Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 750: CHƯƠNG 750: THAY ĐỔI VẬN MỆNH

Tần Dao dường như phát điên, cô nói một mạch, kể hết những uất ức phải chịu đựng bấy lâu nay. Diệp Lăng Phi đứng yên không động đậy, nét mặt hắn vẫn không hề thay đổi, chỉ lẳng lặng nghe Tần Dao trút hết nỗi lòng. Mãi cho đến khi Tần Dao dừng lại, chỉ còn tiếng khóc nức nở, Diệp Lăng Phi mới lên tiếng:

- Tần Dao, Dương Tử là ai vậy?

- Một thằng khốn, một tên cực kỳ khốn nạn!

Tần Dao chửi rủa.

- Hắn và Mễ Tuyết là đồng bọn, chính hắn đã khống chế em, biến em thành con bù nhìn trong tay hắn!

- Hắn là đồng bọn của Mễ Tuyết à?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Có phải là Mễ Tuyết của Hồng Phấn Đế Quốc không?

- Chính là cô ta!

Tần Dao nói đến đây, cảm thấy chẳng còn gì phải kiêng dè nữa, tiếp tục nói:

- Có rất nhiều chuyện đã xảy ra, lẽ nào anh nghĩ em muốn trở thành thế này sao? Nhưng em thực sự bất lực, em không thể thay đổi được!

- Tần Dao, cô cứ nói ra, có thể tôi sẽ giúp được cô!

Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ nhẹ lên vai Tần Dao, nói:

- Hãy tin tưởng tôi!

Nước mắt Tần Dao chảy dài trên má, cô nắm lấy cánh tay của Diệp Lăng Phi đang đặt trên vai mình, gật đầu thật mạnh...

Trong xe của Diệp Lăng Phi, Vu Đình Đình vẫn đứng ngồi không yên chờ họ quay về, trong lòng cô rất lo lắng cho Tần Dao. Vừa rồi ánh mắt đáng sợ của Diệp Lăng Phi khiến Vu Đình Đình lo rằng hắn sẽ làm chuyện bất lợi với Tần Dao. Vu Đình Đình tuy ngồi trong xe nhưng vẫn không ngừng nhìn về phía sơn cốc. Khi thấy Tần Dao dìu Tần Thiên từ trong sơn cốc đi ra, Vu Đình Đình mới yên lòng. Cô vội vàng đẩy cửa xe, bước xuống hỏi han:

- Dao Dao, cậu không sao chứ?

- Không sao đâu, Đình Đình, bây giờ mình phải đưa em trai đến bệnh viện, có gì thì gọi điện cho mình nhé!

Tần Dao nói xong, liền đỡ Tần Thiên vào xe, sau đó cô cũng ngồi vào, lái xe rời đi. Ba người Diệp Lăng Phi, Dã Thú và Dã Lang cũng đã xuất hiện. Dã Thú và Dã Lang đi thẳng về chiếc xe của mình. Diệp Lăng Phi thấy Vu Đình Đình đang đứng bên cạnh xe mình, liền nở nụ cười tươi, hỏi:

- Đình Đình, có phải em lo anh sẽ làm hại Tần Dao không?

- Anh Diệp...!

Vu Đình Đình còn chưa nói hết câu, Diệp Lăng Phi đã đến bên cạnh, vỗ vai cô an ủi:

- Không có chuyện gì nữa rồi, để anh đưa em về.

Vu Đình Đình không nói nhiều lời, liền lên xe. Diệp Lăng Phi đưa Vu Đình Đình trở về trường học. Trên đường đi, Diệp Lăng Phi suốt cả quãng đường đều cau mày. Nghĩ đến chuyện lần này, Vu Đình Đình vài lần muốn mở miệng nhưng vẫn không nói thành lời. Đến lúc Diệp Lăng Phi chờ đèn xanh ở một ngã tư thì Vu Đình Đình mới có cơ hội lên tiếng.

- Anh Diệp, có phải anh đang giận em không?

Vu Đình Đình cẩn thận hỏi.

Bộ dạng của cô lúc này giống hệt một cô bé làm sai bị người lớn trách mắng. Diệp Lăng Phi quay đầu sang nhìn Vu Đình Đình, trên mặt tràn đầy nét cười ôn hòa, hắn đưa tay vuốt ve khuôn mặt mềm mại đáng yêu của cô, nhẹ nhàng nói:

- Đình Đình, em đừng nghĩ lung tung, không phải anh giận em đâu, chỉ là anh đang lo lắng cho Tần Dao thôi!

- Tần Dao gặp chuyện gì ạ?

Vu Đình Đình vừa nghe Diệp Lăng Phi nhắc tới Tần Dao, cô vội vàng hỏi. Nhưng nói xong câu đó liền cảm thấy hối hận, lúc này nhắc tới Tần Dao dường như không thích hợp cho lắm. Vu Đình Đình cuống quýt giải thích:

- Anh Diệp, em cũng chỉ lo lắng cho Tần Dao nên mới hỏi vậy. Lúc cậu ấy cùng em đến đây, cậu ấy nói với em rằng cậu ấy rất xin lỗi anh. Em thấy hình như Tần Dao có nỗi khổ trong lòng thì phải. Anh Diệp, thực ra Tần Dao cũng không phải người xấu bụng.

Diệp Lăng Phi rút bàn tay đang vuốt ve gương mặt Vu Đình Đình về, đặt lên vô lăng, cười nói:

- Đình Đình, em đừng suy nghĩ lung tung nữa, anh cũng biết Tần Dao không phải người xấu tính, chỉ là cô ấy đã làm một số việc rất quá đáng. Nhưng bây giờ không phải anh đang nghĩ về chuyện Tần Dao tốt hay xấu, mà đang cân nhắc xem làm thế nào để giúp đỡ Tần Dao.

- Giúp đỡ Tần Dao à?

Những lời này của Diệp Lăng Phi khiến Vu Đình Đình cảm thấy bất ngờ, cô nhìn hắn, nghi hoặc hỏi:

- Anh Diệp, rốt cuộc Tần Dao đã xảy ra chuyện gì?

- Đình Đình, em đừng hỏi nữa, anh chỉ có thể nói với em, giờ phút này Tần Dao đang gặp phải một chuyện rất phiền toái, cái phiền toái này khiến cả anh cũng cảm thấy đau đầu. Phải nói là, chuyện này không chỉ liên quan đến Tần Dao, mà có khả năng liên quan đến cả anh nữa, tóm lại là chuyện này can hệ rất lớn. Đình Đình, em nghe anh một câu, tạm thời không nên tiếp xúc với Tần Dao, như vậy sẽ tốt cho em đó.

Vu Đình Đình trong lòng lại thấy lo âu, biểu hiện ra ngay trên mặt. Diệp Lăng Phi nhìn thấy vẻ mặt sầu lo của Vu Đình Đình, không nhịn được thở dài, nói:

- Đình Đình, lẽ nào cả anh mà em cũng không tin tưởng nữa sao, chẳng lẽ em không tin anh có thể giúp được Tần Dao?

Vu Đình Đình vội vàng lắc đầu, nói:

- Anh Diệp, em không có ý này, chỉ là em lo lắng cho Dao Dao quá. Vâng, em tin tưởng chỉ cần có anh Diệp ở đây, Dao Dao nhất định sẽ không gặp nguy hiểm nữa.

- Em nghĩ được như vậy là tốt nhất. Đình Đình, để anh đưa em về trường học trước, bây giờ anh có chuyện phải làm!

Diệp Lăng Phi nói.

Vu Đình Đình gật đầu, đáp:

- Vâng ạ!

Diệp Lăng Phi đưa Vu Đình Đình đến cổng học viện, sau đó lái xe tới đại đội cảnh sát hình sự. Vừa nãy, Diệp Lăng Phi đã biết được không ít bí mật từ miệng Tần Dao mà trước nay hắn không ngờ tới. Diệp Lăng Phi cảm thấy sự tình trọng đại, hắn muốn tìm Chu Hân Mính để thương lượng một chút, nhưng khi lái xe đi qua quán rượu của Lý Khả Hân, hắn không nhịn được dừng xe lại. Quán rượu của Lý Khả Hân đã khai trương được một thời gian, từ đó đến nay, Diệp Lăng Phi vẫn chưa hề đến đây lần nào, cũng không biết nơi này ra sao rồi. Diệp Lăng Phi ngẫm lại cảm thấy mình hơi có lỗi với Lý Khả Hân, quán rượu này trên danh nghĩa là của mình nhưng tất cả đều để mặc cho một mình cô quản lý. Ban đầu Diệp Lăng Phi cũng chỉ muốn giúp Lý Khả Hân một phen, hy vọng cô có công việc để làm, không cảm thấy buồn chán nữa, nhưng hắn thật sự không ngờ mình lại tạo cho Lý Khả Hân một cơ hội như vậy. Lý Khả Hân lập tức có sân khấu để thể hiện năng lực của mình, lúc trước quán cà phê không chỉ kinh doanh phát đạt mà còn mở được chi nhánh nữa.

Nếu quán cà phê đó không bị lửa thiêu rụi thì có lẽ Lý Khả Hân đã thành lập được thêm rất nhiều chi nhánh. Vừa nghĩ đến quán cà phê bị cháy khi trước, Diệp Lăng Phi không khỏi nhớ tới Tần Dao. Vừa nãy khi ở Tây Sơn, Tần Dao đã nói với Diệp Lăng Phi rất nhiều chuyện bí mật, kể cho hắn nghe nhiều việc mà hắn cũng không biết rõ. Cho tới bây giờ, Diệp Lăng Phi luôn cho rằng Tần Dao trời sinh là một cô gái không từ thủ đoạn để đạt được lợi ích, đây chính là điểm hắn không thích nhất ở Tần Dao. Diệp Lăng Phi không muốn ở cùng một cô gái suốt ngày thầm tính kế người khác như vậy. Thế nhưng, cuộc nói chuyện riêng vừa rồi với Tần Dao trong sơn cốc đã làm Diệp Lăng Phi thay đổi quan điểm của mình về cô.

Diệp Lăng Phi đã nhận ra, Tần Dao đi tới bước đường ngày hôm nay ngoại trừ nguyên nhân tự thân cô muốn vậy, ít nhiều cũng có duyên cớ do mình. Nếu như lúc trước hắn chỉ cần hơi quan tâm đến Tần Dao một chút, có thể cô sẽ không gặp phải tình trạng như bây giờ. Lúc này Diệp Lăng Phi lại nhớ tới chuyện trước kia hắn và Tần Dao ở trên đỉnh núi, nhớ tới những chuyện mình và cô đã làm.

Lúc này, Diệp Lăng Phi đang đỗ xe trước quán rượu đã có những thay đổi to lớn so với trước kia, lại nghĩ tới chuyện buổi tối hôm đó. Tần Dao không phải cố ý muốn đốt quán cà phê, có thể nói cô chỉ vô tâm thôi. Thế nhưng, lá gan của Tần Dao rất nhỏ, chính xác hơn là cô quá sợ mình, điều đó đã tạo thành áp lực tâm lý cực lớn, khiến Tần Dao sợ mình sẽ trách tội, vì vậy cô mới không nói cho Lý Khả Hân biết mà lựa chọn chạy trốn.

Số phận của Tần Dao cũng đã thay đổi vào buổi tối ngày hôm đó, trong quá trình chạy trốn, cô lại được Lâm Tuyết cứu. Nếu không có Lâm Tuyết, nói không chừng Tần Dao sớm đã bị kẻ gian cưỡng bức rồi. Chính vì Lâm Tuyết cứu Tần Dao, mới khiến cô cảm thấy tin nhiệm Lâm Tuyết, thậm chí còn tin rằng Lâm Tuyết thật tâm giúp đỡ mình. Về sau, khi Tần Dao phát hiện ý đồ thực sự của Lâm Tuyết thì dù cô muốn rời đi cũng không kịp nữa rồi.

Theo cái nhìn của Diệp Lăng Phi, số phận của Tần Dao thay đổi trong đó cũng có phần do mình gây nên. Sở dĩ Tần Dao đi tới bước đường cùng như ngày hôm nay, cũng là bởi vì thái độ của hắn đối với cô trước kia. Diệp Lăng Phi còn đang mải mê suy nghĩ về chuyện của Tần Dao thì bỗng nhiên nghe thấy có người đang gõ cửa kính xe. Hắn quay đầu lại thì thấy Lý Khả Hân đang đứng cạnh cửa kính nhìn vào bên trong. Diệp Lăng Phi thấy thế liền đẩy cửa ra khỏi xe.

- Khả Hân, sao em lại ở đây thế?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Câu này phải để em hỏi mới đúng, sao anh lại đến đây vậy?

Lý Khả Hân cười nói.

- Vừa nãy em ngồi trong quán rượu thấy xe của anh đỗ ở bên ngoài, em còn tưởng anh đến thăm em nữa chứ, kết quả là chờ mãi chẳng thấy anh đâu cả nên em mới ra đây xem sao, thấy anh cứ ngồi ngơ ngẩn trong xe. Diệp Lăng Phi, anh đang suy nghĩ gì mà nhập thần vậy?

- Anh đang nghĩ về Tần Dao!

Diệp Lăng Phi đáp.

- Anh nhìn thấy quán rượu này thì nghĩ ngay đến quán cà phê tiền thân lúc trước, vì thế mới nhớ đến Tần Dao. Khả Hân, theo em cô bé Tần Dao này rốt cuộc có phải người xấu không?

- Anh muốn em nói thế nào đây, theo em thì, cô bé Tần Dao này cũng không phải người xấu bụng. Cô ấy làm việc rất siêng năng, làm người cũng không tệ, chỉ là thích chiếm một ít lợi nhỏ. Nhưng anh cũng phải nghĩ đến xuất thân của Tần Dao, nhà cô ấy ở nông thôn, có thể đi học đã không phải chuyện dễ dàng gì!

Lý Khả Hân nói đến đây, thấy Diệp Lăng Phi vẫn cau mày suy nghĩ, cô liền nói thêm:

- Rốt cuộc anh làm sao vậy, hôm nay lại nhắc tới Tần Dao để làm gì?

- Không sao, chỉ là bỗng dưng anh lại nghĩ tới cô ấy thôi!

Diệp Lăng Phi đáp.

- Được rồi, không nói về Tần Dao nữa. À đúng rồi, Khả Hân, quán rượu của em làm ăn thế nào rồi?

- Quán mới kinh doanh nên khách cũ đến cũng chưa đông lắm, nhưng hai buổi tối gần đây có không ít người đến chơi. Bây giờ học sinh vừa mới khai giảng, có một số buổi tối thích đến quán rượu để giải trí.

- Ừ, vậy là tốt rồi, nếu có chuyện gì thì em phải nói với anh đấy!

Diệp Lăng Phi nói.

- Khả Hân, em cũng đừng làm lụng vất vả quá, cần nghỉ ngơi thì phải nghỉ ngơi, bằng không nếu em mệt mỏi quá, anh sẽ rất đau lòng đó!

- Vâng, em biết rồi!

Lý Khả Hân liếc nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:

- Anh có muốn vào trong quán ngồi một lát không?

- Không được đâu, anh còn có chuyện phải xử lý, bây giờ anh phải đi tìm Hân Mính!

Diệp Lăng Phi nói.

- Có chuyện quan trọng!

- À, thế thì thôi vậy, em không quấy rầy anh nữa, nếu anh vội thì cứ đi trước đi!

Lý Khả Hân nói xong xoay người quay về quán rượu, lại nghe thấy Diệp Lăng Phi nói:

- Khả Hân, hình như em quên mất một việc thì phải?

- Quên việc gì cơ?

Lý Khả Hân tỏ ra sửng sốt, cô quay lại nhìn Diệp Lăng Phi, thấy hắn cố ý chu môi ra. Lý Khả Hân thấy vậy, gương mặt đỏ ửng, cô đột nhiên hôn lên môi Diệp Lăng Phi một cái, sau đó lập tức chạy như ma đuổi vào trong quán rượu. Nhìn thân ảnh của Lý Khả Hân biến mất sau cửa quán, Diệp Lăng Phi cười cười, lên xe rời đi.

Lúc Diệp Lăng Phi tới đại đội cảnh sát hình sự thì đã là hơn bốn giờ chiều. Diệp Lăng Phi dừng xe bên ngoài, cất bước đi vào phòng làm việc của đại đội. Vừa mới vào trong, hắn đã thấy Tiểu Triệu vội vội vàng vàng chạy ra ngoài. Diệp Lăng Phi thấy Tiểu Triệu sắp lên xe cảnh sát, liền chạy lại hỏi:

- Tiểu Triệu, đội trưởng Chu của các cậu đâu rồi?

- Bây giờ Chu đội trưởng không có ở đây anh ạ!

Tiểu Triệu nhanh nhảu đáp.

- Chu đội trưởng đang ở bến sông hoang đó!

- Cái bến sông hoang đó à?

Diệp Lăng Phi kinh ngạc, cảm thấy khó hiểu nên hỏi lại:

- Hân Mính chạy đến chỗ đó làm gì, lẽ nào đội cảnh sát hình sự các cậu cũng phụ trách công tác vệ sinh môi trường à?

- Anh Diệp à, anh đừng nói giỡn nữa, không phải thế đâu. Là do có người báo án, phát hiện một thi thể ở nơi đó nên Chu đội trưởng mới vội vàng đến đó, bây giờ em cũng phải đến đó đây.

- À, thì ra là như vậy!

Diệp Lăng Phi nói.

- Vậy thì anh cũng đi cùng!

Bến sông hoang này nằm trên một khúc sông bị ô nhiễm nặng của thành phố. Diệp Lăng Phi lái xe đến nơi thì thấy hai bên bờ sông chật ních người, dưới nước có một cảnh sát đang kéo một thi thể lên bờ. Diệp Lăng Phi thấy Chu Hân Mính đang đứng ở bờ sông, hắn liền đi đến, vỗ nhẹ vào vai cô, thấp giọng thì thầm:

- Hân Mính, anh tìm em có chút việc!

- Chuyện gì thì cứ để đấy đã!

Chu Hân Mính nói:

- Bây giờ em phải xử lý chuyện ở đây.

Lúc Chu Hân Mính đang nói chuyện thì thi thể cũng đã được kéo vào bờ. Đó là thi thể của một người phụ nữ, khoảng 36, 37 tuổi, tuy đã bị ngâm trong nước lâu ngày khiến thi thể trương phình lên, nhưng mọi người vẫn có thể nhìn ra được diện mạo của người này. Ngay lập tức có cảnh sát nhận ra người phụ nữ này chính là nữ y tá mất tích của một bệnh viện mà họ đang tìm kiếm. Mấy ngày nay những cảnh sát này liên tục xem ảnh của cô y tá để đi tìm, bây giờ thấy thi thể này họ lập tức nhận ra. Chu Hân Mính cũng nhận ra thi thể, cô nhíu mày nói với Tiểu Triệu:

- Tiểu Triệu, lập tức đem thi thể đi khám nghiệm, đồng thời xác nhận thân phận của người đã chết!

- Chu đội, em nghĩ chúng ta không cần xác nhận nữa, cô gái này chính là người mà chúng ta muốn tìm...!

Tiểu Triệu còn chưa nói xong đã bị Chu Hân Mính ngắt lời:

- Tiểu Triệu, cậu đang làm gì vậy? Cậu là cảnh sát sao có thể phán đoán bằng chủ quan như vậy, lập tức xác định thân phận của tử thi đi!

- Vâng, Chu đội, em biết rồi, em đi làm ngay!

Tiểu Triệu bị Chu Hân Mính giáo huấn một trận không dám nói thêm gì nữa, vội vàng làm theo sự phân phó của cô. Lúc này, Chu Hân Mính mới nói chuyện tiếp với Diệp Lăng Phi:

- Có chuyện gì không thể nói qua điện thoại sao, nếu anh có chuyện gì cũng có thể gọi cho em mà.

- Hân Mính, chuyện anh muốn nói với em vô cùng quan trọng, anh hy vọng em có thể bớt chút thời gian, anh sẽ chậm rãi kể cho em!

Diệp Lăng Phi nói xong nhìn sang cái xác, nói:

- Người phụ nữ này xem ra là bị sát hại rồi!

- Anh nói gì vậy, anh không phải pháp y, sao có thể biết cô ấy bị sát hại chứ?

Chu Hân Mính lập tức phản bác.

- Cái này mà còn phải hỏi sao? Em xem, trên cổ cô ta vẫn còn vết thương đây này, rõ ràng là bị kẻ khác bóp cổ chết!

Chu Hân Mính nghe vậy, vẫn hừ lạnh nói:

- Được rồi, được rồi, nhưng chưa có báo cáo khám nghiệm tử thi của bên pháp y, em không thể tùy tiện ra kết luận được. À, nhân đây nói luôn với anh, người phụ nữ này rất có thể là cô y tá bị mất tích mà người ta đang tìm. Diệp Lăng Phi, anh nói xem điều này có vấn đề gì không?

- Vấn đề lớn là đằng khác!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Hân Mính, nếu muốn anh nói thì chúng ta phải tìm một chỗ chậm rãi nói chuyện. Chờ anh nói xong em sẽ hiểu ra ngay, có lẽ sự tình không đơn giản như em tưởng tượng đâu. Anh nói trước là chuyện này liên can rất lớn đó!

- Vâng, được rồi!

Chu Hân Mính thấp giọng đáp.

- Tối nay em sẽ trở về, đến lúc đó chúng ta sẽ nói kỹ chuyện này!

Diệp Lăng Phi gật đầu, không nói thêm gì nữa. Chu Hân Mính mấy ngày nay luôn ở nhà của mình, không hề quay về biệt thự. Sở dĩ cô làm như vậy là vì lo lắng Bạch Tình Đình không có ở nhà, nếu mình ở đó, khó tránh khỏi sẽ có người hoài nghi. Dù sao Chu Hân Mính cũng là con gái thị trưởng, cô cũng phải suy nghĩ đến ảnh hưởng của việc này đối với cha mình.

Chu Hân Mính không lái xe, lên xe của Diệp Lăng Phi cùng trở về biệt thự. Trương Vân đã chuẩn bị xong cơm tối. Diệp Lăng Phi rửa tay xong, ngồi vào bàn ăn.

- Anh nói đi, rốt cuộc là chuyện gì vậy?

Chu Hân Mính cũng đi vào, cô ngồi đối diện Diệp Lăng Phi. Ngồi còn chưa ấm chỗ, cô đã nóng lòng muốn biết Diệp Lăng Phi đến tìm mình vì chuyện gì. Diệp Lăng Phi ngược lại không hề tỏ ra nóng vội, hắn cầm đũa gắp một miếng thịt, bỏ vào bát của Chu Hân Mính, nói:

- Hân Mính, chúng mình ăn cơm trước đã, mới có hai hôm mà trông em tiều tụy quá, có phải em làm việc vất vả quá không?

- Em không về đây chỉ để ăn cơm!

Chu Hân Mính không đụng đũa, chỉ nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Dạo này em có rất nhiều việc, nếu anh không có chuyện gì cần nói thì em quay về đại đội cảnh sát hình sự đây, tối nay em còn phải làm thêm giờ nữa!

- Hân Mính, anh cũng biết gần đây em rất bận!

Diệp Lăng Phi ngắm nhìn khuôn mặt của Chu Hân Mính, yêu thương nói:

- Em cần gì phải liều mạng làm việc như vậy, điều này không cần thiết. Đại đội cảnh sát hình sự cũng không phải chỉ có mình em làm việc, em cần gì phải tự hành hạ mình như vậy?

- Em nhiều việc lắm, gần đây các vụ án liên tiếp xảy ra khiến đội cảnh sát hình sự bọn em ngày nào cũng phải làm thêm giờ!

Chu Hân Mính nói.

- Em thân là đội trưởng, sao có thể không nêu gương tốt, nếu em không cố gắng, lại bắt cả đội làm thêm giờ thì người ta sẽ nghĩ sao đây!

Chu Hân Mính cầm đũa, nhưng lập tức lại buông xuống, nói:

- Nếu anh không có chuyện gì cần thiết thì em phải quay về đây, em còn muốn mau chóng lấy kết quả khám nghiệm tử thi từ bên pháp y nữa.

- Hân Mính, em tin anh một lần thôi, chỉ cần em ngoan ngoãn ăn hết bữa cơm, anh sẽ kể cho em một đầu mối vô cùng quan trọng, nói không chừng nó có thể giúp em phá án đấy, bao gồm cả vụ án thi thể của người phụ nữ kia!

Diệp Lăng Phi nói đến đây lập tức bổ sung:

- Em xem, bây giờ là giờ ăn sao chúng ta lại nói mấy chuyện này chứ, thôi chúng mình đừng nói nữa, ăn cơm cho xong đã!

Chu Hân Mính không ngờ Diệp Lăng Phi lại sử dụng biện pháp vừa cứng rắn vừa mềm mỏng như vậy, đành phải đồng ý ăn cơm trước. Chu Hân Mính trong lòng rất vội, sau khi ăn xong cô lập tức rời khỏi bàn ăn. Diệp Lăng Phi cũng chỉ ăn qua loa một chút rồi buông đũa. Chu Hân Mính ngồi trên sofa trong phòng khách, cô cau mày dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó. Diệp Lăng Phi ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng đưa tay ôm cái eo thon của cô, kéo Chu Hân Mính vào lòng mình.

- Hân Mính, em đoán xem hôm nay anh đã làm gì?

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Làm sao em biết được!

Chu Hân Mính nhìn Diệp Lăng Phi, nói:

- Em không phải con giun trong bụng anh, làm sao em biết hôm nay anh đã làm chuyện gì.

- Để anh kể em nghe nhé, hôm nay anh đã đánh em trai Tần Dao một trận, thậm chí thiếu chút nữa đã lấy mạng thằng đó rồi!

Chu Hân Mính nghe xong, bỗng nhiên ngồi thẳng dậy, cô quay người lại, nhìn thẳng vào mắt Diệp Lăng Phi, tức giận nói:

- Anh nghĩ gì vậy, sao lại làm những chuyện này chứ? Không phải anh đã đồng ý với em từ nay về sau sẽ không bao giờ làm những chuyện trái pháp luật rồi sao?

- Hân Mính, em đừng lo lắng, nghe anh kể hết đã!

Diệp Lăng Phi vừa thấy Chu Hân Mính hơi giận dỗi, hắn bật cười, kéo cô trở lại trong ngực, cười nói:

- Hân Mính, chính vì anh làm chuyện này nên mới tìm được một đầu mối quan trọng, chắc chắn sẽ giúp em phá án đó!

- Được rồi, anh đừng bắt em phải đoán nữa, nói rõ ra xem rốt cuộc là có chuyện gì đi!

Chu Hân Mính thúc giục.

Diệp Lăng Phi thấy cô sốt ruột muốn biết, cười nói:

- Được rồi, anh sẽ nói cho em, em biết Tần Dao chứ!

- Tần Dao à?

Chu Hân Mính ngạc nhiên, hỏi:

- Đương nhiên là em biết rồi, mà chuyện này thì có quan hệ gì với Tần Dao?

- À, chuyện này không chỉ có liên quan đến Tần Dao, phải nói là liên quan mật thiết đó!

Diệp Lăng Phi trả lời.

- Anh nói rõ cho em nhé, Tần Dao chỉ là một con rối bị kẻ khác điều khiển, kẻ khống chế cô ấy tên là Dương Tử. Ài, anh cũng không biết đây có phải tên thật của hắn không nữa, nhưng anh có thể chắc chắn một điều, Dương Tử có quan hệ với Mễ Tuyết, mà Mễ Tuyết quản lý Hồng Phấn Đế Quốc, còn Hồng Phấn Đế Quốc lại có liên quan đến một số quan chức trong chính quyền thành phố. Hân Mính, em nói đây có phải là một đầu mối trọng yếu không?

Chu Hân Mính vừa nghe xong, đôi mắt lóe lên vẻ kinh ngạc vui mừng, cô nắm chặt tay Diệp Lăng Phi, nói:

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, anh mau nói rõ với em đi, em bị anh làm cho hồ đồ đến nơi rồi. Theo lời anh nói thì chuyện này hình như có quan hệ rất phức tạp thì phải!

- Đương nhiên là phức tạp rồi!

Diệp Lăng Phi híp mắt lại, cố ý chậm rãi nói:

- Những thứ liên quan trong này không thể một hai câu mà nói rõ được. Hân Mính, anh cảm thấy hơi mệt, anh đi tắm trước đây!

Diệp Lăng Phi nói xong liền đứng dậy. Chu Hân Mính thấy hắn định đi, vội vàng kéo tay lại, nói:

- Cái anh này đúng thật là, chưa nói xong đã bỏ đi rồi!

- Chỉ là anh cảm thấy hình như trên người có mùi hôi. Hân Mính, em cứ để anh đi tắm đã, sau đó anh sẽ kể nốt với em, có chịu không?

Diệp Lăng Phi hạ giọng xuống, nói tiếp:

- Đương nhiên nếu em nóng lòng muốn biết, anh không ngại để em tắm cùng đâu! Đến lúc đó chúng ta có rất nhiều thời gian để trò chuyện trong phòng tắm đó!

Chu Hân Mính thoáng cái đã hiểu ra ý đồ của Diệp Lăng Phi, cô trừng mắt nhìn hắn, thấp giọng nói:

- Anh là đồ xấu xa, là anh cố ý làm như vậy, cố ý khiến em mắc lừa!

Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ mông Chu Hân Mính một cái, cười nói:

- Vậy em có chịu chui vào bẫy không?

Chu Hân Mính không nói gì nữa, chỉ nhấc chân dẫm lên chân Diệp Lăng Phi một cái, sau đó đi lên gác. Diệp Lăng Phi tuy cảm thấy chân đau nhức nhưng hắn lại nở nụ cười đắc ý, vội vàng đuổi theo cô.

Trong nhà, sau khi Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính vào phòng tắm, hắn nằm trong bồn còn Chu Hân Mính ngồi trên chiếc ghế nhựa bên ngoài, cầm khăn tắm chà vai cho hắn.

- Bây giờ anh có thể nói rồi chứ, tên xấu xa nhà anh!

Chu Hân Mính híp mắt, bên má còn có vết đỏ chưa tan. Thân thể trắng như tuyết của cô còn lưu lại dấu tích khi Diệp Lăng Phi cùng cô thân mật.

Khuôn mặt Diệp Lăng Phi tràn đầy mãn nguyện, mang theo nụ cười, nhìn thân thể khiến người ta phát điên của Chu Hân Mính, miệng cười nói:

- Cục cưng Hân Mính, sao anh lại là tên xấu xa? Đây là phản ứng bình thường của đàn ông, nếu đàn ông nhìn thấy cô gái xinh đẹp như em mà không có phản ứng, vậy thì hắn là bất lực!

- Được rồi, anh đừng đấu khẩu với em, hãy nói chuyện mà vừa rồi anh muốn nói đi!

Chu Hân Mính thúc giục.

Diệp Lăng Phi thu hồi giọng điệu đùa giỡn, nghiêm túc nói:

- Thật ra chuyện này anh cũng vừa biết, nếu không phải Tần Dao nói với anh, anh vốn không nghĩ tới trong đó còn có nhiều quan hệ như vậy. Tần Dao lúc đầu được Lâm Tuyết cứu, cô ta đi theo Lâm Tuyết.

- Lâm Tuyết?

Chu Hân Mính nghe cái tên này, nói:

- Lâm Tuyết mất tích rồi, vẫn luôn tìm không được cô ta. Hơn nữa sau khi Lâm Tuyết mất tích, Tần Dao tiếp nhận vị trí của cô ta, điều này không thể không khiến người khác hoài nghi!

- Hân Mính, em vội gì chứ, anh còn chưa nói xong, em nghe anh từ từ nói hết!

Diệp Lăng Phi nói đến đây, đột nhiên lại bổ sung:

- Hân Mính, em đừng cứ chà một chỗ, chà đến tróc da rồi!

Chu Hân Mính lúc này mới phát hiện mình cứ cầm khăn tắm chà một chỗ trên vai Diệp Lăng Phi, quả nhiên, mảng da đó bị cô chà đến xuất hiện những đường máu. Chu Hân Mính ngại ngùng xin lỗi:

- Xin lỗi, em không chú ý!

Chu Hân Mính nói, ném khăn tắm vào bồn, dứt khoát tập trung nghe Diệp Lăng Phi nói.

Diệp Lăng Phi vừa thấy Chu Hân Mính không chà lưng cho mình, hắn từ trong bồn tắm đứng dậy.

- Hân Mính, mục đích của Lâm Tuyết là lợi dụng Tần Dao để lôi kéo Từ Hàn Vệ. Nhưng mà, lúc này xuất hiện một cô gái phá rối mục đích của Lâm Tuyết. Cô gái này chính là Mễ Tuyết!

Diệp Lăng Phi nói:

- Mễ Tuyết giúp Tần Dao, à, cũng không hẳn là giúp đỡ, chỉ là cho Tần Dao một cơ hội tránh phát sinh quan hệ với Từ Hàn Vệ. Có thể tưởng tượng ra lúc đó Lâm Tuyết thất vọng biết bao.

- Em hiểu rồi. Mễ Tuyết tại sao làm như vậy, làm vậy có lợi ích gì?

Chu Hân Mính hỏi.

- Đây là mấu chốt!

Diệp Lăng Phi phân tích.

- Anh đã suy nghĩ qua, Từ Hàn Vệ là bí thư thành ủy, tay nắm quyền lớn, điều này ngay cả quyền lực của ba em cũng không thể so sánh được. Lâm Tuyết chính là muốn dựa vào Từ Hàn Vệ. Sau đó Mễ Tuyết xuất hiện, phá tan quan hệ giữa Lâm Tuyết và Từ Hàn Vệ. Hân Mính, em còn nhớ Hồng Phấn Đế Quốc chứ? Trung tâm vui chơi siêu hào hoa đó anh đã từng nhắc với em. Anh từng thấy Từ Hàn Vệ ra vào Hồng Phấn Đế Quốc. Như vậy xem ra Mễ Tuyết đã thông qua Hồng Phấn Đế Quốc để lôi kéo quan hệ với Từ Hàn Vệ. Còn mục đích của Mễ Tuyết chẳng qua là muốn lợi dụng quyền lực trong tay của y. Cho dù thế nào, Mễ Tuyết đều cho rằng nếu Lâm Tuyết thật sự lợi dụng quan hệ của Tần Dao và Từ Hàn Vệ thì sẽ rất bất lợi cho cô ta. Đây mới là lý do cô ta gây rối trong đó!

Chu Hân Mính lắc đầu, nói:

- Em không cho rằng cô gái Tần Dao này có thể giữ được trái tim của Từ Hàn Vệ!

- Vậy thì không dễ nói rồi!

Diệp Lăng Phi sau khi tắm xong, cầm khăn tắm lau khô người, nói:

- Cô gái Tần Dao này nếu như chưng diện một chút, cũng là một cô gái không tệ, đặc biệt là dưới sự chỉ dạy của Lâm Tuyết, rất dễ giữ được trái tim của Từ Hàn Vệ. Dù gì Lâm Tuyết và Từ Hàn Vệ cũng qua lại lâu như vậy, cô ta rất hiểu sở thích của y!

Diệp Lăng Phi ở trần trở về phòng ngủ, hắn tìm được quần lót trong tủ, mặc vào, ngồi ở chiếc ghế bên cạnh tường, rót một ly trà. Đợi Chu Hân Mính đuổi kịp ra, Diệp Lăng Phi đã uống xong một ly. Chu Hân Mính miệng oán trách:

- Con người của anh thật là, nói một nửa lại thôi!

- Anh đâu có, chỉ là cảm thấy khát, muốn về uống chút nước thôi!

Diệp Lăng Phi cười cười, ra hiệu cho Chu Hân Mính ngồi xuống, hắn tiếp tục nói:

- Bất kể Mễ Tuyết xuất phát từ mục đích gì, không nghi ngờ gì, cô ta đã đạt được mục đích, quan hệ giữa Từ Hàn Vệ và Lâm Tuyết tan rã triệt để. Tần Dao từng nói cho anh biết, cô ta đã từng nghe khẩu khí của Lâm Tuyết rất cứng rắn, dường như muốn giữ một người nào đó. Theo suy đoán của anh, người đó chính là Từ Hàn Vệ. Tức là, Lâm Tuyết đã bị Từ Hàn Vệ ép buộc, mới dùng thủ đoạn nắm giữ một số bí mật của y để uy hiếp. Anh tin rằng người mưu tính sâu xa như Từ Hàn Vệ, nhất định sẽ nhượng bộ Lâm Tuyết, nhưng y đã không còn tin tưởng cô ta nữa. Biện pháp tốt nhất, chính là làm cho Lâm Tuyết im miệng, mãi mãi im miệng! Hân Mính, em còn nhớ hai ngày trước khi Lâm Tuyết mất tích không, ba em không phải đang điều tra chuyện ở bách hóa An Thịnh sao? Từ Hàn Vệ không những không ngăn cản, ngược lại còn ủng hộ. Em có biết nguyên nhân vì sao không?

- Diệp Lăng Phi, ý anh nói là Từ Hàn Vệ đã giết Lâm Tuyết?

Diệp Lăng Phi lắc đầu, nói:

- Anh không nói vậy. Nhưng nếu anh không biết chuyện của Tần Dao, có thể anh sẽ cho rằng như vậy, là Từ Hàn Vệ đã giết Lâm Tuyết. Nhưng bây giờ anh lại cho rằng, Lâm Tuyết là bị người khác giết!

- Ai?

- Dương Tử!

Diệp Lăng Phi nói:

- Một người Hong Kong thần bí, quan hệ với Mễ Tuyết rất mật thiết, rất có khả năng là hắn làm!

- Dương Tử!

Chu Hân Mính lần đầu tiên nghe cái tên này, cô chớp đôi mắt đẹp, nói:

- Em chưa từng nghe qua cái tên này, rốt cuộc, hắn là người như thế nào?

- Cụ thể anh cũng không rõ, anh biết được người này từ miệng của Tần Dao. Hân Mính, theo lời Tần Dao, cô ta từng gặp Lâm Tuyết ở chỗ Dương Tử, nhưng cô ta không hề biết Dương Tử xử lý Lâm Tuyết thế nào. Lâm Tuyết đã đem toàn bộ tài sản chuyển cho Tần Dao. Theo Tần Dao nói, Dương Tử đã sắp đặt toàn bộ việc này ở sau lưng, mục đích của hắn rất đơn giản, chính là xem Tần Dao như con rối. Lâm Tuyết chắc đã bị Dương Tử giết rồi!

Chu Hân Mính nghe Diệp Lăng Phi nói xong, liền đứng lên, vội vàng muốn đi, nhưng bị Diệp Lăng Phi ngăn lại. Hắn nói:

- Hân Mính, trễ vậy em đi đâu?

- Bây giờ em dẫn người đi bắt Tần Dao, Tần Dao là mấu chốt vụ án, em phải lập tức tra hỏi cô ta!

Diệp Lăng Phi kéo mạnh Chu Hân Mính trở về ghế ngồi, hắn lắc đầu nói:

- Hân Mính, em nôn nóng quá. Nếu em bắt Tần Dao, cũng không có tác dụng gì với Dương Tử, ngược lại sẽ bứt dây động rừng. Bây giờ Tần Dao là con rối của Dương Tử, chắc chắn hắn có tính toán của riêng mình, cụ thể là tính toán gì, anh vẫn chưa rõ. Nhưng anh có thể đoán được người đứng sau toàn bộ sự việc này có thể là Dương Tử, hơn nữa bao gồm cả vụ án của Tiêu Triều Dương, cũng có thể là hắn đang phá đám!

- Vậy phải làm sao?

Hân Mính hỏi:

- Không lẽ em chỉ có thể đợi!

- Vậy thì không hẳn. Bây giờ sự xuất hiện của Dương Tử ít ra cũng làm cho một loạt sự việc có một lời giải thích hợp lý. Anh cho rằng Dương Tử không đơn giản chỉ muốn đạt đến mức độ trước mắt, đằng sau hắn nhất định còn có ý đồ khác. Bây giờ, em nên nhanh chóng điều tra thân phận của Dương Tử, hắn là người Hong Kong, vậy thì điều tra xem hắn ở Hong Kong có tiền án hay không. Đồng thời, em có biết gần đây thành phố Vọng Hải xuất hiện một băng xã hội đen, hội Đông Liên không?

Chu Hân Mính lắc đầu, nói:

- Em không rõ lắm!

- Vậy thì đúng rồi. Hội Đông Liên là một tổ chức xã hội đen mới, sau khi hai bang lớn là bang 3K và Phủ Đầu Bang biến mất, hội Đông Liên bắt đầu cướp đoạt địa bàn, hơn nữa đại ca của hội Đông Liên chính là Tần Dao!

- Tần Dao? Sao lại là cô ta?

Chu Hân Mính vô cùng ngạc nhiên. Có thể nói những chuyện Diệp Lăng Phi vừa kể ngày càng làm cô kinh ngạc, Chu Hân Mính nhất thời không thể tin Tần Dao chính là bà trùm xã hội đen.

- Anh tin rằng không ai sẽ tin Tần Dao là đại ca của bang hội, đây cũng là hiệu quả mà Dương Tử hy vọng.

Diệp Lăng Phi nói:

- Nguyên nhân Dương Tử nâng đỡ Tần Dao làm con rối chính là vì bối cảnh đơn thuần của cô ấy, không ai có thể liên hệ cô ta với xã hội đen, như vậy, Tần Dao chỉ có thể làm theo căn dặn của Dương Tử.

Diệp Lăng Phi nói đến đây, đột nhiên cau mày:

- Ây da, anh đã sơ suất một chuyện!

- Chuyện gì?

Chu Hân Mính vội vàng hỏi.

- Anh không nên để em trai Tần Dao rời đi. Anh luôn không yên tâm về thằng bé này. Nó là một đứa trẻ, tuy rằng buổi chiều anh làm nó rất sợ, nhưng không thể đảm bảo sau khi hết sợ, nó có nói với Dương Tử chuyện này hay không. Nếu nó nói với Dương Tử, vậy Tần Dao sẽ gặp nguy hiểm!

Diệp Lăng Phi nói.

- Làm sao đây?

Chu Hân Mính hỏi.

Diệp Lăng Phi cau mày, nói:

- Hân Mính, anh thấy làm thế này, trước tiên em phái người bắt Tần Thiên. Nó là chủ lực của hội Đông Liên, em cứ lấy cớ là càn quét xã hội đen, bắt giữ nó trước, cụ thể làm thế nào, đến lúc đó nói tiếp!

Chu Hân Mính vừa nghe, gật đầu:

- Được, bây giờ em phái người đi bắt thằng bé này!

- Đợi chút, anh gọi điện cho Tần Dao!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh hỏi xem em trai cô ấy đang ở đâu.

Diệp Lăng Phi gọi điện cho Tần Dao, đợi điện thoại kết nối, bên Tần Dao có hơi ồn ào.

- Anh Diệp, Tiểu Thiên không thấy rồi!

- Tần Thiên sao lại không thấy, không lẽ em không đưa nó đến bệnh viện?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Em đang ở trong bệnh viện, khi em đi nhà vệ sinh trở về, Tiểu Thiên đã không thấy đâu nữa!

Tần Dao hốt hoảng nói.

- Em không biết Tiểu Thiên đi đâu, nó... không phải đi tìm Dương Tử chứ?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!