- Chút tiền?
Diệp Lăng Phi hừ lạnh một tiếng.
- Khả Hân, vấn đề là chúng ta dám lấy không?
Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ một cái lên vai Lý Khả Hân, nói:
- Khả Hân, chuyện này đàn ông nên làm, em nhớ kỹ, em là người phụ nữ của Diệp Lăng Phi anh, điều em nên làm là ngoan ngoãn ở trong quán bar uống rượu, đợi anh xong việc thì nhớ chúc mừng cho thành công của chúng ta!
Diệp Lăng Phi nói xong quay người dẫn Dã Lang, Dã Thú cùng đi ra.
Câu nói này của Diệp Lăng Phi lại một lần nữa khiến Lý Khả Hân bất ngờ, một lúc lâu sau cô mới lấy lại tinh thần, nhẹ nhàng nói:
- Tên nhóc này, thực sự quá bá đạo rồi, mình trở thành người phụ nữ của hắn từ lúc nào chứ, nếu hắn dám nói thế trước mặt Bạch Tình Đình thì tốt biết mấy!
Lý Khả Hân lẩm bẩm rồi quay sang Vu Đình Đình và Đường Hiểu Uyển, nói nhỏ:
- Hai muội muội, Diệp Lăng Phi vẫn luôn bá đạo với hai em như vậy sao?
Vu Đình Đình mỉm cười không nói, Đường Hiểu Uyển cười ngọt ngào:
- Chị Khả Hân, bây giờ thì chị biết Diệp đại ca đã bắt nạt tụi em như thế nào rồi đấy. Chị Khả Hân, hay chị cũng mau ngồi xuống uống chút rượu đi, một khi Diệp đại ca đã quyết định thì không ai có thể ngăn cản được anh ấy đâu!
- Anh ấy là một người đàn ông bá đạo!
Lý Khả Hân ngồi lại chỗ cũ, ngao ngán lắc đầu:
- Chị thật chẳng thể nào hiểu nổi một người đàn ông bá đạo như anh ấy lại sợ Bạch Tình Đình đến vậy?
- Có thể là vì Diệp đại ca quá yêu vợ của mình!
Lúc này Vu Đình Đình đột nhiên lên tiếng, giọng cô rất ấm áp, dễ nghe, cô nhẹ nhàng nói:
- Diệp đại ca đối với chúng ta là một tình yêu khác. Đương nhiên, có thể việc Diệp đại ca bá đạo với chúng ta chính là biểu hiện tình yêu của anh ấy. Chị Khả Hân, em vẫn luôn cho rằng Diệp đại ca vốn không phải bá đạo.
- Ừm, Đình Đình muội muội nói rất có lý, tên nhóc này cũng chẳng phải là kẻ coi trời bằng vung!
Lý Khả Hân nói xong cầm ly rượu lên.
- Được rồi, đàn ông bọn họ đang dốc sức bên ngoài, phụ nữ chúng ta ở trong này uống rượu đi!
Diệp Lăng Phi cùng Dã Thú, Dã Lang vừa ra khỏi quán bar thì thấy không dưới ba mươi người đang đứng trước cổng, xem ra những người này còn rất trẻ, tuổi chỉ khoảng trên dưới hai mươi. Trong đó có một thanh niên đầu trọc khoảng hăm hai hăm ba tuổi tay cầm thanh sắt, bốn thanh niên đứng bên cạnh hắn tay cũng cầm thanh sắt đang trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi thấy cảnh này bất giác nhíu mày, sự nhíu mày này không phải là sợ hãi, mà chỉ cảm thấy từ lúc nào thành phố Vọng Hải lại xuất hiện mấy thanh niên vô pháp vô thiên này. Những thanh niên này không giống như được triệu tập tạm thời, mà rõ ràng là có tổ chức, đặc biệt là trên cánh tay trái của mỗi người đều có xăm hình đầu sói.
- Dã Thú, có đem theo vũ khí không?
Diệp Lăng Phi quay sang hỏi Dã Thú bên cạnh.
- Không, người ta chỉ muốn uống rượu với anh, đâu có đem theo vũ khí!
Dã Thú nhìn thấy hơn ba mươi thanh niên tay cầm vũ khí đứng trước mặt mình mà không hề sợ hãi, khinh thường nhếch miệng nói:
- Lão đại, đối phó với mấy cậu nhóc còn chưa mọc hết lông này mà cũng cần dùng vũ khí sao!
- Phí lời, nếu đem theo vũ khí thì chí ít cũng giảm được không ít phiền phức!
Diệp Lăng Phi nói.
- Cậu nhìn mấy tên nhóc này xem, nếu đánh không mạnh tay thì chúng chẳng nghe lời đâu. Mà nếu đánh mạnh tay thì chúng sẽ vào viện. Haiz, tôi lại đem đến phiền phức cho Hân Mính rồi. Chẳng phải tôi không muốn gây phiền phức cho Hân Mính sao?
- Này, thằng ranh, mày lầm bầm gì bên đó thế hả, có phải sợ rồi không? Nói cho mày biết, bây giờ có sợ cũng muộn rồi, tao đã gọi đại ca của tao qua rồi!
Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu, hắn bước lên hai bước, châm thuốc ngay trước mặt mấy thanh niên đó, rồi rút điếu thuốc từ miệng ra cười nói:
- Huynh đệ, đền tiền không thành vấn đề, chỉ e các người không có bản lĩnh để cầm số tiền này thôi!
- Đại ca, anh nghe thấy chưa, lúc nãy em đã nói thằng nhóc này rất ngông cuồng mà!
Người thanh niên đó vừa nghe liền vội vàng nói với gã thanh niên bên cạnh.
- Đại ca, đừng phí lời với hắn nữa.
- Ừm!
Gã thanh niên đó gật đầu, ra hiệu hạ lệnh, lập tức hơn ba mươi tên tay cầm vũ khí xông lên.
Ba người Diệp Lăng Phi, Dã Lang, Dã Thú rất có kinh nghiệm về phương diện này, nguyên tắc khi đánh nhau là không đứng yên trong đám đông. Cho dù bạn có lợi hại đến đâu, nhưng suy cho cùng vẫn chẳng phải thần thánh, không thể nào một người cùng lúc đánh với sáu bảy người. Ba người Dã Lang, Dã Thú và Diệp Lăng Phi vừa di chuyển vừa công kích đối thủ.
Trong chớp mắt, ba mươi mấy người đó bị ba người Diệp Lăng Phi, Dã Thú, Dã Lang chia thành ba nhóm, sau lưng mỗi người đều có hơn mười tên cầm dao truy sát.
Ba người này trông như đang bỏ chạy, nhưng thực ra không phải vậy, họ thình lình ra tay cực mạnh, đập ngã tên gần nhất xuống đất. Ba người ra tay rất nặng, lúc nãy Diệp Lăng Phi hỏi Dã Thú có mang vũ khí không chính là vì không muốn xuống tay nặng, nhưng thấy tình thế này, nếu không ra tay mạnh để giải quyết đám nhóc này thì phiền phức sau này càng lớn.
Bọn họ vừa ra tay, đám nhóc non nớt cầm dao và thanh sắt đó đã không chịu nổi, chỉ cần bị đánh trúng là ngã nhào xuống đất kêu la thảm thiết. Trong chớp mắt, hai bên cổng quán bar đã nằm la liệt mười mấy tên, trên đường trước cổng lại nằm thêm khoảng bảy tám tên nữa, khiến xe cộ qua lại phải dừng lại vì sợ cán phải người.
Chỉ còn lại vài tên thanh niên, bọn họ thấy ba người này không phải là người mà mình có thể động vào, cũng không dám mạo hiểm tiến lên, tay cầm vũ khí chạy đến bên cạnh tên thanh niên hăm hai hăm ba tuổi. Đặc biệt là tên bị Diệp Lăng Phi vặn cổ trong quán bar, toàn thân run lập cập, tay cầm con dao nói:
- Lão đại, ba người này không… không dễ đối phó!
- Phí lời, mày nghĩ tao không thấy sao!
Tên thanh niên đó hét lên.
- Đều tại thằng ranh mày gây chuyện, mẹ kiếp, tao nhận ra người đó là ai rồi, mẹ kiếp, lần này tao bị mày hại chết rồi!
- Lão đại, hắn là ai?
- Thằng ranh, mày biết cái đ gì, đừng có hỏi, mẹ nó!
Tên thanh niên đó nói xong liền vứt con dao xuống đất, vẻ mặt hung dữ tan biến, thay vào đó là nụ cười toe toét đi về phía ba người Diệp Lăng Phi. Lúc nãy Dã Thú vừa đánh gục tám người, đang tìm lại cảm giác sảng khoái khi đánh nhau thì kết quả là trong nháy mắt đám nhóc đó đều chạy hết. Dã Thú cảm thấy cụt hứng, đang đứng trước cổng quán bar cùng với Diệp Lăng Phi và Dã Lang, bàn bạc xem nên xử lý gần mười tên còn lại thế nào. Chưa được bao lâu thì thấy một mình tên đầu trọc chạy về phía họ, Dã Thú há miệng nói:
- Lão đại, hai anh đừng giành với em nhé, lúc nãy em vừa mới vào guồng, như vậy đi, phần còn lại cũng chẳng bao nhiêu, để mình em cho chúng nằm hết xuống rồi tính sau.
Dã Thú nói xong liền siết chặt nắm đấm chạy qua. Tên thanh niên đó thấy Dã Thú chạy về phía mình vội vàng nói:
- Đừng đánh tôi, tôi biết Diệp tiên sinh!
- Biết Diệp tiên sinh?
Dã Thú ngạc nhiên, không động thủ nữa, quay sang Diệp Lăng Phi nói:
- Lão đại, thằng khốn này nói biết anh, anh bảo phải làm sao đây?
Diệp Lăng Phi khoát tay với Dã Thú:
- Để nó qua đây trước đã!
- Vâng!
Dã Thú đáp.
Tên thanh niên hăm hai hăm ba tuổi đó mặt tươi cười bước đến, rút một điếu thuốc ra đưa cho Diệp Lăng Phi:
- Diệp tiên sinh, hút điếu thuốc!
- Miễn đi, tôi không dám hút thuốc của cậu!
Diệp Lăng Phi nói xong tự mình rút ra một điếu thuốc nhét vào miệng, tên thanh niên đó định cầm bật lửa châm thuốc cho Diệp Lăng Phi nhưng không ngờ hắn đã tự châm rồi.
Tên thanh niên đó nhét bật lửa lại vào túi, cười nói:
- Diệp tiên sinh, đây chỉ là một sự hiểu lầm, lúc nãy em không nhận ra anh. Nếu em nhận ra anh thì dù anh có cho em mười lá gan, em cũng không dám đụng đến anh đâu. Có trách thì trách tên khốn Tiểu Hao Tử kia giở trò, mẹ kiếp, dám mạo phạm đến Diệp tiên sinh, em thấy thằng nhóc này đáng đời. Diệp tiên sinh, em phải đem nó về dạy cho một bài học thích đáng mới được.
- Cậu nói đi, tôi quen cậu sao?
Diệp Lăng Phi nhả một hơi khói vào mặt tên thanh niên, mùi thuốc lá sặc sụa khiến hắn ho liền mấy cái, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười, không dám có chút giận dữ nào.
- Diệp tiên sinh, anh thật hay quên, em trước đây là người của Tôn đường chủ của Phủ Đầu Bang, sau khi Phủ Đầu Bang giải tán em liền ra ngoài lăn lộn, biệt hiệu của em là Tiểu Lục.
- Nói vậy cậu là người của Tôn Hồng rồi!
Diệp Lăng Phi quan sát tỉ mỉ tên Tiểu Lục đó.
- Vâng, trước đây là người của Tôn đường chủ!
Tiểu Lục liên tục nói.
- Tuy trên danh nghĩa Phủ Đầu Bang đã giải tán, nhưng thực tế vẫn còn không ít người theo Tôn Hồng. Sao cậu lại lăn lộn theo mấy nhóc chưa mọc hết lông này? Ây dô, cậu xem cánh tay mình đi, còn có cả hình xăm nữa, dọa người ta sợ đấy, không phải các cậu là bang hội mới đó chứ!
- Diệp tiên sinh, anh không rõ rồi, loại người như em đây không lăn lộn trong xã hội đen thì có thể làm được gì chứ!
Tiểu Lục bày ra bộ mặt khổ sở:
- Em cũng chẳng còn cách nào, vì miếng cơm manh áo nên đành phải tiếp tục đi theo con đường này thôi!
- Ồ, thì ra là vậy!
Diệp Lăng Phi gật đầu, hắn lướt mắt nhìn mấy tên thanh niên đứng sau lưng Tiểu Lục:
- Mấy tên nhóc đó cũng là người của cậu?
- Vâng, Diệp tiên sinh, em có hơn ba mươi thuộc hạ!
Tiểu Lục nói.
- Em biết sự lợi hại của anh, nếu lúc nãy nhận ra anh thì có đánh chết em cũng không dám đụng đến anh. Đừng nói là ba mươi tên thuộc hạ này của em, mà ngay cả Phủ Đầu Bang mấy trăm người cũng không đáng để anh bận tâm. Diệp tiên sinh, xin anh tha cho em lần này, em bảo đảm sau này cũng không dám đến đây nữa.
- Cái này thì đơn giản thôi, tôi cũng không cần thiết phải hơn thua với cậu. Người của cậu bị tôi đánh hai chục tên rồi, hai chục tên đó phải đưa đi bệnh viện, nếu không sẽ mất mạng đó. Cục tức này của tôi xem như đã xả, đương nhiên tôi cũng chẳng muốn hơn thua gì với cậu nữa. Có điều, cậu phải nói cho tôi biết, cậu thuộc băng đảng nào? Tôi thấy trên cánh tay cậu có xăm hình đầu sói, chắc không phải là Lang Đầu Bang gì đó chứ!
- Diệp tiên sinh, anh đùa rồi, tụi em chỉ là bang hội nhỏ!
Tiểu Lục kề sát miệng vào tai Diệp Lăng Phi nói:
- Tụi em là Lang Đường, thuộc cấp dưới của hội Đông Liên, em chính là đường chủ!
- Đông Liên?
Diệp Lăng Phi ngạc nhiên, hắn nhìn Tiểu Lục:
- Cậu là người của Đông Liên?
- Vâng, Diệp tiên sinh, em cũng chỉ là kiếm miếng ăn thôi!
Tiểu Lục nói.
- Tiểu Lục, tôi hỏi cậu một người!
Diệp Lăng Phi nói.
- Cậu có quen Tần Thiên không?
- Tần Thiên?
Tiểu Lục nghe đến cái tên này, hắn ngạc nhiên trừng mắt kinh ngạc:
- Diệp tiên sinh, anh quen với phó bang chủ của hội chúng em sao?
- Ồ, Tần Thiên là phó bang chủ hội các cậu à!
Diệp Lăng Phi nghe xong bật cười, hắn đưa tay vỗ vỗ vai Tiểu Lục:
- Không những quen mà chúng tôi còn chào hỏi nhau rồi đấy!
- Diệp tiên sinh, lần này thực sự tụi em đã quá có lỗi với anh rồi, hy vọng anh đại nhân không so đo với kẻ tiểu nhân, bỏ qua cho em lần này. Sau này chỉ cần anh dặn dò gì thì cứ tìm em, Tiểu Lục em có lên núi đao, xuống biển lửa, vạn lần chết cũng không từ.
Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu:
- Tiểu Lục, cậu nhầm rồi. Tôi với phó bang chủ của cậu vốn chẳng có giao tình gì cả. Cái mà tôi nói là "chào hỏi nhau" với hắn là vì phó bang chủ hội các cậu đã đụng đến tôi, tôi cũng chỉ đánh gãy tay thằng nhóc Tần Thiên đó thôi. Có điều cục tức này vẫn chưa xả, tôi đang chuẩn bị tìm vài tên phiền phức của hội Đông Liên các cậu để trừ khử, xả giận. Đúng lúc cậu tự mình nộp mạng, giờ cậu hãy nói cho tôi biết, cậu muốn sống hay là chết?
Những lời này của Diệp Lăng Phi rõ ràng mang theo ngữ khí đe dọa, hắn nói vậy chắc chắn là có lý do. Diệp Lăng Phi vốn đang nghĩ làm thế nào để trừ khử hội Đông Liên mà không uy hiếp đến Tần Dao, tức là làm sao để không cho Dương Tử nghi ngờ. Trừ khử hết người của hội Đông Liên thì vừa khớp gặp phải Tiểu Lục, hắn nghĩ đến việc lợi dụng tên nhóc này. Tiểu Lục vốn là người của Phủ Đầu Bang, mà người của Phủ Đầu Bang trước đây ai cũng biết Diệp Lăng Phi là người không thể động vào. Tuy giờ Tiểu Lục đã là đường chủ của hội Đông Liên nhưng trong lòng hắn vẫn khiếp sợ Diệp Lăng Phi. Từ phản ứng lúc nãy có thể thấy, trong lòng Tiểu Lục rất sợ Diệp Lăng Phi, và hắn chính là lợi dụng tâm lý này để đe dọa.
Tiểu Lục đâu ngờ còn có chuyện này, hắn nghe Diệp Lăng Phi nói vậy trong lòng suýt nữa chửi thề. Tiểu Lục không ngờ tối nay mình lại tự chui đầu vào rọ, hắn thầm chửi mình ngu ngốc, gặp phải loại người như Diệp Lăng Phi có muốn trốn cũng không được, mà bản thân lại chủ động đâm đầu vào.
Sắc mặt Tiểu Lục trắng bệch, hai chân không biết từ lúc nào đã không còn nghe theo sự sai khiến, "bụp" một tiếng, hắn đã quỳ trước mặt Diệp Lăng Phi, liên tục cầu xin:
- Diệp tiên sinh, cầu xin anh tha cho em, em bảo đảm sau này sẽ không xuất hiện trước mặt anh nữa.
- Tiểu Lục, cậu làm cái gì thế này!
Diệp Lăng Phi thấy mấy câu của mình đã dọa cho tên Tiểu Lục này sợ chết khiếp, hắn cười thầm trong bụng, cúi người xuống đỡ Tiểu Lục đứng lên.
- Tiểu Lục, lúc nãy chẳng phải tôi đã nói với cậu rồi sao, cậu muốn sống hay muốn chết? Nếu cậu muốn chết thì hết cách rồi. Còn nếu cậu muốn sống thì chỉ cần giúp tôi, tôi sẽ tha cho cậu, không truy cứu nữa!
- Em muốn sống, em muốn sống! Diệp tiên sinh, anh có chuyện gì cứ dặn dò em, Tiểu Lục em nhất định sẽ làm theo!
Tiểu Lục nghe Diệp Lăng Phi nói vậy liền vui mừng khôn xiết, miệng nói không ngớt.
Diệp Lăng Phi kéo Tiểu Lục qua một bên:
- Thực ra việc cũng không lớn, tôi chỉ muốn diệt tận gốc hội Đông Liên của các cậu. Tại sao ư? Vì tôi thấy chướng mắt hội Đông Liên các cậu. Hội của các cậu chẳng qua cũng chỉ là một bang hội nhỏ mà lại dám đụng đến tôi. Tôi đã nói, nếu tôi không diệt trừ hội Đông Liên của các cậu thì sau này tôi đi đường chẳng yên tâm, sợ mấy tên khốn các cậu báo thù. Như vậy đi, cậu giúp tôi kể chuyện của các cậu cho bạn tôi, cô ấy sẽ xử lý. Tiểu Lục, cậu thấy chuyện nhỏ nhặt này có chịu giúp không?
Diệp Lăng Phi nói vậy khiến Tiểu Lục hồn bay phách lạc, hắn đâu ngờ Diệp Lăng Phi muốn hắn bán đứng bang hội. Một khi đã đi theo con đường xã hội đen đều hiểu rõ, nếu bán đứng bang hội mà bị bắt thì kết cục thảm khốc không thể tưởng tượng nổi. Vì thế, mấy tên giang hồ thà ngồi tù cũng không dám khai chuyện của bang hội cho cảnh sát.
Sắc mặt Tiểu Lục trắng bệch, ấp a ấp úng:
- Diệp tiên sinh, cái này… cái…!
Diệp Lăng Phi thấy bộ dạng này của Tiểu Lục, tay hắn đưa ra đặt lên cổ gã, cười nhạt:
- Tiểu Lục, cậu đừng có được cho mà không cần. Cậu đã biết tôi rồi, vậy chắc cũng biết thủ đoạn của tôi chứ? Bây giờ tôi giết cậu, dễ như bóp chết một con kiến. Hơn nữa, tôi rất thích nhổ cỏ tận gốc. Tôi không biết cậu có còn bạn bè thân thích gì không, nhưng cũng không gấp, tôi sẽ nhanh chóng điều tra ra được. Đến lúc đó không chỉ mình cậu chết, mà tôi sẽ diệt cả nhà cậu. Cảnh sát đối với các cậu có thể không làm gì được, nhưng tôi thì khác, tôi làm việc thích nhất là nhổ cỏ tận gốc. Tiểu Lục, tôi cho cậu ba giây, nghĩ cho kỹ đi. Đến lúc đó mà cậu không cho tôi một đáp án rõ ràng thì xin lỗi, cậu hãy đợi đoàn tụ với người nhà dưới suối vàng đi.
Diệp Lăng Phi nói đến đây, tay phải khẽ dùng lực, Tiểu Lục cảm thấy mình sắp nghẹt thở. Còn chưa đợi tới ba giây, hắn đã liên tục nói:
- Diệp tiên sinh, tôi đồng ý, tôi đồng ý!
Diệp Lăng Phi buông tay ra, cười nói:
- Như vậy mới đúng chứ. Tiểu Lục, tôi rất thích con người cậu đó, cậu là người thông minh. Cậu yên tâm, tôi sẽ không nói với người khác đâu, việc này chỉ có tôi và cậu, à, còn có bạn của tôi biết. Vì thế, cậu cứ yên tâm đi, bảo đảm không ai có thể nghĩ đến cậu được!
- Diệp tiên sinh!
Sắc mặt Tiểu Lục trắng bệch nói.
Diệp Lăng Phi dời ánh mắt nhìn qua người thanh niên được Tiểu Lục gọi là Tiểu Hao Tử, thấp giọng nói:
- Tiểu Lục, tôi đề nghị cậu nên đẩy toàn bộ trách nhiệm lên người thuộc hạ của mình. Người thanh niên tên Tiểu Hao Tử đó tôi thấy cũng không tồi, cậu có thể đẩy việc qua cho hắn. Đợi sau này người của bang hội ngộ nhỡ báo thù thì cậu có thể thoát được, không ai nghĩ đó là cậu. Tiểu Lục, cậu thấy cách này của tôi thế nào?
Tiểu Lục liên tục gật đầu:
- Diệp tiên sinh, em đã rõ phải làm thế nào rồi!
- Nếu đã hiểu rõ thì quá tốt rồi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Vậy đi, cậu hãy đưa mấy thuộc hạ này của cậu đến bệnh viện trước. Ừm, bệnh viện gần đây hình như là bệnh viện cấp hai thì phải, hay cậu cứ đưa họ đến đó. Đến lúc đó tôi sẽ bảo bạn tôi dẫn cảnh sát đến bắt các cậu, cũng tiện thể. Mấy tên các cậu đừng có chạy mất tăm mất tích đấy, bạn tôi mà tìm không thấy các cậu thì đến nước đó chỉ còn đích thân tôi ra tay thôi. Dù sao tôi cũng biết chuyện của bang hội các cậu, tôi sẽ bảo cảnh sát tiêu diệt bang hội các cậu, rồi lại bảo cảnh sát tuyên truyền là cậu đã bán đứng hội Đông Liên. Tôi khẳng định người của bang hội các cậu nhất định sẽ tin phía cảnh sát, cho dù cậu có trong sạch thì cũng không ai dám tin cậu. Tiểu Lục, không biết cậu thích con đường nào hơn đây?
Trán Tiểu Lục toát cả mồ hôi lạnh, hắn xem như đã lĩnh hội được sự lợi hại của Diệp Lăng Phi. Xem ra chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo lời hắn thì mới có thể sống tiếp, Tiểu Lục vội vàng đồng ý:
- Diệp tiên sinh, anh yên tâm, em nhất định sẽ làm theo sự dặn dò của anh!
- Vậy là tốt nhất, đi đi!
Diệp Lăng Phi vỗ vỗ vai Tiểu Lục:
- Mau đưa thuộc hạ của cậu đến bệnh viện đi, đừng làm lỡ chuyện!
- Vâng!
Tiểu Lục đáp một tiếng rồi dẫn mấy thanh niên đang nằm la liệt kêu gào thảm thiết dưới đất đi bệnh viện. Còn Diệp Lăng Phi lại rút điện thoại ra gọi cho Chu Hân Mính.
- Hân Mính, ở nhà hay ở đội cảnh sát hình sự?
Diệp Lăng Phi cười hỏi.
- Anh nói xem em có thể ở đâu được chứ, khó khăn lắm mới có được đầu mối quan trọng, đương nhiên là em phải tăng ca rồi!
Chu Hân Mính nói.
- À, em quên nói cho anh biết, bên cảnh sát Hồng Kông đã gửi tư liệu của Dương Tử đến. Theo tư liệu từ phía họ, Dương Tử có bối cảnh xã hội đen rất sâu, chỉ là người này làm việc rất thận trọng, trước giờ chưa từng để lại manh mối nào. Cảnh sát Hồng Kông không có chứng cứ xác định Dương Tử đang hoạt động phạm tội trong giới xã hội đen. Nhưng họ lại có một tình báo mới nhất, chính là hội Trúc Thanh trước đây luôn hoạt động mạnh ở Hồng Kông đột nhiên im hơi lặng tiếng. Cảnh sát Hồng Kông vẫn đang chăm chú theo dõi hoạt động kinh doanh của công ty thương mại Sử Long Hồng Kông, là sản nghiệp của hội Trúc Thanh, nhưng không hề có phản ứng xấu nào. Họ đã tạm thời từ bỏ việc điều tra đối với hội Trúc Thanh, cho rằng hội này không có hoạt động phạm tội thường thấy trong giới.
- Ừm, anh biết rồi!
Diệp Lăng Phi nói.
- Chuyện của Dương Tử tạm thời gác qua một bên. Hân Mính, anh lại tìm cho em một cơ hội lập công đây. Lần này nhất định em phải cảm ơn anh chu đáo, sau khi xong việc chí ít cũng phải hầu anh một tuần, xem như phần thưởng!
- Anh lại giở trò này rồi, em thật hết cách với anh!
Chu Hân Mính nói đến đây liền hạ giọng.
- Bây giờ em đang ở trong đại sảnh, không tiện nói chuyện, hay anh nói cho em biết là chuyện gì đi!
- Được thôi, Hân Mính, giờ em dẫn thêm người đến bệnh viện cấp hai. Ở đó có khoảng hơn ba mươi người của Lang Đường thuộc hội Đông Liên, trong đó có một thanh niên khoảng hăm hai hăm ba tuổi có biệt hiệu Tiểu Lục chính là đường chủ của Lang Đường. Lúc nãy anh đã dùng chút thủ đoạn, tên nhóc này đã đồng ý hợp tác với cảnh sát. Hân Mính, em mau dẫn người qua đó đi, tránh để nó hối hận. Còn tiếp theo phải làm thế nào thì không cần anh phải chỉ cho em rồi chứ? Hân Mính, em nói xem anh giúp em tiêu diệt hội Đông Liên, chẳng lẽ không đáng để em hầu anh một tuần sao?