Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 751: CHƯƠNG 751: LỘ RÕ CHÂN TƯỚNG

Trong nhà, sau khi Diệp Lăng Phi và Chu Hân Minh mặn nồng, hắn nằm trong bồn tắm còn Chu Hân Minh ngồi trên chiếc ghế nhựa bên cạnh, cầm khăn tắm chà vai cho hắn.

- Bây giờ anh nói được chưa, tên xấu xa nhà anh!

Chu Hân Minh híp mắt, gò má vẫn còn vương vệt hồng chưa tan. Thân thể trắng như tuyết của cô còn lưu lại những dấu tích thân mật mà Diệp Lăng Phi để lại.

Khuôn mặt Diệp Lăng Phi tràn đầy vẻ mãn nguyện, hắn mỉm cười nhìn thân thể nóng bỏng của Chu Hân Minh rồi cất tiếng:

- Cục cưng Hân Minh, sao anh lại là tên xấu xa được? Đây là phản ứng bình thường của đàn ông thôi. Nếu một người đàn ông nhìn thấy cô gái xinh đẹp như em mà không có phản ứng gì, vậy thì hắn là kẻ bất lực!

- Được rồi, anh đừng có dẻo miệng nữa, nói chuyện anh muốn nói lúc nãy đi!

Chu Hân Minh thúc giục.

Diệp Lăng Phi thu lại vẻ đùa giỡn, nghiêm túc nói:

- Thật ra chuyện này anh cũng vừa mới biết. Nếu không phải Tần Dao nói, anh cũng không thể ngờ trong đó lại có nhiều mối quan hệ phức tạp như vậy. Ban đầu, Tần Dao được Lâm Tuyết cứu nên đã đi theo cô ta.

- Lâm Tuyết?

Chu Hân Minh nghe thấy cái tên này liền nói:

- Lâm Tuyết mất tích rồi, tìm mãi không thấy. Hơn nữa sau khi Lâm Tuyết mất tích, Tần Dao lại tiếp quản vị trí của cô ta, điều này không thể không khiến người khác nghi ngờ!

- Hân Minh, em vội gì chứ, anh còn chưa nói xong mà, nghe anh nói từ từ đã!

Diệp Lăng Phi nói đến đây, đột nhiên bổ sung:

- Hân Minh, em đừng cứ chà một chỗ mãi thế, sắp tróc cả da rồi!

Lúc này Chu Hân Minh mới phát hiện mình cứ cầm khăn tắm chà mãi một chỗ trên vai Diệp Lăng Phi, quả nhiên, mảng da đó đã bị cô chà đến ửng đỏ. Chu Hân Minh ngại ngùng xin lỗi:

- Xin lỗi, em không để ý!

Nói rồi, cô ném khăn tắm vào bồn, dứt khoát tập trung nghe Diệp Lăng Phi nói.

Diệp Lăng Phi thấy Chu Hân Minh không chà lưng cho mình nữa thì đứng dậy khỏi bồn tắm.

Hắn dội nước lên người.

- Hân Minh, mục đích của Lâm Tuyết là lợi dụng Tần Dao để lôi kéo Từ Hàn Vệ. Nhưng đúng lúc này lại xuất hiện một cô gái phá hỏng kế hoạch của Lâm Tuyết. Cô gái này chính là Mễ Tuyết!

Diệp Lăng Phi nói tiếp:

- Mễ Tuyết giúp Tần Dao, à không, cũng không hẳn là giúp đỡ. Chỉ là cô ta đã cho Tần Dao một cơ hội để tránh phát sinh quan hệ với Từ Hàn Vệ, có thể tưởng tượng được lúc đó Lâm Tuyết đã thất vọng đến mức nào.

- Em hiểu rồi. Nhưng tại sao Mễ Tuyết lại làm vậy, làm thế thì có lợi ích gì?

Chu Hân Minh hỏi.

- Đây mới là mấu chốt!

Diệp Lăng Phi phân tích.

- Anh đã nghĩ rồi. Từ Hàn Vệ là bí thư thành ủy, tay nắm quyền lực rất lớn, ngay cả quyền lực của ba em cũng không thể so sánh được. Lâm Tuyết muốn dựa vào Từ Hàn Vệ. Sau đó Mễ Tuyết xuất hiện và phá vỡ mối quan hệ giữa Lâm Tuyết và Từ Hàn Vệ. Hân Minh, em còn nhớ Hồng Phấn Đế Quốc không? Trung tâm giải trí siêu sang trọng mà anh từng kể với em. Anh đã thấy Từ Hàn Vệ ra vào đó. Như vậy xem ra Mễ Tuyết đã thông qua Hồng Phấn Đế Quốc để lôi kéo quan hệ với Từ Hàn Vệ. Còn mục đích của Mễ Tuyết khi làm vậy chẳng qua cũng chỉ là muốn lợi dụng quyền lực trong tay Từ Hàn Vệ. Dù thế nào đi nữa, Mễ Tuyết cho rằng nếu Lâm Tuyết thực sự lợi dụng được mối quan hệ giữa Tần Dao và Từ Hàn Vệ thì sẽ rất bất lợi cho cô ta. Vì vậy mới xen vào phá đám!

Chu Hân Minh lắc đầu, nói:

- Em không cho rằng một cô gái như Tần Dao có thể giữ được trái tim của Từ Hàn Vệ!

- Chuyện đó thì không chắc đâu!

Diệp Lăng Phi tắm xong, cầm khăn tắm lau khô người rồi nói:

- Tần Dao nếu chịu khó chưng diện một chút cũng là một cô gái không tệ, đặc biệt là dưới sự chỉ dạy của Lâm Tuyết, việc giữ trái tim của Từ Hàn Vệ là rất dễ dàng. Dù gì Lâm Tuyết và Từ Hàn Vệ cũng qua lại lâu như vậy, cô ta rất hiểu sở thích của ông ta!

Diệp Lăng Phi mình trần trở về phòng ngủ, tìm một chiếc quần lót trong tủ mặc vào, rồi ngồi xuống chiếc ghế cạnh tường, tự rót cho mình một ly trà. Khi Chu Hân Minh đi vào, Diệp Lăng Phi đã uống xong một ly. Chu Hân Minh trách móc:

- Anh đúng là, nói chuyện cứ nửa vời!

- Đâu có, chỉ là anh khát nước, muốn về uống chút nước thôi!

Diệp Lăng Phi cười cười, ra hiệu cho Chu Hân Minh ngồi xuống rồi nói tiếp:

- Bất kể Mễ Tuyết xuất phát từ mục đích gì, không nghi ngờ gì nữa, cô ta đã đạt được mục đích của mình, mối quan hệ giữa Từ Hàn Vệ và Lâm Tuyết đã tan vỡ triệt để. Tần Dao từng nói với anh, cô ta đã nghe thấy giọng điệu của Lâm Tuyết rất cứng rắn, dường như muốn giữ chân một người nào đó. Theo anh đoán, người đó chính là Từ Hàn Vệ. Nói cách khác, Lâm Tuyết đã bị Từ Hàn Vệ ép buộc nên mới dùng thủ đoạn nắm giữ một số bí mật của ông ta để uy hiếp. Anh tin rằng một kẻ mưu tính sâu xa như Từ Hàn Vệ nhất định sẽ nhượng bộ Lâm Tuyết, nhưng ông ta đã không còn tin tưởng cô ta nữa. Biện pháp tốt nhất chính là làm cho Lâm Tuyết im miệng, im miệng vĩnh viễn! Hân Minh, em còn nhớ hai ngày trước khi Lâm Tuyết mất tích không? Ba em đang điều tra chuyện ở trung tâm thương mại An Thịnh, Từ Hàn Vệ không những không ngăn cản mà ngược lại còn ủng hộ. Em có biết tại sao không?

- Diệp Lăng Phi, ý anh là Từ Hàn Vệ đã giết Lâm Tuyết?

Diệp Lăng Phi lắc đầu:

- Anh không nói vậy. Nếu như anh không biết chuyện của Tần Dao, có lẽ anh sẽ nghĩ như thế, rằng Từ Hàn Vệ đã giết Lâm Tuyết. Nhưng bây giờ, anh lại cho rằng Lâm Tuyết bị người khác giết!

- Ai?

- Dương Tử!

Diệp Lăng Phi nói:

- Một người Hồng Kông thần bí, quan hệ của hắn và Mễ Tuyết rất mật thiết, rất có khả năng là hắn làm!

- Dương Tử!

Đây là lần đầu tiên Chu Hân Minh nghe cái tên này, cô chớp đôi mắt đẹp, hỏi:

- Em chưa từng nghe qua cái tên này, rốt cuộc hắn là người thế nào?

- Cụ thể anh cũng không rõ, anh biết được người này từ Tần Dao. Hân Minh, theo lời Tần Dao, cô ta từng gặp Lâm Tuyết ở chỗ của Dương Tử. Nhưng cô ta không hề biết Dương Tử đã xử lý Lâm Tuyết thế nào. Lâm Tuyết đã chuyển toàn bộ tài sản cho Tần Dao. Theo Tần Dao, Dương Tử chính là kẻ đứng sau sắp đặt mọi chuyện, mục đích của hắn rất đơn giản, chính là xem Tần Dao như một con rối. Lâm Tuyết chắc chắn đã bị Dương Tử giết rồi!

Chu Hân Minh nghe Diệp Lăng Phi nói xong liền đứng bật dậy, vội vàng muốn đi nhưng bị Diệp Lăng Phi giữ lại. Hắn hỏi:

- Hân Minh, muộn thế này em đi đâu?

- Em sẽ dẫn người đi bắt Tần Dao ngay bây giờ. Tần Dao là mấu chốt của vụ án, em phải lập tức tra hỏi cô ta!

Diệp Lăng Phi mạnh mẽ kéo Chu Hân Minh ngồi lại ghế, hắn lắc đầu nói:

- Hân Minh, em nóng vội quá rồi. Nếu em bắt Tần Dao, cũng chẳng có tác dụng gì với Dương Tử, ngược lại còn bứt dây động rừng. Bây giờ Tần Dao là con rối của Dương Tử, chắc chắn hắn có tính toán của riêng mình, cụ thể là gì thì anh vẫn chưa rõ. Nhưng anh có thể đoán được kẻ đứng sau toàn bộ sự việc này có lẽ là Dương Tử, bao gồm cả vụ án của Tiêu Triều Dương, cũng có thể là do hắn phá đám!

- Vậy phải làm sao?

Chu Hân Minh hỏi:

- Chẳng lẽ em chỉ có thể ngồi chờ?

- Cũng không hẳn. Sự xuất hiện của Dương Tử ít ra cũng đã cho một loạt sự việc gần đây một lời giải thích hợp lý. Anh cho rằng Dương Tử không chỉ đơn giản muốn dừng lại ở mức độ này, đằng sau hắn nhất định còn có ý đồ khác. Bây giờ, em nên nhanh chóng điều tra thân phận của Dương Tử. Hắn là người Hồng Kông, vậy thì điều tra xem hắn có tiền án ở Hồng Kông không. Đồng thời, em có biết gần đây thành phố Vọng Hải xuất hiện một băng xã hội đen mới tên là hội Đông Liên không?

Chu Hân Minh lắc đầu:

- Em không rõ lắm!

- Vậy thì đúng rồi. Hội Đông Liên là một tổ chức xã hội đen mới nổi. Sau khi hai băng lớn là bang 3K và Phủ Đầu Bang biến mất, hội Đông Liên bắt đầu chiếm đoạt địa bàn, hơn nữa đại ca của hội Đông Liên chính là Tần Dao!

- Tần Dao? Sao lại là cô ta?

Chu Hân Minh vô cùng kinh ngạc. Có thể nói những chuyện Diệp Lăng Phi kể tối nay càng lúc càng khiến cô choáng váng. Chu Hân Minh nhất thời không thể tin Tần Dao lại là bà trùm xã hội đen.

- Anh tin rằng không ai có thể tin Tần Dao là đại ca của một băng đảng, đây cũng chính là hiệu quả mà Dương Tử mong muốn.

Diệp Lăng Phi nói:

- Lý do Dương Tử nâng đỡ Tần Dao làm con rối chính là vì bối cảnh đơn thuần của cô ta, không ai có thể liên hệ cô ta với xã hội đen. Như vậy, Tần Dao chỉ có thể răm rắp làm theo chỉ dẫn của Dương Tử.

Nói đến đây, Diệp Lăng Phi đột nhiên cau mày:

- Chết tiệt, anh đã sơ suất một chuyện!

- Chuyện gì?

Chu Hân Minh vội hỏi.

- Anh không nên để em trai của Tần Dao rời khỏi mình. Anh luôn không yên tâm về thằng nhóc đó. Nó còn là một đứa trẻ, tuy chiều nay anh đã dọa nó sợ chết khiếp, nhưng không thể đảm bảo sau khi hết sợ, nó có nói chuyện này với Dương Tử hay không. Nếu nó kể cho Dương Tử, vậy thì Tần Dao sẽ gặp nguy hiểm!

Diệp Lăng Phi nói.

- Làm sao bây giờ?

Chu Hân Minh hỏi.

Diệp Lăng Phi cau mày, nói:

- Hân Minh, anh thấy thế này đi, trước tiên em phái người bắt Tần Thiên. Nó là chủ lực của hội Đông Liên, em cứ lấy cớ là truy quét xã hội đen, bắt giữ nó trước đã, cụ thể thế nào thì đến lúc đó tính tiếp!

Chu Hân Minh nghe vậy liền gật đầu:

- Được, em sẽ phái người đi bắt thằng nhóc đó ngay bây giờ!

- Đợi chút, để anh gọi cho Tần Dao!

Diệp Lăng Phi nói.

- Anh hỏi xem em trai của Tần Dao đang ở đâu.

Diệp Lăng Phi gọi điện cho Tần Dao, khi điện thoại kết nối, đầu dây bên kia có hơi ồn ào.

- Diệp đại ca, Tiểu Thiên mất tích rồi!

- Tần Thiên sao lại mất tích? Không phải em đưa nó đến bệnh viện sao?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Em đang ở bệnh viện, lúc em đi vệ sinh quay lại thì không thấy Tiểu Thiên đâu nữa!

Tần Dao hoảng hốt nói.

- Em không biết Tiểu Thiên đi đâu, nó... không phải là đi tìm Dương Tử rồi chứ

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!