Nghe Dương Tử nhắc đến Diệp Lăng Phi, ngón tay nhỏ nhắn đang kẹp điếu thuốc của cô khựng lại, cô cau mày rồi hỏi:
- Sao thế?
- Không có gì, chỉ là thằng nhóc Tần Thiên gây sự với Diệp Lăng Phi. Hình như Tần Dao có quen hắn, bảo Diệp Lăng Phi có quan hệ tốt với bên chính phủ. Anh muốn biết rốt cuộc gã này là ai?
Michelle liếc nhìn Dương Tử một cái rồi nói:
- Gã này cũng có chút thế lực, là chồng của Bạch Tình Đình - Tổng giám đốc Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ. Nhưng đó chỉ là bề nổi, em biết hắn có quan hệ với cả hắc đạo lẫn bạch đạo, hình như còn có quan hệ rất đặc biệt với con gái của thị trưởng thành phố. Tóm lại, quan hệ của hắn cực kỳ phức tạp. Lần trước hắn đến Hồng Phấn Đế Quốc gây rối, em từng cho người điều tra nhưng không tìm ra được gì, chỉ biết hắn mới đến thành phố Vọng Hải năm ngoái.
- Quan hệ đặc biệt với con gái thị trưởng, có phải là nữ đội trưởng cảnh sát tên Chu Hân Minh không?
Dương Tử hỏi.
- Đúng, chính là cô ta.
Dương Tử nghe xong liền cười:
- Thảo nào tên này lại cứng như vậy, thì ra có hậu thuẫn. Nhưng thế lại càng hay, anh càng muốn thử xem gã này lợi hại đến đâu!
Nói đến đây, Dương Tử lại cầm điện thoại lên, gọi cho Tần Thiên.
Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết rời khỏi nhà hàng Tây, hai người đổi sang một nhà hàng khác để ăn cơm. Vừa rồi ở nhà hàng Tây còn chưa kịp ăn gì. Thấy sắc mặt Diệp Lăng Phi không tốt lắm, Trương Lộ Tuyết lên tiếng an ủi:
- Anh việc gì phải tức giận vì chuyện đó chứ, nhìn cách ăn mặc của họ là biết loại vô học rồi.
- Cái này anh biết, anh không tức giận vì chuyện đó!
Diệp Lăng Phi nói.
- Thằng nhóc Tần Thiên đó là em trai Tần Dao, mà anh với Tần Dao cũng xem như quen biết. Anh không muốn để em trai cô ấy tiếp tục lún sâu như vậy.
- Anh định làm thế nào, dạy dỗ nó một trận à?
Trương Lộ Tuyết hỏi.
Diệp Lăng Phi khẽ cười:
- Anh vốn có ý đó, nhưng anh không muốn chỉ dạy dỗ là xong!
Diệp Lăng Phi vừa nói đến đây thì điện thoại của hắn reo lên. Hắn cười áy náy với Trương Lộ Tuyết rồi nghe máy.
Điện thoại là do Tần Dao gọi tới. Tần Dao vừa nhận được điện thoại của Dương Tử hỏi về chuyện liên quan đến Diệp Lăng Phi. Cô càng nghĩ càng cảm thấy bất an, đoán rằng em trai mình đã gọi cho Dương Tử. Tuy Tần Dao không thích cậu em này cho lắm, nhưng dù sao Tần Thiên cũng là em ruột của cô, cô nhất định phải bảo vệ nó. Bây giờ Dương Tử đã biết chuyện, Tần Dao không biết hắn sẽ làm gì.
Tần Dao muốn gọi điện nói chuyện với Diệp Lăng Phi trước. Có một số chuyện, nói trước một tiếng vẫn tốt hơn. Vì vậy, Tần Dao mới gọi cho Diệp Lăng Phi. Đợi hắn nghe máy, cô liền nói lời xin lỗi trước, hơn nữa còn giải thích rằng Tần Thiên không phải là đứa trẻ hư...
Diệp Lăng Phi chỉ im lặng lắng nghe, đợi đến khi Tần Dao nói xong mới lên tiếng:
- Tần Dao, tôi có rất nhiều chuyện không hiểu. Thật ra, tôi có thể khẳng định chuyện của em cô không đáng để tôi ra tay. Nhưng có một số việc tôi không thể không làm. Tôi lo em trai cô sẽ gây rối trật tự an ninh ở thành phố Vọng Hải. Tôi nghĩ cô biết rõ tôi có quen biết với cảnh sát Chu Hân Minh. Nếu thành phố Vọng Hải xảy ra chuyện, Hân Minh sẽ gặp nguy hiểm.
Hôm nay tôi chỉ muốn mượn cớ dạy dỗ em cô một chút. Nhưng bây giờ tôi đổi ý rồi. Cô đã cầu xin cho em mình như vậy, tôi cũng nể mặt cô lần này, sẽ tha cho nó. Nhưng tôi hy vọng cô có thể quản lý tốt em trai mình, nếu lần sau tôi còn thấy nó nghênh ngang như vậy, tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua như hôm nay đâu.
- Cảm ơn anh, Diệp đại ca. Em biết rồi, em nhất định sẽ quản lý tốt em trai mình.
Tần Dao luôn miệng nói.
- Thôi được rồi, Tần Dao, có một số chuyện tôi phải nói cho cô biết. Người ta một khi đã một bước lên mây thì cũng rất dễ ngã xuống, chết không có chỗ chôn. Tất cả những gì cô có hiện nay, tôi thấy đạt được quá dễ dàng, đến mức khó tin. Trong này chắc chắn có uẩn khúc gì đó mà chỉ cô mới rõ. Hy vọng cô có thể tự bảo vệ mình.
Tần Dao im lặng một lúc rồi từ từ nói:
- Diệp đại ca, em biết rồi. Cảm ơn anh. Diệp đại ca, có những chuyện em cũng không còn cách nào khác, bây giờ em không thể tự quyết định được điều gì.
Nói đến đây, Tần Dao liền cúp máy.
- Không thể tự quyết định được?
Diệp Lăng Phi nghe tiếng tút tút ở đầu dây bên kia, hắn cầm điện thoại, không vội bỏ xuống mà cau mày lẩm bẩm:
- Chẳng lẽ cô ấy bị ai đó khống chế?
- Anh nghĩ gì thế?
Trương Lộ Tuyết thấy Diệp Lăng Phi cau mày, cô cầm giấy ăn lau miệng, hai tay đặt lên bàn, nhìn hắn hỏi:
- Diệp Lăng Phi, anh có định ăn không đây?
- À, ăn, ăn chứ!
Diệp Lăng Phi tạm thời gác chuyện của Tần Dao qua một bên, ăn vội cho xong rồi thanh toán. Sau đó, hắn lại hỏi:
- Lộ Tuyết, chiều nay em định đi đâu?
Trương Lộ Tuyết không trả lời, mà hỏi ngược lại:
- Ngày thường anh và Tình Đình đi đâu?
- Anh và Tình Đình rất ít khi ra ngoài, bọn anh ai cũng có việc riêng của mình!
Câu này của Diệp Lăng Phi là sự thật. Hắn và Bạch Tình Đình rất ít khi đi chơi cùng nhau. Ngay cả chính hắn cũng không nhớ nổi mình và Bạch Tình Đình đã đi dạo ở những đâu. Lúc này, Trương Lộ Tuyết bỗng vỗ vào bụng mình, khẽ nói:
- Em từ bé đến lớn chưa từng yêu ai, đợi một thời gian nữa cái bụng này to lên, muốn yêu đương cũng chẳng ai thèm ngó tới. Sau này có con rồi càng khó, người ta sẽ chỉ trỏ em là bà mẹ đơn thân, có con rồi thì còn yêu đương với ai được nữa, muốn kết hôn cũng chẳng ai dám!
Trương Lộ Tuyết cố ý nói những lời này cho Diệp Lăng Phi nghe. Diệp Lăng Phi sao có thể không hiểu ngụ ý của cô chứ. Có điều, hắn tạm thời vẫn chưa nghĩ ra nên xử lý mối quan hệ với Trương Lộ Tuyết sau này thế nào, hắn muốn biết rốt cuộc trong lòng cô đang nghĩ gì.
Diệp Lăng Phi dò hỏi:
- Lộ Tuyết, em định thế nào, đứa bé này em định sinh ra sao?
Câu này của Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, sắc mặt Trương Lộ Tuyết lập tức sa sầm, cô đứng bật dậy, bước thẳng ra cửa nhà hàng. Diệp Lăng Phi thấy tình hình không ổn, vội vàng đặt tiền lên bàn rồi đuổi theo.
Ngay cửa nhà hàng, Diệp Lăng Phi một tay kéo lấy tay Trương Lộ Tuyết, miệng vội vàng giải thích:
- Lộ Tuyết, em lại sao thế, anh chỉ thuận miệng hỏi thôi mà, anh... không có ý gì khác!
- Anh chỉ thuận miệng hỏi? Anh là đàn ông, chuyện thế này mà có thể thuận miệng hỏi được sao? Hay là để bụng tôi to lên rồi đến trước mặt vợ anh hỏi xem cô ấy nên làm thế nào nhé?
Trương Lộ Tuyết tức đến sôi máu, cô ưỡn thẳng ngực, thân hình chữ S gợi cảm lập tức thu hút không ít ánh mắt của người qua đường. Trong đó có mấy người khách đang định bước vào, thấy cặp mông cong vút và thân hình nóng bỏng của Trương Lộ Tuyết liền thì thầm với nhau:
- Mấy em gái ngon lành thế này toàn rơi vào tay bọn nhà giàu cả, đúng là đời bất công thật!
Mấy người này nói rất nhỏ, nhưng vẫn bị Trương Lộ Tuyết nghe thấy. Ngay khi họ định lướt qua cô để vào nhà hàng, Trương Lộ Tuyết đã chặn lại trước mặt.
Thân hình của Trương Lộ Tuyết tuyệt đối thuộc hàng cực phẩm, ở thành phố Vọng Hải này cũng khó tìm được mấy người có vóc dáng đẹp như cô. So với vẻ đẹp cao quý của Bạch Tình Đình, sức hút của Trương Lộ Tuyết không chỉ ở diện mạo, mà còn đến từ thân hình gợi cảm mà ngay cả Bạch Tình Đình cũng không thể sánh bằng.
Trương Lộ Tuyết cố ý ưỡn cao ngực, khiến mấy gã kia nhìn đến chảy cả nước miếng. Cô bốc hỏa, lạnh giọng hỏi:
- Đẹp không?
- Đẹp!
Mấy người đó không hiểu vì sao, cứ ngơ ngác gật đầu, hoàn toàn bị Trương Lộ Tuyết mê hoặc.
Gương mặt Trương Lộ Tuyết đằng đằng sát khí, miệng cô lạnh lùng nói:
- Có muốn sờ thử không? Nếu muốn, thì cứ tự nhiên, tôi đứng đây. Ai muốn sờ thì đưa tay ra, ai không dám sờ thì không phải đàn ông.
Câu này của Trương Lộ Tuyết vừa nói ra, mấy người đàn ông kia liền ngẩn người, còn tưởng mình nghe nhầm. Diệp Lăng Phi lập tức chắn trước mặt Trương Lộ Tuyết, quát lớn:
- Nhìn cái gì mà nhìn? Còn nhìn nữa tao móc mắt chúng mày ra giờ! Cút đi!
Bị Diệp Lăng Phi quát, mấy người đó mới hoàn hồn. Thấy vẻ mặt hung tợn của hắn, bọn họ không dám hó hé nửa lời, vội vàng lách qua Trương Lộ Tuyết, bước vào nhà hàng.
Diệp Lăng Phi kéo tay Trương Lộ Tuyết, lôi cô lên xe của hắn.
- Lộ Tuyết, em quậy đủ chưa? Anh chỉ thuận miệng hỏi thôi mà, có đáng để em tức giận như thế không? Em cũng không xem lại thân phận của mình, đường đường là Tổng giám đốc Tập đoàn Tân Á, sao lại hành xử như mấy đứa con gái ngoài đường ngoài chợ thế.
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, sắc mặt Trương Lộ Tuyết càng thêm giận dữ, cô tức không nuốt nổi cục tức, nói:
- Chính anh là người hại tôi ra thế này! Nếu không gặp anh, tôi đã không ra nông nỗi này, tất cả là do anh hại! Bây giờ tôi mang con của anh, anh không chịu trách nhiệm chứ gì? Được, tôi sẽ đi tìm Bạch Tình Đình ngay bây giờ, tôi muốn hỏi xem cô ta sẽ giải quyết thế nào!
Trương Lộ Tuyết lúc này đã bị cơn giận làm cho mất trí, cô đưa tay định mở cửa xe nhưng bị Diệp Lăng Phi giữ lại. Hắn vội vàng nói:
- Lộ Tuyết, thôi nào, là anh không đúng, anh không nên lớn tiếng với em. Vừa nãy anh chỉ muốn hỏi dự định của em thôi. Em muốn sinh con thì cứ sinh, anh đảm bảo cả đời này sẽ chịu trách nhiệm với mẹ con em.
- Thế còn Bạch Tình Đình thì sao?
Trương Lộ Tuyết gặng hỏi:
- Anh định ly hôn với Tình Đình à?
- Anh…!
Câu hỏi này của Trương Lộ Tuyết khiến Diệp Lăng Phi cứng họng. Hắn lắp bắp một hồi, rồi cắn môi, từ từ nói:
- Anh sẽ từ bỏ Bạch Tình Đình. Chuyện này do anh gây ra, anh không thể làm tổn thương em rồi lại làm tổn thương Tình Đình. Anh sẽ... sẽ... anh sẽ nghĩ cách lấy cả hai em