Diệp Lăng Phi nghe Trương Lộ Tuyết nói vậy thì không nhịn được bật cười. Thấy anh cười, Trương Lộ Tuyết hờn dỗi nói:
- Diệp Lăng Phi, anh cười cái gì? Anh còn nỡ lòng nào mà cười à, em sắp bị gã đó làm cho tức chết rồi, anh thử nghĩ xem, ngày nào cũng bị một tên biến thái quấy rối như thế!
- Lộ Tuyết, anh thấy có người tặng hoa cũng không phải chuyện xấu, ít ra cũng chứng tỏ có người đang theo đuổi em!
Diệp Lăng Phi vừa dứt lời đã thấy Trương Lộ Tuyết trừng mắt nhìn hắn, vẻ mặt đầy tức giận. Lúc này Diệp Lăng Phi mới nhớ ra Trương Lộ Tuyết đang mang thai, quan hệ giữa hai người đã khác xưa, không thể nói chuyện tùy tiện như trước được nữa mà cần phải chú ý lời ăn tiếng nói hơn.
Nghĩ đến đây, Diệp Lăng Phi vội nói:
- Lộ Tuyết, em đừng giận, anh chỉ đùa thôi. Chuyện này cứ để anh lo, anh sẽ giúp em tìm ra gã đó!
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, sắc mặt Trương Lộ Tuyết mới dịu đi đôi chút, cô hắng giọng lạnh lùng:
- Thế còn nghe được. Dù sao anh cũng phải giúp em giải quyết chuyện này, em không muốn bị tên biến thái đó quấy rầy suốt ngày đâu.
Diệp Lăng Phi đứng dậy, nói:
- Lộ Tuyết, chúng ta ra ngoài mua sắm nhé!
Trương Lộ Tuyết gật đầu rồi cùng Diệp Lăng Phi ra ngoài. Cô không lái xe mà ngồi vào xe của anh. Tâm trạng của Trương Lộ Tuyết lúc này khá tốt, cô lượn lờ cả buổi chiều, mua một túi lớn đầy những món đồ trang sức nhỏ. Nếu không phải vì đói bụng, chắc cô còn muốn đi dạo tiếp.
Hai người bước vào một nhà hàng. Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết vừa chọn xong đồ ăn thì từ bên ngoài có ba người bước vào, trong đó có một thanh niên khoảng mười bảy, mười tám tuổi, đi cùng một cặp vợ chồng trạc bốn mươi, ăn mặc rất lộng lẫy. Đặc biệt là người phụ nữ, tai đeo bông tai vàng, cổ đeo dây chuyền vàng, tuy đã gần năm mươi nhưng trông vẫn còn rất đẹp.
Qua dáng vẻ của ba người, có thể thấy họ đều là người từ nông thôn lên, nhất là cậu thanh niên, trên người mặc chiếc áo sơ mi hoa hòe hoa sói, cổ đeo một sợi dây chuyền vàng to sụ, dáng điệu nghênh ngang, ra vẻ ta đây.
- Bố, chúng ta vào đây ăn đi, con thấy cũng không tồi đâu!
Cậu thanh niên nói.
- Tiểu Thiên, bố thấy ở đây chẳng ra gì cả. Con xem, chỗ này nhỏ như vậy, sao so được với những khách sạn lớn ngoài kia!
Người đàn ông nói:
- Hay chúng ta ra ngoài ăn đi, ăn ở đây làm gì!
- Bố, đây là nhà hàng Tây, con thích phong cách ở đây rồi. Bố ngày nào cũng ăn sơn hào hải vị không thấy chán sao? Hôm nay chúng ta ăn ở đây đi!
Cậu thanh niên đáp.
Lúc này, một nhân viên phục vụ bước tới, nhiệt tình chào:
- Chào mừng ba vị!
Cậu thanh niên liếc mắt một cái, nói:
- Chúng tôi chọn bàn đó!
Chiếc bàn mà cậu ta chọn chính là chiếc bàn Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết đang ngồi, vị trí cạnh cửa sổ có thể ngắm phong cảnh bên ngoài.
- Xin lỗi, chỗ đó đã có người ngồi rồi ạ!
Nhân viên phục vụ nói.
- Mày không biết bảo họ đi chỗ khác à!
Cậu thanh niên trừng mắt quát nhân viên phục vụ:
- Mẹ kiếp, gọi ông chủ của mày ra đây!
- Thưa anh, tôi đổi bàn khác cho anh nhé!
Nhân viên phục vụ nói.
Cậu thanh niên bỗng đưa tay đẩy mạnh nhân viên một cái. Người nhân viên không chút đề phòng, bị hắn đẩy ngã lăn ra đất. Hắn mắng:
- Mày lảm nhảm nhiều thế làm gì? Nói cho chúng mày biết, ông đây đến chỗ chúng mày ăn đã là nể mặt lắm rồi, mày còn dám đứng đó nói nhảm với ông à?
- Tiểu Thiên, chúng ta chọn chỗ khác đi, không ăn ở đây nữa là được, không cần phải gây chuyện!
Người đàn ông nói:
- Nếu để chị con thấy, nó lại mắng con đấy.
- Tôi thấy Tiểu Thiên làm đúng lắm, dựa vào đâu mà người ta cứ ăn hiếp chúng ta mãi?
Người phụ nữ ưỡn ngực, lên tiếng:
- Tôi thấy mấy đứa ở đây xem thường chúng ta, nghĩ chúng ta không có tiền. Hôm nay phải cho chúng nó biết tay.
Giám đốc nhà hàng vội vàng chạy tới. Ông ta đỡ nhân viên phục vụ dậy rồi chạy đến xin lỗi cậu thanh niên:
- Quý khách, tôi nghĩ có chút hiểu lầm, mong các vị bớt giận. Các vị có yêu cầu gì, tôi sẽ cố gắng hết sức!
- Ông là ông chủ ở đây à?
- Tôi chỉ là giám đốc thôi, không biết quý khách có yêu cầu gì ạ?
Vị giám đốc hỏi.
Cậu thanh niên đưa tay chỉ về phía bàn của Diệp Lăng Phi, nói:
- Chúng tôi muốn ngồi chỗ đó!
- Cái này…!
Vị giám đốc hơi do dự. Ông ta vốn định giải thích, nhưng thấy bộ dạng côn đồ của cậu thanh niên thì biết loại người này không nên động vào. Ông đành bước tới bàn của Diệp Lăng Phi, ngần ngại nói:
- Thưa anh và chị, thực sự xin lỗi, có vị khách muốn ngồi chỗ này, xin hỏi hai vị có thể đổi chỗ được không ạ? À, tôi sẽ giảm giá cho hai vị, coi như tôi bồi thường!
Diệp Lăng Phi đã nhận ra cậu thanh niên này chính là kẻ mà anh thấy ở bến tàu. Vốn đã không có ấn tượng tốt, giờ xem ra, tên nhóc này còn có chút ngông cuồng quá mức. Diệp Lăng Phi định không nhường, ai ngờ Trương Lộ Tuyết lại nói:
- Được thôi, không sao, chúng tôi đổi chỗ khác là được.
- Cảm ơn!
Vị giám đốc nghe vậy liền rối rít cảm ơn.
Trương Lộ Tuyết và Diệp Lăng Phi chuyển sang bàn khác, còn ba người kia ngồi vào vị trí đó. Diệp Lăng Phi nhìn Trương Lộ Tuyết, hỏi:
- Lộ Tuyết, sao em lại đồng ý đổi chỗ? Tại sao chúng ta phải nhường chứ?
Trương Lộ Tuyết khẽ cười:
- Diệp Lăng Phi, anh chấp nhặt làm gì. Đổi chỗ khác có sao đâu, nếu anh không đổi sẽ làm khó vị giám đốc kia, ông ấy sẽ khó xử lắm!
- Lộ Tuyết, em trở nên lương thiện từ khi nào thế!
Diệp Lăng Phi bất lực lắc đầu:
- Sao trước giờ anh không nhận ra nhỉ, chẳng lẽ đây chính là tình mẫu tử vĩ đại sao?
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Trương Lộ Tuyết liền nhấc chân, đạp mạnh lên chân anh một cái. Diệp Lăng Phi biết mình lại nói sai, lúc này không nên chọc vào Trương Lộ Tuyết, chỉ có thể nhẫn nhịn.
Ba người kia ngồi vào chỗ, người đàn ông gần năm mươi tuổi hỏi:
- Tiểu Thiên, chị con bao giờ mới tới?
- Chị nói lát nữa tới, bố, chúng ta cứ chọn đồ ăn trước đi!
- Hay là đợi chị con tới chọn? Con xem ở đây đắt như vậy, mà gần đây chúng ta tiêu không ít tiền rồi. Chị con kiếm tiền cũng chẳng dễ dàng gì, bố thấy con nên tiết kiệm một chút!
Người đàn ông nói.
- Bố, bố không phải lo, con còn tiền mà, không cần tiền của chị đâu!
Cậu thanh niên gác chân lên ghế, rút một điếu thuốc ra hút, hoàn toàn phớt lờ tấm biển “Cấm hút thuốc”.
- Ông đúng là già rồi, lúc nào cũng bủn xỉn. Tiết kiệm cả đời rồi, ông có kiếm được bao nhiêu đâu. Lần này không nhờ con gái, chúng ta làm sao có thể sống những ngày tốt đẹp như thế này!
Người phụ nữ nói rồi nhìn sang con trai:
- Tiểu Thiên, con nói bạn của chị con tên là gì ấy nhỉ?
- Mẹ nói anh Dương à?
- Đúng, chính là người trông có vẻ rất nhiều tiền, lại còn bảnh trai nữa. Con nói xem anh ta với chị con có quan hệ gì?
- Mẹ, chuyện đó con không biết, chị cũng không nói với con. Nhưng con thấy anh Dương rất được!
Cậu thanh niên nhả ra một làn khói, khiến bố hắn ho sặc sụa.
- Tiểu Thiên, con học hút thuốc từ khi nào thế, mới tí tuổi đã hút thuốc rồi!
Người đàn ông dạy dỗ con trai, nhưng vợ ông ta lại trách:
- Nói ông đấy, nhu nhược cả đời, giờ con trai có chút bản lĩnh lại nhìn không thuận mắt. Tiểu Thiên, con đừng nghe lời bố con, cứ nghe lời mẹ là được, thích làm gì thì làm, dù sao chúng ta cũng có tiền.
- Mẹ, con biết rồi!
Cậu thanh niên dập điếu thuốc, quay sang gọi phục vụ:
- Lại đây, mang món này, món này, món này…
Cậu ta dùng ngón tay chỉ một loạt trên thực đơn. Người phục vụ nhìn danh sách món ăn, tốt bụng nhắc nhở:
- Thức ăn ở đây suất rất lớn, quý khách gọi tổng cộng mười ba món, còn có cả điểm tâm…!
- Mày lắm mồm thế, mau mang thức ăn lên đây, liên quan gì tới mày!
Cậu thanh niên quát lớn.
- Vâng!
Người phục vụ không dám nói thêm, vội vàng rời đi.
Diệp Lăng Phi liếc nhìn cậu thanh niên. Thấy Diệp Lăng Phi nhìn mình, hắn liền lớn tiếng chửi:
- Mày nhìn cái gì, chưa thấy người có tiền bao giờ à!
- Tôi đúng là chưa gặp ai có tiền như mấy người. Ngại quá, tầm mắt tôi hạn hẹp, nên cũng muốn xem người có tiền trông như thế nào!
Diệp Lăng Phi nói.
Câu này vừa dứt, cậu thanh niên liền tức giận đùng đùng, đập bàn đứng dậy, chỉ tay vào mặt Diệp Lăng Phi quát:
- Thằng chó, mày nói lại lần nữa xem!
- Đúng là trẻ con, bớt nóng lại đi, đừng tự tìm phiền phức!
Diệp Lăng Phi hừ lạnh một tiếng:
- Mày nghĩ đây là đâu mà một thằng nhóc như mày cũng đòi giở thói côn đồ à? Thật không biết người nhà mày dạy dỗ mày thế nào nữa.
Nghe vậy, hai mắt cậu thanh niên long lên sòng sọc, bước về phía Diệp Lăng Phi. Hắn vừa đi được hai bước, một cô gái mặc váy dài màu hồng phấn vội vàng chạy tới.
- Tiểu Thiên, em đang làm gì thế?
Cô gái quát.
- Chị, tên khốn đó mắng em, em muốn cho hắn câm miệng lại!
Cậu thanh niên nghênh cổ lên, ra vẻ ta đây. Khi cô gái nhìn rõ người đó là Diệp Lăng Phi, cô liền giơ tay tát thẳng vào mặt em trai mình một cái, khiến cậu ta kinh ngạc, ôm mặt nhìn cô gái, không hiểu hỏi:
- Chị, sao chị lại đánh em?
- Sao chị lại đánh mày à? Mày càng ngày càng vô pháp vô thiên rồi, đến thành phố Vọng Hải chưa được bao lâu đã tự cho mình là vua chắc?
Cô gái đó chính là Tần Dao. Tần Dao cắn môi, mắng:
- Mau xin lỗi người ta ngay!
- Chị, em không sai, sao phải xin lỗi?
Cậu thanh niên kiên quyết.
- Mày…
Tần Dao vừa nói được một chữ, người phụ nữ gần năm mươi tuổi kia đã lên tiếng:
- Dao Dao, Tiểu Thiên có làm gì sai đâu. Chúng ta không thể để người khác ức hiếp mãi được, kẻ nào dám ức hiếp chúng ta, chúng ta sẽ liều mạng với kẻ đó.
- Mẹ, mẹ đừng ở đây làm loạn nữa!
Tần Dao tức muốn nổ tung, cô liếc xéo em trai mình rồi vội vàng bước tới bên Diệp Lăng Phi, áy náy nói:
- Anh Diệp, xin lỗi, nó là em trai em, Tần Thiên. Nó còn nhỏ, không hiểu chuyện, anh đừng để ý!
Diệp Lăng Phi nhìn Tần Thiên một cái, khẽ cười nói:
- Tần Dao, tôi không ngờ em trai cô lại là người như vậy. Sớm biết thế này, tôi nên để hắn chết luôn cho rồi. Hừ, điều hối hận nhất đời tôi chính là đã cứu một kẻ không đáng cứu, có điều, hôm nay cũng không muộn. Tần Dao à, hai ngày trước tôi tới bến tàu đón Đình Đình, thấy em cô đang đánh người nữa đấy. Ở thành phố Vọng Hải này, đắc tội với người khác ít thôi, cẩn thận có ngày chết đầu đường xó chợ đấy. Hôm nay tâm trạng của tôi vốn rất tốt, nhưng giờ lại bị kẻ khác phá hỏng rồi.
Tần Dao nghe vậy, mặt liền biến sắc, vội vàng giải thích:
- Anh Diệp, anh nghe em nói…
- Tần Dao, đừng nói nữa. Gần đây tôi có nghe về tổ chức Đông Liên gì đó ở thành phố Vọng Hải, có vẻ là một tổ chức xã hội đen. Tần Dao, tôi hy vọng tổ chức này không liên quan đến cô. Cô biết đấy, thời buổi này kẻ có thế lực càng chết nhanh.
Diệp Lăng Phi nói tới đây, liền rút ra mấy tờ tiền mệnh giá lớn, ném lên bàn:
- Phục vụ, tính tiền, tiền thừa coi như bo cho cậu!
Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết đứng dậy, định bước ra ngoài. Tần Dao vội vàng ngăn lại, giải thích:
- Anh Diệp, anh nghe em giải thích, em trai em không hiểu chuyện, nó mới tới thành phố Vọng Hải mấy ngày, anh đừng chấp nó làm gì!
Diệp Lăng Phi cười lạnh:
- Tần Dao, cô không phải không hiểu tính tôi, ai đắc tội với tôi cũng không có kết quả tốt đẹp. Nếu chỉ cần xin lỗi là xong thì cần cảnh sát làm gì chứ?
Nói xong, anh cùng Trương Lộ Tuyết bước ra ngoài. Khi hai người vừa đi khỏi, Tần Dao có chút ngơ ngẩn. Tần Thiên vẫn không cam chịu, nói:
- Đùa à, tưởng tao dễ bắt nạt chắc? Hôm khác ông dẫn người tới cho mày một trận.
Mẹ của Tần Dao cũng lớn giọng mắng:
- Trông tên đó hung hăng thật. Dao Dao con cũng thật là, sao lại đi giúp người ngoài? Tiểu Thiên mới là em trai con, em con bị người khác bắt nạt, con là giám đốc sao không giúp em mình? Mẹ đúng là nuôi con uổng công, chỉ toàn biết bênh người ngoài.
Sắc mặt Tần Dao trắng bệch, cô cắn chặt môi. Ngay khi Tần Thiên còn định mắng Diệp Lăng Phi thêm vài câu, Tần Dao lại giơ tay tát mạnh vào mặt hắn một cái nữa. Cái tát này không chỉ khiến Tần Thiên mà cả bố mẹ cô đều sững sờ.
- Tần Thiên, mày thì biết cái gì? Mày có biết anh ta là ai không? Anh ta là người mà mày không thể động vào được đâu!
Tần Dao tức giận quát:
- Mày còn nhỏ mà đã tự cho mình là hay rồi. Mày biết được những gì chứ? Mày biết thành phố Vọng Hải này là nơi nào không? Tao nói cho mày biết, nếu hôm nay anh ta muốn mày chết, mày tuyệt đối không sống nổi đến ngày mai. Mày còn muốn động vào người ta à? Mày không nghe lúc nãy anh ta nói gì sao? Mày đần rồi hả, không nghe rõ sao? Anh ta muốn mạng của mày đấy!
Tần Dao quay sang mẹ mình, nói:
- Mẹ, mẹ không biết thì tốt hơn. Mẹ từ nhỏ đến lớn đều cưng chiều Tần Thiên, chuyện gì cũng bênh nó. Lúc nhỏ, rõ ràng là nó sai mẹ cũng đổ tội lên đầu con. Giờ mẹ vẫn bênh nó. Mẹ thì biết gì chứ, cả ngày chỉ biết khen con trai mẹ giỏi. Được, giờ con trai mẹ sắp chết rồi, con xem mẹ làm thế nào. Chuyện này là các người tự chuốc lấy, con không lo nữa. Con còn có việc, không ăn cơm cùng mọi người, mọi người cứ từ từ mà ăn. Tần Thiên, mày có giỏi thì tự đi mà giải quyết, không phải tao không nói trước, người đó mày động không nổi đâu, người ta có thế lực cả hắc đạo lẫn bạch đạo.
Tần Dao nói xong, quay người, tức giận bước ra ngoài. Tần Thiên ngẩn người, hắn nhìn mẹ, mẹ hắn giờ đâu còn khí thế như lúc nãy, luôn miệng nói:
- Giờ làm thế nào đây, giờ làm thế nào đây!
Còn bố của Tần Dao, đúng chất một lão nông chân chất thật thà, nói:
- Tiểu Thiên, đừng đứng đó nữa, mau đuổi theo chị con đi, chị con quen người đó, chắc sẽ có cách!
Tần Thiên lúc này mới phản ứng kịp, vội vàng đuổi theo.
Tần Dao vừa ra ngoài, cô liền hít một hơi thật sâu. Cô vạn lần không ngờ em mình lại chọc giận Diệp Lăng Phi, nhất là khi anh nhắc tới Tổ chức Đông Liên, càng khiến cô kinh ngạc. Tổ chức Đông Liên bề ngoài do cô điều khiển, nhưng thực ra người đứng đằng sau là Dương Tử. Con người này cô không dám động tới.
Dương Tử chính là kẻ đứng sau, trực tiếp chỉ đạo Tần Thiên làm việc, mà Tần Dao lại không thể ngăn cản. Dương Tử từng cảnh cáo cô, tốt nhất không nên can thiệp vào chuyện của em trai, nếu không, cả nhà cô sẽ không thể sống sót rời khỏi thành phố Vọng Hải. Giờ Tần Dao chỉ là một con rối không hơn không kém, còn em trai cô cũng chỉ là một tay sai mà thôi. Nhưng Tần Thiên lại không nghĩ vậy. Hắn cho rằng mình là đại ca, với một thanh niên mười bảy, mười tám tuổi, cảm giác này rất sảng khoái. Giờ Tần Thiên có chút tự đại, tự đại đến mức có những chuyện còn không nói với Tần Dao, tự cho rằng mình làm là đúng.
Tần Dao rất lo cho Tần Thiên. Dù sao, đó cũng là em ruột của cô. Là một người chị, cô có nghĩa vụ chăm sóc cho em mình. Nhưng ngay đến mạng sống của bản thân cô còn không nắm chắc, thì nói gì đến việc bảo vệ em trai. Giờ Tần Dao rất hối hận, nếu ngay từ đầu cô không quá tham lam, không mơ mộng về bạch mã hoàng tử, có lẽ kết quả đã không như bây giờ.
Nhưng giờ hối hận cũng vô ích. Trong lòng Tần Dao rõ nhất, cô chỉ có thể đi bước nào hay bước đó.
Tần Dao vừa mở cửa xe thì nghe thấy tiếng gọi của Tần Thiên. Cô đóng cửa lại, quay người, thấy Tần Thiên vội vội vàng vàng chạy tới.
- Chị!
Tần Thiên khiếp sợ gọi.
Tần Dao không nói gì, chỉ im lặng nhìn em trai mình.
- Chị, người đó là ai, chẳng lẽ còn lợi hại hơn cả anh Dương?
Tần Thiên vẫn có chút không cam lòng hỏi.
Sắc mặt Tần Dao sa sầm lại, cô nhìn Tần Thiên nói:
- Tần Thiên, có những chuyện chị không muốn nói quá rõ ràng với em. Chị chỉ muốn em biết, ở thành phố Vọng Hải, không giống như em tưởng tượng, không phải cứ có Tổ chức Đông Liên là em có thể một tay che trời. Chuyện em không biết còn nhiều lắm. Trước khi em tới đây, thành phố Vọng Hải có hai băng đảng xã hội đen rất lớn, thế lực của chúng tổ chức Đông Liên không thể nào so sánh được, nhưng cả hai đều đã bị chính phủ càn quét. Em hiểu ý chị không? Bất kể ai cũng không thể chống lại chính phủ. Chị hy vọng em hiểu điểm này. Chuyện của em chị sẽ nghĩ cách giải quyết, chị hy vọng sau này em đừng quá ngông cuồng, tốt nhất nên bàn bạc với chị trước.
- Chị, em biết rồi.
Tần Thiên nói.
Tần Dao thở dài, đưa tay vỗ vai Tần Thiên:
- Em nên nghe lời bố, nghe lời mẹ ít thôi.
Nói xong, cô quay người lên xe.
Tần Thiên đứng bên cửa xe vẫy tay chào Tần Dao. Đợi xe cô đi khỏi, hắn vẫn không cam chịu mà phun nước bọt xuống đất, chửi:
- Mẹ kiếp, ông đây không tin mày còn lợi hại hơn cả anh Dương!
Nghĩ vậy, hắn rút điện thoại ra, bấm một dãy số. Đây là số của Dương Tử. Đợi đầu dây bên kia bắt máy, Tần Thiên vội nói:
- Anh Dương, anh có bận không, em có chút việc muốn nói với anh!
Dương Tử từ trên giường ngồi dậy, hắn cởi trần, nhấc điện thoại lên:
- Có chuyện gì, nói đi!
- Anh Dương, hôm nay em gặp một tên ra vẻ ta đây, em mắng hắn mấy câu, nhưng chị em lại nói không động vào hắn được, còn bảo hắn muốn lấy mạng em. Anh Dương, anh bảo em nên làm thế nào?
Dương Tử nghe xong, cười nói:
- Người giả bộ ta đây thì nhiều, chẳng lẽ ai em cũng phải sợ à? Chị em nhát gan, nhưng em thì không. Anh đã nói với em rồi, ở thành phố Vọng Hải, chỉ cần em liều lĩnh một chút, ra tay dứt khoát một chút, em có thể làm nên chuyện lớn. Chẳng phải tổ chức Đông Liên cũng được dựng lên như vậy sao?
- Anh Dương, anh nói rất đúng, em cũng nghĩ thế, nhưng chị em nói người đó có thế lực cả trắng lẫn đen.
Tần Thiên nói.
- Thế lực cả trắng lẫn đen?
Dương Tử nghe vậy liền cười:
- Em có biết hắn tên gì không?
- Em cũng không biết, hắn khoảng ba mươi tuổi, em nghe chị em gọi hắn là anh Diệp, cụ thể thế nào em không rõ!
Tần Thiên nói.
- Họ Diệp?
Dương Tử nghĩ một lát rồi nói:
- Thế này đi, để anh hỏi chị em xem rốt cuộc là chuyện gì, lát nữa anh gọi lại cho em.
Dương Tử tắt máy rồi gọi cho Tần Dao. Michelle đang nằm bên cạnh nhìn Dương Tử, hỏi:
- Chuyện gì thế?
- Không sao, em ngủ thêm lát nữa đi!
Dương Tử nhẹ giọng nói với Michelle.
Michelle không ngủ tiếp mà ngồi dậy, cầm lấy điếu thuốc ở đầu giường, châm lửa hút. Cô tiện tay đưa một điếu vào miệng Dương Tử. Dương Tử ngậm điếu thuốc, đợi Tần Dao nhận điện thoại, hắn cười nói:
- Tần Dao, đang ở đâu đó?
- Đang lái xe!
Tần Dao đáp.
- Vừa nãy Tần Thiên gọi cho tôi, nó nói nó đắc tội với một người họ Diệp, cô biết người đó chứ, rốt cuộc là ai vậy?
Tần Dao im lặng một lúc, sau đó nói:
- Tên anh ta là Diệp Lăng Phi, có quan hệ rất tốt với chính phủ!
Nói đến đây, cô bổ sung thêm một câu:
- Tôi lo Tiểu Thiên động vào người của chính phủ sẽ không hay, nên mới ngăn cản nó.
Dương Tử nghe xong, cũng không có gì ngạc nhiên, bình thản nói:
- Tần Dao, cô làm đúng lắm. Thằng nhóc Tiểu Thiên này đúng là không có não, lúc nãy tôi cũng đã giáo huấn nó rồi. Ừm, không có chuyện gì nữa!
Dương Tử cúp máy, quay sang hỏi Michelle:
- Em có biết ai tên là Diệp Lăng Phi không?