Bạch Tình Đình lại thấy tim mình thót lại, y hệt như lần trước. Cô từng cho nhầm đồ vào, kết quả hại Diệp Lăng Phi nấc cả đêm. Bạch Tình Đình lo lần này lại phạm sai lầm, vội vàng gắp một miếng thịt cho vào miệng nhai thử, mùi vị vẫn ổn mà.
Diệp Lăng Phi lúc này bật cười ha hả, vẻ mặt đắc ý thấy rõ vì vừa trêu được người đẹp, hắn cười nói:
- Bà xã, em không thấy bố vợ mừng đến rơi lệ à?
Bạch Tình Đình biết mình bị lừa, nắm chặt tay, tức giận đuổi đánh Diệp Lăng Phi. Bạch Cảnh Sùng lúc này mới lên tiếng. Ông đặt đũa xuống, từ tốn nói:
- Tình Đình, con gái lớn thật rồi. Bố không dám tin đây lại là những món do chính tay con nấu. Tình Đình, nếu mẹ con có thể sống đến ngày hôm nay, được nếm những món ăn này thì tốt biết mấy!
Bạch Cảnh Sùng vừa dứt lời, Bạch Tình Đình chỉ đứng im không nói. Cô cảm thấy có gì đó không đúng lắm, không đơn thuần chỉ là sự xúc động của một người cha. Diệp Lăng Phi thấy không khí chùng xuống liền vội vàng khuấy động:
- Bố à, món ăn Tình Đình làm có ngon không ạ, chứ con thì không dám ăn đâu. Lần trước cô ấy nấu cho con bát canh gừng, con uống xong cả bụng khó chịu vô cùng...
- Không được nói nữa!
Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi lại định lôi chuyện cũ của mình ra kể, vội vàng ngăn lại:
- Anh mà dám nói ra, em sẽ lật mặt với anh, sau này không thèm để ý tới anh nữa.
- Không nói thì không nói, để anh nếm thử xem sao đã!
Diệp Lăng Phi quả thật không nói nữa. Hắn cầm đũa lên, nếm thử những món ăn do Bạch Tình Đình làm.
Bạch Cảnh Sùng không nhắc đến chuyện của Thái Hạo. Đối với ông, chỉ cần có thể sống hòa thuận với con gái, cảm nhận được sự ấm áp của gia đình là đủ rồi. Còn Thái Hạo, đó đã là chuyện quá khứ.
Trong bữa ăn, Bạch Cảnh Sùng nhắc tới Trương Khiếu Thiên. Ông có ý muốn đi thăm người bạn cũ, người đồng đội cũ, nhân tiện ở lại Mỹ một thời gian để tham quan, nghỉ ngơi cho thoải mái. Dù từng đến Mỹ bàn công việc nhưng ông vẫn chưa có cơ hội dành thời gian đi du lịch. Lần này, cuộc nói chuyện nhắc tới Trương Khiếu Thiên, Bạch Cảnh Sùng tự nhiên cũng nảy ra ý định đến Mỹ du lịch.
Diệp Lăng Phi giơ cả hai tay tán thành ý định này của bố vợ. Bạch Tình Đình cũng muốn ông ra ngoài thư giãn, tĩnh dưỡng. Ý định của Bạch Cảnh Sùng nhận được sự đồng ý của cả hai vợ chồng. Bạch Tình Đình còn đề nghị nên đưa vú Ngô đi cùng. Vú Ngô đã ở nhà họ Bạch nhiều năm, cũng nên được đền đáp xứng đáng.
Tuy câu nói của Bạch Tình Đình chưa rõ ý, nhưng Diệp Lăng Phi và Bạch Cảnh Sùng đều hiểu. Bạch Tình Đình đã tha thứ cho chuyện giữa Bạch Cảnh Sùng và vú Ngô, chỉ là tạm thời chưa thể chấp nhận người em trai Thái Hạo mà thôi. Cô nghĩ để Bạch Cảnh Sùng bồi thường cho vú Ngô, cũng là một cách bồi thường cho Thái Hạo.
Bạch Tình Đình không hề biết, Thái Hạo từng muốn giết cô. Câu nói này của cô càng khiến Bạch Cảnh Sùng cảm thấy vô cùng có lỗi với con gái. Ông liếc nhìn Diệp Lăng Phi, nhưng cuối cùng vẫn không nhắc đến chuyện của Thái Hạo. Có lẽ, giấu Bạch Tình Đình vẫn là lựa chọn tốt hơn.
*
Dự án Gia Viên Dương Quang được tạm gác lại. Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ tập trung vào việc tiến hành thủ tục trả nhà cho các chủ hộ có yêu cầu. Trong cuộc họp cổ đông, Bạch Tình Đình đã đưa ra kế hoạch khai phá khu Long Sơn. Dự án này vừa được đề xuất đã vấp phải một số ý kiến trái chiều. Có điều, các cổ đông trong hội đồng chỉ bàn tán riêng với nhau, vài người còn tổ chức họp kín để bàn về việc rút vốn.
Bạch Tình Đình có Diệp Lăng Phi chống lưng, căn bản không sợ những cổ đông này rút vốn, kiên quyết muốn tiến hành kế hoạch. Hơn nữa, cô còn nhanh chóng cho người đi khảo sát khu vực Long Sơn, đưa ra kế hoạch chi tiết cho dự án.
Đồng thời, Bạch Tình Đình cũng đích thân yêu cầu công ty tài chính con của Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ tiến hành thẩm duyệt. Mục đích của cô rất đơn giản: thu gọn quy mô phát triển của tập đoàn, đặt trọng tâm vào thành phố Vọng Hải. Những công ty con nếu làm ăn không tốt thì đóng cửa, không thể tiếp tục đi theo lối mòn cũ được.
Bạch Tình Đình cứ thế bận rộn suốt ngày, thường xuyên đi công tác. Bạch Cảnh Sùng cũng dẫn vú Ngô đi du lịch nước ngoài. Về chuyện của Thái Hạo, phía Chu Hân Minh đã điều tra gần xong và đã tiến hành khởi tố lên Viện kiểm sát.
Về phía công ty bảo hiểm Dân An, Diệp Lăng Phi cũng thi thoảng mới ghé qua. Hắn giờ có ý muốn né tránh Phương Linh. Kể từ lần phát sinh quan hệ với cô trong phòng làm việc, trong lòng Diệp Lăng Phi có một cảm giác rất đặc biệt. Dường như Phương Linh có tình cảm đặc biệt với hắn, đây là điều mà hắn không hề muốn. Những người phụ nữ bên cạnh hắn đã đủ nhiều rồi, Diệp Lăng Phi không muốn có thêm một người nữa làm mọi chuyện rối tung lên.
Ngày 26 tháng 8, năm ngày sau khi Vu Đình Đình trở lại thành phố Vọng Hải, Diệp Lăng Phi nhận được điện thoại của Trịnh Khả Nhạc. Trong điện thoại, Trịnh Khả Nhạc nói rằng dạo này tâm trạng của Trương Lộ Tuyết rất tệ, cô rất lo cho bạn mình.
Trịnh Khả Nhạc luôn là thư ký của Trương Lộ Tuyết, hai người lại vì mối quan hệ với Diệp Lăng Phi mà trở thành bạn bè. Trương Lộ Tuyết một mình cô đơn ở thành phố Vọng Hải, bố mẹ đều ở Mỹ, nên cô xem Trịnh Khả Nhạc như người bạn thân nhất của mình, tan ca thường cùng Trịnh Khả Nhạc ra ngoài chơi.
Sau khi nhận điện thoại, Diệp Lăng Phi nghĩ lại, quả thật đã lâu hắn không gặp Trương Lộ Tuyết. Từ sau chuyện của Trần Tây lần trước, hắn có gặp cô một lần, giờ cũng đã gần một tháng rồi, không biết cô ấy thế nào.
- Khả Nhạc, Tổng giám đốc Trương của các em giờ đang ở đâu, ở công ty sao?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Không ở công ty ạ, Tổng giám đốc Trương hôm nay không đi làm!
Trịnh Khả Nhạc nói.
- Hôm qua em thấy sắc mặt của Tổng giám đốc Trương không được tốt, em hỏi cô ấy có chuyện gì, cô ấy cũng không nói gì cả. Diệp tiên sinh, hay là anh đến xem cô ấy thế nào đi, em cảm thấy mấy ngày nay cô ấy cứ khác khác, sắc mặt rất kém.
- Ừ, anh biết rồi. Khả Nhạc, từ bao giờ quan hệ giữa em và Tổng giám đốc Trương lại tốt thế này!
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Chuyện này không cần anh lo. Em và Tổng giám đốc Trương chỉ có một điểm chung, đó là không nên thích một người đàn ông đã có vợ. Có điều, so với em, Tổng giám đốc Trương còn đáng thương hơn!
Trịnh Khả Nhạc không nói nhiều, nhưng câu này lại khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy có cả mớ ẩn ý. Hắn nhất thời không nghĩ ra rốt cuộc Trịnh Khả Nhạc có ý gì, liền mở miệng nói:
- Được, giờ anh gọi cho Trương Lộ Tuyết xem sao, xem cô ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Diệp Lăng Phi gọi cho Trương Lộ Tuyết, nhưng điện thoại không ai bắt máy. Hắn không còn cách nào khác, lại gọi cho Trịnh Khả Nhạc:
- Khả Nhạc, điện thoại của Lộ Tuyết sao không ai nghe máy vậy? Em gọi thử xem, xem có phải cô ấy cố ý không muốn nghe máy của anh không?
Trịnh Khả Nhạc gọi cho Trương Lộ Tuyết, không lâu sau lại gọi lại cho Diệp Lăng Phi:
- Nãy Tổng giám đốc Trương có nhấc máy, lúc nãy cô ấy ở bệnh viện khám sức khỏe nên không nghe được!
- Cô ấy ở bệnh viện khám sức khỏe? Trương Lộ Tuyết sao thế, cô ấy ốm à?
Diệp Lăng Phi hỏi.
- Sao em biết được, em chỉ biết mấy ngày gần đây sắc mặt của Tổng giám đốc Trương rất kém, có lẽ là ốm rồi!
Diệp Lăng Phi hỏi tiếp.
- Tổng giám đốc Trương nói đã kiểm tra xong rồi. Diệp đại ca à, giờ anh vội thì có ích gì, chẳng phải quá muộn rồi sao? Em thấy anh cứ đến nhà Tổng giám đốc Trương xem, có lẽ cô ấy về nhà rồi!
Trịnh Khả Nhạc nói xong, còn bổ sung thêm một câu:
- Diệp đại ca, Tổng giám đốc Trương giờ rất cần sự quan tâm của anh!
- Anh biết rồi!
Diệp Lăng Phi đáp.
Biệt thự của Trương Lộ Tuyết chỉ là một căn nhà nhỏ hai tầng, so với biệt thự Diệp Lăng Phi đang ở thì nhỏ hơn rất nhiều. Căn biệt thự này do Trương Khiếu Thiên mua năm 2000, giá thị trường lúc đó là 300 ngàn. Khi ấy, Trương Khiếu Thiên chỉ nghĩ cần có không gian cho hai vợ chồng sống là đủ, nên không cần quá lớn. Nếu Trương Lộ Tuyết quay về, ông sẽ mua cho cô một căn khác.
Trương Lộ Tuyết về nước liền ở tầng hai của căn biệt thự cùng bố mẹ. Trương Khiếu Thiên còn chưa kịp mua nhà mới cho con gái thì đã xảy ra tai nạn, hai vợ chồng phải sang Mỹ chữa bệnh. Trương Lộ Tuyết liền ở lại đây cùng người giúp việc, hai người ở trong căn biệt thự này cũng không cảm thấy chật chội.
Diệp Lăng Phi lái xe tới trước cổng biệt thự, qua song cửa sắt, hắn hỏi người giúp việc đang quét dọn trong vườn:
- Trương Lộ Tuyết có nhà không?
Người giúp việc nhận ra Diệp Lăng Phi, vì lần trước hắn từng đến đây. Cô mở cổng mời Diệp Lăng Phi vào, rồi chỉ tay lên cửa sổ tầng hai, nói:
- Tiểu thư đang ở trong phòng ngủ. Diệp tiên sinh, tâm trạng của tiểu thư lúc này không được tốt lắm, lúc nãy tôi còn nghe thấy cô ấy đập đồ trong phòng nữa!
- Tiểu thư nhà cô dạo này có gặp chuyện gì không?
Người giúp việc lắc đầu:
- Tôi không biết, tôi chỉ thấy sắc mặt hai ngày gần đây của tiểu thư không tốt lắm, hình như tối ngủ không được. Rốt cuộc tiểu thư có chuyện gì, cô ấy cũng không nói với tôi.
- Ồ, thế để tôi lên xem cô ấy bị làm sao!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa từ từ bước vào trong biệt thự. Người giúp việc không cản lại, qua lần trước cô đã thấy, quan hệ giữa vị Diệp tiên sinh này và cô chủ không hề bình thường.
Diệp Lăng Phi bước lên cầu thang xoắn ốc lên tầng hai, đến trước cửa phòng Trương Lộ Tuyết, hắn khẽ đẩy cửa. Cửa vừa mở, một tiếng “choang” vang lên khiến Diệp Lăng Phi giật nảy mình. Hắn nhìn vào, thì ra Trương Lộ Tuyết vừa ném một con búp bê sứ xuống đất, vỡ tan tành.
Trên sàn nhà toàn là mảnh vỡ. Trương Lộ Tuyết ngồi trên giường, ném vỡ tất cả những gì cô có thể với tới, ngay cả gối cũng bị ném thẳng vào góc tường.
Thấy Diệp Lăng Phi đứng ngoài cửa, Trương Lộ Tuyết lạnh lùng nói:
- Anh tới làm gì? Ở đây không chào đón anh, cút đi cho tôi!
Diệp Lăng Phi đã nghe người giúp việc nói tâm trạng Trương Lộ Tuyết không tốt, đang đập phá đồ đạc, nên trong lòng đã có chuẩn bị. Thấy thái độ này của cô, hắn cũng không thấy lạ, chỉ không hiểu rốt cuộc cô bị làm sao, tại sao đang yên đang lành lại trút giận lên hắn.
Da mặt Diệp Lăng Phi cũng không mỏng. Nghe câu đuổi khách lạnh lùng của Trương Lộ Tuyết, hắn coi như không nghe thấy, cẩn thận bước vào phòng, lách qua những mảnh vỡ trên sàn, miệng cười nói:
- Trương Lộ Tuyết à, cô tức giận cái gì thế? Tôi nghe nói cô bị bệnh nên mới có lòng tốt đến thăm, sao cô có thể tàn nhẫn chà đạp lên lòng tốt của tôi như vậy, thế này không tốt đâu!
- Tôi đã nói, ở đây không chào đón anh, anh mau biến đi cho tôi!
Thấy Diệp Lăng Phi không những không đi mà còn bước tới bên giường, Trương Lộ Tuyết định vớ lấy gối ném thẳng về phía hắn, nhưng sờ không thấy gì cả, lúc này mới nhớ ra mình đã ném hết xuống đất rồi. Sờ mãi không tìm được thứ gì, cô tức giận nắm chặt tay đấm thẳng về phía Diệp Lăng Phi. Hắn một tay nắm chặt lấy nắm đấm của cô, cười gian xảo:
- Trương Lộ Tuyết à, cô định làm gì thế này? Chẳng lẽ chỉ vì gần đây tôi quên mất cô nên giờ cô mới giận dỗi với tôi sao? Thế này không tốt chút nào đâu!
- Anh... anh là tên khốn nạn!
Trương Lộ Tuyết giật tay, nhưng không sao rút ra khỏi tay Diệp Lăng Phi được. Mắt cô đỏ hoe, nước mắt lăn dài.
Diệp Lăng Phi thấy Trương Lộ Tuyết khóc, có chút hoảng hốt. Hắn vốn định trêu cô một chút, theo tính cách trước đây của cô, chắc chắn sẽ mắng hắn vài câu, có khi còn bùng phát hết cơn giận trong lòng ra. Diệp Lăng Phi chỉ có ý tốt, muốn cô nói cho hắn biết rốt cuộc đã có chuyện gì, nào ngờ cô lại khóc. Lúc này, hắn có chút trở tay không kịp, Trương Lộ Tuyết liền rút được tay mình lại.
Cô ngã vật xuống giường, hai vai run lên, vừa khóc vừa nói:
- Anh đi đi, tôi không muốn thấy tên khốn nạn như anh nữa!
Diệp Lăng Phi không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng qua giọng điệu của Trương Lộ Tuyết, có thể thấy chuyện này nhất định liên quan đến hắn. Diệp Lăng Phi có chút mơ hồ, chẳng phải đã lâu hắn không gặp cô sao, sao bỗng dưng hắn lại có tội thế này?
Hắn đứng bên giường, không biết nên đi hay nên ở. Ánh mắt Diệp Lăng Phi lướt qua người Trương Lộ Tuyết. Cô mặc chiếc áo sơ mi công sở màu trắng, chân váy dài quá đầu gối cũng màu trắng, cặp mông cong vút nhô lên.
Đây chắc là bộ đồ đi làm của cô, xem ra hôm nay cô định đi làm, nhưng sao lại đến bệnh viện? Chẳng lẽ cô đột nhiên cảm thấy không khỏe? Nếu vậy, tại sao mấy ngày trước sắc mặt cô đã tiều tụy rồi?
Diệp Lăng Phi càng nghĩ càng thấy không đúng. Trương Lộ Tuyết không lẽ lại có bệnh gì sao? Vừa nãy cô cũng không phải ở bệnh viện mà là ở phòng khám tâm lý, tiếp nhận điều trị.
Hắn quay ra nhìn quanh phòng. Căn phòng vốn được bài trí rất tao nhã, ấm cúng, trên giấy dán tường màu xanh nhạt treo đầy đồ chơi bằng sứ và những món trang sức nhỏ xinh, nhưng bây giờ tất cả đã bị Trương Lộ Tuyết đập nát. Ngay cả chiếc đèn bàn hình con gấu xinh xắn cũng bị đập tan.
Phản ứng của Trương Lộ Tuyết có vẻ cuồng loạn, xem ra cô đang có vấn đề tâm lý rất nặng. Diệp Lăng Phi lại nghĩ đến chuyện người giúp việc nói cô tối không ngủ được, liền cho rằng có lẽ áp lực ở Tập đoàn Tân Á quá lớn, khiến cô mắc bệnh tâm lý.
Nghĩ đến đây, hắn ngồi xuống mép giường, đưa tay đặt lên vai Trương Lộ Tuyết, mở miệng xin lỗi:
- Lộ Tuyết, cô đừng giận nữa. Lúc nãy tôi chỉ định đùa với cô thôi, tôi biết tâm trạng cô không tốt, muốn làm cô vui lên một chút, không ngờ lại làm mọi chuyện tệ hơn.
- Anh là tên khốn nạn, anh là tên đại khốn nạn!
Trương Lộ Tuyết khóc lóc nói, không chịu ngẩng đầu lên. Vai cô cứ run lên, khóc rất thảm thiết.
- Lộ Tuyết, có phải công việc ở Tập đoàn Tân Á tạo cho cô áp lực quá lớn không? Tôi biết một mình cô quản lý tập đoàn rất vất vả. À, đúng rồi, tôi có thể để ông John David đảm nhận chức Phó Tổng giám đốc, trợ giúp cô quản lý. John David có rất nhiều kinh nghiệm quản lý những tập đoàn lớn, cô hoàn toàn có thể yên tâm giao việc cho ông ấy.
Trương Lộ Tuyết không nói gì, chỉ khóc. Diệp Lăng Phi tiếp tục:
- Tập đoàn Tân Á giờ chẳng phải đã cải cách gần xong rồi sao? Cô không cần vội, công việc cứ từ từ tiến hành là được. Bất kỳ công ty ô tô trong nước nào cũng đi lên từ con số không, rất nhiều công ty khởi nguồn từ xưởng cơ khí hoặc xưởng động cơ diezen. Tập đoàn Tân Á chúng ta giờ tuy có chút khó khăn, nhưng đợi ô tô ra thị trường, được khách hàng chấp nhận, sẽ phát triển rất nhanh. Tôi tin, tốc độ phát triển của Tập đoàn Tân Á sẽ ngày càng mạnh!
Lúc này, Trương Lộ Tuyết bỗng ngẩng đầu lên. Khuôn mặt xinh đẹp khuynh thành của cô giờ đẫm nước mắt, vành mắt đỏ ửng, nhìn chằm chằm vào Diệp Lăng Phi. Hắn nghĩ mình đã thuyết phục được cô, liền nở một nụ cười tươi, đưa tay định lau nước mắt trên mặt cô, nói:
- Lộ Tuyết, cô đừng buồn phiền nữa, sức khỏe là của cô. Nếu cô làm mình đổ bệnh, dù có quản lý Tập đoàn Tân Á tốt đến mấy cũng chẳng có ích gì. Cô mạnh mẽ quá đấy, đúng kiểu phụ nữ mạnh mẽ. Tôi thấy cô và Tình Đình đều giống nhau, đều là những người phụ nữ vì công việc mà không tiếc mạng. Tình Đình chẳng phải giờ cũng đang đi công tác ở các công ty con sao? Ồ, tôi thấy phụ nữ các cô có nhất thiết phải hiếu thắng thế không? Theo tôi, nên tranh thủ lúc còn trẻ mà hưởng thụ, đợi đến lúc già rồi, có muốn cũng không kịp nữa. Cô nói xem tôi nói có đúng không, đừng tạo áp lực cho mình quá lớn!
Diệp Lăng Phi tự cho rằng những lời này của mình rất có lý. Hắn đưa tay định lau đi vệt nước mắt gần môi Trương Lộ Tuyết, nhưng cô bỗng há miệng, cắn mạnh vào cổ tay hắn. Diệp Lăng Phi cảm thấy đau nhói, nhưng không rút tay lại, chỉ cau mày, nói:
- Lộ Tuyết, nếu làm thế này có thể khiến em bớt căng thẳng, thì em cứ cắn đi!
Trương Lộ Tuyết không có ý định nhả ra, răng cô cứ thế cắn chặt vào cổ tay Diệp Lăng Phi. Hắn cảm thấy da mình đã bị răng cô cắn rách.
Một chút máu tươi từ cổ tay Diệp Lăng Phi bắt đầu rỉ ra, hàm răng trắng sáng của Trương Lộ Tuyết dính vết máu. Cô cảm thấy trong miệng có vị tanh nồng.
Ngay lúc đó, cửa phòng mở ra, người giúp việc tay cầm một bó hoa và một lá thư, vội vã xông vào.
- Tiểu thư, người ta lại chuyển hoa tươi tới rồi!
Người giúp việc vội vàng bước vào, lúc đẩy cửa cô không để ý thấy Trương Lộ Tuyết đang cắn chặt cổ tay Diệp Lăng Phi. Đến khi thấy rõ mọi chuyện, cô đã đứng ngay bên giường.
Trương Lộ Tuyết lúc này mới buông tay Diệp Lăng Phi ra, lau nước mắt, bực bội nói với người giúp việc:
- Chị Vương, chị làm sao thế hả? Không phải tôi đã nói với chị rồi sao, sau này nếu còn nhận được hoa và thư thì vứt ngay đi!
- Tiểu thư, tôi biết rồi!
Người giúp việc nói xong, đang định quay người thì nghe Trương Lộ Tuyết gọi:
- Chị Vương, đợi chút!
Người giúp việc dừng lại, tay ôm bó hoa hồng, nhìn Trương Lộ Tuyết hỏi:
- Tiểu thư, cô còn dặn dò gì ạ?
- Chị Vương, lần này lại là ai tặng hoa tới vậy?
- Đây là hoa do một thanh niên mang tới. Anh ta nói có một người đàn ông trung niên đã đặt hoa tươi một tháng ở công ty anh ta, yêu cầu mỗi ngày đều mang tặng cô một bó hoa tươi và một bức thư.
Người giúp việc nhìn bức thư trong tay, nói:
- Chàng trai đó nói người đàn ông kia mỗi ngày đều gửi cho công ty anh ta một bức thư, yêu cầu ngày hôm sau mang cùng hoa tới tặng cô.
- Đồ điên, đúng là đồ điên mà!
Trương Lộ Tuyết vành mắt đỏ ửng, nói:
- Tên khốn đó đúng là một tên điên, một kẻ biến thái! Chị Vương, chị thu dọn hoa và thư lại cho tôi, tôi muốn tìm ra tên đó, tôi sẽ kiện hắn tội quấy rối.
- Vâng, tôi sẽ dọn gọn vào ngay!
Người giúp việc thấy tâm trạng Trương Lộ Tuyết không tốt, vội vàng cầm hoa và thư bước ra ngoài. Đợi người giúp việc đi xong, ánh mắt Trương Lộ Tuyết mới nhìn sang cổ tay Diệp Lăng Phi. Cổ tay hắn bị cô cắn đến rướm máu, một vài chỗ còn bị cắn rất sâu, tạo thành lỗ, máu chảy không ngừng. Diệp Lăng Phi chỉ nhìn vết thương của mình, không hề có ý trách móc cô.
Trương Lộ Tuyết thấy cổ tay hắn chảy máu, bật khóc nói:
- Anh là đồ ngốc sao, anh không biết đau à?
- Không sao, nếu làm thế này có thể giúp cô giải tỏa áp lực, tôi tình nguyện để cô cắn cả cánh tay này!
Diệp Lăng Phi liếc nhìn vết thương, nói:
- Chút thương tích này đáng gì chứ. Tôi biết trong lòng cô nhất định rất khó chịu. Lộ Tuyết, tôi không muốn cô đau khổ, không muốn thấy cô khóc.
- Anh là tên đại ngốc, anh là tên ngốc nhất trên đời!
Trương Lộ Tuyết lại khóc nấc lên, nước mắt tuôn rơi. Cô kéo cánh tay bị thương của Diệp Lăng Phi lại, áp môi mình vào, dùng đầu lưỡi mát lạnh liếm nhẹ lên vết thương của hắn. Diệp Lăng Phi cảm thấy cổ tay man mát, không còn đau rát như lúc nãy nữa.
Từng giọt nước mắt nóng hổi rơi trên tay Diệp Lăng Phi, đó là nước mắt của Trương Lộ Tuyết, chứa đựng cả niềm vui xuất phát từ tận đáy lòng cô.
Bỗng chốc, căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng khóc nấc khe khẽ của Trương Lộ Tuyết. Ánh mắt Diệp Lăng Phi lướt qua mái tóc dài của cô, trong lòng thầm nghĩ rốt cuộc cô tại sao lại khóc, chẳng lẽ là vì hắn sao?
Diệp Lăng Phi không biết vì sao, lòng bỗng cảm thấy rối bời. Hắn đưa tay kia lên, khẽ vuốt mái tóc của Trương Lộ Tuyết. Đúng lúc này, cô bỗng dùng sức đẩy hắn ra, nói:
- Diệp Lăng Phi, anh đi đi! Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa, mãi mãi không muốn nhìn thấy anh nữa
✯ Thiên Lôi Trúc ✯ Dịch giả AI