Khi Diệp Lăng Phi, Dã Thú và Dã Lang quay lại quán rượu, ba cô gái cũng đã ngà ngà say. Cả ba gương mặt kiều diễm đều ửng hồng, trông không còn chút sức lực nào.
“Không sao rồi, không sao rồi, tụi mình uống tiếp nào!”
Diệp Lăng Phi ngồi xuống, thấy mặt Lý Khả Hân đỏ bừng, hắn cười nói:
“Khả Hân, em sao thế, uống nhiều quá rồi à?”
“Không sao, chỉ uống một chút thôi!”
Lý Khả Hân đáp với vẻ mặt say say:
“Diệp đại ca, nào, chúng ta uống tiếp!”
“Được rồi, đừng uống nữa!”
Diệp Lăng Phi lướt mắt qua ba người Lý Khả Hân, Đường Hiểu Uyển, Vu Đình Đình, nhận ra cả ba đều đã uống khá nhiều, bèn dìu Lý Khả Hân dậy:
“Khả Hân, anh đưa em về nhà!”
Lý Khả Hân đã mua nhà mới ở khu dân cư Dương Quang. Vốn định chuyển qua đó nhưng nhà vẫn chưa sửa sang xong.
Diệp Lăng Phi lái xe đưa Lý Khả Hân về dưới lầu nhà cô. Lý Khả Hân ngồi ở ghế phụ, quay lại nhìn Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình thì thấy hai cô gái đã gục vào nhau, mắt nhắm nghiền, mặt đỏ ửng. Lý Khả Hân quay sang nói với Diệp Lăng Phi:
“Anh chàng này, chăm sóc hai người họ cho chu đáo nhé, em lên lầu đây.”
Lý Khả Hân đẩy cửa xe, vừa định bước xuống thì đột nhiên cô lại ngồi vào, hỏi nhỏ:
“Tối nay anh về đâu?”
Diệp Lăng Phi nghe vậy liền hiểu ý của Lý Khả Hân. Hắn đưa tay đặt lên mái tóc cô, âu yếm vuốt ve rồi nói:
“Đình Đình hôm nay không có ở nhà, có lẽ tối nay anh sẽ ở lại biệt thự Hải Tinh!”
Nghe xong, Lý Khả Hân lại đóng cửa xe, rút điện thoại ra gọi về nhà.
“Mẹ, tối nay con không về đâu, con ở nhà bạn. Ừm, mẹ, con biết rồi, con sẽ cẩn thận. Vâng, con có uống một chút, không nhiều đâu ạ. Mẹ yên tâm, con sẽ cẩn thận. Được rồi, con cúp máy đây!”
Lý Khả Hân cúp máy, cô quay mặt về phía Diệp Lăng Phi, gương mặt ửng hồng trông kiều diễm động lòng người. Lý Khả Hân đưa tay gạt mấy sợi tóc lòa xòa trước trán ra sau tai, giọng đã ngà ngà say:
“Nhìn gì mà nhìn? Em chỉ muốn nói chuyện thêm với Hiểu Uyển và Đình Đình thôi, anh đừng có nghĩ lung tung!”
“Anh có nghĩ lung tung gì đâu!”
Diệp Lăng Phi nói rồi kề môi lại hôn lên má Lý Khả Hân một cái, sau đó mới khởi động xe chạy về hướng biệt thự.
Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình rõ ràng đã uống quá nhiều, được Diệp Lăng Phi bế vào phòng ngủ. Nhìn bộ dạng say ngủ của hai cô gái trên giường, Diệp Lăng Phi không nhịn được bèn hôn lên gương mặt ửng hồng của mỗi người một cái.
Quần áo của họ cũng được Diệp Lăng Phi cởi ra. Hắn vốn định cởi sạch đồ của cả hai nhưng lại sợ lúc họ tỉnh dậy sẽ trách mình nhân lúc say mà bắt nạt. Diệp Lăng Phi thay đổi ý định, chỉ để Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình mặc nội y ngủ trên giường.
Sau khi thu xếp ổn thỏa cho hai cô gái, Diệp Lăng Phi rời khỏi phòng ngủ chính. Lý Khả Hân đã vào nhà và ngồi trong phòng khách từ lúc nào. Cô cũng uống không ít, khuôn mặt đỏ như quả táo chín. Thấy Diệp Lăng Phi từ trên lầu đi xuống, Lý Khả Hân cười ngọt ngào:
“Tối nay em ngủ ở đâu?”
“Ngủ cùng anh, cái này còn phải hỏi sao!”
Diệp Lăng Phi nói xong liền đến bên cạnh ôm lấy eo Lý Khả Hân, nhẹ nhàng nói:
“Chúng ta đến phòng ngủ phụ đi, chỉ có hai chúng ta thôi. Dù em có la lớn thế nào cũng đảm bảo hai tiểu nha đầu kia không nghe thấy đâu.”
“Anh là đồ háo sắc!”
Lý Khả Hân mắng yêu một câu, rồi hai tay cô ôm chặt lấy cổ Diệp Lăng Phi, áp khuôn mặt mềm mại vào ngực hắn. Bộ ngực căng tròn của cô bắt đầu phập phồng, rõ ràng trong lòng đang rất căng thẳng.
Diệp Lăng Phi ôm Lý Khả Hân đi vào phòng ngủ phụ. Cửa phòng “cạch” một tiếng đóng lại, không lâu sau, từ bên trong vọng ra tiếng rên rỉ ái muội của Lý Khả Hân, từng đợt sóng âm cao vút khiến người nghe không khỏi miên man suy tưởng.
…
Lúc Đường Hiểu Uyển tỉnh dậy, đầu cô đau như búa bổ. Trước giờ cô chưa từng uống nhiều rượu như vậy, tối qua đã uống quá chén, ngay cả việc làm sao về được biệt thự cô cũng không nhớ nổi.
Đường Hiểu Uyển thấy mình chỉ mặc nội y nằm trên giường cùng Vu Đình Đình. Cô cố gắng nhớ lại chuyện tối qua, trong ký ức lờ mờ, cô chỉ nhớ mình đã lên xe của Diệp Lăng Phi để đưa Lý Khả Hân về nhà, còn chuyện sau đó thì hoàn toàn không nhớ gì nữa. Xem ra, chắc hẳn là Diệp đại ca đã giúp cô cởi quần áo. Đường Hiểu Uyển không thấy Diệp Lăng Phi đâu, trong lòng không khỏi thắc mắc:
“Chẳng lẽ tối qua Diệp đại ca đưa tụi mình về xong đã về nhà rồi sao?”
Đường Hiểu Uyển vừa cựa mình đã đánh thức Vu Đình Đình đang ngủ bên cạnh. Lúc Vu Đình Đình tỉnh dậy, phản ứng của cô cũng giống hệt Đường Hiểu Uyển, đầu đau như búa bổ. Vu Đình Đình xoa xoa thái dương rồi ngồi dậy.
“Chị Hiểu Uyển, tối qua chúng ta về nhà lúc nào vậy, sao em chẳng có chút ấn tượng nào hết!”
Sau khi nhận ra mình đang ở trên giường và trên người chỉ mặc nội y, Vu Đình Đình mơ màng nhìn Đường Hiểu Uyển. Cô hy vọng có thể biết được tình hình tối qua từ Đường Hiểu Uyển, nhưng Đường Hiểu Uyển cũng giống cô, hoàn toàn không biết gì, cả hai đều không rõ tối qua mình đã về lúc nào.
Tuy nhiên, cả Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình đều tin rằng tối qua chính Diệp Lăng Phi đã đưa họ về, và cũng chính hắn đã giúp họ cởi quần áo. Chỉ là bây giờ không thấy Diệp Lăng Phi đâu, điều này ít nhiều khiến cả hai có chút thất vọng. Họ thậm chí còn hy vọng rằng Diệp Lăng Phi đang nằm bên cạnh, ôm họ ngủ.
Bất kỳ cô gái nào cũng có một chút ích kỷ. Dù Vu Đình Đình là kiểu con gái sẵn sàng làm tất cả vì Diệp Lăng Phi, thì sâu trong lòng cô cũng ẩn chứa một chút ích kỷ, rất mong được người đàn ông mình yêu ôm vào lòng.
“Chị Hiểu Uyển, xem ra tối qua Diệp đại ca đưa mình về nhà rồi!”
Vu Đình Đình đi chân trần xuống giường. Cô không vội mặc quần áo mà tìm điện thoại của mình, vừa gọi vừa nói:
“Em gọi cho Diệp đại ca hỏi thử xem!”
Đường Hiểu Uyển “ừm” một tiếng rồi cũng bước xuống giường, chân xỏ vội đôi dép lê đi ra cửa phòng ngủ, nói với Vu Đình Đình đang gọi điện:
“Đình Đình, chị đi tắm trước đây, nếu em hỏi rõ rồi thì nói cho chị biết nhé!”
“Vâng ạ!” Vu Đình Đình đáp.
Đường Hiểu Uyển bước ra khỏi phòng ngủ, vừa đi được mấy bước thì nghe tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên từ phòng ngủ kế bên. Đó là tiếng chuông của Diệp Lăng Phi. Đường Hiểu Uyển dừng bước, cô đứng trước cửa phòng, sau khi chắc chắn mình không nghe nhầm liền đẩy cửa bước vào. Chỉ thấy trên giường trong phòng ngủ phụ, Diệp Lăng Phi đang ở trần, tay mò mẫm tìm điện thoại.
Trên sàn nhà, quần áo vứt bừa bãi. Đường Hiểu Uyển không nhìn kỹ đống quần áo đó, nếu không cô đã có thể phát hiện ra trong đó còn có bộ đồ mà Lý Khả Hân mặc hôm qua. Lúc này, toàn bộ sự chú ý của Đường Hiểu Uyển đều dồn hết lên người Diệp Lăng Phi.
“Diệp đại ca, sao anh lại ngủ ở đây?”
Đường Hiểu Uyển bước nhanh đến bên giường. Diệp Lăng Phi cầm điện thoại lên, thấy là số của Vu Đình Đình, hắn liền bấm nút tắt rồi đưa tay kéo Đường Hiểu Uyển nằm xuống.
Đường Hiểu Uyển bỏ dép ra rồi leo lên giường, nằm bên cạnh Diệp Lăng Phi, đầu gối lên cánh tay hắn. Gương mặt nhỏ xinh nhìn Diệp Lăng Phi, đôi môi mỏng đỏ mọng khẽ mấp máy, hỏi:
“Diệp đại ca, tối qua anh không về nhà ngủ à?”
“Ừm, anh ngủ lại đây. Em và Đình Đình say không biết gì hết, nếu anh đi khỏi, lỡ có chuyện gì thì phải làm sao?”
Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ nhẹ lên tấm lưng trần mịn màng của Đường Hiểu Uyển, dịu dàng nói:
“Hiểu Uyển, sau này nhớ là không được uống nhiều như thế nữa nhé!”
“Vâng, Diệp đại ca, em biết rồi!”
Cơ thể Đường Hiểu Uyển ra sức rúc vào lòng Diệp Lăng Phi, nũng nịu nói:
“Diệp đại ca, sao anh không ngủ cùng tụi em? Có phải tối qua bộ dạng của tụi em khó coi lắm không?”
“Đương nhiên là không rồi, em nghĩ lung tung gì thế!”
Diệp Lăng Phi cười cười. Trong lúc Đường Hiểu Uyển còn định hỏi tiếp thì bên ngoài cửa vọng lại tiếng bước chân, ngay sau đó Lý Khả Hân đẩy cửa bước vào. Cô vừa tắm xong, mái tóc dài còn vương mùi dầu gội. Lý Khả Hân chỉ mặc một bộ nội y màu trắng. Khi thấy Đường Hiểu Uyển đang nằm trong lòng Diệp Lăng Phi, cô có chút ngượng ngùng, nhẹ nhàng gọi:
“Hiểu Uyển muội muội!”
“A, chị Khả Hân!”
Sau khi thấy Lý Khả Hân xuất hiện, Đường Hiểu Uyển đột nhiên hiểu ra mọi chuyện, vội vàng ngồi dậy khỏi lòng Diệp Lăng Phi rồi bước xuống giường.
“Chị Khả Hân, em vừa tỉnh dậy nên qua đây xem thử… A, em vẫn chưa tắm, người hôi chết đi được. Chị Khả Hân, chị và Diệp đại ca cứ nói chuyện đi, em đi tắm trước đã!”
Đường Hiểu Uyển nói xong, không đợi Lý Khả Hân đáp lại đã vội chạy ra khỏi phòng.
Mặt Lý Khả Hân đỏ ửng, cô từ từ đi đến bên giường ngồi xuống, vừa dùng khăn lau tóc vừa trách móc:
“Đều tại anh cả, tối qua làm gì mà dùng sức thế chứ, hại người ta sáng nay chẳng có chút sức lực nào. Nếu không em đã đi sớm rồi, đâu đến nỗi đụng phải Hiểu Uyển. Bây giờ anh vừa lòng rồi chứ, để Hiểu Uyển bắt gặp, ngượng chết đi được!”
Diệp Lăng Phi ngồi dậy ôm Lý Khả Hân vào lòng, đôi tay không yên phận mà sờ soạng khắp người cô, âu yếm nói:
“Khả Hân, như vậy chẳng phải tốt hơn sao? Dù sao các em cũng là những người phụ nữ thân thiết nhất của anh, nên tiếp xúc với nhau nhiều hơn!”
“Anh đó, hết nói nổi anh luôn, từ đầu đến cuối vẫn chỉ là một tên háo sắc!”
Lý Khả Hân trách móc, rồi nói tiếp:
“Anh đừng làm loạn nữa, người ta vừa tắm xong, lại bị anh làm bẩn hết rồi. Mới sáng sớm, còn chưa súc miệng đánh răng, mau đi đánh răng đi, hôi chết đi được.”
Diệp Lăng Phi đâu chịu đi ngay, hai tay sau khi chiếm đủ tiện nghi mới thỏa mãn rời khỏi giường, mặc quần đùi vào rồi đi ra ngoài.