Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 745: CHƯƠNG 745: THEO DÕI

Diệp Lăng Phi nhận ra có một chiếc xe cứ bám theo mình. Dường như nó đã bắt đầu theo đuôi xe anh ngay từ lúc rời khỏi biệt thự của Trương Lộ Tuyết. Diệp Lăng Phi không nói cho Trương Lộ Tuyết biết, vì anh thấy cô không cần phải biết chuyện này. Một khi biết, cô sẽ chỉ càng thêm khó chịu.

Diệp Lăng Phi không muốn Trương Lộ Tuyết phải phiền lòng, anh lái xe thẳng đến Tập đoàn Tân Á. Sau khi Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết xuống xe, anh liền thấy chiếc xe màu đen kia cũng dừng lại ở bên kia đường.

- Lộ Tuyết, em lên trước đi, anh có chút chuyện, lát nữa sẽ lên sau!

Diệp Lăng Phi nói.

Trương Lộ Tuyết không nghĩ nhiều, lúc này cô vẫn còn đang chìm đắm trong chuyện thân mật sáng nay với Diệp Lăng Phi. Phụ nữ dường như sau khi yêu một người đàn ông nào đó đều trở nên dịu dàng hơn thì phải. Trương Lộ Tuyết lúc này cũng vậy, cô hiền dịu hơn hẳn, chỉ ngoan ngoãn gật đầu rồi chậm rãi bước về phía đại sảnh của Tập đoàn Tân Á.

Diệp Lăng Phi dựa người vào thân xe, châm một điếu thuốc, ánh mắt liếc qua chiếc xe đang đỗ phía đối diện. Lát sau, anh lấy điện thoại ra, gọi cho Dã Thú.

Đã lâu rồi Diệp Lăng Phi không đến Tập đoàn Tân Á. Nghĩ lại trước đây, anh cũng từng một thời làm mưa làm gió ở đây. Thời gian trôi qua, những lão cổ đông trong tập đoàn nên đi cũng đã đi cả, những người ở lại cũng thành thật hơn nhiều.

Khi Diệp Lăng Phi đi ngang qua phòng làm việc của Trần Ngọc Đình, anh thấy một cô gái trẻ đang ngồi ở vị trí vốn thuộc về Lục Tuyết Hoa. Diệp Lăng Phi bước tới trước mặt cô gái, hỏi:

- Phó Tổng giám đốc Trần có trong phòng không?

- Anh tìm Phó Tổng giám đốc Trần ạ?

Cô gái này không biết Diệp Lăng Phi, cô là người thay Lục Tuyết Hoa tiếp nhận công việc thư ký của Trần Ngọc Đình. Lục Tuyết Hoa đã rời khỏi Tập đoàn Tân Á. Sau khi mối quan hệ giữa Dã Thú và Lục Tuyết Hoa tiến triển tốt đẹp, Dã Thú luôn khuyến khích Lục Tuyết Hoa đến công ty của hắn làm việc, giống như một công ty của hai vợ chồng vậy. Dự định của Dã Thú rất đơn giản, để Lục Tuyết Hoa qua đó giúp hắn, còn hắn và Dã Lang sẽ có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn.

Chuyện công ty ít nhất cũng phải do người của mình quản lý thì hắn mới yên tâm.

Mối quan hệ giữa Dã Thú và Lục Tuyết Hoa nói thẳng ra chính là vợ chồng thực sự, chỉ thiếu mỗi tờ giấy đăng ký kết hôn mà thôi. Tờ giấy đăng ký kết hôn thực ra cũng chỉ để trưng bày, căn bản không có tác dụng gì trong việc gắn kết tình cảm, nhưng con người bây giờ lại thật sự quên mất điều quan trọng nhất là tình cảm mà chỉ chăm chăm để ý đến tờ giấy vô nghĩa kia.

Lục Tuyết Hoa đã suy nghĩ rất nhiều và cuối cùng cũng đồng ý với Dã Thú, đến công ty Bảo An làm việc. Cô suy nghĩ mọi chuyện rất thấu đáo, không giống Dã Thú. Cô nghĩ nhiều hơn đến việc làm thế nào để ngăn cản Dã Thú làm những chuyện không nên. Lục Tuyết Hoa định bụng sẽ quan sát Dã Thú thêm rồi tính sau. Dã Thú đối với Lục Tuyết Hoa cũng rất tốt, cô nói gì hắn cũng nghe. Con người Dã Thú vốn rất phóng khoáng, chỉ cần không động vào giới hạn của hắn, chuyện gì cũng có thể thương lượng.

Lục Tuyết Hoa rời đi, Trần Ngọc Đình vội vàng tìm ngay một thư ký mới. Chỉ là cô thư ký này so với Lục Tuyết Hoa thì kém hơn nhiều. Trần Ngọc Đình và Lục Tuyết Hoa có mối quan hệ rất tốt, ngay từ khi Trần Ngọc Đình được đề bạt lên chức Phó Tổng, Lục Tuyết Hoa đã theo giúp cô, tận mắt chứng kiến thời kỳ huy hoàng của Trần Ngọc Đình.

Cô thư ký mới không quen Diệp Lăng Phi. Nếu cô đến sớm hơn nửa năm thì đã có thể thấy một Diệp Lăng Phi tự tung tự tác tại Tập đoàn Tân Á. Bất cứ ai từng thấy vẻ ngông cuồng của Diệp Lăng Phi đều thầm nghĩ trong lòng: “Tên này đúng là một tên vô lại”. Muốn vào Tập đoàn Tân Á, không phải cứ ôm một đống bằng cấp, chứng chỉ hữu dụng hay vô dụng đến là được, mà nhất định phải có kinh nghiệm.

Sự xuất hiện của Diệp Lăng Phi đã khiến những kẻ luôn tự cho mình là giới tri thức phải nhận ra rằng, một tên vô lại đích thực đang đứng ngay trước mắt họ. Sau khi Diệp Lăng Phi rời khỏi Tập đoàn Tân Á, không ít nhân viên trong tập đoàn lại thấy nhớ nhung, luyến tiếc anh. Bọn họ nghĩ, nếu còn có giám đốc Diệp ở đây thì tốt biết mấy. Như thế, họ lại có thể tiếp tục những ngày tháng làm việc nhàn nhã tại tập đoàn.

Công việc của bộ phận Tổ chức thời gian đó quả thật rất thảnh thơi. Sau khi làm xong việc, có thể đi làm bất cứ việc gì mình thích.

- Phó Tổng giám đốc của chúng tôi hôm nay nghỉ, không có ở công ty. Nếu anh có chuyện muốn tìm Phó Tổng giám đốc Trần thì mời anh hẹn trước ạ.

Cô thư ký của Trần Ngọc Đình nói với Diệp Lăng Phi.

Vừa hay Trịnh Khả Nhạc đi qua, thấy thư ký của Trần Ngọc Đình đang nói chuyện với Diệp Lăng Phi, cô bật cười:

- Diệp đại ca, xem ra anh đã bị tập đoàn này lãng quên rồi. Em muốn phỏng vấn anh một chút, lần này trở lại có cảm thấy cô đơn không, chẳng có ai nhận ra anh cả!

- Em nói vớ vẩn gì thế hả, cái gì mà bị lãng quên chứ? Em có tin hôm nay anh đuổi việc em không?

Trịnh Khả Nhạc nghe xong, cười hì hì:

- Đuổi việc em à, được thôi, em sợ gì chứ. Em không có tiền thì có thể vay anh, lần trước mượn tiền anh em còn chưa trả nổi, cũng không ngại mượn thêm chút nữa đâu.

- Em đúng là… Thôi, không nói nữa, anh phải đi gặp Tổng giám đốc của các em đây!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đi cùng Trịnh Khả Nhạc về phía phòng làm việc của Trương Lộ Tuyết.

Trịnh Khả Nhạc vừa đi vừa nói:

- Giám đốc Diệp, rốt cuộc Tổng giám đốc của bọn em bị sao thế? Sao cô ấy phải đi bệnh viện?

Diệp Lăng Phi liếc nhìn Trịnh Khả Nhạc, ánh mắt đó khiến cô thấy hơi chột dạ, liền nói:

- Anh làm gì thế, sao lại nhìn em kỳ lạ vậy?

- Nhóc con, em nói xem, chẳng lẽ trong lòng em không biết tại sao à?

Diệp Lăng Phi cố tình nói:

- Một số người cứ thích giả vờ, thật là, trong lòng tự mình hiểu rõ nhất!

Trịnh Khả Nhạc dĩ nhiên biết rõ, cô và Trương Lộ Tuyết có quan hệ rất thân thiết. Khi nghe Trương Lộ Tuyết nói gần đây cảm thấy không khỏe, cô đã để tâm đến chuyện này. Đến lúc Trương Lộ Tuyết đi bệnh viện kiểm tra, Trịnh Khả Nhạc đã có dự cảm, đoán rằng Trương Lộ Tuyết đã có chuyện vui. Nhưng cô lại không muốn nói thẳng, thế nên mới gọi điện cho Diệp Lăng Phi, tiết lộ một chút tin tức.

Nghe những lời này của Diệp Lăng Phi, có vẻ anh cảm thấy cô cố tình làm vậy, Trịnh Khả Nhạc liền vội vàng giải thích:

- Diệp đại ca, anh hiểu lầm rồi, em thật sự không biết!

- Em không biết à, anh thấy trong lòng em là người biết rõ nhất đấy!

Diệp Lăng Phi nói:

- Thôi, anh không thèm so đo với em nữa!

Anh vừa nói đến đây, điện thoại liền vang lên. Diệp Lăng Phi dừng lại, rút điện thoại ra, thấy là Dã Thú gọi tới. Vừa nãy anh đã giao cho Dã Thú chút việc, lúc này gọi đến chắc là đã xong xuôi rồi.

- Dã Thú, chuyện thế nào rồi?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Đại ca, hai tên đó khai hết rồi, chúng được người ta phái tới theo dõi anh đấy.

Dã Thú toe toét nói trong điện thoại:

- Hai thằng cháu chắt nhà rùa này nói chúng là người của cái gì Đông Liên, đại ca, Đông Liên là tổ chức quái nào thế, sao trước giờ em chưa nghe nói tới?

- Đông Liên?

Diệp Lăng Phi nghe xong, cau mày:

- Chúng nói là ai sai tới?

- Là một thằng thanh niên tên Tần Thiên, chúng nói thằng nhóc đó là đại ca của chúng!

- Tần Thiên à, được lắm, thằng nhóc này dám chọc vào cả tao cơ đấy!

Diệp Lăng Phi nghe xong liền cười, nói:

- Dã Thú, cậu và Dã Lang giúp anh một việc, tóm cổ thằng nhóc Tần Thiên đó lại đây, anh muốn nói chuyện với nó!

- Vâng, không thành vấn đề!

Dã Thú nhận lời ngay.

Diệp Lăng Phi vừa cúp máy, Trịnh Khả Nhạc đứng bên cạnh liền hỏi:

- Diệp đại ca, anh lại đắc tội với ai à?

- Coi là vậy đi. Nhóc con, chuyện này không liên quan đến em!

Diệp Lăng Phi không nói thêm gì, anh đưa tay vỗ nhẹ lên đầu Trịnh Khả Nhạc:

- Em mau đi làm việc đi, anh đi tìm Tổng giám đốc của em trước đã!

Trịnh Khả Nhạc có chút không nỡ, cô bĩu môi:

- Diệp đại ca, anh hơi quá đáng đấy nhé, chẳng lẽ anh không nhớ em sao, không muốn ở với em lâu hơn một chút à?

- Muốn lắm chứ, nhưng đợi khi nào anh rảnh đã, giờ anh bận lắm!

Diệp Lăng Phi nói.

- Ồ, nếu trong lòng Diệp đại ca không có em như vậy, em sẽ buồn, sẽ lạnh lẽo và cô đơn lắm đó!

Trịnh Khả Nhạc cố tình giả bộ đáng thương, rồi nhanh chân bước về chỗ ngồi của mình.

Diệp Lăng Phi mỉm cười, anh quá rõ tính cách của cô nhóc này. Anh cũng không để tâm, đi thẳng đến trước cửa phòng làm việc của Trương Lộ Tuyết rồi bước vào.

Vừa vào phòng, Diệp Lăng Phi đã thấy Trương Lộ Tuyết đang cầm điện thoại, mặt tức giận bừng bừng.

- Báo chí các người làm ăn kiểu gì thế hả? Ngay cả tin tức chưa xác thực cũng đăng, tôi nói cho các người biết, lần này các người đã hủy hoại danh dự của tôi, tôi sẽ kiện các người…

Thấy Trương Lộ Tuyết đang nói chuyện điện thoại, Diệp Lăng Phi cũng không chào hỏi, đi thẳng tới bàn uống nước, lấy một chiếc cốc giấy rồi thản nhiên rót một cốc nước lọc. Anh cầm cốc nước đến ghế sofa, ngồi phịch xuống, dạng chân ra, ung dung uống một ngụm rồi đợi cô nói chuyện xong.

Bụp!

Trương Lộ Tuyết bực mình dập mạnh điện thoại xuống, giọng đầy bực dọc:

- Không liên quan tới bọn họ, đúng là nhảm nhí! Chẳng lẽ bọn họ có thể không chịu trách nhiệm với tin tức mình đăng sao?

- Lộ Tuyết, đừng giận, em mà giận là ảnh hưởng tới sức khỏe đấy!

Diệp Lăng Phi thấy Trương Lộ Tuyết đang bốc khói ngùn ngụt, liền vẫy tay gọi cô lại.

Trương Lộ Tuyết đứng dậy, vừa định bước qua lại dừng lại, đưa tay lấy chồng báo trên bàn làm việc rồi cầm tới trước mặt Diệp Lăng Phi.

- Diệp Lăng Phi, anh xem tờ báo này viết gì này, đúng là tung tin đồn nhảm mà!

Trương Lộ Tuyết đặt tờ báo trước mặt Diệp Lăng Phi. Anh đặt cốc nước xuống, hai tay cầm tờ báo lên, vừa đọc xong liền cười hì hì:

- Lộ Tuyết, anh thấy tên ký giả viết cái tin nhảm nhí này chắc chắn là đầu óc có vấn đề rồi. Đã nói là tin đồn trên mạng, vậy mà không điều tra rõ ràng đã dám viết. Anh thấy chúng ta nên đi tìm tên này tính sổ đi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!