hiểu náo loạn kiểu gì mà kết thúc nhanh như vậy rồi bây giờ lại lủi thủi rời đi, thật quá mất mặt. Tuy vậy Trương Lộ Tuyết nghe Diệp Lăng Phi nói muốn đi, cô cũng không nhiều lời, chỉ là cảm giác thật mất mặt, hùng hổ tới nhưng lại lủi thủi ra về.

Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết đang đi ra ngoài, chợt nghe tên tổng biên tập kia hừ lạnh nói:

- Đúng là càng ngày càng nhiều kẻ rảnh rỗi sinh nông nổi!

Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết vừa ra khỏi tòa soạn báo, Trương Lộ Tuyết thở hổn hển, tức giận nói:

- Diệp Lăng Phi, rốt cuộc thì anh muốn làm gì, anh xem chúng ta bây giờ đi, thật mất mặt quá!

- Ai nói như vậy, việc này còn chưa kết thúc đâu?

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa lấy điện thoại di động ra, bấm số của ai đó. Trương Lộ Tuyết không biết Diệp Lăng Phi định gọi cho ai, chỉ nghe hắn nói với người kia:

- Thế này là sao vậy, “Báo Buổi Sáng của thành phố Vọng Hải” quả thực quá vô lý, không chỉ đưa tin tức sai sự thật, hơn nữa khi chúng tôi đến phản ánh với tổng biên tập còn bị bọn họ đuổi ra ngoài, cái này thực là quá đáng. Tôi vẫn luôn cho rằng các nhân viên ở tòa soạn là những người rất hiểu đạo lý, thế nhưng tòa soạn ở thành phố Vọng Hải quả là một lũ thổ phỉ, nhất là tòa soạn “Báo Buổi Sáng của thành phố Vọng Hải” thật là quá dọa người rồi, ông phải xem xét vấn đề này đó, nếu không thì thành phố có thể sẽ bị rối loạn, dù có nói như thế nào...

Trong lúc Diệp Lăng Phi đang gọi điện thoại, tên tổng biên tập và ba gã bảo vệ cùng nhau đi ra, bọn họ đứng ngay trước cửa tòa soạn, tên tổng biên tập cố ý lớn tiếng nói:

- Từ nay các cậu phải chú ý vào, không thể tùy tiện để người khác đến đây quậy phá, nếu có mấy kẻ lưu manh thích đến đây gây rối thì phải lập tức báo cho cảnh sát, để cảnh sát xử lý chuyện này. Lần này đến chỗ chính quyền thành phố tôi sẽ nói chuyện hôm nay với trưởng ban Trương của Ban Tuyên truyền, từ nay về sau phải nghiêm khắc xử lý những kẻ đến đây gây sự.

Tên tổng biên tập rõ ràng là cố tình nói để cho Diệp Lăng Phi nghe được, ba gã bảo vệ thì phối hợp gật đầu lia lịa. Tên tổng biên tập lên một chiếc xe Toyota màu trắng, rời khỏi tòa soạn. Tổng biên tập vừa đi khỏi, ba gã bảo vệ đứng ở trước cửa, châm thuốc cho nhau, cố ý nói mấy lời châm chích. Diệp Lăng Phi nói chuyện điện thoại xong không hề sốt ruột muốn rời đi, tựa người vào cửa xe, cũng lôi thuốc ra hút. Trông bộ dạng thản nhiên của Diệp Lăng Phi, Trương Lộ Tuyết thấy rất tức giận.

Cô nhìn Diệp Lăng Phi, oán giận nói:

- Diệp Lăng Phi, rốt cuộc anh muốn làm gì vậy? Đến tòa soạn tìm tổng biên tập để tính sổ là do anh đề xuất, vừa nãy đại náo một phen ở trong đó cũng là anh, bảo đi về cũng là anh nốt. Bây giờ thì anh lại ngồi đây hút thuốc, rốt cuộc anh tính thế nào nói cho em một chút.

- Tính toán cái gì cơ?

Diệp Lăng Phi cười hỏi.

- Tính toán cái gì ư?

Trương Lộ Tuyết bị những lời này của Diệp Lăng Phi làm cho đầu óc mụ mị đi, nhất thời không có phản ứng gì cả, chỉ ngơ ngẩn đứng nhìn hắn. Diệp Lăng Phi cười nói:

- Lộ Tuyết, tạm thời chúng ta cứ đứng chờ ở đây đã, đó là dự định của anh!

- Em thực sự bị anh làm cho tức chết rồi!

Trương Lộ Tuyết hiểu ra đầu đuôi, cô buồn bực nói:

- Vậy anh quậy phá ở đây cả nửa ngày làm gì? Anh thích thì cứ ở đây để người ta chê cười đi, em không muốn bị bẽ mặt đâu. Em sẽ về tập đoàn, tìm luật sư kiện cái tòa soạn này!

Trương Lộ Tuyết định lên xe thì bị Diệp Lăng Phi kéo lại, hắn cười nói:

- Lộ Tuyết, em đừng sốt ruột, sắp có trò hay để xem đó!

- Là người khác xem chúng ta diễn trò thì có!

Trương Lộ Tuyết hừ lạnh nói.

Diệp Lăng Phi không tranh luận tiếp với Trương Lộ Tuyết nữa, hắn lại tựa vào thành xe nhàn nhã hút thuốc. Trương Lộ Tuyết cũng không có biện pháp gì, đành phải đứng bên cạnh hắn.

Khoảng chừng năm sáu phút sau, một chiếc Toyota màu trắng vội vàng phóng về phía này. Chiếc xe vừa dừng lại, gã tổng biên tập ban nãy nhảy ngay ra khỏi xe, sợ hãi chạy tới trước mặt Diệp Lăng Phi, nói:

- Xin lỗi, xin lỗi, tôi là kẻ có mắt không tròng, mong ngài không nên tức giận!

- Tôi có tức giận gì đâu, loại người vô lại như tôi bị đuổi ra ngoài là rất bình thường mà!

Diệp Lăng Phi nói xong bỗng dưng ngồi xổm xuống, nói:

- Ai ôi, vừa nãy tôi đứng lâu quá, chân tôi đau quá, có lẽ phải ngồi xổm một lát!

Diệp Lăng Phi vừa ngồi xuống, gã tổng biên tập cũng ngồi xuống theo, nhưng mà do quá to béo nên ông ta ngồi xuống rất khó khăn, tuy vậy ông ta vẫn cố gắng ngồi xuống. Nhìn bộ dạng tên tổng biên tập khổ sở đến mức nhe răng nhếch mép, Trương Lộ Tuyết không nhịn được muốn phì cười. Trương Lộ Tuyết thầm buồn bực, tên tổng biên tập này có phải bị úng nước rồi không, rõ ràng mới vừa rồi còn nhìn Diệp Lăng Phi bằng ánh mắt lạnh lùng, lúc này cô cảm thấy hình như đây không phải là ông tổng biên tập khi nãy, sao lại khách sáo với Diệp Lăng Phi như vậy.

Đương nhiên Trương Lộ Tuyết không rõ những mối quan hệ trong chuyện này, cuộc điện thoại vừa rồi của Diệp Lăng Phi gọi đến cho một nhân vật quan trọng ở Bắc Kinh, người kia tuy trong lòng hiểu rõ đề nghị của Diệp Lăng Phi không quá cấp bách nhưng vẫn gọi điện thoại hỏi thăm một chút. Rất nhanh, cấp trên gọi điện đến người phụ trách mảng báo chí, truyền thông của Ban Tuyên truyền làm cho trưởng ban Trương của Ban Tuyên truyền thiếu chút nữa bị dọa chết ngất, ông ta vội vàng gọi điện thoại cho tên tổng biên tập tên Lý Quân kia, chửi mắng dạy dỗ cho Lý Quân một trận. Lý Quân vừa hiểu được chuyện gì xảy ra, lập tức bỏ ngay cuộc hẹn với trưởng ban Trương, vội vội vàng vàng lái xe quay về.

Lý Quân rút một điếu thuốc, đưa cho Diệp Lăng Phi, cười lấy lòng, nói:

- Mời ngài hút thuốc!

- Không thấy tôi vừa hút một điếu sao?

Diệp Lăng Phi tức giận nói.

- Dạ dạ, xin lỗi, xin lỗi!

Lý Quân bị Diệp Lăng Phi nói như vậy, không hề dám nói một lời oán hận, trên mặt ông ta vẫn duy trì nụ cười như cũ, lập tức nhét điếu thuốc vào miệng, vừa định châm lửa chợt nghe Diệp Lăng Phi bảo:

- Này này, ông đã lớn tuổi như vậy rồi, sao ngay cả một chút kiến thức thông thường cũng không hiểu à? Ông không biết hút thuốc rất nguy hại đến sức khỏe à, nhất là người hút thuốc gián tiếp lại còn nguy hiểm hơn, ông hút thuốc ngay trước mặt tôi, cái này không phải là định để tôi hít khói thuốc của ông sao? Thôi quên đi, ông thích thì cứ hút, tôi đi về trước đây!

Diệp Lăng Phi nói xong liền đứng lên. Lý Quân thấy vậy vội vàng rút điếu thuốc trong miệng ra, đứng lên cùng Diệp Lăng Phi, vẻ mặt áy náy, nói:

- Xin lỗi, xin lỗi ngài!

Diệp Lăng Phi liếc nhìn hắn, nói:

- Ừ, ông béo này xin lỗi coi như cũng thành khẩn, tôi đây sẽ tính sổ với ông vậy!

Diệp Lăng Phi nói xong lại tiếp tục ngồi xổm. Lý Quân thấy như vậy cũng đành cắn răng mà làm theo, vừa ngồi xuống đã cảm thấy thân thể khó chịu muốn phát khóc.

Diệp Lăng Phi làm bộ như không thấy gì cả, nói:

- Ngài tổng biên tập, ông...

- Tôi tên là Lý Quân, anh cứ gọi Lý Quân là được rồi!

Người đàn ông cuống quýt nói.

- Ngài xưng hô như vậy tôi không dám nhận!

- Được rồi, gọi tên của ông thì có vẻ chúng ta cũng thân nhau đây, tính tôi rất thích kết bạn đó!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa vung tay phải, cố ý vỗ vỗ thật mạnh vào vai của Lý Quân. Lý Quân đau đến mức nhe răng nhếch mép, cảm thấy thân thể rất đau nhưng lại không dám thể hiện ra, còn phải cười gượng. Lúc này Lý Quân quả thực là ngoài cười nhưng trong không cười, không phải ông ta không muốn cười nhưng thật sự là không cười nổi.

- Lý Quân, tòa soạn báo của ông rốt cuộc là làm cái gì vậy, sao dám đăng bài viết lung tung thế hả?

Diệp Lăng Phi bắt đầu hỏi tội.

- Người ta là tổng giám đốc của tập đoàn Tân Á đấy, bây giờ danh dự của cô ấy bị tờ báo của ông hủy hoại mất rồi, ông tính xử lý chuyện này như thế nào đây?

- Tôi sẽ...!

Lý Quân còn chưa nói được ba chữ, đột nhiên Diệp Lăng Phi đứng lên, lấy tay chỉ chỉ ba gã bảo vệ đang đứng ngoài cửa, bảo:

- Này, ba người các anh lại đây!

Lý Quân thấy Diệp Lăng Phi đứng lên, ông ta cũng đứng dậy. Vừa ngồi xuống một chút đã lại đứng lên vài lần như vậy, Lý Quân cảm giác như đang bị hành xác. Thế nhưng Lý Quân cũng không dám tỏ ra oán giận, lúc này ông ta đem toàn bộ sự tức giận đổ lên đầu ba tên bảo vệ kia, quát lớn:

- Ba cậu còn đứng ở đó làm gì, mau tới đây đi!

Ba tên bảo vệ đã sớm nhìn thấy ngài tổng biên tập của mình lái xe trở về, chỉ là ba người này vẫn chưa hiểu rõ tổng biên tập của mình bị làm sao, đang yên đang lành tự dưng lại tôn kính Diệp Lăng Phi như thế. Ba người đang đứng ở cửa mà bàn luận thì nghe thấy lãnh đạo gọi mình, ba người không dám chậm trễ vội vàng chạy tới.

Lúc này Diệp Lăng Phi lại tiếp tục ngồi xổm. Lý Quân thấy như vậy, trong lòng thầm than thở: "Mẹ ơi, tên nhóc này hành hạ con đến chết rồi!"

Tuy vậy ông ta cũng không có cách nào cả, cũng đành ngồi xổm theo. Ba gã bảo vệ thấy tình hình như vậy, thầm nhủ đến cả lãnh đạo của mình đã ngồi xổm xuống rồi, chúng ta đây cũng phải ngồi theo thôi. Kết quả là ba nhân viên bảo vệ đó cũng bắt chước hai người kia ngồi xổm.

Diệp Lăng Phi nói với ba gã bảo vệ rằng:

- Ba người các anh thật là, làm bảo vệ cũng không xong, lẽ nào các anh chưa được trải qua khóa huấn luyện?

"Làm bảo vệ thì liên quan quái gì đến huấn luyện?"

Ba người thầm nhủ như vậy nhưng không dám nói ra. Bọn họ đều không ngốc, có thể nhìn ra, đến lãnh đạo cũng phải tôn kính người đàn ông này, càng không cần nói về ba tên bảo vệ tép riu như mình.

- Làm bảo vệ trước tiên phải được huấn luyện thật tốt, nếu không có người đến quậy phá, các anh sẽ không đối phó được!

Diệp Lăng Phi nói.

- Điều này rất quan trọng, khi chúng ta ngồi xổm thế này, đó cũng là một cách huấn luyện, nó sẽ giúp rèn luyện cơ đùi của các anh, cơ đùi được...

Diệp Lăng Phi nói liền một mạch hơn mười phút. Lý Quân và ba tên bảo vệ cũng phải ngồi xổm mà nghe hắn nói. Ba gã bảo vệ thì còn đỡ một chút, dù sao bọn họ cũng còn trẻ, thân thể lại không béo, nhưng Lý Quân thì không được như thế, ông ta cảm thấy bắp chân mình bị chuột rút rồi, quả thực là nhức nhối muốn chết, nhưng Lý Quân không dám nói ra, sợ người đàn ông có bối cảnh thâm hậu này nổi giận.

Trương Lộ Tuyết vẫn quan sát mấy người Diệp Lăng Phi và Lý Quân đứng lên rồi lại ngồi xuống liên tục mấy lần. Trương Lộ Tuyết cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ, rốt cuộc ban nãy Diệp Lăng Phi gọi điện thoại cho ai, sao lại hiệu quả lớn như vậy?

Diệp Lăng Phi chỉ muốn chỉnh Lý Quân một trận, thấy Lý Quân không thể tiếp tục được nữa, hắn mới nói:

- Được rồi, tôi nghĩ hôm nay chúng ta nói chuyện đến đây thôi, tôi còn có chuyện phải đi trước!

Diệp Lăng Phi đứng dậy. Lý Quân thấy Diệp Lăng Phi đứng lên, ông cũng muốn đứng lên, nhưng chỉ khẽ động một chút đã cảm giác đôi chân đã không còn do mình chỉ huy nữa, thoáng cái đã ngã lăn ra đất. Ba gã bảo vệ vội vàng chạy tới đỡ Lý Quân dậy. Lý Quân vừa đứng lên lập tức đến bên cạnh Diệp Lăng Phi, nói:

- Ngài đi sao?

- Sao thế, nếu tôi không đi thì ông còn muốn mời tôi uống trà à?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Nếu như anh thích, tôi muốn mời anh đến phòng làm việc của tôi ngồi chơi một lát!

Lý Quân tươi cười nói.

- Tới phòng làm việc của ông à?

Diệp Lăng Phi cười nhạt một tiếng nói.

- Tôi không dám đâu, tôi sợ ông lại viết xấu về tôi một trận thì tôi đây xong đời mất!

- Tôi biết là do tôi sơ suất nên mới dẫn đến việc xuất hiện thông tin sai lệch như vậy, tôi thay mặt tòa soạn gửi lời xin lỗi chân thành đến tổng giám đốc Trương!

Lý Quân vội vàng đáp.

- Xin lỗi thì có tác dụng sao?

Diệp Lăng Phi hừ lạnh nói.

- Nói thật với ông, hôm nay tôi cố ý đến đây để gây sự với mấy người, nếu trong hôm nay ông có thể xử lý hậu quả làm tôi hài lòng, chuyện này coi như chấm dứt, nếu không ông cứ chờ mà cuốn gói khỏi đây đi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!