Vu Đình Đình lúc này vội vàng nói:
- Không phải, không phải, hôm nay Diệp đại ca mãi đến trưa mới tới biệt thự, bọn em ăn cơm trưa xong, vốn bọn em muốn ra ngoài ăn, nhưng mà...
Lý Khả Hân lại cắt ngang lời giải thích của Vu Đình Đình, cô cười nói:
- Đình Đình, em không cần giải thích, chị cũng đâu có hỏi gì, chị chỉ hỏi Diệp đại ca hôm nay có phải ở cùng các em hay không thôi. Đình Đình, có phải có chuyện gì muốn che giấu không!
- Không... không có!
Vu Đình Đình không dám nói tiếp, mặt ửng đỏ, ngay cả mặt của Lý Khả Hân cũng không dám nhìn. Diệp Lăng Phi và Dã Thú nói chuyện điện thoại xong, hắn cất điện thoại, nhìn Vu Đình Đình đỏ mặt, chẳng dám ngẩng đầu. Diệp Lăng Phi ở trước mặt Lý Khả Hân, ôm lấy chiếc eo nhỏ của Vu Đình Đình, khiến cơ thể mềm mại thoang thoảng hương thơm của cô áp sát vào lòng hắn, miệng cố ý nói:
- Khả Hân, em làm sao vậy, Đình Đình còn trẻ thế, em cũng bắt nạt, em xem Đình Đình bây giờ cũng không dám nói chuyện rồi.
- Diệp đại ca, không có, không có, Khả Hân không có bắt nạt em!
Vu Đình Đình hoang mang ngẩng đầu lên, vội vàng giải thích cho Lý Khả Hân.
Vừa ngẩng đầu thì nhìn thấy khuôn mặt mang nụ cười đầy ẩn ý của Lý Khả Hân, biểu hiện của Lý Khả Hân làm cho khuôn mặt của Vu Đình Đình nhất thời đỏ bừng lên, Vu Đình Đình mới biết cô không nên xen vào, cô ngượng ngùng áp mặt vào lòng Diệp Lăng Phi, không dám ngẩng đầu lên nữa.
Lý Khả Hân nhìn thấy bộ dạng của Vu Đình Đình, cố ý nói:
- Diệp đại ca, anh đừng có thiên vị như vậy, em bắt nạt Đình Đình khi nào, vừa rồi em chỉ tùy tiện hỏi thôi, xem cái mặt khẩn trương của anh kia.
Nói đến đây, Lý Khả Hân đột nhiên nói với Đường Hiểu Uyển:
- Hiểu Uyển muội muội, trong đây chỉ có Diệp đại ca là đàn ông, hay là chúng ta đuổi Diệp đại ca ra ngoài đi, ba người chúng ta nói những chuyện chỉ có phụ nữ mới có thể nghe!
- Được thôi!
Đường Hiểu Uyển lập tức hùa theo.
- Em đồng ý!
- Anh không đồng ý!
Diệp Lăng Phi phản đối.
- Dựa vào đâu bắt tôi đi, các em làm vậy là kỳ thị!
- Chúng em kỳ thị thế nào, Diệp đại ca, chúng em nói những chuyện của phụ nữ không được sao?
Lý Khả Hân nói:
- Diệp đại ca, anh có biết chuyện kinh nguyệt của phụ nữ không, anh có biết mỗi lần phụ nữ tới tháng thì cảm giác thế nào không, anh hiểu được cảm giác của phụ nữ chúng em và đàn ông háo sắc như anh khi hôn nhau không? Diệp đại ca, nếu như anh hiểu, vậy anh cứ ở lại!
Diệp Lăng Phi vừa nghe, không phục tức giận nói:
- Ai nói anh không hiểu, nhưng mà, anh không nói với các em, tránh đến lúc đó các em tìm cơ hội công kích anh. Anh ra ngoài thì ra ngoài, không biết chừng bên ngoài có em học sinh nữ xinh đẹp nào đó, anh đi ra ngoài tán tỉnh một cô!
- Đi đi, đi đi!
Lý Khả Hân vẫy tay với Diệp Lăng Phi, nói:
- Diệp đại ca, em phải nói cho anh biết, nói chuyện với mấy cô gái bên ngoài nhất định phải chú ý, hai ngày nay em đã thấy đánh nhau mấy lần rồi, đều là vì con gái.
Đợi Diệp Lăng Phi vừa đi, Đường Hiểu Uyển cười ngọt ngào nói:
- Khả Hân, cũng may có chị, chị xem vừa rồi bộ mặt Diệp đại ca khi rời khỏi kìa, anh ta chỉ biết bắt nạt em và Đình Đình, thấy em và Đình Đình mềm yếu. Chị Khả Hân, bằng không chị cũng dọn qua đó ở đi, ba chúng ta cùng sống chung, đến lúc đó, nếu như Diệp đại ca lại đến bắt nạt bọn em, chị có thể giúp đỡ bọn em!
Lý Khả Hân ngồi giữa Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình, cười nói:
- Hiểu Uyển, thành thật khai báo, các em rốt cuộc đã làm gì với Diệp đại ca rồi?
- Khai báo? Khai báo gì ạ!
Đường Hiểu Uyển giật mình, không hiểu mà hỏi.
- Em cứ giả vờ hồ đồ với chị, còn nói khai báo gì nữa, hôm nay ba người các em ở trong biệt thự, chẳng lẽ không xảy ra chuyện gì sao?
Lý Khả Hân hỏi.
Đường Hiểu Uyển vừa nghe, mặt đỏ lên, miệng khẽ nói:
- Khả Hân, chị đừng hỏi nữa, chính là chuyện đó đó!
Khi Đường Hiểu Uyển nói ra câu này, cả khuôn mặt cô cũng đỏ bừng, càng không cần nhắc đến Vu Đình Đình. Lý Khả Hân vừa nhìn thấy phản ứng của Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình thì bật cười, miệng nói:
- Chị nói hai cô bé ngốc nghếch các em, chuyện này có gì mà ngượng ngùng, chị đâu phải là người ngoài, ai bảo chúng ta cùng thích một người đàn ông!
Khi Lý Khả Hân nói ra câu này, Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển đều ngẩng mặt lên, Vu Đình Đình kinh ngạc nhìn Lý Khả Hân, hỏi:
- Chị Khả Hân, không lẽ chị...
- Cô bé ngốc nghếch, chị đã nói rồi, chuyện này không có gì phải ngượng ngùng, ở đây lại không có người ngoài, cũng bao gồm cả chị. Không có biện pháp, ai bảo chúng ta đều thích Diệp đại ca!
Lý Khả Hân nói đến đây, lại dịu dàng nói:
- Đương nhiên so với các em, có lẽ chị làm cho Diệp đại ca cảm thấy có áp lực, dù gì trước đây chị và Bạch Tình Đình đã từng tranh giành Diệp đại ca. Bây giờ nghĩ lại, quá khứ chị thật quá hiếu thắng, cần gì đi tranh cái danh phận đó, chỉ cần người đàn ông mình yêu trong lòng có mình, vậy thì đủ rồi. Bây giờ suy nghĩ của chị rất đơn giản, chỉ cần có thể có cơ hội cùng Diệp đại ca tán gẫu đã mãn nguyện lắm rồi. Các em ngốc, các em thì sao?
Bị Lý Khả Hân đuổi ra ngoài, hắn đi đến trước quầy bar, lấy ly rượu, ngồi trên ghế, vừa uống rượu, vừa quan sát tình hình trong quán.
Người trong quán ít đi nhiều so với lúc hắn vừa tới, bớt đi không ít cô gái. Đây không phải là một dấu hiệu tốt, ít ra cho thấy tình hình quán rượu trước mắt không thích hợp với các cô ấy. Diệp Lăng Phi nhìn trong quán rượu có không ít thanh niên đang ngồi uống bia, những thanh niên đó nói chuyện lớn tiếng, bề ngoài không có chút gia giáo, không khí của quán rượu cũng bị những người này phá hỏng.
Đặc biệt là bốn chàng thanh niên ngồi ở vị trí sát cửa, chính là bốn tên tiểu tử vừa rồi đứng huýt sáo trước cửa. Bốn tên này mặc áo sơ mi cố ý phanh ra trước ngực, để lộ hình xăm dọa người.
Bốn thanh niên đó ngồi ở trước cửa, chỉ trỏ vào những cô gái đi ra đi vào, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng la hét ầm ĩ, điều này làm cho Diệp Lăng Phi cảm thấy không thoải mái. Diệp Lăng Phi vốn muốn đuổi bốn người này ra ngoài, nhưng nghĩ lại vẫn cứ thôi, ở đây dù gì cũng là làm ăn, nếu như đánh nhau cũng không tốt lắm.
Diệp Lăng Phi ngồi uống rượu một mình. Khi hắn uống xong một ly, Lý Khả Hân, Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình ba người từ đằng sau đi ra. Lý Khả Hân đến bên Diệp Lăng Phi, nói với người thợ pha chế rượu:
- Tiểu Vương, pha cho tôi một ly Tình Nhân Hoa Hồng.
- Tình Nhân Hoa Hồng?
Diệp Lăng Phi kỳ lạ nói.
- Sao anh chưa nghe qua tên rượu này, em tự nghĩ ra à?
- Điều đó là đương nhiên rồi!
Lý Khả Hân ngồi xuống bên cạnh Diệp Lăng Phi, cười nói:
- Bây giờ em đã là một nửa thợ pha chế rượu rồi, thợ pha chế rượu của quán này là do em đích thân huấn luyện ra đó.
Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình ngồi bên kia của Diệp Lăng Phi, Đường Hiểu Uyển nghe Lý Khả Hân nói vậy, mở to mắt, không dám tin mà nói:
- Khả Hân, chị học từ khi nào thế, trước đây em cũng không biết!
- Bỏ tiền ra để học chứ, em tưởng chị là thiên tài à!
Lý Khả Hân nói đến đây, lại nói với thợ pha chế rượu:
- Tiểu Vương, pha thêm một ly!
Chàng trai hơn hai mươi tuổi tay chân nhanh nhẹn pha bốn ly rượu màu xanh, đặt trước mặt bốn người Lý Khả Hân, nói:
- Không có cách nào, quán rượu vừa mới khai trương, thu nhập không có bao nhiêu, vốn không thuê nổi một thợ pha chế giỏi. Em chỉ đành tự đi học, sau đó tìm vài người biết một ít về pha chế rượu, em đưa công thức cho họ trước, họ chỉ cần làm theo công thức em đã pha sẵn để phục vụ khách là được. Nào, mọi người thưởng thức xem ly Tình Nhân Hoa Hồng này như thế nào?
Diệp Lăng Phi đặt ly rượu lên môi, sau khi uống một ngụm nhỏ, thưởng thức rượu, nói:
- Không tệ, uống vào miệng có cảm giác thơm, cảm giác trong miệng toàn là hương thơm. Ừm, có hơi thiếu một ít, Khả Hân, em nên thêm ít Chivas, vậy thì khẩu cảm sẽ tốt hơn.
- Được thôi, không ngờ anh cũng là chuyên gia về mặt này, có thể cho anh uống ra được trong đó có Chivas!
Lý Khả Hân cười nói:
- Vậy đi, sau này anh chuyên nếm rượu là được rồi, em pha xong rượu, anh sẽ nếm thử xem thế nào?
- Vậy thì không được, khẩu vị mỗi người không giống nhau, có những người thích rượu hơi mạnh, mà có những người thích thanh đạm một chút, sở thích của cá nhân không giống nhau. Có lẽ anh uống thấy có chút thiếu, đó là anh đứng ở góc độ của con gái để suy nghĩ, quả thật giống như suy nghĩ của anh, khẩu vị của rượu này đã rất ngon rồi. Nhưng mà, anh cho rằng loại rượu có khẩu vị thơm, nhẹ như vậy, có lẽ thích hợp cho phụ nữ hơn, bởi vậy, kiến nghị thay đổi chút khẩu vị, có lẽ sẽ tốt hơn!
Lý Khả Hân gật đầu, nói:
- Ừm, em thấy chủ ý này không tệ!
Lý Khả Hân và Diệp Lăng Phi đang tán gẫu, đột nhiên nghe thấy bên tai truyền tới giọng đàn ông nói:
- Người đẹp, một mình uống rượu có cô đơn không, có cần tìm người ngồi cùng không?
Diệp Lăng Phi quay đầu lại nhìn, chỉ thấy bốn người đàn ông vừa rồi ngồi cạnh cửa lúc này đã tới gần, trong đó có một người xăm trổ trên hai cánh tay. Chàng thanh niên đó nhìn tuổi tác khoảng hơn hai mươi tuổi, hắn cười hi hi đến bên cạnh Vu Đình Đình, đang nói chuyện với cô.
Vu Đình Đình mặc kệ người thanh niên đó, thì nghe thấy một thanh niên khác dụ dỗ nói:
- Anh Hào, anh không được rồi, người ta không thích anh!
Thanh niên tên Hào mắng một câu:
- Mẹ kiếp, mày biết cái quái gì, người ta có gia giáo, phải bồi dưỡng tình cảm!
Thanh niên đó lại nói:
- Người đẹp, tôi ngồi uống cùng cô, sau khi chúng ta uống rượu xong, rồi đến chỗ tôi chơi!
Thanh niên đó tay chân không sạch sẽ, đưa tay định mò mông của Vu Đình Đình. Ngay lúc hắn đưa tay sắp chạm đến mông của Vu Đình Đình, thì cảm thấy tay như bị kìm sắt nắm lại, miệng hắn không nhịn được hô lên:
- Ái da, ái da, đau!
- Cút xa một chút, đừng có ở đây!
Diệp Lăng Phi vừa buông tay, miệng mắng:
- Mấy thằng nhãi ranh, chạy đến đây quậy phá, mau về nhà ngủ đi!
Thanh niên đó xoa tay phải bị Diệp Lăng Phi nắm chặt, miệng mắng:
- Mẹ nó mày là ai, ngay cả chuyện của lão tử tao cũng dám quản!
Diệp Lăng Phi từ ghế ngồi đứng lên, đi đến trước mặt thanh niên, lạnh lùng cười nói:
- Tôi nói rồi, tốt nhất cậu cút mau một chút, sau này tôi cũng không muốn nhìn thấy cậu!
- Thằng nhãi này điên quá rồi, dạy dỗ nó cho tao!
Người thanh niên đó hét lên.
Ba thanh niên còn lại vừa nghe, nắm tay lại, bao vây tới, một trong số đó đưa tay lên trước.
Diệp Lăng Phi còn chưa đợi thanh niên đó đánh tới mình, đã ra tay trước, một cước đá vào mắt người thanh niên đó, lập tức hắn bị đánh ngã xuống đất. Khẩn trương, tay phải Diệp Lăng Phi bóp một cái, túm chặt cổ họng của hắn, miệng nói lớn tiếng:
- Hôm nay tâm trạng tôi tốt, muốn uống rượu, cậu đừng có phá đám nhã hứng của tôi, nếu không tôi bóp nát cổ họng của cậu!
- Tôi biết rồi, tôi biết rồi, tôi không dám nữa!
Người thanh niên đó bị Diệp Lăng Phi bóp cổ họng, cảm giác bản thân dường như ngạt thở, đến lúc này, hắn cũng không dám cứng đầu, miệng liên tục xin lỗi xin tha. Diệp Lăng Phi không muốn gây ra chuyện, dù gì ở đây cũng là chỗ của hắn, nếu như gây ra chuyện, sẽ ảnh hưởng kinh doanh. Diệp Lăng Phi thả lỏng tay, thả tên đó ra.
Ba tên còn lại cũng núp sau lưng tên đó, thanh niên bị Diệp Lăng Phi đánh trúng mắt, dùng tay che mắt lại, đau đớn nghiến răng.
- Anh Hào, làm sao đây?
Một người trong đó hỏi.
Chỉ thấy tên đó trừng mắt to ra, nhìn thẳng Diệp Lăng Phi, hét nói:
- Tiểu tử thối, mày có giỏi thì đợi đấy, tao đi tìm người dạy dỗ mày!
Diệp Lăng Phi nghe thấy, hắn cười lên, miệng nói:
- Được thôi, dẫn thêm nhiều người đến đây, tôi ở đây đợi các người!
- Mày đợi đó!
Tên đó quay lưng, miệng nói:
- Chúng ta đi