Tần Thiên vội vàng mở cửa, Tần Dao lúc này sắc mặt trắng bệch. Cô vốn không muốn đi, nhưng bây giờ, dù không muốn thì cũng phải đi.
Tiểu Thất là một chàng trai khoảng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, vẻ ngoài rất lịch sự, trên mặt luôn nở một nụ cười nhạt. Hắn xuất hiện trước cửa nhà Tần Dao nhưng không hề bước vào trong.
- Tần tiểu thư, xe đã ở dưới lầu, mời cô lên xe!
Tần Dao cắn chặt môi, lí nhí:
- Bên công ty tôi vẫn còn chút việc, tôi muốn xử lý xong rồi mới qua đó!
- Tần tiểu thư, chuyện này tôi không thể quyết định được, tôi chỉ đến đón cô thôi!
Tiểu Thất vẫn giữ nụ cười nhạt, nói:
- Xin đừng làm khó tôi!
Tần Dao theo Tiểu Thất xuống lầu. Dưới lầu có một chiếc xe hơi màu đen. Lúc Tần Dao lái xe về nhà, chiếc xe này đã đậu ở đây rồi. Khi đó cô chỉ lo cho Tần Thiên nên không để ý, bây giờ nghĩ lại, có lẽ chiếc xe này đã đợi sẵn từ sớm. Tần Dao càng nghĩ càng sợ, trong lòng cô dâng lên một dự cảm chẳng lành, như thể mình một đi không trở lại.
Tiểu Thất lái xe chở Tần Dao đến một biệt thự ven biển. Khi xe dừng trong sân, Dương Tử đang mặc áo sơ mi màu vàng dạo bước. Thấy Tần Dao xuống xe, hắn cười ha hả bước tới, miệng nói:
- Tần tiểu thư, dạo này sao rồi!
Tần Dao vừa nhìn thấy Dương Tử liền thấy lo lắng, cô cố giữ giọng bình tĩnh:
- Vẫn tốt, chỉ là hơi bận!
- Bận rộn là phải, bây giờ cô là minh tinh, là người của công chúng, sao có thể không bận được! – Dương Tử nói.
- Dương tiên sinh, anh gọi tôi qua đây có chuyện gì vậy? Công ty tôi còn có việc, phải trở về xử lý!
Lòng Tần Dao bắt đầu bất an. Lúc này, cô cảm thấy số phận của mình không còn do mình nắm giữ nữa mà hoàn toàn nằm trong tay Dương Tử.
- Thật ra cũng không có gì. Chỉ là hạng mục vận chuyển của Bách hóa An Thịnh, cô vẫn chưa công bố. Có phải kéo dài hơi lâu rồi không?
Dương Tử nói tiếp:
- Tôi chỉ muốn hỏi, khoảng khi nào cô sẽ công bố tin tức này?
- À, Dương tiên sinh muốn hỏi chuyện này sao. Hai ngày nay tôi đang bận rộn chuyện này đây. Tôi định ngày mai sẽ công bố!
Tần Dao nói.
- Hôm nay tôi còn định thông báo cho phóng viên!
- Ồ. Tần tiểu thư biết vậy thì tốt. Con người tôi hơi nôn nóng, thấy cô mãi không có động tĩnh gì, xem ra là tôi đa nghi rồi. Được thôi, cô trở về mau chóng chuẩn bị đi!
Khi Tần Dao nghe Dương Tử nói câu này, tảng đá trong lòng cô mới được đặt xuống, cô vội vàng gật đầu, đồng ý:
- Tôi sẽ làm ngay!
- Tiểu Thất, đưa Tần tiểu thư về! – Dương Tử gọi.
Đợi Tần Dao lên xe rời khỏi biệt thự, cô mới thở phào một hơi dài. Xem ra là mình đa nghi rồi, Tần Thiên hôm qua thật sự đi tìm bạn gái.
Tần Dao vừa đi khỏi, khóe miệng Dương Tử đã nhếch lên một nụ cười lạnh. Hắn vừa quay người lại thì thấy Mễ Tuyết đang đi tới. Dương Tử hơi xoay đầu, Mễ Tuyết đến gần hỏi:
- Sao vậy Dương Tử?
- Chắc là đêm qua bị tên nhóc đó làm cho tỉnh giấc, xoay người một cái giờ thấy cổ không thoải mái! – Dương Tử nói.
Mễ Tuyết nhìn chiếc xe vừa rời đi, không hiểu hỏi:
- Rốt cuộc là anh có dự tính gì? Sếp sắp về rồi, nếu xảy ra chuyện gì, cả anh và tôi đều không gánh nổi đâu. Anh nên cẩn thận một chút, tôi luôn không yên tâm về cô gái này, chỉ sợ cô ta bán đứng chúng ta!
- Cô yên tâm, trong lòng tôi đã có tính toán! – Dương Tử cười nói. – Bây giờ cô cứ nghĩ cách lôi kéo mấy quan chức chính phủ, bảo vệ tàu xe cho sếp đi!
Diệp Lăng Phi, Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình gần tối mới rời khỏi biệt thự. Cả ngày hôm nay họ đã quậy tưng bừng trong đó, Diệp Lăng Phi đúng là hưởng hết diễm phúc. Trên đường lái xe đến quán rượu của Lý Khả Hân, Diệp Lăng Phi vẫn còn đang hồi tưởng lại cảnh tượng hoang đường khiến người ta đỏ mặt tía tai. Trên mặt hắn luôn nở một nụ cười đầy ẩn ý. Đường Hiểu Uyển ngồi ở ghế sau huých nhẹ Vu Đình Đình ngồi bên cạnh, khẽ nói:
- Đình Đình, em xem cái mặt của Diệp đại ca kìa, thật đáng ghét. Hai chúng ta tìm cơ hội trả thù anh ấy, em thấy sao?
Vu Đình Đình “ừ” một tiếng. Cho đến giờ, cô vẫn chưa hoàn toàn thích nghi được với chuyện hoang đường xảy ra trong biệt thự hôm nay. Vừa nghĩ đến những hành vi đó, mặt cô lại nóng bừng, tim đập thình thịch.
Vu Đình Đình sinh ra trong một gia đình trí thức, bố mẹ đều là giáo viên, từ nhỏ đến lớn cô luôn là một đứa con ngoan. Trước khi gặp Diệp Lăng Phi, cô thậm chí còn chưa từng hẹn hò, trong xương cốt vẫn còn tư tưởng bảo thủ. Thế nhưng, từ một cô gái nhút nhát, nội tâm, cô lại yêu Diệp Lăng Phi đến điên cuồng, yêu đến mức đánh mất chính mình. Chỉ khi bình tĩnh lại, cô mới suy nghĩ về mối quan hệ giữa mình và Diệp Lăng Phi.
Chuyện xảy ra trong biệt thự hôm nay là điều mà trước đây cô không bao giờ dám tưởng tượng. Tuy biết chị Hiểu Uyển và mình đều có quan hệ với Diệp Lăng Phi, trong lòng cũng từng thoáng nghĩ đến cảnh tượng hoang đường đó, nhưng khi nó thật sự xảy ra, cô vẫn nhất thời không thể thích nghi được.
Mặt cô đỏ bừng, cô cắn chặt môi, không nghĩ thoáng được như Đường Hiểu Uyển. Thật ra, Đường Hiểu Uyển cũng không phải là một cô gái dễ dãi. Hoàn cảnh lớn lên của cô và Vu Đình Đình khá giống nhau, đều trong một gia đình có phần nghiêm khắc. Nhưng so với Vu Đình Đình, cô bước chân vào xã hội sớm hơn, tiếp xúc nhiều hơn, huống chi, cô luôn đối đãi với Vu Đình Đình như em gái ruột của mình.
Tình cảm của Đường Hiểu Uyển dành cho Vu Đình Đình một mặt là vì mối quan hệ với Diệp Lăng Phi, mặt khác, Vu Đình Đình quả thật là một cô bé đáng yêu, hiểu chuyện và ngoan ngoãn. Đường Hiểu Uyển luôn được người khác xem như một cô bé, khó khăn lắm mới có người gọi mình là chị, trong lòng cô có một cảm giác vui sướng như thể cuối cùng cũng có người chịu gọi mình là chị. Tình cảm cô dành cho Vu Đình Đình rất phức tạp, thậm chí còn hơn cả em ruột bình thường, ngay cả cô cũng không hiểu đó là tình cảm gì, chỉ biết rằng đó là một dạng tình cảm rất thân, rất thân thiết.
Đường Hiểu Uyển đã sớm nghĩ đến chuyện này sẽ xảy ra nên trong lòng đã có chuẩn bị, phản ứng của cô dĩ nhiên mạnh hơn Vu Đình Đình nhiều. Trên xe, cô thì thầm với Vu Đình Đình, bàn bạc xem lát nữa đến quán rượu sẽ báo thù Diệp Lăng Phi thế nào. Diệp Lăng Phi thấy hai người họ thì thầm sau lưng thì cười nói:
- Anh nói này, hai em ở đó thì thầm cái gì thế, không lẽ có bí mật gì sợ anh nghe được à?
- Đương nhiên rồi, bọn em đang nói chuyện con gái! – Đường Hiểu Uyển nhếch môi.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Được lắm, Hiểu Uyển, em cũng dám giở trò với anh à. Hừm, đợi đến quán rượu, xem anh dạy dỗ cô bé không nghe lời như em thế nào.
Đường Hiểu Uyển không phục nói:
- Em mới không sợ anh! Em đến chỗ chị Khả Hân, em sẽ mách chị ấy là anh bắt nạt em và Đình Đình, để chị Khả Hân giúp chúng em dạy dỗ anh!
Diệp Lăng Phi cười lớn:
- Tiểu nha đầu, còn biết tìm người giúp đỡ à. Vậy chúng ta cứ đợi đến quán rượu xem sao, không tin là anh không trị được em. Cùng lắm thì anh không trị em ở chỗ Khả Hân, đợi về biệt thự, xem anh có hành cho em sống dở chết dở không!
- A, Diệp đại ca, anh uy hiếp em! Em sẽ mách chị Khả Hân, cùng lắm em gọi chị ấy về biệt thự cùng bọn em luôn!
Nghe Đường Hiểu Uyển nói muốn gọi cả Lý Khả Hân đến biệt thự, Diệp Lăng Phi liền á khẩu, thầm nghĩ:
- Nếu Khả Hân cũng đến, e là một mình mình không chiều hết nổi mấy cô mỹ nhân này, thôi nghĩ vậy được rồi!
Đường Hiểu Uyển thấy Diệp Lăng Phi không nói gì, chỉ há miệng ra, tưởng rằng lời nói của mình đã dọa được hắn, cô liền cười ha hả:
- Diệp đại ca, sợ rồi sao!
Diệp Lăng Phi không nói tiếp với Đường Hiểu Uyển, chỉ tập trung lái xe.
Buổi tối, quán rượu của Lý Khả Hân khá đông khách, hơn một nửa là sinh viên các trường gần đó. Lý Khả Hân lúc đầu mở quán chính là nhắm vào khu vực quanh trường học, có nguồn khách hàng sinh viên dồi dào. Cô đã suy nghĩ rất kỹ, sinh viên đại học và học sinh trung học không giống nhau. Học sinh trung học có nhiệm vụ học tập nặng nề, cả ngày chỉ nghĩ đến thi đại học, thậm chí yêu đương cũng không dám. Nhưng một khi thi đỗ, trở thành sinh viên đại học thì lại hoàn toàn khác.
Rất nhiều học sinh trung học chỉ vì khẩu hiệu hấp dẫn “đại học là thiên đường” mà cố gắng hết sức thi cử. Một khi bước vào cổng trường đại học, phần lớn sinh viên sẽ nghĩ cách bù đắp lại ba năm trung học khổ cực.
Yêu đương ở đại học là chuyện rất bình thường, không ai quản thúc.
Lý Khả Hân chính là nhắm vào thị trường đầy tiềm năng này nên mới mở quán rượu gần trường học. Cô nghĩ rằng chỉ cần có sinh viên trong trường chịu đến chơi, tự nhiên sẽ thu hút thêm nhiều người đàn ông ngoài xã hội thích săn lùng gái đẹp đến. Vì vậy, cô tuyên truyền ra ngoài, chỉ cần là nữ sinh viên đến quán rượu, toàn bộ miễn vé vào cửa. Hơn nữa, nữ sinh viên đến tiêu thụ, hóa đơn sẽ được giảm giá 20%.