Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 755: CHƯƠNG 755: HƯƠNG VỊ TRUNG QUỐC

Bốn gã kia vừa đi, Lý Khả Hân đã lo lắng nói:

- Em thấy bốn tên đó trông chẳng tốt lành gì, bọn chúng đi như vậy, khó tránh khỏi sẽ quay lại gây sự, thế này thì làm sao mà làm ăn được nữa!

Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ vai Lý Khả Hân, cười nói:

- Chuyện nhỏ thôi, tối nay không kinh doanh nữa. Dù gì ở đây cũng cần chấn chỉnh lại, anh thấy cũng lộn xộn lắm rồi, nhân cơ hội này dọn dẹp một chút cũng tốt!

Diệp Lăng Phi nói xong liền bước lên sân khấu giữa quán rượu, vỗ tay rồi cao giọng tuyên bố:

- Các vị, quán rượu có chút chuyện, xin mời các vị tối nay ra về. Toàn bộ chi phí của các vị sẽ được miễn phí hoàn toàn. Tiện đây tôi cũng xin thông báo, sau này quán chúng tôi không chào đón bất kỳ vị khách nào ăn mặc không lịch sự. Lần sau đến đây, xin các vị hãy ăn mặc cho chỉnh tề, nếu không thì đừng mong bước qua cánh cửa này. Hơn nữa, đây là quán rượu dương cầm, không phải mấy chỗ tạp nham, cho nên, những ai nói tục, gây ồn ào đều sẽ bị mời ra khỏi quán!

Lý Khả Hân chỉ oán trách với Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển chứ không ngăn cản Diệp Lăng Phi. Đợi anh quay lại, Lý Khả Hân mới nói:

- Anh điên rồi à, tối nay em lỗ nặng đấy!

- Mất chút tiền mà yên ổn thì vẫn lời chán. Thôi được rồi, tổn thất tối nay anh đền cho em!

Diệp Lăng Phi cười nói.

- Đi, em mặc kệ anh!

Dã Thú và Dã Lang từ ngoài bước vào, hai người họ đi thẳng về phía Diệp Lăng Phi. Vừa đến trước mặt, Dã Thú đã oang oang hỏi:

- Lão đại, có chuyện gì thế? Sao lúc bọn tôi vào lại thấy khách khứa kéo cả ra ngoài, có phải xảy ra chuyện gì không?

- Không có gì!

Diệp Lăng Phi đáp.

- Sao lại không có gì, chẳng phải do anh gây ra thì sao!

Lý Khả Hân bất mãn nói:

- Dã Thú, lão đại của cậu vừa rồi đuổi hết mấy tên côn đồ đi, kết quả là đuổi luôn cả khách trong quán. Thế cũng được đi, hắn còn không cho khách trả tiền, tối nay tôi phải bù bao nhiêu tiền đây!

- Có côn đồ à? Ở đâu!

Dã Thú trừng mắt, gằn giọng:

- Mẹ kiếp. Nếu để tôi mà gặp được mấy thằng đó, xem tôi có lột da chúng nó không!

Lý Khả Hân nghe vậy liền lườm Diệp Lăng Phi, miệng bất bình nói:

- Đúng là người thế nào thì chơi với bạn thế ấy, sớm muộn gì cũng bị anh làm cho tức chết!

- Khả Hân, giận gì chứ, mình quen nhau đâu phải ngày một ngày hai. Em còn không hiểu tính anh à? Anh thấy chúng ta đừng ngồi đây nữa, tìm một chỗ rộng hơn ngồi uống rượu tán gẫu đi. À, Tiểu Vương, pha cho chúng tôi vài ly hương vị Trung Quốc!

- Hương vị Trung Quốc?

Lý Khả Hân ngạc nhiên, hỏi:

- Là rượu gì thế? Sao em chưa nghe bao giờ!

- Không phải chứ? Ngay cả rượu này mà em cũng chưa nghe qua, anh tự hỏi em làm chủ kiểu gì vậy!

Diệp Lăng Phi giải thích:

- Chính là cho anh hai ly rượu đế Trung Quốc!

- Đây mà gọi là hương vị Trung Quốc sao? Em khinh anh!

Lý Khả Hân bị Diệp Lăng Phi chọc tức, cứ lườm anh mãi, môi khẽ nhếch lên.

Diệp Lăng Phi bàn với Dã Thú và Dã Lang về việc tìm vài bảo vệ từ công ty của họ đến đây để duy trì trật tự. Yêu cầu của anh là phải đẹp trai, được huấn luyện bài bản, ít nhất một người phải cân được năm người cũng không thành vấn đề.

Dã Thú nghe xong liền vỗ ngực đảm bảo:

- Lão đại, anh yên tâm, em về lựa người ngay, đảm bảo ngày mai có người qua cho anh. Lão đại, hay là em cử trước khoảng hai mươi người qua đây nhé, nếu lão đại thấy không đủ thì em điều thêm ba bốn mươi người nữa.

Dã Lang khinh thường nói:

- Dã Thú, anh có não không vậy? Đây là quán rượu, anh điều ba bốn mươi người đến đây thì còn ai dám vào nữa.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Dã Lang nói có lý, tôi cũng nghĩ vậy. Đây là quán rượu, không cần nhiều người quá. Dã Thú, cậu và Dã Lang về tìm bốn người qua đây là được rồi. Đương nhiên, phải đáp ứng yêu cầu của tôi, tốt nhất là tìm người đàng hoàng một chút, đừng có tìm mấy thằng dê xồm qua đây. Cậu cũng thấy đấy, ở đây toàn người đẹp, nếu cậu cho mấy tên háo sắc qua thì chẳng phải sẽ loạn hết cả lên sao!

- Không thành vấn đề!

Dã Thú cam đoan:

- Em nhất định sẽ làm lão đại hài lòng!

- Tiện nói luôn, người cậu cử đến thì công ty các cậu tự trả lương đấy nhé, tôi không chi tiền đâu!

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, Lý Khả Hân đã xen vào:

- Sao anh có thể nói chuyện như vậy được? Công ty bảo vệ của Dã Thú cũng phải kinh doanh chứ, sao có thể không trả tiền? Dã Thú, thế này đi, nếu anh cho bốn người qua, mỗi tháng tôi trả anh 5000 tệ, nếu thấy ít thì chúng ta thương lượng lại.

Dã Thú cười toe toét:

- Chị dâu, chị đừng khách sáo với em. Chuyện của lão đại chính là chuyện của em, lão đại đã mở lời thì đương nhiên em phải làm, mà còn phải làm cho thật tốt. Em làm việc cho lão đại thì không thể lấy tiền được, đừng nói là cho người qua đây, dù lão đại bảo em đi chết, em cũng không hó hé nửa lời.

- Chị dâu?

Lý Khả Hân nghe xong, lúc đầu còn chưa phản ứng kịp, đến khi hiểu ra thì mặt hơi ửng đỏ, nói:

- Dã Thú, anh đừng nói bậy.

Dã Thú nhe hàm răng trắng bóng, cười hì hì:

- Chị xem cái miệng của em này, chỉ biết nói linh tinh. Nào, chúng ta uống rượu thôi.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Dã Thú, Dã Lang, tôi giới thiệu cho các cậu hai người!

Nói rồi, Diệp Lăng Phi giới thiệu:

- Người đẹp nhỏ nhắn ngồi bên trái tôi tên là Đường Hiểu Uyển, Dã Thú, Dã Lang, có lẽ hai người đã gặp rồi. Còn người đẹp ngồi bên phải tôi tên là Vu Đình Đình, hiện đang học ở Học viện Ngoại ngữ thành phố Vọng Hải. Nếu vừa rồi Dã Thú đã gọi Lý Khả Hân là chị dâu, vậy thì hai người cũng gọi Hiểu Uyển và Đình Đình là chị dâu đi!

Diệp Lăng Phi vừa nói câu này, cả Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình đều ngại ngùng cúi đầu. Họ không ngờ Diệp Lăng Phi lại công khai giới thiệu thân phận của mình như vậy, lại còn bảo Dã Thú và Dã Lang gọi mình là chị dâu, điều mà trước đây họ chưa từng nghĩ tới. Phản ứng hôm nay của Diệp Lăng Phi ngay cả Lý Khả Hân cũng thấy khó hiểu, sao anh lại không sợ Bạch Tĩnh Đình nữa rồi?

Dã Thú và Dã Lang thì không hề kinh ngạc, dường như trong mắt họ, đây là cách xưng hô vô cùng bình thường. Cả hai rất tự nhiên gọi một tiếng "chị dâu". Đợi họ chào hỏi xong, Lý Khả Hân nói:

- Diệp Lăng Phi, hôm nay anh sao thế, uống nhầm thuốc à? Anh không sợ vợ mình gây phiền phức cho anh sao?

- Sao anh lại không sợ!

Diệp Lăng Phi cầm ly rượu lên, một hơi uống cạn, lau miệng rồi nói:

- Bởi vì anh tin các em thật lòng với anh, các em sẽ không gây rắc rối cho anh, không phá hoại gia đình anh. Cho nên anh mới giới thiệu các em cho những người anh em thân nhất của mình, để sau này họ có thể chăm sóc các em nhiều hơn. Còn về phía gia đình anh, không nhắc thì thôi. Khả Hân, nếu để Tĩnh Đình biết anh ở bên ngoài thân thiết với các em như vậy, cô ấy không đòi ly dị với anh mới là lạ. Thời buổi này làm đàn ông đã khó, làm một người đàn ông hấp dẫn càng khó hơn, mà làm một người đàn ông là chủ tịch Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ thì lại càng khó!

Lý Khả Hân nghe xong, hừ lạnh một tiếng:

- Em ngạc nhiên thật đấy, từ khi nào mà gan anh to thế? Nói cứ như chắc chắn tụi em sẽ không gây rắc rối cho anh vậy. Đình Đình, Hiểu Uyển, nghe thấy chưa, gã đàn ông này hư quá rồi, sau này ba chúng ta phải thường xuyên tụ tập, bàn cách đối phó với gã đàn ông tồi này!

Câu nói của Lý Khả Hân khiến cả đám Diệp Lăng Phi, Dã Thú, Dã Lang cùng bật cười. Dã Thú nói oang oang:

- Chị dâu, chị không biết đâu, mấy người phụ nữ nước ngoài của lão đại mới gọi là...

Dã Thú vừa nói đến đây thì bị Dã Lang huých một cái. Gã ý thức được mình lỡ lời, vội cười chữa ngượng:

- Con người tôi chỉ thích nói bậy, ba vị chị dâu đừng để tâm nhé. Tôi uống rượu thì hơn, nhưng rượu này không đủ đô, hay là tôi qua kia lấy hai bình qua đây!

Dã Thú nói xong, vội vàng đứng dậy chạy đến quầy bar.

Lý Khả Hân nhìn Diệp Lăng Phi, hừ lạnh:

- Diệp Lăng Phi, em biết anh là đồ tồi mà, thấy chưa, Dã Thú đã nói ra chuyện xấu của anh rồi đấy. Nhưng mà em thì không ngại, dù gì em cũng chẳng phải vợ anh. Chỉ là sau khi Bạch Tĩnh Đình biết được, không biết sẽ nghĩ thế nào thôi. Anh đó, cứ từ từ nghĩ cách làm sao để Bạch Tĩnh Đình không biết thì hơn.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Khả Hân, vấn đề này quả thật quá phức tạp, chúng ta cứ uống rượu đi!

Nói rồi, anh quay sang Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình bên cạnh:

- Anh nói này hai cô bé, hai em cứ cúi đầu làm gì? Nào, chúng ta cùng uống, khó có dịp tối nay tụ họp đông đủ, phải uống cho đã đời.

Mấy người bắt đầu uống rượu trong quán. Ngoài cửa đã sớm treo tấm bảng tạm ngừng kinh doanh, sẽ không có vị khách nào đến làm phiền không khí của họ.

Khi họ đang uống đến cao hứng thì bên ngoài bỗng có tiếng ồn ào truyền vào. Một nữ phục vụ mặt mày tái mét, hốt hoảng chạy vào.

- Bà chủ, ngoài cửa có rất nhiều người, trông đáng sợ lắm! Bọn họ đang ở ngoài hét lên muốn...

Cô nhân viên phục vụ chưa nói xong đã liếc nhìn Diệp Lăng Phi. Anh lập tức hiểu ra, đứng dậy nói:

- Ừm, rượu cũng uống kha khá rồi. Dã Thú, Dã Lang, các cậu cũng đừng uống nữa, đi, theo anh ra ngoài hoạt động tay chân một chút!

Dã Thú và Dã Lang nghe vậy liền đặt ly rượu xuống, đứng phắt dậy. Dã Thú còn lớn tiếng chửi rủa:

- Là lũ khốn nào đến gây sự, xem tôi có lột da chúng nó không!

Diệp Lăng Phi vừa bảo Dã Thú và Dã Lang đi ra ngoài, Lý Khả Hân đã vội vàng kéo tay anh lại, nói:

- Anh điên à? Các anh cứ thế ra ngoài nhỡ bị đánh thì sao? Em thấy các anh cứ đi trước đi, ở đây để em xử lý. Cùng lắm thì đền ít tiền là xong, đám lưu manh này cùng lắm chỉ muốn đòi ít tiền thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!