Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 749: CHƯƠNG 749: EM CŨNG CHỈ LÀ MỘT CON RỐI

Tần Dao và Vu Đình Đình cùng đi đến sơn cốc, thấy Diệp Lăng Phi và Dã Thú. Dã Lang đang ngồi nói chuyện phiếm, Tần Dao không nhận ra được Dã Lang và Dã Thú vì hai người chưa hề có liên hệ gì với cô. Ánh mắt của Tần Dao chỉ tập trung vào Tần Thiên đang ở cách ba người Diệp Lăng Phi khoảng hơn một mét, cô thấy Tần Thiên ngồi dưới đất, cả người ướt đẫm, sắc mặt trắng bệch, tay trái đang đỡ tay phải, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ đau đớn.

- Em trai!

Tần Dao vừa nhìn thấy Tần Thiên, không hề cố kỵ gì cả, liều lĩnh chạy tới. Tần Thiên thấy Tần Dao đã đến, ánh mắt vốn đang ảm đạm liền lóe lên một tia sáng mừng rỡ, luôn mồm kêu:

- Chị ơi, cứu em, chị cứu em với!

Diệp Lăng Phi thì lại để ý đến Vu Đình Đình, hắn rất sửng sốt, không ngờ được Vu Đình Đình cũng đến đây. Ngay lập tức, sắc mặt của Diệp Lăng Phi trở nên vô cùng âm trầm, hắn ném mẩu thuốc đang hút dở xuống đất, đứng bật dậy đi đến trước mặt Vu Đình Đình.

Lúc Vu Đình Đình trông thấy vẻ mặt khó coi của Diệp Lăng Phi, cô bắt đầu cảm thấy hơi hối hận. Vừa rồi vì nóng nảy nên cô mới theo Tần Dao đến đây, bây giờ Vu Đình Đình đã hối hận vì quyết định của mình. Cô sợ Diệp Lăng Phi lại giận mình, dù sao có một số việc, nếu Diệp Lăng Phi không muốn để mình biết, tốt nhất là mình không nên biết. Vu Đình Đình nhìn về phía Tần Thiên, cô thực sự không nhận ra Tần Thiên là ai, nhưng vừa rồi cô đã nghe thấy Tần Dao gọi Tần Thiên là em trai, Vu Đình Đình đoán được người này hẳn chính là em trai của Tần Dao. Trông bộ dạng của Tần Thiên dường như là vừa bị người ta hành hạ một trận. Vu Đình Đình cũng không phải là một cô bé không hiểu chuyện gì, chỉ là cô không muốn dính dáng đến thôi. Thấy Diệp Lăng Phi đi đến chỗ mình, Vu Đình Đình chần chờ một lát, rồi khe khẽ gọi:

- Diệp đại ca!

- Đình Đình, sao em lại đến chỗ này?

Diệp Lăng Phi đi đến trước mặt Vu Đình Đình, sắc mặt không thiện cảm, âm trầm hỏi:

- Là Tần Dao dẫn em tới phải không?

- Diệp đại ca, là em... là em muốn đến đây!

Vu Đình Đình cúi đầu, không dám nhìn Diệp Lăng Phi, thấp giọng nói.

- Đình Đình, em đừng có lừa anh, con người anh ghét nhất là bị người khác lừa gạt.

Diệp Lăng Phi lấy tay nâng cằm Vu Đình Đình, dùng ánh mắt sắc bén nhìn chăm chú vào đôi mắt của cô, hỏi lại lần thứ hai:

- Anh hỏi em vì sao em lại biết anh đang ở đây?

- Em...

Vu Đình Đình không dám nói ra, cô cũng không có can đảm đối mặt với ánh nhìn của Diệp Lăng Phi, đành nhắm mắt lại, đáp:

- Là vì tâm trạng của Dao Dao không được tốt, cô ấy muốn tìm em để tâm sự, vì thế em mới đi theo Dao Dao đến đây.

Diệp Lăng Phi nghe xong, duỗi tay, nói như ra lệnh với Vu Đình Đình:

- Bây giờ em lập tức quay về xe cho anh, ở đây không có chuyện của em, mau lên!

Vu Đình Đình vừa nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, toàn thân cô liền run rẩy. Trong trí nhớ của Vu Đình Đình, Diệp Lăng Phi chưa bao giờ dùng loại ngữ khí này để nói chuyện với mình, cô có thể tưởng tượng được lúc này trong lòng Diệp Lăng Phi đang phẫn nộ tới mức nào. Vu Đình Đình không dám ở lại đây nữa, cô vội vàng xoay người, đi theo con đường cũ quay trở lại chỗ mấy chiếc xe.

Nhìn theo bóng dáng của Vu Đình Đình dần dần rời khỏi, Diệp Lăng Phi quay người lại, trong mắt bắn ra hai đạo hàn quang về phía Tần Dao. Tần Dao vừa đỡ Tần Thiên dậy, cô còn chưa biết chuyện gì vừa xảy ra. Trong giây lát, Tần Dao bỗng cảm thấy lạnh cả sống lưng, cô ngẩng đầu lên, thấy trong mắt Diệp Lăng Phi đang toát ra cái nhìn lạnh lẽo tức giận khiếp người. Tần Dao thấy vậy liền không tự chủ được mà thu tay lại, trong lòng hiểu rõ mình đã tính sai một bước, đáng lẽ không nên dẫn theo Vu Đình Đình đến nơi này.

Tần Dao vốn cho rằng có Vu Đình Đình ở đây thì mình sẽ rất an toàn. Diệp Lăng Phi rất quan tâm đến Vu Đình Đình, nếu cô ấy lên tiếng thì có lẽ Diệp Lăng Phi sẽ không làm khó mình trước mặt cô ấy. Nhưng lúc này Tần Dao mới hiểu được nước cờ này của mình quả thực là sai càng thêm sai. Diệp Lăng Phi vốn không muốn để Vu Đình Đình biết chuyện này, mà việc dẫn cô ấy đến chỉ càng làm Diệp Lăng Phi thêm tức giận mà thôi.

Diệp Lăng Phi đi tới, đảo mắt liếc qua Tần Thiên một chút, sau đó hắn nhìn Tần Dao, cười lạnh nói:

- Tần Dao, tôi không ngờ cô càng ngày lại càng nhiều tâm kế, còn dẫn cả Đình Đình đến đây nữa. Có phải cô lo lắng tôi sẽ giết cô nên muốn để Đình Đình giúp cô cầu tình, đúng không? Tôi nói cho cô biết, nếu tôi muốn giết cô thì bất luận kẻ nào cũng không ngăn cản được!

- Diệp đại ca, không phải thế. Không phải thế, anh hiểu lầm rồi, thực sự hiểu lầm rồi!

Tần Dao liên tục giải thích.

- Tần Dao, chuyện đã đến nước này rồi mà cô vẫn không chịu nói thật, tôi vốn muốn để lại cho em trai cô một mạng, nhưng bây giờ tôi thay đổi chủ ý rồi, em trai cô chính là do cô hại đó!

Diệp Lăng Phi nói đến đây, âm trầm hạ lệnh:

- Dã Thú, giết thằng nhãi thối này cho tao!

Dã Thú sải bước đi tới, Tần Thiên sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, luôn mồm kêu lên:

- Chị ơi, cứu em, chị cứu em với, em không muốn chết đâu!

Tần Dao cũng bị dọa tái xanh mặt, cô biết Diệp Lăng Phi không phải đang hù dọa mình. Diệp Lăng Phi thực sự muốn giết em trai cô. Tần Dao vội vàng che trước mặt Tần Thiên, mở miệng cầu xin:

- Diệp đại ca, anh đừng giết em trai của em, nó không có tội, nếu anh muốn trách thì cứ trách em đi, là em đáng chết, em không nên lừa dối Diệp đại ca. Diệp đại ca, em van anh, van anh tha cho thằng bé, nó còn nhỏ không hiểu chuyện gì mà, Diệp đại ca...

Nói đến chữ cuối cùng, Tần Dao không kìm được mà bật khóc nức nở.

Diệp Lăng Phi khoát tay ngăn cản Dã Thú. Hắn cất bước đi tới trước mặt Tần Dao, một tay nắm lấy cổ áo của cô nhấc lên. Ánh mắt lạnh như băng của Diệp Lăng Phi quét qua khuôn mặt Tần Dao, lạnh lùng nói:

- Tần Dao, tôi muốn cô phải nói thật, cô nhớ cho kỹ, hôm nay nếu cô không chịu nói thật, tôi sẽ không chỉ lấy mạng em trai cô, mà có thể cả cô nữa. Phong cách làm việc của tôi trước nay vẫn vậy, tôi không bao giờ để lại bất cứ tai họa ngầm nào, mạng của cô còn hay mất là do cô quyết định đó.

Diệp Lăng Phi nói xong liền buông tay ra, nói với Tần Dao:

- Đi theo tôi!

Tần Dao sắc mặt trắng bệch, trước khi đi, cô quay đầu lại ngắm em trai thêm một lần, thấy Tần Thiên đang nhìn mình với ánh mắt vô cùng hoảng sợ. Tần Dao biết, em trai đã ký thác tất cả hy vọng sống sót lên người mình, mình không thể để nó thất vọng được. Tần Dao cũng hiểu rõ, lúc này Diệp Lăng Phi đang cực kì giận dữ, nếu mình còn giấu diếm anh bất kì chuyện gì, tính mạng của cô và em trai sẽ phải bỏ lại đây.

Đôi môi Tần Dao hơi run run, cô cảm thấy hai chân mình mềm nhũn, loạng choạng đi theo Diệp Lăng Phi một đoạn hơn 10 mét, đến một cái hang nông, chỉ hơi lõm vào một chút ở trong sơn cốc. Diệp Lăng Phi dừng lại, lấy một điếu thuốc ra, châm lửa hút, sau đó quay sang nói với Tần Dao:

- Được rồi, cô kể lại đầu đuôi mọi việc cho tôi nghe đi, nhớ kỹ, tôi chỉ muốn nghe sự thật!

Tần Dao đứng đối diện với Diệp Lăng Phi, cô bối rối nhìn anh, giọng nói run rẩy vì khiếp sợ:

- Diệp đại ca, em... em không biết phải nói từ đâu, và phải... phải nói cái gì.

Diệp Lăng Phi hừ lạnh một tiếng:

- Vậy thì cô nói việc của em trai cô đi. Hôm qua cô đã đảm bảo với tôi là sẽ quản thúc nó, nên tôi không truy cứu chuyện kia, nhưng hôm nay, tôi lại biết được thằng ranh kia muốn đối phó tôi. Nếu không phải tôi ra tay mau lẹ, không chừng bây giờ tôi đã nằm trước mặt cô, bị cô và em trai dẫm nát dưới chân rồi. Tần Dao, tôi rất ghét mấy trò như vậy, muốn so thủ đoạn ư, cô còn non lắm!

Tần Dao nghe Diệp Lăng Phi nói thế, sợ đến mức tim đập thình thịch. Lúc trước cô vẫn luôn suy nghĩ vì sao Diệp Lăng Phi lại trở mặt, rõ ràng anh ta đã hứa sẽ không truy cứu Tần Thiên nữa, hôm nay thì lại đánh trọng thương em trai mình, còn muốn lấy mạng nó. Tần Dao không hề biết chuyện Tần Thiên chuẩn bị đối phó Diệp Lăng Phi, nếu biết được điều này, cô tình nguyện giam em trai mình lại chứ không bao giờ dám để nó đi đối phó Diệp Lăng Phi. Lúc này sắc mặt Tần Dao trông như người chết, Tần Thiên làm như vậy rõ ràng là đi tìm cái chết. Tần Dao cuối cùng cũng hiểu rõ vì sao Diệp Lăng Phi lại nổi sát tâm, hóa ra chính vì em trai mình chọc giận đến anh.

- Diệp đại ca, anh nghe em nói đã, em thực sự không biết chuyện này mà. Em đã nói chuyện kia với Tần Thiên, nó đã đồng ý rồi, nhưng em cũng không ngờ Tiểu Thiên lại làm như vậy. Diệp đại ca, xin hãy tin em, nhất định là Tiểu Thiên bị người khác xúi giục đó, thằng bé rất thông minh, nó thực sự rất thông minh mà!

Diệp Lăng Phi nghe Tần Dao còn tiếp tục biện hộ cho Tần Thiên, hắn nắm cổ áo cô, lần thứ hai kéo Tần Dao đối mặt với mình, nhìn cô với ánh mắt cực kì đáng sợ, lớn tiếng quát:

- Tần Dao, cô đừng tưởng rằng tôi không dám giết cô. Tôi nói cho cô biết, cô có ngày hôm nay đều là do bản thân cô mà ra, là cô tự hủy hoại chính mình!

Lúc này Tần Dao ngược lại không còn thấy sợ nữa, vẻ khiếp sợ trên mặt cũng tan biến, cô bỗng nhiên nở nụ cười, nói:

- Diệp đại ca, em biết tất cả là em gây ra, là em tự mình phá hoại quan hệ giữa hai chúng ta. Thế nhưng, Diệp đại ca, anh có từng nghĩ là, em đi tới bước này có liên quan đến anh không?

Diệp Lăng Phi vừa nghe vậy liền sửng sốt, hắn buông tay ra, nhìn Tần Dao, nói:

- Có quan hệ gì với tôi?

Tần Dao cười như tự giễu, nói:

- Diệp đại ca, anh nói đi, chuyện này thực sự không liên quan gì đến anh sao? Anh đã cho em hy vọng, nhưng chính anh đã dập tắt hy vọng này. Nếu lúc trước anh không bỏ rơi em, em sẽ không đến bước đường cùng, rồi bị Lâm Tuyết lợi dụng. Diệp đại ca, anh biết không, em thực sự không có cách nào nắm giữ số phận của mình, em chỉ là một con rối mặc cho người khác giật dây. Những gì em có bây giờ chỉ là giả dối, tất cả đều là giả dối, dù anh không giết em thì cũng sẽ có người khác giết em. So với việc bị người khác giết, Diệp đại ca, em tình nguyện được chết trong tay anh, nếu vậy em sẽ thấy rất vui, thật đấy. Diệp đại ca, bây giờ em sống rất đau khổ, rất đau khổ!

Tần Dao nói đến đây, cất tiếng khóc lớn.

Nhìn bộ dạng khóc lóc của Tần Dao, Diệp Lăng Phi cười lạnh nói:

- Tần Dao, con đường này là do chính cô lựa chọn, không liên quan gì đến tôi cả. Nếu thật sự có liên quan, tôi chỉ có thể nói, ban đầu tôi không nên quen cô, không nên giúp cô. Cô bây giờ làm tôi quá thất vọng rồi.

- Thất vọng, đúng, em đã làm anh rất thất vọng. Nhưng, Diệp đại ca, anh có nghĩ tới không, một cô bé không có bối cảnh gì như em thì có thể làm được gì? Em là một con rối, một con rối bị Dương Tử khống chế mà thôi. Bây giờ em không thể chạy trốn được nữa rồi, mạng sống của người nhà em đã nằm trong tay Dương Tử, anh nói cho em biết, em nên làm cái gì bây giờ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!