Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 741: CHƯƠNG 741: CON CHỮ CHẾT BỞI BÀN PHÍM!

Diệp Lăng Phi bị Trương Lộ Tuyết làm cho rối tung rối mù. Rốt cuộc là có chuyện gì vậy chứ? Vừa cười đó rồi lại khóc đó, mới ban nãy còn bình thường mà sao giờ đã lật mặt nhanh như chớp, tâm trạng của cô đúng là thất thường quá!

Diệp Lăng Phi đoán chắc Trương Lộ Tuyết đang có tâm bệnh gì đó. Bị cô đẩy ra, hắn không những không rời đi mà còn bước tới, dang tay ôm cô vào lòng lần nữa.

Lần này Trương Lộ Tuyết đẩy mấy cái liền mà Diệp Lăng Phi vẫn không hề nhúc nhích. Cô vừa khóc vừa nói:

- Anh là đồ khốn, anh muốn làm gì? Anh rốt cuộc muốn gì hả? Chẳng lẽ bây giờ anh hại tôi còn chưa đủ hay sao? Anh là đồ khốn nạn...

Nói đến cuối, Trương Lộ Tuyết không thể thốt nên lời, hai tay cô ôm chặt lấy eo Diệp Lăng Phi, khóc càng lúc càng to.

Diệp Lăng Phi hoàn toàn bị Trương Lộ Tuyết làm cho hồ đồ. Hắn không nghĩ ra mình đã làm gì hại cô. Nhưng nghe Trương Lộ Tuyết nói, chuyện này dường như có liên quan đến hắn. Diệp Lăng Phi cũng biết, bây giờ dù hắn có nói gì, Trương Lộ Tuyết cũng không nghe lọt tai, việc duy nhất hắn có thể làm là chờ đợi, đợi tâm trạng cô bình tĩnh lại rồi hỏi cho ra lẽ.

Trương Lộ Tuyết cuối cùng cũng nín khóc, có lẽ vì khóc mãi cũng mệt. Nước mắt của cô đã làm ướt đẫm một mảng áo trước ngực Diệp Lăng Phi.

- Lộ Tuyết, rốt cuộc đã có chuyện gì? Anh đã làm gì sai sao?

Diệp Lăng Phi đầu óc quay cuồng, hỏi.

- Anh không biết mình đã làm gì à?

Trương Lộ Tuyết ngẩng đầu, gương mặt đẫm nước mắt nhìn hắn, nói:

- Tôi có thai rồi, đều tại anh hại cả!

- Em có thai?

Diệp Lăng Phi sững sờ, buột miệng:

- Là của anh à?

- Anh là đồ khốn, không phải của anh thì của ai?

Nghe cái giọng điệu này của Diệp Lăng Phi, Trương Lộ Tuyết tức đến phát điên, lại đẩy hắn ra, nhìn thẳng vào mắt hắn nói:

- Anh không cần phải chịu trách nhiệm đâu, bây giờ anh cút ngay cho tôi! Sau này tôi không muốn gặp lại anh nữa, cút!

Nghe giọng điệu giận dữ của Trương Lộ Tuyết, Diệp Lăng Phi vội vàng giải thích:

- Lộ Tuyết, em hiểu lầm rồi. Anh chỉ hơi kinh ngạc thôi, thật sự không có ý nghi ngờ em. Chỉ là em đột nhiên nói anh sắp được làm bố, anh chưa chuẩn bị tâm lý, nhất thời không biết phải làm sao.

Nghe Diệp Lăng Phi giải thích, Trương Lộ Tuyết mới nguôi giận phần nào. Ban nãy cô đã hiểu lầm rằng Diệp Lăng Phi định trốn tránh trách nhiệm, nghi ngờ đứa bé trong bụng cô không phải của hắn. Điều này khiến Trương Lộ Tuyết không tài nào chấp nhận được. Mấy ngày nay cô đã phiền muộn vì chuyện này lắm rồi. Cô không phải là một cô gái dễ dãi. Đột nhiên có thai khiến cô nhất thời không thể chấp nhận nổi sự thật.

Kỳ kinh nguyệt tháng này của cô đã trễ cả tuần mà vẫn chưa thấy đâu. Ban đầu, Trương Lộ Tuyết chỉ nghĩ là do áp lực công việc. Cô tâm sự với Trịnh Khả Nhạc, Trịnh Khả Nhạc còn cười đùa: “Có phải có thai rồi không?” Chính câu nói đùa này đã khiến Trương Lộ Tuyết để tâm. Cô lén dùng que thử thai, và kết quả thực sự làm cô choáng váng. Que thử thai cho thấy cô đã mang thai.

Kể từ khi biết kết quả, Trương Lộ Tuyết cảm thấy áp lực vô cùng. Cô luôn do dự không biết có nên đến bệnh viện kiểm tra lại hay không. Trong lòng cô thầm mong que thử thai đã bị lỗi.

Đi bệnh viện hay không, cô mãi vẫn không quyết định được. Cô muốn đến bệnh viện kiểm tra, nhưng lại sợ một khi bệnh viện xác nhận cô đã có thai thì phải làm sao. Giữ lại đứa bé hay không?

Lần trước ở nhà Bạch Tình Đình, cô đã hồ đồ phát sinh quan hệ với Diệp Lăng Phi. Dù sau đó đã uống thuốc tránh thai khẩn cấp, nhưng thuốc cũng không phải có tác dụng 100%. Trương Lộ Tuyết chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có thai, thậm chí cô còn chưa từng nghĩ đến chuyện này.

Những chuyện này thực sự khiến cô đau đầu. Hôm nay Trương Lộ Tuyết vốn định đi làm. Cô đã lái xe ra khỏi nhà, nhưng rồi đột nhiên lại muốn đến bệnh viện kiểm tra. Sau khi kiểm tra, kết quả xác nhận cô đã có thai. Tuy nhiên, bác sĩ cũng nói rằng để chắc chắn nhất vẫn phải siêu âm. Vì thai của Trương Lộ Tuyết chưa quá 50 ngày nên siêu âm lúc này chưa cho kết quả, chỉ có thể thông qua nồng độ HCG trong nước tiểu để xác nhận cô đã mang thai.

Sau khi có kết quả, tâm trạng Trương Lộ Tuyết lập tức tụt dốc không phanh. Cô không biết phải làm thế nào, chẳng lẽ đi tìm Diệp Lăng Phi, nói đứa bé này là con anh ta, rồi bắt anh ta cưới mình?

Trương Lộ Tuyết không làm được chuyện đó. Cô và Bạch Tình Đình đã không còn như trước kia, lúc nào cũng đối đầu phân thắng bại, quan hệ giữa hai người đã tốt hơn rất nhiều. Nếu bây giờ cô thực sự làm vậy, thì Bạch Tình Đình phải làm sao?

Trương Lộ Tuyết nghĩ đến việc phá thai, nhưng cô lại cảm thấy mình không thể làm được. Dù sao đây cũng là con của cô, hơn nữa, cô lo rằng việc phá thai sẽ ảnh hưởng lớn đến sức khỏe sau này.

Tóm lại, Trương Lộ Tuyết cảm thấy rất mệt mỏi. Vừa về đến nhà, cô đã nổi điên. Đúng lúc Diệp Lăng Phi đến tìm, cô liền trút hết mọi bực dọc lên đầu hắn, chủ yếu là vì cô thấy mọi tội lỗi đều do Diệp Lăng Phi gây ra.

Khi Trương Lộ Tuyết nói ra chuyện mình có thai, đầu óc Diệp Lăng Phi nổ “ầm” một tiếng, hắn nhất thời không biết phải làm gì. Là một người đàn ông, điều đầu tiên cần có là trách nhiệm. Diệp Lăng Phi muốn gánh vác trách nhiệm này, nhưng hắn lại lo cho Bạch Tình Đình. Hắn sợ rằng khi Bạch Tình Đình biết chuyện, cô ấy sẽ bị tổn thương nghiêm trọng.

Tuy nhiên, thấy phản ứng của Trương Lộ Tuyết, Diệp Lăng Phi cảm thấy lúc này dù thế nào cũng nên an ủi cô trước. Còn về phía Bạch Tình Đình, đành phải đi bước nào hay bước đó vậy.

Diệp Lăng Phi ôm Trương Lộ Tuyết đang khóc nức nở vào lòng, dịu dàng nói:

- Lộ Tuyết, em đừng lo. Bây giờ có đói không, chúng ta ăn chút gì trước nhé?

Lúc này, thứ Trương Lộ Tuyết thiếu nhất chính là sự quan tâm. Bố mẹ không ở bên cạnh, một mình cô ở thành phố Vọng Hải này, giờ lại còn mang thai, có thể tưởng tượng được cô cần người quan tâm đến nhường nào. Giọng nói dịu dàng của Diệp Lăng Phi như một dòng nước ấm chảy vào lòng Trương Lộ Tuyết, bất chợt xua tan đi mọi phiền muộn của cô.

- Tay anh sao rồi?

Trương Lộ Tuyết lau nước mắt, kéo tay Diệp Lăng Phi qua, thấy tay hắn bị cô cắn đến chảy máu, lòng cô nhói đau, nói:

- Anh là đồ ngốc à, không biết đau sao?

- Không sao, chuyện nhỏ thôi!

Diệp Lăng Phi đáp.

- Không sao cái gì mà không sao, nhiễm trùng thì phiền phức lắm. Anh ngồi đây, em đi lấy thuốc cho anh!

Trương Lộ Tuyết nói xong liền bước xuống giường. Vừa xuống giường, cô thấy cảnh tượng bừa bộn trên sàn, lại quay đầu nhìn Diệp Lăng Phi một cái, nói:

- Anh là đồ xấu xa, hôm nay anh nhất định phải đền cho em. Em phải đi mua đồ mới, à, tiền anh trả, đều do anh gây ra cả, nên anh phải chịu trách nhiệm.

- Anh sẽ chịu trách nhiệm, tuyệt đối không thành vấn đề!

Diệp Lăng Phi cười nói.

Trương Lộ Tuyết bước ra khỏi phòng ngủ, rất nhanh sau đó, cô cùng người giúp việc đi vào. Người giúp việc dọn dẹp phòng, còn Trương Lộ Tuyết thì cầm hộp thuốc, ngồi xuống giường giúp Diệp Lăng Phi bôi thuốc lên vết thương.

- Chị Vương, lát nữa tôi ra ngoài, bữa trưa không cần chuẩn bị cho tôi đâu!

Tâm trạng Trương Lộ Tuyết lúc này đã tốt hơn nhiều, cô nói với người giúp việc:

- À, đúng rồi, chị Vương, lát nữa dọn phòng xong thì đưa lá thư kia cho tôi nhé!

- Vâng!

Người giúp việc đáp.

- Lát nữa anh xem bức thư đó đi, buồn nôn chết đi được!

Trương Lộ Tuyết nói:

- Em thấy đúng là một kẻ thần kinh, một tên biến thái!

Diệp Lăng Phi gật đầu, nói:

- Lộ Tuyết, em có chuyện gì cứ nói với anh. Một mình ở nhà, nên chú ý an toàn!

- Em biết rồi!

Trương Lộ Tuyết đáp.

Cô giúp Diệp Lăng Phi bôi thuốc xong, lại dán thêm một miếng băng cá nhân lên. Xong xuôi đâu đấy, cô mới bảo Diệp Lăng Phi xuống phòng khách đợi, còn mình thì phải đi trang điểm một chút.

Diệp Lăng Phi ngồi ở phòng khách tầng một. Phòng khách của biệt thự này nhỏ hơn nhà hắn rất nhiều. Hắn ngồi trên ghế sofa đợi Trương Lộ Tuyết. Người giúp việc dọn dẹp xong, xách túi rác xuống lầu. Cô đưa lá thư, đặt lên bàn trước mặt Diệp Lăng Phi, nói:

- Diệp tiên sinh, để tôi đi pha trà!

- Không cần đâu, đợi Lộ Tuyết xuống là chúng tôi ra ngoài luôn!

Diệp Lăng Phi đưa tay cầm lấy lá thư, hỏi:

- Đây là lá thư của kẻ mà Lộ Tuyết gọi là biến thái gửi sao?

- Vâng, trước đó còn mấy lá nữa, nhưng đều bị tiểu thư xé hết rồi!

- Ồ, cô cứ làm việc của mình đi!

Diệp Lăng Phi nói.

Người giúp việc đi rồi, Diệp Lăng Phi mở bức thư ra xem. Từ trong phong bì là một lá thư được đánh máy rồi in ra. Thời đại này, người ta rất ít viết thư, thư tay lại càng hiếm. Nhiều người bây giờ chỉ viết đẹp được mỗi tên mình, còn những chữ khác thì càng viết càng xấu.

Trên mạng còn lưu truyền một câu thế này: Đời người bị hủy hoại bởi tiền nhà, chữ viết bị hủy hoại bởi bàn phím, sách vở bị hủy hoại bởi điện thoại, phim ảnh bị hủy hoại bởi quảng cáo, quảng cáo bị hủy hoại bởi Não bạch kim*(1), cảnh đẹp bị hủy hoại bởi tuần lễ vàng, trẻ con bị hủy hoại bởi Sanlu*(2)...

Diệp Lăng Phi chỉ liếc qua một lượt rồi ném lá thư lên bàn. Bây giờ hắn mới hiểu tại sao Trương Lộ Tuyết lại nổi điên như vậy. Hóa ra lá thư này sến súa đến mức “nổi da gà”. Có thể nói đây là một bức thư tỏ tình, từng câu từng chữ đều sến đến độ khiến người đọc phải rùng mình.

Trương Lộ Tuyết trang điểm xong, xuống phòng khách, thấy lá thư đã được mở ra đặt trên bàn. Cô cầm lá thư lên, nói:

- Kẻ viết ra bức thư thế này đúng là một tên biến thái, em xem mà chỉ thấy buồn nôn. Để em mà biết được là tên nào, em nhất định sẽ kiện hắn tội quấy rối.

- Lộ Tuyết, có lẽ người này yêu em đến phát cuồng rồi, em đã hoàn toàn mê hoặc anh ta.

Diệp Lăng Phi nói.

Trương Lộ Tuyết hừ lạnh một tiếng, ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi, tay cầm lá thư, nói:

- Hắn còn nói em là nữ thần hạ phàm, rồi cái gì mà muốn cả đời đi theo nữ thần là em nữa chứ. Trời đất ơi, rốt cuộc em có điểm nào tốt, sao em không thấy mình giống nữ thần nhỉ? Nếu đúng như hắn nói, sao có người lại chẳng có chút hứng thú nào với em thế!

Nói đến đây, Trương Lộ Tuyết lại liếc nhìn Diệp Lăng Phi một cái. Diệp Lăng Phi cố ý ho khan vài tiếng, giả vờ như không nghe thấy gì. Trương Lộ Tuyết cũng không thèm để ý, nói tiếp:

- Em thật sự muốn gặp tên biến thái đó, đứng trước mặt hắn hỏi xem em tốt ở chỗ nào. Nếu hắn nói được em tốt ở điểm nào, em sẽ thay đổi điểm đó, không phải là xong sao!

Chú thích:

*(1): Não bạch kim: là một sản phẩm bổ trợ sức khỏe, đánh vào tâm lý mong muốn trẻ mãi không già của người dân, nhưng điều thực sự tạo nên sức hút của Não bạch kim chính là quảng cáo của sản phẩm này. Từ năm 2001, quảng cáo của Não bạch kim đột phá trở thành quảng cáo tuyệt vời nhất trong ngành quảng cáo Trung Quốc. Đặc biệt các bé khi xem quảng cáo của Não bạch kim đang khóc cũng có thể cười được. Hết quảng cáo lại khóc tiếp. Đây là câu nói của một người mẹ nhìn thấy phản ứng của con mình khi xem quảng cáo của Não bạch kim.

*(2): Sanlu: hay còn gọi là Tam Lộc, là công ty sữa bột hàng đầu Trung Quốc, năm 2008, Trung Quốc phát hiện trong sữa bột của Tập đoàn sữa Sanlu có chứa chất Melamine quá mức cho phép nghiêm trọng, tiến hành tiêu hủy toàn bộ sữa của công ty này. Đồng thời tháng 12 năm 2008, công ty này được công bố phá sản.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!