Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 744: CHƯƠNG 744: TIN ĐỒN

Trương Lộ Tuyết nghe xong câu nói của Diệp Lăng Phi, ban đầu cô sững người, sau đó lại phá lên cười ha hả khiến hắn có chút ngỡ ngàng. Chuyện này vốn rất khó xử, Diệp Lăng Phi cũng không biết nên làm thế nào cho thỏa đáng nên mới buột miệng nói sẽ cưới cả Bạch Tình Đình và cô.

Khuôn mặt đang đằng đằng sát khí của Trương Lộ Tuyết bỗng bị câu nói của Diệp Lăng Phi chọc cho bật cười. Cô không ngừng lắc đầu:

- Diệp Lăng Phi, anh nghĩ đâu ra cái ý tưởng đó vậy? Còn muốn cưới cả em và Bạch Tình Đình nữa chứ. Chưa nói tới Bạch Tình Đình có chịu nhường hay không, riêng em đã tuyệt đối không đồng ý. Anh nghĩ vẫn còn là thời xưa chắc, một chồng nhiều vợ ấy. Giờ là thời đại nào rồi, ai cho anh lấy hai vợ chứ? Đàn ông bây giờ đứa nào cũng muốn thế đấy, nhưng không có cửa đâu.

- Lộ Tuyết, em nghe anh nói...

Diệp Lăng Phi định nói cho Trương Lộ Tuyết biết hắn có rất nhiều quốc tịch, trong đó có quốc tịch của một nước cho phép đa thê. Nhưng lời của hắn đã bị Trương Lộ Tuyết cắt ngang. Cô cười nói:

- Thôi được rồi, Diệp Lăng Phi, anh cũng không cần phải lo lắng làm gì. Vừa rồi em chỉ cố ý nói vậy để xem anh trả lời thế nào thôi. Nếu anh thật sự muốn ly hôn với Bạch Tình Đình để cưới em, em sẽ chấm dứt hoàn toàn tình cảm của mình với anh. Em và Bạch Tình Đình từng tranh đấu để phân cao thấp, nhưng giờ em không nghĩ vậy nữa. Thật ra em và con bé từ nhỏ đã là bạn bè, chỉ vì cả hai đứa đều quá hiếu thắng nên mới thành ra thế này. Giờ thì sao chứ, em không muốn tranh giành với nó nữa. Đời người chỉ cần vui vẻ là được rồi, hà tất phải tranh giành cao thấp làm gì. Thế nên, nếu lúc nãy anh nói sẽ ly hôn với Bạch Tình Đình, điều đó chứng tỏ anh là người đàn ông vô trách nhiệm, không đáng để em yêu. Thật ra, em biết chuyện này rất khó cho anh. Những lời vừa rồi của anh, cứ coi là giả đi, em cũng rất vui. Giờ em còn đang băn khoăn không biết có nên sinh đứa bé ra không nữa. Em việc gì phải sinh nó ra chứ, vừa đau, vừa không giữ được vóc dáng này, em không muốn đâu. Anh cũng không cần phải lo, em không ép anh. Chuyện này để sau hãy nói. Có lẽ mấy ngày tới, em sẽ đi phá thai. Em cũng không muốn sinh con cho một ông già. Hừm, anh đừng có tưởng bở.

Những lời này của Trương Lộ Tuyết khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy ấm lòng. Hắn thật sự không biết nên làm thế nào. Giờ nghe cô nói vậy, hắn lại cảm thấy Trương Lộ Tuyết không giống như cô gái hắn vẫn nghĩ. Thực ra, cô cũng rất biết quan tâm đến người khác. Điều này ngược lại càng làm cho Diệp Lăng Phi cảm thấy có lỗi với cô. Một cô gái tuyệt vời như Trương Lộ Tuyết, thiếu gì đàn ông theo đuổi, vậy mà hắn lại hết lần này đến lần khác nảy sinh quan hệ với cô, dẫn đến kết cục như ngày hôm nay.

Có điều, nói đi cũng phải nói lại, hình như hắn cũng chưa chủ động làm gì cả, ít nhất cả hai lần quan hệ đều là lúc hắn không còn tỉnh táo.

Trong phút chốc, Diệp Lăng Phi không biết nên nói gì, chỉ đành ngơ ngác nhìn Trương Lộ Tuyết. Thấy bộ dạng này của hắn, cô không nhịn được cười:

- Thôi nào, đừng nhìn nữa. Không phải anh nói chiều nay sẽ dẫn em đi chơi sao? Ừm, em muốn đi xem phim, ăn kem, nghe nhạc. Tóm lại, em muốn lãng mạn một chút. Diệp Lăng Phi, nhiệm vụ của anh là làm cho em cảm nhận được cảm giác yêu đương. Điều này không quá đáng chứ!

- Ok, đương nhiên là không quá đáng rồi.

Diệp Lăng Phi lắc đầu, nói:

- Có điều, em ăn kem được không, anh lo...

- Trời, anh nghĩ em mang thai mấy tháng rồi hả? Không sao đâu. À, em còn muốn đi đạp xe nữa!

Diệp Lăng Phi dẫn Trương Lộ Tuyết đi chơi cả buổi chiều, khiến tâm trạng cô vô cùng thoải mái. Sau đó, hắn lái xe đưa cô về nhà.

- Anh không xuống xe vào nhà em ngồi một lát à?

Trương Lộ Tuyết xuống xe, thấy Diệp Lăng Phi không có ý định đi xuống, cô liền nói thêm:

- Dù anh không vào nhà em ngồi thì cũng phải xách đồ lên phòng ngủ cho em chứ. Không lẽ anh định để em tự mình xách hết lên sao!

Diệp Lăng Phi tắt máy, bước xuống xe, nhận lấy túi đồ lớn nhất từ tay Trương Lộ Tuyết, nói:

- Anh chỉ thấy hơi muộn rồi, sợ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của em.

- Viện cớ, tuyệt đối là viện cớ. Nhìn anh là biết mười mươi sợ về nhà muộn, Bạch Tình Đình sẽ nghi ngờ chứ gì!

Diệp Lăng Phi cười:

- Em đoán sai rồi. Tình Đình đang đi công tác. Nhà anh giờ chỉ còn cô giúp việc thôi!

Câu này Diệp Lăng Phi nói thật. Bạch Tình Đình đi công tác không có ở nhà. Còn Chu Hân Minh mấy ngày nay đều ở sở cảnh sát hoặc về nhà riêng, buổi tối căn bản không ở biệt thự. Chỉ có một mình Trương Vân ở nhà.

- Thảo nào, thì ra Bạch Tình Đình đi công tác!

Trương Lộ Tuyết như bắt được thóp của Diệp Lăng Phi, cô cười ranh mãnh:

- Em đoán, mấy tối nay anh đều không ở nhà. Bạch Tình Đình đi công tác rồi, anh chắc chắn sẽ ra ngoài vụng trộm!

Diệp Lăng Phi chỉ cười mà không nói gì, xách đồ bước vào trong. Trương Lộ Tuyết thấy hắn không giải thích, liền đứng sau lưng hắn hét lớn:

- Diệp Lăng Phi, em đoán đúng rồi phải không? Buổi tối anh nhất định không ở nhà!

Diệp Lăng Phi xách đồ lên phòng ngủ cho Trương Lộ Tuyết. Cô bắt đầu lấy từng món đồ trong túi ra.

Diệp Lăng Phi đứng trong phòng, thấy cũng không có việc gì làm, liền nói với Trương Lộ Tuyết:

- Lộ Tuyết, anh về đây. Em có chuyện gì cứ gọi cho anh nhé!

- Ừm, được. Anh đi đi. Em không dám quấy rầy chuyện tốt của anh đâu!

Tâm trạng Trương Lộ Tuyết có vẻ không tệ. Cô vẫy vẫy tay chào Diệp Lăng Phi. Đúng lúc này, điện thoại của cô reo lên. Trương Lộ Tuyết cầm điện thoại lên, nhìn vào màn hình rồi nói với Diệp Lăng Phi:

- Là Khả Nhạc gọi!

Vừa nói, cô vừa bấm nút nghe.

Diệp Lăng Phi thấy Trương Lộ Tuyết đang nói chuyện với Trịnh Khả Nhạc nên cũng không muốn làm phiền thêm, bèn chậm rãi bước đi. Bỗng hắn nghe thấy tiếng Trương Lộ Tuyết bực dọc:

- Sao có thể như thế được, là ai làm?

Nghe giọng Trương Lộ Tuyết không ổn, Diệp Lăng Phi liền dừng bước. Thấy sắc mặt cô có vẻ tức giận, hắn đoán đã có chuyện xảy ra. Diệp Lăng Phi không đi nữa mà đứng lại trong phòng, thấy Trương Lộ Tuyết cầm máy tính qua, vội vội vàng vàng mở máy. Trong lúc chờ máy tính khởi động, Trương Lộ Tuyết nói với Trịnh Khả Nhạc:

- Là báo nào đăng? Tôi sẽ kiện chết nó!

- Lộ Tuyết, sao thế? - Diệp Lăng Phi hỏi.

Trương Lộ Tuyết không nói gì, mở máy tính và kết nối mạng xong liền nhập vào một địa chỉ web. Cô vừa nói chuyện điện thoại với Trịnh Khả Nhạc vừa nhấn chuột. Một trang blog cá nhân hiện ra, trong đó đăng đầy hình ảnh sinh hoạt của Trương Lộ Tuyết. Cô nhìn thấy xong, liền tiếp tục hỏi:

- Khả Nhạc, cô thu thập hết số báo đó lại cho tôi, mai tôi sẽ tới công ty xem. Tôi muốn xem là ai đã tung tin đồn này. Hừ, tôi nhất định sẽ kiện chết hắn!

Trương Lộ Tuyết tắt điện thoại, ngồi trước bàn máy tính. Tay phải cô nắm chặt chuột, mắt dán vào những bức ảnh đời tư trên blog.

Cô xem từng tấm một. Một số tấm chụp lúc cô đang ở trong vườn, một số chụp bên ngoài. Thậm chí có vài tấm trông như được chụp trong phòng ngủ của cô. Đáng nói hơn, có một số tấm Trương Lộ Tuyết mặc quần áo rất gợi cảm, thậm chí có mấy tấm chỉ mặc nội y.

Trương Lộ Tuyết càng nhìn càng tức, sau đó nghiến răng nghiến lợi, tức đến sôi máu. Diệp Lăng Phi liếc nhìn những tấm ảnh, rồi lại quay sang nhìn Trương Lộ Tuyết, cảm thấy người trong ảnh không giống với người thật.

- Anh nhìn cái gì? Mấy tấm ảnh này rõ ràng không phải em. Anh xem ngực em đi, có nhỏ như trong ảnh không chứ?

Trương Lộ Tuyết đoán được ý của Diệp Lăng Phi, cô bực dọc nói:

- Mấy bức ảnh này là ai làm chứ, thật vớ vẩn. Rõ ràng là photoshop mà.

- Lộ Tuyết, em đừng giận. Có người photoshop ảnh của em chứng tỏ em có sức hút!

Diệp Lăng Phi ôm lấy vai Trương Lộ Tuyết, an ủi:

- Em đừng tức giận nữa. Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, tức giận làm gì. Nếu em tức quá sẽ ảnh hưởng tới...

Diệp Lăng Phi đang nói thì Trương Lộ Tuyết bỗng "A" lên một tiếng khiến hắn giật nảy mình, tưởng cô bị làm sao.

Diệp Lăng Phi nhìn vào màn hình máy tính liền thấy mấy dòng chữ, nói Trương Lộ Tuyết đi khám phụ khoa. Người tiết lộ tin tức nghi ngờ cô đã có thai.

Xem xong, Diệp Lăng Phi cũng giật mình, ai mà thần thông quảng đại thế chứ, ngay cả chuyện này cũng biết.

Có thể nói, chủ nhân của blog này chính là kẻ đã tiết lộ tin tức. Trang blog đăng một số tấm ảnh của Trương Lộ Tuyết, trong đó có không ít hình ảnh đã qua photoshop, thật giả lẫn lộn. Nếu không phải người trong cuộc hoặc một tay photoshop chuyên nghiệp, cũng khó mà nhận ra những bức ảnh này đã bị chỉnh sửa.

Người này còn tiết lộ tin tức về bạn trai của Trương Lộ Tuyết, nói rằng mỗi ngày đều có người tặng hoa tươi cho cô, nghi ngờ đó chính là bạn trai của cô. Hơn nữa, còn miêu tả rất tỉ mỉ. Khả năng Trương Lộ Tuyết có thai cũng liên quan đến người này. Cô càng xem càng tức, cuối cùng bực quá đập mạnh chuột máy tính xuống bàn, đứng phắt dậy, quát:

- Tên khốn nạn nào thế hả? Em phải kiện chết hắn!

- Ngốc, em kiện ai? Em biết hắn là ai sao? - Diệp Lăng Phi hỏi.

- Em...

Trương Lộ Tuyết há hốc miệng, bỗng không biết nói gì nữa, chỉ đành ấm ức:

- Thế thì em sẽ kiện trang web này. Em muốn bọn họ phải chịu phạt vì đã hủy hoại thanh danh của em.

Diệp Lăng Phi không để tâm đến mấy lời lầm bầm của Trương Lộ Tuyết. Hắn xem lại blog một cách tỉ mỉ, trong lòng đã có dự tính. Quay người lại, vừa định nói với cô vài câu thì thấy Trương Lộ Tuyết đang cầm một con búp bê vải, trông có vẻ lại muốn đập đồ. Diệp Lăng Phi bước tới trước mặt, cản cô lại:

- Lộ Tuyết à, sao em thích đập đồ thế hả? Anh đã nói rồi, đừng tức giận nữa. Em tức giận chỉ làm hại bản thân thôi, như thế không tốt đâu!

Trương Lộ Tuyết ngồi trên giường, tức tối nói:

- Nếu là người khác thì có điên không? Đang yên đang lành lại bị người ta bôi nhọ thế này!

- Lộ Tuyết, em đừng giận, nghe anh nói!

Trương Lộ Tuyết lườm Diệp Lăng Phi một cái:

- Đều tại anh cả, đều tại anh hại em. Giờ thì hay rồi, ai cũng biết em có thai rồi.

Trương Lộ Tuyết vừa nói vừa há miệng, định cắn Diệp Lăng Phi một cái. Nhưng nghĩ đến chuyện sáng nay vừa cắn bị thương tay hắn, cô liền từ bỏ ý định đó mà ngả người dựa vào lòng Diệp Lăng Phi, nói:

- Anh là đàn ông, chuyện này anh phải làm rõ cho em. Em muốn anh giúp em giải quyết chuyện này.

Dáng vẻ lúc này của Trương Lộ Tuyết giống hệt một cô gái nhỏ sau khi chịu tủi hờn liền tìm bạn trai làm nũng. Cô rất thích cảm giác này, có người để mình dựa dẫm. Diệp Lăng Phi thấy Trương Lộ Tuyết làm nũng với mình, liền khẽ ôm lấy vai cô, miệng đáp:

- Được, anh sẽ giúp em giải quyết chuyện này. Em đừng giận nữa, nghỉ ngơi sớm đi!

Trương Lộ Tuyết vẫn dựa vào lòng Diệp Lăng Phi, đầu cô khẽ ngước lên. Khuôn mặt hồng hào xinh đẹp nở một nụ cười thật tươi. Đôi môi xinh xắn hé mở như cánh hoa anh đào, một mùi hương thơm ngọt đầy mê hoặc bay vào mũi Diệp Lăng Phi.

- Anh là người đàn ông của em, đương nhiên phải giúp em giải quyết chuyện này rồi. Nếu không, anh không xứng làm đàn ông, ngay cả người phụ nữ của mình cũng không bảo vệ được!

Trương Lộ Tuyết nói tiếp:

- Giờ có người đang cố ý hạ nhục người phụ nữ của anh, anh biết nên làm thế nào rồi chứ?

- Anh giết tên đó được không? - Diệp Lăng Phi hỏi.

- Anh điên à, động tí là giết!

Trương Lộ Tuyết ngạc nhiên. Cô chăm chú nhìn Diệp Lăng Phi, thấy hắn hoàn toàn không có ý nói đùa, trong lòng cô thực sự lo hắn sẽ đi giết người thật. Cô vội vàng không dám đùa nữa:

- Em chỉ muốn chuyện này không gây ảnh hưởng xấu đến em là được rồi. Khả Nhạc nói, báo hôm nay có nhắc tới chuyện của em. Em nghĩ có thể là mấy tên nhà báo vớ vẩn, gần đây không có tin tức gì nên mới đăng mấy tin vịt này. Ý em là nếu mai anh có thời gian thì đến công ty với em một lát. Chúng ta xem báo viết thế nào, sau đó tìm tòa soạn đó tính sổ.

- Được thôi.

Diệp Lăng Phi nói:

- Còn về trang web kia, anh thấy em có thể lấy danh nghĩa Tập đoàn Tân Á khởi kiện họ, yêu cầu họ xóa bỏ blog đó là được. Có điều cách này không hay lắm, dù sao người khác cũng biết rồi, giờ muốn cấm cũng khó. Cách tốt nhất là tìm ra kẻ tung tin. Vừa rồi anh đã nghĩ rồi, kẻ tung tin có khả năng ở ngay chính thành phố Vọng Hải này, hơn nữa hắn còn theo dõi em. Có một số ảnh là chụp lén, chỉ cần điều tra theo hướng này chắc chắn sẽ tìm được hắn.

Nghe Diệp Lăng Phi phân tích, Trương Lộ Tuyết thấy rất có lý. Cô bỗng cười nói:

- Diệp Lăng Phi, anh thông minh thật.

- Tất nhiên, anh là ai chứ? Anh là Diệp Lăng Phi mà. - Diệp Lăng Phi cố ý khoe khoang.

- Anh lại chém gió rồi! - Trương Lộ Tuyết bĩu môi. - Nhưng em chính là thích anh bốc phét đó!

- Sao anh lại bốc phét chứ? Anh rất thật thà mà!

- Anh mà thật thà sao?

Trương Lộ Tuyết ngẩng mặt lên, nhìn Diệp Lăng Phi:

- Anh là một tên xấu xa, một tên tồi tệ.

Nói đến đây, cô im lặng một lát, sau đó liền rúc vào lòng Diệp Lăng Phi:

- Em chính là thích tên xấu xa như anh đó!

Diệp Lăng Phi sững người. Hắn không ngờ Trương Lộ Tuyết lại thẳng thắn bày tỏ tình cảm như vậy. Ánh mắt hai người nhìn thẳng vào nhau. Diệp Lăng Phi thấy trong mắt Trương Lộ Tuyết lúc nói câu này hoàn toàn không có ý đùa giỡn. Trong lòng hắn thật sự hoảng loạn, không biết nên xử lý mối quan hệ với cô thế nào đây.

- Lộ Tuyết, anh nghĩ anh nên về trước. Em cũng nghỉ sớm đi!

Diệp Lăng Phi dời ánh mắt đi. Vừa định đứng lên thì bất ngờ bị Trương Lộ Tuyết ôm chặt lấy cổ, sau đó đôi môi cô đã dán lên môi hắn.

"Quả này muốn phạm lỗi thật rồi!" Diệp Lăng Phi thầm kêu trong lòng, nhưng hai tay hắn đã bắt đầu ôm chặt lấy Trương Lộ Tuyết, nhiệt tình đáp lại nụ hôn của cô.

Trương Lộ Tuyết đè cả người lên Diệp Lăng Phi. Hắn nằm ngửa trên giường, hai chân cô vắt lên người hắn. Cô cởi từng chiếc cúc áo, để lộ cặp ngực kiêu hãnh. Trương Lộ Tuyết ghé sát ngực mình vào miệng Diệp Lăng Phi, thở hổn hển:

- Anh là tên xấu xa, đều tại anh hại em ra nông nỗi này. Hôm nay anh đừng mong rời khỏi đây. Em sẽ không để anh đi đâu!

Miệng Diệp Lăng Phi hôn lên cặp ngực nõn nà của Trương Lộ Tuyết, hai tay vuốt ve tấm lưng mềm mại như da em bé của cô.

Trong lúc khiêu khích Trương Lộ Tuyết, hai tay Diệp Lăng Phi mạnh mẽ trượt xuống, ôm lấy cặp mông của cô, nhéo mạnh mấy cái.

Trương Lộ Tuyết rên lên từng tiếng. Tiếng rên này cô đã đè nén rất lâu rồi. Cả hai lần nảy sinh quan hệ với Diệp Lăng Phi, lần nào cô cũng trong trạng thái mơ hồ, chỉ cảm nhận được cảm giác sau khi mọi chuyện đã kết thúc chứ không hề biết quá trình diễn ra thế nào. Lúc này, dục hỏa trong người Trương Lộ Tuyết bùng lên dữ dội. Không đợi bất cứ hành động nào của Diệp Lăng Phi, cô chủ động quyến rũ hắn...

Khi Trương Lộ Tuyết tỉnh dậy, Diệp Lăng Phi đang nằm bên cạnh. Cô nghiêng mặt nhìn hắn, bất giác nghĩ ngay tới lần đầu tiên gặp nhau. Lúc đó, cô nghĩ Diệp Lăng Phi là một tên lưu manh, đã mắng hắn một trận. Rồi cô lại nghĩ tới lần đầu tiên của mình, khi tỉnh dậy, cô không hiểu sao mình lại ở trong xe của hắn, và hai người vẫn đang hòa làm một.

Trương Lộ Tuyết còn nhớ rất rõ cảm giác đó, một cảm giác vừa đau đớn lại vừa thích thú. Tuy lúc đó Diệp Lăng Phi đã khiến cô rất đau, nhưng ngoài cảm giác đau ra còn xen lẫn một sự sung sướng mà cô chưa từng trải nghiệm.

Cô và Diệp Lăng Phi cứ thế duy trì mối quan hệ bất hòa cho tới bây giờ. Nếu tối hôm đó không xảy ra chuyện đó, nếu cô không có thai, có lẽ hai người đã không thể đi đến bước này. Giờ đây, Trương Lộ Tuyết ngược lại cảm thấy mừng thầm. May mà có đứa trẻ này đã cho cô cơ hội được thân mật với Diệp Lăng Phi như thế này.

Người đàn ông này khiến người khác mê mẩn, nhất là sau khi đã thân mật với hắn. Cảm giác này khiến bất kỳ ai từng có quan hệ với Diệp Lăng Phi đều không nỡ rời xa.

Trương Lộ Tuyết có chút hối hận. Nếu ngay từ đầu biết rằng mình sẽ mê mẩn người đàn ông này đến vậy, mê đến mức cả người như say đi, thì cô đã không nên nảy sinh quan hệ với hắn. Nhưng giờ hối hận cũng đã muộn rồi.

Trương Lộ Tuyết khẽ ngồi dậy định bước xuống giường. Chuyện tối qua khiến cô mệt rã rời, giờ cả người chẳng còn chút sức lực nào.

Cô vừa cử động đã làm Diệp Lăng Phi thức giấc. Hắn mở mắt ra, thấy Trương Lộ Tuyết định mặc quần áo, liền đưa tay kéo cô ôm lại lên giường.

- Lộ Tuyết, em định dậy rồi sao?

Bàn tay Diệp Lăng Phi sờ sờ lên cặp mông nõn nà của Trương Lộ Tuyết. Theo hắn thấy, đây là cặp mông gợi cảm nhất mà hắn từng chạm vào, ngay cả cặp mông mềm mại như của Bạch Tình Đình cũng không thể so bì. Diệp Lăng Phi trước giờ không nghĩ rằng thân thể Trương Lộ Tuyết lại quyến rũ đến như vậy. Hắn thậm chí còn cảm thấy mình đã mê đắm thân thể này. Lúc này, Diệp Lăng Phi không nhịn được lại ôm cô vào lòng, hai tay bắt đầu dò tìm, khiêu khích.

- Phải tới công ty rồi. Em đã nói với Khả Nhạc, bảo cô ấy thu thập tất cả các báo, hôm nay em sẽ qua xem!

Trương Lộ Tuyết không chịu nổi sự khiêu khích của Diệp Lăng Phi, rất nhanh, hơi thở của cô đã trở nên gấp gáp. Ngay lúc hắn đưa tay khẽ chạm vào hạ thân của cô, Trương Lộ Tuyết không sao khống chế được mình nữa, cô chủ động hôn lấy hắn.

Hai tay Diệp Lăng Phi nhéo mạnh cặp mông gợi cảm của Trương Lộ Tuyết. Hắn mạnh mẽ lật người, đè lên cô, hai tay nâng cặp mông của cô lên, từ phía sau tiến vào.

Những tiếng rên rỉ mà Trương Lộ Tuyết phát ra nghe rất hay, rất ngoan, hơn hẳn tiếng rên của Đường Hiêu Uyên và Vu Đình Đình. So với tiếng rên phóng đãng của Chu Hân Minh, tiếng rên của Trương Lộ Tuyết lại rất gợi cảm, khiến người nghe cảm thấy vừa khéo léo, biết nghe lời, lại vừa mang một cảm giác phóng đãng...

Trương Lộ Tuyết và Diệp Lăng Phi xuống lầu. Người giúp việc nhà Trương Lộ Tuyết lúc này cầm một lá thư đưa cho cô, nói:

- Tiểu thư, đây là thư vừa được gửi tới, còn hoa tôi đặt ở đây rồi!

Người giúp việc vừa nói vừa liếc nhìn Diệp Lăng Phi.

Trương Lộ Tuyết "ừm" một tiếng:

- Cô đặt thư ở đây được rồi.

- Tiểu thư, còn có một chuyện nữa, không biết tôi có nên nói hay không? - Người giúp việc ngập ngừng.

- Nói đi, có chuyện gì?

- Tiểu thư, tôi thấy hình như có người đang theo dõi chúng ta!

Người giúp việc nói tiếp:

- Mấy ngày hôm nay tôi thấy có một chiếc xe cứ đậu trước cửa biệt thự. Người trong xe vừa nhìn thấy tôi liền lái đi ngay.

- Có nhớ là xe gì không? - Trương Lộ Tuyết hỏi.

- Là một chiếc xe màu đen!

- Tôi biết rồi, chị Vương, có chuyện gì chị cứ báo lại với tôi nhé!

Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết bước ra khỏi biệt thự. Trương Lộ Tuyết không lái xe mà để Diệp Lăng Phi chở tới Tập đoàn Tân Á. Trên đường đi, cô vẫn ấm ức không biết rốt cuộc ai đã làm chuyện này.

Ngay khi chiếc xe của Diệp Lăng Phi rẽ vào một khúc cua, hắn liền phát hiện phía sau có một chiếc xe đang bám theo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!